ayunpa.com

Trang Nhà
Chủ Trương
Góp Ý
Thương Vụ
Trường Học
Mở Ayunpa.com Email

Hình ảnh
Giới Thiệu Quê Tôi
Thông Báo/Rao Vặt
Diễn Đàn Trao Đổi
Vườn Thơ
Truyện Ngắn

Blogs Mới
Ai Cũng Biết Nhau 1
Ai Cũng Biết Nhau 2
Ai Cũng Biết Nhau 3
Ai Cũng Biết Nhau 4
Làm Sao Bi Chừ ?
Chúc Mừng / Chia Vui
Tin Buồn / Phân Ưu
Ơn Thầy Cô


Nhạc Chọn Lọc
Ayunpa
Bông Hồng Cài Áo
Đêm Ayunpa
Điều Giản Dị
Hãy Yêu Nhau Đi
Hẹn Em Năm Hai Ngàn
Không Bao Giờ Ngăn Cách
Khúc Thụy Du
Lời Ru
Nắng Chiều
Ôi Quê Nhà
Pháp Thân
Rừng Xưa Đã Khép
Thà Như Giọt Mưa
Thu Hát Cho Người
Trúc Đào
Về Quê
Vì Tôi Là Linh Mục

THÁNH GIA – THĂNG TIẾN II

Trang Blog này mở ra cho các bạn bè, bằng hữu đã học ở các trường Thánh Gia – Thăng Tiến để giao lưu, trao đổi với nhau những buồn vui trong cuộc sống. Mọi thắc mắc, trở ngại xin liên lạc Nay Cui ở email: naycui@ayunpa.com

346 Comments Add your own

  • 1. TG&TT  |  November 23rd, 2010 at 04:21

    Để mở hàng cho trang blog mới , tôi xin chào tất cả anh chị em lời chào THÂN ÁI. Và không quên phái nữ quê tôi ” AYUNPA” đã tô điểm cho đời .

    Xứ người son phấn lượt là
    Quê tôi sắc đẹp mặn mà tự nhiên
    Xứ người “DIET” kinh niên
    Quê tôi kiều diễm dáng hiền mảnh mai
    Xứ người bom, hút, cắt, may
    Quê tôi tuyệt dịu trong ngoài trời cho
    Xứ người thân lép lưng go
    Quê tôi da mịn ngực no nỏn nà
    Xứ người môi mép chua ngoa
    Quê tôi nhỏ nhẹ thực thà dịu êm
    Xứ ngươi quần áo “Brand-Name”
    Quê tôi bình dị … Bon chen khỏi cần
    Xứ người trưa tối Nhà Hàng
    Quê tôi nấu nướng ngon ăn tại nhà
    Xứ người vàng bạc ngọc ngà
    Quê tôi chúa ghét rườm rà khoe khoang
    Xứ người mua sắm mê man
    Quê tôi tiết kiệm chẳng màng sắm mua
    Xứ người so sánh hơn thua
    Quê tôi chả thiết tranh đua với đời
    Xứ người đen đỏ tơi bời
    Quê tôi một bước không rời chồng con
    Xứ người quên chử keo sơn
    Quê tôi Tứ’ đức Tam Tòng thuộc mau.

    *Nửa tim ta gởi cho người,
    Nửa tim còn lại xin dành nơi đây*

  • 2. ntt207  |  November 23rd, 2010 at 09:38

    NÊN XEM LẠI CHỚ VỘI TIN
    ĐÓ LÀ XA LẮM LĂM >>>>>>>>>>>>>RỒI
    BÂY GIỜ HIỆN ĐẠI RỒI >>>>>NHỚ BẠN ƠI

    NTT NÓI ZUI THÔI NGHEN XỨ MÌNH MÌNH CỨ CA NGỢI ĐI ( TRONG ĐÓ CÓ TUI NỮA
    mỗi bước chia ly mỗi bước buồn
    mỗi lần xa nhớ vạn lần thương
    xa nhau cảm thấy lòng lưu luyến
    hai chữ bạn thân một chữ buồn

  • 3. NDT  |  November 23rd, 2010 at 13:26

    Lời hay ý… tếu

    Trăm năm bia đá cũng mòn,
    Bia chai cũng bể, chỉ còn bia…ôm.

    Khi yêu nhau thì người ta thề sống chết có nhau, còn khi ghét nhau rồi thì người ta thường thề sẽ sống chết với nhau.

    Chết cho người phụ nữ mình yêu vẫn dễ hơn là phải sống chung với họ.

    Ly dị là sự kiện mà người đàn ông phải giặt đồ cho mình … thay vì trước đó phải giặt đồ cho cả hai.

    Bia độc hơn rượu, bằng chứng trên thế giới chỉ có “mộ bia” mà không có “mộ rượu”

    Một người phụ nữ toàn diện: sáng diện, trưa diện, chiều diện!

    Trái tim em chỉ 2 lần mở cửa.
    Ðón anh vào và tống cổ anh ra

    Bước đến nhà em, bóng xế tà.
    Ðứng chờ năm phút bố em ra.
    Lơ thơ phía trước vài con chó.
    Lác đác đằng sau chổi lông gà

    Tình yêu là vĩnh cửu.
    Và chỉ duy nhất một thứ được phép thay đổi. Ðó là người yêu

  • 4. NDT  |  November 24th, 2010 at 12:43

    Nghĩ về giáo dục nhân Ngày Nhà Giáo
    Đỗ Hiếu, phóng viên RFA
    2010-11-18

    Ngày Nhà Giáo Việt Nam hay còn được gọi là Ngày Hiến Chương Nhà Giáo, hàng năm được cả nước tổ chức vào ngày 20 tháng 11.

    Tôn vinh thầy cô

    Nhân ngày này, theo thông lệ, các thầy cô nhận quà biếu từ học trò để tỏ lòng biết ơn họ, đây cũng là dịp để giới hữu trách đánh giá lại hoạt động ngành giáo dục, đồng thời đặt kế hoạch nhằm nâng cao phẩm chất của ngành giáo dục Việt Nam.

    Ngày Nhà Giáo Việt Nam được chánh phủ thiết lập từ năm 1982 nhằm mục đích phát huy truyền thống tốt đẹp của giáo giới, kiểm điểm những công việc đã làm, rèn luyện phẩm chất, năng lực hầu hoàn thành nhiệm vụ cao cả, được đất nước và xã hội giao phó.

    Dịp này, ngành giáo dục phối hợp với chánh quyền địa phương, đoàn thể nhân dân tổ chức khen thưởng các giáo viên lập thành tích xuất sắc trong việc giảng dạy cho hậu thế. Trung ương cũng nhắc nhở việc tổ chức cần được tiến hành trong tinh thần thiết thực, tránh các hình thức phô trương gây phiền hà cho cha mẹ học sinh và cho các em học sinh.

