ayunpa.com

Trang Nhà
Chủ Trương
Góp Ý
Thương Vụ
Trường Học
Mở Ayunpa.com Email

Hình ảnh
Giới Thiệu Quê Tôi
Thông Báo/Rao Vặt
Diễn Đàn Trao Đổi
Vườn Thơ
Truyện Ngắn

Blogs Mới
Ai Cũng Biết Nhau 1
Ai Cũng Biết Nhau 2
Ai Cũng Biết Nhau 3
Ai Cũng Biết Nhau 4
Làm Sao Bi Chừ ?
Chúc Mừng / Chia Vui
Tin Buồn / Phân Ưu
Ơn Thầy Cô


Nhạc Chọn Lọc
Ayunpa
Bông Hồng Cài Áo
Đêm Ayunpa
Điều Giản Dị
Hãy Yêu Nhau Đi
Hẹn Em Năm Hai Ngàn
Không Bao Giờ Ngăn Cách
Khúc Thụy Du
Lời Ru
Nắng Chiều
Ôi Quê Nhà
Pháp Thân
Rừng Xưa Đã Khép
Thà Như Giọt Mưa
Thu Hát Cho Người
Trúc Đào
Về Quê
Vì Tôi Là Linh Mục

Ở Một Nơi Ai Cũng Biết Nhau 4

Ở Một Nơi Ai Cũng Biết Nhau 4 mở ra cho các bạn bè, bằng hữu đã từng sinh ra, lớn lên, và đi qua một mãnh đất có tên gọi “Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau” để giao lưu, trao đổi với nhau những buồn vui trong cuộc sống. Mọi thắc mắc, trở ngại xin liên lạc Nay Cui ở email: naycui@ayunpa.com

508 Comments Add your own

  • 1. Hiệp Hội Dê Xuất Khẩu  |  July 7th, 2011 at 14:49

    Trước giờ lên “Dê Chúa” biết ai không dại khờ …….

  • 2. TONA  |  July 7th, 2011 at 21:31

    MỘT NGƯỜI CON ĐẤT PHÚ ĐÁNG TRÂN TRỌNG
    Mất liên lạc hơn 30 năm,hai đệ tử ( giữa và bên phải # 1 ) lặn lội từ xứ quảng lên núi “bái kiến sư phụ” khi quay về không may gặp tai nạn giao thông, đệ tử ( bên phải ) bị trọng thương ( nay đã bình phục )
    Điều mà tôi nói lên trang blog nầy là một bác sỉ đã cứu chữa đệ tử của “DÊ CHÚA” khỏi lưởi hái của tử thần.
    Người ấy là bác sỉ Đồng – P.Giám đốc BV đa khoa tỉnh Bình Định.
    Cho phép tôi dùng từ thân thiện giới thiệu BS Đồng là một người con của đất ” PHÚ ” vì thời thơ ấu BS Đồng sống và học tập tại Phú Bổn ( trước 75 )

    Bệnh viện huyện Tây Sơn – Bình Định không đủ điều kiện cứu chữa phải chuyễn bệnh nhân lên tuyến trên, đệ tử Dê Chúa phải nhập viện cấp cứu tại BV đa khoa tỉnh Bình Định lúc ấy gần 18 giờ , tôi gọi điện thoại nhờ BS Đồng giúp đỡ lúc ấy BS Đồng hết giờ làm việc về nhà, một khoản thời gian ngắn BS Đồng có mặt tại khoa hồi sức cấp cứu “chớp nhoáng” BS hội ý với các đồng nghiệp (cấp dưới) tiến hành phẩu thuật (chậm nguy hiểm sinh mạng), trên góc tập hồ sơ bệnh án có mảnh giấy nhỏ ghi “người nhà BS Đồng” một mảnh giấy bé nhỏ vài dòng chử thôi nhưng khiến tôi rất là cảm kích tấm lòng “một người con đất Phú” dù đi xa, dù đã thành danh, dù đang bộn bề công việc nhưng lúc nào cũng nhiệt tình với những người ” Ở MỘT NƠI AI CŨNG BIẾT NHAU” Tôi xin nói thêm theo tôi biết bất kể là ai sang hèn, từ trước đến nay người từ Phú Bổn – AyunPa ốm đau bệnh hoạn nằm điều trị tại BV Đa khoa Bình Định BS Đồng rất nhiệt tình quan tâm giúp đỡ tạo mọi điều kiện tốt nhất.
    Qua trang blog nầy TONA và những người bạn xin trân trọng tấm lòng Y-ĐỨC của BS Đồng tấm lòng một người con đi xa nhưng luôn dành một tình cảm đặc biệt “quê nhà” và mong rằng mãi mãi sự nhiệt tình như vậy luôn đến với bà con quê mình .

  • 3. ntt207  |  July 8th, 2011 at 09:32

    ANH TƯ ZỀ ZỀ LÊN HÌNH “SÁNG ,,CHÓI ” GHÊ
    TA / SAO MÀ NHIỀU ĐỆ TỬ DỮ DZẬY
    MÀ NAYCUI VÀ KHÁNH QUỐC .LÀ HAI ĐỆ TỬ MÀ ANH TƯ THƯƠNG NHẤT ĐÚNG KHÔNG ANH TƯ ?
    THẬT LÀ NGƯỠNG MỘ

  • 4. Tư Zề Zề  |  July 9th, 2011 at 11:55

    Cha thằng nào kêu tao Dê Chúa! Tao sống ở núi rừng, tao chỉ là “Sơn Dương” thôi!. Nghe tao cắt nghĩa đây: Sơn là núi, dương là dê, vậy thì tao là Dê Núi, mà nói lái lại là Nuôi Dế. Tao cả đời chỉ nuôi một con dế, để lâu lâu đi đá dịt .
    Hồi nhỏ tao có thằng đệ tử, trước khi khăn gói lên đưòng đi trọ học ở xa, tao có rũ nó đi đá dịt. Nó trợn tròng con mắt, miệng méo xệch nhìn tao như thằng khùng, đến lúc tao nói: “Húi bên bà Tư La có mấy con dịt xinh lắm!” Thì lúc đó nó mới “ngộ” ra. Thằng đệ tử này bây giờ ở xa lắm. Nhớ lúc lên đường đi trọ học, trên xe đò nó lén ném mấy viên sỏi xuống cầu Ea-Hiao, tao hỏi thì mới vỡ lẽ là nó thề khi nào thành danh thì mới trở về. Thế rồi nó đi luôn mấy mươi năm không trở lại. Khi trở lại thì có nên danh phận gì đâu! Tao an ủi nó: “Thôi thì thời buổi kinh tế thị trường, phải biết ném bỏ ba cái lẫm cẩm của Nguyễn công Trứ, Không công danh thà nát với cỏ cây, mày cứ nghe tao Bất “Dê” Bất Thành “Man” Với trình độ háng rộng như nó mà nghe tao nói Háng -Mỹ thì nó trớt quớt, tao phải giãi thích có nghiã là “không dê không phải là đàn ông”.
    Hôm ngày hội ngộ Thánh Gia năm ngoái nó với Nhơn Mập có mời tao đến quán Tại Lẩu Dê, nhưng tao trả lời : “Có ai đời đi ăn thịt của đồng loại của mình đâu! Thôi tụi bay lại nhà tao ăn cá nục hấp bánh tráng, đặc sản xứ nẫu là dzui rồi! ”.
    Nói thiệt tụi bay nghe, con chó mà ăn thịt chó thì gọi là loài “chó má” tao mà ăn thịt dê thì không khéo mấy đứa xấu mồm, xấu miệng gọi tao là “Dê Má” thì bỏ mẹ! Tao sợ nhất là mấy đứa teen bây giờ đi đâu cũng kêu tao là “ông Tư Dê Má” thì mấy cha xồn xồn tưởng tao dê má mấy đứa teen thì chết tao! Có một lần sự cố trong lúc họp mặt mấy đứa bạn, một ông niên trưởng tưởng tao dê má, nên bày đặt sừng cồ với tao. Tao phải giãi thích: “Thau đi ông Nậu, dê thì cũng có năm bảy đường dê, có cho tiền cũng không dê mấy bà Nậu”.
    Ờ cái đất Ayunpa này cũng có nhiều cao thủ Dê đâu phải mình tao. Dê có nhiều cách dê giống như ở quán Tại Lẫu Dê thì có dê xào lăn, dê rựa mận, dê chài mở. Có kẻ dê ngầm, có thằng dê ra mặt, riêng tao chỉ là “dê núi” cả đời tao chỉ xin rong chơi bên đồi Chu Mô và ngậm tí cỏ non trong những tháng ngày bình yên.

  • 5. ntt207  |  July 10th, 2011 at 05:33

    Ở NƠI PHƯƠNG TRỜI ẤY
    AI CÒN NHỚ NGÀY XƯA
    NHỚ TUỔI TRẺ THƠ NGÂY
    HAY CÙNG NHAU ĐÙA NGHỊCH
    NHỚ HÀNG CÂY / QUÁN CÓC
    BỊCH XI RÔ ĐÁ BÀO
    GIỜ RA CHƠI NÔ NỨC
    CHIA NHAU CHƠI ĐỦ TRÒ
    DƯỚI SÂN TRƯỜNG RỢP BÓNG
    VỚI BAO NHIÊU BẠN BÈ
    THÈM BIẾT BAO NGÀY ẤY
    ĐƯỢC CÙNG NHAU TRỞ VỀ
    TUỔI THƠ HỒN NHIÊN QUÁ
    GIỜ BIẾT TÌM NƠI ĐÂU
    CÓ CHĂNG LÀ KỈ NIỆM
    CỦA MỘT THỜI NGÂY THƠ

    NTT

  • 6. PBT  |  July 10th, 2011 at 09:51

    CẢM TÁC NHÂN ĐỌC BÀI VIẾT CỦA TONA.
    Tặng BS Đồng BVĐK Bình định.
    Cái tâm Y ĐỨC sáng ngời
    Mong sao có được nhiều người như anh
    Tình người “thời buổi” mong manh
    Như ĐỒNG mới thực “ xứng danh MẸ HIỀN ”
    Cứu người là việc ưu tiên
    Hết lòng vì bạn thiện duyên con người
    Xin cho tôi có đôi lời
    Ngưỡng mộ y đức một người anh em
    Xa đất Phú đã bao năm
    Vẫn còn nhớ đến bạn bè đồng môn
    Ơ đời ai dại ai khôn
    Tấm lòng NHÂN ÁI sống cùng thời gian
    Dù cho có phải gian nan
    Tên ĐỒNG toả sáng “Tấm lòng vàng nghành Y”
    Ayunpa, 9/7/2011. PBT

  • 7. PBT  |  July 10th, 2011 at 09:56

    NÓI VỚI PHẠM XUÂN BA.

    Này ông Lãng tử Phạm xuân Ba
    Bao năm biền biệt ghé thăm nhà
    Ngồi chưa nóng…ghế ông đà dzọt
    Làm cho hụt hẫng tớ nghe…cha !
    Biết đến bao giờ …thì gặp lại
    Đành thôi, thất hẹn với trăng già
    Trăm năm trong cõi người ta ấy
    Gặp gỡ rồi xa…thế mới là…

    GỞI NGUYỄN DUY LƯƠNG

    Này này ông bạn Nguyễn duy Lương
    Cái số ông sao quá đoạn trường
    Bao năm ghé lại thăm chốn cũ
    Ngờ đâu lại hứng lấy tai ương…
    Trách nỗi trời cao không có mắt
    Vô tình chi lắm…chuyện nhiễu nhương
    Thật lòng xin có lời chia xẽ
    Chúc bạn vượt qua sống can trường…

  • 8. người cùng thời  |  July 11th, 2011 at 01:22

    Cứ ngỡ DÊ CHÚA là ai
    Hay đâu Dê chúa là anh TƯ ZỀ…
    Ừ mà cũng phải đó nghe
    Từ khi còn bé anh đã …rồi mà
    Nhớ thời học ở Thánh gia
    Bị Cô Hoa phạt cũng vì…cha bày đầu
    Cùng với Thành Bãi kiếm đâu
    Bộ bài 36 kiểu đem vào lớp xem
    Lại thêm cái miệng bèm xem
    Bi bô kể chuyện bá xàm cười chơi
    Bực mình cô quất mấy roi
    Ba thằng cháy đít…cô ơi em chừa !
    Bây giờ tuổi đã xế trưa
    Có dê thì cũng vừa vừa thôi nghen…
    Kẻo bà L… bả nổi ghen
    Phăng teo của quí là chết dê chàng đó nhe…he..he..he..he.

  • 9. SAY TỚI SỐ  |  July 14th, 2011 at 06:22

    chào cac bạn,xin cho tui nhập cuộc với nghen.nói thật với các bạn.tui cũng đả có thời gian học ở THĂNG TIẾN nhưng không được như các bạn.chỉ học đâu khoản vài tháng,nhưng vì sự cuộc đành phải bõ dỡ học kỳ.Nay nghe anh bạn giới thiệu trang Blog,vào thử thấy thật vui.Nay cũng xin mạo mụi các bạn cho mình cùng vào đây thử sức>>>>các bạn đồng ý không ? Xin phép các bạn cho mình được nhập môn bằng một bài thơ mà mình tự sáng tác…….cho hợp với cái tên của mình. Con khóc ,vợ la,sao chi lạ
    tưởng rằng cha chết,hoá ra không
    Uống vào hai xị,la chí choé
    Mặt mày bặm trợn,có sợ không ?
    Sống không ra sống,chết không chết
    Thân tàn ma dại,nghĩ tủi thân
    Tui đây biết phận,thân lầm lỡ
    Có trách ai đâu,chỉ trách minh
    Mong rằng các bạn ,đừng chê trách
    Kẻo tủi thân tui,nó chạnh lòng
    Mong các bạn 2 chữ lượng xá,nếu các bạn có trách,lần ra mắt đầu tiên mong các bạn cảm thông.xin các bạn cứ góp ý để SAY tui đây được tiếp thu và khắc phục.
    Các bạn nào có đồng cảnh ngộ,xin được THƯ QUA-LỜI LẠI trên trang này.
    Cứ bảo TỚ SAY……Ứ có say
    Say sao tớ biết…….chai còn rượu
    …..? Còn không ly nữa…..chưa say nhé
    …..? Để tớ đi mua…………chốc lại về ???

  • 10. Lãng Tử  |  July 14th, 2011 at 07:32

    Từ ngày về Đà Nẵng đến giờ còn đi loanh quanh thêm vài nơi nữa – rồi lại mấy đứa con về chơi nên cứ bị…ngút hơi!
    Nay ổn rồi, mở blog để nhớ lại những ngày qua – nhớ-về-những-người-bạn-của-hôm-qua-hôm-nay-và-ngày-mai!
    Về lại quê xưa sau bao nhiêu năm xa cách, tìm găp những thằng bạn, những người anh, người chị mà một thời gắn bó yêu thương – Ngỡ ngàng và xúc động. những cô bé, cậu bé vẫn còn in trong tôi – trong ký ức của tôi: Ngây thơ, trong sáng – tôi đã nhận ra các bạn bằng những nét tươi tắn ấy dẫu rằng thời gian đã hằn sâu lên những bể dâu cuộc đời. Chúng ta mang ký ức ấy đi suốt quãng đời nên lần về thăm quê lần này tuy muộn nhưng thậy ấm lòng, thật xúc động trong tôi.
    Băm sáu năm xa – dăm ngày ở lại! Quả là ngắn ngủi, thời gian chưa đủ để trải lòng, chưa đủ để đi từng góc phố, tìm lại những thân quen. Sự thiếu sót (tất nhiên) không thể tránh khỏi – muôn vàn xin lỗi. Hẹn trở lại cùng các bạn – đó là một lời hứa!

  • 11. ntt207  |  July 20th, 2011 at 10:15

    TUỔI THƠ QUA RỒI
    viết cho ANH TƯ ZỀ ZỀ VÀ MỘT NGƯỜI BẠN CÙNG XÓM NHỎ

    tuổi thơ ngày xưa ơi!
    sao một thời đẹp thế!
    nơi xóm nhỏ quê nghèo
    có tôi và hai bạn
    nhà tôi nơi chính giữa
    hai bạn ở hai đầu
    cây “‘ko nia “trong xóm
    nơi các bạn vui đùa
    sau mỗi chiều tan học
    ngày ấy có ANH TƯ
    các bạn gọi ZỀ ZỀ
    hay bày đủ các trò
    cùng đùa vui cả xóm
    bây giờ tuổi thơ qua
    nhìn lại ngày xưa ấy
    lòng xúc động bồi hồi
    muốn quay về nơi ấy
    muốn trở thành bé lại
    muốn một thời trẻ mãi
    không gì bằng tuổi thơ

  • 12. PBT  |  July 28th, 2011 at 03:08

    GỞI PHẠM XUÂN BA

    Thư này tớ gởi Phạm xuân Ba
    Hỏi thăm chút xíu thế này nha
    Duy Lương khỏi bệnh chưa đấy hả
    Hay vẫn còn đang phải “ Đốc tà”?
    Nhờ you nhắn giúp qua cho hắn
    Tớ gởi lời thăm, chóng khoẻ à !
    Khi nào có dịp sang đất Quảng
    Dù xa tớ cũng đến thăm nhà.
    Bái bai ông bạn Xuân Ba nhé
    Nhớ giúp dùm cho chớ quên à !

  • 13. PBT  |  July 28th, 2011 at 05:03

    GỞI # 9 SAY TỚI SỐ.
    Đọc bài thơ ra mắt của SAY TỚI SỐ
    Quả là say tới số thật, mình không biết STS
    là ai, quen hay lạ nên không dám múa rìu qua mắt thợ
    lên tiếng trước. Mãi cho đến nay vẫn chưa thấy ai đáp lại
    tâm tình của STS, có lẽ họ sợ bài thơ ra mắt quá ấn tượng
    của bạn chăng ? Vậy xin hỏi rõ bạn là ai, học TT niên khoá nào,
    sau đó học ở đâu,nhà ở vùng nào của PB, hiện nay còn ở Ayunpa
    không ? Mong STS bật mí một tý về mình để bạn bè nhận diện nhau
    và để dể nói chuyện hơn dù là chỉ nói trên bờ lốc này.
    Ở MỘT NƠI AI CŨNG BIẾT NHAU này, tất cả đều là bạn hữu…
    Chào thân ái, mong sớm nhận được phản hồi của bạn.

  • 14. SAY TỚI SỐ  |  July 30th, 2011 at 22:12

    Sao bạn lại hỏi STS zậy,mình học lớp 9 sau đó vì đên tuổi nên phải đi quân dịch sau đó thì………cho đến ngày giải phóng.Hiện tại thì mình đang ở Ayunpa.cung gân thôi mà. Thơ mình có gì đâu mà ấn tượng,bình thường thử làm cho vui ấy mà,mình thì mình biết bạn cứ thử đoán xem mình là ai / Có say đâu mà sao mà cứ .có trách tui say hãy trách người.rượu vào chỉ làm ta thêm tỉnh,một giấc chim bao có gọi là Tôi tỉnh hay say ai nào biết ,giấc nồng mộng mị với cơn say,tỉnh giấc tình mơ là MỘNG ĐẸP,ngỡ ngàng hiện tại…..À TA SAY.

  • 15. LƯU LINH  |  July 31st, 2011 at 00:34

    NÀY HỞI ÔNG BẠN SAY TỚI SỐ

    ÔNG ĐÃ SAY SƯA SAO LA LỚN THẾ?
    LẠI CÒN SAY TỚI SỐ THẾ MỚI GHÊ?
    SAO KHÔNG SAY TÌNH SAY NGHĨA?
    SAY BẠN SAY BÈ , CHO ĐỀ HUỀ TÁM HƯỚNG
    SAY NHƯ TUI PHẢI ĐI LƯU LINH TỨ XỨ HỎNG DÁM DÌA…RƯỢU THÌ KHÔ . TÚI TIỀN CŨNG CẠN.. NGƯỜI YÊU CŨNG BỎ RA ĐI ..NHƯ NHỮNG GIÒNG SÔNG TRỞ VỀ CÙNG BIỂN LỚN…..TA GẦN GÙ NỮA TỈNH NỮA MƠ ĐÂY …HAY ÔNG CÓ TỚI SỐ THÌ KÉO LƯU LINH TUI ĐI CÙNG CHO DUI….

  • 16. TONA  |  July 31st, 2011 at 01:34

    TRUYỆN CỔ DÂN GIAN GIALAI

    SỰ TÍCH PLEIKU
    Ngày xưa ở làng Brel có hai gia đình gã con cho nhau. Theo đúng tục lệ, tập quán của người JRai, khi xây dựng gia đình thì người chồng phải ở rể suốt đời. Bởi thế, khi làm lễ cưới, cô dâu phải lo liệu đủ thứ, chịu nhiều tốn kém hơn chàng rể.
    Cưới được mấy hôm, người vợ làm lễ tạ ơn cha mẹ chồng. Đây là ngày lễ tương đối lớn, nên anh em họ hàng đến mừng mang theo nhiều ghè rượu. Lễ nầ, nàng dâu giết một con heo rất to và một con trâu đực.
    Người ta đem ghè rượu to, còn gọi là ghè rượu đầu, buộc vào cột mốc ở giữa nhà. Cứ theo ghè rượu đó người ta buộc theo những ghè rượu khác thành một hàng rất dài. Trước khi cúng, người ta đặt thịt tái, thịt chín bên cạnh ghè rượu đầu, lấy cái đuôi heo vắt qua tai ghè rượu nầy. Những miếng thịt được bày ra trước khi cúng gồm có : thịt thăn, mông, gan, tim, phổi, quả cật, lá lách…và nhất thiết phải có đuôi heo. Trong buổi lễ các thứ thịt có đủ, nhưng nếu thiếu đuôi heo, thì buổi lễ đó phải dựng lại. Gia đình phải giết con heo khác, làm lại từ đầu, làm như thế mới hợp với tập tục và thói quen của buôn làng.
    Vì làm đúng tập tục nên ngày lễ nầy xong xuôi trót lọt, buôn làng, họ hàng gần xa ăn uống linh đình kéo dài hơn 2 ngày mới chấm dứt.
    Độ một tháng sau, người chồng làm lễ tạ ơn cha mẹ vợ tại nhà mình.
    Vì gia đình giàu có, lại có uy tín trong cả vùng nên anh em họ hàng và lũ làng kéo đến chia vui rất đông. Trên nhà người ta buộc hai ba hàng ghè rượu, dưới nhà cũng lắm ghè rượu đến nổi đếm không xuể.
    Để vui chơi ăn uống cho nhanh, sợ ông mặt trời đi ngủ sớm, già làng phân cho người có kinh nghiệm làm việc giết bò và cho lũ thanh niên, trẻ con thui heo và mổ thịt.
    Bọn thanh niên vừa hí hững vừa mổ thịt vừa nướng ăn, tất nhiên là chúng chỉ ăn vụng trộm, có ngờ đâu trong lúc nô giỡn vừa làm cái công việc làng giao ấy chúng nướng và ăn luôn cái đuôi heo. Trong khi đó dân làng đi lại tấp nập đông như kiến đen, kẻ thì khiêng nước chuẩn bị nước uống, người thì vác cuổi đốt lửa, nấu thịt để cúng.
    Mọi việc chuẩn bị đã xong xuôi. Chủ nhà đem thịt tái, thịt chín đặt tại ghè rượu đầu và mời thầy cúng đến để khấn. Thầy cúng đến nhìn xung quanh nhà mà không thấy cái đuôi heo đâu, bèn hỏi:
    – Đuôi heo để đâu ? Thiếu nó tôi không khấn được !
    Chủ nhà lo cuống cuồng, hớt hải đi tìm đuôi heo. Nhưng còn đâu nữa ! Sau mới biết đuôi heo bị nướng ăn hết rồi .
    Ông lên nhà hỏi thầy cúng :
    – Không có đuôi heo có cúng được không ?
    – Dứt khoát không đươc. Phải giết con khác thôi .
    Người nhà lật đật xuống dưới, gọi lũ thanh niên làm thịt con heo khác. Cũng như lần trước, lần nầy thì thèm đói nữa chúng đả nướng và ăn mất cái đuôi heo. Bọn trẻ đấu có biết tác dụng của cái đuôi heo> Đến khi lên cúng lại phát hiện mất cái đuôi heo. Cứ như vậy giết đi giết lại mấy chục con heo, lục đục mãi đến tối, buổi lễ mới bắt đầu. Lũ làng đói mềm người, gọi là ăn thịt uống rượu và vui chơi thoả thuê kéo dài khá nhiều ngày vẩn chưa hết thịt.
    Sau khi lễ xong, để trừng phạt lũ thanh niên đã ăn vụng đuôi heo, già làng đặt tên làng nầy là “PLEIKU” , nghĩa là làng ” cái đuôi ” , với dụng ý mổi khi gọi tên làng, thì chúng phải xấu hổ vì hành động của mình. Không ngờ cái tên ấy còn gọi mãi đến bây giờ. Không những thế, từ làng gốc ấy, sau nầy còn tách thành nhiều làng nhỏ nữa mà đến nay cũng vẫn còn. Ví dụ : Pleiku Toong, Pleiku Roh, Pleiku Blang …
    RƠ MEH DEL
    sưu tầm và dịch

  • 17. ntt207  |  July 31st, 2011 at 04:53

    SAY 1
    say đi cho thấy đât với trời
    nghiêng nghiêng ngã ngã dưới bàn chân
    cho hồn lạc lỏng không bờ bến
    chập chờn ẩn hiện bóng hình ai

    rựu anh uống lần nầy mấy chén ?
    say! quên đời ..sao anh chẳng ..quên em
    cứ đêm đêm thành phố lên đèn
    tìm men rựu cho quên đi nổi nhớ

  • 18. Lãng Tử  |  July 31st, 2011 at 22:09

    TRẢ LỜI PHẠM BÁ TÀI

    Hôm thăm nhà bạn lại đi ngay
    Có trách tớ không – Phạm Bá Tài?
    Thôi nhé, chuyến sau xin tạ lỗi
    Be rượu nghĩa tình ta lai rai

    Còn chuyên “gã Lương” thế lại hay
    “Độc Cô Cầu Được” – những đêm dài!
    Chiến bại sa tràng toan gác kiếm
    Trở về sơn cốc bạn hưu nai

    Những tưởng rồi đây gã ẩn danh
    Bầu rượu, cần câu cùng non xanh
    Nhưng lời hào kiệt vang trời đất
    Nhấp nhổm không yên, dạ chẳng đành

    Tái xuất giang hồ thử một phen
    Ba mươi năm lẻ, lạ mà quen
    Hào kiệt, anh hùng về đây cả
    Chén rượu câu thơ với bạn hiền

    Gã ngẫm:

    Ân tình bằng hữu không phai
    Mai danh ẩn tích ngày dài rong rêu
    Xóa động xưa, bỏ những chiều
    Thương bóng cũ, nhớ người yêu…muôn trùng!

    Đi thất thiểu (gã) rơi đùng xuống vực
    Nội công suy sức lực lại ương
    Ôi! Thôi rồi, Nguyễn Duy Lương!
    Tứ chi, ngũ tạng có đường đi tong!

    May có đủ quần hùng tụ hội
    Cứu kịp thời nên mới không nguy
    Bi chừ gã khỏe như gì
    Luyện “đa tình chưởng” để đi…“cua” nàng!

    Lãng Tử

  • 19. PBT  |  August 1st, 2011 at 04:37

    Ôi trời ôi lão Xuân Ba
    Nói chơi vậy chớ ai mà trách you
    Ghé thăm là tốt quá rồi
    Thấy nhau…còn sống đã quá rồi còn chi
    Lần sau nếu gặp lại thì
    Be sành phải uống cho đến khi quặp cần !

    Riêng còn phần Nguyễn duy Lương
    Mừng cho ông bạn tai ương qua rồi
    Vui lên nối tiếp chuyện đời
    Tính chuyện ở ẩn không phải người trượng phu
    Đệ tử DÊ CHÚA thế ru ???
    Đòi bỏ Sư phụ đi tu vậy à…
    Thế gian còn lắm…đàn bà
    Cứ tìm thì sẽ có…nhà nâng khăn…
    Cơm ăn, thuốc uống nhớ năng
    Trau dồi sức khoẻ để… mần ăn với nàng
    Xuân Ba nhớ nhắc nhở chàng
    Đừng quên mình là đệ tử của chàng Tư zê…he he he…

  • 20. TDN  |  August 1st, 2011 at 23:28

    10 ĐIỀU ĂN NHẬU ( copy từ group nhiều chuyện FC ) Điều 1 : Để công bằng và hợp lý, tất cả các tay ăn nhậu bất kể là bạn bè, chiến hữu thân tình …đều phải thực hiện sòng phẳng ” Kẻ rượu người mồi” để bày ra buổi tiệc và phải bầu ra chủ xị để điều khiển cuộc nhậu Điều 2 : Khi nhận được tin thông báo, tin nhắn hoặc điện thoại của BQT hoặc của những thành viên nào thích nhậu thì phải đi ngay không được chậm trễ, tránh tình trạng ” Gà sống đá gà chết” Điều 3 : Trong khi nhậu phải tỏ ra văn minh, lịch sự, giữ vệ sinh chung không khạc nhổ, phun xung quanh bàn nhậu, tránh tình trạng cầm lâu, kê tán, rót lưng, bưng đổ, câu giờ..hoặc qua vòng khi chưa được sự cho phép của chủ xị ( hay khạt nhổ lung tung lém nha , cố găng khắc phục đi ) Điều 4 : Khi nhậu trong bàn phải “ăn trông nồi ngồi trông hướng” tỏ ra tôn trọng đối với những người lớn tuổi, tuyệt đối không được ” say mồi” Điều 5 : Trong bàn nhậu tuyệt đối không được cầm lộn đồ của người khác , cầm nhầm nhất là bật lửa, giày, dép, mũ và điện thoại di động đặt biệt BỒ của người ta Điều 6 : Trong bàn nhậu không được mang theo vợ con hoặc cháu chắt gây phiền hà cho bạn nhậu ngược lại được phép mang theo em vợ, em nuôi hoặc em gái ( chưa chồng hoặc càng teen càng tốt ) Điều 7 : Trong bàn nhậu không được cãi cọ, nói chuyện riêng hoặc những chuyện gây mất đoàn kết đối với những chiến hữu ai uống được thì uống ko ép, ngược lại phải kể những chuyện mang tính chất hài hước nhưng ko được nói tiếng Á Rập. Điều 8 : Khi tan tiệc rượu về nhà không được lớn tiếng, chửi mắng, cãi cọ vợ con hoặc bạn gái… gây ảnh hưởng uy tín bạn nhậu, ngược lại phải khuyến khích những chuyện làm hài lòng bà xã… để lần sau đi nhậu được bà xã khuyến khích mới có diệp cho đi lần nữa Điều 9: Phải thường xuyên vận động , thể dục , thể thao, để bảo đảm sức khoẻ và tuổi thọ để được nhậu bền lâu và lâu dài Điều 10 : Đến lúc trả tiền không được đi tolet, nghe điện thoại , làm bộ say xỉn , ngủ hay sang bàn khác lẩn tránh viêc góp tiền trả tiền nhậu…

  • 21. GIAHAMZUI  |  August 2nd, 2011 at 02:09

    Nếu ngày xưa, nhà Thơ Phùng Quán chỉ cần một đêm ngẫu hứng là có thể viết ngay được một bài viết xịn: “ Đêm Nghi Tàm đọc thơ Đỗ Phủ cho vợ nghe”, thì bây giờ, nhân chuyến đi dự Dạ Tiệc Kỷ Niệm 2 năm Trang nhà, Lộc Lé tôi cũng xin trình làng một mặt hàng dỏm, hàng nhái Trung Quốc có tựa đề như sau:
    “ĐÊM ANAHEIM NGHE TIẾNG NGÁY CỦA BẠN BÈ .”

    Bài viết ngẫu hứng này dựa trên một phần sự thật và có duyên do là như sau:
    Nhà chị Kim Nguyên là nơi tổ chức Tiền và Hậu Dạ Tiệc, và cũng là nơi mà một số anh chị em từ phương xa tới tá túc suốt mấy ngày liền. Đó là một căn nhà thật rộng, rợp bóng cây, phía sau có hồ bơi lớn và những cái bàn dài hầu như lúc nào cũng có thức ăn trên đó.
    Vào ban ngày mọi người đều vui chơi, nam nữ bình quyền,. Nhưng vào ban đêm, quý vị phụ nữ (7) được ưu tiên rút vào các phòng phía trong để ngủ. Còn nhóm đàn ông (khoảng 17) thì “tự túc” nằm rải rác ngoài phòng khách và phòng “family room” cạnh đó, ăn thông với phòng khách. Ngay cả phòng giặt đồ cũng được chiếu cố.Trong số các anh hùng “tự túc tự cường” ấy, không biết tại hên hay tại tới sớm mà tôi và người em trai cùng đi được may mắn nằm trong một phòng riêng, tuy nhỏ nhưng có cửa nẻo riêng tư. Điều này thật dễ chịu cho tôi lắm. Bởi vì hình như càng già, cái thân tội, thân nợ của tôi càng phát triển nhiều tật xấu, chẳng bao giờ nên để cho thiên hạ chứng kiến. Thí dụ tôi có tật uống nước ban đêm và sau đó là lục đục đi tiểu. Tôi lại có tật ngáy to và nghiến răng nữa. Ở nhà, đã có lần thằng cháu nội 5 tuổi của tôi phải lay tôi dậy: “ Ông Nội ơi! Ông đừng nghiến răng nữa, con coi phim không được…”
    Cho nên được xếp nằm phòng riêng, người tôi như trút được gánh nặng: Cái sự nghiến răng kèn kẹt và ngáy to của mình sẽ không làm phiền người khác, tất nhiên ngoại trừ thằng em tôi nằm ngay bên cạnh. Nhưng chẳng sao, anh em mà, hơi đâu mà mắc cở.
    Nghĩ như thế, tôi yên tâm nằm xuống, định bụng sẽ đánh một giấc tới sáng sau một ngày túy lúy với bia rượu và bè bạn lâu ngày gặp lại. Ngủ đâu được khoảng nữa đêm thì tôi bỗng choàng thức dậy. Bởi vì rõ ràng tôi nghe tiếng pháo bông nổ, từng chùm, từng chùm một. Ngoài khe cửa sổ lờ mờ hình như trên bầu trời cũng đang lóe lên những làn chớp xanh đỏ. Tôi ngơ ngác bấm đốt ngón tay tính ngày tháng: Hôm nay 4 tháng 7, Lể Độc Lập Hoa Kỳ??? Đâu phải! Tháng 7 qua lâu rồi! Vậy sao lại có pháo bông? Tôi ngồi hẳn dậy và trong phút chốc tôi nhận ngay ra được nguồn cội của các chùm pháo bông tôi vừa nghe thấy: Nó xuất phát từ cái miệng của thằng em đang nằm ngủ cạnh tôi. Thì ra là nó ngáy theo công thức pháo bông, nghĩa là ngáy từng chum một bụp, bụp, bụp, rồi im ắng, rồi lại bụp, bụp, bụp…
    Tôi lờ đờ cầm chai nước lên uống và tự động cảm thấy mắc tiểu. Ngay từ sáng tôi đã ghi vào trong óc vị trí của cái “bathroom” gần nơi mình ngủ nhất. Tôi nhớ: Từ cửa đi ra nó nằm bên tay trái, còn ngay trước mặt mình sẽ là phòng khách, nơi một số bạn bè mình đang nằm ngủ. Nhìn quá phòng khách một chút, qua hai cái cửa lùa bằng kính thật to, là sắc xanh biếc ánh lên bởi những ngọn đèn điện gắn chìm dưới mặt nước vòng theo hồ bơi, giờ này chắc không một bóng người…Tôi nhè nhẹ mở cửa đi ra, cố không gây tiếng động lớn sợ làm mất giấc ngủ bạn mình…
    Nhưng tôi đã lầm to! Cửa mở ra: Nguyên cái phòng khách đã biến thành một giàn nhạc giao hưởng vĩ đại của 17 nhạc sĩ! Hay nói cho sát sự thật hơn, thì trước mặt tôi là một cái xưởng cưa đang cố gắng chạy cho hết công xuất.
    Mỗi người bạn tôi đang biến thành một cái máy cưa phát ra những âm thanh ầm ĩ khác biệt nhau. Có tiếng ngáy đều đều, êm ả, không lên không xuống, cứ như thể máy cưa được bảo trì tốt, vô dầu mỡ đúng mức. Trong bóng tối nhờ nhờ, tôi nhận ra đó là tiếng ngáy tuyệt hảo, không chê vào đâu được của Nguyễn Thế Bảo, đến từ San Jose.
    Nằm trên chiếc ghế dài phòng khách là Nguyễn Minh Trí, tự Trí Ròm, máy cưa của tay này chắc bị nghẹt xăng hay sao mà âm thanh kêu rất thảm thiết. Cứ khò khè, khò khè được một hồi thì lại nghe tiếng đề-pa khục, khục, khục, như thể xăng có nước hay bình xăng con bị nghẹt. Dù cho nguyên nhân nào đi chăng nữa, Trí Ròm tốt hơn hết nên đi bác sĩ coi lại bộ máy hô hấp của mình.
    Vọng lại từ căn phòng bên kia là tiếng cưa to và dẻo daicủa anh Vương Thế Đức. Chỉ cần nghe tiếng ngáy rất đều và rất thanh là dân trong nghề có thể đoán được máy của anh Đức thuộc loại máy xịn, cở máy Yamaha FM đầu bạc, giá chót cũng phải 12 ngựa. Trong đêm trường, tiếng ngáy vượt tần số của anh dồn dập lan tỏa đi như những làn sóng vi ba. Truyền thuyết cho rằng ở nhà anh Đức, những cái ly uống rượu chát bằng pha lê phải được để cách xa nhau, bởi nếu để gần, đêm anh Đức ngáy, những cái ly sẽ va vào nhau và kêu leng keng như trong một ngôi nhà ma ở thế kỷ thứ 18.
    Còn một tiếng ngáy nữa cũng đặc biệt không kém, đó là tiếng ngáy cà lăm của anh Tư Lung. Anh nằm ngay phòng khách, gần Trí Ròm. Đầu tiên tôi tưởng mình nghe lộn, tôi phải trì hoãn việc đi vào “bathroom” để nghe lại cho kỹ. Đúng! Tiếng ngáy của anh Tư Lung có những chỗ lập đi lập lại: Đang khò khè, khò khè, bổng chốc có chỗ: Khò, khò, khò,khò rồi mới tới… khè. Giống như một người đánh morse đang trong lúc vội vã.
    Được xem là cuối cùng, vì nhận diện được, còn có một tiếng ngáy rất thanh tao, rất cung đình. Nó cứ réo rắt, lúc nhanh lúc chậm, y chang như lúc Thúy Kiều đang gảy đàn cho Kim Trọng nghe: “Tiếng khoan như gió thoảng ngoài, tiếng mau xầm xập như trời đổ mưa”… Tiếng ngáy này thuộc về anh Thạch Võ, cũng đến từ San Jose. Trong đầm gì đẹp bằng sen? Tiếng ngáy thanh tao, quý tộc như thế mà phải đi lẫn lộn với những tiếng ngáy chứa đầy tạp âm? Không trách được, tối hôm cuối cùng dời dinh, ngủ nhà Ngô Hữu Thành, ba giờ rưỡi sáng, tôi đi xuống dưới lầu, tình cờ gặp Thạch Võ vừa bước ra từ một trong chi chít các phòng ngủ. Tôi hỏi:
    – Anh Thạch không ngủ được hả?
    Thạch Võ đưa hai tay lên che hai lỗ tai:
    – Tụi nó ngáy quá tui ngủ không được.
    Tôi hỏi:
    – Ai? Nguyễn Thế Bảo hả???
    – Ừa! Rồi còn cộng thêm anh Vương Thế Đức, anh Đặng Tấn Lung nữa, ngủ gì nổi mà ngủ.
    Tôi thông cảm sâu sắc và nói với Thạch Võ.
    – Anh lên phòng tôi nằm đi. Tôi ra phi trường bây giờ đây.
    Thạch Võ ầm ừ, nhưng cuối cùng không hiểu nghĩ sao, anh ta lại quay trở vào phòng, tiếp tục nộp mạng cho Nguyễn Thế Bảo…
    Tôi ra phi trường Los Angeles, Ngô Hữu Thành chở tôi đi. Lại có thêm anh Tư Lung và anh Vương Thế Đức từ chối giấc ngủ ngon để tiễn tôi đi… Gió Cali 4 giờ sáng mát rượi, xa lộ mấy làn đường xao xác trước mặt, trong xe anh Tư Lung và anh Đức vẫn nói chuyện giễu, như không hề có chuyện chia tay sắp xảy ra. Ngồi nghe mấy ông ấy giễu, trong lòng tôi khi đó chỉ là một lời cảm ơn Thượng đế, cảm ơn cuộc đời đã cho tôi có được những người bạn Nông Lâm súc tuyệt vời../.
    Dương Phú Lộc

  • 22. SAY TỚI SỐ  |  August 17th, 2011 at 00:13

    Lưu Linh hỡi……Lưu Linh ơi có đam say như tui không ?
    Không phãi say tình hay say tiên đâu mà say thiệt đó,có dám không ?nếu dám thì thử làm một chai coi biết liền hà,nhưng mà làm từ từ thôi nghen,nhớ gắp mồi chứ đừng có uống khan coi chưng vô bệnh viện không có ai đâu rãnh mà đi thăm đó.
    Nè bữa nào tui với ông so tài cao thấp thử sao nghen,coi thử ai ngã trước,ngã đây là ngã ngữa chớ không phải ngã ngựa đâu……..có dám không ?
    Trong thời gian chờ ông trả lời,tui tạm thời đi kiếm dĩa mồi với chai rượu nghen.rượu gì đây ? rượu gạo hay rượu ngoại?

  • 23. LNTĐ  |  August 20th, 2011 at 20:21

    GỞI NHƠN TRƯƠNG
    Không nên bỏ gì cả
    vì đời là cuộc chơi
    kiếp người này ngắn lắm
    bỏ…rồi chơi với ai …
    rượu bia uống lai rai
    cho quên đời khổ hận
    thuốc xái hút lai rai
    gái gú cũng đừng cai
    ấy mới là sành điệu
    còn tui đây xin chịu
    chẳng bỏ được thứ nào
    có chết cũng chẳng sao
    khỏi làm con ma đói
    khỏi làm con ma thèm..hì..hì…

  • 24. DỊ NHÂN  |  August 21st, 2011 at 12:36

    LNTĐ ơi ! nói như thế thì tình cảnh nầy là của lão hã khà khà khà :

    THÀ TỐN TIỀN NHƯNG CHẮC ĂN
    Một cặp vợ chồng đưa nhau đi thăm thánh địa Giêrusalem. Chẳng may tại chỗ bà vợ đột ngột …

    Nhà hòm bàn với ông chồng:
    – ‘Nếu ông muốn đưa bà nhà về xứ, thì phải tốn 5,000 đô la. Còn như mai táng bà ở ngay tại vùng đất thánh này, thì sẽ chỉ có 200 đô la’.
    Ông chồng suy nghĩ một lát rồi trả lời rằng ông muốn đưa thi hài bà về quê quán hơn.

    Nhà quàn ngạc nhiên:
    – ‘Tại sao phải chi 5,000 đô la, trong khi để bà nhà an nghĩ nơi thánh địa này, chỉ tốn 200 đô la?’
    Ông già quá bụa trả lời:
    - ‘Cách đây hơn hai nghìn năm, ở nơi Giêrusalem này có một người đã chết, được chôn cẩn thận, ba ngày sau sống lại. Tôi thật không muốn gặp trường hợp rủi ro này.

  • 25. TG&TT  |  August 24th, 2011 at 03:17

    TÌNH YÊU QUA CÂU HÁT RU

    Nếu ngày xưa hương sắc mượt mà và nét ngây thơ, duyên dáng của nàng đã làm lắm chàng say đắm, vừa rảo quanh nhà nàng, vừa ngâm nga:
    Đi ngang nhà má tay xá, chân quỳ
    Lòng thương con má, sá gì thân tui
    Thì nay, sau mấy mươi năm “dòng thời gian cuốn xoay”, nét dáng mượt mà ở nàng vẫn còn đó cho dù đã trôi theo cuộc dâu bể của mệnh nước và trải qua bao thăng trầm trong dòng sống ba đào của riêng mình. Hãy lắng lòng nghe người bạn của chúng ta tâm tình qua câu hò, điệu hát mộc mạc, dễ yêu của người dân miền Nam.
    oOo

    Tôi sinh ra ở thành phố, thỉnh thoảng thấy người ta về thăm “quê” tôi cũng thích lắm nhưng tiếc là mình không có quê để mà về. Lâu lâu Má tôi cũng có về thăm quê, miền quê Ngoại ở miền Tây. Lúc nhỏ, chúng tôi không được theo Má về nên không có ấn tượng gì. Tuy vậy, Má đã truyền lại cho chúng tôi cái giọng nói Nam Kỳ rặt (mà sau này nhiều người khen là rất… dễ thương) và những câu ví von cùng những lời hát ru mà đến tuổi này tự dưng mình hay nói ra lúc nào không biết.

    Hồi còn trẻ mới biết yêu, đôi khi tôi chợt nghĩ đến câu “Má ơi đừng gả con xa, chim kêu vượn hú biết nhà Má đâu!” bỗng giật mình lo sợ và cũng hơi “ái ngại” với mấy anh chàng có quê ở xa…

    Rồi thì Trời cũng thương, tôi đi lấy chồng. Chồng tôi cũng là dân thành phố như tôi, nên tôi khỏi phải chịu cái cảnh.

    Chiều chiều ra đứng ngõ sau.
    Trông về quê Mẹ ruột đau chín chìều

    Vậy mà cũng ngộ, cái tình quê hương nó thấm sâu vào máu thịt cho nên khi cả gia đình tôi định cư ở nước ngoài, tôi có dịp vài lần sang thăm thì ở đó ít lâu đã thấy nhớ “nhà” tha thiết dù nghĩ lại “nhà” mình gồm Má, anh, chị, em, các cháu đều ở bên đó cả.

    Rồi những ngày hạnh phúc của tôi bỗng ra đi khi chồng tôi bị bạo bệnh và qua đời, bỏ lại tôi với đứa con còn quá nhỏ. Tôi mất chỗ dựa bình yên và phải đối mặt với cuộc đời đầy gay góc, lắm sóng gió. Tôi đã ngậm ngùi, tủi thân khi nghe chính mình qua lời ru con:

    Ầu ơ ví dầu cầu ván đóng đinh
    Cầu tre lắt lẽo gập ghềnh khó đi
    Khó đi mẹ dắt con đi
    Con đi trường học, mẹ đi trường đời

    Khi con tôi được khoảng 5, 6 tuổi gì đó, mỗi lần tôi ru:

    Trời mưa bong bóng phập phồng
    Má đi lấy chồng con ở với ai….

    Vậy là nó oà lên khóc nức nở, tiếng khóc của nó đã làm cho lòng tôi trở nên cứng cỏi. Tôi chỉ biết cắm đầu đi làm kiếm sống, chuyện tình cảm yêu đương tôi đã không còn nghĩ tới. Suốt hơn 18 năm ròng rã tôi không cảm thấy rung động gì với những người đàn ông đeo đuổi tôi. Tôi chỉ hướng lòng mình về người chồng đã mất và đứa con côi cút. Tôi thường lẩm bẩm một mình.

    Gió đưa cây cải về trời
    Rau răm ở lại chịu lời đắng cay

    Rồi thật là oái oăm, khi ở tuổi bóng ngã dài, tình cờ tôi liên lạc được người bạn thời đại học, hiện sống xa xứ. Chúng tôi bặt tin nhau rất nhiều năm, nhưng thật là lạ, khi liên lạc được, chúng tôi nói chuyện với nhau như thời gian xa cách ấy không hề gián đoạn. Tình cảm bao lâu nay nén chặt trong tôi, nay chợt bùng phát khiến cho tôi cảm thấy choáng ngợp. Thế rồi, anh bạn tôi về quê nhà và chúng tôi đã gặp nhau sau mấy mươi năm trời xa cách. Khi tiễn anh trở về bên ấy tôi đã thầm ngâm nga.

    Ra về để áo lại đây
    Để khuya em đắp gió tây lạnh lùng

    Cách xa nhau nửa vòng trái đất, tôi và anh bạn thường nói chuyện với nhau qua mạng, anh cũng rất thích nghe những câu hò, điệu Lý của quê hương. Có lúc bắt chước những ngày còn trẻ, chúng tôi cũng bày đặt hờn dỗi, lúc ấy tôi mail cho anh:

    Tưởng giếng sâu tôi nối sợi dây dài
    Ai dè giếng cạn tôi tiếc hoài sợi dây

    Câu trách hừn của ông bà mình xưa nghe nó sâu sắc làm sao ấy, nhưng ở tình huống này chắc nó không “ép phê” gì mấy nên chẳng thấy “chàng” có phản ứng gì, thật hết biết!

    Rồi anh muốn rủ tôi sang bên đó để cả hai sống dựa vào nhau, chăm sóc cho nhau lúc tuổi bóng xế. Nhưng chẳng phải như lúc trẻ, yêu nhau là “mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua” hay là:

    Đi đâu cho thiếp theo cùng
    đói no thiếp chịu lạnh lùng thiếp cam

    tôi lại cảm thấy phân vân, và tặng thêm cho anh câu này:

    ” …ví bằng tình có dở dang
    thì cho thiếp đón dò ngang thiếp về…”

    Cái nỗi lo “Chiều chiều ra đứng ngõ sau…” lại ùa về trong tâm tưởng và tình tự quê hương thấm đẩm trong tôi, nơi mà tôi sống gần cả kiếp người, chia lìa nó, đã làm cho tôi do dự. Mặc dù, nơi quê nhà hiện nay chỉ còn trơ trọi có 2 má con thôi.

    Có đôi khi cái cảm giác chờ đợi ai đó khiến cho lòng mình lâng lâng khó tả, để đêm đêm tôi muốn nhắn gởi một câu hò:

    Thuyền về có nhớ bến chăng?
    Bến thì bến vẫn khăng khăng đợi thuyền

    Minh Tâm
    Mùa hè năm 2011

  • 26. TDN  |  August 29th, 2011 at 18:45

    Rượu và em.

    Xin hỏi thật giữa em và rượu

    Anh ơi! Anh sẽ chọn bên nào

    Câu hỏi buồn nghe đơn giản làm sao

    Trong một phút anh đi vào bối rối

    Nếu chọn em nghĩa là anh nói dối

    Còn rượu ư! Anh chợt thấy sai lời

    Rượu và em là nắng rớt mưa rơi

    Và mưa nắng giữa trời luôn tiếp nối

    Rượu trong chiều còn em thì trong tối

    Rượu và em là gạch nối của đời anh

    Nếu em thầm hỏi thật anh

    Vâng, anh xin nói

    Nhưng cũng đừng cho anh là ngốc nghếch

    Nếu vì rượu lắm, mà cuộc đời chấm hết

    Thì trong yêu, thiên hạ chết cũng nhiều

    Cho nên rượu và em là hai nỗi nhớ đáng yêu

    Nếu được chết, anh sẽ chết giữa một chiều bên em mà có rượu.

    (st)

  • 27. Hoa đà  |  September 12th, 2011 at 20:14

    Lúc 9g33 tối qua, nhận được tin nhắn của số đt :+84979717322 không rõ ai báo tin là Thầy BÙI QUANG XUÂN hai cha con bị tai nạn, con Thầy chết, Thầy bị thương nặng,không nói rõ là tai nạn gì và ở đâu, số điện thoại của Thầy là :0902469053, hiện vẫn chưa liên lạc được,ai biết thêm thông tin,xin thông báo tiếp

  • 28. Hoa đà  |  September 13th, 2011 at 21:01

    XIN ĐÍNH CHÍNH
    Tin về Thầy XUÂN mình nhận tin nhắn của ai đó chưa đúng sự thật nên đính chính lại : con Thầy bị tai nạn giao thông ở Long Khánh và đã chết,lúc đó Thầy đang ở SG nên không có gì, mới liên lạc được với Thầy chiều hôm qua,Thầy đang ở LK để lo đám tang cho con

  • 29. TẠ TỐN  |  September 17th, 2011 at 08:44

    THÀNH THẬT XIN LỖI CÙNG TẤT CẢ QUÝ CHIẾN HỮU ,NGUỒN TIN LÃO HOA ĐÀ ĐÍNH CHÍNH ĐÚNG 100% .TẠ TỐN CŨNG CÓ LỖI MỘT PHẦN LỚN. VÌ NGAY SÁNG HÔM SAU ” KHI EM TI ” CON THẦY BỊ TAI NẠN ,THÌ LÃO NHẬN ĐƯỢC CÚ PHÔN TỪ MỘT NGƯỜI EM Ở XA BÁO TIN CHO HAY…CÓ LẼ LÃO GIÀ NÊN LỖ TAI NGHE BỊ NHẦM …VÌ QUÁ NÓNG VỘI MUỐN BÁO TIN CHO MỌI NGƯỜI HAY ĐỂ CHIA BUỒN CÙNG THẦY …NAY LÃO XIN RÚT KINH NGHIỆM …( CÒN LÃO HOA ĐÀ ƠI…SỐ ĐIỆN ĐÓ LÀ CỦA MỘT NGƯỜI ANH CỦA CHÚNG TA ĐẤY …! )

  • 30. TONA  |  September 21st, 2011 at 01:23

    TIN BUỒN
    Thân mẫu bạn Lực ( KrôngPa ) qua đời sáng ngày 20 tháng 9 năm 2011.
    Linh cửu quàng tại nhà anh trai của Lực ,địa chỉ đường Lý thái Tổ TX AyunPa.
    An táng sáng ngày 22 tháng 9 năm 2011 tại nghĩa trang công giáo TX AyunPa.
    Xin báo bạn bè gần xa biết đến phúng viếng chia buồn, điều kiện ở xa không đến phúng viếng tiển đưa goi điện chia buồn qua số máy 0978885431

  • 31. DỊ NHÂN  |  September 23rd, 2011 at 01:36

    Trung tuần tháng 8-2011. Tôi có dịp về lại CHEOREO để chung vui cùng gia đình người em (bạn)có con gái đầu trưởng thành lập gia thất ,cũng gặp lại những người bạn cùng thời thiếu niên . Trong tiệc rượu vui cũng có người say, trong cái vui cũng kèm theo cái buồn .
    Xin các anh chị em đọc câu chuyện sau đây để suy ngẫm :
    BỘ QUẦN ÁO CŨ :
    Minh D Sống chung với một ông bố chồng già yếu, bướng bỉnh là chuyện không dễ. Ông hay than phiền, hỏi những câu không đúng lúc và từ chối các món ăn cần thiết. Ông hãnh diện về thời trai trẻ, cứ kể đi kể lại các câu chuyện của thời vàng son. Hồi đó, là chỉ huy trong quân đội…ông luôn đặt lý trí lên trên tình cảm. Tôi biết ông là người tốt, nhưng có cảm giác ông sống vì khối óc chứ không vì con tim, thiếu sự thông cảm.
    Hôm nay đưa ông đi lễ ở nhà thờ, một lần nữa ông lại mặc bộ đồ vest cũ sờn rách mang từ Việt Nam sang. Tôi nhẹ nhàng:
    -Bố nên thay bộ đồ con mua hôm trước, bộ quần áo này cũ quá.
    -Nhưng bố thích mặc bộ này!
    Tôi bắt đầu cau có:
    -Nhưng mặc như vậy đi chỗ đông người rất kỳ, người ta sẽ nghĩ tụi con bỏ bê không chăm sóc bố.
    Ông già buồn rầu, lập lại:
    -Bố thích bộ quần áo này lắm.
    Tôi cũng cương quyết:
    -Bố nên thay ngay kẻo trễ, con không thấy có lý do gì để bố thích nó.
    Ông già trả lời rất gọn ghẽ, chân thành, lâu nay ít khi nào tôi thấy ông minh mẫn như vậy:
    -Chính mẹ đã tặng bố bộ quần áo này để mặc ngày kỷ niệm thành hôn. Khi chồng con ra trường, bố cũng mặc bộ quần áo này. Ngày đưa mẹ con ra nghĩa trang, bố cũng mặc bộ đồ này, bố thấy thật vui và xúc động khi mặc nó.
    Nước mắt ông già hoen trên mi, rơi xuống gò má nhăn nheo. Tôi hụt hẫng và hết sức bối rối. Bố chồng tôi sống tình cảm và có lý hơn tôi nghĩ.
    Trước khi quyết đoán người nào đó khô khan không có trái tim, tôi nên xét lại trái tim mình đã.
    tg Vô Danh .