    Vì luôn được xem là một nghề cao quý, gương mẫu, trong sạch, cho nên công việc của các thầy cô giáo được xã hội Việt Nam coi trọng qua câu nói “Tôn sự trọng đạo” hay “Không thầy đố mày làm nên” hoặc “Muốn sang thì bắc Cầu Kiều, muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy.”

    Biến tướng quà tặng

    Trong khi đó một giáo viên, thầy giáo Đỗ Việt Khoa từ Hà Nội, nói lên suy nghỉ về ‘biến tướng’ cuả hình thức quà biếu cho các thầy cô giaó nhân dịp ngày Nhà giáo Việt Nam:

    “Gần đây, 20 tháng 11, đã mất dần ý nghĩa của nó, cái sự xuống cấp về đạo đức, cái giả dối xã hội, tham nhũng, sự biến chất của các thầy cô, làm cho ngày này thành gánh nặng cho phụ huynh học sinh. Đại bộ phận thầy cô còn lại bị ảnh hưởng lây cho cái xu hướng đó, vì hầu hết ban lãnh đạo các trường học ở Việt Nam nẩy sinh ra nạn bắt nhân dân đóng tiền, để làm quà, cho các thầy cô giáo, bản chất là tham nhũng, là tiêu cực thôi.

    Họ tặng quà cho thầy cô giáo bằng tiền của phụ huynh, trường nào ít thì đóng 5 trăm ngàn, có trường lên đến đôi triệu đồng, cho thầy cô. Thật ra số tiền này không nhiều so với mức sống, nhưng mà ít nhiều nó là trực tiếp bắt phụ huynh học sinh đóng.

    Cứ nói đến ngày 20 tháng 11 thì nhiều người buồn lắm, phải làm thế nào để ngày nhà giáo có đúng ý nghĩa, tôn vinh các nhà giáo, không thể dùng chuyện ép phụ huynh, ép nhân dân đóng tiền, thực chất hành vi ấy bôi nhọ giáo viên. Chúng tôi rất buồn, phải nói rằng những thầy cô đấu tranh cho sự trong sáng của ngành giáo dục đều đã bị trù dập, có thể nói là hầu hết các cấp đều không giải quyết.”

    Vào dịp này, thầy Khoa cũng đưa ra một số nhận định về tình trạng ngành giáo dục nước nhà:

    “Cách thì đầy ra đấy, nâng cao chất lượng giáo dục Việt Nam thì có cả, người ta biết cả nhưng không thể vận dụng được, không làm được do những thói quen, suy nghỉ, rất trì trệ, của đội ngũ giáo viên, của quan chức Việt Nam, những người lãnh đạo ngành giáo dục.

    Nâng cao giáo dục là một việc cực kỳ khó, bản thân giáo viên ở Việt Nam, trong điều kiện hiện nay, muốn nâng cao chất lượng lên cũng không dễ mấy, mà rất khó, nhất là trình độ về tin học. Người nào cứ ù lì, ba phải, gió chiều nào theo chiều ấy là xong việc, chính vì thế cải cách, đổi mới giáo dục Việt Nam rất khó, gặp cản trở từ nhiều phía, nhiều người, từ giới lãnh đạo đã đành rồi, nhưng cũng chính con người các thầy cô giáo. Có thể nói là giáo viên ngoài việc dạy chuyên môn của mình, thì ra ngoài đời cái kỹ năng làm việc, kỹ năng sống khác của giáo viên là rất kém.”

    Báo chí trong nước dành nhiều thông tin, hình ảnh về không khí nhộn nhịp với thị trường quà tặng tấp nập, các loại hoa tươi tràn ngập trong siêu thị, ngoài chợ trời, chào mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam, khiến người ta cảm thấy vui lây với các thầy cô, nhân lễ hội lớn dành riêng cho giao giới.

    Tuy nhiên, theo báo Dân Trí thì đối với một số giáo sinh đang học tập, rèn luyện để trở thành các thầy cô tương lai, con đường trước mắt để được làm nhà giáo vốn đã nhỏ hẹp, nay lại càng khó nhọc, gian nan hơn. Đó là những rào cản, bất công, chèn ép, tình trạng coi trọng đồng tiền và ‘mối quan hệ”, nạn “con ông, cháu cha”… đang làm vấy bẩn bục giảng.

  • 5. NDL  |  November 24th, 2010 at 22:12

    Tô mì của người lạ
    Bích Ngọc phỏng dịch

    “Câu chuyện này tôi nhận được từ một người bạn ở Malaysia gửi qua email. Chuyện cũng bình thường thôi nhưng tôi chợt xúc động vì đã có lúc tôi cư xử giống như cô bé trong truyện. Tôi cũng mong câu chuyện rất thường này được đăng để may ra cô con gái lớn của tôi, người hay bỏ nhà đi sau khi bị tôi mắng, có thể đọc được”.

    Tối hôm đó Sue cãi nhau với mẹ, rồi không mang gì theo cô đùng đùng ra khỏi nhà. Trong lúc đang lang thang trên đường phố, cô mới nhớ ra rằng mình chẳng có đồng bạc nào trong túi, thậm chí không có đủ mấy xu để gọi điện về nhà.
    Cùng lúc đó cô đi qua một quán mì, mùi thơm bốc lên ngào ngạt làm cô chợt cảm thấy đói ngấu. Cô thèm một tô mì lắm nhưng lại không có tiền!
    Người bán mì thấy cô đứng tần ngần trước quầy hàng bèn hỏi: “Này cô bé, cô có muốn ăn một tô không?”
    “Nhưng… nhưng cháu không mang theo tiền…” – cô thẹn thùng trả lời.
    “Được rồi, tôi sẽ đãi cô – người bán nói – Vào đây, tôi nấu cho cô một tô mì”.
    Mấy phút sau ông chủ quán bưng tới cho cô một tô mì bốc khói. Ngồi ăn được mấy miếng, Sue lại bật khóc.
    “Có chuyện gì vậy?” – ông ta hỏi.
    “Không có gì. Tại cháu cảm động quá!” – Sue vừa nói vừa lấy tay quẹt nước mắt.
    “Thậm chí một người không quen ngoài đường còn cho cháu một tô mì, còn mẹ cháu, sau khi cháu cự cãi đã đuổi cháu ra khỏi nhà. Chú là người lạ mà còn tỏ ra quan tâm đến cháu, còn mẹ cháu… bả ác độc quá!” – cô bé nói với người bán mì…
    Nghe Sue nói, ông chủ quán thở dài: “Này cô bé, sao lại nghĩ như vậy? Hãy suy nghĩ lại đi, tôi mới chỉ đãi cô có một tô mì mà cô đã cảm động như vậy, còn mẹ cô đã nuôi cô từ khi cô còn nhỏ xíu, sao cô lại không biết ơn mà lại còn dám cãi lời mẹ nữa?”
    Sue giật mình ngạc nhiên khi nghe điều đó.
    “Tại sao mình lại không nghĩ ra nhỉ? Một tô mì của người lạ mà mình cảm thấy mang ơn, còn mẹ mình đã nuôi mình hàng bao năm qua mà thậm chí mình chưa bao giờ tỏ ra quan tâm đến mẹ dù chỉ một chút. Mà chỉ vì một chuyện nhỏ mình lại cự cãi với mẹ”.
    Trên đường về cô thầm nghĩ trong đầu những điều cô sẽ nói với mẹ: “Mẹ ơi, con xin lỗi. Con biết đó là lỗi của con, xin mẹ tha thứ cho con…”
    Khi bước lên thềm cửa, cô thấy mẹ đang mệt mỏi và lo lắng vì đã tìm kiếm cô khắp nơi. Nhìn thấy Sue, mẹ cô nói: “Sue, vào nhà đi con. Chắc con đói bụng lắm rồi phải không? Cơm nước mẹ nấu xong nãy giờ rồi, vào mà ăn ngay cho nóng…”
    Không thể kềm giữ được nữa, Sue òa khóc trong tay mẹ.