  • 32. Tran Quang Luc  |  September 24th, 2011 at 05:30

    CAM TA
    Xin chan thanh cam ta tat ca ban be than huu gan xa da den phung vieng, co loi chi buon va tien dua than mau chung toi ve noi an nghi tai NT CG Ayun Pa.
    T/m gia dinh
    Tran Quang Luc

  • 33. nguoi cung thoi  |  October 23rd, 2011 at 05:46

    lau roi chang thay ai vao
    buong chet di duoc vai chao cac huynh.

  • 34. TONA  |  October 31st, 2011 at 19:49

    trích :
    Halloween Bách khoa toàn thư Wikipedia

    Halloween, Hallowe’en hay Ma lộ hình là một ngày lễ hội truyền thống được tổ chức vào đêm ngày 31 tháng 10 hàng năm. Đặc biệt trong ngày này những đứa trẻ sẽ hoá trang trong những bộ trang phục quái lạ đi đến gõ cửa những ngôi nhà để xin bánh kẹo.

    Ngày lễ này được tổ chức ở các nước phương Tây, chủ yếu ở Hoa Kỳ, Canada, Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland, Ireland, Puerto Rico và bắt đầu trở nên phổ biến tại Úc và New Zealand. Người Việt ở các quốc gia này có khi phiên âm Halloween thành Hóa lộ quỷ

    LỊCH SỬ
    Sử gia Nicholas Rogers, người đã khám phá nguồn gốc của ngày Halloween, ghi chú rằng trong khi “một số nhà nghiên cứu văn học dân gian đã phát hiện nguồn gốc của nó trong lễ La Mã của Pomona, nữ thần của trái cây và hạt giống, hoặc trong ngày lễ của người chết gọi là Parentalia, nó rõ ràng có liên quan đến các lễ hội Celtic của Samhain, mà ban đầu được gọi là Samuin (phát âm là sow-an hoặc sow-in)”. Tên gọi này có nguồn gốc từ tiếng Ailen cổ và có nghĩa là “kết thúc mùa hè”.

    Tuy nhiên, theo từ điển Oxford của truyền thuyết dân gian Anh[3]: “Chắc chắn là Samhain là một thời gian cho buổi họp mặt lễ hội và các văn bản thời trung cổ và văn hóa dân gian Ailen sau Ailen, tiếng xứ Wales và Scotland sử dụng nó như một thiết lập cho cuộc gặp gỡ siêu nhiên, nhưng không có bằng chứng cho thấy nó đã được kết nối với người chết trong thời tiền Kitô giáo, hoặc rằng các nghi lễ tôn giáo ngoại giáo đã được tổ chức.

    Các huyền thoại Ailen trong đó đề cập đến Samhain được viết trong thế kỷ 10 và 11 tu sĩ Kitô giáo. Đây là khoảng 200 năm sau khi Giáo hội Công giáo khánh thành. Tất cả các vị thánh và ít nhất 400 năm sau khi Ireland đã trở thành Kitô hữu

    NGUỒN GỐC CỦA TÊN
    Snap Apple Night (1832) của Daniel Maclise. Chơi trò chơi và bói toán tại một bữa tiệc Halloween ở Blarney, Ireland.Danh từ tiếng Anh “Halloween” lần đầu tiên xuất hiện vào thế kỷ 16 và đại diện cho một biến thể Scotland của đầy đủ hơn “All-Hallows-Even (evening)”, có nghĩa là đêm trước Lễ Các Thánh (tiếng Anh: All Saints Day hoặc All Hallows Day). Mặc dù cụm từ All-Hallows-Even được tìm thấy trong Tiếng Anh Cổ ( ealra hālgena mæssedæg), All-Hallows-Even cả bản thân nó là không xác nhận cho đến 1556

    BIỂU TƯỢNG
    Đèn lồng ở Kobe, Nhật BảnPhát triển của hiện vật và biểu tượng liên quan đến Halloween được hình thành theo thời gian. Ví dụ: củ cải khoét rỗng khoét hình mặt quỷ thành những chiếc đèn lồng, bên trong cắm 1 cây nến như là một cách ghi nhớ các linh hồn đang chịu tội. Củ cải có truyền thống được sử dụng ở Ireland và Scotland tại Halloween. Những người nhập cư Bắc Mỹ đã sử dụng bí ngô, mà họ đều có sẵn và lớn hơn nhiều – làm cho chúng dễ dàng hơn để khắc hơn so với củ cải. Truyền thống của Mỹ chạm khắc bí ngô được ghi lại vào năm 1837 và được liên quan với thời gian thu hoạch nói chung, nó chưa trở nên quen thuộc với Halloween cho đến khi vào giữa đến cuối thế kỷ 19.

    Các hình ảnh của Halloween có nguồn gốc từ nhiều nguồn, bao gồm cả hải quan quốc gia, các công trình của kiến trúc Gothic và văn học kinh dị (chẳng hạn như các tiểu thuyết Frankenstein và Dracula), và phim kinh dị cổ điển (chẳng hạn như Frankenstein và The Mummy ). Trong số các công trình đầu tiên về Halloween là từ Scotland. Nhà thơ John Mayne năm 1780, người đã lưu ý trò đùa Halloween, “What fearfu’ pranks ensue!”, cũng như siêu nhiên liên quan đến đêm, “Bogies” (bóng ma), ảnh hưởng đến Robert Burns ‘ Halloween năm 1785. Các yếu tố của mùa thu, chẳng hạn như bí ngô, ngô và bù nhìn cũng phổ biến. Các ngôi nhà thường được trang trí bằng các loại biểu tượng xung quanh Halloween.

    Hình ảnh Halloween bao gồm các chủ đề về cái chết, xấu xa, huyền bí, hoặc quái vật thần thoại. Màu đen và màu da cam là những màu sắc truyền thống của kỳ nghỉ.

  • 35. già lẩm cẩm  |  December 23rd, 2011 at 05:02

    Mỗi lần mùa Noel về,ta lại nhớ THA công tử da diết,không biết dạo nầy THA công tử có đủ áo ấm mặc để chống lại cái rét mùa đông xứ người không nhỉ

  • 36. TONA  |  December 23rd, 2011 at 08:34

    CHÚC GIÁNG SINH AN LÀNH
    CHÚC MỪNG NĂM MỚI AN KHANG&THỊNH VƯỢNG

  • 37. Tèm Nhem Trí Nhớ  |  December 23rd, 2011 at 12:25

    Đúng là lảo Già Lẩm Cẩm. Tha công tử từ ngày bị mất ngọc hoàn cằm bắt đầu mọc râu, đâu cần áo ấm nửa.

  • 38. già lẩm cẩm  |  December 24th, 2011 at 20:11

    Thật ra ta chỉ biết THA công tử xuất thân từ gia đình Hắc ám,mà THA lại đứng hàng thứ ba nên gọi là TAM HẮC ÁM là người nửa nam nửa nữ,không hiểu TNTN nói THA mất ngọc hoàn hay ngọc hòn gì đó là có ý gì,xin công tử miễn chấp

  • 39. Tha  |  December 27th, 2011 at 01:33

    LÃO LẪM CẨM THÂN MẾN, ĐI XA LÂU NGÀY TRỞ VỀ CHƯA TRỊ TÔI LÃO LÀ MAY NAU CÒN DÁM ĐUA LỜI TRÊU GHẸO LÀM NHƯ TA LÀ ……CON GÁI… LÃO LẪM CẨM HÔNG DẬY???? NGHE THA KỂ ĐÂY.
    MẤY NĂM QUA NHỜ HOA ĐÀ MÁT TAY TRỊ BỊNH,NÊN GIỜ THA TA VẪN LÀ THA NGÀY NÀO KHÔNG MẤT MÁT THỨ CHI NÊN LÃO LC YÊN TÂM, CHỪNG NÀO LÃO LC CÒN THÌ THA CÔNG TỬ TA VẪN Y SÌ NHƯ CŨ … TỪ LÂU NAY LÃO ĐI ĐÂU MÀ VẮNG BÓNG THA TA CẢM THẤY BUÔN MÀ HÉO HẮT TÂM CANG.
    BẠN BÈ TRI KỶ BAO NĂM
    MÀ SAO LÃO NỞ BIỆT TĂM XA LÌA?

  • 40. già lẩm cẩm  |  December 27th, 2011 at 02:37

    ỐI giời ơi,nghe từ biệt tăm xa lìa sao mà phát khiếp / vẫn mình đồng da sắc sờ sờ đây mà bảo xa lìa là sao hở THA công tử,Ờ mà cũng chả sao,chắc THA công tử muốn ám chỉ tên BATMAN,hay DÊ CHÚA gì đó đã trốn biệt tăm ấy mà,phải không THA công tử,nhờ THA công tử nhắn giùm lão TEMNHEM là ta đã gởi cho lão ấy một cặp ngọc dương và một thang thuốc của HOA ĐÀ để bồi dưỡng tuổi già vì nghe đâu lão ấy bị bịnh… lão ấy đã nhận được chưa nhỉ

  • 41. THA  |  December 30th, 2011 at 13:15

    Lão GLC ơi ,đừng nhắc tới BATMAN mưa hắn ta bị trói giò rồi, có cánh cũng không bay nổi ,mình mẫy bầm tím hết trơn có lẽ bị ong vò vẽ chích hay sao đó thật tội nghiệp . Côn. Dê Chúa thì theo THA tui điều tra và theo THA tui Si diễn …. có lẽ, tại,bởi, bị , vì ……chúng ta kêu là DC mà Anh ta hỏng có là dê sao gọi là dê???!rồi có khi tìm được bạn cũ xong thì Hoài NÊN hết……..biết gì để nói… nên lui cố quận để ru hời… Dí dầu ….tình bậu…. Nhưng Lão LC Đừng lo chi thế nào mấy trực đó cũng lén phéng mò vào nhìn trộm ha ha ha THA tui nói chắc như bắp … Không tin thì hỏi tntn xem sau khi nhận thuốc cưa L tntn hay nằm dài mà ngáp chờ ai Lạng quang là gã xuất chiêu vì cũng tại bỏi gã si tình tiểu long nữ quá …liều nên THA tui nghĩ Lão gởi thêm thuốc mạnh đô vào thì may đâu cứu vãng được tình thế? Nhưng cách tốt nhất là Lão nhờ HĐ tiên sinh bấm độn xem TLN đang biệt tích nơi nào? chúng ta hè nhau triệu Nàng dia dinh thì may đâu tntn sẽ xuất hiện Giang Hồ thường xuyên hơn. Ha ha ha……

  • 42. già lẩm cẩm  |  December 30th, 2011 at 23:45

    Sau ba ngày chín đêm thức trắng theo HĐ bấm độn thì được biết Tiểu Long Nữ vẫn còn ngủ say nơi cổ mộ ngày nào,có lẽ nàng đang mơ màng thưởng thức giọng ru mê hồn của lão TEM NHEM rằng
    Ru em tình mới chớm
    Cho ta chút muộn màng
    Môi em hờ hững quá
    Lòng ta nỗi xốn xang
    Em như giọt sương sớm
    Lung linh ánh mặt trời
    Ta người như ngây dại
    Ngồi ôm mối tình hờ
    Ru em ta ru em
    Ngàn năm nơi CỔ MỘ …….

  • 43. THA  |  January 2nd, 2012 at 21:39

    GLC LÀM THƠ HAY QUÁ ,
    TLN NÀNG NGHE SAO MÀ KHÔNG CẢM ĐỘNG,NÀMG CÒN CỨNG LÒNG ? TẠI SAO BỎ BLOG MÀ VỀ ẨN MÌNH NƠI CỔ MỘ??? CHẮC AI ĐÓ LÀM BUỒN LÒNG NÀNG CHĂNG???
    HAY LÃO LÀM THÊM 1 BÀI THƠ NỮA CHO THẬT MUÌ, THẬT CẢM ĐỘNG NỮA CÓ LẼ NÀNG SẼ QUAY VỀ ĐÂY CHĂNG ????
    LÃO LC ƠI CÒN NÀNG XM GIỜ Ở NOI NÀO ? CON MỌN NAY ĐÃ LỚN ? SAO KHÔNG THẤY NÀNG LỘ DIỆN ĐỂ MÀ XOI….TA ĐÂY NHỚ NÀNG QUÁ CHỪNG HU HU HU

  • 44. già lẩm cẩm  |  January 3rd, 2012 at 00:59

    Sau một hồi ve vãn với lời ru,vẫn thấy nàng nằm im thim thiếp,lão TÈM liền hít sâu một hơi dài như thể sắp ca một câu vọng cổ
    Em nằm đó, thân ngà sao thánh thiện
    Anh ngồi đây,say một chút men tình
    Anh vẫn chờ,dẫu chờ trong vô vọng
    Chỉ mong em nhoẻn một tí môi cười
    Cho lòng nầy ngây ngất chút men say
    Ngọn gió thoảng vô tình lay giất mộng
    Đôi mắt mở to,xoe tròn đăm đắm
    Ngắm nhìn anh,em đã nhép môi cười
    Ôi mong sao- mong sao …

  • 45. THA  |  January 4th, 2012 at 18:11

    Trời ơi!!!
    Nều mà LN nghe được những lời thỏ thẻ tợ tiếng chim hót của Lão LC thay lời cho Già Tèm thì dù Nàng có trái tim sát đá đi nữa cũng phải tan chảy…..
    Nều Ta là Nàng ta sẽ nghĩ ….
    Người đãng trí sao thơ tình lãng mạn
    Bởi vì yêu ?sao không nói được thành lời
    Để bây chừ Nhật Nguyệt rẽ hai nơi
    Thơ thành suối chảy hoài trong nuối tiêc
    Khóc tình lỡ tìm đâu đành lỗi hẹn
    Em chờ hoài cho nổi nhớ say men
    Ngày tháng cũ còn đong đây trong mắt
    Bời vì yêu nên con tim dè dăt
    trong đáy lòng nói khẽ tiếng ..yêu anh
    Tình xót xa … tình vẫn cứ mong manh
    Và cứ thề anh ơi ..còn hi vọng……

  • 46. già lẩm cẩm  |  January 4th, 2012 at 21:06

    Hổm rày mãi theo năn nỉ HOA ĐÀ để tìm ra phương cách cứu chữa căn bịnh trầm kha nầy,thoạt đầu HĐ phán rằng HẾT THUỐC CHỮA nhưng sau hồi lâu suy nghĩ HĐ bảo vẫn còn,vẫn còn…Đó là cần những lời tự tình của chính lão TÈM mới mong cứu vãn được tình thế… À ra vậy

  • 47. ntt207  |  January 9th, 2012 at 09:17

    TUI NGHE TIẾNG LÃO TÈM NÓI VỚI LN
    anh khao khát một ngày em trở lại
    dẫu biết em không trở lại bao giờ
    thật diụ dàng ANH khẽ dến bên em
    và ru khẽ lời yêu thương tha thiết
    anh tìm hoài trong khoảng lặng trái tim

  • 48. già lẩm cẩm  |  January 9th, 2012 at 18:27

    TIẾP THEO ntt207
    Em yêu ơi-tình chỉ là sương khói
    Bàn tay anh có nắm được bao giờ
    Mượn lời ru,sống lại buổi dại khờ
    Lúc bẻn lẻn nhìn em qua song cửa

  • 49. nhỏ xoi mói  |  January 9th, 2012 at 19:35

    Lão LC nầy nói sai lời của lã TÈM rồi
    Em yêu ơi, tình chỉ là mây khói
    Bàn tay anh có VỚI được bao giờ…

  • 50. nhỏ xoi mói  |  January 9th, 2012 at 20:11

    Tiếp theo già LC

    Aó trắng thước tha,chiều về buông nắng
    Lúc tan trường,thơ thẩn bước em đi
    Cho lòng ai,xao xuyến,ngất ngây
    Ôi tiên nữ xuống trần sao muộn thế

  • 51. ntt207  |  January 11th, 2012 at 08:54

    THỜI GIAN
    rồi thời gian cũng qua
    rồi hoa nào cung héo
    nàng tiên ngày xưa ấy
    giờ tóc trắng như mây
    bước ngày xưa mơ mộng
    giờ gối mỏi tay run
    thời gian trôi nhanh quá
    ko chờ ai bao giờ

  • 52. TG&TT  |  January 16th, 2012 at 12:28

    Phong tục ngày Tết Nguyên Đán xưa và nay

    Tết Nguyên Đán là một ngày thiêng liêng với tất cả mọi người Việt Nam từ hàng ngàn năm nay, cả khi thăng cũng như lúc trầm.

    Tết không chỉ là dịp mừng đón mùa Xuân mới lại về mà còn là dịp mừng sum họp gia đình, gia tộc, mong đất nước và xã hội tốt đẹp hơn, mong ai cũng được đủ đầy hạnh phúc. Vì vậy mà ai cũng náo nức, cho dù bận rộn hơn hẳn ngày thường thì mọi người vẫn hăng hái và phấn khởi chuẩn bị về ăn Tết, chơi Tết cho thật đàng hoàng vui vẻ.
    Qua các thư tịch người xưa để lại và qua lời kể các cụ cao niên thì Tết ngày xa xưa có nhiều điểm khác ngày nay.

    Phong tục gói bánh chưng làm bánh dày đã có từ thời các vua Hùng mở nước, do chàng hoàng tử Lang Liêu để lại. Phong tục ấy vẫn được duy trì cho đến ngày nay.

    Tết đến, nhà ai cũng phải gói bánh chưng Tết, nào vo gạo, đãi đỗ, mổ lợn, mua lá dong rừng, chẻ lạt giang, và hì hục luộc bánh suốt đêm, ngọn lửa cháy bùng bùng, người ngồi canh bánh là trai thanh gái lịch hẹn nhau, sát vai nhau suốt đêm bên bếp lửa, mặc kệ ngoài trời dù mưa phùn gió bấc hay cái rét tái tê…

    Sáng hôm sau vớt bánh, bóc chiếc bánh đầu tiên đặt lên bàn thờ dâng lên tiên tổ ông bà tỏ lòng thành kính biết ơn.

    Có câu ca dao nói về phong tục Tết: “Thịt mỡ dưa hành câu đối đỏ/Nêu cao tràng pháo bánh chưng xanh.”

    Gần Tết, ngoài đình trồng cây nêu cao nhất làng, ngoài chùa trồng cây phướn, các gia đình cũng trồng cây nêu bằng cây tre cao và thẳng nhất của bụi tre nhà mình, trên đó treo lá cờ ngũ sắc, con chim chiếc lá bằng sứ, quả chuông nhỏ cùng những giải lụa màu.

    Đến ngày mùng 7 Tết gọi là ngày khai hạ mới hạ nêu, coi như đã song một cái Tết để bắt tay vào lao động, ai về quê ăn Tết thì lại ra đi tiếp tục công việc của mình những chốn xa xôi.

    Cứ Tết đến, dăm ba nhà chung nhau ngả một con lợn để chia nhau ăn Tết, tục đó gọi là “ăn đụng”. Vì thế mà có món thịt mỡ. Bởi thịt mỡ dễ ngấy, nên rau cỏ trồng ra, trong đó có loại hành củ đem nén vừa chua vừa mặn, từ hàng tháng trước Tết.

    Trên mâm cỗ Tết có đĩa dưa hành nõn bóc trắng tinh xen lẫn màu vàng rực rỡ, nó sẽ giòn sần sật giữa hai hàm răng, làm cái ngấy của thịt mỡ phải tiêu tan.

    Ngày Tết, trong nhà có mâm cỗ Tết, có bánh chưng xanh, có dưa hành vàng, thì cũng không thể thiếu được đôi câu đối trên hai cột nhà, có khi sơn son thếp vàng, có khi trên lụa đỏ và bình dân hơn cả chỉ là những tờ giấy hồng điều được dọc ra, viết những lời hay, ý đẹp và treo lên vách.

    Phong tục chơi câu đối đỏ có từ rất lâu đời, từ khi ông cha ta biết viết chữ, cả chữ Hán và chữ Nôm. Trong nhà ngoài sân đều sạch sẽ khang trang.
    Tết còn rất nhiều những phong tục hay và đẹp. Ngày gần Tết phải tổng vệ sinh toàn bộ từ nhà đến sân và lối ngõ. Có câu tục ngữ: “Đầu năm mua muối, cuối năm mua vôi” là nói về chuyện đó.

    Đầu năm không thể sang hàng xóm xin mấy hạt muối. Còn cuối năm mua vôi để lấy nước vôi quét các bức vác đã qua một năm mua gió nắng nôi, còn dùng nước vôi hoặc vôi bột rắc ra sân ra ngõ, không chỉ rắc như reo hạt mà còn vẽ thành các hình như tròn tượng trưng cho trời, vuông tượng trưng cho đất, vẽ cả cung tên với mũi tên chỉ ra ngoài nhằm xua đuổi mọi loại tà ma, không cho chúng đến quấy nhiễu.

    Kiêng không nói tục, không làm đổ vỡ, không dám mắng các em thơ, phải có người vào xông nhà thì người trong nhà mới được ra khỏi nhà, gọi là “xuất hành” tùy theo người chủ nhà và cách tính tuổi mà đi về nam hay sang bắc, đi theo hướng đông hay tây…

    Tục mừng tuổi cũng có từ lâu, không phải là kiểu cho tiền vào phong bao đỏ, gọi là lỳ xì, kiểu này nguyên của người Trung Hoa với Hoa Kiều.

    Còn ở Việt Nam, mừng tuổi bằng những đồng xu, đồng hào hoặc những tờ bạc còn mới tinh, và đưa tận tay người được mừng tuổi. Khá giả hơn, có khi mừng tuổi bằng tất cả những loại tiền từ to đến nhỏ, để mong người nhận sang năm mới sẽ có thể thu nhận được tất cả những loại tiền như thế.

    Từ chiều mùng một, các vãi già đã lên chùa lễ Phật, các cụ ông ra đình thắp nhang trước Thánh.

    Những ngày Tết đều là ngày vui, đi thăm nhau, chúc Tết nhau, rồi đánh đu, đánh cờ người, hát chống quân, xem chọi gà, đánh tam cúc điếm…

    Một nét đặc biệt của Tết xưa là sum họp. Ai đi đâu thì cũng có về sum họp gia đình, thăm họ hàng, quê hương. Cha mẹ mong con, anh chị em mong nhau, đến hàng xóm cũng hỏi thăm, nếu có người về thì cũng chia sẻ niềm vui ấy…

    Trải qua bao nhiêu biến thiên, một thời bao cấp khó khăn, Tết vẫn được duy trì ở mức có thể, để ai cũng có Tết, không từng bừng thì cũng phấn chấn.

    Ngày nay, đời sống kinh tế của nhiều nhà đã khấm khá hơn, thành thị không còn lo cái ăn, cái mặc quá vất vả. Không cần chắt bóp hàng tháng trời để lo từng tí một.
    Chiều ba mươi Tết, cầm máy nói, alô vài câu là đủ đầy hàng Tết (đương nhiên là phải có tiền) vì vậy mà còn rất ít gia đình gói bánh chưng, người ta mua dăm bảy chiếc là xong. Thế là mất đi những đêm luộc bánh chưng tràn đầy không khí Tết. Chỉ còn việc nhỏ là ít nhà ai còn mua lá cây rau mùi già đun nước tắm, người ta dùng mỹ phẩm, nước hoa cho tiện.

    Mấy ngày Tết, các thành phần trong gia đình còn coi thường việc sum họp, từ mâm cổ tất niên đến mâm cỗ cúng sáng mùng một. Nhiều người rủ nhau đi nhà hàng, đi hát, đi dự những trò chơi mới từ nước ngoài du nhập vào. Cũng ít ai còn ăn những món “thịt mỡ” như trước nữa. Có người chuốc rượu nhau đến say xỉn, mà toàn là rượu đắt tiền, coi lãng phí như một chuyện thông thường.

    Phong tục cúng bái tổ tiên, nay có gia đình đơn giản đi nhiều nhưng có nơi lại phục hồi một cách thái quá, phục hồi cả cái hay lẫn điều dở, trong đó cả bói toán, dị đoan.

    Tiền mừng tuổi là để chia vui ngày xuân, mong cho nhau làm ăn tấn tới, mừng nhau vừa được thêm một tuổi trời. Tuy nhiên tục lệ này cũng có lúc bị người ta lạm dụng, cho tiền vào phong bao, một số tiền nào đó để đút lót, trả ơn, mong nhờ cậy sau này chứ không phải là niềm vui nho nhỏ và vô tư.

    Lâu nay đã thành một nét mới. Các thành phố lớn , đêm giao thừa, người người tụ họp nhau quanh một quảng trường nào đó có độ rộng lớn để đón giao thừa, xem pháo hoa, đi dạo mấy điểm triển lãm hoa cây cảnh, đne khuya về xông nhà cho gia đình mình, với những mốt quần áo sang trọng và đẹp đẽ và có khi còn quái dị lạ lùng nữa, nhưng vì là ngày Tết, nên không ai nói gì nhau…

    Tết của ngày nay, mâm cỗ không còn là quan trọng nhất nữa. Người ta coi chơi Tết quan trọng như ăn Tết, có khi còn quan trọng hơn ăn Tết.

    Ngày nay, dù có thay đổi gì chăng nữa thì ngày Tết vẫn được duy trì tính dân tộc, bởi người Việt Nam sống có ân nghĩa, thủy chung, tôn trọng những truyền thống dân tộc.

    Đó cũng là một điều đáng trân trọng dù ngày nay đã có không biết bao nhiêu thay đổi trong đời sống từ văn hóa đến chính trị và kinh tế.
    . nguồn ITERNET

  • 53. khach quen  |  January 18th, 2012 at 05:26

    Đầu xuân vợ chồng đối đáp thơ con cóc

    Chồng
    Leo mãi đồi xưa thấy chán phèo
    Bờ khe suối cụt lại cạn queo
    Nhìn sang đồi mới xanh tươi tốt
    Lòng chợt lâng lâng lại muốn trèo

    Vợ
    Hai quả chôm chôm thấy chán phèo
    Lại thêm quả chuối bé tẻo teo
    Nhớ xưa chín đỏ tràn nhựa sống
    Sao giờ dòm lại thấy héo queo …..!!!!

    Bồ nhí
    Muốn trèo thì cứ việc leo đèo
    Nói nhiều mà sao chẳng dám leo ??
    Ngày xưa chắc nó trèo nhiều quá
    Nên giờ nó chỉ thích nằm khoèo !!!!!!!

    Chồng
    Thằng bé giờ đây thích nằm khòeo !
    Mình muốn mà sao nó chẳng theo
    Đồi xanh suối mát không chăm sóc
    Coi chừng có đứa nó đòi trèo ……….!!

  • 54. LNTĐ  |  January 18th, 2012 at 06:26

    Lâu nay không ghé vào AI CŨNG BIẾT NHAU 4, nay nhân buổi mát trời dạo cảnh xem hoa vô tình lướt qua chốn cũ thấy THA CÔNG TỬ và lão GIÀ LẨM CẨM nói qua nói lại rất chi là thống thiết về sự mất tích không rõ nguyên do của TLN…Nếu tui mà là TLN có lẽ tui không còn lý do gì ẩn mình lâu hơn được nữa !!! Ôi, con người mang trái tim sắt đá, băng tuyết., kim cương kia ơi, sao nở lòng nào để cho 2 lão già ngóng trông ai oán làm vậy ? ( dù rằng 2 lão mong ngóng dùm cho TÈM…) nhưng biết đâu được có khi là cho cả 2 lão nữa cũng nên…)
    TIỂU LONG NỮ nàng ơi, cái gì cũng có giá của nó cả, bao nhiêu con người trên bờ lóc này đều nhắc đến nàng với một tấm lòng thương yêu trìu mến, cớ sao nàng cứ mãi dửng dưng…liệu có quá lắm không ? Có khi nào nàng nghĩ rang khi nang nghi lại và trở về với bạn bè thì sẽ chẳng…còn ai tồn tại nơi này không ? LNTĐ tui nhớ mang máng có một câu thơ như thế này: “ Mau với chứ, vội vàng lên với chứ, em yêu ơi tình non sắp già rối…” Gìa làng NAY CUI quyển bách khoa toàn…thơ rà xét lại giúp xem thơ của ai và có đúng lời không ? cảm ơn.

  • 55. nguoi cung thoi  |  January 19th, 2012 at 04:07

    Tang KHACH QUEN
    Ngày xưa sung mãn thoải mái trèo
    Lên lên xuống xuống chạy veo veo
    Vợ bảo ông này sao khoẻ thế
    Chẳng nói năng chi…ứ lại trèo,
    Bây giờ thi thoảng mới lại leo
    Thử sức cho nên cũng muốn trèo
    Vừa lên lưng dốc đà vội xuống
    Gối mõi chân run thấy chán phèo1
    Cũng đèo ấy ngày xưa sao thấp thế,
    Bây giờ trèo… lại thấy cao hơn ????
    Thế mới biết “lão lai tài tận”
    Nghĩa vụ cho nên cứ phải trèo.

  • 56. TIN BUỒN  |  January 31st, 2012 at 19:50

    BLL Học sinh THCL Phú Bổn kính báo :
    Thân mẩu của bạn Hà minh Tịnh cựu HS Trung học công lập Phú Bổn . Sau một thời gian dài bị lâm bệnh , gia đình đã hết lòng cứu chữa nhưng do tuổi già sức yếu đã tạ thế ngày 01 tháng 2 năm 2012 nhằm ngày 10 tháng giêng ÂL .Lễ an táng ngày 03 tháng 2 năm 2012 nhằm ngày 12 tháng giêng ÂL.
    Thông báo bạn bè thân hửu gần xa được biết .

  • 57. LNTĐ  |  January 31st, 2012 at 23:35

    XIN THANH THAT CHIA BUON CUNG GIA DINH BAN TINH. DE NGHI CHO BIET DIA CHI DE BAN BE DEN VIENG CU. CAM ON.

  • 58. ĐẮC CẨM  |  February 1st, 2012 at 03:45

    Chân thành gởi lời phân ưu đến gia đình HÀ MINH TỊNH .
    Nguyện cầu hương linh Cụ Bà sớm được về Cõi Miên Viễn .
    Anh chị em cựu HS PB đang sinh sống tại LÂM ĐỒNG , ĐỒNG THÀNH KÍNH PHÂN ƯU

  • 59. BTC  |  July 8th, 2012 at 10:41

    Ngày 18/7 hàng năm là ngày kỷ niệm “nhớ ngày Hội ngộ” .
    Mời quý thầy cô các anh chị cựu HS Phú Bổn ( TH CL Phú Bổn – TH Thăng Tiến – TH Nông lâm Súc ) sắp xếp thời gian đến tại SUỐI ĐÁ TRẮNG dự buổi gặp mặt . BTC tiếp đón từ 8g30 ngày 18/7/2012. Biết thêm chi tiết liên hệ qua số máy 0913446608

  • 60. Tư Zề Zề  |  July 26th, 2012 at 15:35

    Tư Zề Zề tâm sự: “Ngày ấy xa rồi, thủa học trò không sách vở cầm tay, có tâm sự đi nói cùng bầy con gái …”

  • 61. Nay Cui  |  July 26th, 2012 at 15:57

    gặp lại mi tau giờ không sách vở
    lẹ quá mới đây dài nợ đâu ngờ
    bỏ tâm hồn mơ trẻ thơ xa quá
    cùng nhau làm người lớn sợ chết cha

    ( thơ Nguyễn Nam An )

  • 62. TONA  |  April 20th, 2013 at 02:10

    trích từ nguồn : http://www.giupich.org

    Đạo pháp khai mở trí huệ thật cao thâm!
    Cuộc đối thoại giữa Sư Ông chủ trì và cô gái mặc váy ngắn, ao’ hở hang …
    Đầu xuân, chùa làng nghi ngút hương trầm, thiện nam tín nữ chen chúc nhau vào chánh điện dâng hương bái Phật.
    Người ra kẻ vào ngược xuôi như bất tận, mặt ai nấy đều vui tươi phấn chấn, y rằng cuộc đời này không hề có đau khổ lo toan.
    Nhưng rồi, mọi người phải cau mày nhíu mặt khi trông thấy một cô gái lạ lùng đang lảng vảng ngoài sân chùa, hệt hư người từ hành tinh xa lạ mới xuống thăm trái đất.

    Cô gái lạ lùng vì nổi bật giữa đám đông do có một sắc đẹp mê hồn, phải công nhận là tuyệt thế giai nhân. Dáng cao hơn một thước bảy.
    Tóc đen óng ả phủ dài xuống lưng.
    Những vòng đo lý tưởng.
    Đầy đặn và trắng trẻo.
    Gương mặt khả ái, sáng sủa.
    Nếu không là hoa hậu hoa khôi, thì cũng là người mẫu tầm cỡ ngôi sao.
    Không ai có thể nhăn mặt bực mình trước cái Đẹp bao giờ.
    Có điều, chỉ vì cô gái đã tự chọn cho mình bộ trang phục quá độc đáo, quá quái gở. Chiếc váy ngắn cũn cỡn, tưởng như không còn kiểu nào ngắn hơn, khoe cặp giò dài khêu gợi.
    Chiếc áo thun bó sát ôm lấy thân trên bốc lửa, thân áo trước và thân áo sau được liền lạc với nhau chỉ bằng hai sợi dây mỏng mảnh vắt
    qua hai bên bờ vai tròn trịa và đầy đặn.
    Đẹp không chê vào đâu được, nhưng nếu cô ta đang đứng trên sàn diễn, hoặc đi trên phố cờ hoa rực rỡ ngoài kia.
    Đằng này, cô ta lại xuất hiện ngay chốn già lam tôn nghiêm thanh tịnh mới gây nên những nỗi bất bình từ những người chung quanh.
    Sự phẩn nộ, ghê sợ hiện rõ trên gương mặt những ai nhìn thấy cô gái, nhưng chưa ai lên tiếng thẳng thắn góp ý với con người lạ lùng, chỉ mới nghe những lời chê trách đàm tiếu nho nhỏ phía sau lưng người đẹp.

    Một anh huynh trưởng gia đình Phật tử bước lại bên cô gái bằng sự nổ lực phi thường, can đảm tột bực, đưa cho cô ta một chiếc áo tràng màu lam, giọng nhã nhặn:
    – Chào chị, chị vui lòng mặc chiếc áo này vào, nếu cần thì chị có thể mặc luôn về nhà, tôi rất lấy làm hân hạnh khi được tặng chị nhân ngày đầu năm mới!
    Cô gái tròn xoe đôi mắt, nhìn anh huynh trưởng, rồi nhìn chiếc áo tràng với vẻ kinh ngạc, thản nhiên lắc đầu.
    Anh huynh trưởng bực bội, giứ chiếc áo tràng tới, nói:
    – Chị làm ơn mặc vào giùm cho. Đừng để mọi người khó chịu, và đừng để chư tăng nhìn thấy được mà tổn đức đó!
    Cô gái nhíu cặp chân mày lá liễu, hỏi cộc lốc:
    – Vì sao?
    Anh huynh trưởng không còn tự chủ được, cáu gắt:
    – Chị còn chưa hiểu vì sao ư? Nơi đây là chốn tôn nghiêm, không phải chỗ chợ búa hay sân khấu kịch trường, cho nên trang phục trên người chị không phù hợp chút nào, rất chướng mắt mọi người.
    Chị thật tình không biết, hay giả bộ không biết?
    Cô gái phì cười, một nụ cười tươi tắn tuyệt đẹp, lắc đầu:
    – Biết làm gì để vướng? Ai thấy chướng thì đừng nhìn.
    Mấy người đi chùa lễ Phật bái tăng, hay là đến đây để nhìn ngắm nhau? Ai tu nấy chứng, hãy để cho tôi yên!
    Anh huynh trưởng cứng họng, không biết phải xử sao, trong lúc nhất thời đành đứng đực ra đó với chiếc áo tràng trên tay.
    Thời may, có một vị sư trẻ bước lại đứng trước cô gái,
    xá dài một cái, cất giọng từ tốn:
    -A Di Đà Phật! Cửa Từ Bi luôn rộng mở để phổ độ chúng sanh, không phân biệt giàu nghèo sang hèn, trẻ già nữ nam…
    Nhưng, đừng vì vậy mà xem thường chốn thanh tịnh, tạo nên phiền toái. Đi với Bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy, chị ăn mặc như vậy mà vào chùa, có khác nào báng bổ đạo giáo, xúc phạm Tam Bảo ?
    Mong chị hoan hỷ mặc áo tràng vào cho…

    Cô gái cười duyên dáng, hỏi:
    – Thầy thấy tôi ăn mặc thế nào?
    Vị tăng trẻ lúng túng:
    – Ờ… thì… rất hở hang … không nghiêm túc kín đáo…và…
    Cô gái đưa tay vuốt mái tóc, ưỡn bộ ngực đầy sức sống, thản nhiên nói:
    – Thầy tu hành mà còn chấp quá! Tâm của thầy còn động lắm.
    Lục căn của thầy chưa được tinh tấn, vẫn còn vướng điều phàm tục.
    Tốt hơn hết, thầy nên đóng cửa nhập thất để khỏi nhìn thấy những điều bất thanh bất tịnh ở phụ nữ đàn bà!
    Vị tăng trẻ xanh mặt, cúi đầu, mắt nhìn chăm chăm xuống đất,
    bước đi lẫn vào đám đông Phật tử ngược xuôi ngoài sân…
    Cô gái cười nửa miệng, quay sang hỏi anh huynh trưởng:
    – Anh có vui lòng chỉ cho tôi tịnh thất của sư trụ trì không ?
    Tôi đang rất muốn được vào vấn an ngài, và thỉnh giáo đôi điều…
    Anh huynh trưởng nhíu mày nghĩ ngợi, tặt lưỡi:
    – Dẫn chị vào tịnh thất của thầy trụ trì thì thật là không nên chút nào.
    Nhưng, có lẽ phải làm điều dại dột này, vì chắc tình huống oái oăm khó xử như bây giờ, chỉ có thầy mới đủ đạo lực khai tâm điểm đạo cho chị thấy được phải trái !

    Nói rồi, anh ta mời cô gái đi theo mình, băng qua đám đông, vào phía dãy nhà sau chánh điện. Anh ta dừng lại trước cửa một căn phòng, quay sang nói với cô gái:
    – Chị vui lòng đứng chờ ở đây một lát, để tôi vào cáo bạch với thầy trước, khi nào thầy đồng ý tiếp khách, tôi sẽ ra mời chị vào. Được chứ?
    – Ô-kê!
    Anh huynh trưởng nhún vai ngán ngẫm, đưa tay gõ cửa ba cái.
    Bên trong có tiếng vọng ra: “Ai ? Cần gì ?”.
    Anh huynh trưởng cao giọng:
    – Bạch thầy, con là Tâm Tịnh, huynh trưởng gia đình Phật tử, có việc rất hệ trọng cần cáo bạch với thầy ạ !

    Bên trong phòng vang lên giọng sang sảng:
    -Tâm Tịnh đó ư? Vào đi, cửa không khoá !
    Anh huynh trưởng mở cửa, bước nhanh vào trong và đóng lẹ cánh cửa lại.
    Cô gái đứng tủm tỉm cười, chờ đợi với vẻ háo hức.
    Chừng mười phút sau, cửa mở, anh huynh trưởng bước ra, nói:
    – Chị được phép vào. Nhớ giữ ý giữ tứ một chút nhé !
    Cô gái cười khẩy, bước vào phòng.
    Một vị tăng tuổi độ lục tuần đang ngồi trên chiếc phản mun đen bóng trong tư thế kiết già, ánh mắt sáng rực rọi chiếu thẳng vào mặt vị khách mới vào.
    Cô gái chấp tay xá ba cái, thưa:
    – Bạch thầy, con có thắc mắc xin thầy điểm giáo…
    – Cứ hỏi. Đây nghe.
    – Bạch thầy, con ăn mặc như thế này, vào chùa lễ Phật bái tăng,
    lại bị mọi người chê trách chỉ trích,
    bị tăng phê bình bắt lỗi, xin hỏi thầy ai đúng ai sai ?
    – Ai cũng đúng. Ai cũng sai.
    – Bạch thầy, người phàm cố chấp đã đành, nhưng người đã xuất gia tu hành mà vướng mắc những chuyện lễ nghi giáo điều để đi bắt bẻ con,
    xin hỏi thầy là đúng hay sai?
    – Vừa sai, vừa đúng!
    – Sao là sai? Sao là đúng?
    – Sai, vì tu hành mà chấp nhặt những điều nhỏ nhặt.
    Đúng, vì giữ gìn thanh tịnh cho chốn già lam tôn nghiêm,
    đó là bổn phận, là nhiệm vụ phụng sự Tam Bảo, hoằng dương Chánh Pháp !
    – Con từng nghe rằng, ngọn cờ phấp phới bay, thật ra cờ không bay mà gió bay, nhưng thật ra gió chẳng động mà do Tâm của con người đang động.
    Phải vậy chăng?
    – Thật hay! Thật hay!
    – Vậy, theo thầy thì con ăn mặc ra sao?
    – Bình thường.
    – Đáng trách hay đáng khen ạ?
    – Hợp thời trang. Hiện đại. Gọn gàng. Tiết kiệm.
    Nếu người mặc không hề thấy ngượng nghịu, không chút gượng gạo,
    không phải âu lo, thong dong khứ đáo xuất nhập như rồng đạp mây,
    thì thật là đáng khen ngợi.
    Nếu mặc vào mà luôn thấy bị gò bó, thấy như bị mang của nợ, mang xích xiềng, không thoải mái đi đứng nằm ngồi thì thật là đáng thương, tội nghiệp, chứ không đáng trách!
    Cô gái cười khanh khách ra điều thích thú.
    Sư trụ trì bật cười ha hả, tiếng cười tự tại vang động như đã rung chuyển cả giàn ngói rong rêu của tịnh thất. Rồi im lặng như tờ. Cô gái cất tiếng:
    – Thầy thật cao thâm, vững như bàn thạch !
    – Có phải đó là mục đích chính của cô khi ghé thăm bổn tự ?
    – Im lặng, tức đã thú nhận.

    – Cô mang một chút am hiểu giáo lý nhà Phật, một chút kiến thức cơ bản về sự Tĩnh Động, cố tâm cố ý vào chùa để thử thách cái Tâm Đạo của tăng ni giáo đồ.
    Sự cố ý làm cho người khác chao đảo tâm ý chính là ác tâm, chính là động rồi đó!
    – Bạch thầy, quả đúng là con động.
    Nhưng đâu phải thấy người động mà mình phải động theo, phải vậy không thầy?
    – Phải nhớ quanh cô đều là những chúng sanh đang tu, còn tu, chứ chưa có ai đắc đạo, chưa ai giải thoát được mình!
    – Chỉ có thầy là tĩnh thôi sao?
    – Vì đây là tịnh thất. Tâm người phải tĩnh, phải tịnh.
    – Thầy không trách con về chuyện ăn mặc này thật sao ?
    – Không trách, mà còn khen. Áo quần chỉ là ngoại vật. Chúng vô tri vô giác, không tội tình gì. Chúng là vật ngoại thân, không là một bộ phận của thân thể con người…
    – Và thân thể con người cũng chỉ là giả tạm…
    – Chỉ là đất, nước, gió, lửa hội tụ tạo nên. Thân xác này còn là thứ bên ngoài, huống chi là quần với áo, xiêm với y?

    – Chỉ cái Tâm bên trong mới là quan trọng ?
    – Tính động đều từ nơi ấy. Cho nên, nếu cô đã có gan ăn mặc hở hang thiếu thốn vải vóc để vào cửa thiền, thì hãy phát huy thêm bản lĩnh mà trút bỏ hết xiêm y giả tạm ra khỏi tấm thân giả tạm ngay nơi đây đi !
    – …
    – Trút bỏ hết đi !
    Sư trụ trì quát lên. Cô gái giật bắn mình, vội quỳ mọp xuống, đầu dập đất mấy cái. Sư lại quát:
    – Trút hết. Rồi đi ra ngoài, dạo một vòng vãn cảnh mau đi!
    – Bạch thầy… con không dám. Con không dám .
    Con xin dập đầu tạ tội.
    Đội ơn thầy đã khai tâm điểm đạo !

    … Anh huynh trưởng đứng chờ ngoài hành lang với ruột nóng gan sôi, cứ như đang đứng trên tổ kiến bồ nhọt.
    Và rồi, cánh cửa tịnh thất đã mở toang.
    Cô gái lạ lùng đã bước ra ngoài với vẻ mặt rạng rỡ tươi vui.
    Lạ lùng hơn, trên người cô ta đang mặc một chiếc áo nhật bình của tăng chúng.
    Cô gái cười chào anh huynh trưởng, bước thoăn thoắt hướng về phía chánh điện. Anh huynh trưởng lè lưỡi, bước nhón chân lại khép cánh cửa tịnh thất thật nhẹ nhàng. Rồi anh chấp tay xa ba cái về phía bên trong cánh cửa vô tri, nói :
    – Quả đúng là chỉ có thầy mới trị được quỷ sứ ma vương!

    Anh ta thở phào nhẹ nhõm. Đầu năm vui thật. Thật là vui.

  • 63. PQL  |  May 31st, 2013 at 22:23

    Hạnh phúc ở dưới chân

    Trên thảo nguyên bát ngát, Cây và Cỏ luôn ở bên nhau, đồng hành và thân thiết. Ngọn cỏ non đẹp dịu dàng như một nàng thiếu nữ đang uốn mình mềm mại với chiếc áo dài tha thướt xanh màu ngọc biếc, giản đơn và quyến rũ… Cây cao lớn, sừng sững tựa một chàng trai lực lưỡng đang vươn những cánh tay dài chắc chắn, trải rộng tán lá khỏe mạnh ra xung quanh như bao bọc, chở che, như ôm lấy Cỏ vào lòng. Đầm ấm …

    Cuộc sống cứ thế lặng lẽ trôi. Đến một ngày trời xanh hửng nắng, gió mát vi vu thổi, những áng mây trắng trôi bồng bềnh, phiêu lãng ở trên cao. Cây mơ màng, đưa mắt ngước nhìn lên phía những vì sao và nghĩ: “Đẹp quá, nơi đó phải chăng là thiên đàng?”. Cây quyết định sẽ đi đến đó, quyết định rời bỏ ngọn Cỏ, vươn cao mình lên phía những vì sao.

    “Anh đi đâu vậy ?” – Cỏ cất tiếng hỏi khẽ.

    “Tôi đi tìm những vì sao hạnh phúc” – Cây lạnh lùng đáp và cất bước ra đi. Cỏ im lặng nhìn theo, cúi đầu không nói. Cỏ ở lại một mình nơi triền đất thảo nguyên rộng lớn, còn Cây thì ngày càng vút cao và những cành lá ngày càng vươn xa. Bởi vì Cây mong một ngày đi đến bầu trời cao. Bởi vì Cây mơ ước một ngày được gặp các vì sao ngời sáng

    Khoảng cách của Cây và Cỏ cũng ngày càng xa hơn…

    Cuộc sống lặng lẽ trôi đi. Cho đến một ngày, Cây đã trở thành bậc đại thụ sừng sững giữa thảo nguyên bát ngát nhưng vẫn chưa với được những vì sao cho riêng mình… Cỏ cũng không còn màu xanh nữa mà trở nên vàng úa, và lặng lẽ ở phía dưới cây cao.

    Cây bắt đầu mệt mỏi nhận ra rằng mình không thể đi đến cái nơi bản thân vẫn cho là thiên đường hạnh phúc. Cây hối hận nhìn xuống phía dưới. Cỏ vẫn ngồi đó, vẫn đang vui đùa với những cánh hoa, vẫn đang thướt tha cùng muôn loài bướm.

    Cây chợt cảm thấy nuối tiếc, hối hận khi hiểu: Hạnh phúc chính là điều mà Cây đã từng có và đánh mất. Cây buồn, nỗi buồn không thể nói cùng ai…

    “Cây ở trên đó thế nào?” – Một ngày Cỏ cất tiếng hỏi thăm.

    “Mọi thứ ở đây đều tốt. Được làm bạn với Gió và nghe tiếng chim hót líu lo. Cuộc sống muôn màu và rất là vui vẻ” – Cây ngẩng cao đầu trả lời ngọn Cỏ.

    “Vậy là Cây đã tìm thấy những vì sao hạnh phúc ?” – Cỏ nhìn Cây hỏi tiếp.

    Cây gật đầu đưa mắt nhìn Cỏ rồi khẽ mỉm cười quay đi, ngẩng cao đầu hướng về phía các vì sao lơ đãng. Không phải vì Cây muốn tiếp tục đi tìm hạnh phúc mà đơn giản, Cây đang cố tránh một ánh mắt nhìn. Vì Cây đang nói dối! Vì Cây biết mình cô độc. Vì Gió chỉ đến rồi Gió lại đi. Gió bỏ Cây ở lại và lả lơi thổi mãi chứ không bao giờ dừng lại. Và Chim cũng vậy, Chim không thể ở đó hót mãi cho Cây nghe.

    Cây biết Cây là kẻ cô đơn nhưng cái bản tính kiêu căng vốn có đã không cho phép Cây hạ độ cao, thừa nhận sự nuối tiếc. Cây sợ phải xấu hổ, sợ tỏ ra mình yếu đuối. Vì thế, Cây mãi ngẩng cao đầu và không chịu nhìn xuống…

    Cuộc sống lại lặng lẽ trôi đi… Cho đến một ngày, Bão đến! Cây đương đầu chống chọi. Bão gào rú, Cây ngả nghiêng rung chuyển. Bão thổi mạnh, Cây bật gốc lung lay. Bão cười, Bão đẩy nhẹ, Cây ngã xuống đổ gục, nằm yên trên thảo nguyên lạnh lẽo… Cây kiệt sức, lịm đi.

    Hôm sau Bão hết, trời xanh lại hừng sáng. Cây mở mắt nhìn lên, bầu trời xa vời vợi, nhưng màu xanh của Cỏ thì lại thật gần, và ấm áp.

    Cây chết, cỏ mọc xung quanh. Một thời gian sau nơi cây đổ xuống mọc lên một loài cây lạ. Và người ta đặt cho nó tên là cây Xấu Hổ. Một cây Xấu Hổ với cỏ mọc xung quanh.

    ***

    Đôi khi con người ta cứ mải mê lao mình vào cuộc kiếm tìm hạnh phúc để rồi có lúc chợt nhận ra rằng hạnh phúc đang ở ngay dưới chân mình nhưng lại không có đủ can đảm và không đủ dũng cảm để cúi xuống nhặt nó lên …

    ____________________________________

  • 64. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  June 3rd, 2013 at 11:15

    Ui thui, túi nay ngùi đây zó vọng về bảo rằng Rùa Núi bò ngang núi Chu Mỏ bị Xí Xọn bắt được đem rang muối, và sắp mang ra đãi quần hùn.

  • 65. TONA  |  June 7th, 2013 at 10:47

    CÓ THỂ BẠN CHƯA BIẾT ???
    ( Giới thiệu sách hay – trang chính )
    Tác phẩm NƯỚC MẮT CỦA RỪNG tác giả Amai B’Lan là bút danh , tác giả là người kinh Tên thật là Trần Thị Trung Thu, sinh năm 1988, tốt nghiệp khoa báo chí trường ĐH KHXHNV , có thời gian làm giáo viên thiện nguyện tại A Yun Pa. Cuốn bút ký “ Nước mắt của rừng” xuất bản tháng 12/2012 là những điều cô giáo trẻ này ghi lại những tháng ngày gắn bó với miền cao nguyên ấy.

  • 66. Nay Cui  |  June 7th, 2013 at 12:57

    những chi [nước mắt của rừng]

    anh đọc nước mắt của rừng
    thấy một viên sỏi em bưng cho đời
    nhỏ mà lớn thuở trời ơi
    trong đất nước đó bùi ngùi những chi

    trong đất nước đó lạ kỳ
    muốn dân ngu để trị. đói. còn gì ước mơ ./.

    tháng tư nhớ nhớ mịt mù

    Sáng thứ tư trưóc giờ đi làm, tôi lật trúng trang sách Nước Mắt Của Rừng, em viết về ba đứa bé đội đèn viết trong hoàn cảnh không thể tưởng tưởng nổi. Giờ cũng là thứ tư, nhưng tối rồi, bổng ngồi nhớ đến lúc thực tập hành quân ở gần Khánh Dương, qua xóm làng người Thượng. Lúc đó tôi mới mười bảy tuổi mấy tháng…

    lúc đó tôi bằng tuổi em
    nước non chinh chiến có thêm một điều
    tắc cù tiếng súng đìu hiu
    vô tình viên đạn trúng nhiều vỡ tan

    lội Khánh Dương thấy bản làng
    giờ đọc em thấy tan hoang phận người
    [ một đứa đội đèn lên rồi
    cả ba cắm cúi viết lời ước mơ… ]

    nguyễn nam an
    (Nguồn http://nguyennaman.wordpress.com/category/nguy%e1%bb%85n-nam-an/page/4/)

  • 67. Nay Cui  |  June 7th, 2013 at 13:21

    Nước Sông Pa và Cường Đô La

    Làm sao tôi có thể kể cho các em biết rằng người Kinh của chúng tôi đang giết chết dân tộc các em từng ngày từng giờ.

    Amai B’lan

    Hơn nửa cuộc đời, tôi sống trong Thung Lũng Điện Tử (Silicon Valley) tại phía Nam của Vịnh San Francisco. Ở một nơi có vài chục giống dân sống cạnh bên nhau – và tiếng Anh được dùng như ngôn ngữ chính – tôi dễ có cảm tưởng mình là một công dân quốc tế, cùng với niềm xác tín rằng những phương tiện giao thông (và truyền thông) hiện đại đã khiến cho quả địa cầu trở thành nhỏ lại tựa như một ngôi làng: a global village.

    Niềm xác tín này (vừa) hơi bị lung lay chút đỉnh, sau khi tôi nghe một cô giáo trẻ – nơi một buôn làng heo hút – kể chuyện ở quê nhà:

    Buôn nằm cạnh quốc lộ 25, bên cạnh con đường rách nát y như bản thân mình vậy. Đi ngang qua nhìn vào buôn, sẽ thấy những ngôi nhà sàn nhỏ bé đứng cạnh nhau, rúm ró, buồn bã và nín nhịn. Cả buôn có khoảng 70 nóc nhà. 99% là người Jrai và một gia đình người Kinh đến bán tạp hóa giữa làng…

    Giữa buôn có trường làng, chỉ một phòng học. Lớp một học buổi sáng. Lớp hai học buổi chiều. Lên lớp ba thì qua học ké Phùm Ang cách đó chừng hai cây số. Lên lớp sáu thì phải vào Ia R’siơm học. Cả buôn từ trước đến nay chưa có ai tốt nghiệp lớp 12…

    Một hôm, tôi hỏi các em có biết các em đang sống ở nước nào không. Cả lớp im phăng phắc nhìn nhau, phải gợi mãi, cuối cùng một em ngập ngừng nói:

    – Nước Việt Nam phải không cô?

    Tôi hỏi tiếp:

    – Ai biết, trên thế giới còn nước nào khác?

    Lần này thì cả lớp hào hứng hẳn lên, rồi một em nhanh miệng nói:

    – Dạ, nước sông Pa ạ.

    Tôi không tài nào nhịn được cười bởi câu trả lời ngây thơ ấy, nhưng ngẫm lại thì thấy chua xót quá. Buôn làng của các em bị những ngọn núi chất ngất kia bủa vây, cuộc sống của các em chỉ có nương rẫy, trâu bò và dòng sông miệt mài chảy. Mọi biến chuyển của thế giới bên ngoài không lọt tới cuộc sống của các em được.(Amai B’lan. Nước Mắt Của Rừng. California: Nhân Ảnh, 2013).

    Ô hay! Nếu đúng như thế thì (chả lẽ) trong cái làng địa cầu hiện nay không có cái buôn Phùm Gi sao? Nhân loại dường như không ai biết đến địa danh này, và vì “bị những ngọn núi chất ngất kia bủa vây, cuộc sống … chỉ có nương rẫy, trâu bò và dòng sông miệt mài chảy” nên các em cũng chả biết đến ai (khác) cả.

    Vẫn cứ theo lời của cô giáo Amai B’lan:

    Cả Phùm Gi không có lấy một cái giếng. Đất nơi đây toàn đá, đào giếng rất cực mà chẳng có nước, nên tất cả mọi sinh hoạt đều dùng nước sông Pa. Sáng sáng, trước khi lên nương, những cô gái trong buôn đeo gùi ra sông lấy nước. Họ vét một hố cát, ngồi chờ nước thấm vào, rồi múc từng gáo nước đổ vào quả bầu khô gùi về nhà. Nước để nguyên trong quả bầu, không nấu nướng gì hết. Khi nàouống cứ việc xách quả bầu lên tu một hơi căng bụng đã đời. Ai chịu khó hơn thì chèo thuyền qua sông, tìm tới những con suối trên núi. Người ta nói nước suối uống ngon nhất, sau đó mới tới nước sông, nước giếng xếp hạng ba.

    Địu con lấy nước: Ảnh Trần Thị Trung Thu

    Cứ chiều đến, tôi lại ra sông nhìn người dân từ bờ bên kia chèo thuyền về. Nắng vàng trải xuống lòng sông sóng sánh như lụa. Trời cao xanh. Núi ngút ngàn. Cảnh tượng trông bình yên đến lạ. Con nít giờ đó cũng ra sông tắm rửa, mong ngóng bố mẹ. Phụ nữ tranh thủ lấy nước, giặt giũ quần áo. Bến sông trở nên nhộn nhịp hẳn. Cũng ở đây, tôi nghe người dân kể về sông Pa với giọng điệu tiếc nuối. Họ nói:“Ngày trước sông Pa trong xanh lắm, lại có nhiều cá nữa.

    Gần đây có một cái thác rất đẹp gọi là thác tiên. Bây giờ thì hết rồi. Mấy năm trở lại đây, sông Pa bắt đầu đục ngầu vì ô nhiễm, nhưng người dân đâu còn cách nào khác là cứ phải tiếp tục uống thứ nước đó. Nguồn nước ô nhiễm kéo theo bệnh tật. Viêm khớp, đau thận, đau bao tử là những bệnh ít người thoát được. Theo họ, thà chết từ từ vì bệnh còn hơn là chết ngay tại chỗ vì khát.

    Trong buôn hầu như không có người già bởi lẽ đâu ai sống thọ tới 60. Phân nửa học trò của tôi mồ côi cha hoặc mẹ từ khi còn rất nhỏ…

    Cuộc sống của họ nếu cứ thế trôi qua thì cũng đã bần cùng lắm rồi. Thế mà một ngày kia, cách đây khoảng hai năm, công ty Hoàng Anh Gia Lai lập dự án xây thủy điện. Để có đất xây thủy điện, chính quyền lấy đất của dân lại mà không hề đền bù một xu, rồi bán lại cho Hoàng Anh Gia Lai. Kết quả, dự án đó nuốt hết một nửa buôn Phùm Gi và nuốt luôn cả sự linh thiêng ở đây…

    Con sông Pa dài 374 cây số chảy qua ba tỉnh Kontum, Gia Lai, Phú Yên, nhưng lại phải đeo tới năm cái gông thủy điện vào cổ. Thủy điện Đồng Cam, thủy điện Ba Hạ, thủy điện An Khê, thủy điện Ayun Hạ, thủy điện Ayun Thượng. Bây giờ thêm một cái cạnh Phùm Gi này nữa là sáu. Tính ra, trung bình cứ hơn 60 cây số là bị một đập. Ngày nay, các nước trên thế giới không chơi thủy điện nữa vì nhiều tác hại, đến cả người dân nơi đây cũng biết. Họ thấp thỏm lo sợ tới một ngày mình phải bỏ buôn ra đi vì đập tràn. Và điều đó đã tới trước khi tôi rời nơi đây một tuần.

    Dòng sông mùa khô cạn đến mức trâu bò có thể lội qua, nay dâng nước lênh láng tràn bờ. Người ta đã ngăn đập lại. Con đập cách buôn chừng 200 mét nên Phùm Gi gánh chịu hậu quả nặng nề nhất và nhanh nhất của việc ngăn dòng. Nước dâng lên tới sau nhà dân, bò vào vườn tược và gieo rắc nỗi kinh hoàng…

    Dòng sông hiền hòa ngày đêm có tiếng thác đổ nay hết rồi.

    Những chiều ra sông lấy nước nay cũng hết rồi.

    Dòng sông bây giờ là một đường băng nước khổng lồ, dơ bẩn và đục ngầu. Nước đã dâng lên hơn hai mét. Mọi người không còn thấy con sông Pa quen thuộc đâu nữa, mà chỉ thấy một con quái vật lúc nào cũng chực chờ muốn nuốt chửng buôn làng…( S.đ.d trang 103-109).


    Thủy Điện Hoàng Anh Gia Lai. Ảnh: Trần Thị Trung Thu

    Sự có mặt bất ngờ của Hoàng Anh Gia Lai, trong phần cuối câu truyện của cô giáo ở bản làng xa khiến tôi (thốt nhiên) nghĩ lại. Thôn Phùm Ghi, té ra, đâu có bị thiên hạ lãng quên. Nó đã được chiếu cố bởi một công ty kinh doanh đa ngành rất lớn mà tên tuổi chủ nhân đã “phủ khắp các mặt báo” trong cũng như ngoài nước. Tờ Phụ Nữ gọi ông là “Cường Đôla: Doanh nhân thiếu gia nghìn tỷ” cùng với những chi tiết lý thú:

    ”Vào thời điểm đó, giới truyền thông lùng sục các thông tin về chuyện làm ăn cũng như ‘tài năng kinh doanh’ của thiếu gia nhưng thu được kết quả không nhiều. Một lãnh đạo của Công ty chứng khoán Sài Gòn – người có thời gian làm việc với Nguyễn Quốc Cường khi công ty này tư vấn niêm yết cho QCG cho biết:’Cường rất dễ chịu và là một người kinh doanh, chứ không có cách cư xử kiểu dân chơi bạt tử như mọi người đồn đại’.

    Trong khi đó, nếu tìm kiếm thông tin về Cường Đôla trên Internet thì người ta sẽ nhận được vô vàn tin tức về thú chơi siêu xe, quá khứ của một dân chơi khét tiếng nơi phố núi, mối tình với các chân dài như …


    Cường Đôla đình đám với siêu xe Lamborghini Aventador màu vàng. Nguồn ảnh và chú thích: http://www.phununet.com

    Dù thỉnh thoảng vẫn lái xe qua lại trên freeway 1015– đoạn Hollywood Freeway, băng ngang qua nơi cư ngụ của những minh tinh màn bạc Hoa Kỳ – tôi vẫn chưa bao giờ có cái “may mắn” được tận mắt nhìn thấy một chiếc “siêu xe Lamborghini Aventador” nào cả. Nó quá hiếm vì quá mắc, giá cả đâu chừng nửa triệu Mỹ Kim!

    Vẫn theo lời của tác giả Nước Mắt Của Rừng (*):

    Người Jrai đã từng là chủ vùng đất này (tên Gia Lai đọc từ chữ “Jrai” mà ra). Tổ tiên họ đã sống và đã chết ở đây. Họ có cách sống và văn hóa của riêng họ. Không ai cảm thấy lạc lõng trong buôn làng của mình. Mọi người gắn kết với nhau bằng truyền thống tâm linh vô cùng sâu sắc. Trên đầu họ là bầu trời tự do. Dưới chân họ là đất rừng linh thiêng. Họ đã sống như thế biết bao thế hệ. Mọi chuyện cứ diễn ra như thuở ban đầu cho tới khi người Kinh tới.

    Người Kinh tới, đặt ra những chủ trương ngu ngốc và vơ vét mọi thứ về mình vì họ có quyền lực trong tay. Số liệu thống kê năm 2008 cho thấy ở Gia Lai, người Kinh chiếm 52% dân số, trong khi người Jrai chỉ còn 33,5%. Người Kinh nghiễm nhiên trở thành ông chủ trên mảnh đất của người Jrai, làm giàu trên sự lạc hậu của người bản địa nhưng không lúc nào ngớt lời chê bai. Những người Jrai hiền lành và thật thà nhanh chóng trở nên trắng tay và bị kinh hóa.

    Bi kịch của người Jrai không lạ và cũng không mới. Khắp nơi trên quả địa cầu này đã có rất nhiều giống dân bản địa đã từng trải qua những kinh nghiệm (không may) tương tự. Tuy nhiên, khai thác vơ vét cạn kiệt mọi tài nguyên thiên nhiên để mua sắm cả một dàn xe hơi (mỗi cái trị giá vài trăm ngàn dollars) và dồn nạn nhân đến mức bị diệt vong thì là chuyện (e) chỉ có thể xẩy ra ở nước CHXHCNVN. Nơi mà vị chủ tịch nước đầu tiên (ông Hồ Chí Minh) đã từng long trọng hứa hẹn – trong Thư Gửi Đại Hội Các Dân Tộc Thiểu Số Miền Nam, vào ngày 19 tháng 4 năm 1946 – như sau:

    Đồng bào Kinh hay Thổ, Mường hay Mán, Gia Rai hay Ê Đê, Xê Đăng hay Ba Na và các dân tộc thiểu số khác, đều là con cháu Việt Nam, đều là anh em ruột thịt. Chúng ta sống chết có nhau, sướng khổ cùng nhau, no đói giúp nhau.

    Theo thông tin của Sở Văn Hoá, Thể Thao & Du Lịch Gia Lai:

    Nhân kỷ niệm 60 năm Bác Hồ gửi thư cho đồng bào các dân tộc thiểu số miền Nam, Uỷ ban Mặt Trận Tổ quốc Việt Nam đã phối hợp cùng Ban chỉ đạo Tây Nguyên tổ chức kỷ niệm 60 năm Ngày Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi thư cho Đại hội các dân tộc thiểu số miền Nam đồng thời đã lập bia thư tạc nội dung thư Bác…

    Toàn bộ nội dung bức thư được thể hiện kiểu chữ hộp, chất liệu đồng, gắn trên phiến đá Thanh Hóa nguyên khối, nặng hơn 60 tấn, phía trên nội dung thư tạc chân dung Bác Hồ trên biểu tượng đài sen. Di tích sẽ cung cấp cho du khách và các nhà nghiên cứu những hiểu biết về tư tưởng đại đoàn kết dân tộc của Bác, bổ sung vào kho tàng Việt Nam những trang tư liệu quý giá… Hiện nay di tích đang được Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch, Bảo tàng tỉnh Gia Lai lập hồ sơ đề nghị Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch công nhận di tích lịch sử quốc gia …

    …………… ( Chúng tôi xin lỗi tác giả Tưởng Năng Tiến cho cắt bỏ phần kết luận của bài viết này, vì một lý do tế nhị cho những người bạn đang xử dụng trang web này đang còn ở trong nước, chúng tôi hoàn toàn tuân thủ theo điều một trong Tu Chính Án của Hiến Pháp Hoa Kỳ, và điều 19 trong Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền mà Việt Nam đã ký kết khi là thành viên của Liên Hiệp Quốc. Các bạn nào muốn đọc nguyên bản xin bấm vào đường chuyền ở dưới) Admin xin cáo lỗi.

    K’Tien

    (*) Nước Mắt Của Rừng. Bút Ký của Amai B’Lan.Tựa: Phan Ni Tấn.Nhân Ảnh Xuất Bản. Bìa và tranh: Khánh Trường.Trình Bày: Lê Hân & Tạ Quốc Quang. Copyright @ 2013 by Trung Thu. ISBN: 978-0-9811982-9-3. Ấn phí và bưu phí 15 M.K. Sách có thể đặt mua theo địa chỉ sau:

    Mr. Lê Hân
    375 Destino Circle, San Jose, CA 95133
    U.S.A or han.le3359@gmail.com

    (Nguồn http://tuongnangtien.wordpress.com/2013/04/13/nuoc-song-pa-va-cuong-do-la/)

  • 68. TONA  |  June 8th, 2013 at 10:43

    TRÍCH ĐOẠN TRANG ĐẦU “NƯỚC MẮT CỦA RỪNG”
    Jarai, Jơrai hay Jrai là những cách gọi khác nhau về một tộc người đông nhất, bền chặt nhất, có nền văn hóa lâu đời nhất trên Tây Nguyên Việt Nam. Họ đã ở đó hàng ngàn năm qua, giữa núi rừng mênh mông và giữa các thần linh của họ như một đất nước.Tôi đến Ayunpa, thủ phủ của người Jrai, sau đó là Krông Pa chỉ với ý định dạy học cho những em bé Jrai trong ba tháng hè năm 2011. Không dám có ước muốn tìm hiểu một dân tộc thẳm sâu và lạ lùng trong quãng thời gian ngắn như thế. Đặt chân lên mảnh đất huyền thoại này, mới bước vào một quán ăn nhỏ đã thấy sự bất công, huống hồ tôi đã ở suốt một mùa hè nơi đây, và trở lại nhiều lần trong mùa xuân 2012.
    Những cuốn sách viết về người Jrai, về Tây nguyên, đều vẽ lên những hình ảnh đẹp đẽ và thơ mộng của một thời đã qua. Thời của già làng đêm đêm bên bếp lửa bập bùng kể akhan, thời của Pơtao quyền lực bậc nhất Tây Nguyên, thời của núi rừng bạt ngàn và sông suối trong veo.
    Tất cả đã qua rồi.
    Giờ đây, những gì còn lại chỉ là một dân tộc đang lụi tàn.
    Do đó, tập bút ký mỏng này tôi xem như một lời tạ lỗi tới tất cả bạn bè Jrai, học trò của tôi và cả những bờ sông. Vì tôi là người Kinh.
    Amai B’Lan
    30.3.2012

    Duyên nợ cao nguyên

    Tôi đi Ayunpa hay còn gọi là Phú Bổn, Cheo Reo giữa một buổi trưa tháng năm đầy nắng và gió của miền cao nguyên. Từ Ban Mê Thuột dọc theo quốc lộ 14, còn cách Pleiku chừng 40 cây số nữa thì gặp ngã ba Chư Sê, rẽ tay phải vào quốc lộ 25 về hướng Tuy Hòa, đi thêm khoảng 60 cây số nữa là tới Ayunpa. Tổng cộng đoạn đường dài gần 200 cây số, đi xe khách mất hơn bốn tiếng đồng hồ.

    Ra khỏi Ban Mê chừng 10 cây số, thấy hai bên đường bạt ngàn cao su, những vườn hồ tiêu thẳng tắp và nương rẫy hoa màu tốt tươi. Đất đỏ bazan dưới cái nắng ban trưa như đỏ hơn và màu mỡ hơn. Mùa này, hoa dã quỳ nở vàng rộm hai bên đường và từng đàn bướm trắng dập dìu trên những khóm hoa. Bướm nhiều đến mức có cảm tưởng như lạc vào thế giới thần tiên và vơ được chúng trong tay. Nhưng chạy xe honda thì phải canh chừng mà né bướm kẻo chúng tông sưng mắt lúc nào không hay. Trời nắng nhưng không oi bức như Sài Gòn vì không gian thoáng đãng và thanh sạch. Ngay khi từ Sài Gòn đi Ban Mê, lòng tôi đã trào dâng cái cảm giác hạnh phúc được quay lại cao nguyên. Bao giờ lên đây, tôi cũng cảm thấy sung sướng và bình yên lạ lùng. Cảm giác ấy tôi xem như duyên nợ với người Tây Nguyên, ngay từ lần đầu tôi rong ruổi trên đây cùng con ngựa sắt cách đây năm năm.

    Mấy năm trước, tôi là cô sinh viên 18 tuổi đầy lý tưởng và máu lửa phiêu lưu. Một mình đạp xe từ Di Linh lên tới Kontum ròng rã suốt một tháng trời. Phải xin ăn, xin ngủ, xin uống dọc đường như một kẻ hành khất. Một ngày mưa bão dầm dề từ Di Linh qua Gia Nghĩa, bụng đói, rét mướt, mệt mỏi, đường đi không một bóng người. Trời tối rồi mà còn lang thang giữa rừng núi Đinh Trang Thượng đầu nguồn sông Đồng Nai loay hoay tìm nhà dân xin ngủ. May mắn thay được một gia đình tốt bụng cho tá túc qua đêm. Tôi không bao giờ quên nồi nước sôi hai bác nấu cho tôi tắm khỏi lạnh và trái bắp luộc nóng hổi dằn bụng đêm. Sáng ra đi, bác gái dúi vào tay tôi nải chuối sứ, chai nước trà nóng rồi mặc áo mưa tiễn tôi đi. Thật không ngờ, nải chuối sứ lại trở thành cầu nối cho tôi quen biết anh em công nhân cầu đường hạt Quảng Khê, để tối về uống chung ly rượu và nghêu ngao hát “Cây đàn Chapi”, lúc đi không khỏi bùi ngùi đến chẳng dám quay đầu nhìn lại. Nếu không có những lời chúc bình an của anh em bạn bè, có lẽ tôi đã lao xuống vực thẳm vì đứt thắng trên đèo Quảng Khê. Và nếu giữa lúc mệt nhọc đến bở hơi tai chỉ muốn quăng hành lý và người lên xe ca đi thẳng tới Kontum cho xong chuyện, mà không bắt gặp người tài xế đi ngược chiều hô to: “Cố lên, cố lên”, thì chắc gì chuyến đi đã thành công. Không có những con người nhân hậu tiếp sức cho tôi, thì làm sao tôi có được giây phút đắm mình trong làn nước trong vắt của cụm thác Draysap – Dray nur, hít thở hương vị thanh khiết của đồi chè Pleiku, lắng nghe tiếng đàn ghitar rộn rã dưới ánh trăng bên dòng Đăk Bla, và say men ngọt ngào của rượu cần Bana.

    Giờ đây, khi đi lại cung đường ngày xưa, từng kỷ niệm lần lượt sống lại trong tôi, rõ ràng và sống động. Xe chạy ngang qua nhà thờ Buôn Hồ, nơi một buổi trưa lang bạt của nhiều năm trước tôi đã ghé vào cầu nguyện xin bình an. Quả thật, trong chuyến đi ấy không có ơn trên thì có lẽ tôi đã thành người thiên cổ. Còn đây là Earal, Eh’leo có café uống ngon đến nhớ đời. Tối ngủ nhờ trong tiệm hớt tóc của chị Trúc, sáng ra đi, chị tặng tôi một cái đầu cắt kiểu “đờ-mi-gắc–song” làm kỷ niệm. Sau này, khi kết thúc cuộc hành trình, tôi mới nghiệm ra được tình ý sâu xa của chị chủ tiệm, vì nhờ kiểu tóc đó mà tôi không bị chọc ghẹo trên đường và cũng chẳng ma nào thèm để ý đến một đứa “con trai”. Tôi muốn tìm gặp lại những ân nhân cũ nhưng nhà cửa đổi thay, người xưa xê chuyển, biết đâu mà lần. Thôi thì xin gửi vào thinh không lời nguyện chúc bình an và ghi lòng ân nghĩa cưu mang. Âu cũng là duyên nợ.

    Tất cả những kỷ niệm đẹp đẽ trên tạo trong tôi một cảm tình rất tốt với ai quê quán từ cao nguyên. Tôi mê cao nguyên không đơn thuần chỉ vì vẻ đẹp trinh khôi của nó, mà còn vì trong chuyến đi mạo hiểm đầu đời, tôi được những con người tốt bụng của cao nguyên đùm bọc khi sa cơ lỡ bước. Giờ đây, tôi muốn làm một cái gì đó cho vùng đất đáng yêu này. Cũng có lẽ vì vậy mà tôi đồng ý rất nhanh khi người bạn Jrai của tôi, tên là Mơai đang học xã hội học ở trường Đại học Mở, ngỏ ý xem tôi có muốn về Ayunpa dạy học cho các em người Jrai trong tháng sáu và bảy không. Đây là một hoạt động mục vụ của nhà thờ để giúp con em người Jrai học tốt hơn. Mơai nói rằng có hai nơi tôi có thể giúp là Ayunpa và Krôngpa. Cả hai nơi này tôi chưa hề đặt chân tới và lần đầu nghe tên, nên không hình dung ra được nơi đây như thế nào. Hiện tại, Ayunpa đã thực hiện chương trình dạy hè được ba năm rồi nên thầy cô và trường lớp khá đầy đủ. Còn Krôngpa là giáo điểm mới, chỉ có một mình cha Gioan mà phải coi sóc hơn 40 buôn làng. Năm nay là năm đầu tiên dạy hè, nên rất cần người. Ngoài tôi ra, Mơai nói còn có thêm năm bạn sinh viên bên trường Đại học Mở cũng đăng ký lên đó dạy nữa, nếu tôi về giúp cho cha Gioan thì rất quý.

    Mơai hỏi tôi chọn nơi nào. Tôi nói: “Nơi đâu cần tớ hơn thì tớ đi.” Mơai cười lớn nói: “Về Krôngpa khổ lắm đó, đừng có hối hận đấy.” Tôi bảo: “Ở cao nguyên là sướng rồi.” Mơai mừng rỡ ra mặt và nói sẽ giúp tôi hết sức có thể.

    Hành động “hết sức” đầu tiên là Mơai gọi điện cho mẹ bạn ấy ở Ayunpa và hí hửng khoe rằng: “Con mới ‘cưa’ được một cô bé. (Mặc dù thua tôi ba tuổi, Mơai vẫn luôn kêu tôi bằng “cô bé”). Cô bé đó sẽ ở nhà mình ít hôm học tiếng và văn hóa để tập làm dâu… Jrai. Mẹ chịu không?” Tôi không nghe đầu dây bên kia phản đối gì, chỉ thấy nói: ‘Ừ, cứ về đi.” Thật là rộng lượng quá xá! Tôi xin số điện thoại của cha Gioan và địa chỉ nhà Mơai ở Ayunpa để chuẩn bị cho một chuyến đi xa và đi lâu.

    Đầu tháng tư, tôi gọi điện cho cha Gioan xin được lên đó dạy hè cho các em. Cha rất hoan nghênh và hỏi khi nào tôi lên. Muốn dạy có kết quả tốt, tôi xin cha lên sớm hơn một tháng để học tiếng và làm quen với người dân. Cha không những đồng ý mà còn nói tôi lên ở luôn cũng được. Nếu quả thật tôi có duyên với người Jrai thì ở luôn hay không chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

    Thủ phủ Jrai

    Tôi tới Ayunpa khi nắng chiều vừa chạm đỉnh núi. Từ đèo Chư Sê nhìn xuống, lòng chảo Cheo Reo hiện ra rõ rệt. Cả thung lũng giờ đây đã thành cánh đồng thẳng cánh cò bay lớn nhất Tây Nguyên. Con đường dẫn vào thị xã Ayunpa xuyên qua đồng lúa chín vàng đẹp như tranh vẽ, may mà khung cảnh nên thơ xoa dịu phần nào cái nắng bỏng rát không hề dễ chịu ngay cả với người bản xứ. Thời điểm này đang là cuối mùa khô nên tôi có cảm tưởng như bao nhiêu nắng nóng ông trời tranh thủ xài cho bằng hết trước khi mùa mưa tới vào đầu tháng sáu. Nhưng khi mưa vượt qua được đèo Chư Sê thì đã rơi rụng gần hết, Ayunpa chỉ còn hưởng xái được chút ít. Cho nên, cũng từ đèo Chư Sê ấy, đất đai trở nên khác biệt. Bên kia đèo trở ra Pleiku là đất đỏ bazan màu mỡ có thể trồng các loại cây công nghiệp như café, hồ tiêu. Còn bên này đèo đổ vào Ayunpa cho tới Phú Yên lại là đất cát pha chỉ trồng được các loại cây lương thực ngắn ngày. Vì vậy, người ta còn gọi người Jrai ở vùng Ayunpa là Jrai Čor. Čor nghĩa là rừng mọc trên cát.

    Xe thả tôi xuống trước một ngôi nhà xây cấp bốn cũ kỹ, mái hiên phía trước dây leo rủ xuống như mái rèm làm tôi chẳng biết đây có phải là địa chỉ tôi cần tới hay không. Đang khi tôi lúng túng không biết phải làm sao thì trong nhà có tiếng đàn ông vọng ra:
    Có phải bạn Mơai đấy không?

    Thì ra Mơai đã gọi điện báo cho bố mẹ bạn ấy biết chiều nay tôi tới, nên khi tôi vừa xuống xe với một đống hành lý lỉnh kỉnh thì hai bác biết tôi là ai liền. Thoạt đầu gặp gỡ, tôi hơi ngỡ ngàng vì ba má của Mơai còn rất trẻ, nhất là bác gái, dù đã năm mươi nhưng nhan sắc còn mặn mà, làn da mịn màng lắm, đặc biệt, đôi mắt to như hút hồn người khác. Lạ một điều là hầu như người Jrai nào tôi gặp cũng có đôi mắt to nhưng buồn vời vợi, một nỗi buồn không sao tả được.

    Bác trai tên là ama H’siu. Bác gái tên là ami H’siu. Người Jrai sau khi sinh con đầu lòng, thì lấy tên con làm tên mình. Vì vậy tên hai bác có nghĩa là cha (ama) của H’siu và mẹ (ami) của H’siu. Hai bác vui tính hỏi han tôi đủ chuyện. Nhà bác đông người nhưng con cái lập gia đình và đi học xa hết rồi, giờ nhà chỉ còn hai bác nên có vẻ quạnh hiu. Nay tôi tới, hai bác rất vui vì có người ra vào. Tôi sẽ ở đây ít ngày để học về phong tục tập quán, cách ăn ở và ngôn ngữ Jrai trước khi về Krông Pa.

    Thời Pháp, vùng này có tên là Cheo Reo. Hỏi thăm người dân tôi được biết, Cheo Reo là tên của hai anh em Čruh và Čreo đến lập cư tại đây vào đầu thế kỷ 19 (một số tài liệu ghi là Chu và Chreo). Lúc đầu, hai anh em ông lập làng tại Rongol–por–klang, nay là là vùng đất gần đập tràn Ia Hiao. Sau đó, cả làng di chuyển đến vùng đất gần sông Ayunpa, nay là thị trấn Ayunpa. Trước năm 1900, làng này có tên là Bon Chư. Năm 1904, người Pháp ký nghị định giao Tây Nguyên cho triều đình Huế, và đặt tên cho vùng đất này theo cách gọi của người Kinh là Cheo Reo (đọc trại từ hai chữ Čruh và Čreo). Như vậy, về mặt hành chính (của chính quyền thực dân), từ năm 1904, Tây Nguyên mới chính thức thuộc về Việt Nam. Ngày 1.9.1962, chính quyền Sài Gòn lập tỉnh Phú Bổn, đặt tỉnh lị tại Cheo Reo và đổi tên là thị xã Hậu Bổn. Chính điều này khiến cư dân vùng Cheo Reo có điều kiện ăn học hơn hẳn các vùng khác, sinh ra nhiều trí thức, phần lớn làm việc cho Tây (để sau 75 cũng bị đi cải tạo nhiều hơn các vùng khác). Sau năm 1975, thị xã Hậu Bổn đổi tên thành thị xã Ayunpa. Người Jrai thích gọi vùng này là Cheo Reo hoặc Ayunpa vì những cái tên này vốn dĩ của người Jrai. Trong khi đó, người Kinh thích gọi là Phú Bổn vì dễ đọc, và vì muốn thể hiện quyền làm chủ trên mảnh đất này. Dù sao thì tôi vẫn thích cái tên Ayunpa vì nghe có vẻ như… ở nước ngoài.

    Ayunpa là tên gọi nơi giao nhau của hai con sông Ayun và sông Pa (người Kinh gọi là sông Ba). Đoạn chảy qua thị xã Ayunpa được gọi là sông Ayunpa. Từ cầu Bến Mộng nhìn xuống, có thể thấy rất rõ Ayunpa mang trong mình hai dòng chảy, một nửa trong vắt của sông Pa và một nửa đục ngầu của sông Ayun, giống như sông Thương bên đục bên trong ở Bắc Giang vậy. Người ta có thể lí giải nguyên nhân tại sao dòng nước lại đục trong như thế một cách rất khoa học và hợp lý, nhưng với người Jrai, mọi sự trên đời đều được giải thích bằng akhan (truyền thuyết, huyền thoại, sử thi, chuyện cổ tích, thần thoại). Mọi gốc cây ngọn cỏ, từng ngọn núi dòng sông, đến những vật dụng trong nhà đều có một gốc tích huyền thoại riêng của nó, và con sông Ayunpa này cũng được lý giải theo cách đó.

    Trên trang web của thị xã Ayunpa có kể rằng: “Ngày xưa, xưa lắm có một đôi trai gái yêu nhau say đắm. Chàng trai tên Pa. Còn cô gái tên Ayun. Chàng Pa sức khoẻ như con voi rừng, mũi tên của chàng bắn ra cùng lúc rụng 10 con chim đang bay trên trời. Nhác thấy bóng chàng Pa trên lưng ngựa là con cọp, con beo trên rừng đều tháo chạy. Còn nàng Ayun có nước da trắng như bông hoa ê ban, giọng nói trong trẻo tựa tiếng hót của con chim Kơ tia. Tình yêu của đôi trai gái rất nồng thắm, song họ không lấy được nhau bởi chàng Pa chỉ là tôi tớ giúp việc trong gia đình của nàng Ayun. Đau khổ vì không lấy được nhau, Ayun và Pa rủ nhau cùng chết để giữ trọn mối tình đẹp đẽ ấy. Sau khi chết, hai người hoá thành hai dòng sông Ayun và sông Ba. Nhiều người cho rằng, hàng năm có một ngày vào mùa xuân, chàng Pa và nàng Ayun vẫn hẹn hò nhau tại thung lũng Hồng dưới chân đèo Tô na. Ngày ấy mưa nhẹ, nước sông xanh trong vời vợi. Hoa đua nhau nở, chim đua nhau hót. Khi ấy là mùa xuân về.”

  • 69. Người Cheo-Reo  |  June 9th, 2013 at 12:12

    [ 67. Nay Cui | June 7th, 2013 at 13:21

    Nước Sông Pa và Cường Đô La…]

    Dường như có sự nhầm lẫn gì ở đây, vì Công ty Hoàng Anh Gia Lai là của ông Đoàn Nguyên Đức chứ không phải “Cường Đô la”. Đề nghị bạn xem lại. Cám ơn!

    Người Cheo-Reo

  • 70. TONA  |  June 10th, 2013 at 00:04

    THƯ GIÃN ( trích từ http://www.giupich.org )

    KHỔNG TỬ GIẢNG NGHĨA

    Một thiếu phụ hỏi : Nếu tôi ăn nằm với 3 người đàn ông, thì mọi người cho rằng tôi không đàng hoàng, bê-bối, lung tung…

    Nhưng nếu 1 người đàn ông ngủ với 10 người đàn bà mọi người cho rằng đúng là một đấng mày râu. Tại sao thế ?

    Khổng Tữ đáp :Thật đơn giản, một ổ khóa mà có đến 3 cái chìa khóa mở được thì rỏ ràng ổ khóa này xấu, không tốt.

    Còn nếu 1 chìa khoá mà mở được đến 10 ổ khóa khác nhau, vậy chìa khóa nầy gọi là chìa khóa vạn năng hay master key.

    BỎ TU

    Một nhà sư đi khất thực giữa 1 trưa hè oi bức. Khát quá, bèn vào nhà 1 gia đình bên đường xin nước uống. Một cô gái trẻ vội mang chai nước lọc ra nhưng quên mang ly ra. Vì khát quá nên vị sư kia cầm chai lên uống. Cô gái thấy thế ái ngại và nói:

    – Thầy đừng tu, để em lấy…
    Vị sư kia liền trả lời:
    – Thôi, đừng lấy. Để thầy tu…
    -Xin Thầy cứ tu, em vẫn lấy.
    Thầy vui mừng đáp:
    – Nếu em lấy, Thầy bỏ tu.

    CHUYỆN VUI XỨ ĐẠO

    Có một linh mục(LM) già về coi một xứ đạo. Khi ra tòa giải tội, ông nghe nhiều tín dồ xưng tội ngoại tình. Chán vì con chiên quá bê bối, Ông bèn giảng trên nhà thờ rằng :”Kể từ hôm nay, nếu tôi còn nghe ai xưng tội ngoại tình thì tôi sẽ bỏ xứ đạo này để về lại nhà dòng” .

    Hội đồng giáo xứ (HDGX) bèn triệu tập các giáo dân tìm biện pháp.

    Cuối cùng họ đều đồng ý là hễ ai phải xưng tội ngoại tình thì cứ nói là …bị té. “Thưa cha con bị té .. 4 lần chẳng hạn” .

    Rồi thời gian trôi qua đi, vị Linh Mục già chẳng còn phải nghe chữ ” Ngoại Tình” nên cả xứ vui vẻ , ai đi thì cứ đi, ai té thì cứ…té.

    Thế rồi một ngày kia. vị LM già qua đời, Một LM trẻ về thay thế coi xứ.
    Một hôm ông LM trẻ hỏi với ông chủ tịch HDGX: Này ông chủ tịch, xứ ta đường xá thế nào, mà giáo dân cứ bị té hoài vậy ông?

    Ông chủ tịch không nín được cười. Ông đã định nói chuyện này với ông LM mới nhưng chưa có dịp.

    Thấy ông chủ tịch cứ nhăn răng ra cười ông LM trẻ bực mình: Ông cười cái gi? Tuần rồi vợ ông đã nói là bị té ba lần rồi đó!

  • 71. Nay Cui  |  June 10th, 2013 at 09:26

    Kính gởi Người Cheo Reo, trong bài “Nước Sông Pa và Cường Đô La” là thể hiện ý kiến riêng của tác giả Tưởng Năng Tiến: sinh ở Sài Gòn, hiện sống tại Mỹ. Chúng tôi chỉ làm nhiệm vụ thông tin vì bài viết có liên quan đến nơi chúng ta có “một thời đã sống”, Mọi liên lạc và thắc mắc xin liên lạc trực tiếp với tác giả qua đường chuyền ở Đài Á Châu Tự Do: http://www.rfavietnam.com/blog
    Cám ơn Người Cheo Reo đã có góp ý.

  • 72. Người Cheo-Reo  |  June 11th, 2013 at 00:48

    Trích [ fakhari viết:
    Bài viết rất hay nhưng có một chi tiết nhầm lẫn: Nguyễn Quốc Cường, tức Cường đôla là thiếu gia nhà Quốc Cường Gia Lai. Còn Hoàng Anh Gia Lai là của anh em Đoàn Nguyên Đức, Đoàn Nguyên Thu. ]

    [ Chúng tôi xin cảm ơn sự góp ý chính xác của ông, và cũng xin được gửi lời xin lỗi chân thành đến ông Quốc Cường (phó giám đốc công ty Quốc Cường Gia Lai) cùng độc giả về sự nhầm lẫn đáng tiếc này.

    Vô cùng trân trọng và kính mến.

    Tưởng Năng Tiến ]

    Cám ơn bạn!

    NCR

  • 73. Dân Đen  |  June 12th, 2013 at 14:03

    Những ngày tôi đi phụ hồ thật đẹp. Sáng dậy sớm ghé ngang hàng bánh khọt, ngồi chồm hổm ăn bánh khọt, húp nước mắm chùn chụt, ăn xong tôi trả tiền, lấy tay quệt mỏ rồi đi phụ hồ. Trưa đến tôi ghé bà hàng rau đầu chợ mua vài bó rau hơi úa cho rẻ tiền, xào lên ăn trưa với cơm nguội, nghỉ trưa một chút dưới gốc cây rồi đi trộn hồ tiếp. Chiều về đám phụ hồ quây lại với nhau ngồi vách đóc uống rượu đế với cóc. Bữa nào được lãnh lương thì mới thật tuyệt dịu, chiều đó tôi thể nào cũng ghé vào một quán ăn bình dân, vừa ăn vừa ghẹo cô người làm, bữa nào được cô ta cười duyên với hàm răng khểnh thật dễ thương tôi thấy lòng như mở hội, lâng lâng ngây ngất. Cuộc đời cứ thế trôi qua, tay làm hàm nhai tưởng không bao giờ dứt.
    Một hôm ông chủ thầu xây cất nhà cửa gọi chúng tôi lên cho biết bây giờ công việc xây cất đình trệ, không thể tiếp tục mướn phụ hồ nữa, các nhân công phụ hồ, trong đó có tôi, bị sa thải.
    Buồn khổ vì mất việc thì ít mà lo không biết miếng cơm ngày mai làm sao có thì nhiều, tôi bắt đầu tiện tặn, sáng uống miếng nước lả cầm hơi, trưa ăn miếng cơm nguội với nước mắm kho tiêu, chiều thì kho tiêu với cơm nguội, tối đến tôi chui vào tấm bao vải bố ngủ, trốn bạn bè, thắt lưng buộc bụng.
    Ít lâu sau tôi lấy can đảm ra phố chợ, tôi đi qua hàng bánh khọt thấy bà bán bánh khọt mắt quần sâu, lát đát thấy người ăn thì ít mà người đi ngang nuốt nước bọt thì nhiều. Tôi hỏi thăm thì bà cho tôi biết sau khi đám phụ hồ mất việc, hàng bánh khọt của bà cũng ế đi vì đám phụ hồ không còn ai lai vãng nữa, bà mời tôi mua giúp, tôi hứa chừng nào có việc tôi sẽ trở lại. Tôi đi ngang hàng rau, đám rau đang úa không người mua.
    Tôi lần ra phố trong, đến quán cơm bình dân ngày nào, tôi định bụng sẽ thu hết can đảm nói vài lời cùng người từng hớp hồn tôi với cặp răng khểnh. Tôi thật thất vọng khi không thấy cô ta đâu. Hỏi ra mới biết quán bắt đầu ế ẩm từ ngày công trình xây cất trì trệ, họ phải cho cô ta nghỉ việc, không biết bây giờ cô ta đã đi về đâu.
    Tôi dần dà đến nhà người thợ hồ chính coi đã bắt đầu có việc làm chưa. Đến nơi mới biết ông ta cũng đã mất việc. Ông ta cho biết, từ ngày có người viết báo tố cáo nhiều người đã lạm dụng tiền bạc, tiêu xài hoang phí, uống cà phê những mười lăm tiền đô một tách, nhà cửa xây hết từng này đến từng khác, xe chạy cả trăm ngàn đô-la, thế là những tên tiêu xài hoang phí ngưng lại, không ai buôn bán được, từ những siêu thị đồ sộ cho đến bà hàng rau đầu chợ đều bị ảnh hưởng, trình trệ.

    Tuyệt vọng, mệt mỏi, tôi khóc cho tôi, khóc cho cô bé răng khểnh, khóc cho bà hàng rau ế chợ. ối ông cầm bút ôi! Viết lách có nhiều hạng: Người tài cao, hiểu rộng viết điều thông thiên tri địa thì được coi là đại văn hào. Người viết điều nói được cái mình muốn nói là văn sĩ, văn nhân. Người viết ra được lời người ta nhờ viết là văn công. Ôi thôi, còn người viết điều mình không biết, nhưng cũng múa bút viết xằng, trước hại xóm làng, sau nhục tổ tông thì phải gọi sao đây?
    ối em răng khểnh ôi!

  • 74. teen 9x  |  June 12th, 2013 at 19:10

    “… còn người viết điều mình không biết, nhưng cũng múa bút viết xằng, trước hại xóm làng, sau nhục tổ tông thì phải gọi sao đây?…”

    Gọi là “thợ viết” được không bác Dân Đen? “Thợ” thì thuê đâu viết đó, chuyện hậu quả tai hại về sau ấy là do người khác/ hay đời sau/ phân tích, nhìn nhận.
    Giống như tác phẩm “Bút Máu” của nhà văn Vũ Hạnh viết trưuớc 1975. Người viết chỉ biết đem tài viết ra viết sao cho lay động hồn người, cho lảnh lót câu chữ. Còn hậu quả, kết quả thế nào là chiện khác nữa. Hình như bây giờ sản sinh nhìu Bút Máu?!

  • 75. Nay Cui  |  June 13th, 2013 at 10:57

    Vô cảm quan chức và cái chết vì nghèo
    Phạm Chí Dũng (*)

    Từ mấy năm qua, xã hội Việt Nam như bị tê liệt trong cơn động kinh khốn quẫn của cái chết người nghèo. Chưa bao giờ từ khi đất nước được thống nhất cho đến nay, mật độ tự tử vì cùng khổ dân sinh lại dày đặc như hiện thời.
    Tháng 6/2013. Giữa lúc Thủ đô đang ngột ngạt trong cơn bức bối thời tiết chực chờ sấm nổ, người Hà Nội lại sôi lên bởi một câu chuyện thương tâm đột ngột xảy ra: một người mẹ cùng đứa con trai treo cổ chết trong nhà. Nguyên do ban đầu: quẫn bách về tiền bạc.
    Sự việc quá đau lòng trên xảy đến ở xóm Chùa, huyện Từ Liêm vào ngày 7/6/2013.
    Trong cái khó ló cái khôn – như một câu tục ngữ của người Việt. Nhưng có lẽ ý nghĩa ấy chỉ ứng với hoàn cảnh con người vẫn giữ được ý chí vươn lên. Còn trong tâm thế cộng hưởng cả bức bách vật chất lẫn bế tắc tư tưởng, không động lực nào còn có thể níu kéo người ta ở lại với kiếp khổ trần gian.
    Vụ quyên sinh trên lại xảy ra trùng với thời gian diễn ra kỳ họp của Quốc hội Việt Nam.

    Tương phản thói đời
    Trước kỳ họp trên một tuần, trong phiên họp của Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Thứ trưởng Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội Nguyễn Thanh Hòa đã thản nhiên: “Theo các chuyên gia kinh tế thì lạm phát cũng như suy thoái kinh tế không ảnh hưởng nhiều đến đời sống của người nghèo”.
    Như thường lệ, phát ngôn của giới chức chính quyền không được kèm dẫn bởi bất kỳ dẫn chứng của một chuyên gia nào.
    Nửa tháng sau phát ngôn của thứ trưởng Nguyễn Thanh Hòa, cấp trưởng của Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội là bà Phạm Thị Hải Chuyền lại thuyết trình trước các đại biểu Quốc hội: Với lý do phần lớn doanh nghiệp giải thể có quy mô nhỏ, việc các cơ sở này đóng cửa ít ảnh hưởng tới thất nghiệp chung, khi các dự án mới đều thu hút một lượng lớn lao động.
    Cũng không có bất kỳ thuyết minh nào về số doanh nghiệp mới đã thu hút được bao nhiêu lao động, trong khi đại biểu nhân dân Phạm Thị Hải Chuyền đã không hoặc không muốn làm rõ tác động “ít ảnh hưởng đến thất nghiệp” bằng hoạt động số liệu đậm nét cảm tính của Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội.
    Thời gian luôn lao đi, và lời hứa hẹn “sẽ giải quyết việc làm ổn thỏa” của những người phụ trách Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội cũng vì thế luôn gắn liền với gia tốc suy thoái về chất lượng sống và cả với nhiều vụ tự tử của người dân.
    “Cuộc sống không lối thoát, đi đến con đường chết… Mấy năm mẹ nuôi các con đi học, mẹ đi van xin cho gia đình mình được sổ nghèo và cực nghèo mà không được… Xin các cấp chính quyền ấp 5, vì hoàn cảnh gia đình quá khổ không lối thoát, mong các ông giúp cho chồng con tôi được sổ nghèo để sống ngày tháng còn lại trên đời” – những giọt nước mắt nuốt vào đáy tim trong lá thư tuyệt mệnh của một người phụ nữ 48 tuổi có cái tên thật đẹp – Nguyễn Thị Mỹ Nhân – ở ấp 5, xã An Xuyên, TP. Cà Mau.

    Chuẩn nghèo ở Việt Nam bị cho là quá thấp

    Lá thư tuyệt mệnh trên không đề ngày tháng, được người phẫn uất viết liền một mạch không dấu chấm câu vào những ngày cuối tháng Tư năm 2013, sát thời điểm kỷ niệm 38 ngày thống nhất đất nước.
    Những cái chết của người nghèo, chua chát thay, lại thường chẳng mấy khác biệt về cách thức tự gây đau đớn thêm một lần nữa.
    Tương tự trường hợp hai mẹ con ở Hà Nội, chị Nhân đã treo cổ tại nhà riêng, bỏ lại chồng và ba đứa con đang tuổi đến trường. Cái chết thương tâm của người phụ nữ tuyệt vọng này đã khiến rất đông người dân xung quanh phải giật mình thảng thốt.
    Theo lời kể của người chồng, chị Nhân bị bệnh viêm dây thần kinh số 7, giật méo miệng, lại thêm bệnh suy thận, suy tim, mỗi ngày tiền thuốc hết 140.000 đồng. Cái nghèo, cái khổ đeo đuổi – cay đắng thay – đó là khi mà con người ta đi đến quyết định rằng cái chết sẽ tiết kiệm được phần nào khoản tiền thuốc thang, chồng con sẽ không phải chịu gánh nặng.
    “Thấy học phí nhiều quá, vợ tôi mới ra ấp và xã xin cấp sổ hộ nghèo để con vay tiền đóng học phí. Trước đó, khi làm giấy xác nhận gia đình khó khăn, Ngân hàng chính sách xã hội không cho vay. Còn vợ tôi xin sổ hộ nghèo không phải vì muốn được hưởng trợ cấp mà muốn được vay tiền cho con đi học, nhưng mấy anh chính quyền địa phương chỉ hứa chứ không giải quyết cấp sổ hộ nghèo” – chồng người quá cố ôm ngực, nói không thành tiếng.

    Số 0 kiên định
    Bất chấp nhiều cuộc đời người nghèo bị hủy hoại, những người sống vẫn ung dung thói đời quan chức.
    Cho đến tận lúc này, sau khi Ủy ban Thường vụ Quốc hội lần đầu tiên phải chính thức thừa nhận con số doanh nghiệp phá sản và giải thể đã lên đến hàng trăm ngàn kéo theo nạn thất nghiệp rộng khắp, Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội vẫn sắt son với tỷ lệ thất nghiệp được tân trang ở mức 1,99%.
    Với con số quá tốt đẹp như thế, thảm họa đã trở nên thành tích, khi tỷ lệ thất nghiệp được đánh giá “liên tục giảm trong những năm gần đây, với năm 2011 là 2,22% và năm 2010 là 2,8%”.
    “Trong khi giới quan chức vẫn điềm nhiên với bình luận về tỷ lệ nghèo “năm sau thấp hơn năm trước”… dư luận trong nước không thể chôn vùi bức tranh thảm thiết những cái chết tức tưởi xảy đến liên tục với người nghèo.”
    Thế nhưng trong thực tế “thụt lùi sâu sắc” về tỷ lệ thất nghiệp như vậy, đã không có nổi một kiểm chứng đáng tin cậy nào về lòng tin gia tăng của người dân và người nghèo đối với Đảng và Cách mạng.
    Cũng chẳng có lấy một sắc thái cách mạng nào đối với người nghèo và những người bị nạn thất nghiệp kinh niên đàn áp.
    Trong khi giới phản biện độc lập, báo chí phải cố kìm nén phẫn nộ của mình trước thái độ vô cảm của Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội và chính quyền một số địa phương, bản thân một quan chức có vai vế cũng phải thừa nhận “Tỷ lệ thất nghiệp thêm vào một số 0 vẫn đúng”.
    Số 0 đó lại có thể ứng nghiệm với tình trạng thảm thương của Tây Ban Nha hay Hy Lạp, với tỷ lệ thất nghiệp lên đến 26-27%.
    Nhưng ở Việt Nam, những con số vẫn luôn “đá” nhau một cách khó tưởng tượng, đồng thời lại có vẻ hết sức bài bản.
    Luôn kiên định giữ vững quan điểm “Quan tâm, hỗ trợ người nghèo là mục tiêu của Đảng và Nhà nước”, Bộ trưởng Phạm Thị Hải Chuyền còn thuyết minh thêm về công tác an sinh xã hội với những số liệu dường như rất sâu sát: tỷ lệ hộ nghèo cả nước ước cuối năm 2012 còn 10%, giảm 1,76% so với cuối năm 2011.
    Trong khi giới quan chức vẫn điềm nhiên với bình luận về tỷ lệ nghèo “năm sau thấp hơn năm trước” và còn vận dụng đến mức tối đa lời khen ngợi đầy tính ngoại giao của một vài tổ chức lao động quốc tế, báo chí và dư luận trong nước lại không muốn và cũng không thể chôn vùi bức tranh thảm thiết những cái chết tức tưởi xảy đến liên tục với người nghèo.

    Tận cùng là cái chết


    Sự cùng khổ dân sinh ngày càng gia tăng

    Tự tử vì nghèo đã trở thành một hiện tượng mãn tính trong xã hội được mô tả là chịu ăn chơi bậc nhất thế giới.
    Một bà mẹ xấu số nguyện dùng tiền phúng viếng của mình để trả nợ và nộp học phí cho con… Hai cô gái đang tuổi xuân xanh rủ nhau uống thuốc diệt cỏ tự vẫn vì không có tiền nộp phạt vi phạm giao thông… Một chàng trai vừa bước vào tuổi trưởng thành dùng dây cáp internet treo cổ tự tử vì mắc bệnh nan y không có tiền chữa trị… Còn rất, rất nhiều những vụ tương tự mà nguyên nhân chỉ bắt nguồn từ hai chữ “quá khổ”.
    Báo chí và người dân hẳn cũng chưa quên câu chuyện của chị Lê Thị Ngọc N. cũng xảy ra tại TP. Cà Mau cách đây không quá lâu. Trước khi chết, N. đã từng thổ lộ muốn tìm đến cái chết vì nghèo khổ quá. Dù gia đình khuyên bảo nhưng người phụ nữ ấy vẫn khăng khăng: “Thà chết đi, các con được đưa vào cô nhi viện còn hơn, chứ sống mà nhìn con bữa đói bữa no chịu không đặng!”.
    Người dân cũng mô tả một cảnh tượng đau đớn khác – cảnh đầu bạc khóc đầu xanh của vợ chồng ông bà Trần Ngọc Quang ngụ ở xã Hòa Thành, huyện Đông Hòa – Phú Yên. Vào năm 2012, vợ chồng người con trai của ông Quang cùng đứa con mới 5 tuổi đã ôm nhau trầm mình dưới sông. Nguyên nhân cũng chỉ bắt nguồn từ quá nghèo khổ.
    Nhưng còn giới chức chính quyền từ cấp trung ương đến các địa phương thì sao?
    Nếu không thể hồi âm về thói vô cảm, họ vẫn còn một chỗ để dàn hòa trách nhiệm: cơ chế.
    Bởi khi giới có trách nhiệm như thể câm lặng, những người chẳng có chức vụ gì lại buộc phản lên tiếng.
    Theo ông Lê Minh Tiến, giảng viên xã hội học Đại học Mở TP.HCM, trong giai đoạn 2011-2015, chuẩn nghèo ở nông thôn là dưới 400.000 đồng/người/tháng và ở đô thị là 500.000 đồng/người/tháng. Rõ ràng việc xác định ngưỡng nghèo tại Việt Nam thấp hơn so với chuẩn nghèo do Ngân hàng Thế giới ấn định (60 USD/người/tháng, tương đương 1,2 triệu đồng/người/tháng).
    Với chuẩn nghèo quá thấp như vậy nên những người được xác định là vượt nghèo (chẳng hạn như có thu nhập 1 triệu đồng/người/tháng) thật ra vẫn còn thuộc diện nghèo theo chuẩn thế giới.
    Hơn nữa, với tình hình lạm phát như hiện nay thì việc xác định chuẩn nghèo cho cả giai đoạn 2011-2015 là chưa hợp lý. Lẽ ra phải điều chỉnh theo mức trượt giá hằng năm mới đúng… Có như thế mới không còn xảy ra những chuyện đau lòng như trường hợp chị Mỹ Nhân “chết để con được học”.

    ‘Còn Đảng còn mình’
    Nhìn về bên kia thế giới và đỡ tồi tệ hơn rất nhiều, ở nước Mỹ đã chưa có ai phải “chết để con được học”.
    Martin Wolf – một cây bình luận sắc sảo của tờ Financial Times – đã nêu ra nhận xét: đúng là ngân sách nước Mỹ có vấn đề trong dài hạn, nhưng chủ yếu là do chi phí y tế tuy thiếu hiệu quả nhưng tăng quá nhanh.
    Y tế và an sinh xã hội, cho dù bị lên án là những mầm mống gây ra khủng hoảng ngân sách nước Mỹ, nhưng rõ ràng đã làm cho phần lớn người dân Mỹ an tâm hơn khi bước chân vào bệnh viện. Cho dù họ bị thất nghiệp. Cho dù Hợp chúng quốc Hoa Kỳ mới lọt lòng chưa đầy 300 năm…
    Còn ở đất nước “bốn ngàn năm văn hiến” thì sao?
    Lại nhớ đến tâm tưởng trong một cuốn tiểu thuyết về “những người đã chết và những kẻ đang sống”…
    Còn bao nhiêu cái chết nữa chưa thành hình nhưng đã nằm lòng bản chất bị định đoạt? Còn bao nhiêu kẻ đang sống thờ ơ, vô trách nhiệm và lợi dụng đồng loại nhưng được ngụy trang bởi cái áo “còn Đảng còn mình”?
    Gần đây, Nông nghiệp Việt Nam – một tờ báo chuyên về nông thôn và đời sống người dân, đã làm một loạt phóng sự về “Mối lo làng quê” và “Vỡ làng”. Không thiếu cảnh đau thương, tang thương đã dội lên từ con suối, cây tre, cánh cò và đồng ruộng hoang hóa lòng người như thế.
    Những giọt nước mắt bất lực của độc giả cũng bởi thế đã tràn chảy trên trang báo.
    “Bi kịch không được nghèo!” – như một lời trần thuật của báo chí Việt Nam – vào lúc thời kỳ “quá độ đi lên chủ nghĩa xã hội” đã kéo dài mòn mỏi hơn nửa thế kỷ qua.
    Chẳng lẽ cần phải nói toạc ra: Đảng và Nhà nước đừng để người dân nào phải tự tử vì cùng khổ!

    (*) Bài phản ánh văn phong và quan điểm của tác giả, một nhà báo tự do ở TP Sài Gòn. Ông là cây viết đầy hoài bão. Phạm Chí Dũng là con trai của ông Phạm Văn Hùng, cựu Trưởng ban tổ chức Thành Ủy thành phố HCM. Ông Phạm Chí Dũng là một Tiến sĩ kinh tế, cũng là một viên chức an ninh, khi viết báo ông có các bút danh Thường Sơn, Viết Lê Quân, Việt Thắng và vài tên khác.

    (Nguồn http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2013/06/130611_caichetnguoingheo.shtml)

  • 76. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  June 13th, 2013 at 11:38

    Khóc Tiểu Long

    Mượn lời Khổng Minh khóc Chu Du nay khóc Tiểu Long

    Ui thui Tiểu Long, làm sao trốn sớm,
    Ðành lẽ số trời? ai ai cũng xót
    Bụi tui tới đây, kính dâng ly rượu
    Nàn có linh thiêng, xin về chứng giám
    Nhớ xưa bờ lóc, rồng chính sơn lam
    Thơ tuôn văn túa, chí cả một đòng
    Vẫy vùng một cõi, cánh lượn rồng bay
    Cây cao bụi rậm, trấn giử bờ sông
    Ui thui bút múa, kinh mật các chàng
    Anh thư lừng lẩy, văn kiện thơ toàn
    Làm sao sớm trốn? ui nàn Tiểu Long.
    Bụi tui đau xót, huyết lệ hai hàng
    Sống đũ tình thân, mất được thảnh thơi
    Tuổi mới chăng chòn, janh lưu muôn đời
    Lòng tui búi rúi, vạn múi tơ vò
    Tâm nầy lửa đốt, ruột héo gan khô
    Sông Ba thảng thốt, Lò Gạch bàn hoàn
    Lóc thời tuôn lệ, bạn thời khóc than
    Bụi tui nhữn toan, cổ mộ bên nhau
    Múa gậy vườn hoang, đêm thâu cùng quậy
    Gây thế ỷ dốc, sớm hôm bàn mưu
    Thân Bụi đơn cưu, mong trông cậy nhiều
    Nào ngờ Tiểu Long! sớm trốn từ đây
    Mênh mang chánh khí, trời thẳm đất dầy
    Anh linh chứng dám, rủ thương Bụi nầy
    Từ nay tri kỷ, biết ngỏ cùng ai ?
    Ui thui, có thiêng, xin về thượng hưởng….

  • 77. TONA  |  June 19th, 2013 at 05:04

    Người Việt đầu tiên đặt chân đến Hoa Kỳ

    Khi ông Bùi Viện (một vị quan sống dưới triều vua Tự Đức) đặt chân đến Hoa Kỳ để đặt quan hệ ngoại giao vào đầu những năm 1870, lịch sử đã coi ông là người Việt Nam đầu tiên đặt chân lên đất nước châu Mỹ này. Nhưng trong cuốn sách “con đường thiên lý” (NXB Văn hóa – Thông tin), nhà nghiên cứu Nguyễn Hiến Lê đã đưa ra những bằng chứng thuyết phục, chứng minh rằng trước Bùi Viện 20 năm, có một người Việt đã thực hiện một chuyến phiêu lưu ở miền Tây hoang dã của Hoa Kỳ như một cao bồi thực thụ.