    “Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta dễ cảm kích những hành động nhỏ mà một số người chung quanh làm cho chúng ta, nhưng đối với những người thân thuộc, nhất là cha mẹ, chúng ta lại xem sự hy sinh của họ là sự đương nhiên…”
    Tình yêu và sự quan tâm lo lắng của cha mẹ là món quà quý giá nhất mà chúng ta được tặng từ khi mới chào đời.
    Cha mẹ không bao giờ mong đợi chúng ta trả công nuôi dưỡng, nhưng..
    Liệu có bao giờ chúng ta biết quý trọng sự hy sinh vô điều kiện này của cha mẹ chúng ta không?

  • 6. NGUOITRONGCUOC  |  November 25th, 2010 at 01:04

    LỄ TẠ ƠN CỦA NGƯỜI VIỆT TẠI MỸ
    Là một người di dân, mỗi năm đến ngày lễ Tạ ơn tôi lại có nhiều cảm xúc. Ở đất nước Mỹ đã 25 năm, đi một đoạn đường khá dài, tôi thật có nhiều điều để cảm tạ.
    > Về Việt Nam tôi lại nhớ Mỹ
    Cứ vào tháng 11 là mọi người ở Mỹ lại nôn nao cho một ngày lễ lớn nhất trong năm – lễ Tạ ơn. Tục lệ này bắt đầu từ mấy trăm năm trước khi nhóm người di dân đầu tiên vượt qua đói khát, bệnh tật đã trúng vụ mùa nơi vùng đất mới. Sau khi gặt hái thu hoạch, họ làm lễ cảm tạ ơn trên và từ đó đến nay người Mỹ, những thế hệ người di dân tiếp nối, đã có truyền thống làm lễ Tạ ơn mỗi năm vào thứ 5 của tuần thứ tư trong tháng 11.

    Bữa tệc mừng lễ Tạ ơn của một gia đình tại Mỹ. Ảnh: recipeeworld.com.

    Đây là một lễ lớn của toàn dân tộc không phân biệt tôn giáo, tín ngưỡng, màu da, khác với lễ Giáng sinh cho người Công giáo, Hanukak của người Do Thái, Tết của Việt Nam, Trung Quốc… Ai cũng có đấng Thiêng liêng để tạ ơn, ai cũng có người để cảm tạ. Lễ vào thứ năm nên đa số đều có 4 ngày nghỉ cuối tuần thuận tiện cho việc đi lại, thăm viếng, gặp gỡ gia đình.

    Khác với Việt Nam, vào dịp lễ Tết các cửa hàng, thương gia đều tăng giá, ở Mỹ lại đại hạ giá rất nhiều món hàng, đặc biệt là thức ăn truyền thống của ngày lễ Tạ ơn như gà tây, bí rợ, khoai lang… Bình thường một pound gà tây khoảng $1-1,5 nhưng trong mùa lễ, rất nhiều cửa hàng cho không nếu khách mua chừng $50 các mặt hàng khác. Nếu chỉ bỏ ra $25 thì họ tính khoảng 20-30 cents/pound, chưa kể các hãng xưởng, công sở thường tặng gà tây cho nhân viên nữa.

    Người Việt lúc mới qua Mỹ chưa quen được mùi gà tây hoặc những thức ăn đi kèm nên thường dùng để nấu phở, làm chà bông, cà ri, cũng ít khi tổ chức ăn lễ như người Mỹ. Tuy nhiên một vài năm sau đó quen nước, quen cái, nhất là những gia đình có con đi học bắt đầu làm tiệc cho con cái có không khí như bạn bè. Đó cũng là ngày gia đình, bạn bè tụ họp với nhau, chuyện trò hàn huyên, ăn uống vui vẻ nên dần dần người Việt ở Mỹ cũng ăn lễ Tạ ơn như những người Mỹ khác.

    Bên cạnh các món ăn truyền thống vào dịp lễ như gà tây nướng, khoai tây nghiền, bánh nhân nướng (stuffing), khoai lang đỏ, bánh nhân táo, bánh nhân bí… người Việt thường kèm theo các món ăn Việt như chạo tôm, chả giò, bánh nậm, bánh ít, thịt quay và một vài món nước như soup bóng cá, cà ri, phở, bún bò Huế, hủ tiếu. Làm nhiều món vì ăn từ sáng đến tối, người ăn đồ Việt, kẻ ăn đồ Mỹ nhất là mấy đứa trẻ rất khoái món gà tây. Buổi chiều tối các ông thích coi football, các bà bàn chuyện mua sắm cho ngày hôm sau. Nhiều gia đình rủ nhau đến 12 giờ đêm là mang ghế xếp, cà phê, thức ăn nhẹ ra các cửa hàng xếp hàng chờ mở cửa lúc 5 giờ sáng. Nhiều người không cần mua nhưng nghe quảng cáo và ham vui với bạn bè nên cũng ra xếp hàng từ sớm.

    Sáng thứ Sáu rất nhiều cửa hàng mở cửa từ 5 giờ sáng, ưu tiên cho một số người đầu tiên được mua những mặt hàng rất rẻ, đại hạ giá có khi chỉ còn một nửa, các mặt hàng khác đều giảm giá rất đáng kể. Ngày thứ Sáu Đen là ngày mua bán lớn nhất trong năm, nhiều nhà kinh tế gia coi sự mua bán trong ngày này như chỉ số kinh tế của thị trường Mỹ.

    Là một người di dân, mỗi năm đến ngày lễ Tạ ơn tôi lại có nhiều cảm xúc. Ở đất nước này 25 năm, đi một đoạn đường khá dài, tôi thật có nhiều điều để cảm tạ. Ngày đến đất Mỹ với hai bàn tay trắng, vốn liếng chỉ có hai bộ quần áo cũ mèm và $5 cùng với chút tiếng Anh ít ỏi. Hội nhà thờ Tin Lành đã hướng dẫn cho tôi có nơi ăn chốn ở cho dù chỉ là một căn phòng nhỏ bé ở một cư xá nghèo. Họ đã mang tặng tôi những bộ xoong nồi tuy cũ nhưng vẫn còn dùng được, thùng quần áo tuy còn tốt nhưng rộng và dài so với khổ người bé nhỏ của tôi. Cuộc đời mới của tôi ở Mỹ đã bắt đầu như thế đó. Điều quan trọng nhất trong đời tôi là họ đã đưa tôi đi học Anh văn, đã đóng tiền học cho tôi semester đầu tiên trong college và đã khuyến khích tôi học tập không được nản lòng. Những năm tháng đại học cực khổ, buồn, lạnh lẽo, thậm chí đói vì không có tiền ăn ở ngoài khi đi học về trễ, nhà ăn ký túc xá đã đóng cửa, nhiều lúc tôi muốn buông xuôi tất cả nhưng tôi tự nhủ với mình sức khoẻ không có, nghề nghiệp cũng không, bỏ học ra làm được gì thôi thì phải ráng. Ráng được 4 năm thì người bảo trợ lại khuyến khích đi thi MCAT rồi vào học Y khoa và cuối cùng cũng xong 5 năm, ra trường, thi đậu và hành nghề đến giờ. Ngồi nghĩ lại cuộc sống hôm nay tôi có được một phần có sự cố gắng của bản thân, một phần có sự giúp đỡ, hướng dẫn của người bảo trợ, phần khác nhờ học bổng của chính phủ Mỹ. Thế thì tôi chắc chắn phải tạ ơn rồi.

    Xin tạ ơn đất mẹ Việt Nam đã sinh ra tôi, tạ ơn đất Mỹ đã cưu mang, đã cho tôi một cuộc sống ấm êm tuy trầm lặng, bình thường nhưng hạnh phúc.
    Xin tạ ơn bố mẹ đã mang nặng đẻ đau nuôi nấng, dạy dỗ con nên người.
    Xin tạ ơn các bạn bè, người thân ở xung quanh đã giúp đỡ, đã bên cạnh tôi trong những ngày gian lao, khó nhọc cũng như vui vẻ, sung sướng.

    Thân chúc các bạn một mùa lễ Tạ ơn an lành. Mong rằng mọi người hãy cùng nhau nghĩ đến những niềm vui, ơn phúc của người khác mang đến cho mình và san sẻ với những người xung quanh, cho nhau một tí, nhịn nhau một tí để cuộc đời nhẹ nhàng và đơn giản hơn. Mỗi người một ít, một ít góp lại sẽ thành cơn sóng lớn để xoá đi những thói hư tật xấu, những bất công, lừa đảo ở quanh ta. Những điều này không cần phải mua bằng tiền chỉ bằng một tấm lòng mà thôi.

    Thân ái.

    Tina Tran

  • 7. TG&TT  |  November 25th, 2010 at 03:48

    Cảm ơn thầy NDL, qua câu chuyện “Tô mì của người lạ” Đã nhắc nhở chúng em đến ngày ” LỄ TẠ ƠN”.

    LỄ TẠ ƠN . Tục lệ này bắt đầu từ mấy trăm năm trước khi nhóm người di dân đầu tiên vượt qua đói khát, bệnh tật đã trúng vụ mùa nơi vùng đất mới.
    Sau khi gặt hái thu hoạch, họ làm lễ cảm tạ ơn trên và từ đó đến nay , những thế hệ người di dân tiếp nối, đã có truyền thống làm lễ Tạ ơn mỗi năm vào thứ 5 của tuần thứ tư trong tháng 11 hằng năm.

    Xin tạ ơn đất mẹ Việt Nam đã sinh ra tôi, tạ ơn đất nước đã cưu mang, đã cho tôi một cuộc sống ấm êm tuy trầm lặng, bình thường nhưng hạnh phúc.

    Xin tạ ơn bố mẹ đã mang nặng đẻ đau nuôi nấng, Xin tạ ơn thầy cô (Souer , Cha )dạy dỗ con nên người.
    Xin tạ ơn các bạn bè, người thân ở xung quanh đã giúp đỡ, đã bên cạnh tôi trong những ngày gian lao, khó nhọc cũng như vui vẻ, sung sướng.

    THÂN CHÚC MỌI NGƯỜI MỘT MÙA LỄ TẠ ƠN AN LÀNH .

    Mong rằng mọi người hãy cùng nhau nghĩ đến những niềm vui, ơn phúc của người khác mang đến cho mình và san sẻ với những người xung quanh, cho nhau một tí, nhịn nhau một tí để cuộc đời nhẹ nhàng và đơn giản hơn. Mỗi người một ít, một ít góp lại sẽ thành cơn sóng lớn để xoá đi những thói hư tật xấu, những bất công, lừa đảo ở quanh ta. Những điều này không cần phải mua bằng tiền chỉ bằng một tấm lòng mà thôi.
    Thân ái.

    *Nửa tim ta gởi cho người,
    Nửa tim còn lại xin dành nơi đây*

  • 8. SA TRUNG KIM  |  November 25th, 2010 at 09:11

    NGÔI NHÀ THÂN YÊU
    Viết tặng 2 trang blog mới.

    Cho qua những tháng ngày buồn
    Nơi ngôi nhà củ trăm đường nhiễu nhương !
    Về nhà mới kết yêu thương
    Chia vui xẽ ngọt đời thường cùng nhau
    Vui buồn tâm sự đổi trao
    Tri âm tri kỷ tâm giao tỏ bày
    Nhớ chi chuyện cũ đắng cay
    Giận hờn trách móc lốc rày sao vui
    Rượu mới bình cũ đẩy lùi
    Rượu mới bình mới cho đời vui hơn
    Bạn bè chẳng nệ người dưng
    Người dưng đến với người dưng thành đồng
    Đồng tâm đồng trí đồng lòng
    Nơi ngôi nhà mới thong dong nói cười
    Ai vui thì cứ xin mời
    Nhập gia…tùy tục đừng khơi chuyện buồn.
    Cheo reo đêm 25/11/2010

  • 9. NDL  |  November 26th, 2010 at 04:25

    Lọc Thận Không Đến 1 Dollar….