    Từ một người đi tìm vàng ở California, ông đã trở thành ký giả người Việt đầu tiên trên đất Mỹ. Ông là Trần Trọng Khiêm (người làng Xuân Lũng, phủ Lâm Thao, Phú Thọ).

    Từ người Việt đầu tiên đến Hoa Kỳ và nhà báo Việt đầu tiên trên đất Mỹ

    Trần Trọng Khiêm sinh năm Tân Tỵ (1821), tức năm Minh Mạng thứ 2, là con của một gia đình thế gia vọng tộc ở phủ Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ nhưng trong người lúc nào cũng sẵn máu phiêu lưu. Năm ông 21 tuổi, vợ ông bị một viên chánh tổng âm mưu làm nhục rồi giết hại. Sau khi giết tên chánh tổng báo thù cho vợ, ông xuống Phố Hiến (Hưng Yên), xin làm việc trong một tàu buôn ngoại quốc và bắt đầu bôn ba khắp năm châu bốn bể.

    Suốt từ năm 1842 đến 1854, Trần Trọng Khiêm đã đi qua nhiều vùng đất, từ Hương Cảng đến Anh Cát Lợi, Hoà Lan, Pháp Lan Tây. Do trí tuệ sắc sảo, đến đâu ông cũng học được ngoại ngữ của các nước đó. Năm 1849, ông đặt chân đến thành phố New Orleans (Hoa Kỳ), bắt đầu chặng đường 4 năm phiêu bạt ở Mỹ cho đến khi tìm đường về cố hương.

    Sau khi đến Mỹ, ông cải trang thành một người Trung Hoa tên là Lê Kim rồi gia nhập đoàn người đi tìm vàng ở miền Tây Hoa Kỳ. Sau đó ông trở về thành phố Xanh – Phát – Lan – Xích – Cố ( phiên âm của San Francisco) và làm kí giả cho tờ Daily News 2 năm. Cuộc phiêu lưu của Trần Trọng Khiêm (tức Lê Kim) trên đất Mỹ đã được nhiều tài liệu ghi lại.

    Trong cuốn sách La Ruée Vers L’or của tác giả Rene Lefebre (NXB Dumas, Lyon, 1937) có kể về con đường tìm vàng của Lê Kim và những người đa quốc tịch Gia Nã Đại, Anh, Pháp, Hòa Lan, Mễ Tây Cơ… Họ gặp nhau ở thành phố New Orleans thuộc tiểu bang Lousiana vào giữa thế kỷ 19 rồi cùng hợp thành một đoàn đi sang miền Viễn Tây tìm vàng.

    Thời đó, “Wild West” (miền Tây hoang dã) là cụm từ người Mỹ dùng để chỉ bang California, nơi mà cuộc sống luôn bị rình rập bởi thú dữ, núi lửa và động đất. Trong gần 2 năm, Lê Kim đã sống cuộc đời của một cao bồi miền Tây thực thụ. Ông đã tham gia đoàn đào vàng do một người ưa mạo hiểm người Canada tên là Mark lập nên.

    Để tham gia đoàn người này, tất cả các thành viên phải góp công của và tiền bạc. Lê Kim đã góp 200 Mỹ kim vào năm 1849 để mua lương thực và chuẩn bị lên đường. Đoàn có 60 người, nhưng Lê Kim đặc biệt được thủ lĩnh Mark yêu quý và tin tưởng. Do biết rất nhiều ngoại ngữ, ông được ủy nhiệm làm liên lạc viên cho thủ lĩnh Mark và thông ngôn các thứ tiếng trong đoàn, gồm tiếng Hòa Lan, tiếng Trung, tiếng Pháp. Ông cũng thường xuyên nói với mọi người rằng ông biết một thứ tiếng nữa là tiếng Việt Nam, nhưng không cần dùng đến. Lê Kim nói ông không phải người Hoa, nhưng đất nước nằm ngay cạnh nước Tàu.

    Ông và những người tìm vàng đã vượt sông Nebraska, qua núi Rocky, đi về Laramie, Salt Lake City, vừa đi vừa hát bài ca rất nổi tiếng thời đó là “Oh! Suzannah” (Oh! My Suzannah! Đừng khóc nữa em! Anh đi Cali đào vàng. Đợi anh hai năm, anh sẽ trở về. Mình cùng nhau cất ngôi nhà hạnh phúc). Họ thường xuyên đối mặt với hiểm họa đói khát và sự tấn công của người da đỏ để đến California tìm vàng. Sốt rét và rắn độc đã cướp đi mất quá nửa số thành viên trong đoàn.

    Trong đoàn, Lê Kim nổi tiếng là người lịch thiệp, cư xử đàng hoàng, tử tế nên rất được kính trọng. Nhưng đó đúng là một chuyến đi mạo hiểm, khiến già nửa thành viên trong đoàn chết vì vất vả, đói khát và nguy hiểm dọc đường đi.

    Sau khi tích trữ được một chút vàng làm vốn liếng, Lê Kim quay trở lại San Francisco. Vào giữa thế kỷ 19, nơi đây còn là một thị trấn đầy bụi bặm, trộm cướp. Là người học rộng, hiểu nhiều, lại thông thạo nhiều ngoại ngữ, Lê Kim nhanh chóng xin được công việc chạy tin tự do cho nhiều tờ báo như tờ Alta California, Morning Post rồi làm biên tập cho tờ nhật báo Daily Evening.

    Đề tài mà Lê Kim thường viết là về cuộc sống đầy hiểm họa và cay đắng của những người khai hoang ở bắc California và quanh khu vực San Francisco, trong đó ông hướng sự thương cảm sâu sắc đến những người da vàng mà thời đó vẫn là nạn nhân của sự phân biệt chủng tộc. Lê Kim cho rằng, các mỏ vàng đã khiến cuộc sống ở đây trở nên méo mó và sa đọa không gì cứu vãn được.

    Nhiều bài báo của ông đăng trên tờ Daily Evening hiện vẫn còn lưu giữ ở thư viện Đại học California. Đặc biệt, trong số báo ra ngày 8/11/1853, có một bài báo đã kể chi tiết về cuộc gặp giữa Lê Kim và vị tướng Mỹ John A. Sutter. Tướng Sutter vốn trước là người có công khai phá thị trấn San Francisco. Khi Lê Kim mới đến đây, ông đã được tướng Sutter giúp đỡ rất nhiều. Sau khi bị lật đổ, Sutter đã bị tâm thần và sống lang thang ở khắp các bến tàu để xin ăn, bạn bè thân thiết đều không đoái hoài đến.

    Khi tình cờ gặp lại, Lê Kim đã cho vị tướng bất hạnh 200 Mỹ kim. Ông đã chê trách thái độ hững hờ, ghẻ lạnh của người dân San Francisco và nước Mỹ với tướng Sutter, điều mà theo ông là đi ngược với đạo lý “uống nước nhớ nguồn” của dân tộc ông.

    Sang năm 1854, khi đã quá mệt mỏi với cuộc sống hỗn loạn và nhiễu nhương ở Mỹ, cộng thêm nỗi nhớ quê hương ngày đêm thúc giục, Lê Kim đã tìm đường trở lại Việt Nam. Nhưng ông cũng đã kịp để lại nước Mỹ dấu ấn của mình, trở thành người Việt Nam đầu tiên cưỡi ngựa, bắn súng như một cao bồi và cũng là người Việt đầu tiên làm ký giả cho báo chí Mỹ.

    Người Minh Hương cầm quân chống Pháp

    Năm 1854, Trần Trọng Khiêm trở về Việt Nam vẫn dưới cái tên Lê Kim. Để tránh bị truy nã, ông không dám trở về quê nhà mà phải lấy thân phận là người Minh Hương đi khai hoang ở tỉnh Định Tường. Ông là người có công khai hoang, sáng lập ra làng Hòa An, phủ Tân Thành, tỉnh Định Tường. Tại đây, ông tục huyền với một người phụ nữ họ Phan và sinh được hai người con trai, đặt tên là Lê Xuân Lãm và Lê Xuân Lương. Trong di chúc để lại, ông dặn tất cả con cháu đời sau đều phải lấy tên đệm là Xuân để tưởng nhớ quê cũ ở làng Xuân Lũng.

    Trong bức thư bằng chữ nôm gửi về cho người anh ruột Trần Mạnh Trí ở làng Xuân Lũng vào năm 1860, Lê Kim đã kể tường tận hành trình hơn 10 năm phiêu dạt của mình từ một con tàu ngoại quốc ở Phố Hiến đến những ngày tháng đầy khắc nghiệt ở Hoa Kỳ rồi trở về an cư lạc nghiệp ở Định Tường. Khi người anh nhắn lại: “gia đình bình yên và lúc này người đi xa đừng vội trở về”, Lê Kim đã phải tiếp tục chôn giấu gốc gác của mình ở miền Tây Nam Bộ.

    Nhưng chưa đầy 10 năm sau, khi làng xóm bắt đầu trù phú thì thực dân Pháp xâm lược nước ta. Lê Kim đã từ bỏ nhà cửa, ruộng đất, dùng toàn bộ tài sản của mình cùng với Võ Duy Dương mộ được mấy ngàn nghĩa binh phất cờ khởi nghĩa ở Đồng Tháp Mười. Tài bắn súng học được trong những năm tháng ở miền Tây Hoa Kỳ cùng với kinh nghiệm xây thành đắp lũy đã khiến ông trở thành một vị tướng giỏi. Năng khiếu ngoại ngữ cũng giúp Lê Kim cảm hóa được một nhóm lính Pháp và dùng chính nhóm lính này tấn công quân Pháp ở Cái Bè, Mỹ Qưới, khiến cho quân giặc điêu đứng.

    Năm 1866, trong một đợt truy quét của Pháp do tướng De Lagrandière chỉ huy, quân khởi nghĩa thất thủ, Lê Kim đã tuẫn tiết chứ nhất quyết không chịu rơi vào tay giặc. Gia phả nhà họ Lê do hậu duệ của Lê Kim gìn giữ có ghi lại lời trăn trối của ông: “Trước khi chết, cụ dặn cụ bà lánh qua Rạch Giá gắng sức nuôi con, dặn chúng tôi giữ đạo trung hiếu, đừng trục lợi cầu vinh, đừng ham vàng bỏ ngãi. Nghĩa quân chôn cụ ngay dưới chân Giồng Tháp. Năm đó cụ chưa tròn ngũ tuần”. Trên mộ của Lê Kim ở Giồng Tháp (tỉnh Đồng Tháp) có khắc đôi câu đối: “Lòng trời không tựa, tấm gương tiết nghĩa vì nước quyên sinh/Chính khí nêu cao, tinh thần hùng nhị còn truyền hậu thế”.

    Như vậy, không chỉ là người đầu tiên đặt chân lên đất Mỹ, Lê Kim còn là một trong những nhà yêu nước can đảm đứng lên chống thực dân Pháp xâm lược. Dù cuộc khởi nghĩa của ông cùng chung số phận với nhiều cuộc khởi nghĩa khác ở Nam Kỳ đều bị thực dân Pháp và triều đình Nguyễn đánh tan, nhưng Lê Kim vẫn được công nhận là một trong những danh nhân lớn ở Đồng Tháp thế kỷ 19

    (Dựa trên tư liệu của học giả Nguyễn Hiến Lê)

  • 78. Admin  |  June 19th, 2013 at 11:21

    Truyện ngắn “Bút Máu” của nhà văn Vũ Hạnh do cháu Teen 9x dẫn nhập ở còm 74 quả thật là hay. Admin mạo muội đăng bài này lên ở phần Truyện Ngắn, cám ơn cháu Teen 9x.

  • 79. Dân Đen  |  June 19th, 2013 at 12:47

    Gởi cháu Teen, gọi thợ viết thì cũng tốt rồi, gẩm lại bác cũng chẳng trách gì họ, đôi khi “cái ta” làm cho con người mất đi năng khiếu phân tách vấn đề trước mắt. Giống như bác cũng có việc làm hồ đồ lúc nhỏ:

    Hồi ấy nhà bác nghèo lắm, bác phải nghỉ học đi phụ hồ, nhưng trong lòng bác không cam, lúc nào cũng muốn làm một việc gì hơn người khác. Một hôm bác ra ven rừng sau lưng khu nhà mã ở buôn Ma Dương bắt ếch để hôm sau mang ra chợ đổi rau. Bác bắt được một con ếch thật to mang về khoe ầm nhà. Bác để ý thấy mỗi lần bác lớn tiếng khoe thì con ếch nó phóng lên như muốn nhảy ra khỏi rọ. Bác nảy ra ý nghỉ chắc con ếch này biết nghe? Người thì nghe bằng tai, không biết ếch nghe bằng gì? Bác bắt đầu một cuộc thí nghiệm:
    Đầu tiên bác bắt con ếch bỏ lên bàn rồi la lớn: “Ếch, nhảy đi! Nhảy!” Như biết nghe lệnh, con ếch phóng vụt lên cao, chút xíu nữa là rơi xuống bàn.
    Lần thứ nhì bác lấy dao chặt một cái chân sau của con ếch đi rồi cũng la lên: “Ếch, nhảy đi! Nhảy!” Lần này phải lập lại một vài lần con ếch mới bập bẹ nhảy theo lệnh được một chút. À, thì ra mất một chân con ếch nghe không rỏ lắm.
    Bác vô phần thí nghiệm cao hơn, chặt luôn cái chân sau còn lại, rồi cũng la lên: “Ếch, nhảy đi! Nhảy!”. Lần này dù la lớn nhiều lần: “Ếch, nhảy đi! Nhảy!” con ếch vẫn không nhúc nhích.
    Bác mừng lắm vì đã khám phá ra con ếch không phải nghe bằng tai mà nghe bằng hai cái chân sau. Bởi vậy khi ta chặt hai chân của nó rồi nó không nghe được, nên không nhảy theo mệnh lệnh nữa. Từ đó bác thấy mình thật hơn hẳn những người khác, bác tự cao tự đại nghỉ rằng mình tuy là phụ hồ nhưng thật ra “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn” chút nào.
    Bây giờ già rồi, trải bao cuộc đổi thay bác thấy tội cho con ếch quá, nó chết oan chỉ vì bác hồ đồ. Phải chi hồi đó có in-tờ-nét bác tra cứu đàng hoàng, không phải hành hạ con ếch đến chết. Thật uổng quá.

    “ối con ếch ôi ta tiếc cho mi mà cũng tiếc cho ta.”

  • 80. TDN  |  June 19th, 2013 at 19:42

    Ðà Nẵng, Nơi An Nghỉ của Người Lính Mỹ Ðầu Tiên

    Bài này đã được chuyển qua phần truyện ngắn.

    — Admin –

  • 81. Trâu Bụng Phệ  |  June 21st, 2013 at 01:06

    Xin quý bạn hữu cho biết nếu Trâu Bụng Phệ muốn mua sách “Nước Mắt Của Rừng” thì mua ở đâu?

  • 82. Nay Cui  |  June 21st, 2013 at 10:18

    Kính anh Trâu Bụng Phệ! Anh có thể tìm mua ở phần cuối comment 67 hoặc vào google tim nhà sách Tự Lưc. Ở Nam Calif thì đến nhà sách Tự Lực trên đường Broohurst là có ngay , bày trên quầy Best Seller.

    Kính,

  • 83. Nay Cui  |  June 21st, 2013 at 11:16

    Tháng ba, trời Bắc Calif lành lạnh , trong barracks ở trung tâm huấn luyện Cảnh Sát Giao Thông, nằm đọc “Nước Mắt Của Rừng”, đọc tới đâu nước mắt truôn tràn tới đó. NMCR là một tác phẩm đầy xúc động cho những ai đã có một thời gắng bó với Phú Bổn. Càng đọc càng thổn thức cho mình cho đời, bên ngoài hành lang tiếng giày lộp cộp của tân binh trong phiên gác lại càng khó ngủ… Ra hồ bơi lúc 2 giờ sáng, mặt hồ lóng lánh, phản ảnh lại gương mặt râu bạc mọc lúa túa, lòng hỏi lòng: ” Này thằng Ayunpan một đời trôi nỗi! mày lang thang trên đất lạ đến bao giờ? ” (*)

    (*) lấy theo ý thơ Cao Tần
    Này thằng chiến binh một đời dũng cảm
    Mày lang thang trên đất lạ đến bao giờ

  • 84. Nay Cui  |  June 21st, 2013 at 19:06

    Đi trên dây đời nuôi nụ cười vẫn tươi

  • 85. Trâu Bụng Phệ  |  June 21st, 2013 at 19:37

    Merci Nay Cui đã cho biết địa chỉ mua sách Nước Mắt Của Rừng.

  • 86. admin  |  June 22nd, 2013 at 11:18

    Từ nay các bạn có thể cho đăng hình trong còm của mình mà không cần phải qua admin. Cách đăng hình:

    1. Viết lời vào còm.
    2. Bấm vào nút “Choose File”.
    3. Lựa tấm hình nào mình muốn bỏ lên. Hình phải thuộc về loại: GIF, PNG, JPG, hoặc JPEG. Xin các bạn tránh đăng các loại hình có tính cách xâm phạm thuần phong mỹ tục, hoặc đời tư cá nhân.
    4. Bấm “Submit”.

    Nếu có gì trục trặc xin các bạn cứ đưa vấn đề lên còm, chúng tôi sẽ cố gắng giải quyết.

  • 87. NHIỀU CHUYỆN  |  June 23rd, 2013 at 12:39

    MÙA HẠ DỈA. RỒI ĐÓ
    TRỜI ĐỔ NẮNG CHANG CHANG
    RÙA VÀNG ĐÂU MẤT BIỆT?
    HAY LÀ ĐÃ TÌM ĐÀNG
    ĐI SỬA SANG SẮC ĐẸP????
    CHU MÔ MÙA HẠ NÀY
    HOA CỎ MAY GIĂNG LỐI
    CÓ MÔT NGƯỜI ĐƠN CÔI
    MÌNH TUI LANG THANG BƯỚC
    TRÔNG NGÓNG VÀ ĐI TÌM
    CON ĐƯỜNG XƯA LUẬN KIẾM?????
    LÃO TÔN ĐÂU LÃNG TỬ?
    BATMAN,HỒNG THẬP TỰ?
    LONG NỮ, NÔNG TRI ĐIỀN?
    LONG HIỆP SĨ ,THĂNG TIẾN?
    HOÀ ĐÀ THEO BÀ TÁM?
    CHÉM GIỐ CÒN PHIÊU BẠC?
    BỤI BỜ CÒN CHỖ NÚP?
    HỞI CÁC LÃO GẦN XA
    BÔN BA RỒI CŨNG GIÀ
    TA CÒN BAO LÂU NỮA?????

  • 88. KÀ KHỊA  |  June 24th, 2013 at 02:50

    hí hì, hoan ho, NHIỀU CHIỆN trở lại nhà xưa ,nghe đâu nhà ấy đả tìm được máy phát điện mới ,hy zrọng kì lày nói dzai hơn ,cho cả lnàng v vẻ nhá

  • 89. TONA  |  June 24th, 2013 at 11:00

    Chinh phục hẻm núi Grand Canyon với màn đi dây mạo hiểm

    Vào 7h00 (giờ Việt Nam) ngày 24/6, nghệ sĩ đi bộ trên dây Nik Wallenda sẽ thực hiện một cuộc đi bộ mạo hiểm xuyên qua hẻm núi lớn Grand Canyon.

    Nghệ sĩ đi dây Nik Wallenda chinh phục hẻm núi Grand Canyon

    Nik Wallenda là thành viên thứ 7 của gia đình Flying Wallendas nổi tiếng với truyền thống hơn 200 năm biểu diễn mạo hiểm. Nik Wallenda từng tham gia các gánh xiếc từ nhỏ và đã biểu diễn đi dây chuyên nghiệp từ năm 13 tuổi. Đến năm 1998, Nik Wallenda đã quyết định việc đi bộ giữ thăng bằng trên dây là một phần trong cuộc đời của mình.

    Nghệ sĩ đi dây Nik Wallenda chinh phục hẻm núi Grand Canyon

    Sự kiện đi bộ thăng bằng qua hẻm núi Grand Canyon sắp tới của Nik Wallenda là sự kiện lớn nhất của anh đến giờ. Theo đó, Nik sẽ đi bộ trên một đoạn dây dài 430 mét ngang qua một hẻm núi cao gần 460 mét trên con sông Colorado ở công viên quốc gia Grand Canyon, bang Arizona, Hoa Kỳ. Trong khi thực hiện cuộc đi bộ thăng bằng, Nik Wallenda sẽ không sử dụng dây an toàn và lưới căng an toàn phía dưới. Nếu thành công, Nik Wallenda sẽ trở thành người đầu tiên trên thế giới vượt qua hẻm núi Grand Canyon bằng cách giữ thăng bằng trên dây.

    Nghệ sĩ đi dây Nik Wallenda chinh phục hẻm núi Grand Canyon

    Trước đó, anh đã từng có nhiều màn đi dây ấn tượng khác nhưng nổi bật là màn đi dây phía trên thác nước Niagara ở biên giới Hoa Kỳ và Canada vào ngày 15/6/2012. Sự kiện này sẽ được truyền trực tiếp đến khán giả trên khắp thế giới vào ngày 24/6 (giờ Việt Nam) trên kênh truyền hình Discovery.

  • 90. TONA  |  June 24th, 2013 at 11:03

    Chinh phục hẻm núi Grand Canyon với màn đi dây mạo hiểm

  • 91. TONA  |  June 25th, 2013 at 12:34

    Đang chuẩn bị lên chinh phục hẻm núi Grand Canyon.

  • 92. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  June 25th, 2013 at 15:21

    Ui thui túi nay ngùi đây, mùa hè đã sắp đi qua, ve sầu buồn ko kêu, lại nghe nàng Nhiều Chuyện khóc mùa hè đan zề. Ui thui sao loạ zậy?

  • 93. ÔNG TÁM  |  June 26th, 2013 at 00:01

    HÃY PHAN ….ANH TÔ NA ƠI
    CHU MÔ MÀ TRÈO CHƯA TỚI
    HẺM NÚI CAN SÂU VỜI VỢI
    XUỐNG THÌ CÓ ,LÊN THÌ KHÔNG
    CHỚ CHƠI NGÔNG ,NGON CỨ NHẢY
    HE HE HE…

  • 94. TONA  |  June 26th, 2013 at 00:35

    Hi Hi ! Đứng nhìn độ sâu hơn nửa km thấy chóng mặt huống chi nhảy xuống, ngoại trừ cú nhảy do ai xô xuống rồi đội cứu hộ tìm xác mang lên thì được .

  • 95. NHIỀU CHUYỆN  |  June 26th, 2013 at 13:24

    Hôm qua NC tui lang thang trên phó đông người .bỗng gặp một đôi tình nhân là lạ,máu nghề nghiệp trổi dậy,bèn bám máy ……….xxxẹẹẹẹetttt rốt cuộc đứt chấn,mát luôn mặt mày,hỏi xem ai biết ai không vậy ta????

  • 96. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  June 27th, 2013 at 11:08

    Ui thui chỉ thấy lưng, kiểu này thì phải đầu hàn thui.

  • 97. KÀ KHỊA  |  June 28th, 2013 at 13:24

    nhìn đàng sau thôi củng biết ,đich thị là nường (thích ăn xôi đậu đen ,nhưng lại hay quên chùi miệng ) và cùng nường CCTH ,có đúng vậy không hỉ ?

  • 98. admin  |  June 29th, 2013 at 20:05

    Mời các bạn ghé qua phần Tin Buồn/Phân Ưu.

  • 99. Phạm Bá Tài  |  July 2nd, 2013 at 02:09

    Em xi NHIEU CHUYEN oi nang oi
    E mail nang goi to nhan roi
    Dong y cho co minh muon do
    Mien rang nhuan but co thi thoi
    Doi lai Cheo Reo ? U cung duoc
    Ten nao cung the chang lam sao
    Chuc ngay hop mat vui… ba nhe
    De nho ve noi da mot thoi..
    2/7/2013

  • 100. TATON  |  July 3rd, 2013 at 10:42

    OOi ngay xua…

  • 101. ÔNG TÁM  |  July 3rd, 2013 at 12:11

    Tạ tốn nổi ghè tương đấy hả?
    Có ngon thì bảo hãy xít ra
    Nhưng coi chừng Hắn nghe Lão Tạ
    Đưa tay ,xắn áo…. Đấm …không tha

  • 102. RÙA NÚI  |  July 4th, 2013 at 02:14

    hai nguoi ngoanh mat hai noi
    Eo oi chan the toi troi ai mang…

  • 103. Dân Đen  |  July 4th, 2013 at 08:19

    Tê Tê nàng hởi, ơi Tê Tê
    Ngoảnh mặt đi đâu lỡ hẹn thề?
    Ví phỏng thân già còn trai sức
    Ta quyết lên non cỏng nàng về.

  • 104. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  July 9th, 2013 at 13:20

    Ui thui túi nay ngồi nghe Diễm Liên ca bài Sợi Tóc của Anh Bằng, lòng chạnh nhớ ngừi.


    Em gửi cho anh sợi tóc thề,
    Dù không hẹn ước chuyện sơn khê
    Dù không thề hứa lời dâu bể
    Sợi tóc thay em hẹn lối về

    Em gửi cho anh sợi tóc dài
    Cùng lời thương nhớ viết đêm nay
    Dù không thể hứa lời tơ tóc
    Sợi tóc này anh nhớ giữ hoài

    Em tặng cho anh sợi tóc mây
    Với lòng yêu mến vẫn không phai
    Gởi anh một chút mùi hương tóc
    Là cả tình Em, Anh có hay?

    Em gửi cho anh sợi tóc buồn
    Là lời trao gừi mối tơ vương
    Dù em không nói câu thề ước
    Sợi tóc và anh chung bước đường

    Em gừi cho anh sợi tóc mềm
    Là thương là nhớ của nhiều đêm
    Là tim em đó người yêu hỡi
    Sợi tóc này mang cả nỗi niềm

  • 105. ÔNG TÁM  |  July 10th, 2013 at 23:39

    Thui là hết …… Chia tay từ đây
    Tình bạn già…..cho gởi theo mây
    Mong gì gặp ……lai mà tán dóc
    Cuối đời… Lặng lẽ như …. Khúc cây

  • 106. BLL cựu HSTH PHÚ BỔN  |  July 11th, 2013 at 01:14

    BLL cựu HSTH Phú Bổn thông báo :
    KỶ NIỆM 5 NĂM NGÀY HỌP MẶT 18/7/2008
    Tổ chức ngày ” họp bạn ” cựu HSTH tại Phú Bổn
    thời gian : từ 8g đến 16g ngày 20/7/2013
    Địa điểm : 61 Trần quốc Toản TX AyunPa-GiaLai
    Rất mong sự hiện diện của các anh chị xa gần, để buổi họp mặt trọn vẹn niềm vui .
    (thông báo nầy thay cho thư mời)

  • 107. Nay Cui  |  July 12th, 2013 at 16:56

    cám ơn công viên

    cám ơn công viên nằm trong thành phố
    cứ coi như là hội ngộ rồi xa
    ta đã đi qua và ta sẽ nhớ
    ta đã đi gần rồi lại rất xa
    để vài chục năm bạn bè và lớp
    vẫn như mầu xanh trong mắt xưa xanh
    để vài chục năm nhớ thầy, bè bạn
    vẫn như thuở nao phấn trắng bay đầy.

    cám ơn công viên trưa này nắng quá
    chợt thấy mầu xanh lúc gặp bay đâu
    đứng ngó lẻ loi một mình có nhớ
    đâu phải tình cờ chợt thấy bơ vơ
    gặp lại mi tau giờ không sách vở
    lẹ quá mới đây dài nợ đâu ngờ
    bỏ tâm hồn mơ trẻ thơ xa quá
    cùng nhau làm người lớn sợ chết cha.
    ( thơ nguyễn nam an )

  • 108. TATON  |  July 16th, 2013 at 10:51

    nhin anh ma nho nguoi…

  • 109. TATON  |  July 16th, 2013 at 10:52

    suoi da

  • 110. TATON  |  July 16th, 2013 at 10:56

    Lao Ta ngay xua….

  • 111. TATON  |  July 16th, 2013 at 20:29

    Goc khuat cua su hao nhoang…

  • 112. TATON  |  July 16th, 2013 at 20:30

    Chu mo…

  • 113. TATON  |  July 16th, 2013 at 20:33

    Cảm ơn …Admin đã tạo điều kiện .lời nói không thể diễn tả bằng ngôn từ như hình ảnh .

  • 114. TATON  |  July 16th, 2013 at 20:38

    Điểm đến của CHEO REO..

  • 115. TATON  |  July 18th, 2013 at 10:37

    coffee sang…Mw[if vaf thaafy Xuaan

  • 116. TATON  |  July 18th, 2013 at 10:39

    Phw[ng vaf Thaafy

  • 117. TATON  |  July 18th, 2013 at 10:40

    Đi đâu hết rồi ta ???

  • 118. Nay Cui  |  July 18th, 2013 at 15:34

    Đi mô? đang chờ lảo Tạ cho coi hình đây!

  • 119. ĐẮC CẨM  |  July 18th, 2013 at 22:36

    Ngày ấy bây giờ tìm đâu ?

  • 120. ĐẮC CẨM  |  July 18th, 2013 at 22:38

    Lớp học của tôi niên khóa 1968/1969

  • 121. ĐẮC CẨM  |  July 18th, 2013 at 22:39

    Chỉ còn trong ký ức mà thôi .

  • 122. TATON  |  July 18th, 2013 at 22:47

    Bái phục lão đệ giữ ảnh qua tốt ….Lão Tạ ta chịu …chỉ có ảnh ngày nay thôi !! post tiếp đi ,Lão cũng như Nay cui chờ xem….

  • 123. TATON  |  July 18th, 2013 at 22:49

    Nào …cùng đẩy xe lên dốc ….

  • 124. TATON  |  July 18th, 2013 at 22:53

    Phát âm miền Tây Nam Bộ
    Tại một cơ quan nọ có 3 người đàn ông mang 3 cái tên: Hoan, Quan và Quang, mà theo giọng của người miền Tây Nam Bộ thì chỉ có duy nhất kiểu phát âm là “Wang”.
    Một hôm, có một cô gái trẻ là dân Nam Bộ chính hiệu, đã đến gõ cửa cơ quan gặp ông bảo vệ và nói:
    – Bác ơi, làm ơn cho con gặp anh Wang!
    – Wang nào? Ở đây có 3 Wang;
    Wang không có cu (Q) cũng không có dê (g); Wang có cu có dê và Wang có cu không dê.
    Cô kiếm Wang nào?
    – Dạ, con kiếm anh Wang có cu mà không dê đó bác!
    Một anh người Bắc tình cờ đi ngang qua có nghe mẩu đối thoại đó, lầm bầm:
    – Mịa nó, có cu mà không dê thì kiếm nó làm quái gì chứ!”

  • 125. TATON  |  July 18th, 2013 at 22:59

    Một phút cho cha mẹ
    Khi chúng ta đang ăn vặt, có bao giờ nghĩ đến cha mẹ có thể đang ăn thức ăn thừa tại nhà?
    Khi chúng ta than thở khí trời nóng bức, có bao giờ nghĩ đến mấy mươi năm qua vì sao cha mẹ đã sạm cả da?
    Khi chúng ta nhuộm duỗi tóc, có bao giờ để ý đến tóc của cha mẹ đang dần bạc trắng?
    Khi chúng ta mua từng chiếc áo mới, có bao giờ nghĩ đến Mình sẽ mua cho cha mẹ một chiếc áo tinh tươm?
    Khi chúng ta đi làm đẹp, có bao giờ nghĩ đến những nếp nhăn đầy trên khuôn mặt của họ? Họ không sợ khổ, vì con cái luôn là động lực để họ sống! Từ ngày chúng ta đến với cõi đời này, Sự đùm bọc chăm chút của cha mẹ chưa bao giờ rời mắt chúng ta.
    Trừ phi, họ không còn tồn tại trên thế gian này nữa…
    Cha mẹ đã một đời khổ cực vì con cái, Xin hãy trân trọng lấy, hãy ở bên cha mẹ khi có thể.
    Nắm lấy tay họ, để cho họ an tâm, dìu họ đi hết đoạn đường đời….

  • 126. ĐẮC CẨM  |  July 18th, 2013 at 23:43

    1963

  • 127. ĐẮC CẨM  |  July 18th, 2013 at 23:45

    37 năm sau

  • 128. ĐẮC CẨM  |  July 18th, 2013 at 23:46

    45 năm sau !

  • 129. ĐẮC CẨM  |  July 18th, 2013 at 23:47

    52 năm sau !

  • 130. ĐẮC CẨM  |  July 18th, 2013 at 23:48

    40 năm trước !

  • 131. ĐẮC CẨM  |  July 18th, 2013 at 23:49

    43 năm sau !

  • 132. ĐẮC CẨM  |  July 18th, 2013 at 23:53

    Sân trường trước ngày nghỉ hè niên khóa 1968 / 1969 của tôi !

  • 133. ĐẮC CẨM  |  July 19th, 2013 at 00:03

    Tín Lập năm 2012 .( tên một khu Dinh Điền ở dưới chân đèo TONA trước năm 1975 )

  • 134. ĐẮC CẨM  |  July 19th, 2013 at 00:05

    Dòng sông BA & đồi Chư Mô nhìn từ Tín Lập

  • 135. ĐẮC CẨM  |  July 19th, 2013 at 00:10

    Dòng sông BA và cánh đồng Tín Lập .

  • 136. NĂM ĐÍA  |  July 19th, 2013 at 01:15

    CHU CHUA ÂY,CHÀNG CHĂN DZỊT ,LẤY ĐÂU RA HÌNH XƯA NHIỀU QUÁ TAY ĐI HỈ ,CÁM ƠN CHÀNG NHIỀU NHA ,RÁN LÀM THÊM VÀI TRANG NỬA HỈ ,LÀM TỚ CHẠNH NÒNG NHỚ CHIỀU XƯA ,HU ,HU

  • 137. TATON  |  July 19th, 2013 at 09:31

    Hắn và gấu của hắn!

  • 138. TATON  |  July 19th, 2013 at 09:32

    Ai dzầy ” chời “

  • 139. Nay Cui  |  July 19th, 2013 at 10:59

    Chừng nào “Danh Môn Chính Phái và Bàng Môn Tà Đạo” mới được xem hình : “Tạ và Sư Tử của Tạ”.
    Thấy hình Hội Ngộ bên anh Phụng nhưng không thấy ngài Tạ. Vẫn còn tự ái hay sao? Thôi già hết rồi , còn gặp nhau ở tuổi già đã là điều hạnh phúc lớn.

  • 140. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  July 19th, 2013 at 11:27

    Lão Tạ ngày nay.

  • 141. TATON  |  July 20th, 2013 at 01:44

    Lão cảm thấy mình cô độc …lớp lão chỉ có mình ên lão..
    xin gởi tấm hinh cho chiến hữu Nay Cui.

  • 142. ÔNG TÁM  |  July 20th, 2013 at 23:26

    LÃO TẠ PHẢI QUỲ XUỐNG NỮA MỚI ĐÁNG MẶT……..ANH HÙNG he he he

  • 143. TDN  |  July 20th, 2013 at 23:48

    Ai dzầy???

    Thôi về đi
    Đường trần đâu có gì tóc xanh mấy mùa
    Có nhiều khi từ vườn khuya bước về
    Bàn chân ai rất nhẹ tựa hồn những năm xưa

  • 144. TATON  |  July 21st, 2013 at 09:55

    Nhổ bông…

  • 145. TATON  |  July 21st, 2013 at 09:55

    Nhổ bông 2

  • 146. TATON  |  July 21st, 2013 at 10:01

    Kẻ ăn ké ..;.

  • 147. ĐẮC CẨM  |  July 21st, 2013 at 15:00

    HỘI QUÁN ” HÙNG TÂM DŨNG CHÍ ” ( ảnh chụp 1970 )

  • 148. ĐẮC CẨM  |  July 21st, 2013 at 15:08

    Những người gương mẫu ngày trước , xin hỏi ” AI Ở , AI ĐI , AI CÒN , AI MẤT .( ảnh chụp 1970 )

  • 149. ĐẮC CẨM  |  July 21st, 2013 at 15:08

    Những người gương mẫu ngày trước , xin hỏi ” AI Ở , AI ĐI , AI CÒN , AI MẤT .( ảnh chụp 1970 )

  • 150. ĐẮC CẨM  |  July 21st, 2013 at 15:17

    CM 149 :Trong ảnh người ngồi thứ nhì từ trái qua phải là : Nguyễn BÉ , đã từ giã anh chị em sớm nhất (1970), trong một chuyến đi săn thú Thuần Mẫn mà ở đầu trang blog NAY CUI đã viết .

  • 151. Nay Cui  |  July 22nd, 2013 at 15:31

    Nghe tin Lão Nông Tri Điền vừa thất bại mùa thuốc lá năm nay. Chẳng biết gì để chia sẻ cùng ông. Cứ tưởng nợ áo cơm ông đã trả xong để làm Lão Nông Tri Phú nhưng không ngờ bây giờ ông làm Lão Nông Tri Trái . Ba năm trước mùa thuốc lá cũng là mùa oan trái của ông. Thủa sinh viên tôi cũng vừa bỏ báo vừa đi học, cứ mỗi mùa mưa báo ướt mà mình cũng ướt nên tôi gọi mùa này là mùa oan trái. Sau này coi phim “Ba Mùa” tôi mới ngộ ra : Việt Nam mình có 2 mùa mưa nắng; 2 mùa chinh chiến thanh bình. Mùa thứ ba là mùa Hy Vọng.
    Tôi luôn luôn mong mùa Hy Vọng đến với ông như đã đến với tôi. Đất nước đã im tiếng súng 38 nắm rồi sao sự trả thù vẫn còn gay gắt? Sao hố sâu nông thôn – thành thị càng ngày càng đào sâu?
    Đời ông duyên ít nợ nhiều. Ngày mới lớn gia nhập Quân Đội đễ trả nợ non sông, bị bắt làm Tù Binh đã trả nợ cho XHCN cho lòng yêu nước, đi thanh niên xung phong đào kinh thủy lợi để trả ơn Ayunpa đã nuôi dưỡng ông thủa thiếu thời. Ngần ấy nợ ông trả chưa đủ hay sao?

  • 152. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  July 23rd, 2013 at 11:02

    Ui thui, ngày ấy Nam Bắc phân tranh. Trong một cuộc hành quân, Nam quân bắt được một cán bộ cao cấp của Bắc quân mang vô phòng điều tra. Cán bộ này cứng rắn trả lời từng câu hỏi đối đáp không thua sút của các điều tra viên cho nên cuộc thẩm vấn không đưa đến kết quả nào. Cuối cùng họ phải mang sự việc này lên trình với thiếu tá tiểu đoàn trưởng của Nam quân. Vị thiếu tá này ra lệnh: “Thôi được các anh đi ra ngoài để tôi hỏi cung nó”.
    T/T bước vô phòng điều tra đứng trước mặt anh cán bộ tù binh rồi chỉ vô bông mai trắng trên vai hỏi: “Mày thấy cấp bậc tao chưa? Thiếu tá quân đội Việt Nam Cộng Hoà, còn mày chỉ là tên trung uý cán bộ tù binh có đáng gì không?”
    Anh trung uý cán bộ tù binh ngang nhiên trả lời: “Cấp bậc của ông chỉ là do Nguỵ quân và đế quốc phong cho còn quân hàm của tôi là của nhân dân và anh em Xã Hội Chủ Nghĩa gắn lên, không thể so bì với nhau được”.
    T/T bèn chỉ vào quân phục mình rồi nói: “Mày thấy bộ quân phục của tao chưa, chắc chắn và oai phong chứ không phải như bộ đồ đen nhầu nát của mày, nhìn xuống dưới chân tao kìa, đôi giày bốt lấm bụi hành quân, nhưng vẫn lẩm liệt hơn đôi dép lốp của mày”.
    Anh cán bộ tù binh trả lời: “Quân phục và giày của ông chỉ là do đế quốc cung cấp, còn đôi dép lốp thô sơ, và bộ đồ vải đen này là của anh em xã hội chủ nghĩa tặng cho, không thể nói bên nào hơn bên nào”.
    T/T bèn rút khẩu súng Côn-45 đeo trong mình ra chỉa vào anh tù cán bộ: “Mày thấy súng tao hơn súng của mày không, oai phong lẩm liệt, bắn tụi mày chạy trối chết, bây giờ còn bắt sống luôn cả mày, thấy chưa?”
    Anh cán bộ tù binh trả lời: “Súng của ông là do đế quốc cung cấp, còn súng của tôi là do anh em xã hội chủ nghĩa ban tặng, sao lại có súng nào hơn súng nào?”
    T/T thét lớn: “Như vậy là tao với mày giống nhau!”
    Anh cán bộ tù binh ngở ngàng hỏi lại: “Tại sao tôi và ông giống nhau được?”
    T/T trả lời: “Tao với mày giống nhau là tại vì cái gì trên người tao với mày từ cấp bực đến quân phục, giày, súng cũng đều của người ngoại quốc hết, chỉ còn có con c… là thuộc về của tao với mày thôi.”
    Anh cán bộ tù binh gục đầu bật khóc…

    Viết theo lời kể trong thời Nam Bắc phân tranh.

  • 153. TONA  |  July 23rd, 2013 at 22:58

    TIN BUỒN + TIN ZUI
    Bên US thì nghe tin buồn mất mùa thuốc lá
    Bên VN thì nghe trúng mùa thuốc lá, đi du hí Nha Trang
    TONA tui xin chia buồn 50% chia zui 50%

  • 154. TATON  |  July 23rd, 2013 at 23:10

    LOTOBN. …bravo. còn bài nào nữa không…cho anh em thưởng thức với …
    …………………………………………Cẩn bút .
    ……………………………………………….Tốn

  • 155. PBT  |  July 23rd, 2013 at 23:48

    Bài thơ LIÊN VẬN THUỐC LÁ tôi làm năm 2010 đưa lên fb đế góp vui chứ không có ý kêu gọi lòng thương xót của ai vì tôi đã bỏ của chạy lấy người kể từ năm ấy. Còn việc tôi đi NT là việc cần phải đi chứ không ai thứa tiền lắm bạc mà đi du hí…xin đừng suy diễn theo ý mình mà làm phật lòng người khác. Còn việc nói tôi dán thơ lên trang chia buồn thì tôi nghĩ là ko có…ko ai làm cái việc lố bịch như vậy cả. Và nếu có thì tôi xin lỗi, đó có khi chỉ là sự nhầm lẫn trong lúc spot bài mà thôi. Tôi nghĩ mình còn năng lực nhận thức chứ không đến nỗi đã mất hết ý thức tầm soát việc mình làm. Cảm ơn nhiều !

  • 156. TDN  |  July 24th, 2013 at 16:54

    Tiến lên XHCN

    Sài gòn. Sau ngày 30-4-1975; Khoảng năm 78-79 hai anh em, một Nam một Bắc (tập kết) gặp lại sau bao nhiêu năm xa cách cùng nhau ra quán nhậu lai rai…

    Anh cán bộ miền Bắc nói:

    – Nay hòa bình rồi, nước ta XHCN là đỉnh cao trí tuệ và trong một ngày rất gần sẽ tiến mạnh và vượt xa các nước trên thế giới, vượt qua cả Mỹ nữa.

    Anh miền Nam ở Sài-gòn nói:

    – Ấy, đừng nên vượt qua mặt Mỹ, chỉ nên đi ngang hàng thôi.

    Anh cán bộ miền Bắc hỏi:

    – Tại sao lại không vượt qua mặt mà chỉ đi ngang hàng thôi, khờ thế!

    Anh Miền Nam nói:

    – Nếu vượt qua trước mặt Mỹ, Mỹ nó thấy ……….quần mình rách lòi đít.

    BK Hà Sơn Điệp sưu tầm

  • 157. TATON  |  July 24th, 2013 at 20:47

    QUÁ TUYỆT, QUÁ ĐÃ .
    THANK C 156…

  • 158. TATON  |  July 27th, 2013 at 09:37

    Được lúa…

  • 159. TATON  |  July 27th, 2013 at 09:38

    Mất đường..

  • 160. NĂM ĐÍA  |  August 1st, 2013 at 21:00

    thâu rầu ,phe toa chỏn phe mình,thấy hỏng được rầu …chúng ta đả đi gần hết quảng đường dài ,và chuẩn bị về bên kia thế giới ,theo tiếng Việt là (VỀ CHẦU TIÊN TỔ) thôi thì đề nghị các bạn hảy tha thứ cho nhau cho bầu trời AYUNPA bớt ảm đạm ,chớ cái kiểu lày là chíc ngộ dồi ,hu hu !!!

  • 161. ĐẮC CẨM  |  August 2nd, 2013 at 11:14

    ĐỌC BÁO GIÙM BẠN

    Bài thuốc tự chế “vĩnh biệt” bệnh xoang không tốn tiền
    Cập nhật 24/12/2012 10:49 (GMT+7)
    Gửi email Gmail Đăng lên Facebook cho bà con cùng xem Đưa bài viết lên linkhay Đưa bài viết lên Google Bookmarks Đăng lên Twitter cho bà con cùng xem Chia sẻIn bài này
    .
    Thương con trai bị viêm xoang từ nhỏ, đã điều trị nhiều năm với đủ mọi phương pháp mà không khỏi bệnh, vợ chồng ông bà Trần Ngọc Đảnh – Trần Thị Kim Phúc (ngụ Quận 6, Tp.Hồ Chí Minh) cất công mày mò, cậy nhờ những bài thuốc dân gian.

    Điều thần kỳ đã đến khi gia đình này được mách nước tự chế bài thuốc cực kỳ đơn giản của đồng bào dân tộc Tây Nguyên dùng cây giao (một loại cây thuộc họ xương rồng), giúp người bệnh “đoạn tuyệt” với bệnh xoang mà không tốn một đồng tiền.

    Bà Trần Thị Kim Phúc trong một lần đi tìm cây giao phát miễn phí cho người mắc bệnh xoang
    Bà Trần Thị Kim Phúc trong một lần đi tìm cây giao phát miễn phí cho người mắc bệnh xoang
    Bài thuốc quý của đại ngàn

    Ông Đảnh (67 tuổi) vốn không phải là bác sĩ, cũng không một ngày được học về thuốc trị bệnh. Ông trước là giảng viên Trường Đại học Nông Lâm, sau này về công tác ở Sở Nông nghiệp cho đến khi nghỉ hưu.

    Vị kỹ sư về hưu kể lại: “Con trai tôi bị viêm xoang từ năm 10 tuổi. Cứ mỗi lần thay đổi thời tiết là cháu đau, nhức đầu, nước mũi chảy liên tục rất khó thở. Ngoài ảnh hưởng lớn đến sức khỏe thì căn bệnh này còn gây cho cháu rất nhiều bất tiện trong sinh hoạt và học tập. Thương con, vợ chồng tôi cứ nghe nói có thầy thuốc nào, bài thuốc nào chữa bệnh cho con dù xa xôi mấy cũng lặn lội đến. Suốt nhiều năm đưa con đi điều trị ở khắp các bệnh viện nhưng bệnh vẫn không thuyên giảm”.

    Khoảng đầu năm 2003, một lần ông Đảnh tình cờ gặp một đồng đội cũ từng cùng chiến đấu ở chiến trường Tây Nguyên. Khi biết những vất vả của gia đình bạn trong việc điều trị cho con trai, người này đã chỉ cho chú Đảnh một bài thuốc rất mà trước khi đóng quân ở Tây Nguyên đã được đồng bào dân tộc tốt bụng chỉ cho khi thấy mình bị xoang nặng. Bản thân người này sau khi áp dụng đã khỏe mạnh, hết bệnh từ đó đến nay.

    Bài thuốc này kỳ thực rất đơn giản, chỉ duy nhất một vị thuốc là cây giao. Phương pháp chữa bệnh cũng rất dễ dàng, người bệnh chỉ việc đun cây giao tươi lên và xông. Chỉ sau hơn một tháng dùng loại thuốc tự chế này, căn bệnh dai dẳng và “cứng đầu” của con trai ông Đảnh đã hết hẳn. Người thanh niên này đang học tập và làm việc tại Úc, sống trong mùa đông lạnh và khắc nghiệt của xứ sở “chuột túi” nhưng căn bệnh vẫn không tái phát.

    Từ khi con trai khỏi bệnh, trong những lần đi tập dưỡng sinh, sinh hoạt các câu lạc bộ, bà Phúc đã phổ biến bài thuốc này cho người quen và rất nhiều người nhờ đó đã khỏi bệnh. Nhiều năm chứng kiến nỗi khổ của con trai khi phải sống chung với căn bệnh khó chịu, ông bà quyết tâm giúp những người bị bệnh như con trai mình tìm lại sức khỏe.

    Khi bài thuốc được phổ biến rộng rãi, nhiều người tìm đến gia đình để xin bài thuốc, cây thuốc. Ngôi nhà ống giữa đất Sài Thành không có không gian để trồng cây nên để giúp đỡ những người bệnh, nên có mấy năm ròng, mỗi tuần ông bà lại thuê một chiếc xe 16 chỗ chạy ra Ninh Thuận, Bình Thuận chở đầy một xe cây giao về phát cho mọi người.

    Thời gian gần đây do tuổi cao, vợ chồng ông bà không thể đi xa lấy thuốc cho mọi người nên bỏ thời gian soạn hẳn một quy trình đầy đủ từ mô tả cây, công dụng, cách làm, tác dụng, lưu ý … và mỗi người bệnh tìm đến đều được biếu một bản quy trình này.

    Cây giao
    Cây giao
    Chi tiết quy trình diệt bệnh xoang bằng cây giao

    Điều đầu tiên trong bài thuốc này, ông Đảnh nhấn mạnh: “Do cây giao thuộc họ xương rồng, có mủ đục có hại cho mắt nên trong mọi thao tác làm thuốc (cắt, bẻ…) nhất thiết phải thật cẩn thận, tránh để mủ này dính vào mắt (có thể mang kính), tránh trường hợp mủ có khả năng làm hại, đui mắt.

    Những dụng cụ nhất thiết phải có để chữa bệnh xoang gồm: 1. Một ấm nước nhỏ (bằng kim loại, sành sứ đều được và lưu ý sau này không dùng ấm này để nấu nước uống vì sợ độc). 2. Lấy một tờ lịch treo tường loại lớn quấn xéo lại thành một cái ống dài. Lưu ý ống phải dài khoảng 50cm, nếu ngắn quá thì hơi sẽ quá nóng, dễ bị phỏng da; còn nếu dài quá thì hơi không đủ mạnh để hít. Ống phải quấn sao cho một đầu vừa miệng vòi ấm, còn một đầu nhỏ hơn dùng để hít. Nếu có ống tre hay trúc được thông lỗ giữa các đốt cây thì tốt hơn, nhưng không được dùng loại ống bằng nhựa bởi dễ nóng chảy.

    Bài thuốc xông mỗi ngày gồm một chén (bát) nước và khoảng 70gr cây. Nếu không có cân thì có thể đếm khoảng 15-20 đốt cây thuốc cho một ngày dùng. Thường buổi sáng dùng phần lớn lượng cây thuốc trong phần thuốc của cả ngày, chừa lại một vài nhánh nhỏ để đến chiều bổ sung lượng thuốc đã bốc hơi.

    Nếu dùng một lần một ngày thì trọn phần thuốc đã định vào một lần. Cắt nhỏ các đốt cây thành cỡ một nửa đốt ngón tay rồi thả vào ấm. Nên cắt cây ngay trên miệng ấm để cho mủ cây nhỏ vào ấm càng tốt. Sau đó đặt ấn lên bếp, nên sử dụng loại bếp có chức năng tăng giảm lửa như bếp ga mini. Đầu tiên vặn lửa thật lớn cho nước trong ấm sôi sùng sục. Khi thấy hơi xông ra nhiều từ vòi ấm thì bớt lửa đến cực nhỏ, canh sao cho hơi vẫn còn bốc ra nhẹ ở vòi ấm. Kế tiếp đưa một đầu ống đã quấn vào vòi ấm, còn một đầu cho vào mũi để hít hơi xông lên.

    Thời gian xông là hai lần trong một ngày (nên sử dụng vào sáng và tối). Thuốc đã dùng buổi sáng nên để dành và hâm lại dùng buổi tối. Khi hâm dùng lần hai thì nhớ bổ sung thêm một ít nước cùng vài đốt cây mới. Sau đó đổ bỏ, hôm sau lại làm liều thuốc mới. Hai hôm đầu xông mỗi lần 20 phút, từ ngày thứ 3 – 5 mỗi lần 25 phút, sau đó xông 30 phút mỗi lần và duy trì như vậy cho đến hết bệnh. Khi bệnh đã khỏi, nên xông củng cố thêm vài lần, mỗi lần 45 phút rồi mới nghỉ hắn. Trẻ em nên xông với thời gian ngắn hơn so với người lớn, để khi quen dần mới tăng thời gian lên.

    Theo ông Đảnh, nên xông kiên trì cho đến khi hết hẳn, bệnh nặng có thể xông đến khoảng 30 ngày. Sau đó duy trì thêm một vài lần cho chắc ăn rồi ngưng, không nên lạm dụng. Về sau, nếu có tái phát mới xông tiếp. Có nhiều trường hợp bệnh nặng lâu năm, khi xông đã khỏi bệnh lâu dài.

    Kinh nghiệm bản thân của vị kỹ sư về hưu này cho thấy hễ bệnh càng nặng thì khi xông sẽ càng thấy có hiệu quả nhanh, bình thường chỉ sau từ 2 – 4 lần xông sẽ thấy bệnh thuyên giảm rõ. Nếu xông quá lâu mà vẫn không có chút kết quả gì thì chỉ có thể là cơ thể người bệnh không “chịu thuốc” hoặc là đã lấy không đúng giống thuốc hay sử dụng không đúng cách. Những trường hợp này nên ngưng dùng. Qua nhiều năm tiếp xúc với nhiều người bệnh xoang, ông Đảnh khẳng định: “Tỉ lệ khỏi bệnh là rất cao, khoảng trên 90% người đã dứt bệnh xoang khi xông mũi bằng cây giao.”

    Ông Đảnh lưu ý: “Người mới xông có thể gặp các biểu hiện sau: Có người xông vào thấy thông mũi, nhẹ đầu, dễ chịu và khỏi bệnh nhanh chóng. Có người 2 – 3 hôm đầu thấy sổ mũi nhiều, khó chịu nhưng tiếp tục xông sẽ qua khỏi và êm dần cho đến khi hết bệnh. Có một số bệnh nhân viêm xoang sàng sẽ thấy bớt đau ở cổ và vai nhưng dồn lên đau nhiều ở đầu nhưng chừng 2 – 3 hôm sau cơn đau sẽ dịu dần; khi xông tiếp sẽ hết đau rồi hết hẳn bệnh”.

    Một lưu ý cuối cùng: Bài thuốc này không được dùng cho phụ nữ có thai hoặc đang cho con bú.

    Cây giao là một loại cây thuộc họ xương rồng, không lá, không gai (Có nơi còn gọi là cây nọc rắn, cây càng tôm, cây xương khô, xương cá hay cây san hô xanh…). Cây mọc hoang ở nhiều nơi, ở thôn quê cây thường được trồng làm hàng rào.

    Thân chỉ gồm nhiều đốt tròn có đường kính như chiếc đũa, màu xanh, có độ dài không đều, mọc tua tủa ra các phía. Lá nhỏ, hẹp, rụng sớm, thường chỉ có cành nhánh trơ trọi. Thân khi bẻ ra thấy nhiều mủ màu trắng đục như sữa, và chính mủ này là vị thuốc trị bệnh xoang.

    Cây dễ trồng, có thể cắt cành và giâm xuống đất ẩm. Sau khi giâm, người ta tưới nước vừa phải mỗi ngày, sau vài ngày thì cây sẽ bén rễ, rồi dần sẽ nảy nhánh con, phát triển tốt.

    Thủy Trúc

  • 162. TATON  |  August 4th, 2013 at 22:09

    Rừng thông Đăk song Gia Nghĩa

  • 163. ntt207  |  August 7th, 2013 at 11:15

    CHÚC TONA SINH NHẬT VUI VẺ HẠNH PHÚC
    VÀ SỨC TRÀN ĐẦY
    CHÚC MỪNG

  • 164. Dân Đen  |  August 7th, 2013 at 12:30

    Chúc mừng sinh nhật nàng Tê 8/8.

  • 165. TONA  |  August 7th, 2013 at 12:51

    >>>#163 chúc mừng cùng ngày, cùng tháng, cùng năm

  • 166. ĐẮC CẨM  |  August 7th, 2013 at 21:50

    CHÚC TONA VÀ NTT ,
    SINH NHẬT (hai bạn cùng ngày cùng tháng cùng năm )VUI VẺ và SỨC KHỎE TRÀN ĐẦY NIỀM VUI .
    CHÚC MỪNG , CHÚC MỪNG .

  • 167. TATON  |  August 7th, 2013 at 22:46

    Chúc mừng .chúc mừng …wish best to you.
    ………………………………………………Cẩn bút
    ………………………………………………..Tốn

  • 168. Lãng Tử  |  August 9th, 2013 at 03:47

    Dù muộn nhưng vẫn hơn…là quên! Chúc mừng sinh nhật hai bạn yêu quí của tôi.

  • 169. TDN  |  August 9th, 2013 at 05:17

    Mừng sinh nhật hai bạn Tánh & Dào.tặng hai bạn chuyện tiếu làm bên dưới.

    KHI CHỒNG MUA BÁNH SINH NHẬT
    Người đàn ông trung niên bước vào tiệm bánh sinh nhật và nói với cậu bé tại quầy:
    – Tôi muốn đặt chiếc bánh có viết chữ để mừng sinh nhật vợ.
    – Trình bày thế nào ạ? – cậu bé hỏi.
    – Cậu viết thế này: “Em không già đi”, phía trên, “mà em còn trẻ lại”, phía dưới.
    Thằng bé lấy bút ghi chép cẩn thận rồi nói:
    – Chiều ông ghé lại lấy, con sẽ làm thật đẹp và cẩn thận cho ông.
    Buổi tối khi khách khứa đã ngồi vào bàn đầy đủ, người chồng mang bánh đặt giữa bàn, trịnh trọng mở hộp bánh ra.
    Tất cả mọi người đều nhìn thấy dòng chữ:”Em không già đi phía trên mà em còn trẻ lại phía dưới”

  • 170. ntt207  |  August 9th, 2013 at 10:19

    XIN CẢM ƠN THẬT NHIỀU VÀ THẬT NHIỂU
    TÌNH CẢM CÁC BẠN ĐÃ DÀNH CHO TÔI VÀ
    NGƯỜI BẠN CÙNG NGÀY CÙNG THÁNG CÙNG NĂM VỚI TÔI
    CHÚC CÁC BẠN LUÔN MẠNH KHỎE HẠNH PHÚC

    NTT

  • 171. TATON  |  August 10th, 2013 at 10:00

    Hai ả này lâu nay trốn ở đâu ta ?

  • 172. TATON  |  August 10th, 2013 at 10:01

    Thêm ả này nữa …!

  • 173. Tiểu Long Nữ  |  August 10th, 2013 at 19:08

    Mới sưu tầm được bài này, thân tặng cả nhà.

    LẠY THẦY CHO CON TRẢ CHỮ!
    (Trần Nhật Vy)

    Chữ quốc ngữ, chữ Việt ngày nay, là thứ chữ “ghi lại tiếng nói của người Việt bằng mẫu tự La tinh”. Do tiếng nói các miền nước ta có khác biệt nên chữ cũng nhiều khác biệt, tạo nên sự phong phú. Khi người Nam nói cặp thì người Bắc kêu là đôi.

    “Cặp” thường thấy có mấy nghĩa.

    1-cóp từ tiếng tây. Thoạt đầu là ca-táp, rồi cặp táp, riết rồi chỉ còn chữ cặp có nghĩa là đồ chứa vật dụng văn phòng để mang đi như tập, sách,bút, viết….Cặp thường dùng chỉ vật dụng không thể thiếu của học sinh khi đến trường.

    2-có nghĩa là một đôi.

    3-nghĩa là cáp đôi, cặp bồ, ghép thành đôi.

    4-quàng tay qua vai.

    Trong các nghĩa thì “cặp có nghĩa là một đôi”. Mà đã là một đôi thì…cặp đôi thành ra “dốt”! Chữ đôi ở Nam thường thấy ở “đôi đũa”, “đôi gánh”, “đôi nước” mà thôi.

    Xưa nay, cặp và đôi không khi nào đi chung. Người ta có thể nói cặp mắt hay đôi mắt chớ chưa nghe ai nói đôi cặp mắt. Chân cũng vậy. Riêng về gióng gánh, thứ mà ông bà ta xưa dùng để chuyển đồ đạc, hàng hóa đi nơi này sang nơi khác, thì chỉ dùng chữ “đôi gánh” không nghe ai nói cặp gánh. Có thể hiểu rằng, cặp là một đôi luôn đi chung nhau nhưng thiếu một xài cũng được. Nhưng đôi thì luôn luôn có nhau, vắng nhau hổng được. Ví dụ “đôi nước”, “đôi đũa” thì phải đủ một cặp, không thể thiếu một! Đôi cũng hàm ý rằng “cặp ấy giống hệt nhau”, hai mà một. Còn cặp thì là một đôi nhưng có thể khác nhau. Ví như cặp tình nhân chắc chắn là hai người khác nhau về nhiều mặt.

    Trong Nam cũng có chữ “bắt cặp” như “ếch bắt cặp”. Mùa mưa bắt đầu là mùa ếch bắt cặp làm chuyện nối dòng dõi. Từng cặp ếch đeo cứng nhau nên mùa nầy bắt ếch rất dễ. Hồi nhỏ tui cũng thường đi kiếm đám ếch bắt cặp về nấu cháo ăn bá cháy luôn! Còn câu “tụi nó bắt cặp” hàm ý nam nữ để ý nhau, hoặc đang yêu nhau. Câu này có thể đổi bằng câu bình dân hơn (chưa chắc lắm) là “tụi nó cáp đôi”.

    Nói gì thì nói, hễ có cặp thì không có đôi và ngược lại. Thời buổi chữ nghĩa “quá tân tiến” bổng nhiên xuất hiện “cặp đôi hoàn hảo” (hổng rõ có hoàn hảo lắm hôn?) thì mấy thằng biết vài chữ như tui xin lạy thầy mà trả chữ thôi!

  • 174. ĐẮC CẨM  |  August 11th, 2013 at 01:44

    Lớp học đa quốc gia của tôi 10- 2012 ( cô giáo tóc vàng )

  • 175. TATON  |  August 11th, 2013 at 01:45

    Còn …171 nữa ..
    ………………………………………………..Cẩn Bút .
    ………………………………………………….Tốn.

  • 176. ĐẮC CẨM  |  August 11th, 2013 at 02:53

    Lớp học của ….171 nè ..

  • 177. ĐẮC CẨM  |  August 11th, 2013 at 03:02

    Lớp học của ….171 nè ..

  • 178. ĐẮC CẨM  |  August 11th, 2013 at 03:05

    Nơi thư giãn , hàn huyên , tâm tình của đất PHÚ : Cà phê LÀNG VĂN .

  • 179. ĐẮC CẨM  |  August 11th, 2013 at 03:07

    Nơi thư giãn , hàn huyên , tâm tình của đất PHÚ : Cà phê MC

  • 180. ĐẮC CẨM  |  August 11th, 2013 at 03:13

    Ôn lại tuổi học sinh :

  • 181. ĐẮC CẨM  |  August 11th, 2013 at 03:20

    Tương lai cho con em giao tiếp với thế giới của đất PHÚ :

  • 182. ĐẮC CẨM  |  August 11th, 2013 at 03:42

    Nơi thư giãn , hàn huyên , tâm tình của đất PHÚ : Cà phê LÀNG VĂN

  • 183. ĐẮC CẨM  |  August 11th, 2013 at 03:44

    Đất PHÚ 2012 :

  • 184. ntt207  |  August 11th, 2013 at 11:25

    THU NHỚ

    TA nhớ mãi một mùa thu bất tận
    dù thởi gian xoay chuyển vẫn ko ngừng
    thu vẫn đến cho dù mưa hay nắng
    lá vãn rơi nhè nhẹ phia chân trời

    TRĂNG lẻ bóng giữa mây mờ giăng lối
    mùa thu sầu nghe tiếng dế kêu đêm
    bến sông xưa ai còn mãi mong chờ
    đem nỗi nhớ dệt mùa thu vàng úa

    MÙA thu quen bỗng dưng thành xa lạ
    kẻ mong chờ ngồi đếm lá thu rơi
    thu vấn vương .thu thương nhớ đợi chờ
    từng chiếc lá vẫn rơi từng chiếc lá

    tặng DÂN ĐEN của tui

  • 185. Nay Cui  |  August 11th, 2013 at 21:27

    Năm năm sau trở lại đất trại Circle X, nhiều đứa trẻ không còn trong Hướng Đạo nữa, người lớn cũng đã già thêm.

  • 186. Dân Đen  |  August 12th, 2013 at 13:14

    Mùa Thu réo gọi mùa Thu
    Em đi lá úa, sương mù nỉ non
    Nhớ màu áo đỏ, dáng ngoan
    Chim khuya giữa cánh đồng hoang gọi người.

  • 187. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  August 12th, 2013 at 16:11

    Ui thui nàng Tiểu Long ui, tui sống trong bụi bên zòng sông lâu ngày thấy bao đổi thay. Ngày xưa khi nước lủ tràn đến, zòng sông gào thét, cuồng nộ, bên bờ này lở, bên kia bồi, cũng có lúc cả hai lở, cả hai bồi. Khi đó zòng sông là zòng sông sống, sức lật bật nhào tất cả; dù đắp dù bồi, zòng sông cuốn trôi đi lá khô, vật xấu, mang màu mở đến hai bên bờ. Bây giờ trên ngàn đã đắp đập, zòng sông không còn gào thét mà lặng lờ trôi, mùa hè không đủ nước, mùa mưa không đủ phù sa, ruộng nương hai bên bờ nhìn nhau trơ trụi. Bây giờ zòng sông là zòng sông chết, tinh nhuệ đã cạn, đêm đêm tiếng zó nỉ non thay tiếng sóng vổ ghềnh.

    Ui thui, đọc bài viết của Trần Nhật Vy ở còm 173 tui thấy thương zòng sông quá. Cũng như sông chữ viết là chữ sống, sống thì phải có thay đổi, có cái thay đổi hay, có cái thay đổi tệ, có cái thay đổi mới nghe lạ tai nhưng lâu ngày thành nề nếp, có cái thay đổi mới nghe hay nhưng nghỉ lại thì ra xấu. Ui thui, Trần Nhật Vy không vì cái hay mà khen, không vì cái dở mà chê. Ông ta thấy cái mới không đi đôi với nề nếp nên đã vội quăng chữ trả cho thầy. Ui thui, công thầy dạy dổ là để cho ta có căn bản của sự hiểu biết, rồi từ đó suy nghiệm ra những gì hay hơn, tốt đẹp hơn mà cải cách, như zòng sông mang phù sa đến hai bên bờ sau mùa nước lủ. Hà tất ta phải xây cái đập để ngăn zòng chữ nghĩa? Ui thui, đập xây rồi chỉ e chữ là chữ chết thui. Ui cái đập ui, mi là công trình của văn minh nhân loại, hay là cái đe đè lên sự sống đây?

  • 188. ĐẮC CẨM  |  August 12th, 2013 at 21:58

    Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này rất chí lý
    ### SO SÁNH :
    Kính không phải là đối với Trên , mà là xử với Dưới .
    Đẹp không phải là Hút người vào , mà là giữ người ở lại .
    Xấu không phải là tại gương mặt , mà ở tại Cách sống .
    Khéo không phải là tạo điều To, mà là làm tốt điều Nhỏ .
    Hay không phải là Ngạc nhiên , mà là sự Thú vị .
    Buồn không phải là Bên ngoài , mà là ẩn Bên trong .

    Mười nghịch lý thời đại .
    1/- Ngày nay ta có nhà cửa to hơn, nhưng gia đình bé lại.
    2/- Bây giờ là thời “thức ăn nhanh”, nhưng tiêu hóa chậm.
    3/- Ta có nhiều hiểu biết hơn, nhưng kém xử sự.
    4/- Thân xác to hơn, nhưng tâm hồn nhỏ lại.
    5/- Ta có nội thất cao cấp, nhưng đạo đức thấp tè.
    6/- Ta lên Cung trăng và trở lại, nhưng ngại băng qua đường thăm hàng xóm.
    7/- Chúng ta quá vô tư và quá ít cười.
    8/- Nhà cửa khang trang hơn, nhưng nhiều tổ ấm tan vỡ.
    9/- Ta học kiếm sống, nhưng không có cuộc sống.
    10/- Ta bận lo nhiều về số lượng, nhưng ít về chất lượng.

  • 189. Tiểu Long Nữ  |  August 13th, 2013 at 19:20

    Lão Bụi sao bi thiết thế ? Chữ nghĩa bi chừ loạn cào cào, đọc mà không biết mình đang đọc gì, chỉ biết nỉ non than thở “tiếng Việt đang dần mất trên quê hương ta” !

  • 190. Ông Tám  |  August 14th, 2013 at 07:23

    Hôm qua đi dạo một mình
    Tình cờ Tui lượm tấm hình ai rơi?
    Cảnh đâu ? Sông , nước , mây trời?
    Đố ai đáp được Tui mời đi….. Nhậu

  • 191. Nay Cui  |  August 14th, 2013 at 09:49

    Giương cung mà bắn ư… bắn bắn bắn bắn bắn cò bắn con cò (tình bạn) con cò ư…(tình bạn) con cò ư… Để cung để cung vác súng ư… bắn bắn bắn bắn bắn cò bắn con cò (tình bạn) cò bay ư… (tình bạn) cò bay ư…
    (Lý giang nam, Dân Ca)

  • 192. ĐẮC CẨM  |  August 14th, 2013 at 21:48

    Một ngày đi du ngoạn ở đất khách :

  • 193. ĐẮC CẨM  |  August 14th, 2013 at 21:50

    Gặp lại nhau sau 40 năm :

  • 194. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  August 15th, 2013 at 15:18

    Ui thui cặp nào ở còm 190 chông tìn tứ zậy ông Tám? Bật mí đi rùi tui mời zô bụi nhậu thịt rùa.

  • 195. TDN  |  August 16th, 2013 at 21:46

    45 Năm Trường Cũ

    45 Năm Trường Cũ

    Không ngờ cuộc đời thoáng cái 45 năm!
    Ôi mái trường xưa vạn nỗi thăng trầm
    Những mái đầu xanh ngày nào bạc trắng
    Đứa quê nhà đứa góc phố xa xăm

    Đứa bên trời còn lận đận áo cơm
    Đứa đã ra đi phủi hết bụi đường
    45 năm một đoạn đường không ngắn
    Khó kẻ lạnh lùng không chút vấn vương

    Nhớ lại ngày nao sân trường hanh nắng
    Tan học tung tăng chạy nhảy vui đùa
    Bóng thời gian chừng mang đi thầm lặng
    Kỷ niệm học trò đầy ấp vô tư

    Vui buồn vạn nỗi giờ đã hằn sâu
    Mái tóc điểm sương, nếp trán nhăn sầu
    Ánh mắt vương buồn nhớ thương quá khứ
    Nhớ bạn bè xưa năm tháng nhiệm mầu

    Nhớ từng Thầy Cô bảng đen phấn trắng
    Bán cháo phổi đời lo chuyện tương lai
    Gieo hạt mầm mơ quê hương thần thoại
    Đoạn cuối cuộc đời hoài bão không phai

    45 năm một đoạn đường không ngắn
    Nhưng cũng quá dài cho cuộc chia xa
    Tri thiên mệnh rồi đời còn lận đận
    Ôi giấc tương phùng ngỡ giấc mơ hoa!

    Quay ngược thời gian sống thêm lần nữa
    Ta sẽ sống hoài tuổi trẻ hai mươi
    Sẽ hưởng từng giờ không màng chọn lựa
    Quyết ngủ vùi trong tình bạn đơn sơ!

    Từ Đà Thành
    (08/10/2013)

  • 196. TATON  |  August 26th, 2013 at 14:09

    Quậy lên chứ các bạn ..Chuẩn bị cho bố mẹ lần 2 đây.

  • 197. TATON  |  August 26th, 2013 at 14:11

    Quậy lên chứ các bạn ..Chuẩn bị cho bố mẹ lần 2 đây

  • 198. Nay Cui  |  August 28th, 2013 at 18:30

    Huy (ngoài cùng) và Trung bên cạnh Nhơn là em của Đặng Đức Liêm.

  • 199. ÔNG TÁM  |  August 30th, 2013 at 01:13

    Ơ này ông Dân Đen ơi hởi ??? Tui lại lụm được hai nàng con gái,mà hỏng biết con cái nhà ai đi lạc ? Ông mau mau lục tự điển thử coi ……

  • 200. Dân Đen  |  August 30th, 2013 at 10:00

    Chèn ơi, người bên trái hình như là người tình ông Tám, còn người bên phải thì:
    Ai mang bụi đỏ đi rồi…

  • 201. tdn  |  September 1st, 2013 at 07:45

    .

  • 202. VỚ VẨN  |  September 2nd, 2013 at 15:19

    Từ hồi ayunpa.com cho phép mọi người được post hinh, VV tui coi hình đã luôn. Cám ơn admin nhiều nghen.
    Và mong sẽ được tiếp tục coi nữa. Nhất là ông Tám, ông đi dạo ở đâu mà lụm được nhiều hình hay dẫy, kiếm thêm cho mọi người coi nhé.

  • 203. BA TAM  |  September 3rd, 2013 at 22:38

    Sao tự nhiên tui thấy nhớ ÔNG TÁM quá chồi dầy nè,nhất là sau khi nhìn tấm hình ổng hồi còn chẻ

  • 204. ÔNG TÁM  |  September 4th, 2013 at 00:24

    Tình xưa thôi đã lỡ
    Tiếc gì buổi ban sơ
    Gặp nhau cứ làm ngơ
    Chỉ còn mộng và mơ…
    Tình xa Tình mới …thơ

  • 205. Tèm Nhem Trí Nhớ  |  September 4th, 2013 at 09:37

    … Bao năm rồi không gặp
    Đường xưa quên lối về
    Anh dặm trường mê mải
    Đời chia như nhánh sông

    Phong thư tình ngây dại
    Và vai môi rất mềm
    Những hẹn hò cuống quýt
    Trên lối xưa thiên đường

    Tình Buồn

  • 206. Tèm Nhem Trí Nhớ  |  September 4th, 2013 at 09:44

    Môt phút bồi hồi, lòng chạnh nhớ người…

    Anh Còn Nợ Em

    Anh còn nợ em
    Công viên ghế đá
    Công viên ghế đá
    Lá đổ chiều êm

    Và còn nợ em
    Dòng xưa bến cũ
    Dòng xưa bến cũ
    Con sông êm đềm

    Anh còn nợ em
    Chim về núi nhạn
    Trời mờ mưa đêm
    Trời mờ mưa đêm

    Anh còn nợ em
    nụ hôn vội vàng
    nụ hôn vội vàng
    Nắng chói qua song

    Anh còn nợ em
    Con tim bối rối
    Con tim bối rối
    Anh còn nợ em

    Và còn nợ em
    Cuộc tình đã lỡ..
    Cuộc tình đã lỡ
    Anh còn nợ em….

    tst

  • 207. ÔNG TÁM  |  September 4th, 2013 at 13:14

    Nợ tình sao không trả
    Nợ chồng chất tới già
    Kiếp sau lỡ gặp lại
    Trả lời lên gấp ba……
    Hay là…giờ đi trả?
    Mặc dù ..có hơi già
    Nhưng mà không sao cả
    Còn hơn nợ,,,,,mệt thấy bà

  • 208. ÔNG TÁM  |  September 4th, 2013 at 14:46

    HỎI AI CÒN NHỚ????

  • 209. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  September 5th, 2013 at 10:45

    Ui thui nhìn hình ông Tám thấy yểu điệu thục nữ quá hèn zì bà Tám bỏ chồng theo chai, mà phải chai tơ zì cho cam phải ngay lão chai mù Tạ Tốn.
    Ui thui hình bến nước có phải bãi cát chắng ko zậy?

  • 210. BA TAM  |  September 6th, 2013 at 04:43

    Nhìn thấy tấm hình ông TÁM ngày xưa với đôi môi chín mọng làm cho tôi cứ dằng vặt mãi trong lòng,GIÁ NHƯ HỒI ẤY…Thôi ông TẠ ơi,chắc chúng mình chia tay từ đây

  • 211. ÔNG TÁM  |  September 7th, 2013 at 10:51

    TĂNG BÀ TÁM
    Nhớ lại một thời ta đã yêu
    Buồn ,thương luyến tiếc biết bao nhiêu
    Tưởng những cố quên sao lại nhớ
    Tâm tình muôn thuở vẫn phiêu phiêu.

    Bóng ngã về chiều nhớ sớm mai
    Hoàng hôn im dấu tiếng thở dài
    Dòng đời nghiệt ngã chia hai lối
    Mộng đầu dang dỡ khó phôi phai…

  • 212. ÔNG TÁM  |  September 7th, 2013 at 20:32

    Hình đó là sông Ba từ cây xoài nhìn sang đồi Chu mô. Năm 1983…

  • 213. XÚ XỌN  |  September 7th, 2013 at 21:18

    Có một người gởi cho XX bài Thơ này mà không biết tác giả là ai ??? Không niết có ai giống giống tâm sự không?????

    40 NĂM TÌNH LẬN ĐẬN

    Ba năm rồi không gặp
    Từ khi em có chồng
    Anh lang thang kiếm job
    Ðời trôi như nhánh sông!

    Năm năm rồi không gặp
    Từ khi em lấy chồng
    Anh nay đã có job
    Ðời đẹp như nhánh bông

    Mười năm rồi không gặp
    Từ khi em lấy chồng
    Anh nay đã có vợ
    Ðời đẹp như … chim nhốt trong lồng!

    Hai mươi năm rồi không gặp
    Từ khi em lấy chồng
    Anh nay … đã thành thạo
    Nấu nướng và bế bồng

    Em bây giờ có lẽ
    Chắc … khác nhiều hơn xưa
    Tóc xanh giờ đã điểm
    Vài cọng bạc lưa thưa ..

    Bốn mươi năm rồi không gặp
    Từ khi em lấy chồng
    Ðã xa nhau nghìn dặm
    Biết … còn nhớ nhau không?

    Em bây giờ có lẽ
    Ðã … già nhiều hơn xưa!?
    Mổi chiều đi lễ Chúa
    Kéo theo lũ lâu la
    Cháu gọi em bằng Bà

    Anh bây giờ có lẽ
    Còn lại một chút yêu
    Chút thôi chớ không nhiều
    Tặng em làm kỷ niệm
    Của một thời mình yêu….
    (Vô Danh)

  • 214. Tèm Nhem Trí Nhớ  |  September 9th, 2013 at 13:35

    Bóng Ngã Về Chiều Nhớ Sớm Mai…
    Đố ai đây?

  • 215. Tèm Nhem Trí Nhớ  |  September 9th, 2013 at 13:48

    Chiều nay ga vắng khách
    Con tàu đến rồi đi
    Không có lời ly biệt
    Chỉ có cảnh biệt ly…

    Ai đây?

  • 216. XÍ XỌN  |  September 10th, 2013 at 12:23

    Tặng cho TNTN

    ĐÀN AI KHÃY TIẾNG TÌNH TANG
    TIỄN NGƯỜI NĂM CŨ SANG NGANG LÂU RỒI
    CHỜ CHI GA VẮNG THƯA NGƯỜI
    TÀU MANG ĐI CẢ MỘT THỜI DẤU YÊU
    GIỜ ĐÂY BÓNG ĐÃ XẾ CHIÊU
    SAO CÒN NHỚ MÃI HƯƠNG YÊU NGÀY NÀO
    TÓC MÂY NGÀY ĐÓ NƠI NÀO
    ĐỂ CHO NỔI NHỚ XÔN XAO TÌM VỀ……..

  • 217. Tèm Nhem Trí Nhớ  |  September 10th, 2013 at 13:44

    Ủa? Ong Nữ bỏ lão đi lấy chồng hồi nào thật sao?

  • 218. Tiểu Long Nữ  |  September 10th, 2013 at 18:35

    Ủa ? Mình sang ngang hồi nào zậy ta ?
    Lão Tèm ơi, Cổ Mộ nay đã sóng yên gió lặng, ta cùng ngắm trăng đối ẩm nghen.

  • 219. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  September 11th, 2013 at 07:31

    Ui thui, NàngTiểu Long ui chăng đang nghiêng chên đầu cành, sao nàng ko chui vào bụi đối ẩm cùng tui lẩn quẩn làm zì với lão già thở ko ra hơi đó? Ở đây có bờ sông làm bàn,sóng vổ nên nhạc, cá lội lên lời ca. Tiếng zơi ăn đêm như tiếng tình nhân rù rì, ly cà phê đã rót, nụ hôn chong đáy cốc đang chênh theo ánh chăng, và tui đang chờ nàng…

  • 220. Tiểu Long Nữ  |  September 11th, 2013 at 11:10

    Em thấy lão Bụi làm Alô 2 thích hợp hơn. Lão đừng làm ra vẻ “Một đàn thằng ngọng đứng xem chuông, Chúng bảo nhau rằng “ấy ái uông”…” Nghe chán lắm. Lão cũng đừng nhắc “dơi” ở đây, kẻo có người bị buộc phải nhịn ăn í mà.

  • 221. Tèm Nhem Trí Nhớ  |  September 11th, 2013 at 14:20

    Ha, ha… Lão Bụi đi tán gái làm sao mà bị chửi xối xả thế này? Ha, ha… “cá lội lên lời ca”, chắc nói dóc quá nên ngọng chứ gì. Ngồi im trong bụi nghe ta nói chuyện với Ong Nữ này.
    Ong Nữ ơi, trăng trên đầu cành lung linh mờ ảo chiếu xuống giòng sông, bên bờ lão đang bỏ neo chờ Ong Nữ bước lên đò. Lão sẽ đưa Ong Nữ đi dạo giòng sông vô định, và đêm nay chúng ta sẽ cùng ngắm trăng, ngâm thơ, đối ẩm, mặc ai được, mặc ai không được. Trời bây giờ sang Thu, gió lành lạnh thổi về, Ong Nữ khoác đỡ chiếc áo tơi đan bằng tranh này cho đỡ ấm. Mai này khi lảnh được tiền hưu lão sẽ mua chiếc áo lông cừu tặng Ong Nữ. Hãy nhìn xuống giòng sông kìa: một bầy cá đang bơi lội, chúng nó đang ganh ghét với mình đấy. Trong đáy nước Ong Nữ có thấy bóng hình ai hốc hác đầy bụi bặm, mắt trợn trắng, miệng ngọng ngịu như thể muốn nói gì không? Thôi kệ hắn, Ong Nữ cứ tựa vào vai lão, đêm nay chúng ta sẽ ngược giòng về thăm quê hương.
    Lướt theo chiều gió
    Một con thuyền theo trăng trong
    Trôi trên sông thương,
    nước chảy đôi dòng
    Biết đâu bờ bến
    Thuyền ơi thuyền trôi nơi đâu?

  • 222. ÔNG TÁM  |  September 11th, 2013 at 14:58

    ÔI…. XA XA CÓ TIẾNG …DẾ VỌNG DIÀ
    NGHE NHƯ AI TÁN TỈNH GIỮA ĐIM PHIA
    CÓ NOÍ MÀ THÔI ,AI CHÃ ĐƯỢC
    NGON THÌ LÀM THIỆT…THẾ MỚI …SIA

  • 223. XÍ XỌN  |  September 11th, 2013 at 15:00

    CỐ LÊN CỐ LÊN..ÔNG BỤI ,
    XX ỦNG HỘ ÔNG ..CÓ LÊN CỐ LÊN

  • 224. ÔNG TÁM  |  September 13th, 2013 at 00:05

    Ông Bụi nhát như dơi , mới nghe lão Tèm chọc quê mà đã im ru bà rù,, Bộ ông hỏng biết là Lão Tèm tán gái giỏi lắm hay sao?? Đến nổi gái .., 15…16 còn…. mê nữa đó. Hay là lão chịu khó Tôn lão Tèm làm sư phụ thì may ra …..he he he…

  • 225. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  September 13th, 2013 at 11:57

    Ui thui, đáng lẽ tui đang âm thầm hưởng thụ nhưng nghe ông Tám nói chiện đầu gà đít zịt tui đành phải mở zùm con mắt ông Tám zà lão zà thở ko nên hơi ra. Này nghe đọc lại còm 220 lần nữa đi. Còm này tàn là những ám mật: “chúng bảo nhau rằng ấy ái uông” tức ái ân đó. Nàng Tiểu Long còn dặn dò đừng nhắc tới dơi tức là nhớ đuổi con dơi đi chổ khác để chúng ta tha hồ… Hè hè… thấy rỏ ám hiệu chưa? Rỏ tội nghiệp cho ông Tám.

  • 226. ÔNG TÁM  |  September 13th, 2013 at 22:56

    Nếu gõ gàng dậy, thì kỳ này lão Tèm
    chết … Cứng ngắt luôn he he he….

  • 227. Tèm Nhem Trí Nhớ  |  September 14th, 2013 at 19:25

    Từ ngữ là con dao hai lưỡi quơ đường nào cũng đứt, chi bằng hỏi thẳng Ong Nữ là tốt nhất.
    Ong Nữ ơi, nghĩ thế nào?

  • 228. Tiểu Long Nữ  |  September 15th, 2013 at 12:57

    Lão Tèm hỏi em nghĩ “thế nào” là thế nào ?
    Bởi vì, bỗng jưng em nhớ Lữ Khách Hoàn Hôn.

    Đâu rùi Lữ Khách Hoàn Hôn,
    Múa chưa xong đã vội chuồn đi đâu ?
    Nhắc tên, xin hãy về mau,
    Bên giòng sông Bụi ngẩn ngơ người chờ.
    Chờ nhau, chờ đến bao giờ,
    Trăng tròn rồi khuyết vật vờ tình tang.
    Trách chi cái chuyện sang ngang,
    Tâm tình vẫn gởi riêng chàng đấy thôi.
    Này chàng ôi,
    Ối chàng ôi,
    Mau mau về lại, có ai (đó) chờ chàng.

    Ha… ha… ha…
    Nhờ Tèm lão gia gõ trống nhịp phụ họa với em nha.
    Ráng làm sao lôi cổ, í wên (em là phụ nữ mà sao không có duyên dùng chi hết, thô bạo quá chừng), ráng sao rủ rê huynh ấy về lại đây giải thích cho rõ nick huynh ấy là Hoàng Hôn ? Hoàn Hôn ? Hôn Hoàng ? hay Chạy Làng ? Huynh ấy là nam tử hán nhưng tính tình nhiều phần e lệ. Đừng làm huynh ấy mắc cỡ rồi trốn luôn, thì ta mất luôn bạn đó nha… ha ha ha…

  • 229. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  September 16th, 2013 at 09:40

    Ui thui thấy chưa? Nàn Tiểu Long nhắc chuyện hoàng hôn là bởi ở một còm lâu lắc ta ngồi luận thiên hạ với nàn có nói đến hoàn hôn và đã tặng nàn một nụ hôn để xem nàn hôn hoàn hay hoàn hôn. Nàn lại nhắc đến chuyện chăng chòn, chăng khuyết là ám chỉ đến một đêm sáng chăng ta đã tặng nàn một nụ hôn chong đáy cốc.
    Ui thui, nàn lại gởi thêm ám thị:”Bên giòng sông Bụi ngẩn ngơ người chờ.” He, he… chắc là nàn sắp zề thăm ta ở bãi cát chắng đây?
    Ui thui, nàn Tiểu Long ui, tui sẽ ngùi chờ.

  • 230. ĐẠI LONG NAM  |  September 16th, 2013 at 23:19

    CHA CHÃ-CHA CHẢ
    ĐÃ hơn 38 năm qua ta nằm sâu dưới lòng CỔ MỘ,được vuốt ve,chăm sóc bỡi bàn tay dịu dàng của TIỂU LONG NỮ,bỗng thời gian gần đây nghe những lời trăng hoa của LÃO TÈM muốn lôi kéo,dụ dỗ nàng về bãi cát trắng để nói chuyện trăng hoa,ta không thể im lặng mãi,nên ngày 13 thứ sáu vừa rồi ta phải dựng mồ đứng dậy để thách đố cùng lão TÈM, BAT MAN đâu hãy trợ sức cùng ta

  • 231. Tèm Nhem Trí Nhớ  |  September 17th, 2013 at 11:08

    Đại Lông Nam bằng hữu:
    Lão nay đã già rồi đi đứng còn phải nhờ cây gậy chống chân đâu phải sức trai trẻ nữa mà giành với giật. Nếu bằng hữu muốn tranh giành thì hãy đến bụi cây nơi bãi cát trắng mà vật lộn với lão Bụi. Có điều lão cũng xin nhắc chừng bằng hữu, 38 năm nằm trong cổ mộ chắc bằng hữu cũng già lắm rồi, đầu óc chắc không còn tỉnh táo nữa, lão Bụi đang tán tỉnh ỉ ôi réo gọi Ong Nữ ra bãi cát trắng chớ phải lão Tèm này đâu? Bằng hữu đầu óc mù mờ như vậy liệu có chịu nổi một cái quơ của lão Bụi không? Chẳng khéo lại vỡ đầu ù tai quên cả đường về. Lão thật tình khuyên bằng hữu một câu:
    Thôi về đi, đường trần đâu có gì…

  • 232. VỚ VẨN  |  September 17th, 2013 at 11:17

    Mới đọc được một bài ngộ quá, xin chia xẻ với mọi người, đặc biệt tặng những mối tình thơ dại đang chớm nở trên bờ lóc.

    Anh yêu em,
    Như kem yêu tủ lạnh.
    Như trời xanh yêu mây.
    Như cây yêu đất.
    Như tất yêu giày.
    Như chày yêu cối.
    Như gối yêu chăn.
    Như khăn yêu cổ.
    Như tổ yêu chim.
    Như kim yêu chỉ.
    Như khỉ yêu cây.
    Như mây yêu gió.
    Như chó yêu mèo.
    Như kèo yêu cột.
    Như anh chột yêu cô mù.
    Như anh gù yêu cô thấp.
    Như anh hấp yêu cô hâm.
    Như anh câm yêu cô điếc.
    Như con cá diếc yêu con cá rô.
    Như anh rồ yêu cô dại.
    … Đại khái là anh có yêu em.

  • 233. Tiểu Long Nữ  |  September 17th, 2013 at 20:48

    Cm # 230 làm ta ớn lạnh xương sống. Lạ thiệt ! Một lão Nam sống chung hồi nào mà chính chủ nhân Cổ Mộ còn ko biết. Nhớ thuở xa xưa, bố Kim Dung chỉ cho tỷ tỷ Lý Mạc Sầu ở với mình, còn nam duy nhất chỉ có Dương Quá mà thôi. Lão Nam nói chơi hay nói zỡn zậy ? Ta sẽ nhờ Dân Đen mở tự điển tra cíu lí lịch lão đó nhe.

  • 234. Tiểu Long Nữ  |  September 17th, 2013 at 21:01

    Lão Bụi,
    Lão đang ngồi bên giòng sông cô quạnh. Giòng sông nay chỉ còn tên gọi với một chút nước, tạm gọi là sông. Lão đang sống với một quá khứ đầy ắp kỷ niệm đẹp tuổi học trò. Lão đúng là… già rùi, nên cứ quay đầu về quá khứ thuở nào để thương, để tiếc, để mãi mãi thấy mình còn trong tuổi thanh xuân. Lão vẫn còn nhớ bãi cát trắng, để chờ đến trăng rằm, rủ em đi ngắm trăng, làm thơ, thỏ thẻ chuyện trò như đôi uyên ương mới lớn. Nhưng tiếc thay, lão ngọng ngịu đớt đát quá. Mỗi lần lão lên tiếng, em cứ nhờ “phiên dịch” tìm hiểu xem lão muốn nói zì. Như zậy, làm sao em ra bãt cát trắng dĩ vãng để ngắm trăng làm thơ ví lão. Hổng lẽ, em lại lôi theo “phiên dịch” để làm cầu nối giữa hai người. Trước giờ, chiện tình nào cũng có hai người. Hiện diện người thứ ba chỉ thêm phiền phức, rách việc.

    Bớ này Tèm lão huynh, có muốn làm thông dịch cho em với lão Bụi ko, thì bảo.

  • 235. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  September 18th, 2013 at 11:30

    Ui thui nàn Tiểu Long ui, đui ta đâu cần ngôn ngữ, đeo chi lão zà thở ko ra hơi đó. Lỡ lão ta nhìn cảnh đui ta ngùi đúi ẩm lão ta lăn ra sỉu rồi nàn lại phải làm hô hấp cho lão thế là lổ lã cho đui ta quá?

  • 236. XÍ XỌN  |  September 19th, 2013 at 00:45

    Tết Trung thu đốt đèn đi chơi,
    Ta đốt đèn đi kiếm nhân tình
    tình nhân ơi cả đời phiêu lãng
    Biết bao giờ Tình mới lên ngôi …..

  • 237. Dân Đen  |  September 19th, 2013 at 12:41

    Dân Đen tự diển có viết: Đại tức là làm một việc gì không suy nghĩ đến hậu quả của sự lâu dài, chẳng hạn như “làm đại đi, hay uống đại đi, sợ gì”. Long tức là sự bức ép, phát động mạnh làm bể ra, chẳng hạn như “long trời lở đất”. Nam là chỉ vào giống đực. Như thế Đại Long Nam có nghĩa là người trong một phút bồng bột đã làm mất đi đực tính. Ấy chà, như vầy có phải là người của phái “TU THIEN” không đây? Hay chừng lại là do chính ngài Tạ Tốn trá hình chăng?

  • 238. admin  |  September 19th, 2013 at 13:02

    Phóng viên Nhiều Chuyện vừa chụp được hình của lão Bụi đang ngồi đối ẩm với Tiểu Long Nữ.

  • 239. Tiểu Long Nữ  |  September 19th, 2013 at 20:24

    Nghe Đại Long Nam cứ “CHA CHÃ-CHA CHẢ” một hồi là biết ngay lí lịch của lão í. Chẳng phải Tạ Tốn gì ráo trọi , mà là ….. À, mà thôi, nhờ Dân Đen nhắn giùm huynh ấy có một người thân, hẹn về VN tháng 9 này mà sao không thấy tăm hơi đâu cả. Nói người í alô cho Ong Nữ nhe.
    Đại Long Nam mà trú ở Cổ Mộ suốt thời gian qua , là cả sự gan dạ đặc biệt, chớ huynh í… À, mà thôi… thôi… nói như dậy đủ dồi, kẻo ai đó “tổn thọ”… ha ha ha…

  • 240. Tiểu Long Nữ  |  September 19th, 2013 at 20:27

    Admin nhiều chiện ơi, Ong Nữ đã giơ hai ngón tay, có nghĩa là chán wá lão Bụi ngọng ngịu đớt đát, liên tục ra ám hiệu với lão Tèm đó. Dậy mà lão Tèm cứ ỡm ờ mãi. Nhớ nhe, bớ Tèm đại ca, giơ tới ba ngón tay, có nghĩa là biến luôn đó nhe.

  • 241. ĐẠI LONG NAM  |  September 20th, 2013 at 00:02

    GỞI DÂN ĐEN
    Vậy còn TIỂU LONG NỮ là gì,xin giải thích,đừng nói TIỂU là đi … đấy nhé

  • 242. TATON  |  September 20th, 2013 at 08:58

    Pin có thể cạn, bàn phím có thể mòn .nhưng số xim không bao giờ thay đổi .

  • 243. TATON  |  September 20th, 2013 at 09:02

    Xin chào TLN…lão cũng có thể đoán ra một phần là ai rồi .chẳng có gì khó khăn . Hình kia mới đưa 1 tay…hình này 2 tay nè …

  • 244. Tèm Nhem Trí Nhớ  |  September 20th, 2013 at 10:37

    Gởi Đại Long Nam bằng hữu: Tên Tiểu Long Nữ thì cần gì phải nhờ đến Dân Đen dịch. Này nhé, Tiểu là nhỏ, Long là rồng, Nữ là người con gái. Vậy Tiểu Long Nữ là người con gái nhỏ đẹp như rồng. Cũng thương thay cho bằng hữu định lấy Đại Long Nam đối với Tiểu Long Nữ không ngờ lại lấy nhằm tên tục “thái giám”. Lão đã có lời khuyên từ trước là ở đây danh thủ giang hồ rất nhiều bằng hữu nên trốn đi, nhưng bây giờ đã ra thế này. Vậy chờ xem bản lãnh của bằng hữu có đủ mà gồng mình ở đây không.

    Gởi Ong Nữ,
    Sao nở bỏ lão quạnh hiu một mình mà đi theo lão bụi vậy?
    Có dòng sông năm xưa, đã một thời yêu em.
    Có dòng sông hôm nay, vẫn một lòng yêu em.
    Em yêu Em đã quên một dòng sông.
    Dòng sông hôm nào, còn nhớ không em?

    tst

  • 245. VỚ VẨN  |  September 22nd, 2013 at 12:08

    Admin ơi, sao tớ post hình ko được? Thử 2 lần, ko ra cái gì hết!!!

  • 246. admin  |  September 23rd, 2013 at 07:53

    Trả lời Vớ Vẩn:
    Chỉ có thể tải được hình cho files gif, png, jpg, và jpeg mà thôi. VV coi lại xem hình đã gởi loại file gì.

  • 247. VỚ VẨN  |  September 23rd, 2013 at 16:35

    JPG. Chắc tại mấy người trong hình quá đẹp nên khi chạy dọc đường bị chôm mất, hình không đến đươc bờ lóc!!!

    From admin to VV: Làm ơn gởi hình về admin@ayunpa.com để xem sao?

  • 248. trau bung phe  |  September 23rd, 2013 at 18:55

    Gởi Lão Tạ hình hai thằng Ngố thủa nào.
    Lão còn nhớ 1 trong 2 thằng Ngố chứ.

  • 249. TATON  |  September 24th, 2013 at 01:14

    Rất cảm ơn.Nhưng mình nói nhớ thì thẹn lương tâm .Nói không thì qua bạc bẽo …Mong bạn hữu nhắc cho mình …và những bạn nay như thế nào, ở đâu để lão đi tìm …Bạn còn hình nào cho mình xem với
    …………………………………………..Đức Minh.

  • 250. NĂM ĐÍA  |  September 24th, 2013 at 04:39

    comment 248 ,hì hì ,hình như có chàng chu mô lùn ,đang đọc báo thì phải hỉ ,

  • 251. Nay Cui  |  September 24th, 2013 at 20:41

    Đúng y chang. Chạy đâu cho khỏi!

  • 252. ĐẮC CẨM  |  September 27th, 2013 at 00:26

    kỷ vật ” MỘT THỜI NIÊN THIẾU ” Của CHEOREO

  • 253. ngay tro ve  |  September 29th, 2013 at 10:01

    chao ong ban DACCAM
    Tôi trở về nhưng ông đả đi xứ người,Không biết ông có còn nhớ tui không.Nếu còn nhớ ông liên lạc theo địa chỉ ……
    Nguoitrove2013@yahoo.com.vn
    Có gọi điện thoại nhưng ông không bắt máy,biết số máy không liên lạc được nên mượn trang này gởi ông vài lời hi vọng liên lạc được với ông.
    Hi vọng nhận được tin ông. Chào

  • 254. ĐẮC CẨM  |  September 30th, 2013 at 18:45

    Xin chào bạn ” Người trở về @ ” nhận được tin bạn nơi đây mình rất mừng là mình vẫn còn một người bạn thiếu thời , “không trở về như bài hát = Ngày trở về của cố ns Phạm Duy .
    Mình cũng rất tiếc là trong các cuộc HỘI NGỘ của Cựu Học Sinh Phú Bổn chúng mình chưa tìm ra địa chỉ của nhau . Mình hy vọng một ngày gần đây chúng mình sẽ có những ngày hồn nhiêu vô tư như thời niên thiếu .
    Thân ái chào bạn.

  • 255. Dân Đen  |  October 7th, 2013 at 16:10

    Tên Tiểu Long Nữ thật là đầy những ám hiệu của nàng Tiểu Long, thế mà còm 244 lại cưỡng từ đoạt bút giải mã TLN thành người con gái nhỏ đẹp như rồng. Nghe nói TLN nghe giải mã xong khóc thét lên, bẻ bút không chịu vô bờ lóc nửa. Thật ra Tiểu Long Nữ là chiết tự của 3 ngôn ngữ hợp lại. Nữ viết theo chữ Nôm là 女, chỉ người con gái. Long là chữ… thôi bữa nay buồn ngủ quá hôm khác giải tiếp…

  • 256. ĐẠI LONG NAM  |  October 7th, 2013 at 20:34

    Ngày xưa có một lão THÁI GIÁM già nua,bị hoàng hậu đuổi ra khỏi hoàng cung,không biết về đâu nên lão ta chui vào bụi làm nơi tá túc,lâu ngày đầu óc lú lẫn nên nói năng ngọng ngịu linh tinh ấy mà,chớ trách chi…
    Còn ta đã 38 năm ở TRONG LÒNG CỔ MỘ,nhớ là ở trong lòng đấy nhé,nên ta biết được mọi chuyện xẩy ra

  • 257. Dân Đen  |  October 8th, 2013 at 11:29

    Tiểu Long Nữ giải mã tiếp:
    Như Dân Đen Tự Điển đã viết: theo Hán Việt Tự, Nữ có nghĩa là người con gái.
    Còn Long thì thật phức tạp, Dân Đen Tự Điển có ghi chữ Long theo Anh Tự có nghĩa là nhớ nhung, mong muốn một việc mà xa xôi quá không thể thành đạt được. Thí dụ như: “I long for a warm hug”, là “tôi thèm một vòng tay ấm (mà xa xôi quá không với tới được)”. Cho nên Dân Đen Tự Điển có viết: Chữ Long bên trời Tây đồng nghĩa với chữ Tương Tư trong bài thơ Tình Sử của Á Châu ta:

    Quân tại Tương giang đầu,
    Thiếp tại Tương giang vĩ,
    Đồng ẩm Tương giang thuỷ
    Tương tư bất tương kiến”

    Dân Đen Dịch Nghĩa:
    Chàng ở đầu bờ lóc
    Thiếp ở cuối bờ lóc
    Cùng viết còm bờ lóc
    Thương nhau chẳng thấy nhau.

    Như vậy Long Nữ có nghĩa là người con gái đang nhớ nhung một người tình ngàn dặm xa xôi. Còn Tiểu là… đây mới là một ám mã nan giải, bữa nay buồn ngủ quá hôm khác giải tiếp…

  • 258. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  October 8th, 2013 at 15:08

    Ui thui, để tui giải mã chữ còn lại cho xong: Tiểu tức là nhỏ, ở bờ lóc này còn cái zì nhỏ hơn hạt Bụi đâu? mà hể nhắc đến Bụi thì còn ai ngoài lão Bụi này?
    Ui thui, zậy Tiểu Long Nữ tức là người con gái mãi mãi nhớ thưng lão Bụi, nhưng than ui đất trời lồng lộng Bụi cứ theo zó bay đi, với hoài hôn tới.
    Ha ha…
    Với hoài hôn tới
    Hôn hoài hổng tới
    Tới hoài hôn với
    Hôn hoàl chới với…

    Ha, ha…
    Hạt bụi nào hoá kíp thân tui?
    Để một mai vươn hìn hài lớn zậy
    Ui, cát bụi phận này
    Mặt chời soi một kíp rong chơi…

    Ui thui, nói tới đây mới nhớ đín Đại Lông Nam hiệp sĩ. Ui thui cho dù hiệp sĩ có tay trái xoè hình, tay phải múa kiếm thì cũn ko thể che zấu hết cơn đau “TU THIEN” ngày nào đâu. Thui hiện nguyên hìn đi.

  • 259. Trâu Bụng Phệ  |  October 8th, 2013 at 21:03

    Chúng mình là nông dân cả, làm sao mà hiểu thấu đáo chữ Long trong tiếng An Nam của ta được.

    Theo tui, mình nên mở to con mắt ra để học tập một ngụ ngôn đính kèm. Trong đó Long được hiểu là dragon.

  • 260. ngay tro ve  |  October 9th, 2013 at 02:11

    Chào anh Đắc Cẩm.Đãnhận được Email trã lời của anh và cũng đã trả lời thư anh nhưng không thấy anh trả lời,không hiểu địa chỉ Email của anh có chính xác không ?.Cũng đã hỏi thăm anh Nay cui qua địa chỉ Email cũ nhưng cũng không thấy trả lời không hiểu có còn xử dụng địa chỉ cũ không .Nếu không phiền anh có thể cho tôi lại địa chỉ chính xác Email của anh.
    Tên tôi không phải như anh đã nêu đâu.Chính xác là người bạn rất thân của anh đó……….Mới có 15 tháng đâu có lâu phải không>Hy vọng sớm nhận thư của anh .

  • 261. Dân Đen  |  October 9th, 2013 at 14:38

    Tiểu Long Nữ giải mã tiếp:
    Như phần giải mã trước, Long Nữ có nghĩa là người con gái đang nhớ nhung một người tình ngàn dặm xa xôi. Còn chữ Tiểu là một ám mã nan giải bởi vì mỗi người một lẽ, ai cũng muốn cưỡng từ đoạt chữ cho mình như lão Bụi ở còm 258 vậy. Sau khi tra cứu Dân Đen Tự Điển hết 3 ngày 3 đêm tui thấy chữ Tiểu có thể giải thành 4 đáp án như sau:
    1. Tiểu tức là nhỏ, mà nhỏ thì trong bờ lóc này không ai bằng lão Bụi, như lão ta đã giải ở còm 258.
    2. Chữ Tiểu đối với chữ Đại, như thế có thể nào là Tiểu Long Nữ đang ám kí sự thương nhớ của mình đối với Đại Lông Nam chăng?
    3. Tiểu cũng đối với Đại nhưng đại đây là lớn, ở bờ lóc này còn ai to lớn như hình vóc của Trâu Bụng Phệ đâu? Cái bụng quá khổ của Trâu Bụng Phệ có thật là đã đáng làm TLN dệt thơ thêu sầu sao?
    4. Dân Đen Tự Điển cũng có ghi: Tiểu là tiếng dân gian dùng để gọi người đực mới bước vào cửa thiền. Ở bờ lóc này chỉ có mỗi một chú tiểu đêm đêm tụng kinh tình yêu đó là lão Tèm thôi. Hay là người khiến TLN ngày đêm thương nhớ là lão Tèm?

    Ôi tình yêu khó giải, chi bằng hỏi thẳng người cột gút. Nàng Tiểu Long Nữ ơi, ai là người khiến nàng ngày đêm thương nhớ vậy?

  • 262. Tiểu Long Nữ  |  October 9th, 2013 at 19:09

    Bên ni, trời mưa suốt mấy ngày, đường biến thành sông mỗi lần ào cơn mưa bão. TLN nhớ da diết xôi gà, bánh ướt, cơm cháy bò kho… nhưng khổ nỗi nó tọa ngay mấy vùng ngập trũng. Bác Dân Đen ôi, nghe bác tra tự điển cũng vui vui nên gõ vài dòng cảm tạ bác. Chỉ tiếc là TLN có tâm hồn ăn uống , ngày càng phát tướng, đang trên đà trở thành Đại Long Nữ. Thế là ưu tư, thế là sầu muộn.
    Bác Trâu Bụng Phệ trích câu ngụ ngôn ở # 259 làm em băn khoăn, vì lần đầu mới đọc. Bác ôi, cái tư tưởng, cái quan niệm trói buộc mình mới là ghê gớm, còn hơn cả nhà tù, vì nó chỉ biết có mình mà không biết có người. Ngày nào tự mình cởi trói được cho mình, ngày ấy thiên hạ cũng vui mừng lắm thay. Phá ngục tù dễ gấp vạn lần phá bỏ điều mê muội ở chính mình, phải hông bác ?

  • 263. TATON  |  October 10th, 2013 at 22:21

    Cái quan niệm trói buộc mình mới là ghê gớm, còn hơn cả nhà tù, Biết đến Ngày nào tự mình cởi trói được cho mình,
    Nghe hơi quen quen…
    ………………………………………………..Cẩn bút .
    ……………………………………………………Tốn

  • 264. TATON  |  October 10th, 2013 at 22:22

    Ôi ngày xưa

  • 265. Tiểu Long Nữ  |  October 11th, 2013 at 14:07

    Lão Tạ, bởi thế em mới ẩn thân chốn Cổ Mộ, ngày ngày chỉ thơ thẩn dạo chơi ở bìa rừng, rồi làm thơ nữa. Ấy thế mà Dân Đen Tự Điển dám cho rằng em đang thầm iu trộm nhớ người phương xa ! Lão í không sợ em mét bố già Kim Dung về tội dám sửa bài tiểu thuyết của bố. Tèm đại gia nhớ đừng phổng mũi mà hớ đậm nha.

    Bác Trâu ạh, em vì thấy câu ngụ ngôn đi kèm với tên tác giả mà trong lòng liên hồi diễn ra bao nhiêu là liên tưởng, chuyện xưa chuyện nay. Em vừa lí vừa luận, véo von tí chút, bác đừng chê em “ngọng hay nói” nha.

    Thưa huynh Đại Long Nam, huynh cứ nhắc tới nhắc nui dằng thì nà đang ở cùng em dưới mộ sâu, khiến em nổi da gà, sởn ốc. Nếu có thương em thiệt tình, xin quí huynh giới thiệu thêm nhìu nhìu về mình, cho em tường tận ní nịch của huynh, mặc dù dằng thì nà em cũng đoan đoán biết bác nà ai dồi !

  • 266. VỚ VẨN  |  October 11th, 2013 at 14:58

    Mới sưu tầm được bài thơ, không biết tên tác giả. Xin mời cả nhà thưởng thức.

    Thơ lẩn quẩn
    Nhà em có một đàn gà.
    Chúng thường đi bộ từ nhà ra sân.
    Mỗi khi mưa bão ngập sân.
    Chúng lại đi bộ từ sân vào nhà.
    Bố mẹ em muốn thịt gà.
    Chúng sợ nên chạy từ nhà ra sân.
    Nhưng mà em đứng ở sân.
    Đàn gà lại chạy từ sân vào nhà.

  • 267. TATON  |  October 13th, 2013 at 06:25

    Thông báo tìm trẻ lạc.
    Lão có một người quen lâu nay vẫn hữu hảo …Đùng Đùng thoáng chốc có việc cần , liên lac mãi mà …” Số thuê bao quý khách…”.ai tự cắt thì biết ,xin nối liên lạc lại …
    …………………………………………..Cẩn bút .
    ……………………………………………..Tốn

  • 268. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  October 13th, 2013 at 09:34

    Ui thui, Nàn Tiểu Long ui, nhớ thưng zì tên Đại Lông thái zám đó. Chắc hắn sợ quá chuồn ra khỏi lóc rồi.
    Ui thui tụi cho nàn Tiểu Long ngày đêm muốn thoát khỏi ngục tù cổ mộ chắc là muốn bay đi tìm lão Bụi này. Còn lão Tạ Tốn chắc là muốn chống gậy lò dò đi tìm Bà Tám phải không?

  • 269. ĐẠI LONG NAM  |  October 13th, 2013 at 21:11

    TLN đã biết rồi mà còn phải hỏi,đừng nói lớn,lão BỤI nghe coi chừng lão bị tai biến đó

  • 270. Tieu Long Nu  |  October 14th, 2013 at 08:42

    Nhan lao Ta Ton, em dang o Tra Vinh. Anh lien lac so nay 01226223307. Hen cac bac 15ngay nua se tro lai blog,

  • 271. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  October 14th, 2013 at 10:44

    Ui người bỏ ta chong đêm mưa…

  • 272. TATON  |  October 16th, 2013 at 23:30

    Về Cheo reo mua hàng vi tính thôi !!!!

  • 273. ÔNG TÁM  |  October 18th, 2013 at 13:54

    Thầy giáo bó tay luôn phải không Lão Tạ???

  • 274. TATON  |  October 19th, 2013 at 09:37

    Cả tay lẫn chân! Đúng là siêu quảng cáo.

  • 275. ÔNG TÁM  |  October 19th, 2013 at 13:20

    AI ĐEM CON SÁO SANG SÔNG
    ĐỂ CHO NGUÒI ẤY ĐÀNH LÒNG RA ĐI….