    Năm này qua năm khác các quả thận của chúng ta phải lọc máu bằng cách loại bỏ muối, chất độc và bất kỳ những chất vô bổ vào trong cơ thể của chúng ta.Theo thời gian muối sẽ tích tụ ngày càng nhiều và phải được xử lý lọc bỏ. Chúng ta sẽ làm điều đó như thế nào?

    Rất dễ dàng, trước tiên chúng ta chỉ cần:

    – mua một bó ngò tây và rửa thật sạch
    – rồi cắt ra thành những đoạn ngắn cho vào một cái ấm
    – rồi chế nước sạch vào và đem nấu sôi trong thời gian 10 phút
    – sau đó để nguội và lọc lại đổ vào một bình sạch và để vào trong tủ lạnh.
    Mỗi ngày uống một ly, các bạn sẽ thấy muối và các chất độc đã tích tụ sẽ bị thải ra khỏi thận các bạn qua đường tiểu. Các bạn cũng sẽ nhận thấy nhiều điều khác lạ mà các bạn chưa từng cảm nhận bao giờ.
    Rau ngò tây được biết đến như là một liệu pháp lọc thận tuyệt diệu và lại thiên nhiên nữa.

    ***

    CLEAN YOUR KIDNEYS WITH LESS THAN $1.00

    Years pass by and our kidneys are filtering the blood by removing salt, poison and any unwanted entering our body. With time, the salt accumulates and this needs to undergo cleaning treatments. How are we going to do this?
    It is very easy, first take a bunch of parsley and wash it clean Then cut it in small pieces and put it in a pot and pour clean water and boil it for ten minutes and let it cool down and then filter it and pour in a clean bottle and keep it inside refrigerator to cool.
    Drink one glass daily and you will notice all salt and other accumulated poison coming out of your kidney by urination. Also you will be able to notice the difference which you never felt before. Parsley is known as best cleaning treatment for kidneys and it is natural!

  • 10. NDL  |  November 26th, 2010 at 04:35

    Phat giao co mua VuLan, Cong giao co thang 11 va mong 2 tet hang nam de nho den ong ba to tien , nhung tren binh dien ca nuoc thi chung ta chua co le nao nhu Thanksgiving.
    Chung ta may man nho co Internet, nho giao luu voi cac nen van hoa khac nhau, chung ta biet duoc nhieu dieu hay cua nhieu nen van hoa khac nhau.
    Hay tiep nhan nhung cai hay cua nguoi , duy tri nhung cai hay cua minh , kien tao mot bau troi yeu thuong hanh phuc.
    NDL.

  • 11. Mục sở thị  |  November 26th, 2010 at 20:33

    Xin hỏi chủ nhân comment # 8 : NGÒ TÂY là loại nào, có phải là rau cần tây không hay ngò tàu. xin trả lời dùm. cảm ơn.

  • 12. SA TRUNG KIM  |  November 27th, 2010 at 10:37

    NÓI VỚI ADMIN

    Ad min ơi ! sao gỡ com… của tớ
    Bị phạm qui hay bài dở đáng chê
    Có phải vì cái nick quá nhiêu khê
    “Vàng trong cát” làm mọi người bị choáng ???
    Đừng hiểu lầm, chúng ta là bầu bạn
    Chớ vội vàng để tôi nói ông nghe
    Sa trung kim, mạng của tớ đó nhe
    Tuổi giáp ngọ cầm tinh con chim trỉ.
    Kiếp con ngựa tôi là người chân chỉ
    Muốn làm vui trang lốc mới thôi mà !
    Chuyện cũ qua rồi tất cả đã phôi pha
    Xin chớ để tị hiềm thêm dài nữa…
    Lẽ đúng sai có phải đâu ngày bữa
    Sẽ có ngày ta khắc hiểu nhau thôi
    Nào mời ông cùng nâng chén giao bôi
    Ta uống cạn vì mọi điều tốt đẹp
    Mời các bạn ta cùng nhau viết tiếp
    Bản tình ca…trang lốc mới đang chờ.

  • 13. sautam  |  November 27th, 2010 at 12:34

    Cùng #12 SA TRUNG KIM
    Nghe có cái air của Lão nông tri điền.
    Lúc chưa biết LNTĐ thì có hơi ..bị ghét một chút.
    Hôm rồi về PB,ghé LNTĐ mới không còn ghét chút nào.
    Quí một tâm hồn đẹp.
    Lại nhớ một Tona hào sảng.
    Làm việc gì cũng do thích mà làm,không vì động cơ danh và lợi.
    Có khi có một lời xin lỗi 2 người.
    Xin lỗi vì chưa kịp tâm sự nhiều,tâm sự cho hết.
    Cám ơn ngày Tạ ơn.

  • 14. Dân Đen  |  November 27th, 2010 at 12:58

    Đừng Để Bé Cái Nhầm

    Nói đến ngày lễ Tạ Ơn hầu như ai cũng biết đến sự tích người da trắng bước đầu đến tới Mỹ quốc và được người Da Đỏ giúp đỡ, đến khi được mùa họ làm lễ tạ ơn. Từ đó lệ tạ ơn được mọi người biết đến.
    Nhưng có mấy ai biết được không bao lâu sau ngày “Tạ Ơn” người Da Trắng đã phản bội những người đã giúp đỡ họ trong bước đầu lập nghiệp. Họ đã tàn sát người Da Đỏ không một chút nương tay. Người Da Trắng tuyên bố: “Chỉ có người Da Đỏ chết mới là người Da Đỏ tốt”. Và theo chỉ tiêu đó họ xua quân vào làng Da Đỏ tàn sát tất cả, đàn bà, con nít, sơ sinh, người lớn. Chỉ có người Da Đỏ chết là được tha mạng. Khi người Da Đỏ đầu hàng, người Da Trắng đã bắt họ xếp hàng lội qua băng giá đến vùng cực kì hoang dã tách biệt họ ra với đời sống xã hội văn minh, dành hết các phần đất màu mở cho người Da Trắng. Hầu hết người Da Đỏ đã ngã quị trên những con đường máu này.

    Trong cuốn hồi ký “Hãy Chôn Tim Tôi Nơi Dòng Sông Ngã Ngựa” của một người Da Đỏ sống sót kể lại quân Da Trắng trước khi vào làng đã được cho uống rượu mạnh để họ hăng tiết tàn sát người Da Đỏ không nương tay.

    Ông Trâu Ngồi (người Da Đỏ thường đặt tên mình theo loài vật) được coi là người đại diện cho dân Da Đỏ lúc bấy giờ đã nói: “Người Da Trắng đến đây đói khổ chúng tôi đã chia xẽ với họ từng hạt bắp cọng rau, họ đã trả ơn cho chúng tôi bằng máu và nước mắt”. Ông đã bị tên Ngựa Điên, một người Da Đỏ phản bội, giết chết.

    Hàng năm đến ngày lể “Tạ Ơn” người Da Đỏ tụ lại kể cho con cháu họ nghe những máu và nước mắt họ đã nhận được.

    Tôi mạo muội viết vài dòng này chỉ mong người Việt chúng ta khi tiếp nhận văn minh nưóc ngoài phải suy nghỉ cẩn thận, đừng để bé cái nhầm, thấy lớp bề nhoáng bên ngoài làm lung lạc tinh thần cầu tiến của chúng ta.

    Tưởng cũng nên nói thêm, dù tôi có kể câu chuyện này hàng ngàn lần ở Mỹ quốc, họ cũng chẳng bao giờ làm phiền đến tôi, bởi vì ở Mỹ quốc quyền tự do ngôn luận được hiến pháp bảo vệ dù nói chuyện trái ngược với điều họ muốn nghe.

  • 15. SA TRUNG KIM  |  November 28th, 2010 at 07:56

    GỞI ST
    S T nói thật hay chơi
    Điền tôi vốn ghét những ai…không thật lòng.
    Đãi bôi…giả dối lòng vòng
    Làm sao kết được tâm đồng với nhau!
    Mất lòng trước được lòng sau
    Giận nhau rồi lại quí nhau đã nhiều,
    Chưa hiểu thì bảo rằng kiêu
    Hiểu rồi mới thấy hết điều thật tâm.
    Ở đời ai chẳng lỡ lầm
    Điều quang trọng nhất chữ TÂM vững bền
    Lưu Bình-Dương Lễ chớ quên
    Chuyện xưa còn đó, nghĩa tình mấy ai ?
    Đời ta…chiếc lá thu bay
    Lá rơi lá rụng loay hoay bến bờ !
    Ghét …Thương chi chuyện vu vơ
    Ngày đâu mấy chốc, đêm về đến nơi…
    Cảm ơn T đã có lời
    Xẽ chia cùng tớ, suốt đời không quên.
    Đêm 28/11/2010.

  • 16. Mục sở thị  |  November 29th, 2010 at 11:16

    CỚ LÀM SAO VẮNG TANH VẮNG NGẮT
    BỜ LỐC MÌNH TẬN SỐ RỒI SAO ?
    HỞI CHƯ HUYNH TỶ MUỘI MỚI HÔM NÀO
    CÒN RÔM RẢ MỜI CHÀO NHAU LÊN LỐC
    GIỜ TỊCH CỐC TỊNH TÂM, ÔI OAN KHỐC,
    CHỮ CHUNG TÌNH ĐÀNH CẮT ĐỨT RỒI SAO ?
    THÔI MỔ TÔI CŨNG CHẲNG DÁM TRÈO CAO
    XIN GIÃ BIỆT ĐỂ VÀO SÂN CHƠI MỚI
    THANH NIÊN XUNG PHONG MƯỜI BẢY LĂM ĐANG TỚI
    KỶ NIỆM MỘT THỜI GIAN KHÓ BÊN NHAU…
    CÓ ĐẮNG CAY MỚI HIỂU ĐƯỢC NÔNG SÂU
    VÀ MỚI THẤY NGHĨA NHAU TRONG CUỘC SỐNG.
    BUỒN QUÁ ĐÓ AYUNPA DẬY SÓNG
    NGHĨA KIM BẰNG ĐÀNH LẲNG LẶNG…BYE…BYE.

  • 17. Dân Đen  |  November 29th, 2010 at 11:44

    Mụt Sở Thị tên nghe oai quá. Tôi vội vàng dở cuốn Dân Đen tự điển ra tra xét xem Mụt Sở Thị có nghĩa là gì. Sách viết rằng:
    Mụt có nghĩa là mụt nhọt, mụt ngòi.
    Sở có nghĩa là sở khanh, cũng có nghĩa là nơi các quan làm việc.
    Thị có nghĩa là thị mẹt, cũng có nghĩa là thấy, cũng có nghĩa là thị uy, ra oai.

    Ối giời ôi tên nghe khiếp thế: Một người có mụt trong con mắt, làm việc ở công sở chuyên môn lường gạt gái tơ.

    Ngài mắt toét ơi, coi chừng bị đui như Tạ Tốn đấy.

  • 18. Mục sở thị  |  November 29th, 2010 at 20:27

    TẠ TỐN ƠI, CỨU VỚI CỨU VỚI ! KHÔNG BIẾT DÂN ĐEN LÀ CÁI TAY CHA CĂNG CHÚ KIẾT NÀO MÀ HẮN DÁM XUYÊN TẠC CÁI NICK CỦA
    TỚ THEO CÁI LỐI SUY BỤNG TA RA BỤNG NGƯỜI THẾ NHỈ ? KHÔNG LẼ CUỘC …BÚT CHIẾN LẠI NỔ RA ??? Ờ, NHƯNG MÀ…CŨNG HƠI BỊ…ĐÚNG ĐẤY. HÔM NÀO TẠ TỐN MỜI HẮN DÙNG CƠM THÌ NHỚ MỜI CẢ MÌNH NỮA NHÉ ĐỂ MÌNH…PHẠT HẮN MỘT CHẦU SAY BỎ ĂN LUÔN CHO BIẾT THÂN DÂN ĐEN.
    ĐỪNG GẮP LỬA BỎ…TAY NGƯỜI
    COI CHỪNG CÓ LÚC PHẢI NGỒI…XE TAY.