  • 276. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  October 19th, 2013 at 14:09

    Ui thui, gẩm cho cùng thì bản quản cáo này thật là tin vi. Níu ngày đó lão Tạ đi ngan tiệm thấy bản vẽ: “Bán trả góp – đại hạ zá”, thì chắc zì lão Tạ đã chụp hìn mang về đây làm quản cáo không công?
    Ui thui…
    “Cực tiểu bất tại tâm
    Cực đại bất tại ngoại.”

    Ui thui, hổm rày ở đây mưa dầm, con sáo nào chẳn lội san sông mà trốn, đâu cần phải đến Kinh Kha.

    “ Phong tiêu tiêu hề, Dịch thuỷ hàn
    Tráng sĩ nhất khứ hề, bất phục hoàn.”
    Dich:
    “Gió hiu hắt, chừ, lạnh dòng Dịch thuỷ
    Tráng sĩ đi, chừ, không hẹn ngày về”

  • 277. LĐ HƯỚNG ĐẠO CHEOREO  |  October 23rd, 2013 at 07:31

    Mời đọc trang tin buồn

  • 278. Nay Cui  |  October 23rd, 2013 at 13:53

    Vách đá, tháng 10 Hướng Đạo già đi vào núi tuyết

  • 279. LĐ HƯỚNG ĐẠO CHEOREO  |  October 23rd, 2013 at 19:08

    Thông tin chi tiết xin mời truy cập http://www.giupich.org

  • 280. TATON  |  October 28th, 2013 at 22:27

    ĐÂY LÀ HOA GÌ HẢ CÁC BẠN ? TÊN CỦA NÓ ? HOA NÀY MỌC RẢI RÁC Ở NÚI RỪNG CHEO REO.. THEO CẨM GIẢI THÍCH VÀ CÓ LẼ LÀ TÊN DO CẨM ĐẶT : HOA SOANG TÂY NGUYÊN, VÌ NHỮNG CÁNH HOA Ở GIỮA GIỐNG NHỮNG NGỌN LỬA VÀ 5 NHỤY XUNG QUANH TƯỢNG TRƯNG CHO NHỮNG CON NGƯỜI ĐANG NHẢY MÚA QUANH ĐỐNG LỬA .

  • 281. NĂM ĐÍA  |  October 31st, 2013 at 02:19

    cha chả .tên Đ L N ,là môn phái nào ,và tôn sư là ai mà vô đây lén phén vậy hử ,nếu kog trả lời ,ta mời tên rồng già đến xử ngay đó . nghe chưả

  • 282. ĐẠI LONG NAM  |  October 31st, 2013 at 19:57

    Ta đã sống trong lòng CỔ MỘ đã gần 40 năm nên võ công siêu cường ,không ai địch nỗi ta đâu,đừng có mà mơ nghe NĂM ĐÍA…NĂM ĐÁI GÌ ĐÓ

  • 283. NĂM ĐÍA  |  November 1st, 2013 at 02:42

    hì ,hì ,cổ mộ ta đả từng ghé qua dăm ba bận ,mà sao ta chẳng thấy nhà ngươi ,hởi cái tên Rồng Già chớ có nói xàm ,để ta hỏi lảo bui đang thoi thop vì khát ,cứ cho vài giot thì sẻ biết ngay thôi ,chờ đó tên Rồng gìa ta đi đây

  • 284. XÍ XỌN  |  November 3rd, 2013 at 00:33

    ha ha Năm Điá chỉ có la lằng thôi chớ khg dám là gì đâu,,,,cứ ủa mà sao Lão NĐ sao lại hỏng phen với Lão Rồng Già mà còn ..cự tiệt là siu???coi chừng nghe Lão Nămbiết đâu Rồng Già là cha TL,thì ông có mà…. chuồn cho lẹ lẹ…..
    Trời vàoThu sao buồn quá dậy?
    Lá đổi màu ..,,rồi lá rụng…lá cuốn theo chiều mây …
    lá rụng bên thềm…..lá đong đưa theo gió,….lá tả tơi trong mưa bảo…lá xác xơ theo dòng đời ….thế là muà thu qua….thu qua….từng thu qua……

  • 285. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  November 5th, 2013 at 12:38

    Sài Nam Thế Sự
    Ui thui, ngày sưa khi thành Sài An bị vây hãm vua nhà Tống là Tống Văn Thiệu lên thành kiu gọi quân dân lìu chếc zữ thành. Jưng Hóa nghe lời kiu gọi lập nên Đội Quân Quyết Tử Bảo Vệ Sài An. Ui thui, cùng xin đầu quân vô đội quyết tử năm ấy có Năm Điá, zà Đại Lông Nam. Khi đó vì ĐLN ốm yếu kô được tham za đoàn quân quyết tử, ĐLN lấy làm phẩn kíck nên thọc tay bóp nát… lúc nào kô hay, đến khi sực nhớ đến thì ô hô thân đã thành thái zám! Năm Đía chẳng những ko tội nghiệp đồng bạn mà còn lăn ra cười ngất. ĐLN vì thế đã thề sẽ chả thù NĐ.
    Ui thui, phần Tống Văn Thiệu sau khi đã gạt đực Jưng Hóa ra chận chếc thay cho mìn thì vội vàng cuổm vàng bạc châu báu chong ngân khố cao sa bay chạy. Tiểu Long Nữ đang uống cà phê sáng chong cổ mộ đực tin Tống Văn Thiệu bỏ chạy bèn phi thân đến cổng thành Sài An khuyên Jưng Hóa mở cổng thành ra hàng. Ui thui, Năm Đía hết lời ngăn cản nhưng Jưng Hóa nghe lời TLN nhứt quyết ra hàng. Năm Đía khuyên kô được bèn rút gươm ra zọa: “Nếu ngài đã quyết ra hàng thì sin hãy chém đầu tui chước”. Ai dè Jưng Hóa làm thiệt vung gươm chém Năm Đía. Năm Đía hoảng sợ chánh né, hụt chân té suống sông bị nức cuốn chôi mất.

    Ui thui, số phận của một hàng tướng, anh hùn Năm Đía, TLN, zà ĐLN sẽ tới đâu? bây zờ tui bùn ngủ quá, ngày mai kể típ.

  • 286. HAI LÚA TÂY NGUYÊN  |  November 8th, 2013 at 11:39

    qua bao năm lưu lạc ,Lúa trở về chốn xưa ,Ayunpa bảng chừ vắng lạnh .trưởng làng Nay cui ,xuôi nam quên đường về ,dân làng đều tản mác ,rượu thịt chừ ai ăn!!!,buồn hỉ .bớ cái lảo trưởng làng và các dế mèn trống mái đang phiêu lưu mau về trình diện gấp

  • 287. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  November 8th, 2013 at 13:51

    Sài An Thế Sự kể tiếp:

    Về phần Năm Đía, sau khi bị Jưng Hóa chém hụt trợt chân té xuống sông ngất lịm, xác vật vờ trôi dọc theo bờ sông may gặp một người con gái đang giả trai tắm bên bãi cát trắng vớt lên được. Năm Đía ngậm ngùi kể lại cuộc đời trôi nổi của mình, không biết tương lai sẽ đi về đâu. Người con gái giả trai cho biết vì ba đời mình là phu cạo mủ cây nên khi Bắc quân tới chắc cũng tiếp tục cạo mủ thôi, nhưng e ngại giùm cho Năm Điá bởi vì Đía là cái loa oang oang đang được xử jụng triệt để, hai con cọp làm sao gầm cùng một rừng được? Năm Đía nghe xong ứa nước mắt cáo từ ra đi, hẹn nếu trời cho còn sống sót sau cuộc chiến sẽ quay về trả ơn.
    Ui thui, nói về Jưng Hóa khi mở cổng thành Sài An ra hàng, quân tiền phong cầm cờ là Trâu Bụng Phệ không chịu khuất phục nên liều chết ôm cờ bỏ chạy bị Bắc quân đuổi riết theo. Trâu Bụng Phệ chạy đến sông Bạch Đằng bèn ôm cờ nhảy xuống bè vượt biên. Phần Jưng Hóa sau khi ra hàng liền bị bắt zam vô trại cải tạo. Ngày hóa tháng, tháng hóa năm, thế sự xoay vần nhưng Jưng Hóa vẫn chưa được thả ra. Ngày kia có ngừơi đến cổ mộ tự xưng là Đại Lông Nam nói có ở tù chung zới Jưng Hóa, và đưa cho TLN một thơ tay của Jưng Hóa, thơ viết rằng:
    Yêu em như thuở nào,
    tình yêu còn biên đầy trang giấy,
    Yêu em như thuở nào,
    Tình yêu còn đong đầy trang sách.

    Dù biết trái tim đã già,
    Mà những thiết tha chẳng nhòa,
    Tình cũ vẫn nghe ấm nồng,
    Gọi tên nhau lúc cô đơn,
    Để nghe sưởi ấm tâm hồn.

    Dù biết cách xa với đời,
    dù biết thủy chung chẳng rời,
    mà vẫn xót xa tháng ngày,
    chờ ta chi nữa em ơi,
    còn đâu giây phút tuyệt vờị

    Nhạc NTC

    Đọc xong Tiểu Long Nữ thổ huyết ngất sỉu, khi tỉnh zậy TLN quyết lòng không bàn đến thế sự, dẫn theo thái zám Đại Lông Nam vào ẩn sâu trong lòng Cổ Mộ.

    Ui thui buồn ngủ quá, hôm sau kể tiếp.

  • 288. TATON  |  November 9th, 2013 at 08:42

    Thế cơ à ?

  • 289. VỚ VẨN  |  November 9th, 2013 at 19:03

    Comment 286 làm VV tui nhớ tới bài thơ này. Chép tặng tất cả bạn bè trong blog Ayunpa, và xin chia xẻ nổi “buồn hỉ” của HLTN.

    Thăng Long thành hoài cổ
    Bà Huyện Thanh Quan

    Tạo hóa gây chi cuộc hí trường
    Ðến nay thấm thoắt mấy tinh sương
    Lối xưa xe ngựa thành thu thảo
    Nền cũ lâu đài bóng tịch dương
    Ðá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt
    Nước còn cau mặt với tang thương.
    Ngàn năm gương cũ soi kim cổ
    Cảnh đấy người đây luốn đoạn trường.

  • 290. BA TAM  |  November 9th, 2013 at 20:40

    KỂ TIẾP SÀI AN THẾ SỰ
    Sau khi được TLN dìu vào cổ mộ chăm sóc,hằng đêm ĐLN thường nghe tiếng chuông, mõ của một lão sư già trước cổng,với giọng tụng và lời kinh nghe ai oán,giận hờn,có lẽ quá khứ của vị sư già cũng nhiều gian truân,kèm theo một mối tình tan vỡ….

  • 291. Y-MEO  |  November 11th, 2013 at 03:11

    hì hì ,Saì an tế xử lúc ấy tôi có mặt ở đấy và chứng kiến toàn diện ,lập tức các chư lảo anh hùng đêu lo cho ĐẠI LONG NAM ANH HÙNG bị nạn !lập ra uỷ ban điều nghiên và chửa trị ,và tiên sịnh HOA DZÀ làm chủ tọa lúc ấy H Đ TIÊN SINH tay thì vò đầu ,tay thì vặc râu suy nghi ,làm sao cho ngọc hoành trở về vi trí củ ,nếu trể qúa ba ngày thì làm T G là cái chắc .lúc ấy các chư lào anh hùng mặt đăm chiêu suy nghỉ ,bất chợt KÀ KHỊA TIÊN SINH có ý kiến ,là cho lảo RỒNG DZÀ uống (ÂM DƯƠNG HÒA HỢP TÁN ) và trói vào gốc cây bên bờ suối nơi mà các tiên nử miền sơn cước chiêu chiều ra suối thoát y gôi rữa ,hì hì với các tiên nữ hồn nhiên cộng với ÂM DƯƠNG HÀO HỢP TÁN hành hạ chỉ trong vòng ba đêm ,thì ngọc hoành trở về vị trí củ hì hì may thay cho tên Rồng dzà ,thóat nạn đổi giống ,nhưng giọng nói thì Âm nhiều hơn Dương nên the thé như Tư La đại nương , nên chàng quê qúa trốn tuốc ,còn lại THÍCH LUNG TUNG ĐẠI SƯ,vì CỔ MỘ cổng đống nên đành lốc tóc lon tong gỏ mõ ,hi hi ,thôi để khi khác kể tiếp ,,

  • 292. Tiểu Long Nữ  |  November 11th, 2013 at 11:17

    Ôi,trời ! Bỗng jưng mún khóc khi quần hùng bỗng jưng tụ hội trước ngôi Cổ Mộ của mìn, vừa om sòm cãi nhau, vừa tụng kinh gõ mỏ náo động chưa từng thấy !!!

  • 293. BA TAM  |  November 13th, 2013 at 03:26

    Uả sao bửa nay TLN lại nói ngọng giống lão BỤI dậy ta

  • 294. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  November 13th, 2013 at 09:12

    Ui thui, ngừi ta nói lửa gần rơm lâu ngày cũn bén mà.
    Ui thui, khóc đi em khóc nửa đi em, vài mưi năm nữa thiên hạ hà nhân khấp Bụi ta?

  • 295. Y-MEO  |  November 15th, 2013 at 01:23

    Nghe nói HOA ĐÀ TIÊN SINH ,được Kà Khịa tiên sinh góp ý cách chữa trị cho ĐẠI LONG NAM lảo khụ thoát nạn đổi giống như lảo BỤI nói xàm ,hì hi và H D tiên sinh được thêm bí quyết cách chửa trị NGỌC HOÀNH chạy bậy , kog biết H Đ TIÊN SINH co cho gì cho K K tiên sinh kog nhỉ ,nghe nói không ,.lảo ấy kiện tới THIÊN ĐÌNH lận đấy hu hu

    nghe nói NGƯU huynh đệ cùng lảo TA TÔN đến CỔ MỘ bắt Thích lung tung đại sư ,đem tới sông bờ giải nhiệt kog biết có đúng vậy kog nhỉ ?
    còn nhỏ Nhiều Chuyện bộ xe hết xăng hay sao mà êm ru vậy cà ?
    còn lảo Bụi đang tán dốc nửa chừng rồi lặn tuốc HỞ
    còn HAI LÚA TÂY NGUYÊN là nhân vật nào chư mới xuất hiện nói lung tung ,nói nhỏ cho biết nhé ,cả làng nhỏ AYUNPA cùng Hoa Đà dược sư leo lên ngọn HY MÃ LẠP SƠN hái sâm cùng hà thủ ô ngàn tuổi đó ,nếu muốn tham gia thì lẹ lên cho kịp nhé
    còn lảo RỒNG GÌA PHÚC ĐỨC họ ĐINH chỉ về quê một lấn rồi biến mật ,hu hu

    nghe nói NÔNG TRÍ ĐIỀN huynh đệ giải nghệ rồi ,bộ bỏ anh em sao? không chừng tố phải ca bài TUNG CÁNH CHIM TIM VỀ TỔ ẤM ,cho bạn hiền bớt giận ,hì hì
    còn chàng G H DZUI chu du thiên hạ ,nghe nói tận chân trời xa ,nên quên lối dzề thì phải hu hu
    còn nhiều nhiều bạn nửa ,để mai tinh sổ ,chừ tớ phải thăng đây

  • 296. BA TAM  |  November 15th, 2013 at 04:03

    Nghe Y MEO nói thăng mà phát khiếp;;;tưởng đâu thăng về cỏi…âm,ai dè lén về CỔ MỘ để rình xem lão sư THÍCH LUNG TUNG tụng kinh gõ mỏ,đừng có mà mơ TẠ TỐN trở dìa,bỡi ta đây đã nhốt kĩ rồi

  • 297. TATON  |  November 16th, 2013 at 10:16

    Có ta đây….Lão trên đường quay về đây sau khi nghe tiếng hú gọi hồn

  • 298. TATON  |  November 16th, 2013 at 10:27

    Thật sự lâu nay quá bận rộn , Lão chỉ xem ( vẫn theo dõi hàng ngày ) nhưng không có thời gian ” bình lựng ” kính mong chư vị Huynh, tỷ, đệ, muội thông cảm.
    ………………………………………..Cẩn bút .
    …………………………………………Tốn
    TB
    Bà Tám ơi! Xích của bà Tám chỉ là sợi mì tôm thôi.!
    ( Nói nhỏ bà nghe- Bà thông cảm cho lão làm ngon với mọi người một lần ) ,Chúc bà mạnh khỏe.

  • 299. TATON  |  November 16th, 2013 at 12:26

    Ảnh bạn Phương chụp trên cầu Bến Mộng khi nước lũ tràn về.

  • 300. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  November 17th, 2013 at 09:50

    Sài An Thế Sự kể típ:

    Ui thui, về phần Trâu Bụng Phệ (TBP) sau khi mang lá cờ nhảy lên bè lênh đênh trên bể cả hết mười ngày thì được một chiếc tầu sắt Tây Jương vớt lên mang vào lục địa Mỹ quốc. TBP tuy sống trên đất khách nhưng ngày đêm thương nhớ quê nhà ôm chí phục hận. Ngày ngày TBP ôm lá cờ đi tìm người đồng chí hướng với mình. Ui thui, thấm thoát đã hơn ba mươi năm, tóc xanh đã bạc, người TBP tìm đã nhiều, mỗi người một câu đại khái ai cũng cho là việc phải làm nhưng họ vì nhiều lý do, mẹ zà con jại…, nên chỉ có thể khuyến khích đầu môi thôi. Còn một số người có lòng có lòng can trường thì không ai phục ai, ai cũng tự cho mình là một minh quân, chỉ có họ mới đủ tài năng zóng trống jựng cờ.

    Ui thui, ngày kia TBP đang lang thang ở Nữu Ước, vừa đói vừa lạnh chung quanh chỉ thấy rừng người ồ ạt, ngoái nhìn lại thấy mình đã zà, trước mặt thì sóng nước mênh mông. TBP gục đầu quị gối:

    Nửa đời xưa ta trấn thủ lưu đồn
    Nay đất khách kéo lê đời rất nản

    Thần tự jo giờ đứng ở nơi nào ?
    Ta muốn đến leo lên làm đuốc mới
    Tự đốt mình cho lửa sáng xem sao …
    *

    Ui thui, khi TBP ứa nước mắt nhìn lên bổng thấy đàng xa trên hòn đảo nhỏ hình tượng Nữ Thần Tự Jo đang đứng buồn bên cây đuốc. TBP đứng jậy cương quyết:

    Thần tự jo giơ hoài cây đuốc lạnh
    Ta tiếc gì năm chục ký xương ja
    Sẽ làm đuốc soi tìm trong đáy biển
    Những oan hồn ai bỏ giữa bao la…
    *

    Ui thui, nói xong TBP lấy lá cờ đã mang theo mình mấy chục năm nay tẩm xăng quấn vào người rồi leo thẳng lên đuốc đài định bụng sẽ thiêu mình thay cho ngọn đuốc.

    Ui thui, bùn ngủ wá ngày moi kể típ.

    * Thơ Cao Tần

  • 301. TATON  |  November 17th, 2013 at 11:59

    - Mưa bão buồn quá. ngồi đặt nhạc rồi……mình hát, mình nghe để nhớ về tuổi thanh xuân…

  • 302. Nhỏ Xoi Mói  |  November 18th, 2013 at 11:07

    Ngứa miệng quá chịu ko nổi, có người đang khóc thương Bà Tám.

  • 303. BA TAM  |  November 19th, 2013 at 02:54

    Thân ta vừa trắng,lại vừa tròn
    Bảy nỗi,ba chìm với nước non
    Nếu phải tơ duyên cùng lão TẠ
    Ta đành hiến tặng tấm lòng son

  • 304. TATON  |  November 19th, 2013 at 08:55

    HAPPY TEACHER’S DAY….
    XIN GỞI TỚI CÁC THẦY VÀ CÁC CÔ NGÀY 20-11 VUI VẺ VÀ TRÀN ĐẦY HẠNH PHÚC .
    ………………………………………..Cẩn bút .
    …………………………………………Tốn.

  • 305. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  November 19th, 2013 at 13:26

    Bà Tám ui thui tuổi xế tà
    Thân tròn lê bước động từ xa
    Bờ lóc hôm nay tình lão Tạ
    Ôm đàn ru béo thấy mà ham.

  • 306. Nay Cui  |  November 19th, 2013 at 17:02

    Bữa ấy lên đường có hai sư
    Một mơ thành Phật một mơ thành Thánh
    Còn ta mơ mãi một Ayunpa ở cuối đời!

  • 307. Trâu Bụng Phệ  |  November 20th, 2013 at 02:01

    Lão Tạ ui,

    Làm sao Trâu Bụng Phệ nghe được dòng nhạc về chuyện tình của nhạc sĩ Nguyễn Đức Minh?

    TBP

  • 308. TATON  |  November 20th, 2013 at 07:20

    hẹn một ngày gần đây mình sẽ đưa vào trang caobaquat100

  • 309. TATON  |  November 20th, 2013 at 10:48

    http://www.youtube.com/watch?v=wVKGIz1wh1Q&feature=c4-overview&list=UUkfLSOKa-I8-iNZ8rxQDlUw
    Xin gởi TBP link trên

  • 310. VỚ VẨN  |  November 20th, 2013 at 18:27

    CM 306:
    Sư chính hiệu tóc râu nhẵn nhụi,
    Còn sư nào cạo tóc nuôi râu?!..

  • 311. trau bung phe  |  November 21st, 2013 at 00:02

    mucho gracias Lao Ta.

  • 312. Nay Cui  |  November 21st, 2013 at 05:35

    Trên bến nước thương hồ Inlay, Miến Điện

  • 313. Nay Cui  |  November 21st, 2013 at 05:44

    Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt
    Thấy bếp cơm xôi cũng nhớ nhà

    (Hình ở quán bên đường gần ga nhỏ Kalaw)

  • 314. trau bung phe  |  November 21st, 2013 at 21:34

    Lão Tạ cũng còn lãng mạn wá.
    Ngón tay bấm đàn nhuyễn ghê.
    Lời nhạc và giọng ca cũng ấn tượng lắm đó.

    Ko ngờ thằng bạn zà kia cũng dzăng nghệ dzăng gung.
    Cho mình chuyển lời thăm hỏi tất cả bạn hữu nhá.

    Trâu Bụng Phệ ……………………………. cẩn bút

  • 315. TATON  |  November 25th, 2013 at 08:52

    Có ai muốn xem ảnh “Nut ” của lão không ?
    ………………………………………….Cẩn bút .
    …………………………………………..Tốn

  • 316. Tạ Tốn  |  November 25th, 2013 at 10:00

    Đi đâu hết rồi ta…
    ……………………………………………….Cẩn Bút
    ……………………………………………………Tốn

  • 317. TATON  |  November 25th, 2013 at 11:49

    Em ơi . còn thiêu thiếu cái gì thì phải !Đâu rồi .

  • 318. Nay Cui  |  November 25th, 2013 at 14:18

    Trâu bụng phệ đâu rồi! Sáng nay có ra đồng nhớ nghé ngang miếu giữa đàng (midway) lấy cho lão Tạ cái ấy. Lão ấy đang thiếu thiếu cái ấy! (Nhìn hình minh họa ớ CM 317).

  • 319. TATON  |  November 25th, 2013 at 22:33

    Dễ gì …Lão phải sống cho ĐỜI CHÁN LÃO chứ làm gì có chuyện LÃO CHÁN ĐỜI mà ra đi sớm thế .Bàn làm việc thiếu cái Laptop vợ đang tạm mượn

  • 320. TATON  |  November 25th, 2013 at 22:37

    Để tạo hưng phấn và sự vui vẻ cho những ngày giáp tết …Các bạn hãy cùng nhau giải đáp đề kiểm tra vui sau nhé.
    ĐỀ KIỂM TRA GẦN CUỐI ĐỜI NGƯỜI.
    1- Hãy điền vào chỗ trống trong các câu thơ sau:
    a/ Bướm rừng đụng đến bay đi.
    Bướm nhà đụng đến…………………………….
    b/ Chim rừng chưa đụng đã bay.
    Chim nhà đụng đến………………..
    2- Sở thú bị cháy , con gì chạy ra đầu tiên ?
    3- Đố bạn khi Beckham thực hiện cú đá phạt 11m anh sẽ đá vào đâu ?
    4- Câu hỏi nào mà không ai có thể trả lời là : Vâng !
    5- Nếu chỉ có một que diêm , trong một ngaỳ mùa đông giá rét . Bước vào phòng có 1 cây nến, một bếp dầu, một bếp củi . Bạn sẽ đốt gì đầu tiên?
    6- Bác nông dân dẫn trâu ra đồng để cày, vậy khi ra đến ruộng công việc đầu tiên là bác sẽ làm gì ?
    7- Tòa nhà lớn nhất là nhà nào ?
    8- Tháng nào ngắn nhất trong năm ?
    9- Câu nói nào mà bạn phải trả lời là ” có “?
    10-Tại sao sư tử lại ăn thịt sống ?
    11- Bạn làm việc gì đầu tiên mỗi sáng?
    12- Anh chàng gù lưng ngủ như thế nào?
    13- Bạn có chiêu nào để thức trắng cả tuần mà không thiếu ngủ ?
    14- Tại sao Bốn chia ba bằng hai ?
    15- Có 2 người một lớn , một bé leo lên một quả núi, người bé là con của người lớn, người lớn không phải là cha của đứa bé. Vậy người lớn đó là ai ?
    ………………………………………………………………………………………
    Bắt đầu suy nghĩ nhé các bạn ….1,2…..3 !!!
    ………………………………………..Cẩn bút .
    ……………………………………………..TỐN

  • 321. Y-MEO  |  November 27th, 2013 at 12:29

    comment #301 Tạ Tốn tiên sinh mới rời hoang đảo ,vội qúa nên quên mang theo phu nhân hay sao ,mà gìơ đây ca bản chuyện tình mình ,(giờ này em ở đâu ) nghe mùi quá xá

  • 322. TATON  |  November 28th, 2013 at 00:11

    Cháo chiến hữu Y-Meo …Quá khen..Mình tập tành cho vui…Quà đâu …lâu ngày về lại trang không thấy mang ra đãi ..
    …………………………………………Cẩn bút .
    ………………………………………..Tốn

  • 323. TATON  |  November 28th, 2013 at 02:47

    Không ai nhào dzô là lão sẽ thế chỗ Lão nông tri điền á nghe …Lão sẽ nhảy GANG NAM STYLE cho mà xem…mại dzô. mại dzô …tết xắp đến rồi bà con ơi!!!!!
    ……………………………………………..Cẩn bút .
    ……………………………………………..Tốn

  • 324. TATON  |  November 28th, 2013 at 02:49

    Có tin không? đây là một phần cơm trưa của học sinh Dân tộc Lớp T30 của trường KPĂ KLƠNG. 1 xuất cơm trưa 10.000 đ/ em…

  • 325. Tạ Tốn  |  November 28th, 2013 at 12:38

    quý dzị hổng ngán chiêu sư tử hống à…..

  • 326. Tạ Tốn  |  November 28th, 2013 at 12:43

    Y Meo ta lẹ như mèo , Thoắt ẩn thoắt hiện sáo mà nắm đuôi?
    Tiếp sau là lão Nay Cui. vừa vô một tí đã nhào vội ra!
    Có ngon ở lại cùng ta ……
    ……………………………………………Cẩn bút ,
    ……………………………………………Tốn

  • 327. KÀ KHỊA  |  November 28th, 2013 at 22:29

    TA. TỐN ĐẠI NHÂN ,SƯ TỬ HÉT ,comment #301 ngài đang mang (chuyện tình buồn )hay sao mà âm thanh như Sơn lâm chúa tể ngũ dài ,ngấy e ê vậy kà ,hà hà ,

    y meo lặng thì có ta đây tiếp chuyện cùng ngài ,được chứ hỉ

  • 328. TATON  |  November 29th, 2013 at 08:37

    Cảm ơn bạn …Bởi vào trang vắng vẻ quá …nên chọc để các bạn vào chơi..Ôi thời vàng son đâu rồi …
    …………………………………….Cẩn bút .
    …………………………………….Tốn

  • 329. HAI LÚA TÂY NGUYÊN  |  November 29th, 2013 at 17:21

    Chào ngài Tạ Tốn ,cám ơn đả trở về ,sau hồi chiên cồng giống lên ,H L T N .thật nà xzút động cả tâm cang ,vậy cung ngài một cốc cho ấm nòng ,trong khi chờ đợi đoàn dế mèn phiêu lưu trên đường về bản cốc ,hì hì

  • 330. TATON  |  November 30th, 2013 at 03:32

    Từ chối không bằng cung kính , Mời …Mà thật ra , thời gia qua không hầu chuyện vì quá bận …Nhưng vẫ đọc bài hàng ngày …nào có sao lãng…mong quý chư bằng hữu ” Thông củm cho” ….Với lý do …chính đán là lao có THÔNG BÁO TÌM TRẺ LẠC Ở Cm 267 và vẫ lai rai đấy chứ ..Nếu điểm danh thì lão huynh vắng nhiều hơn tôi đó …khà .khà….
    ……………………………………………….Cẩn bút .
    ……………………………………………….Tốn

  • 331. TATON  |  December 1st, 2013 at 21:17

    Hôm qua sinh nhật lõa nông
    Vậy mà lão ấy ….chả ra, chả vào,
    Ngày xưa …quậy múa búa xua ,
    Giờ đây vắng bóng, vắng lời,khuyết tên
    …..Này hỡi .Âm binh ơi……..
    Ba hồn , chín vía Lão Nông.
    Mau mau ,cấp cấp hoàn hồn về ngay…
    Cấp cấp….Đợi lịnh.
    …………………………………….Cẩn bút .
    ……………………………………..Tốn

  • 332. TATON  |  December 1st, 2013 at 21:21

    KHẨN.KHẨN.KHẨN
    Còn ai nữa ( Đừng để nhắc tên) mau quay về chuẩn bị đón Xuân …..còn không lão sẽ lập đàn hú gọi hồn .
    KÍNH BÁO…
    ……………………………………………………Cẩn bút .
    ……………………………………………………..TỐN

  • 333. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  December 2nd, 2013 at 15:21

    Ui thui chúc mừng sing nhật muộn Lão Nông Tri Điền.

  • 334. KÀ KHỊA  |  December 2nd, 2013 at 22:22

    Thông báo cùng cư dân Ayunpa bản,ĐẠI LONG NAM anh hùng xuôi nam vì phát âm giọng hơi âm nhiều hơn dương ,,,phải lòng bà Tám,nghe đâu họ rủ nhau đi xây mái ấm vvới hai qủa tim chì và căng chòi bên lạch ông Cù nào đó ,phen này TẠ TỐN tiên sinh quyết cởi ghe tam bản rời hải đảo ,vượt đại dương vào đất liền tử chiến ,vậy quí bản dân ai co rảnh ,thông báo cho chàng ĐẠI LONG NAM mau dzọt nẹ kẻo tánh mệng khó bảo toàn cám ơn

  • 335. TATON  |  December 2nd, 2013 at 22:41

    HOAN HÔ…ỦNG HỘ HAI TAY VÀ HAI CHÂN….
    ………………………………………..Cẩn bút .
    ………………………………………….Tốn

  • 336. TONA  |  December 2nd, 2013 at 22:54

    Mời ghé qua trang tin buồn

  • 337. TATON  |  December 3rd, 2013 at 21:06

    https://www.facebook.com/ducminh.nguyen.7568

  • 338. TONA  |  December 3rd, 2013 at 21:16

    Mời ghé qua tin buồn

  • 339. Nay Cui  |  December 4th, 2013 at 17:19

    Hải Bầu đã ra đi lúc 3:15 sáng giờ VN tại bệnh viện Chợ Rẫy.
    Vĩnh biệt Hải Bầu!
    Vĩnh biệt Hải Bầu!

  • 340. TATON  |  December 8th, 2013 at 07:26

    Hu…Hu… Hic hic…Không có ai vào chúc mừng sinh nhật mình cả…mọi người đã bỏ đi hết thật rồi sao?..
    …………………………………………………….Cẩn bút .
    ……………………………………………………..TỐN.

  • 341. Nay Cui  |  December 8th, 2013 at 10:22

    Người ta đã bỏ Tạ rồi Chúa ơi!

  • 342. Tạ Tốn  |  December 8th, 2013 at 11:00

    Đã vậy mà còn chọc quê tui nữa chứ…coi chừng cái mông của bạn đó …lão mà chụp được thì….thì sao ta?
    ………………………………………………………..cẩn bút .
    ………………………………………………………….TỐN.

  • 343. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  December 8th, 2013 at 12:44

    Sài An Thế Sự kể tiếp

    Ui thui, nói về Trâu Bụng Phệ sau khi tẩm mình vào jầu, quấn cờ leo lên đuốc đài để tự thiêu thì người jân Mỹ quốc lấy làm lo sợ lắm. Họ sợ khi TBP cháy lên sẽ làm hư hoại đến đền Nữ Thần Tự Jo, họ sợ báo chí thổi bồng họ bạc đãi người Sài An đến nỗi phải tự thiêu kêu oan, họ sợ… nhiều lắm, kết luận là TBP kô thể chết cháy trên đuốc đài được. Họ bèn chạy ngược chạy xuôi tìm người biết nói tiếng Sài An đến khuyên zải TBP. Cuối cùng họ đến một góc hè thấy một ông lão đang ngồi than khóc: “Lão zà cả mù lòa, chân trong chân ngoài bên chiếc quan tài, hôm nay đến ngày mẹ đẻ ra mà bạn bè cũng kô ai đến chúc thọ, ối bờ lóc ôi! Ối LNTĐ, ông Tám, bà Tám, Y Meo, Rồng Nhỏ, Jân Đen, Sương Phụ, Tô Na, Thập Cẩm, bạn bè ôi!” Lão ta ỉ ôi, lão ta khóc lóc bằng tiếng Sài An nghe rất thương tâm. Người Mỹ quốc nghe ra được tiếng Sài An mừng rở mời ông lên đuốc đài để khuyên zải TBP.

    Buồn ngủ quá, mai kể tiếp.

  • 344. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  December 9th, 2013 at 13:17

    Ui thui, khi lên tới đuốc đài lão zà mù loà ngửi được mùi jầu, nên mò mẩm lấy tay lần mò đến bên Trâu Bụng Phệ, lầm bầm: bằng hữu tên zì? thân hình tròn béo thế này sao phải đi tìm cái chết chớ?
    TBP trả lời: ta tên Trâu Bụng Phệ, còn ngươi?
    Lão zà vồn vã: Thì ra là Ngưu Huynh, lão họ Tạ, đã lâu kô còn nhìn ra thế sự nữa. Ngưu Huynh vì cớ sự zì mà phải đến đây tự tìm đến cái chết vậy?
    TBP hỏi lại: Có phải lão là Tạ Tốn năm xưa khi thành Sài An thất thủ vì thương tiếc Sài An khóc đến mù mắt kô?
    Lão zà mù đáp: Ngưu Huynh quá khen, lão chính là Tạ Tốn. Người đời thường đồn lão là người có nghĩa khí, nhưng thật ra… thật ra…
    TBP ngắt lời: Ta sắp vì đại cuộc bỏ mình lão có zì cứ nói ra hà tất phải ấp úng?
    Lão Tạ nói thật: Thôi thì Ngưu Huynh sắp ra người thiên cổ lão cũng kô muốn jấu Ngưu Huynh. Lời đồn là chỉ muốn bỏ điều ác lấy điều thiện thôi chứ lão làm zì có được janh phận đó. Thật ra tối một hôm lão quá chén nghe lời xúi jại của Lưu Linh mò vô cổ mộ bị Tiểu Long Nữ phóng độc châm làm mù mắt, may khi chạy ra khỏi cổ mộ có Bà Tám đang bị chồng bỏ thấy được cứu thoát. Khi Bà Tám hỏi chuyện lão thẹn quá nói bừa là vì thương nhớ Sài An nên khóc đến mù mắt. Bà Tám tưởng thật cảm động cho nghĩa khí của lão mang lão về chăm sóc; rồi Năm Điá nghe được “điá” ra, một đồn mười, mười đồn trăm, chẳng mấy chốc lão đã thành anh hùng janh thơm muôn thưở.
    TBP thở jài: À ra vậy, ta bôn ba bao nhiêu năm nay một lòng vì Sài An mà thật kô bằng lão huynh.
    Lão Tạ hỏi lại: Lão nghe nói “đất nước hưng vong kẻ ngu cũng đáng trách”. Bây zờ jân khổ nước nghèo, người người vì cái ăn mà ốm, vì cái mặc mà rách. Ngưu Huynh kô quản mưa nắng, ngày đêm canh cánh cưu mang việc nước sao thân hình vẫn béo tròn thế này? Chẳng lẽ bọn jân đen còn “lo” hơn cả Ngưu Huynh?
    TBP trả lời: Cái ta lo là lo cho cái lo của thiên hạ, cái ta sầu là sầu cho cái sầu của bá tánh. Nếu ta vì vậy mà gầy ốm thì lấy ai lo trước cái lo, sầu trước cái sầu?
    Buồn ngủ quá mai kể tiếp.

  • 345. TATON  |  December 10th, 2013 at 09:00

    Khá khen cho lão …lôt[bn…
    ……………………………………….Cẩn bút .
    …………………………………………Tốn

  • 346. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  December 10th, 2013 at 11:41

    Sài An Thế Sự kể tiếp

    Ui thui, Nói về cuộc đối đáp giữa lão Tạ và Trâu Bụng Phệ.

    Lão Tạ: Ngưu Huynh nếu tự thiêu chết trên đuốc đài này còn có điều zì để lo, để căn jặn kô?
    TBP buồn bâng quơ: Cả đời ta lặn lội đi tìm một chiến hữu cũng kô có. Zờ chết ở đây cũng mãn nguyện lắm rồi, còn zì để luyến tiếc jặn jò chứ?
    Lão Tạ: Ấy thế sao Ngưu Huynh lại tự hạ mình thế? Lão mò vào cổ mộ bị độc châm làm mù mắt còn janh thơm muôn thưở huống hồ zì Ngưu Huynh vì nghĩa vong thân. Khi Ngưu Huynh chết đi thiếu zì chính khách trên đời này sẽ vì Huynh mà nhỏ lệ, mà đến phúng bái trước linh cữu của huynh. Sẽ có nhiều Lý Bạch thời đại vì Ngưu Huynh mà dệt nên bao bài thơ ca tụng. Ngưu Huynh phải jặn jò hậu sự chứ.
    TBP buồn bả: Ta vốn dĩ kô muốn hậu sự zì nhưng nghĩ lại khi ta chết chắc sẽ có nhiều chính kháck muốn có cơ hội thơm lây hầu mai này sẽ buôn bán thanh danh ta. Ta ko muốn sau này con cháu ta sẽ vì ta mà chết thêm lần nửa. Hay là làm như vầy.
    Lão Tạ: Xin Ngưu Huynh căn jặn.
    TBP jặn jò: Khi ta sanh ra nhục thể vốn kô có zì bao bọc, khi về lại lòng đất ta cũng muốn thế. Cứ bỏ ta vô quan tài trần truồng nằm sấp xuống, mông chổng lên.
    Lão Tạ ngắt lời: À ra Ngưu Huynh muốn bắt chước Trạng Quỳnh khi chôn nằm sấp xuống để khi người Tàu đến yểm mộ lật mồ thì xác Ngưu Huynh sẽ được lật trở lại?
    TBP cay đắng: Ta làm zì có ý đó. Chẳng qua ta muốn các lãnh tụ, chính kháck khi viếng ta đến bên quan tài ta sẽ chổng mông “xì hơi” ra cho chúng biết xác ta thối lắm vinh thăng kô nổi đâu.

    Buồn ngủ quá, mai kể tiếp.

  • 347. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  December 11th, 2013 at 11:31

    Sài An Thế Sự kể tiếp

    Ui thui, Nói về cuộc đối đáp giữa lão Tạ và Trâu Bụng Phệ.

    Lão Tạ hỏi thêm: Mắt lão đã mù nhưng nghe nói Ngưu huynh tẩm jầu quấn cờ vào mình định chết chung với lá cờ, vậy lá cờ này chắc quan trọng lắm nhỉ?
    TBP: Đúng vậy, từ khi ta chào đời có trí khôn là đã nghe thấy kô biết bao anh hùng vì lá cờ này mà hy sinh.
    Lão Tạ hít hà: Tiếc qúa, tiếc qúa mắt lão đã mù kô thấy được lá cờ này. Đây chắc là lá cờ treo trên chiến thuyền của Hưng Đạo Vương khi bị quân Thát Đát vây hảm. Khi ấy Trời đất mịt mù máu chảy thành sông, vua nhà Trần nhắm chống kô lại quân Thát Đát muốn đầu hàng. Hưng Đạo Vương đã tuốt kiếm thưa: “Nếu Bệ Hạ muốn đầu hàng thì xin hay chém đầu thần trước.” Lão Tạ lại thở jài: Ôi, bãi bể hoá nương dâu, khí thế ngần ấy, uy dũng ngần ấy, thoắt đã qua gần ngàn năm. Nay Ngưu Huynh chết chung với lá cờ treo trên chiến thuyền của Hưng Đạo Vương thật là…
    TBP ngắt lời: Nhưng đây kô phải là lá cờ này.
    Lão Tạ: Vậy sao? Như vậy chắc là lá cờ của Lê Lai “liều mình cứu chúa”? Ôi, nhớ năm xưa khi Lê Lợi bị quân Minh vây hảm ở Trịnh Cao. Quân thảo thiếu hụt, Lê Lai đã liều mình mặc áo lông bào, phất cờ, cởi ngựa jụ quân Minh theo bắt để Lê Lợi có cơ hội trốn thoát sau này mới đuổi được zặc Minh. Dũng thay! Anh hùng thay! Nay Ngưu Huynh cũng noi gương người xưa quấn cờ tự thiêu để răn người đời nay. Khí khái thay! Đáng…
    TBP lại ngắt lời: Đây cũng kô phải là lá cờ của vua Lê.
    Lão Tạ thẩn thốt: Cũng kô phải? Như vậy chắc chắn là lá cờ phất trước cửa thành Ngọc Hồi của Quang Trung Hoàng Đế rồi. Năm xưa được tin Lê Chiêu Thống cõng rắn cắn gà nhà mang quân Thanh vào thành Thăng Long, Nguyễn Huệ đã lên ngôi hoàng đế tại núi Ba Vòng rồi người ngựa ngày đêm tiến thẳng ra Bắc Hà. Nghe nói quân sĩ chia ra 3 người một võng, một người nằm 2 người khiêng, ngày đêm không nghỉ, mùng Năm tết hạ thành Ngọc Hồi, cờ đào tung bay khí thế ngất Trời. Oanh Dũng thay! Ô, hào hùng thay câu ca dao thời ấy:


    Thùng thùng trống đánh quân sang,
    Chợ Già trước mặt, quán Ngang bên đàng,
    Qua Chiêng rồi lại về Giàng,
    Qua quán Đông Thổ về làng Đình Hương.

    TBP ngắt lời thêm lần nửa: Cũng kô phải cờ này.

    Lão Tạ trợn to con mắt thông manh lên: Cũng kô phải? Vậy còn lá cờ nào khiến Ngưu Huynh phải chịu bỏ mình trên đuốc đài này?

    Buồn ngủ quá, mai kể tiếp.

  • 348. Tạ Tốn  |  December 14th, 2013 at 10:41

    Chỉ còn ta với ta….
    ………………………………………………….Cẩn bút .
    ……………………………………………………Tốn

  • 349. Trâu Bụng Phệ  |  December 14th, 2013 at 12:10

    Thêm tí mắm muối nghen Lão Tạ,

    Chỉ còn ta với ta…. ngồi ngắm trời, trăng, mây, nước, đồng cỏ và con trâu nằm bên cạnh lắng nghe tiếng đàn và lời tình ca của ta.

    Riêng con trâu chả biết mô tê gì cả về bản tình ca ta đang hát. Bởi vì có lẽ “đàn gảy tai trâu” chăng?

    Trâu Bụng Phệ ……………………………….Cẩn bút .

  • 350. Trâu Bụng Phệ  |  December 14th, 2013 at 12:47

    Thân gởi tác giả “Sài An Thế Sự” 2 tấm hình để ngài có thêm tài liệu.

    Tấm hình 1:

  • 351. Trâu Bụng Phệ  |  December 14th, 2013 at 12:48

    Thân gởi tác giả “Sài An Thế Sự” 2 tấm hình để ngài có thêm tài liệu.

    Tấm hình 2:

  • 352. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  December 15th, 2013 at 09:53

    Sài An Thế Sự kể tiếp

    Ui thui, Nói về cuộc đối đáp giữa lão Tạ và Trâu Bụng Phệ. Khi Lão Tạ hỏi “còn lá cờ nào khiến Ngưu Huynh phải chịu bỏ mình trên đuốc đài này?”

    TBP mạnh dạn trả lời: Đây là cờ Tam Tài đã truyền qua ba triều đại, đã bay từ Bắc chí Nam đất Việt, bao anh hùng đã vì lá cờ này mà chết há chẳng đáng cho ta quấn vào mình đốt lên làm đuốc soi sáng ngàn năm sao?

    Lão Tạ hứng khởi: Ô! Chí khí thay! Chí khí thay! Ngưu Huynh tiết nghĩa ngất Trời. Trước khi chết xin hãy giải thích tường tận cho lão mù này mở rộng tầm mắt, trước là học được điều hay, sau là truyền lại cho con cháu tấm gương sáng rạng ngời của Ngưu Huynh.

    TBP trả lời: Lá cờ này được lấy từ quẻ đầu của Kinh Jịch là quẻ Càn, ䷀, trên dưới đều có sáu vạch ngang chỉ Trời, được Tống Bảo Đại phê chuẩn, quốc hội thông qua, truyền từ đời Tống Bảo Đại, đến Tống Đình Diệm, và cuối cùng là Tống Văn Thiệu.

    Lão Tạ ngẩn ngơ: Lão sống đến từng tuổi này rồi thiệt chưa nghe qua lá cờ sáu vạch bay trên đất Việt lại dựa vào kinh Jịch của đất Tàu, hóa ra những người mà Ngưu Huynh muốn chết cho có hoài vọng “Bắc Tiến” chăng?

    TBP đính chính: Ấy kô phải thế, tuy nói dựa vào quẻ đầu của kinh Jịch nhưng chỉ lấy có ba vạch trên thôi, ấy là vừa lấy đạo của người quân Tử, đạo Trời, và cũng vừa tượng trưng cho 3 miền Bắc Trung Nam của đất Việt.

    Lão Tạ hỏi lại: Lão nghe nói đất Việt khi xưa có sáu quận: Quế Châu, Tượng Quận, Nam Hải, Nhật Nam, Giao Chỉ, Cửu Chân, thời Nam Hán bị chiếm mất 3 quận nay đất Việt chỉ còn lại 3: Nhật Nam, Giao Chỉ, Cửu Chân nhưng ngàn đời vẫn truyền cho con cháu biết việc này. Lá cờ nay chỉ có 3 vùng, thế hoá ra chí khí của “người xưa” có phần lụn bại chăng?

    TBP hùng biện: “Chớ chê việc thiện nhỏ mà kô làm” ngài Tống Bảo Đại cũng cố gắng lắm mới nắm được ba miền, muốn thêm nửa chỉ e như xương mắc ngang họng nhả kô ra mà nuốt cũng chẳng đặng.

    Lão Tạ thắc mắc: Tống Bảo Đại có phải là đứa bé Nguyễn Phúc Vĩnh Thụy được Khải Định cho làm con nuôi Tây Jương Khâm Trung Kỳ, và vì thế Tống Bảo Đại thường gọi Tây Jương quốc là mẫu quốc chăng?

    TBP trả lời: Đúng vậy, nhưng đây là việc khi ông ta còn nhỏ chưa định được vận mình.

    Lão Tạ lại hỏi: Có phải Tống Bảo Đại cũng là tài tử đu bay bỏ zày Tây Jương nhảy sang ôm zày Phù Tang kết cục là gây ra nạn đói năm Ất Jậu đã khiến gần 2 triệu người dân Việt bị chết đói kô?

    TBP ấp úng: Đúng là “ngài” có cầm quyền nhưng…

    Lão Tạ hỏi thêm: Lão nghe nói Tống Bảo Đại hay thích săn voi miền cao nguyên Trung Phần. Những khi đi săn thường ví mình với con vật, suy nghĩ theo con vật để biết được hướng đi của chúng. Như thế một vị Hoàng Đế đã ví mình như con vật còn thần jân thì ra sao? Hơn nửa, lúc ấy đất Việt đang oằn oại jưới gót zày xâm lược, “ngài” ấy thật nhàn rổi nhỉ?

    TBP trả lời: Đúng vậy, nhưng đó là lúc ông ta tuổi tráng niên, suy nghĩ còn bồng bột.

    Lão Tạ lại hỏi: Như thế Tống Bảo Đại có phải là người hai tay jâng ngọc ấn, khi bị hai tùy tùng Trần Huy Liệu và Cù Huy Cận từ Bắc đến doạ, và chỉ xin được cấp jưỡng cho gia đình để được an lành thờ phụng tổ tiên chăng?

    TBP: Đúng vậy, nhưng vì lúc ấy ông ta bị mắc lừa thôi.

    Lão Tạ hỏi thêm: Vậy có phải Tống Bảo Đại được cựu trùm mật thám Tây Jương mang từ Trung thổ về lập nên “Giải Pháp Bảo Đại” chăng?

    TBP hớn hở: Đúng rồi, và từ giải pháp đó mới lập ra lá cờ Tam tài.

    Lão Tạ lại hỏi: Lão nghe nói đạo kinh Jịch theo lẽ biến hoá lấy vạch liền chỉ Càn (Trời), vạch đứt chỉ Khôn (Đất), Trời chỉ quân vương, Đất chỉ thần jân. Phàm khi có Trời có Đất, Thiên Địa giao hoà thì biến hoá mới thông, cũng như một nước trên phải có vua, dưới phải có jân. Nhưng ở đây lá cờ Tam Tài chỉ lấy 3 gạch liền trên quẻ Càn có nghĩa là 3 Trời, như thế gạch trên là Trời, gạch giữa là Trời, vạch dưới cũng là Trời, vậy jân để đâu?

    TBP: là… là…

    Lão Tạ an ủi: Nhưng dầu sao lúc đó tình thế hổn loạn, lòng người phân tâm, cái họ làm được chắc cũng có thế. Lá cờ 3 Trời truyền được 3 triều đại Tống Bảo Đại, Tống Đình Jiệm, Tống Văn Thiệu, rồi vì nhiều Càn kô Khôn tức kô đất, kô jân tự nhiên cờ phải bay đi. Đó là lẽ biến trong kinh Jịch hóa Ngưu Huynh chẳng thông?

    TBP cương quyết: Nhưng ta sinh ra dưới một lá cờ, sẽ vì cờ này mà sống, mà chết, quyết kô hai lòng.

    Lão Tạ: Lòng cương trường của Ngưu Huynh khiến lão khâm phục. Khi sinh ra đâu ai có quyền chọn lựa cho mình một vì sao; chỉ là con người khi lớn lên có lý trí để phân biệt thiện ác, có tài lực để vạch cho mình một hướng đi. Nay Ngưu Huynh có thể vì lá cờ của một kẻ bán đứng linh hồn cho ngoại tộc mà đi theo tới mức mù loà chăng? Ngưu huynh hãy tự mình dừng lại nhìn kỷ đối tượng kẻo như lão phu nay muốn zương mắt lên mà đã kô còn kịp nửa rồi.

    TBP ảo nảo: Xem bộ lão mù nhưng còn sáng hơn ta.

    Lão Tạ đứng dậy: Lão đang cảm nhận có một luồng nắng ấm xuyên qua vai, chắc là ngoài kia một ngày mới đang lên. Ngưu huynh hãy tự mình phủi hết muộn phiền nhé, lão phải đi đây.

    Trâu Bụng Phệ ngu ngơ nhìn nắng mới:
    Ta làm zì cho hết nửa đời sau? *

    Lời của tui: Bài viết này hoàn toàn bịa đặt. Những nhân vật đối thoại đều ko có thật. Nếu có sự trùng hợp nào là ngoài ý muốn của tác zả, xin lượng thứ.

    *Thơ Cao Tần

  • 353. Trâu Bụng Phệ  |  December 15th, 2013 at 13:30

    Ta làm zì cho hết nửa đời sau? *

    Trâu ơi ta bảo Trâu này
    Trâu ra ngoài ruộng Trâu cày cho Ta
    Kéo cày cho quý Nông Gia
    Đến khi kiệt sức Ta cho Trâu nằm.

  • 354. Trau bung phe  |  December 17th, 2013 at 02:00

    Trau di cay ruong . Khi nao co dip se quay lai

  • 355. Tiểu Long Nữ  |  December 19th, 2013 at 12:23

    Ủa, “Sài An thế sự” tới đây là hết thiệt hở các bác ?

  • 356. Tiểu Long Nữ  |  December 19th, 2013 at 12:29

    Bụi lão nè, lúc lão cho
    TBP: là… là…

    Lão Tạ an ủi: …

    TBP cương quyết: Nhưng ta sinh ra dưới một lá cờ, sẽ vì cờ này mà sống, mà chết, quyết kô hai lòng.

    Em nghĩ là lúc í, lão muốn nói gì khác nữa. Nhưng có lẽ bác buồn ngủ, nên lướt qua lè lẹ, cho… mau hết bài. Phải ko bác ?

  • 357. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  December 20th, 2013 at 11:14

    Ui thui níu nàn TL là tui thì nàn đã nghe được zì?,

  • 358. Tiểu Long Nữ  |  December 20th, 2013 at 19:06

    “TBP cương quyết: Nhưng ta sinh ra dưới một lá cờ, sẽ vì cờ này mà sống, mà chết, quyết kô hai lòng.”

    Em thử "giải mã" chi tiết này nha.

    Trước hết, TBP chỉ nói "lá cờ", nhưng có đúng là lá cờ theo diễn giải của lão Tạ nói ko ?
    Theo em là ko. Vì theo "diễn giải" của lão Tạ, lá cờ ấy có nhiều điều ko hay, làm sao đủ sức hấp dẫn lôi cuốn TBP đi đến quyết định "sống, chết vì cờ".

    Vậy, đâu là lá cờ của Trâu lão ?

    Lá cờ của Trâu lão giống vậy, nhưng ý nghĩa có khác một chút. Nhưng vì lão Tạ nói nhiều quá, Trâu lão vừa mới "là, là…", đã phải nhường lời cho lão Tạ rồi. Lão TBP chỉ còn cách "cương quyết" theo ý mình thôi.
    Ấy vậy tại sao TBP sau khi tranh luận với lão Tạ, đã quên việc "châm lửa" tự thiêu trên đuốc đài, có vẻ bình tĩnh trở lại, thậm chí còn thong dong ngâm thơ :
    "Trâu ơi ta bảo Trâu này
    Trâu ra ngoài ruộng Trâu cày cho Ta
    Kéo cày cho quý Nông Gia
    Đến khi kiệt sức Ta cho Trâu nằm."
    Rồi còn "si du ờ gen" nữa chớ : "Trau di cay ruong . Khi nao co dip se quay lai".

    Vậy, TBP đã suy nghĩ những jì mà có sự thay đổi ngoạn mục như vậy ?

    Hết hồi 1, chương I. Xin các bác đón đọc phần tiếp theo.

  • 359. Tạ Tốn  |  December 21st, 2013 at 11:22

    Chí lí chí lí …
    …………………………………………………….Cẩn bút .
    …………………………………………………….Tốn.

  • 360. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  December 21st, 2013 at 16:30

    Ui thui, Cái này chắc phải hỏi kỷ lại Trâu Bụng Phệ, hay các cao nhân khác. Tui chỉ là kẻ ngồi chong bụi nghe sao nói zậy thui.