  • 19. XÍ XỌN  |  November 29th, 2010 at 22:29

    BÁC TẠ TỐN ƠI ƠI
    HÌNH NHƯ CÁI BÁC CÓ MỤT NHỌT TRONG CON MẮT LÀM Ở CÔNG SỞ CHUYÊN CHỌC GÁI ĐÓ CÓ BÀ CON THÂN THIẾT VỚI ANH CHÀNG VÀNG NẰM TRONG CÁT ĐÓ BÁC TẠ TỐN Ạ… (LƯỜNG GẠT THÌ THỈNH THOẢNG..THÔI THÌ CHO LÀ CHỌC GÁI CHO NÓ NHÈ NHẸ ĐƯỢC KHÔNG BÁC DÂN ĐEN THUI. ) HAY LÀ HÔM NÀO BÁC TẠ TỐN ĐEM THUYỀN LÊN ĐỈNH CHU MÔ,RỒI,XÍ XỌN TUI SẼ CÙNG ĐI VỚI BÁC ,TA CÙNG CHÈO THUYỀN XUỐNG ĐÈO TONA ĐÃI CÁT KIẾM ÍT VÀNG VỀ ĂN TẾT…..DẠO NÀY BUÔN BÁN Ế ẨM QUÁ,CHẮC CHUYỂN NGHỀ,…HAY BÁC CÓ QUEN AI LÀM CHỦ NHÀ HÀNG QUÁN ĂN GÌ KHÔNG LÀM MÔI GIỚI CHO XÍ XỌN ĐI RỮA CHÉN BÁT GÌ CŨNG ĐƯỢC. HAY LÀM OSIN CHO CÁC ĐẠI GIA THÌ TỐT HƠN..
    HÔM TRƯỚC DÀNH DỤM ĐƯỢC ÍT TIỀN ,CẤT NHÀ TRANH NHO NHỎ,VƯÀ RỒI LŨ LỤT CUỐN TRÔI MẤT ,NAY PHẢI KIẾM VIỆC ĐỂ XÂY LẠI NHÀ MỚI….CÒN NẾU KHÔNG ĐƯỢC THÌ ĐÀNH PHẢI MƯỢN BÁC NTĐ ÍT BÀI THƠ CẦM ĐỠ( BÁC ĐỪNG LO KHÔNG CÓ NGƯỜI NHẬN,XX NGHE NÓI LÀ DẠO NÀY TNTN LÃO ẤY ĐÃ CHUYỂN QUA MỞ TIỆM CẦM ĐỦ THỨ,NÀO THƠ ,VĂN TIỂU THUYẾT,NHẬT KÍ ,KÝ SỰ GÌ LÃO ẤY CŨNG NHẬN HẾT,MÀ,LÀM ĂN KHẤM KHÁ LẮM ,CHO NÊN LÃO ẤY VẮNG BÓNG HOÀI BÁC TT KHÔNG THẤY SAO?HÌ HÌ..). VẬY NHÉ XX TUI CHỜ TIN LÀNH CỦA LÃO.

  • 20. TẠ TỐN  |  November 29th, 2010 at 23:47

    ………TRƯỚC HẾT XIN LỖI LÀ ĐÃ VÀO TRANG NÀY .VÌ THẬT SỰ TỐN LÀ CỰU HỌC SINH THCL KHÔNG DÍNH DÁNG BÊN TGTT MONG TẤT CẢ ANH CHỊ EM BỎ QUA CHO …
    …………..XIN TRẢ LỜI MỤC SỞ THỊ .
    ……….XIN CAN HAI ĐÀNG ….TIẾC THAY TẠ CHƯA ĐỔI QUA NGHỀ CÃI MƯỚN …NHƯNG THÔI NHƯ VẦY NHÉ : XIN HỎI BÁC , CÓ KHI LÀO BÁC NGHE …”CON NỢN NÀNG LÓ NĂN NÔNG NỐC ” CHƯA ? (CON LỢN LÀNG NÓ LĂN LÔNG LỐC ) THÌ ĐÔI KHI ” MỤC ” ĐỌC TRẠI ĐI THÀNH ” MỤT “HOẶC DÂN ĐEN SỢ GỌI” MỤC ” LÀ “PHẠM HUÝ ” GÌ ĐÓ NÊN GỌI TRÁNH ĐI …VẬY THÔI !…TỪ CHỖ SAI 1 LY …DẪN ĐẾN NHẦM TOÀN BỘ O.K. NGHE ! ” CÒN CHUYỆN TẠ TỐN BỊ MÙ THÌ NHƯ TỐN ĐÃ GIẢI THÍCH Ở MỘT NƠI AI CŨNG QUEN NHAU 3 .LÀ TỐN ĐÃ THAY GIÁC MẠC RỒI .KHÔNG CÓ CHI .KHÔNG CÓ CHI .NHẦM LẪN LÀ THƯỜNG .THÔNG CỦM ” NHAU LÀ CHÍNH
    …………..XONG 1 VỤ
    ……….XIN TRẢ LỜI CÔ NÀNG XX
    ĐỒNG Ý CẢ 2 TAY .NHƯNG NHƯ DZẬY MÀ KHÔNG NHƯ DZẬY . TRONG TÁT CẢ CÁC LOAỊ KIM LOẠI VÀNG LÀ QUÝ CÒN TRÊN CƠ THỂ CON NGƯỜI ,CÓ CON MẮT LÀ QUÝ NHẤT ,ĐÓ LÀ 2 ĐIỂM GIỐNG NHAU CÒN …..DIỂM THỨ 3 LÀ …CÓ LẼ CẢ 2 ĐỀU LÀ NAM GIỚI ,VÌ QUA LỜI VĂN THÌ TỘN NGHE GIỌNG VĂN SANG SẢNG VÀ HOÀNH TRÁNG LẮM ..CÒN CHUYỆN ĐÃI VÀNG …THÔI.THÔI ĐỪNG NHẮC NỮA …TỐN ĐI 2 LẦN ĐỀU ” VINH QUY BÁI TỔ VỀ LÀNG ” …(Ỷ LÀ BỊ SỐT .ĐƯỜNG ĐI KHÓ PHẢI CÁNG BẰNG VÕNG VỀ ĐÓ ” …THÔNG BÁO ….LÀNG ẨM THỰC TUỔI TRẺ CẦN TUYỂN GẤP NỮ ĐẦU BẾP …MAU MAU VỀ NỘP ĐƠN …THÊM 1 CHUYỆN NỮA …AI CÓ ĐẤT CHƯA CÓ SỔ QUYỀN SỞ HỮU ,VỀ MAU ĐỂ LÀM THỦ TỤC .TRONG ĐÓ THẤY CÓ TÊN XX , ĐÃ CÓ HỒ SƠ XIN CẤP ĐẤT NHƯNG LÂU NAY KHÔNG ĐÓNG THUẾ ĐẤT .QUÁ THỜI GIAN SẼ RÚT LẠI VÀ CẤP CHO NGƯỜI KHÁC VÀ MỚI ĐÂY TỐN CÓ NGHE LNTD ĐANG TÍCH CÓP THƠ ĐỂ XUẤT BẢN ĐÓ .ĐĂNG KÝ VỚI LÃO ĐÓ TRƯỚC ĐI …CHẬM …HỐI HẬN SẼ QUÁ ” MUỘN MÀNG ” CUỐI CÙNG TỐN XIN GỞI ĐẾN TOÀN BỘ CÁC ANH CHỊ EM TRÊN TRANG BLOG TTTG THÂN , MẪU CHUYÊN CƯỜI .:
    ………………….. ” QUẢNG CÁO ! ”
    TRÊN TI VI XUẤT HIỆN 1 ANH TIẾP THI CHO MỘT LOẠI XÀ PHÒNG ĐANG PHỎNG VẤN KHÁCH HÀNG LÀ MỘT ANH THANH NIÊN TO CON ,VẠM VỠ NHƯ LÝ ĐỨC :
    _ANH ĐÃ DÙNG THỬ BỘT GIẶT NÀY CHƯA ?
    _ DẠ RỒI ,ĐÚNG NHƯ LỜI QUẢNG CÁO TRÊN TI VI DẠO NỌ…….
    _Ồ ! KẾT QUẢ RA SAO ?
    _CHỈ CẦN VÒ SƠ HOẶC KHÔNG CẦN VÒ CŨNG SẠCH ….NHƯNG …!!!
    _NHƯNG GIÁ RẺ BẤT NGỜ .PHẢI KHÔNG ?
    _DẠ KHÔNG SỞ DĨ KHÔNG CẦN VÒ CŨNG SẠCH LÀ DO TRƯỚC ĐÓ TUI ĐÃ GIẶT VÀ CHẢI KỸ 2 LẦN RỒI !
    _…….!!!.!^%#(*^)%^#…
    ………………………….HẾT CHUYỆN .
    ………….NÀO ! NỐI VÒNG TAY LỚN NÀO …2…3…
    ( RỪNG NÚI DANG TAY NỐI LẠI ……)
    ………………………………………CẨN BÚT
    ……………………………………………TỐN