  • 361. Tiểu Long Nữ  |  December 21st, 2013 at 20:40

    Bởi lão Tạ là người mới quen, TBP ko muốn nói hết ý mình.
    Số là, lá cờ Tam Tài thoạt kỳ thủy, chính là quẻ Ly chớ ko phải là quẻ Càn sau đó. Quẻ Ly cũng gồm ba hào : hào dương – hào âm (hào âm là vạch đứt giữa) – hào dương. Nói theo ý nghĩa của Kinh Dịch, ấy là Thiên Thời _ Địa Lợi _ Nhơn Hòa. Ba hào này nằm như vậy là minh chính (đúng chỗ).
    Nếu con người cũng như vạn vật đều đạt đến cả ba điều trên thì quá lý tưởng, tuyệt vời. Áy là lúc thái bình thạnh trị, là mưa thuận gió hòa… người người chỉ biết vui hưởng hạnh phúc, ko còn nhớ hai chữ chiến tranh là gì

    Đất Việt trải qua bao lần Bắc thuộc, Pháp thuộc, Nhật thuộc…, mà vẫn còn tồn tại đến ngày hôm nay, rõ ràng là có được chữ “Thiên thời”, nổi tiếng năm châu bốn bể là bé như hạt tiêu mà khó nuốt. Dân Việt gặp nhau tuy có hay cà khịa, nhưng hễ xảy ra họa ngoại xâm là xúm nhau đoàn kết, những là “khởi nghĩa”, là “trường kỳ kháng chiến”, dù biết sức mình thuộc loại “châu chấu đá xe”. Cái này là được hào “Nhơn hòa”. Còn “Địa lợi”, đất Việt bị giày xéo bởi giặc ngoại xâm, thì rõ ràng hai chữ Địa lợi thật mỏng manh như tờ giấy pơ-luya. Nghĩa là Địa bất lợi. Bất lợi khá lâu, đành phải đổi hào âm thành hào dương. Quẻ Ly thành quẻ Càn, là lá cờ Tam Tài mà TBP định lấy quấn ngang người làm ngọn đuốc sống.
    TBP ngày đêm ao ước, mong sao đất Việt thái bình thịnh trị. Vậy tại sao một người đầy nhiệt huyết đến vậy, lại áo não than rằng “bao anh hùng đã vì lá cờ này mà chết há chẳng đáng cho ta quấn vào mình đốt lên làm đuốc soi sáng ngàn năm sao?”
    Hết hồi 2, chương 1. Mời các bác theo dõi tiếp.

  • 362. Tạ Tốn  |  December 21st, 2013 at 21:17

    http://www.youtube.com/watch?v=8sFOmBDl8lY

  • 363. trâu bụng phệ  |  December 22nd, 2013 at 02:06

    Thật ra, qua câu chuyện “Sài An Thế Sự” của tác giả Lão Bụi và diễn giải của Tiểu Long Nữ, mỗi người có một lý tưởng cho riêng mình. Đúng không !!!

    Riêng Trâu, sau khi tâm sự với Lão Tạ, Lão TBP chỉ còn cách “cương quyết” theo ý mình thôi. Bởi lẽ, Trâu ngoài công việc thấp hèn nhất là “kéo cày”, Trâu cũng ao ước được các nông gia chú ý đến bộ da của Trâu như người xưa đã nói: “Trâu chết để da, người chết để tiếng.” Hay thi phú một chút, để ứng xử sao cho hài hòa, êm đẹp

    “Trâu, dê lúc chết tế ruồi
    Sao bằng lúc sống ngọt bùi là hơn” .

    Cho nên, khi TLN théc méc “Vậy, TBP đã suy nghĩ những jì mà có sự thay đổi ngoạn mục như vậy ?” Xin trả lời như sau:

    Trâu xin mượn quan điểm của một ngòi bút nổi tiếng tại Việt Nam hiện nay để phản ảnh suy nghĩ rằng:
    Ngày nay ở Việt Nam, quá trình Công nghiệp hóa tác động mạnh mẽ đến muôn mặt đời sống. Tại các vùng nông thôn, ngày càng ít dần hình ảnh “Con trâu đi trước, cái cày theo sau”; nhiều nơi, nông dân có máy móc – thiết bị tốt “làm trâu cho người”… nhưng chắc chắn, con trâu chưa hết vai trò lịch sử – đã, đang và vẫn là thành tố cơ bản của văn hóa Việt Nam. Nói đến văn hóa xứ sở, “đến hiện đại từ truyền thống” mà không nhắc tới con trâu là một thiếu sót lớn.

    Có một cậu mục đồng bạn thân của Trâu, một ngày nọ, thổi sáo và ngâm thơ thật ấn tượng khiến Trâu cảm thấy ấm lòng :

    “Chùa xa chuông giục người nhanh bước
    Trẻ dắt trâu về tiếng sáo bay”.”

    Và Trâu xin cậu mục đồng ấy làm ơn chuyển giùm Trâu đôi giòng thơ mà Trâu đã có lần được cậu mục đồng đọc cho nghe từ tác phẩm “Con Trâu” của tác giả Trần Tiêu trước thời kỳ cách mạng tháng 8, 1945, và tác giả Nguyên Văn Bổng sau biến cố 1945 ấy. Xin tha thứ nếu thiếu sót vì Trâu nghe chữ được chữ không :

    “Mình về ta gửi về quê
    Thuyền nâu, trâu mộng với bè nứa mai…

    Trâu về xanh lại Thái Bình
    Nứa mai gài chặt mối tình ngược xuôi”

  • 364. Tiểu Long Nữ  |  December 22nd, 2013 at 19:37

    (tiếp)
    Một ngày kia, Trâu lão “Dừng chân lữ khách tạm bên đường”. Lão toan “Giũ áo phong trần trả bốn phương”, bởi vì đường mình chọn còn xa tít tắp, mà sức người nay đã mỏn ! Nhìn sóng nước mênh mông, TBP than thở : “Cuộc đời ta… rốt cuộc thì nay ta sống để làm gì?” Bỗng có tiếng cười hềnh hệch vang lên, một gương mặt bất chợt thò ra từ bụi cây ven bờ nhìn TBP cười nhăn nhở. Trâu lão trong một lúc bất ngờ, giật mình suýt té xuống sông. Lão già kia cười hì hì : “Thì sống để chờ chết chớ jì nữa. Có những kẻ chết trong âm thầm vắng lạnh, có những người chết mà gây được tiếng vang, nghĩ cũng ích lợi chán.”
    Lão già này nói chuyện ngọng líu ngọng lo, chỉ có thể “phiên dịch” một đoạn như trên.
    Và lão ấy đã “đạo diễn” cho TBP chọn kiểu chết : quấn lá cờ quanh người, làm ngọn đuốc sống trên đài tự do !
    Nhẽ ra, lão í đã thành công, nếu không có chuyện bỗng dưng, lão Tạ xuất hiện, với tài ăn nói uyên bác, khéo léo đã làm TBP đôi phần suy nghĩ lại.
    Trâu lão nghĩ “ Chết là… hết. Cớ sao phải chọn cho mình kiểu chết, hóa ra mình cũng là phường háo danh lắm ru. Nhưng tại sao phải “chết” mới được.” Rồi Trâu lão nhớ lại lá cờ lý tưởng của mình, nhớ các quẻ trong Kinh Dịch, nhớ… Bỗng, đầu óc lão sáng trưng lên : “À há, Dịch dùng cho người quân tử, ko dành cho kẻ tiểu nhân. Đạo của người quân tử là làm cho mọi người hưởng; ngược lại, kẻ tiểu nhân chỉ biết vơ vét của mọi người để hưởng.” Trong một lúc “ôi ta buồn, ta đi lang thang bởi vì đâu…” TBP đã để lão già chuyên núp lùm núp bụi ấy tán hươu tán vượn, làm quên mất bao điều tâm đắc của mình. Ấy thế mà lão già núp bụi với nụ cười nhăn nhở ấy còn ráng ngọng ngịu vói theo “Ta làm zì cho hết nửa đời sau?”

    Trong cơn xuất thần, TBP lập lại “Ta làm zì cho hết nửa đời sau?”; rồi bình tĩnh lên kế hoạch “muốn nước giàu dân mạnh, phải khởi từ đâu?”. Đất Việt là xứ nông nghiệp, từng tự hào là vựa lúa thế giới. Vậy mà nông dân Việt đa số còn nghèo, kỹ thuật canh nông hay tính toán còn lạc hậu. Ta phải bắt đầu từ “đối tượng” này trước.
    TBP ko còn buồn nữa. Lão hân hoan, vui vẻ :
    “Trâu ơi ta bảo Trâu này
    Trâu ra ngoài ruộng Trâu cày cho Ta
    Kéo cày cho quý Nông Gia
    Đến khi kiệt sức Ta cho Trâu nằm.”
    Thấy chưa, TBP gọi nông dân là “quý Nông Gia”, với chữ viết hoa đầy trân trọng thương mến. TBP còn hứa sẽ sát cánh với giới nhà nông cho đến khi nào kiệt sức mới chịu về hưu nghỉ ngơi.
    Từ đây, chuyện quấn lá cờ làm đuốc sống lùi vào dĩ vãng, xóa sạch “một phút thương đau” trong tâm khảm “yêu người, yêu đời” của TBP.
    THE END

  • 365. Tiểu Long Nữ  |  December 22nd, 2013 at 19:49

    Cũng như lão Bụi, em xin nói thêm : những comment của em hoàn toàn là sản phẩm… tưởng tượng, được viết ngẫu hứng từ Cổ Mộ vào những ngày cuối năm se se lạnh.

    Những điều em viết, chỉ duy có một cái đúng thôi, lấy từ phiên bản có thực, là lão già núp Bụi ấy có giọng cười hềnh hệch khó ưa, có gương mặt nhăn nhở và nói năng đớt đát ấy, chính là chân dung của LOTOBN.

  • 366. trâu bụng phệ  |  December 23rd, 2013 at 00:32

    Chuyện tưởng tượng và viết do ngẫu hứng thì … hứng thú lắm. Dù người đọc đôi lúc chả hiểu mô tê chi cả. Nhưng cả hai người đọc và viết đều thoải mái.

    TBP rất vui với câu chuyện “ngẫu hứng” của LOTOBN và gia vị của TLN đã làm cho không khí trang nhà chúng ta chút gì đê nhớ và để thương

    Thật ra, yếu tố TRÂU và Nông Dân không phải là cái gì mới lạ đối với thành phần Thiên Thời_Địa Lợi_Nhân Hòa hiện nay. Yếu tố đó đã bị lãng quên nên cần khôi phục lại chứ không cần phải khởi đầu. Vì đó là gốc rễ của những gì đáng được nhớ và đáng được thương

    Nó rõ thêm một chút nếu chưa rõ :

    [trích từ nguồn trong nước]

    Lúc bị giam cầm trong nhà lao Tưởng Giới Thạch, giải tới giải lui suốt 13 huyện ở Quảng Tây, Hồ Chủ tịch không khỏi ngậm ngùi:
    “Trên đời ngàn vạn điều cay đắng
    Cay đắng chi bằng mất tự do
    Mỗi việc một lời không tự chủ
    Để cho người dắt tựa trâu bò”.

    [Hết trích]

    Và sau này, trong suốt thời gian Thiên_Thời, Địa Lợi trước biến cố 1975, yếu tố TRÂU đã được đưa lên gần như ngang hàng với Nông Dân.

    [trích nguồn trong nước]

    Rồi giữa những ngày dân tộc ta sục sôi đánh Mỹ, trâu lại đi vào trang văn Nguyên Ngọc – Nguyễn Trung Thành với hiệu quả thẩm mĩ lớn – hiện thân cho hồn cốt quê hương, “dáng hình xứ sở” – phải yêu thương và bảo vệ: “Trên cánh đồng xưa, cha ta ngày đêm kéo cày gãi đất và con trâu cũng lầm lụi như người…”

    [hết trích]

    Giáng sinh sắp tới rồi, Trâu Bung Phệ kính, thân, mến chúc tất cả Ayunpan “Merry Christmas”

  • 367. TATON  |  December 23rd, 2013 at 07:09

    Hú hồn …Câu chuyện đến đây là hết …May mà rồng nhỏ xuất hiện kịp thời …Nói thật lão chỉ đọc mà chả hiểu mô tê gì cả …đề nghị các lão huynh , lão đệ. lão muoij ….Nên quay về tiêu chí của trang…Hài. vui, dễ hiểu…O.K.
    ……………………………………………..Cẩn Bút .
    ……………………………………………….Tốn

  • 368. KÀ KHỊA  |  December 23rd, 2013 at 23:39

    Há hà ,thế là Ngưu bụng bự,sau bao lâu im hoi lặn tiếng nay đành xuất đầu lộ diện ,thế là K đành phải đải mọt chầu nước lửa ,hì hì

  • 369. Trâu Bụng Phệ  |  December 24th, 2013 at 13:32

    Cám ơn Lão Bụi, Lão Tạ, muội TLN đã cho Trâu được mở mồm. Và Kà Khịa nữa xía zô cho thêm gia vị.

    Giờ nghỉ đã hết, giờ Trâu phải đi kéo cày tiếp đây. Kỳ này phải đi kéo cày ở một vùng rất hoang vu và khó khăn, nên cơ hội quay lại rất khó.

    Chúc các Nông Gia thoải mái nhá.

  • 370. Admin  |  December 24th, 2013 at 14:06


    Kính chúc tất cả các bạn và các thành viên bờ lóc Ayunpa một mùa giáng sinh thật vui vẻ và hạnh phúc.

  • 371. Nhiều Chiện  |  December 24th, 2013 at 15:22

    Sau loạt bài “Sài An Thế Sự”, tui và Mỏ Nhọn
    lần lượt đi ngâm cứu, phỏng vấn cả “Bàng Môn Tả đạo” lẫn “Danh môn Chánh phái”. Tụi tui sẽ tiếp theo “Hậu Sài An Thế Sự”.

    Tụi tui cũng xin có vài lời phi lộ… Đây là chuyện chém gió nếu có giống nhân vật ngoài đời là ngẫu nhiên, tình cờ không phải ý của tụi tui.

    Xin giới thiệu dân dật mới, để ngỏ hầu thêm mắm thêm muối …. Hải Trợn.

    Hắn cùng trang lứa với Tạ Tốn, Trâu Bụng Phệ , bước vào trường Trung Học Phú Bổn với cái tên cúng cơm là Hải nhưng độ vài năm sau có thêm một Hải ờ lớp dưới. Nên bắt đầu có thêm Hải Xóm Trên, vì tên này ở ngay đầu dốc. Còn Hải Trợn ở dưới phố nên gọi là Hải Xóm Dưới.
    Dân Việt vốn hay lười, hay bỏ chữ, nên rớt cuộc chỉ còn là Hải Trên và Hải Dưới. Hải trên thì chẳng có gì phải nói, nhưng Hải dưới hơi buồn. Lũ học trò con gái nghe tên là chạy té re, còn lũ con trai thì cứ cười sặc sụa.
    Chuyện này phải đem đến Cái Bang Trưởng Lão của trường là Vũ Phệ để phân xữ. Vũ Phệ tên
    này chơi thể thao rất tài, phá cũng dữ, tài chính trị bang giao cũng rất khá. Hắn không muốn làm phật lòng bạn bè cùng trang lứa, lại không muốn mất lòng lớp đàn em nên bày chuyện : Hải Trên, con quan ba Nghĩa ở đầu dốc, có cái bụng to tròn thì kêu là Hải Bầu, còn Hải Dưới có con mắt lộ nhỡn nên gọi là Hải Trợn.

    Sẽ kể tiếp Mỏ Nhọn phải đến giờ đi cãi mướn, mình tui kể chán chết.

  • 372. KÀ KHỊA  |  December 25th, 2013 at 04:46

    comment#369 có phải trâu bụng bự và chàng (chu mô thấp )tuy hai là một, và tuy một là hai kog vậy ?,nếu đúng thì .hì .hì .có chi mà bi quan dzử vậy ,dù chàng lên trời hay xuống bể ,hì hì .chì vaì phút ,nà gặp anh chị em và bàng hửu ngay ,;;; thôi đi cha nội ,về rồi thì cớ chi mà vội chạy ,làm tớ uổng công chi chi tên chuyên ng ủ bụi ,và tên tạ tôn chầu dzịt lộn với ché rượu cần .phí thật ,chớ có đi nửa nhé nếu kog ta gởi ngay( xe gạo) tha hồ mà vo khô ,đấy nhé

  • 373. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  December 25th, 2013 at 09:00

    Cổ Mộ Tán
    Cuối năm
    Trời sẻ lạnh
    Cổ mộ
    Buồn thâu canh
    Nhớ…
    Zọng cười hềnh hệch

    Khuôn mặt nhăn nhở
    Với
    Thơ tình đớt đát
    Viết lên từ cát bụi
    Vướng vào cốc cà phê
    (và nhẹ vào lòng em)
    Thơ đớt vần đát điệu
    (mà em vẫn thấy iu)
    Vì thơ vần đúng điệu
    Chắc zì làm em siu
    Đêm nay cà phê cạn
    Đâu
    Zọng cười hềnh hệch
    Đâu
    Khuôn mặt nhăn nhở
    Vì em đớt đát thơ?

    Cuối năm trời sẻ lạnh
    Cổ mộ buồn thâu canh…

  • 374. Tiểu Long Nữ  |  December 25th, 2013 at 11:32

    Hôm kia, em dô gu-gồ,
    Tò mò xem lão Bụi này là ai.
    Gu-gồ hiện chữ “ai tai”,
    Hóa ra lão xấu nổi danh trên màng. (mạng)
    Tả nhan sắc, chạnh lòng “chàng”,
    Không tả, ai biết dung nhan mô nờ !
    Biết rồi, em vội làm thơ,
    Xin can ai nấy đừng dô gu-gồ.
    Có dô, nhớ tránh tên “chàng”, nhớ nghen.
    Kẻo đêm ác mộng liên hồi,

    À quên, ai có cháu con,
    Chúng không chịu ngủ, cứ hù một phen.
    Cho thấy “nhan sắc” lão ta,
    “Đắc kỳ sở nguyện”, chúng ngủ ngay đó mà.

    Ha…ha…ha…

  • 375. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  December 26th, 2013 at 09:38

    Hôm qua Long Nữ gu-gồ,
    Phải lòng lão bụi cổ mồ lạnh tanh
    Rêu rao lão xấu nổi danh
    Càng nhìn càng ghét ai đành lòng gu
    Xin can ai nấy gô gù.
    Tên “chàng” nhớ tránh chớ cù mất đôi
    Kẻo đêm ác mộng liên hồi,
    Tiểu Long đã quyết Bụi rồi, kô tha
    Đêm nằm mơ thấy tưởng ma,
    “Đắc kỳ sở nguyện”, chỉ ta với chàng.
    Ha…ha…ha…

  • 376. TATON  |  December 27th, 2013 at 09:03

    Hôm nay tới lão ” GỒ GU ”
    Thấy một CÔ BÉ shop ping một mình .
    Tay ôm tay sách nách mang .
    Chuẩn bị đón tết một mình hay sao???
    Chẳng hề lên tiếng gọi mời :
    “Ê ! Lão Tạ Tốn…”…giả vờ ngó lơ.
    Mà thôi có gọi, có mời
    Chắc gì lão đã đủ tiền BÀ HAI..
    Chúc cho cô bé sang năm.
    Hay ăn chóng lớn và mau có bồ .
    Có bồ thì cũng dề phòng .
    Coi chừng lạc bước GÔ GÙ là xong..
    ………………………………………..Cẩn Bút .
    ………………………………………..Tốn

  • 377. Tiểu Long Nữ  |  December 30th, 2013 at 10:59

    Gởi lão Tạ,
    Em nay đã có bồ rồi,
    Quyết tâm năm mới có đôi như người.
    Shopping mua sắm những là,
    Áo quần hàng hiệu, ví da mượt mà.
    Đôi phen em nhắn nhe bồ,
    “Yêu anh,
    Em hổng đòi quà lại đâu.”
    Lão Tạ làm chứng cho em…

  • 378. TATON  |  December 31st, 2013 at 11:38

    MINH NIÊN KHAI THẦN BÚT ,
    VẠN SỰ KHỞI BẰNG AN…
    –.CHÚC MỪNG NĂM MỚI ĐẾN BẠN BÈ, CHIẾN HỮU , ANH EM TRÊN TRANG BLOG AYUNPA.COM CỦA CHÚNG TA…CHÚC MỌI NGƯỜI VẠN SỰ NHƯ Ý .

  • 379. TATON  |  December 31st, 2013 at 11:42

    CHẲNG LẼ ĐẦU NĂM LẠI ĂN ĐẦU HEO…
    TRONG ĐỜI CÓ BỐN CÁI NGU
    LÀM MAI, LÃNH NỢ , CẦM CU…. GÁC CHẦU
    ……………………………………………..CẨN BÚT .
    ………………………………………………….TỐN.

  • 380. TATON  |  January 1st, 2014 at 08:11

    Chắc mọi người năm qua làm ăn khấm khá nên ăn tết kỹ quá , chả có ai vào trang hết ta !!!
    …………………………………………Cẩn bút .
    ……………………………………………..Tốn

  • 381. TATON  |  January 1st, 2014 at 08:13

    Thôi thì mình ta vậy chứ biết sao!
    ……………………………………..Cẩn bút .
    ………………………………………Tốn

  • 382. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  January 1st, 2014 at 09:10

    Ui thui năm mới chúc mọi người vui vẽ hạnh phúc, đầu năm có cháu gái cuối năm có cháu trai. Đường công janh thịnh vượng, đường tài lộc jồi jào, còn tình jiên thì đắc kỳ sở nghiện.

  • 383. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  January 1st, 2014 at 09:41

    Gởi Tiểu Long

    Nhớ xưa em chửa theo bồ
    Mùa xuân may áo
    Áo hồng đào rơi
    Mùa thu em mặc áo da trời
    Sang đông lại khoác lên người áo hoa.

    Rằng xưa có gã từ quan
    Lên non tìm động hoa vàng ngủ say
    Thôi thì em chẳng còn yêu tôi
    Leo lên cành bưởi khóc người rưng rưng
    Thôi thì thôi mộ người tà dương
    Thôi thì thôi nhé đoạn trường thế thôi

    Nhớ xưa em rũ tóc thề
    Nhìn trăng sao nỡ để lời thề bay
    Ðợi nhau tàn cuộc hoa này

    Ðành như cánh kiến đồi tây hững hờ

    Thơ Phạm Thiên Thư

  • 384. ntt207  |  January 1st, 2014 at 10:50

    nghe ong bui tang bai tho cho TLN
    tui chanh long nho DAN DEN qua chung
    ko biet gio nay dang o dau
    hay la dinh cu o DUBAI
    mau ve ma don xuan

  • 385. TATON  |  January 1st, 2014 at 21:14

    Nào.! Mời mọi người nâng ly….Quả không uổng công réo gọi, kêu mời …2-3- dzô..
    ………………………………………Cẩn bút .
    ………………………………………Tốn

  • 386. XÍ XỌN  |  January 1st, 2014 at 23:36

    Năm 2014 bắt đầu ..,..
    Xin chúc các chư huynh , các anh hùng hào kiệt khắp bốn bể năm châu đang còn nhúc nhích trong bờ lóc, còn ngày ngày hì hục vun đắp miếng đất màu mở
    Ayunpa xanh tươi đơm hoa kết trái…..
    Xin chúc các vị một năm mới vui vẽ hanh phúc ,

  • 387. Dân Đen  |  January 2nd, 2014 at 13:56


    Tê Tê Tình Khúc

    Từ dạo Tê ra đi
    Đu Bai buồn chẳng tới
    Chuối rủ ngóng người về
    Cút kít dài lê thê

    Xuân này Tê trở lại
    Đu Bai pháo ngất trời
    Chuối rung cành man dại
    Cút kít lăn gọi tình.

  • 388. VỚ VẨN  |  January 2nd, 2014 at 21:41

    Hôm nay rảnh rỗi, VV tui lò dò đi dạo trang lóc Ayunpa, nhìn ngó lung tung cho qua ngày tháng. VV tui bỗng nhận ra hôm nay trang phân ưu dài gấp 10 lần trang tin vui (99/10) ! Chán thiệt. Tin buồn ở đâu mà lắm vậy? Còn chuyện vui? Hỏng lẽ không có gì, hay mọi người giữ lại để vui một mình không chịu cho ai chia hết?!…
    Thôi thì lời ước đầu năm mới 2014, mong trang lóc này sẽ rộn rã tiếng cười vui, tin mừng tới tấp, còn trang tin buồn sẽ ế queo.

  • 389. TATON  |  January 2nd, 2014 at 22:29

    Ưng tin tin vui …….
    …………………………………………….Cẩn Bút .
    ……………………………………………….Tốn

  • 390. TATON  |  January 2nd, 2014 at 22:32

    Con anh Phan Như Phụng.

  • 391. ntt207  |  January 3rd, 2014 at 10:54

    VƯỜN chuối xuân giờ đang xào xạc lá
    mong ĐEN về rộn rã đón mừng xuân
    trời cuối đông cây đang đổi thay màu
    lời ai buồn giờ vang khúc tình ca
    giọt sương mai đang lấp lánh reo cười
    chốn bình an ta cùng về BÁN CHUỐI

  • 392. TATON  |  January 5th, 2014 at 01:46

    MÂM NGŨ QUẢ CỦA LÃO ĐÂY…Theo các chư huynh,tỷ ,đệ ,muội thì lão mong ước gì ???

  • 393. ntt207  |  January 5th, 2014 at 10:42

    lão muốn xài líp ba ga phải ko //
    lão TẠ ơi xài vừa phải thôi ….

  • 394. TATON  |  January 5th, 2014 at 21:31

    Tới bến luôn nhỏ ơi ! mà sao lão phone không thấy trả lời ?Hay là theo dân đen rồi .Chắc đỉnh đèo lạnh khiếp.
    ………………………………………………..Cẩn bút .
    ……………………………………………….Tốn

  • 395. ntt207  |  January 6th, 2014 at 10:52

    nhỏ đi đubai tìm DÂN ĐEN về đẩy xe kutkit đi bán chuối
    à điện thoại bị mất nên ko còn số của lão
    cho nhỏ xin lại nhé
    cảm ơn lão nhiều nhiếu

  • 396. Dân Đen  |  January 6th, 2014 at 12:04

    Ối giời ôi đỉnh đèo lạnh thì đã có vòng tay ấm sao ngài Tạ Tốn lại khéo lo bò trắng răng thế này? Lại còn theo hỏi xin số điện thoại nửa chứ! Không sợ bà Tám biết à?
    Mâm ngũ quả của ngài tốt nhất thì nên ước là bà Tám không biết chuyện này, chẳng may bả biết được thì tấm thân còm của ngài sẽ giữ không được đấy.

  • 397. Tạ Tốn  |  January 7th, 2014 at 10:54

    Gởi nhỏ tài xế xe kut kit 0938468290….Nhớ chuẩn bi bánh , mứt nha .
    …………………………………………….Cẩn bút .
    ……………………………………………Tốn….

  • 398. VỚ VẨN  |  January 7th, 2014 at 12:52

    Ủa, Hồi nảy VV góp ý về mâm ngũ quả nhưng post nhầm bên FB của Lão Tạ!
    Thiệt là lẩm cẩm, chạy qua chạy lại, lộn tùm lum!

  • 399. KÀ KHỊA  |  January 7th, 2014 at 15:06

    comment#392 .hì hì ,xài nhỏ giọt thôi nhé ,coi chừng lỏng gối đó ,hì hì ,

    chúc các bàng hửu ,một năm mới vui vẻ khỏe mạnh ,và (dừa đủ xài ) nhé

  • 400. ntt207  |  January 8th, 2014 at 10:43

    cảm ơn lão Tạ nhiều
    xe kut kit có DÂN ĐEN về kéo rồi
    lão đừng lo

  • 401. ntt207  |  January 8th, 2014 at 11:05

    ĐỜI có buồn ta vẫn thế thôi
    thu nào thì cũng lá vàng rơi
    thu nầy gợi nhớ vể thu trước
    đông tàn se lạnh lúc tàn canh
    xuân sang vạn vật đã thay màu
    muôn hoa khoe sắc như mời gọi
    hãy đón xuân như đón cuộc đời
    tình nào rồi cũng bấy nhiêu thôi
    bao nhiêu tâm sự cũng vơi đầy
    bao nhiêu gian khổ rồi cũng thế
    và chỉ còn ta với NỤ CƯỜI

  • 402. XÍ XỌN  |  January 9th, 2014 at 23:58

    Đó ai biết ả mụt rùi là ai?

  • 403. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  January 10th, 2014 at 12:47

    Ui thui chịu thôi.

  • 404. Tạ Tốn  |  January 11th, 2014 at 11:35

    LĨU CŨNG CHẠO…
    …………………………………………..CẨN BÚT.
    …………………………………………….TỐN.
    DZÔ QUẬY ĐI CÁC CHIẾN HỮU ..

  • 405. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  January 13th, 2014 at 14:00

    Ui thui, nhỏ mụt rùi đó thì tui chịu thua, nhưng nhỏ kế bên thì zống i chang như nhỏ gói bánh tét cho làng Ayunpa năm nào. Nhớ năm sưa tui ngùi chong bụi ở bãi cát chắng thấy nhỏ này đang chơi cút bắt bị ai kéo (hay ôm zì đó). Nhỏ mắc cở quá lẳng lặng đứng qua một bên; mấy năm sau nhỏ còn bùi ngùi than:
    Kéo người sao ko kéo (thẳng) sang sông
    Vu vơ (chi) tiếng sóng ở chong lòng
    Nắng chiều vàng vọt em chờ kéo
    Sao sợ hoàng hôn ngại mắt trong?

    Tống Biệt Hành

  • 406. KÀ KHỊA  |  January 16th, 2014 at 01:22

    đàng ấy bậy rồi,nhỏ kế bên là con gái trưởng bản (KÀ LÚI) năm xưa ,đâu chừng năm 76,77 chi đó .nàng bị chàng nghệ sỉ (múa kọ )đem nàng dzề dzinh chi đó ,kog biết có đúng dzậy hôn ,nếu đúng thì nường ấy cho biết đi nhá ,hì ,hì

  • 407. XÍ XỌN  |  January 19th, 2014 at 11:56

    Lão KK hay thiệt đoán mò trúng tùm lum tà la, hôm nào gần Tết XX biếu hai đòn bánh tét nhá
    Còn nàng mục rùi kia , đáng lẽ lão Tạ phải biết chớ, học chung chăn , chung gối, chung lớp , chung trường là em vợ trung tá Tán, em anh Thuận….sao đoán
    ra chưa?
    Bái biệt ….dạo này XX bận rộn lắm , năm nay thiên hạ
    ăn Tết lớn quá , họ đưa đơn đặt bánh tét quá chừng… Dân Đen và Nàng Tê mau cung cấp lá chuối lẹ lên , trề hợp đồng , thì đừng hòng nhận vàng….. Còn bị phạt đó nghe… Còn Lão Nông nhận tiền của XX hứa bán đậu xanh… Giờ quịt dông mất tiêu , Lão Chém gió lang bạt phiêu du trời Tây quên lối đi về
    Công chúa TT ơi hởi , xa lìa cung cấm phiêu bạc nơi nào không về đây đặt dùm bánh tét….
    Còn ai nữa hở lão trong bụi kia? Ông núp làm vhi trong đó lâu quá không sợ bị.., hăm sao??? Mau ra sông Ba cuổng trời mà tắm đi ông ơi….

  • 408. NHIÈU CHUYỆN  |  January 19th, 2014 at 12:13

    Vì nghe lời đường mật của ả XX , Lão trong Bụi không ngại ngần thoát y nhảy xuông sông tắm không ngờ NC tui chực sẳn liền bấm máy cái xẹt ha ha dính liền , mời bà con xem Lão ta chỗ nào nè……

  • 409. VỚ VẨN  |  January 19th, 2014 at 12:49

    Nghe XX hò mọi người lo đón tết, VV tui thấy nao nao trong lòng. Chút buồn, chút vui, chút nhớ…Giờ này ở quê nhà đang rộn ràng trước thềm năm mới. Đi dạo một vòng phố xá, nghe thoang thoảng mùi củi cháy của những nồi bánh chưng bánh tét từ những cái bếp đặt tạm trước sân nhà. mắt VV tui bỗng cay cay như hồi nào bị khói bay vào… Chợ tết đông ken, những trái, những rau, những hoa… Khu mua sắm đầy màu sắc, quần áo, chăn màn, chen lẫn cùng bánh mứt…Đông đúc ồn ào, tiếng cười nói, chen lẫn tiếng cãi cọ la lối, có cả những tiếng chửi nhau! Mọi thứ trên đời tập trung ở đây, những ngày cuối năm tất bật…
    Còn nhiều chỗ lắm, từ từ sẽ đi tiếp, bi giờ VV phải lo canh chừng nồi mứt, mới mơ mộng chút xíu mà đã nghe mùi khen khét rồi kia!…

  • 410. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  January 20th, 2014 at 12:04

    Ui thui ai cũng tắm phong trần như lúc mới chào đời, chỉ tội cho Ông Tám, vẫn còn mắc cở zống thưở cùng tui zà Trâu Bụng Phệ tắm jưới sông Ba, vẫn mặc quần sà lỏn vẫn xoay lưng lại như thể đang jấu zì đó.
    Ui thui Ông Tám ui, tui thấy bên góc chái tấm hình có ai đang rình chụp hình đó. Ko khéo mà chụp lấy cái zì ông Tám muốn dấu bỏ lên mạng thì ui thui…

  • 411. VỚ VẨN  |  January 25th, 2014 at 12:09

    Gom hết những lời tốt đẹp nhất trên đời gởi tặng mọi người trên blog Ayunpa này nhé:

    Những lời chúc Tết Giáp Ngọ hay và ý nghĩa

    + Chúc năm mới sức khỏe dẻo dai, công việc thuận lợi thăng tiến dài dài, phi những nước đại tiến tới thành công.

    + Năm hết Tết đến – Đón Ngựa tiễn Rắn – Chúc ông chúc bà – Chúc cha chúc mẹ – Chúc cô chúc cậu – Chúc chú chúc dì – Chúc anh chúc chị – Chúc luôn các em – Chúc cả các cháu – Dồi dào sức khoẻ – Có nhiều niềm vui – Tiền xu nặng túi – Tiền giấy đầy bao – Đi ăn được khao – Về nhà người rước – Tiền vô như nước – Tình vào đầy tim – Chăn ấm nệm êm – Sung sướng ban đêm – Hạnh phúc ban ngày – Luôn luôn gặp may – Suốt năm con Ngựa.

    + Năm con Ngựa, chúc mọi người vui vẻ như Chim sẻ, khỏe mạnh như Đại bàng, giàu sang như chim Phụng, làm lụng như chim Sâu, sống lâu như Đà điểu nhé!

    + Mùa xuân xin chúc – Khúc ca an bình – Năm mới phát tài – Vạn sự như ý – Già trẻ lớn bé – Đầy ắp tiếng cười – Trên mặt ngời ngời – Tràn đầy hạnh phúc.

    + Chúc mừng năm mới 2014 – Chúc bạn luôn: Đong cho đầy hạnh phúc – Gói cho trọn lộc tài – Giữ cho mãi an khang – Thắt cho chặt phú quý.

    + Năm mới thái độ yêu đời mới! – Chúc các bạn nhiều lý do để vui vẻ năm tới – Chúc bạn luôn vui vẻ, bình an và hạnh phúc trong năm mới!

    + Mừng 2014 phát tài phát lộc Tiền vô xồng xộc, tiền ra từ từ – Sức khoẻ có dư, công danh tấn tới – Tình duyên phơi phới, hạnh phúc thăng hoa – Xin chúc mọi nhà một năm đại thắng.

    + Năm mới 2014: Chúc luôn hoan hỷ, sức khỏe bền bỉ, công danh hết ý, tiền vào bạc tỉ, tiền ra ri rỉ, tình yêu thỏa chí, vạn sự như ý, luôn cười hi hi, cung hỷ cung hỷ.

    + Chúc năm mới:
    – Vừa đủ Hạnh phúc để giữ tâm hồn bạn được ngọt ngào.
    – Vừa đủ Thử thách để giữ bạn luôn kiên nhẫn.
    – Vừa đủ Muộn phiền để giữ bạn thật sự tỉnh táo.
    – Vừa đủ Hy vọng để cho bạn được hạnh phúc.
    – Vừa đủ Thất bại để bạn mãi khiêm nhường.
    – Vừa đủ Thành công để giữ bạn mãi nhiệt tâm.
    – Vừa đủ Bạn bè để bạn được an ủi.
    – Vừa đủ Vật chất để đáp ứng các nhu cầu vật chất của bạn.
    – Vừa đủ Nhiệt tình để bạn cho đời thêm hân hoan.
    – Vừa đủ Niềm tin để xua tan những thất vọng.

    + Mùa xuân xin chúc – Khúc ca an bình – Năm mới phát tài – Vạn sự như ý – Già trẻ lớn bé – Đầy ắp tiếng cười – Trên mặt ngời ngời – Tràn đầy hạnh phúc – Xuân đến hy vọng – Ấm no mọi nhà – Kính chúc ông bà – Sống lâu trăm tuổi – Kính chúc ba mẹ – Sức khoẻ dồi dào – Đôi lứa yêu nhau – Càng thêm nồng ấm – Các em bé nhỏ – Học giỏi chăm ngoan – Chúc Tết mọi người – Năm mới hoan hỷ – Gặp nhiều niềm vui.

    + Mỗi năm là một mùa hoa nở, mỗi năm là một mùa bội thu. Cuộc sống như cái cây đang lớn. Đó là lời chúc bạn trong năm mới.

    + Đong cho đầy hạnh phúc. Gói cho chọn lộc tài. Giữ cho mãi an khang. Thắt cho chặt phú quý. Cùng chúc nhau như ý. Hứng cho chọn an khang. Chúc năm mới bình an.

    + Hoa đào nở, chim én về, mùa xuân lại đến. Chúc một năm mới: nghìn sự như ý, vạn sự như mơ, triệu sự bất ngờ, tỷ lần hạnh phúc.

    + Chúc mừng năm mới 2014. Chúc năm mới sức khỏe dẻo dai, công việc thuận lợi thăng tiến dài dài, phi những nước đại tiến tới thành công.

    + Kính chúc mọi người một năm mới tràn đầy niềm vui và hạnh phúc. Vui trong sức khoẻ, trẻ trong tâm hồn, khôn trong lý tưởng, trưởng thành trong tất cả mọi lĩnh vực.

    + Năm mới chúc anh em: Sức khỏe vô biên, kiếm được nhiều tiền, đời sướng như tiên, chẳng ai làm phiền!

    + CUNG kính mời nhau chén rượu nồng
    CHÚC mừng năm đến, tiễn năm xong
    TÂN niên phúc lộc khơi vừa dạ
    XUÂN mới tài danh khởi thỏa lòng.
    VẠN chuyện lo toan thay đổi hết
    SỰ gì bế tắc thảy hanh thông
    NHƯ anh, như chị, bằng bè bạn
    Ý nguyện trọn đời đẹp ước mong

    + Tết tới tấn tài. Xuân sang đắc lộc. Gia đình hạnh phúc. Vạn sự cát tường! Năm Ngọ sắp đến. Chúc bạn đáng mến. Sự nghiệp tiến lên. Gặp nhiều điều hên!

    + Cùng chúc nhau “Như ý”. Hứng cho tròn “An khang”. Chúc năm mới “Bình an”. Cả nhà đều “Sung túc”.

    + Ra đi gặp được bạn hiền
    Quay về gặp được người thương yêu mình
    Sang xuân sự nghiệp hanh thông
    Tài cao, chí lớn vẫy vùng đó đây

    + Chiềng làng chiềng xã, thượng hạ đông tây, xa gần đó đây, vểnh tai nghe chúc: “Tân niên sung túc, lắm phúc nhiều duyên, trong túi nhiều tiền, tâm hồn vui sướng”.

    + Chúc bạn: 12 tháng phú quý, 365 ngày phát tài, 8760 giờ sung túc, 525,600 phút thành công, 31,536,000 giây vạn sự như ý.

    + Công thức nấu món đêm 30 tết:
    – Lấy toàn thể 12 tháng trong năm đem rửa sạch mùi cay đắng, ghen tị, thù oán…rồi để cho ráo nước
    – Tuần tự cắt mỗi tháng ra 28, 30, hay 31 phần.
    – Trộn đều với: Một chút tin yêu – Một chút kiên nhẫn – Một chút can đảm – Một chút cố gắng – Một chút hy vọng – Một chút trung thành.
    – Ướp thêm gia vị: lạc quan, tự tin và hài hước.
    – Rồi đem ngâm một lát trong dung dịch “những điều tâm niệm của riêng mình”.
    – Vớt ra, xay nhỏ, đổ tất cả vào “nồi yêu thương” và nấu với “lửa vui mừng”.
    – Đem ra ăn với “nụ cười” trong chén “bao dung”.
    + Sang năm mới chúc mọi người có một bầu trời sức khoẻ, một biển cả tình thương, một đại dương tình cảm, một điệp khúc tình yêu, một người yêu chung thủy, một tình bạn mênh mông, một gia đình thịnh vượng. Chúc các bà, các ông, các cô, các chú, các chị, các anh sang năm mới vạn sự như ý, tỷ sự như mơ, làm việc như thơ, đời vui như nhạc, coi tiền như rác, coi bạc như rơm, chung thủy với cơm và sắc son với phở. Chúc mừng năm mới!

  • 412. LNTD  |  January 27th, 2014 at 04:36

    TÂN NIÊN KHAI BÚT

    Đầu năm khai bút đón xuân vui
    Khổ tận cam lai kiếp nạn lùi
    Thành đạt thương trường, đường hoạn lộ
    Đắc tài đắc lợi, hết rủi xui
    Gian nan khốn khó tìm phương biến
    Phú quí vinh hoa kịp rước mời
    Giáp Ngọ tân niên xin kính chúc
    Gần xa bè bạn đón xuân vui…
    24.01.2014

  • 413. LNTD  |  January 27th, 2014 at 04:37

    LỜI CHÚC LÃO NÔNG

    Giáp ngọ xuân về sắp đến nơi
    Đôi dòng tâm huyết gởi qua “phây”
    Lòng mong thắt chặt tình bằng hữu
    Dạ muốn chung chia nghĩa bạn bầy
    Quen lạ thân sơ đều khắp cả
    Khen chê thương ghét mọi người đây
    Chúc mừng năm mới xuân an lạc
    Mã đáo thành công phúc lộc đầy.

  • 414. TATON  |  January 27th, 2014 at 10:21

    Vợ Lão tạ chuẩn bị bánh tét đón ” Vịt kiìu hồi hộp “…Có ai về không ta ?

  • 415. TATON  |  January 27th, 2014 at 10:24

    Vợ Lão tạ chuẩn bị BÁNH TÉT..để …bán

  • 416. TATON  |  January 27th, 2014 at 10:26

    Và DƯA MÓN….

  • 417. TATON  |  January 27th, 2014 at 10:28

    VÀ ĐÂY…ĐẠN ĐÃ LÊN NÒNG…

  • 418. TATON  |  January 27th, 2014 at 10:31

    http://nghenhacvang.net/song/78/xuan-nay-con-khong-ve.html

  • 419. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  January 27th, 2014 at 11:38

    Ui thui lời chút lành cho năm mới mọi người đã chút hết rùi, củ kịu bánh tét củn đã đầy đủ.
    Ui thui tui đành ngùi đây ôm cành mai đợi ngừi ko đến.

  • 420. VỚ VẨN  |  January 27th, 2014 at 19:35

    Đạn đã lên nòng, bắn hết chắc Tạ lão ăn tết khỏe -:)

  • 421. VỚ VẨN  |  January 27th, 2014 at 19:39

    Tiếp tục gom góp những lời chúc tết tặng mọi người :

    Lời chúc cho bạn bè:
    +Chúc bạn có sức mạnh kỳ diện để khiến“ai đó” nhìn vào sẽ vơi bớt nỗi buồn. Chúc bạn có một năm mới với nhiều niềm vui, hạnh phúc và mãi giữ được điều kỳ diệu đó!
    +Những từ ngọt ngào rất dễ nói, những thứ ngọt ngào rất dễ mua, nhưng một người ngọt ngào thật khó tìm. Với tôi, bạn là món quà ngọt ngào nhất trong năm mới này!
    +Năm mới, tôi tặng bạn niềm vui để bạn ngọt ngào, tặng bạn nụ cười để bạn rạng rỡ, tặng bạn nhiều điều tốt lành để bạn mãi là người bạn thân yêu của tôi.
    Tôi nguyện cầu cho bạn một năm mới nhiều hạnh phúc và thành công. Chúc bạn có trái tim biết hát để mỗi ngày trong năm sẽ là một ngày vui.
    +Năm mới với bao điều thú vị đang đến với bạn. Chúc bạn có đủ niềm đam mê để khám phá và tận hưởng từng ngày tươi đẹp của cuộc sống mới.
    +Cuối cùng, mùa đông băng giá cũng sắp qua. Trong những ngày rét căm căm càng nhớ bạn tôi càng cảm thấy ấm áp. Cầu mong bạn bình an trong năm mới!
    Một năm mới tốt lành đang đến với bạn! Chúc bạn sẽ có những người bạn chân thành luôn kề vai sát cánh, để tình yêu thương còn lắng đọng mãi trong tâm hồn bạn!
    +Bạn xuất hiện trong những giấc mơ đẹp nhất của tôi. Hy vọng bạn sẽ cùng tôi biến giấc mơ đẹp đó thành hiện thực và làm nên điều kỳ diện trong năm mới này.
    +Trong suốt cuộc đời này, tôi thật hạnh phúc khi có bạn sát cánh để theo đuổi bao ước mơ. Hãy luôn bên tôi suốt 365 ngày sắp tới và trong cả cuộc đời này nhé!
    +Chúc bạn mọi ngày trong năm đều đầy ắp tiếng cười, ngập tràn niềm vui và hạnh phúc. Happy New Year!
    +Trong thế giới xinh đẹp tràn ngập hương thơm này, hãy cùng lắng nghe lời chúc của nhân gian, được cùng nắm chặt tay bạn đón một năm mới tràn đầy hy vọng!
    +Chỉ trái tim mới cất được tiếng gọi chân thành. Tôi thực sự cảm động khi nghe được tiếng gọi đó. Nguyện cho sự chân thành mãi vang vọng trong lòng bạn và tôi!
    +Mong lời chúc Phúc của tôi hóa thành dòng suối trên con đường bạn đang đi, thành sự an ủi lúc bạn phiền não, thành bông hoa mừng chúc khi bạn thành công. Happy New Year!
    +Nếu không có tình cảm ấm áp của bạn, tôi làm sao biết thế giới này đáng yêu là vậy. Năm mới, tuổi mới, tiếp tục cùng tới tận hưởng vẻ đẹp của thế giới này nhé!
    +Người có niềm tin có thể làm việc nhỏ bé trở nên vĩ đại, điều bình thường trở nên thần kỳ. Chúc mừng năm mới, chúc bạn có thật nhiều niềm tin trong năm mới.

  • 422. TATON  |  January 28th, 2014 at 00:13

    LÃO CHỈ CÓ MỘT CÂU : ” CHÚC CÁC CHIẾN HỮU , BẠN BÈ GẦN XA CÙNG GIA ĐÌNH HƯỞNG MỘT MÙA XUÂN NHƯ Ý.” VÀ MẠNH KHỎE NHƯ LÃO …

  • 423. XÍ XỌN  |  January 28th, 2014 at 01:01

    Hu hi hu vợ lão Tạ chơi tui nghe………..????
    Làm tui thật nghiệp,
    Nghĩ chơi ,nghĩ chơi hu hu hu hu……

  • 424. TATON  |  January 28th, 2014 at 09:58

    Ai biểu không chịu đăng cai trước …Cuộc sống là giành giật mà …Thông cảm nha !!!

  • 425. TATON  |  January 28th, 2014 at 10:00

    A ! Lão mách nhỏ cho nè…Còn cơ hội đó ….Gói bánh chưng đi… năm nay họ chuộng loại này đấy…Nhớ trích % cho lão để lão mua quà tặng bồ nhí nha !.
    ………………………………………………Cẩn bút .
    ………………………………………………….Tốn

  • 426. ntt207  |  January 30th, 2014 at 02:24

    NĂM MỚI ĐÃ VỀ
    XIN CHÚC TẤT CẢ .CÁC ANH CHỊ CÙNG BẠN BÈ
    MỘT MÙA XUÂN TRÀN ĐẦY SỨC KHỎE
    VẠN SỰ NHƯ Ý
    LUÔN AN LÀNH

    CHÚC MỪNG

  • 427. TATON  |  January 31st, 2014 at 02:09

    Trở về thời thơ ấu.( 60 năm về trước ) Chúc mọi người gặp nhiều may mắn , mạnh khỏe .hạnh phúc tràn đầy và ….và thật nhiều như mọi người mong ước …

  • 428. NGUYỂN VĂN HIẾN  |  January 31st, 2014 at 12:25

    NĂM MỚI CHÚC CÁC BẠN ,BÀ CON CÔ DÌ CHÚ BÁC

    MỌI SỰ GÌ TỐT ĐẸP NHẤT TRÊN ĐỜI NÀY SẺ ĐẾN VỚI QUÍ VỊ NHÉ ,HÌ HÌ

  • 429. Lành  |  February 1st, 2014 at 11:45

    Chúc mừng năm mới. Chúc an lành hạnh phúc đến với mọi người. Chúc trang blog Ayunpa của chúng ta luôn vui vẻ trẻ trung…

  • 430. XÍ XỌN  |  February 2nd, 2014 at 00:41

    Mừng năm mới chúc các Lão ông Lão Bà vui khỏe , trẻ trung , hạnh phúc, để mãi còn Gặp nhau trong blog này nhá….

  • 431. XÍ XỌN  |  February 2nd, 2014 at 00:48

    Công chúa TT quá bộ tới tệ xá
    của XX để mua bánh tét…kha kha kha

  • 432. XÍ XỌN  |  February 2nd, 2014 at 00:57

    Công chúa TT qua bộ qua tệ xá của XX để mua dùm bánh tét,ôi thật là hên,năm nay chắc XX có diên gặp dược người ….tri kỷ hì hì hì

  • 433. ntt207  |  February 2nd, 2014 at 10:53

    bán bánh tét mà đẹp quá
    bị giựt mất mối là phải rồi xx ui
    CCTT mua bánh tét nhớ gởi về bên nầy nghen
    bánh của xx ăn đứt bánh của lão TẠ rồi
    sang năm lão chuyển qua bánh Ú đi

  • 434. CCTT  |  February 2nd, 2014 at 12:26

    Từ hồi bán hết mũ miện quần áo hoàng gia, mình định sai danh ẩn tích để quên đi những ngày vàng son cũ. Thỉnh thoảng nàng XX kêu réo, nhưng mình vẫn im lặng cho trọn kiếp cô đơn!!! :-( Nhưng hôm rồi XX cứ nhá mấy đòn bánh tét với hủ dưa món ra dụ dỗ, mình cầm lòng không đậu, đành lò mò tim gặp XX để cùng nàng ăn Tết cổ truyền VN. Đã đăng XX đừng nói cho ai biết, kẻo mọi người nghĩ mình chỉ có duy nhất một tâm gồm ăn uống! (Thật ra tâm hồn mình phong phú lắm, ngoài ăn uống ra mình còn nghĩ tới rất nhiều chuyện lớn lao như tìm hiểu chỗ nào có bán hàng hạ giá, search Internet để tìm ra cách rửa chén nhanh và sạch, nghiên cứu cách lau nhà ít tốn nước nhất vv và vv…) Thế mà hôm nay vừa ghé thăm lóc đã thấy chình inh một tấm hình! Thiệt đúng là xí xọn, nàng chả nói với ai, chỉ post lên lóc thôi. Thôi thì mình đành ló mặt ra chào mọi người, hì hì, hy vọng năm mới Giáp Ngọ sẽ cùng nhau găoj gỡ, lóc chúng ta sẽ lại đông vui. Chúc mừng năm mới, mạnh khỏe và hạnh phúc cho tất cả chúng ta.

  • 435. VỚ VẨN  |  February 2nd, 2014 at 20:29

    Định nghĩa vui về vợ chồng

    Theo từ điển tiếng Anh:

    Vợ = WIFE: Trong đó bao gồm:

    – W = Washing (giặt giũ),

    – I = Ironing (là, ủi đồ),

    – F = Food (Nấu ăn),

    – E = Entertainment (Giải trí).

    Chồng = HUSBAND: Trong đó bao gồm:

    – H = Housing (Xây nhà),

    – U = Understanding (Biết điều),

    – S = Sharing (Chia sẻ),

    – B = Buying (Mua sắm),

    – A = And (Và),

    – N = Never (Không bao giờ),

    – D = Demanding (Đòi hỏi).

  • 436. TATON  |  February 2nd, 2014 at 22:35

    Lão chỉ khoái 1 phần nhỏ của vợ là E và 1 phần nhỏ của chồng là U …
    ………………………………………….Cẩn bút .
    ………………………………………….Tốn

  • 437. XÍ XỌN  |  February 3rd, 2014 at 14:34

    CCTT phải xuất đâu lộ diện là đúng , dù sao đi nưa CCTT cũng là một trong những người làm nên … Lịch sử của blog mà

  • 438. CHÉM GIÓ  |  February 4th, 2014 at 01:14

    Mấy hôm nay ở thế giới đang ngong ngóng về giải thưởng NOBEL HÒA BÌNH , thì VIỆT NAM ta lo cho ngày đầu năm đón năm mới .
    Giải thưởng NOBEL HÒA BÌNH năm nay hội đồng giám khảo mời tất cả các nước trên thế giới hội tụ lại rất đầy đủ ,kể cả những nước không có đề án tham dự .
    Hội đồng giám khảo ra câu hỏi :
    * Quốc gia bạn đang sở hữu một chiếc phi cơ khổng lồ gấp 100 lần chiếc B52 , lớn nhất thế giới và có một quả bom nguyên tử sức công phá tương đương với một thiên thạch 500 m3 rới vào trái đất thì quốc gia bạn sẽ làm gì ?
    Vừa nghe câu nói máy bay to nhất + quả bom công phá lớn thì một đại diện quốc gia bên trung đông đã giơ tay đăng ký nhận trả lời ngay không do dự để suy tính :
    – Nếu nước tôi có 2 hiện vật đó thì trước tiên chúng tôi sẽ đem nó thả ngay vào Nhà Trắng chứ không cần khủng bố lẻ tẻ .
    – Hội đồng giám khảo ( HĐGK )
    Chúng tôi nghi nhận , hãy chờ quyết định sau cùng .
    Vừa nghe đến tên Nhà Trắng thì đại diện nước MỸ đứng lên :
    – Chúng tồi đã bá chủ toàn cầu rồi không cần thiết sử đụng đến nó , nước nào cần thì tôi bán cho .
    -HĐGK : Chúng tôi nghi nhận , hãy chờ quyết định sau cùng .
    – Đại diện Liên Xô nghe từ ” đã bá chủ ” của MỸ máu lạnh tràng lên đầu mặt trắng bệt phat biểu .
    – nếu chúng tôi có 2 hiện vật đó thì chúng tôi sẽ trị bọn thuộc hạ của chúng tôi , vì chúng nó đã không tôn trọng chúng tôi nữa ,lầm chúng tôi mất đi bá chủ toàn cầu .
    – HĐGK : Chúng tôi nghi nhận , hãy chờ quyết định sau cùng .
    Lúc nầy HĐGK thấy đại điện Trung Quốc lăng xăng đứng ngồi không yên , loi ngoi lúc ngúc , nóng lòng trả lời nên HĐGK chỉ định liền :
    – HĐGK : đại điện Trung Quốc thì sao ?
    Đại diện Trung Quốc chộp cơ hội tỏ ý lập tức chứ sợ HĐGK đổi ý :
    – Nếu nước ngộ mà có thì ngộ sẽ chiếm biển Thái Bình Dương trước rồi bành trướng thế giới không khó .
    – HĐGK : Chúng tôi nghi nhận , hãy chờ quyết định sau cùng.
    HĐGK thấy một người đầu to đít bé bụng thì thóp đứng khom khom như con ong Vò Vẽ , HĐGK suy nghĩ có thể là đại diện VIỆT NAM vì con người rất giống với hình thể trên bản đồ , mà lại đứng dưới đại diện Trung Qóc nữa chứ , liền chỉ tay cho phát biểu .- Dạ các bác cho em lói thì em lói chứ thật ra em cũng ngại nắm .
    các bác mà có cho chúng em 2 hiện vật lêu trên thì chúng em sẽ có kế hoạch thế lầy nè , chiếc phi cơ thì chúng em sẽ xẻ thịt , sắt xếp theo sắt , nhôm xếp theo nhôm ,đồng xếp theo đồng , nhựa thì xếp theo nhựa ,thế là cân cho phế liệu tính ra tiền , còn lại quả bom thì chúng em sẽ cưa đôi cái vỏ bàn gan cho phế liệu ,còn thuốc nổ thì đem chế pháo hoa chia cho tất cả thành phố , thị xã , thị trấn trong nước đốt mừng xuân là thích nhất .
    Đại diện VIỆT NAM vừa dứt câu thì HĐGK trố mắt nhìn nhau quyếu lưỡi , rung người không có chút do dự gì được phát biểu ngay .
    – HĐGK : chúng tôi đại diện cho HĐGK giải NOBEL HÒA BÌNH năm nay đã có chủ, chúng tôi quyết định trao giải cho nước VIỆT NAM vì họ đã biết kinh danh , và lấy tang thương làm vui đến mọi người .
    Trước khi kết thúc buổi trao giải NOBEL HÒA BÌNH năm nay chúng tôi chúc cho tất cả công dân nước VIỆT NAM trên khắp bốn phương
    MÃ ĐÁO THÀNH CÔNG

  • 439. NHIỀU CHUYỆN  |  February 4th, 2014 at 18:11

    Trời trời năm mới con ngựa về , chém gió ra đi đã mấy thu nay trở lại…… Chắc blog có điềm mới ha ha ha .., ta đợi đấy…
    Đọc mấy định nghĩa vui của VV , NC tui cũng ráng mò mày vô lục tự điển của D Đ làm rớt trong giường chuối NC đem ra cho mấy Bác nghiền ngẩm nha

    HUSBAND : CHỒNG
    H= Hamberger ( bánh kẹp thịt bò bằm chính giữa)
    U= Unbelievable : không tin tưởng
    S= Sneaky : lén lút
    B= Bulimic : háo ăn
    A= Adroit : giỏi, khéo léo
    N= Novelty : mới lạ
    D= Devioud : quanh co
    Có thể dịch: người chồng không thể nào tin nổi vì hay háo ăn và lén lút tìm hamberger mới lạ, khi bắt gặp thì rất khéo léo tìm cách để chối quanh co…..
    WIFE : VỢ
    W= Whiskey : ly rượu mạnh
    I = Infatuate : làm cho ngất ngây
    F= Fresh Food: thức ăn tươi
    E= Ecstasy : làm cho mê mẫn
    Hi hi hi NC tui không dịch ra chữ WIFE
    vì xem qua ai ai cũng hiểu nó COOL quá phải không các Lão?????

  • 440. CCTT  |  February 5th, 2014 at 16:07

    Mấy ngày tết lăng xăng lít xít qua mau. Ngồi tiếc tết mình giở lại mấy tấm hình cũ ra xem. Hình này chưa lâu lắm, lần họp mặt đầu tiên năm 2009.

  • 441. CCTT  |  February 5th, 2014 at 16:17

    Gặp nhau tại nhà thầy Di ( Houston-2010)

  • 442. XÍ XỌN  |  February 6th, 2014 at 23:55

    Xuân về nhà vắng không tiếng pháo?
    Người đi người đến chằng xôn xao?
    Năm ngàn ngày nữa qua như gió
    Thất thập ai ơi ……mấy kẻ chào?
    Giờ chỉ là xuân của ước ao
    Bốn mươi xuân trước tựa hoa đào
    Hạ tới thu đi cùng tuế nguỵet
    Thân gầy trĩu nặng gánh hư hao

  • 443. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  February 7th, 2014 at 08:52

    Sầu Quanh Quẩn
    Ui thui
    Năm nay hoa về muộn
    Con kiến vàng chơ vơ
    Bò quanh bụi lá buồn
    Hoa ơi hoa có nhớ
    Con kiến vàng chơ vơ
    Sầu quanh bụi lá buồn
    Năm nay hoa về muộn
    Con kiến vàng…

  • 444. TATON  |  February 9th, 2014 at 22:35

    Cầu Bến Mộng…

  • 445. TATON  |  February 9th, 2014 at 22:37

    Núi Vợ và Vợ

  • 446. TATON  |  February 9th, 2014 at 22:39

    núi Chư Mô,

  • 447. CHÉM GIÓ  |  February 10th, 2014 at 02:02

    Đứng trên đĩnh núi CHU MÔ ,
    Nhìn về PHÚ BỔN ngắm cô chưa chồng .

  • 448. VỚ VẨN  |  February 10th, 2014 at 11:44

    Chưa chồng nên mới đứng không,
    Để cho anh ngắm anh trông tối ngày…

  • 449. NHIÈU CHUYỆN  |  February 10th, 2014 at 12:58

    Sông Ba ngồi ngó chu mô
    Ở trên đó có một cô chưa chồng
    CA NA ,ÚC ,MỸ ở không?
    về mà rước thành ” vợ ông Việt kiều…

  • 450. CCTT  |  February 10th, 2014 at 23:12

    Mời mọi người cùng đọc một bài thơ cũ. Mình rất thích bài này. Ngày xưa tuổi mộng mơ, mình thấy buồn ngẩn ngơ với những hình ảnh chia ly của những người mình chưa từng gặp. Bây giờ già chát, bỗng nhận ra hình như mình cũng từng có mặt trong một vài hình ảnh đó…Lâu lâu đọc lại, vẫn thấy ngẩn ngơ buồn!

    Những bóng người trên sân ga
    Tác giả: Nguyễn Bính (1937)

    Những cuộc chia lìa khởi tự đây
    Cây đàn sum họp đứt từng dây
    Những đời phiêu bạt thân đơn chiếc
    Lần lượt theo nhau suốt tối ngày.

    Có lần tôi thấy hai cô bé
    Sát má vào nhau khóc sụt sùi
    Hai bóng chung lưng thành một bóng
    “Đường về nhà chị chắc xa xôi?”

    Có lần tôi thấy một người yêu
    Tiễn một người yêu một buổi chiều
    Ở một ga nào xa vắng lắm
    Họ cầm tay họ bóng xiêu xiêu.

    Hai người bạn cũ tiễn chân nhau
    Kẻ ở trên toa kẻ dưới tàu
    Họ giục nhau về ba bốn bận
    Bóng nhòa trong bóng tối từ lâu.

    Có lần tôi thấy vợ chồng ai
    Thèn thẹn chia tay bóng chạy dài
    Chị mở khăn giầu, anh thắt lại:
    “Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi!”

    Có lần tôi thấy một bà già
    Đưa tiễn con đi trấn ải xa
    Tàu chạy lâu rồi bà vẫn đứng
    Lưng còng đổ bóng xuống sân ga

    Có lần tôi thấy một người đi
    Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì
    Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
    Một mình làm cả cuộc phân ly.

    Những chiếc khăn màu thổn thức bay
    Những bàn tay vẫy những bàn tay
    Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,
    Buồn ở đâu hơn ở chốn này?

  • 451. CHÉM GIÓ  |  February 11th, 2014 at 00:10

    * 448 & 449 *
    Hỡi cô Nhiều Chiện có chồng chưa ?
    Gốc xoài cháy đổ , nhà Rông theo Jàng .
    Ca Na Mỹ Úc thiên đàng trong mơ
    Cô ngồi trông đợi , chờ mong bao giờ ?
    Thôi cô ưng đại H’Mông làm chồng ,
    Khỏi chờ khỏi đợi mấy ông Vịt kiều !

  • 452. TATON  |  February 11th, 2014 at 10:34

    Đây ,,,lão giới thiệu cho 1 chàng tra Hơ Mông chính hiệu.
    …………………………………………….Cẩn bút .
    …………………………………………..Tốn

  • 453. VỚ VẨN  |  February 11th, 2014 at 12:17

    Mình xin đề cử thêm một ứng cử viên nữa để nàng Nhiều Chiện có nhiều đường đường lựa chọn: đó là anh chàng ở Mường Tè. Bác Tạ Tốn kiếm dùm bức ảnh anh Mường Tè bên bờ suối nhé.

  • 454. NHIÈU CHUYỆN  |  February 11th, 2014 at 14:57

    Hi hi
    hơ mông em chả dám
    Mường tè em chằng ham
    Ven Cu hay Ca Lí
    Vịt kiều em mới cam…. Chịu

  • 455. TATON  |  February 12th, 2014 at 09:29

    Thì đây- Lão đề cử 4 chàng trai Mường- tè ….

  • 456. TATON  |  February 12th, 2014 at 09:32

    Nếu là XĂNG PHA NHỚT thì 3 cô gái mường -tè bên gốc cây luôn
    ………..Anh đi công tác bản Mường
    Tè xong một phát thì về với em.
    ………………………………………….Cẩn Bút .
    ……………………………………………..Tốn.

  • 457. CHÉM GIÓ  |  February 13th, 2014 at 11:46

    Khá khen Nhiều Chiện lại dèo bồng ,
    Có chén có đũa có hơn không .
    Hơ Mông sáng trưa chiều tối năng trồng
    Đom hoa kết trái , đặng bế bồng

  • 458. Admin  |  February 16th, 2014 at 10:33

    Xin các bạn ghé qua phần Chia Buồn/Phân Ưu.

  • 459. KÀ KHỊA  |  February 17th, 2014 at 14:38

    dạo này trời trở lạnh ,tuyết phũ hơn năm bộ ,chắc lảo buị ,hỏng còn bụi để trú rồi ,chừ đành phải làm hang thôi hỏng biết lảo bụi có kinh nghiệm về hang kog nhỉ …

    thôi thời tớ mách cho nhá .xẻ tuyết thành hình như gạch tảng ,và chòng lên nhau thành hình như lò than,và dùng dền cày để sưởi nhé ,lẹ lên kẻo chết cóng đó ,hì hì chúc may mắn ,và chụp hình gởi cho anh em xem nhá

  • 460. CHÉM GIÓ  |  February 20th, 2014 at 00:11

    Cốc ! cốc ! cốc ! có ai ở nhà không ? cho tôi xin tí lửa sưởi ấm tuổi xế chiều !!!!!!!!!!! cốc . cốc ..cốc …

  • 461. TA TON  |  February 20th, 2014 at 09:25

    Hông có ai hết …họ bỏ đi chơi hết rồi …

  • 462. CCTT  |  February 20th, 2014 at 17:17

    Ông Chém Gió ơi, nhà có cửa nẻo gì đâu mà ông gõ. Ông cứ bước vô, ngó dùm coi bếp lửa còn cháy không, nếu chỉ âm ỉ thì ông thổi cho cháy bùng lên dùm tí, cho ấm tuổi xế chiều của ông (và của mọi người luôn). Nhà mới dựng mấy năm nay, hồi đầu thì bà con ghé thăm quá chừng, lúc nào cũng rộn rã nói cười, vui ơi là vui. rồi cứ vắng dần dần, chắc ai về nhà nấy, hỏng ghé qua chơi nữa, nên “nhà vắng mang nhiều cay đắng, xua hồn đi hoang…” Mỗi lần có vị khách nào ghé thăm đều kêu réo í ới, mà vắng vẫn cứ vắng, buồn ghê! “Buồn như khi gặp mặt, không còn chuyện để vui…”Hỏng lẽ hết chuyên để nói với nhau rồi sao nhỉ? Mấy cao thủ tám, mấy nhà buôn dưa lê chuyên nghiệp đâu hết rồi nhỉ?…

  • 463. TA TON  |  February 20th, 2014 at 20:30

    Có bản mặt đây….

  • 464. VỚ VẨN  |  February 20th, 2014 at 22:39

    Mình mới đoc truyện ngắn này, không thấy tên tác giả. Rất xúc động. Mời mọi người cùng đọc.

    Một bác sĩ vào bệnh viện vội vàng sau khi nhận được gọi cho một cuộc phẫu thuật khẩn cấp. Ông nhanh chóng thay trang phục và đi thẳng vào phòng phẫu thuật. Ông đã gặp cha của cậu bé sẽ được phẫu thuật đang đứng đợi. Khi nhìn thấy ông, cha cậu bé hét lên:
    “Tại sao ông lại đi lâu vậy? Ông có biết rằng cuộc sống của con trai tôi đang gặp nguy hiểm không? Ông không có bất kỳ ý thức trách nhiệm nào à?”
    Bác sĩ mỉm cười và nói:
    “Tôi xin lỗi, tôi không ở trong bệnh viện và tôi đã đi nhanh nhất có thể sau khi nhận được cuộc gọi. Và bây giờ, tôi muốn anh bình tĩnh lại để tôi có thể làm công việc của tôi …”
    “Bình tĩnh thế nào được nếu là con trai của ông đang nằm trong căn phòng này, ông sẽ bình tĩnh được không? Nếu con trai của ông sắp chết ông có bình tĩnh nổi không?” – Cha cậu bé nói một cách giận dữ.
    Bác sĩ mỉm cười một lần nữa và trả lời:
    “Tôi sẽ nói lại những gì trong Sách Thánh viết “Chúng ta đến từ cát bụi và sẽ trở về cát bụi, may mắn là tên của Thiên Chúa” Các bác sĩ không thể kéo dài cuộc sống. Hãy đi và cầu nguyện cho con trai của anh, chúng tôi sẽ làm những gì tốt nhất nhờ ân điển của Đức Chúa Trời ”
    “Đưa ra lời khuyên khi ông không quan tâm luôn dễ dàng như vậy” – Cha cậu bé nghĩ thầm .
    Ca phẫu thuật mất khoảng vàng tiếng đồng hồ, sau đó các bác sĩ bước ra khỏi phòng phẫu thuật với những nụ cười rạng rỡ.
    “Cám ơn Chúa, con trai của anh được được cứu!”
    Không chờ đợi câu trả lời của người cha, vị bác sĩ đã chạy như bay ra thang máy và không quên nói vọng lại “Nếu anh có bất kỳ câu hỏi nào, hãy hỏi các y tá!”
    “Tại sao ông ta lại ngạo mạn thế chứ? Ông ta không thể chờ đợi một vài phút để tôi hỏi về tình trạng của con trai tôi sao?” – Cha cậu bé nói hằn học khi nhìn các y bác sĩ còn lại.
    Y tá trả lời, nước mắt rớt xuống khuôn mặt của cô:
    “Con trai ông ấy qua đời hôm qua trong một tai nạn giao thông, ông ấy đang bận mai táng cho con trai khi chúng tôi gọi ông tới bệnh viện phẫu thuật cho con trai anh. Ông ấy đã cứu được cuộc sống của con trai anh và bây giờ ông ấy lại chạy đi để hoàn thành nốt việc chôn cất con trai mình.”
    “ĐẠO ĐỨC RẤT KHÓ ĐỂ ĐÁNH GIÁ BẤT CỨ AI … bởi vì bạn không bao giờ biết cuộc sống của họ như thế nào và những gì họ đang trải qua”

  • 465. NHIÈU CHUYỆN  |  February 22nd, 2014 at 21:00

    Hay qua là hay.tâm phục khẩu phục vị Bác sĩ đó,…..

  • 466. CHÉM GIÓ  |  February 23rd, 2014 at 04:02

    *463*
    Đối diện quán cà phê Làng Văn đi vào con hẽm nhỏ , có anh chàng nhìn người thì khoảng 34kg thêm 1kg5 quần áo giày dep , lại trừ đi 500gam tóc , rất thích vui vẻ với bạn bè khác phái , một bữa nó cậu ta đi nhậu vui vẻ về lướt thước , gõ cữa hoài mà khg ai ra đón cả , tức mình cậu ta đập cữa thùng thùng có vẽ quá túc giận . liền có tiếng động bên trong nhưng cũng khg thấy mở cữa , mà có tiếng hỏi lại :
    – Ai đó ?
    – bố mấy nhỏ dìa nè !
    – nếu ai đó là bố mấy nhỏ thì nói tên vợ xem đúng khg ? nếu đúng thì được vào ,
    Lúc nầy quá ngấm cậu ta ấp úng gọi dủ tên đẹp mà cậu nhớ vẫn khg đúng tên vợ mình , bà vợ thì nhất quyết khg mở cữa là khg /
    Đêm khuya thời tiếc đã trở lạnh càng chờ mở cữa lại càng lâu , nóng ruột cậu nhớ lại trong túi quần mình có bửu bối ;
    – Alo – Alo – bố đó hã .
    – ừ thì tao chứ ai / có việc gì mà mầy Alo giờ nầy vậy ?
    -Bố ơi con đi nhậu về mà vợ con nó khg mở cữa cho con vào !
    – chác mầy say quá nó giận chứ gì nữa đây ?
    – con khg say , con rất tĩnh táo , nó bảo con nói đúng tên của nó thì mới chịu nở …… mà khg biết sao bây giờ con quên mất tên vợ con rồi …….à mà bố ơi vợ con tên gì vậy hã bố ?
    – Giowf nầy mà hỏi tên vợ mầy làm sao tao nhớ được … tên vợ tao ..tao còn khg nhớ huống hồ gì vợ mày là vợ tao đẻ ra …..mà bây giờ mầy đang ở đâu , đi băng phương tiện gì ?
    – con đang đứng trước cữa nhà con , con đi xe máy .-thôi thì qua đây chở tao đu nhậu tiếp đến sáng mai hãy về nha ….. tao đáng đứng trước cữa nhà tao đó .( cha vợ con rể như nhau )

  • 467. TA TON  |  February 23rd, 2014 at 08:32

    Cha Chém Gió này đi lộn nhà …Ai ở trang này cũng biết cái lão già ốm nhách đó không biết uống rượu mà chỉ biết …..Mấy năm trước lão cần tiếp máu …chay cả nước mà tìm không ra …máu lão là loại máu ” D “..
    …………………………………………….Cẩn Bút .
    ……………………………………………….Tốn

  • 468. TA TON  |  February 23rd, 2014 at 08:42

    2 hôm nay đi học ở phú thiện đứ đừ …lõa kể một câu chuyện có thật 100% luôn …
    Buổi trưa các GV ở gần nhà thì về , còn ở xa như lão thì phải nghỉ lại tại hội trường …Các cô cũng thế …Các cô rủ nhau …” Ở lại với bọn tui cho vui” , đa số các cô trả lời một cách vô tư ” Tranh thủ về nhà cho THẰNG CU ăn “, Chỉ có một cô trả lời như vầy :” Mình phải về cho CU ỔNG ĂN” . ai nấy cười sặc sụa …Cô biết mình lỡ lời …Đỏ mặt cô giải thích : ” Hổng phải , ông xã mình nuôi mấy con cu gáy. mà hôm nay ổng đi vắng nên mình mới cho cu ổng ăn..”….
    ………………………………………Cẩn Bút .
    ………………………………………..Tốn

  • 469. CCTT  |  February 23rd, 2014 at 11:48

    Tục ngữ có câu “Đi một ngày đàng học một sàng khôn”.Bác Tạ đi Phú Thiện 2 ngày, ngoài 2 sàng khôn đem về, còn được khuyến mãi thêm một câu chuyện có thật mà bác mới vừa kể. Mình nghĩ chắc bác đi nhiều ngày đàng quá, phải lo học hết sàng khôn này tới sàng khôn khác nên cơ thể teo tóp. Cho mình xin can, bớt học lại bác ơi. Phải để “đầu óc ngu si”một chút cho “tứ chi phát triển” chứ, để tên Chém gió thôi coi nhẹ bác.

  • 470. VỚ VẨN  |  February 23rd, 2014 at 12:14

    VV tui mới học được mấy câu triết lý này, ngẫm nghĩ cũng đúng. Nhưng hình như quý ông trên đời không ai muốn ngủ ngon, ai cũng muốn mang nợ, chả ai muốn mình là người cao siêu, và cũng không ai thích thoải mái! Đây là mấy câu triết lý mà VV tui thấy tâm đắc vô cùng, nhưng không sao thực hiên được!

    MUỐN NGỦ NGON THÌ ĐỪNG LÁY VỢ,
    MUỐN KHÔNG NỢ THÌ ĐỪNG CÓ YÊU,
    MUỐN CAO SIÊU THÌ ĐỪNG DẠI GÁI,
    MUỐN THOẢI MÁI TỐT NHẤT ĐI TU.

  • 471. TA TON  |  February 24th, 2014 at 05:06

    Đấy thấy chưa ….Theo lão Tu Thiên đi….
    như vậy tui là người ngộ sớm nhất .

  • 472. CCTT  |  February 27th, 2014 at 16:37

    Nhìn quanh sao thấy buồn buồn,
    Vườn hoang nhà vắng! Côi nguồn do đâu?
    Sum họp chưa được bao lâu,
    Sao ai nỡ để lóc sầu quạnh hiu…

  • 473. KÀ KHỊA  |  February 27th, 2014 at 20:47

    com#472 hì,hì .nở trách người ,mà quên trách ta,hà hà ,cctt vắng mặt hơi lâu rổi đấy hỉ .hu hu hu !!!!làm vài ba bản đi em ,cho đời bớt quyạnh hiu hỉ ,cô mà lên bờlóch thường xuyên thì ,hì hì bếp của ayunpa hồng lên ngay ,các bác đang chờ em đó

  • 474. CHÉM GIÓ  |  February 27th, 2014 at 23:44

    Nầy Nhỏ của chúng tôi ơi ! Nhỏ có khỏe không ? Lâu nay Nhỏ đi đâu mà không thấy ghé qua nhà nầy , có Nhỏ thấy nhà cữa vui vui , vắng Nhỏ như sông hồ thiếu nước vậy đó nha , biết Nhỏ hay đi ngang qua cổng nhà hằng ngày , có ngó vô nhưng không chịu ghé , Nhỏ nên ừ hữ một tiếng cho vui nhà vui cữa nhé .
    Vài lời thăm hỏi Nhỏ , mong gặp Nhỏ hằng ngày .

  • 475. CCTT  |  March 1st, 2014 at 12:22

    Ông Kà Khịa ơi, nhắc chi chuyện cũ! Mặc dù cũng có lúc mình vắng mặt, nhưng lúc nào cũng nhớ cái nơi ai cũng quen nhau này. Mà hỏng vô lóc thì thôi, hễ vô thì phải kêu réo mọi người chứ, hì hì! Nhìn tên 2 cm 473 và 474 là thấy thích rồi, không làm gì thì vào đây kà khịa và chém gió cho vui đời!

  • 476. KÀ KHỊA  |  March 2nd, 2014 at 00:01

    phải công nhận lảo Tạ sau khi rời đảo hoang,vô núi tu (D… ) chừ đắc đạo cây xung ,trông lẩm liệt oai phong .coi chừng nhà sư (thích lung tung )kiện cho đấy ,hì hì

  • 477. HOA ĐÀ  |  March 2nd, 2014 at 19:13

    XEM PHẦN TIN BUỒN

  • 478. ntt207  |  March 3rd, 2014 at 10:41

    NHỎ nào mà cả gan đi ko chịu về
    lão TẠ và CHÉM GIÓ mà tìm được cho nhỏ đó một trận đòn
    để nhỏ biết mà về nhà
    nếu ko tìm được thì thử hỏi DÂN ĐEN có rủ nhỏ đi dâu ko nhé

  • 479. Dân Đen  |  March 3rd, 2014 at 11:27

    Dân Đen tui bây giờ đang tr62ng chuối mệt nghỉ lấy đâu mà đi rủ rê.

  • 480. ntt207  |  March 4th, 2014 at 10:50

    THIỆT HẢ

    TÌNH THƠ CHO ĐEN NÈ

    gởi cho ĐEN tình em nồng cháy
    cả tâm hồn thân xác QUẢ TIM
    đêm định mệnh gặp nhau nơi vườn chuối
    đưa em vào giấc mộng thần tiên
    đêm thức trắng cùng nhau tâm sự
    đôi môi mềm đôi mắt lim dim
    yêu biết mấy vòng tay ôm thật chắc
    bao yêu thương ko nói bằng lời
    bằng đôi mắt làn môi và …vườn chuối
    tay trong tay ta ước một điều
    trong cuộc đời ta mãi còn nhau

  • 481. TA TON  |  March 5th, 2014 at 09:18

    chuyện lạ V.N….mà đúng thiệt à nha

  • 482. TA TON  |  March 5th, 2014 at 09:20

    ỏa …sao mãi đến lần thứ 3 mới được zị ta …

  • 483. TA TON  |  March 5th, 2014 at 09:23

    Chuẩn bị 8-3 chưa các bạn ….

  • 484. Nhiều Chuyện  |  March 5th, 2014 at 12:21

    Chuẩn bị đầu cho ngày 8-3:

  • 485. CCTT  |  March 5th, 2014 at 17:12

    Hihi, TT chuẩn bị 8/3 kỹ lưỡng nhỉ!

  • 486. TA TON  |  March 5th, 2014 at 22:41

    XIN CHỜ Ý KIẾN CỦA BẠN ĐỌC BÊN FACE.

  • 487. ntt207  |  March 6th, 2014 at 11:23

    mừng ngày phái đẹp lên ngôi
    chúc tất cả chị em chúng mình luôn đẹp mài

  • 488. TA TON  |  March 7th, 2014 at 12:31

    MỪNG NGÀY PHỤ NỮ VÙNG LÊN …QUÊN PHỤ NỮ VIỆT NAM ..

  • 489. TA TON  |  March 7th, 2014 at 12:34

    ĐÂY NỮA NÈ !!!!

  • 490. CCTT  |  March 7th, 2014 at 17:34

    Hôm nay nhìn đâu cũng thấy hoa cho phái đẹp và yếu (nghe người ta hay gọi phụ nữ là phái đẹp, hoặc phái yêu thì mình cũng nói vậy, chứ thật tình thì mình…không tin lắm!) Bỗng nhiên lại thấy nhớ làm sao mùi hoa thiên lý, hoa bí, hoa điên điển, thậm chí cả hoa hồi… Những bông hoa rất Việt Nam và rất … ngon!

  • 491. CCTT  |  March 7th, 2014 at 18:02

    Thêm vài loại bông ngon nữa đây: so đũa, bông hẹ, bông cải… Có ai nhớ thêm bông nào không?

  • 492. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  March 7th, 2014 at 18:31

    Ui thui nghe CCTT kể nhiều loại bông, Zó đêm nay lại zọng về jay jức kể chiện một loài bông như thể ngậm ngùi thương cho kháck má hồng bên ngày Phụ Nữ Việt Nam. Xin cho zó zậy cuối Trời, xin cho các phụ nữ quyết tâm vùng lên cho câu chiện jưới đây mãi mãi ko còn đất sống:

    Bên Giàn Bông Thúi Địt.

    Năm nay mùa đông chắc lạnh lắm. Mới lập đông mà hơi lạnh đã tràn lan cùng khắp. Ở Hà Nội nghe nói nhiều người chết rét. Giá như mọi năm thì giờ này giàn thúi địt hiên nhà vẫn còn mơn mởn, thế mà đã tàn lụi cả vì lạnh. Nghe nói cũng tại cái ozone với lại ô nhiễm quỷ quái chi đó. Anh ấy bảo : Mùa đông đã có mền , mùa hè đã có quạt, mua áo len làm gì cho tốn. Luôn luôn chàng chấm dứt câu bằng cái bỉu môi : “Đàn bà gì mà hổng có hậu. Thấy vợ con người ta bắt ham.”

    Thứ bảy hôm ấy có lẽ đẹp trời. Nói có lẽ bởi vì vạn vật ra vẻ yêu kiều lắm. Bụi hồng dại trước nhà nơi chàng thỉnh thoảng vạch quần tưới, cũng phơi phới nứt ra một nụ hoa tím ngắt sau mấy mùa xơ xác. Mặt trời mùa đông nhiệt đới cũng đôn hậu tỏa ra những làm nắng ấm nhuộm vàng trời đất. Xuân phân rồi đến hạ chí. Thiên hạ nô nức rủ nhau đi mua cây cảnh về trồng cho bõ cái heo may đã tàn. Anh ấy rủ em đi mua sắm. Anh ấy là chồng em, tên Cộng, làm nghề công an giao thông. Tám năm trôi qua, ngoại trừ tuần trăng mật là chàng thôi say bí tỉ, đi dâu cũng cho thiếp theo cùng, còn thì toàn là kéo bè kéo lũ đi nhậu. Chàng rủ em đi mua cái lò nướng thịt vì bạn nhậu của chàng phán:

    – Cái lò nướng thịt có bao nhiêu mà không dám mua. Kẹt thì tao cho mượn tiền mua 1 cái chứ nhậu mà không có thịt nướng thì thà nghỉ nhậu còn hơn.

    Một chiến sĩ khác bồi thêm:

    – Thời kinh tế thị trường, cái gì cũng có mà vợ chồng mày bết bát quá.

    Chàng cắm mặt xuống ra chiều hối hận vì phật lòng bạn bè. Thế nên, sau 8 năm trời quạnh quẽ, mạnh ai nấy đi, thiếp đi đàng thiếp chàng đi đàng chàng, bỗng dưng chàng rủ em đi mua cái lò chỉ vì 1 người khiêng không nổi.

    Tiệm bán lò bữa ấy đông khách lắm. Chẳng thế mà tìm mãi mới được chỗ đậu xe tít mù xa. Siêu thị Việt Nam bây giờ cũng bắt chước Mỹ dành mấy chỗ đậu xe tốt cho người tàn tật. Văn minh mà lị. Tiệm nào cũng buộc phải có. Thế nhưng đã què thì mấy ai đi mua sắm cho nên chỗ dành cho người tàn tật thường bỏ trống. Bỏ trống thế chứ không què mà đậu vào thì mấy thằng công an tinh như ranh xuất hiện đòi tiền phạt ngay lập tức. Về nhà, chàng vui miệng nói:

    – Biết con Lan không? Tội nghiệp nó mới bị tai nạn.

    Con Lan ai chả biết. Nổi tiếng bắt nạt chồng. Người ta gọi là Lan kép nhí bởi nàng cua được một anh chàng trẻ hơn nàng độ 20 tuổi ở tiệm bia ôm gần nhà, để có kép đi chơi chiều Chủ Nhật. Có lần người ta thấy nàng bắt chồng nặn mụn trứng cá cho kép nhí nữa.

    Chàng nói tiếp:

    – Con Lan ngã què chân. Tội nghiệp.

    Thấy em không nói gì, chàng tiếp:

    – Cũng vì thương chồng đi chợ đi búa cực khổ, nó hy sinh cái chân cho chồng được đậu xe chỗ tàn tật.

    À thì ra chàng muốn nói là nó tình nguyện bẻ cẳng đi để lấy giấy chứng nhận tàn tật cho chồng được đậu xe chỗ tốt chứ không phải nó què vì leo cây hái dừa cho bồ nhí. Ý chàng rõ rệt khi chàng thở dài:

    – Thấy tình yêu của con Lan mà tủi cho cái thân tôi.

    Chàng muốn em què để cho chàng có chỗ đậu xe tốt mua đồ nhậu, Trời ạ.

    Con Tô Tô bỏ đi từ hồi sáng. Mỗi lần anh ấy mời đám bạn nhậu về la hét, chửi tục om sòm là con Tô Tô đi biệt mấy ngày mới về. Tuy tiết kiệm nhưng anh ấy rất hào sảng với bạn bè. Thì cũng mấy thằng công an tụ họp nhau chia sẻ chuyện nộp phạt, lấy tiền bỏ túi. Tuần nào cũng nhậu, phải nói tuần nào cũng bắt vợ hầu hạ các bạn nhậu. Có lần đám bạn lịch sự mời em ngồi xuống cho vui, mới cầm đũa , chàng trừng mắt : “Đi vào trong!” Tiết kiệm là như thế, anh ấy sợ tốn mồi.

    Đàn ông thì ai lại có tính nhiều chuyện, thế nhưng chiến sĩ nhậu của anh ấy toàn mắc tật nói xấu vợ con. Cứ rượu vào được vài quận là nhác thấy em trong bếp, chàng bắt đầu nặn óc, nghĩ ra vài câu nói cạnh nói khoé, câu nào nghe cũng độc địa. Có hôm giở dói làm câu đối nữa. Dzô một cái oóc, khè một tiếng dài như bánh xe xì hơi, chàng khề khà:

    – Tớ mới nghĩ ra một câu đối, các chiến hữu đối thử coi. Vợ dở con ương, bỏ thì thương, vương thì tội.

    Không chịu kém, một chiến hữu đáp lại:

    – Chai đầy ly cạn, nhậu sả láng, sáng về sớm.

    Cứ thế cả bàn nhậu vỗ tay khen nức nở.

    Như thế lại còn khá, đôi khi chàng cặp nách một chai rượu, bảo kiếm sắc phong lên đàng đến nhà người khác nhậu thì ôi chao là cực. “Chiến đấu” với bạn nhậu cho đến gần sáng là em phải gọi xích lô chở anh ấy về. Nhà người ta cũng nuôi chó mà không khi nào anh ấy quên cho chó nhà mình ăn chè. Có lần cõng anh ấy vào nhà, xỉn quá nhìn cái TV giữa phòng khách tưởng là cái cây . . . ngô đồng, bèn vạch quần ra . . . tưới.

    Ầu ơ!
    Chiều chiều ra đứng lầu tây,
    Thấy chàng bợm nhậu tưới cây ngô đồng.

    Đói thì phải ăn chứ ngon lành gì cái thứ ói mửa. Mỗi lần anh ấy cho chó ăn chè thì Tô Tô lại bị cúp 1 bữa ăn thường lệ . Ăn riết rồi cũng “oải”. Thế nên dạo này mỗi khi có độ, con Tô Tô đi biệt không về.

    Loay hoay hốt mấy bãi mửa, bãi nước đái trong nhà, em chợt nghĩ câu “Dưới đống trên bãi, chó cũng oải chạy ra ngoài” đối lại trong bàn nhậu của anh ấy cũng được đấy nhỉ.

    Thông minh là 1 phẩm tính của ý thức. Nếu con Tô Tô có cái thông minh sắc bén sau vài kinh nghiệm đau buồn thì anh ấy cũng thông minh không kém …con chó. Không biết bẩm sinh hay từ khi lập gia đình, anh ấy có cái kiểu ngủ thật là quái đản. Ngủ là trạng thái linh hoạt của tiềm thức, sách tâm lý bảo vậy. Có cái mền mua khuyến mãi rẻ nên ngắn ngủn, đắp chân thì hở đầu mà đắp đầu thì hở chân, anh ấy quấn cả. Nhà thì tuếch toác hở trước trống sau, chẳng có gió cũng hơi lạnh thốc vào thành thử lạnh. Cái mền thoạt đầu thì cũng cho vợ đắp chung, tới chừng bắt đầu ngáy thì quấn hết. Anh chàng ngủ thì luôn trong tư thế co hai chân, đầu gối chổng lên trời. Khi ngủ say các cơ thư giãn, hai cái đầu gối từ từ ngả xuống. Lúc này tiềm thức anh ấy quái đản lắm, nó if else như 1 lập trình vậy. Nếu ngả xuống nệm thì hai cái đầu gối lại từ từ dựng đứng lên chờ thời ngả tiếp. Nếu hai cái đầu gối đụng phải vợ thì gác luôn cho tiện. Chả biết Sigmund Freud (thuỷ tổ khoa phân tâm học) cắt nghĩa làm sao cái tiềm thức quái đản này. Không lẽ khuynh hướng thích áp chế người khác bộc lộ cả trong giấc ngủ? Nói áp chế là em văn chương đấy. Nói toạc ra thì chàng đánh em không đẹp mắt không hổ danh võ sĩ tán thủ. Chả là cái lão Tấn chuyên nhậu khính – nhậu khính là nhậu để người khác trả tiền – lão ấy truyền cho vài thế võ sau khi bắt đệ tử cúng tổ một bữa nhậu, chàng hay dợt võ với em những lúc buồn chân buồn tay chẳng có gì để làm. Chẳng hạn như hôm em không sẵn tiền mua rượu. Có hôm tán thủ của chàng hơi bị thiếu nội lực, chàng dùng cả củi tạ nữa.

    Nói thế cũng oan uổng cho anh ấy vì đôi khi anh ấy cũng rất dịu dàng trong lời nói. Từ khi tập tành bia ôm, anh ấy bắt đầu gọi tên các cô Hằng, Châu, Ngân . . . Nằm mơ mà cũng còn biết sửa giọng sao cho ngọt ngào thắm thiết, thiệt em cũng hết biết. Chả bù nói với em cứ như nhấm nhẳng như chó sủa ma ấy. Em cũng lắng nghe xem có khi nào anh gọi tên em trong giấc mơ của anh ấy không nhưng chẳng bao giờ thấy. Tuy là lời nói trong mê và không phải nói với em nhưng từ cái mồm nhễu nhão nước rãi, câu : “Anh yêu em” nói với người trong mơ cũng làm em xúc động đến ứa lệ.

    Hỡi người tình năm xưa của em ơi! Anh Meta phương trời biền biệt của em ơi, dễ hơn mười năm từ khi bỏ anh đi lấy chồng, em không còn được nghe tiếng “anh yêu em” ấy. Chỉ tại em mê cái cổ tay có đeo cái đồng hồ Longines tịch thu của người vi phạm luật giao thông và cái mồm thao thao bất tuyệt về đạo đức của anh ấy. Khoa học huyền bí có nói nếu trong những lúc tâm hồn rung động nhất, hai người thực sự yêu nhau có thể linh cảm lẫn nhau. Ở nơi chốn nào đó trên đất Mỹ, anh có nghe lời em nói không? Anh có còn yêu em không?

    Năm ngoái chúng mình có gặp nhau. Vô phúc cho em mới bị chàng chồng công an tẩn một trận vì giời xui đất khiến làm sao, hết tiền mua rượu cho chàng, mà thiếu chịu nhiều rồi, xách chai đi mua thiếu họ không bán. Chàng túm tóc em, vừa đấm vừa đá, vừa rủa ba mẹ em không biết dạy con. Khi chàng bỏ đi thì em ngồi thụp xuống cái giàn thúi địt trước ngõ nhà con mẹ Hương chủ tịch xã, khóc tủi. Hồi còn bé, ngoại em có kể là khi nào khổ lắm thì bụt hiện ra. Bụt hiện ra thật anh ạ. Thoạt tiên em nhìn thấy đôi giày bóng loáng, đôi ống quần gabardin thẳng nếp. Nhìn lên cao hơn nữa, em thấy anh. Anh về sau 8 năm nơi xứ người. Ôi! Sung sướng đời ai mà khổ ải đời ai?

    Em không bao giờ quên lời anh nói. Anh thao thao bất tuyệt về nhân quyền. Anh bảo em rồi đây Hồng sẽ thấy không có người đánh đập, hành hạ người. Em tên Hồng. Rằng em phải đứng lên, ngoan cường thách đố bạo lực. Cả thế giới sẵn sàng bảo vệ em. Rồi anh móc túi đưa cho em một nắm tiền đô la Mỹ. Em nhớ nhất câu nói: Dân trí nước ta kém quá!

    Trả lại anh mớ tiền, em trả lời:

    – Anh không thể nào hiểu được em đâu. Em giờ như cá cắn câu, như chim trong lồng rồi. Cái em cần là tình yêu và sự quý trọng lẫn nhau nhưng trời không cho em có, em phải chịu. Em không cần tiền và sự thương hại của anh. Anh tự hỏi xem anh có hạnh phúc không sau bao năm phiêu lãng xứ người. Em hạnh phúc gấp triệu lần anh vì em vẫn có một người chồng. Dù vũ phu anh ấy vẫn là một người chồng. Còn anh nghèo đến nỗi không có đến một người vợ.

    Anh Meta muôn đời tội nghiệp của em! Có biết chăng anh đau khổ một thì em đau khổ mười không? Tại sao hôm ấy bên giàn thúi địt anh không ngỏ lời đưa em sang Mỹ? Cái em cần không phải cái dân chủ, nhân quyền vớ vẩn ở phương Tây. Em cần anh. Thế thôi. Em không hạnh phúc gấp triệu lần anh đâu. Em đau khổ gấp triệu lần thì có. Xin lỗi hôm ấy em nói dối anh. Đêm nay tại thành phố Hồ Chí Minh lạnh lắm, nằm bên cạnh người chồng quấn mền kín mít, em không có mền đắp, chợt nhớ tới người xưa bây giờ ở Mỹ, nhớ tới cái áo gió anh cởi ra khoác cho em Giáng Sinh buốt giá năm nào, bên giàn cây thúi địt lúc hai đứa chúng mình rủ nhau đi lễ nửa đêm, nước mắt em tuôn chảy. Úp mặt vô đôi lòng bàn tay lạnh giá, chai ngắt vì cơ cực, em thầm gọi : Anh ơi.

    Quái truyện Meta.

  • 493. Dân Đen  |  March 8th, 2014 at 00:06

    Nhân ngày Phụ Nữ Việt Nam nói về người đàn bà Đất Việt

    Mấy ngàn năm trước vị trí người phụ nữ trên thế giới rất là mong manh, họ chỉ giữ những vai trò phụ thuộc. Các tỳ kheo của Phật Thích Ca không có người phụ nữ nào cả, Khổng Tử, Lảo Tử cũng vậy. Mười ba môn đồ của Chúa Ki Tô cũng chỉ toàn đàn ông. Chỉ có Hán Cao Tổ, một tên đầu trộm đuôi cướp, giả dĩ thì cũng có thể nói là có được Lã Trĩ làm hậu thuẩn nhưng bà ta cũng vẫn ở vai trò phụ thuộc.

    Nhưng ở nước ta thì khác, khi xưa đất Việt chúng ta theo chế độ Mẫu Hệ, người đàn bà làm chủ gia đình. Bình thường họ chuyên cày cấy, dệt tơ nuôi tằm, khi loạn lạc họ là những kỵ tướng, hùng binh. Năm công nguyên 40 hai Bà Trưng đứng lên chống giặc, cùng phất cờ với Hai Bà có biết bao nhiêu nữ tướng như Công Chúa Minh Nương, Công Chúa Tráng Cẩn, Công Chúa Bình Khôi… Và hai Bà đã đuổi được quân Hán, và tự xưng Vương làm vua nước Âu Lạc, chấm dứt thời kỳ nô lệ phương bắc lần thứ nhất dài 246 năm.

    Thời kỳ nô lệ phương Bắc lần thứ hai, năm Công Nguyên thứ 248 Bà Triệu phất cờ thống lãnh quân tướng khởi nghĩa đánh quân Ngô. Năm 19 tuổi khi được hỏi về việc lập gia đình câu trả lời bất hủ của Bà là một niềm hảnh diện cho đàn bà Việt Nam và cho phụ nữ toàn thế giới: “Tôi chỉ muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá Kình ở biển Đông, đánh đuổi quân Ngô, giành lại giang sơn, cởi ách nô lệ, chứ không chịu khom lưng làm tì thiếp cho người!” Thử hỏi chí nam nhi có mấy ai sánh bằng? Một nước nổi tiếng là bình đẳng như Mỹ quốc mà từ ngày lập quốc đến hơn hai trăm năm vẫn chưa có đươc vị nguyên thủ quốc gia đàn bà. Nhưng chúng ta đất Việt đã có Trưng Vương hai ngàn năm trước!

    Niềm bất hạnh của đàn bà nước ta là khi bị thống trị dưới ách nô lệ của người Tàu dân ta dần dần bị nhiễm hóa quên mất lối về. Danh xưng Đàn Bà đã bị Tàu hóa thành Phụ Nữ, tức người con gái phụ thuộc. Cho nên mới đưa đến tệ trạng trọng nam khinh nữ và đưa người Đàn Bà đất Việt trở thành phụ thuộc (hay phụ nữ) như ngày nay.

    Hôm nay ngày 8 tháng ba phải là ngày đánh dấu chủ quyền của Đàn Bà Việt Nam, không phụ thuộc vào ai cả.

    Hãy đẩy các đàn ông vào chổ đứng của họ: Phụ Nam.

  • 494. CCTT  |  March 10th, 2014 at 12:08

    Xin mời mọi người đọc thơ nhé.

    Tương tư
    Tác giả: Nguyễn Bính

    Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông,
    Một người chín nhớ mười mong một người.
    Gió mưa là bệnh của trời,
    Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng.
    Hai thôn chung lại một làng,
    Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này?
    Ngày qua ngày lại qua ngày,
    Lá xanh nhuộm đỏ thành cây lá vàng.
    Bảo rằng cách trở đò giang,
    Không sang là chẳng đường sang đã đành;
    Nhưng đây cách một đầu đình,
    Có xa xôi mấy mà tình xa xôi.
    Tương tư thức mấy đêm rồi,
    Biết cho ai biết, ai người biết cho.
    Bao giờ bến mới gặp đò,
    Hoa khuê các, bướm giang hồ gặp nhau.

    Nhà em có một giàn giầu,
    Nhà anh có một hàng cau liên phòng.
    Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông,
    Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?

  • 495. Tiểu Long Nữ  |  March 10th, 2014 at 19:59

    Nhân ngày Phụ Nữ Việt Nam nói về người đàn bà Đất Việt

    Bác Dân Đen ơi, ngoài những nữ tướng lẫy lừng : Bà Trưng, Bà Triệu, Bùi Thị Xuân… còn có thể kể các vị công chúa, công nữ cành vàng lá ngọc cũng “vì nước quên mình” : Công Chúa Huyền Trân, Công nữ Ngọc Vạn, Ngọc Khoa đã chấp nhận những cuộc hôn nhân chính trị để mở mang bờ cõi về phía nam. Bác thử vào gu-gồ tìm hiểu sẽ thấy những phụ nữ này đâu kém cạnh nam nhi.

    Còn ngày nay, bác ôi, ngày nay phụ nữ rất oách. Các nữ đại gia tự tay gầy dựng sự nghiệp có kém gì quí ông. Có điều, họ không muốn ra mặt, nên ai cũng tưởng đại gia VN toàn là mấy ông. Quí bà này cũng thông minh sắc sảo, cũng năng động khéo léo. Cánh đàn ông đều nể phục khi nghe nhắc tới tên.

    Thấp xuống một chút, bác sẽ thấy rất nhiều chị em tham gia hoạt động xã hội. Đặc biệt, có những người không đi làm, nhưng rõ là “nội tướng” : sắp xếp tổ chức việc trong việc ngoài cho chồng an tâm công tác. Thế mới có câu “sau thành công của người đàn ông đều có bóng dáng của người đàn bà”. Các nội tướng này, có những người thuộc giới quí-s-tộc. Nghĩa là tổ chức ‘cửa sau’, thay chồng nhận “quà”, thậm chí kèn cựa giá cả của “quà” (không phải muốn đưa, muốn biếu cái gì cũng được)…, chung tay giúp chồng làm nảy nở gia sản, mà thuở ban đầu, mái ấm còn đơn sơ trống hoác. Không phải tự nhiên miệng đời có câu “lệnh ông không bằng cồng bà”. Các bà chứng tỏ “không bà đố chồng làm nên”. Bởi vậy, phụ nữ ngày nay không mấy quan tâm ba cái lẻ tẻ như từ ngữ. Phụ nữ, phụ nam gì cũng được, chẳng cần ganh đua so bì chữ nghĩa chi cho rách việc.

    Thấp hơn nữa, có những người phụ nữ một nắng hai sương gánh gồng phụ chồng nuôi trẻ. (nhiều trường hợp vừa nuôi con vừa nuôi chồng)
    Trong những buổi trà dư tửu hậu, mấy ông lắm khi ngậm ngùi tuyên bố “Mình sợ vợ mình, chớ có sợ vợ người đâu mà lo mất mặt !” Hơi một tí là vợ ra lệnh cấm vận, hoặc có biện pháp trừng phạt, điêu đứng lắm. Phải năn nỉ làm huề, phải quà cáp cho nàng bớt giận. Mấy ông căm lắm, không ít lần đòi lấy ngày 3 tháng 8 làm ngày Đàn Ông vùng lên !!!

    Chỉ tiếc đàn ông VN bây giờ nhậu nhiều, bỏ bê phụ nữ , khiến các nàng buồn giận, cộng thêm cái chữ Nghèo đeo đai, nên các nàng cũng bôn ba tìm đường xuất ngoại cứu mình, trước khi lấy phải bợm nhậu ham chơi, làm biếng. Mặc dù làm dâu xứ người, cảnh ngộ cũng không thoát câu “Con gái mười hai bến nước, trong nhờ đục chịu”.

    Tản mạn một chút nhân ngày 8.3, các bác đọc nhớ hồi đáp cho em mấy nụ cười duyên nha. Nhớ đừng đêm nằm lắm mộng, thấy mỹ nhân của mình hồi mới về với mình sao mà mặt hoa da phấn, nõn nà xinh xắn, ríu rít vui tươi như con bồ câu bé bỏng. Ở với nhau mới có một mặt con, mà vợ quần ống thấp ống cao, da nhăn, mồm cá ngão, choen choét suốt ngày. Ấy là do các ông đã tích cực biến con bồ câu xinh xinh thành con cọp cái.
    Để an ủi cho cánh phụ nữ “giỏi việc nước, đảm việc nhà” này, mới có ngày 8.3 đặc biệt dành cho chị em. Ngày ấy hoặc chỉ “đảm việc nước”, hoặc chỉ “giỏi việc nhà”. Thong thả, sung sướng cuộc đời !

  • 496. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  March 10th, 2014 at 23:07

    Ui thui, túi nay ngùi đây zó zọng về jai jẳng, tiếng thương, tiếng nhớ, tiếng tương tư. Rì rào chong zó có tiếng thầm thì rất xao động của Anh Khang:

    Cảm ơn người vì đã không yêu ta

    Người biết không, cuối cùng thì sau rất nhiều nông nổi của thứ tình cảm dùng dằng này, chúng ta đã có thể mỉm cười lướt qua nhau – như hai người dưng trên con đường một chiều không thể nào quay ngược về phía thương nhớ cũ.

    Cảm ơn người vì đã không yêu ta,
    để ta nhận ra mình còn quá nhiều điều cần phải làm cho cuộc đời riêng ở phía trước. Nếu cứ cùng người luẩn quẩn giữa “bùng binh của sự chọn lựa” thì đi hoài cũng chỉ loanh quanh một vòng tròn, mà rẽ ngoặc lại sợ ngã bảy ngã ba lạc nhau lúc nào không hay. Nên thôi người cứ đi đi, vì ta cũng không thể lưng chừng đứng lại. Biết đâu bên ngoài còn nhiều lắm những cơn mưa để ta một mình ướt áo mà tìm mái hiên che tạm và nhận ra đó mới là nơi cần tựa vào để hiểu được ý nghĩa yêu thương.
    Tình yêu là gì? Là một người ướt vạt áo trước, một người ướt phía áo sau, vì đã ôm nhau thật sát khi mưa trút nước bất chợt. Chỉ cần thế thôi. Chứ không phải thứ tình cảm mà chúng ta huyễn hoặc do duyên nợ mang lại và tự nắn gân mình tin rằng ông Trời đã đặt hai con người xa lạ ở cạnh nhau chắc hẳn phải có nguyên do gì đó. Nguyên do duy nhất chỉ là sau đó đẩy họ ra thật xa và dạy chúng ta bài học về sự tạm bợ, cũng như hạn sử dụng luôn được dán mác rõ ràng
    – kể cả trong tình yêu.

    Cảm ơn người vì đã buông tay ta, trong một đêm chếnh choáng men say, khi cả hai đều không phân biệt nổi đâu là yêu thương, đâu là qua đường. Thứ tình cảm này, ngay từ đầu đã trót nhiều si mê chóng vánh hơn là chắt chiu đủ đầy sự chân thành. Thế nên chẳng thể trách người đã gỡ vội những ngón tay đan khi ta ôm chầm xin người đừng rời đi, để thản nhiên quay lưng vào màn đêm mất hút. Đến độ sáng hôm sau, khi mặt trời đã nhuộm vàng con đường trước mắt, ta vẫn cứ loay hoay trong mớ bóng tối ngổn ngang như kẻ hụt hơi quờ quạng mà tìm không ra nổi một bàn tay nương đỡ. Chỉ còn những tơ dây vướng víu của một mối duyên
    “mua dây buộc mình”, mà chẳng phải dây tơ hồng nên đâu đủ bền chặt để
    níu lấy cho bớt mông lung.
    Ừ mà, tơ tình và tơ nhện, thật ra cũng mỏng mảnh như nhau. Nhưng một thứ có thể khiến ta nhận ra mình đang yêu còn thứ kia chỉ làm lòng thêm rối rắm lung lạc. Có điều, phải vương vào mới biết…

    Cảm ơn người vì đã không còn mang đến những nụ hoa, để ta biết dừng lại đúng lúc thứ ảo tưởng trông mong vào một
    tình-cảm-ngỡ-từng-có-thật. Đợi chờ vốn dĩ là nột điều rất đỗi ngọt ngào – nếu chúng ta biết chăm chút sự trông đợi đó vào những niềm vui xứng đáng, chứ đừng mong mỏi kiên tâm với những nỗi buồn. Đã là nỗi buồn thì chẳng thể ra hoa, dù cho nắng ươm nước tưới và bàn tay ta tỉ mẫn vun trồng. Hạnh phúc dù nửa vời bên một người hiện hữu cũng vẫn tốt hơn nhiều là đau khổ vì một người không thể bên cạnh mình.
    Thế nhé, đừng khoác lên nỗi buồn những xiêm áo xông xênh, dẫu biết rằng trước mắt, đường còn dài còn dài, mà phố đã chia hai, mà tay đã rời tay, mà mình thành người dưng từ lúc nào chẳng hay.

    Cảm ơn người vì đã không yêu ta…

  • 497. Dân Đen  |  March 11th, 2014 at 00:09

    Nhờ Tiểu Long Nữ bây giờ mới biết các bà cứ làm bộ thua hết cho các ông, nhưng đằng sau thì giật giây điều khiển. Nhứt định là các ông phải vùng lên cách mạng cắt bỏ xích dây tội tình, quăng cuốc, bỏ vườn chuối đi hoang vài bửa cho các bà theo năn nỉ kêu về.

  • 498. ntt207  |  March 11th, 2014 at 11:07

    QUA rồi ngày 8 tháng 3
    tê xin năn nỉ DÂN ĐEN ở nhà
    đi rồi vườn chuối ai chăm
    quạnh hiu trống vắng tê ko đành lòng

  • 499. Dân Đen  |  March 11th, 2014 at 13:46

    Thôi rồi, đi chưa mỏi cẳng bây giờ chắc phải quay về tiếp tục làm trâu cày bừa cho các bà rồi.
    Vẩy tay, vẫy tay chào nhau
    Một lần đầu và một lần cuối
    Vẫy tay chào nhau
    Một lần cuối, và trọn cuộc đời…

  • 500. XÍ XỌN  |  March 17th, 2014 at 23:20

    SAO MÀ BUỒN QUÁ VẬY TA?
    CẢNH THÌ VẪN VẬY,NGƯỜI GIÀ HƠN XƯA?
    MAI KIA… MỐT NỌ …LƯA THƯA…
    NGÀY QUA ..THÁNG NỌ…ĐỦ VỪA …XA NHAU???

  • 501. BÀ TÁM  |  March 19th, 2014 at 05:43

    BỚ LÃO TẠ
    Ông mà kêu ÔNG TÁM dìa thăm tui một chiến thì ông muốn gì tui cũng chìu ông hết đó

  • 502. Lậy Ông Tôi Ở Bụi Này  |  March 19th, 2014 at 07:29

    Ui thui, ngùi đây chàn queo nghe Bà Tám gọi tình bùn thúi rụt. Mà thìt nghen hổng có ai mà đa tình như Bà Tám, kiu chồng nhỏ mời chồng lớn zề thăm. Ui thui zọng ngon như múi ớt.Chỉ có tui ngùi đây hiu quạnh nhớ thưng ngừi tình đã bỏ đi zới bồ mới. Ui thui:
    Gió mưa là bệnh của trời,
    Tương tư là bệnh của tui yêu nàng.

  • 503. ntt207  |  March 20th, 2014 at 11:21

    đường xưa một bóng dưới mưa
    bâng khuân chờ dấu chân xưa trở về
    người đi mấy dặm sơn khê
    quê nhà em vẫn ngày đêm mong chờ
    trăng xuyên vườn chuối buồng cau
    gió đưa xào xạc tưởng chừng bước chân

  • 504. BÀ TÁM  |  March 20th, 2014 at 19:36

    Đọc mấy câu của ntt mà tui thấy chạnh lòng
    quớ ông Tám quơi

  • 505. ntt207  |  March 23rd, 2014 at 04:53

    chạnh lòng chi hỡi TÁM ơi
    dù sao thì cũng một thời đã xa
    ai đi biền biệt phương nào
    còn người ở lại cố tìm lảng quên

    quên đi một mối tình sầu
    quên đi ngày tháng u sầu nhớ mong
    quên người quên cả đường xưa
    nhưng ko quên được mỗi khi mưa về

  • 506. BÀ TÁM  |  March 23rd, 2014 at 23:44

    như dậy là tui dứ ntt cùng một tâm trạng như nhau

  • 507. ntt207  |  March 24th, 2014 at 11:09

    có người cùng tâm trạng là tốt rồi
    có gì dui bà tâm sự với tui nghen

  • 508. Admin  |  March 24th, 2014 at 16:47

    Trang này đã quá nặng. Xin mời các bạn qua trang mới:
    “Làm Sao Bi Chừ ?”

Leave a Comment

Required

Required, hidden

Some HTML allowed:
<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed

© Copyright ayunpa.com