  • 21. NDL  |  November 30th, 2010 at 05:21

    54-MỘT NGƯỜI BẠN TÍN CẨN
    Một người bạn là người luôn bên cạnh,
    Là một người mà anh có thể tâm tình
    Là một người yên ủi nỗi buồn anh,
    Và biến đổi u sầu thành vui vẻ…
    Một người bạn biết đồng hành liên lỉ,
    Biết chăm lo chân thật, biết quan tâm,
    Là một người luôn đem đến một hồng ân,
    Đến nâng đỡ khi tim anh trĩu nặng…
    Khi anh nản và ê chề tuyệt vọng,
    Người bạn thân luôn có mặt gần bên,
    Không rầy la hay trách móc, than phiền,
    Nhưng luôn biết lắng nghe và thông cảm…
    Nếu anh có một người bạn tín cẩn,
    Và cho đến cùng vẫn ở cạnh bên mình,
    Anh hãy tạ ơn Thiên Chúa với lời kinh,
    Vì anh giàu có còn hơn nhà tỉ phú đấy !
    Bản dịch của TRẦN DUY NHIÊN
    DongcongNet sưu tầm 25- tháng 11-2010
    Cảm nghiệm sống
    dongcongnet – sưu tầm
    55-HÔM NAY LÀ HỒNG ÂN
    Một vài người bước vào cuộc đời bạn, rồi vội vã ra đi. Một vài người trở nên bạn hữu và ở lại một thời gian…

    Họ lưu lại những dấu chân trong lòng bạn… và chúng ta không còn như xưa nữa, vì chúng ta đã có những người bạn tốt.
    Hôm qua là lịch sử. Ngày mai vẫn còn là bí ẩn.
    Hôm nay là hồng ân. Đấy là lý do mà trong tiếng Anh, từ ngữ “hôm nay” được gọi là “present”, vừa có nghĩa là “hiện tại”, lại vừa hàm ý là “quà tặng” cho nhau.
    Tôi nghĩ rằng cuộc sống thật đặc biệt… Hãy sống và cảm nếm từng giây từng phút… Cuộc đời không phải là một buổi biểu diễn thời trang.
    Hôm nay, ngay giờ phút này đây…

    Có một người đang tự hào về bạn;
    Có một người đang nghĩ đến bạn;
    Có một người đang lo cho bạn;
    Có một người đang nhớ bạn;
    Có một người muốn trò chuyện với bạn;
    Có một người mong sao cho bạn được bình an;
    Có một người biết ơn vì bạn đã nâng đỡ họ;
    Có một người muốn nắm lấy tay bạn;
    Có một người hy vọng mọi sự sẽ ổn thỏa;
    Có một người mong bạn được hạnh phúc;
    Có một người muốn bạn tìm gặp họ;
    Có một người đang ăn mừng cho thành công của bạn;
    Có một người muốn tặng bạn một món quà;
    Có một người nghĩ rằng bạn chính là một Món Quà;
    Có một người mong bạn không quá lạnh, cũng đừng quá nóng;
    Có một người muốn ôm bạn vào lòng;
    Có một người đang yêu thương bạn;
    Có một người ngưỡng mộ sức mạnh của bạn;
    Có một người nhớ đến bạn và mỉm cười;
    Có một người muốn gục đầu trên vai bạn để khóc;
    Có một người muốn đi chơi và vui đùa với bạn;
    Có một người nghĩ bao nhiêu điều tốt về bạn;
    Có một người đang muốn che chở bạn;
    Có một người sẵn sàng làm mọi sự vì bạn;
    Có một người muốn được bạn thứ tha;
    Có một người biết ơn vì được bạn tha thứ cho họ;
    Có một người muốn cùng cười vang lên với bạn;

    Có một người nhớ đến bạn và mong bạn ở gần họ;
    Có một người cần biết rằng bạn yêu với tình yêu vô điều kiện;
    Có một người mu ốn nói với bạn là họ quan tâm đến bạn biết bao;
    Có một người muốn chia sẻ giấc mơ của họ với bạn;
    Có một người muốn xiết chặt bạn trong vòng tay;
    Có một người muốn được bạn bắt tay họ thật nồng ấm;
    Có một người quý mến tinh thần của bạn;
    Có một người ao ước có thể dừng thời gian lại vì bạn;
    Có một người ngợi khen Thiên Chúa vì tình thân thương của bạn;

    Có một người vẫn mỏi mòn chờ gặp bạn;
    Có một người yêu thương bạn vì bạn là bạn;
    Có một người mến thương cách bạn làm cho họ cảm nhận;
    Có một người muốn ở sát bên cạnh bạn;
    Có một người muốn bạn biết rằng họ ở đấy vì bạn;
    Có một người vui mừng vì bạn là bạn hữu của họ;
    Có một người muốn làm bạn với bạn;
    Có một người thức suốt đêm để tưởng nhớ đến bạn;
    Có một người ao ước được bạn lưu tâm;
    Có một người muốn biết bạn nhiều hơn và rõ hơn;

    Có một người đang thiếu những lời khuyên và hướng dẫn của bạn;
    Có một người đặt trọn niềm tin nơi bạn;
    Có một người tin tưởng bạn;
    Có một người cần bạn gửi một bức thư đến cho họ;
    Có một người cần bạn nâng đỡ;
    Có một người cần bạn đặt niềm tin nơi họ;
    Có một người cần bạn để cho họ tiếp tục làm bạn;
    Có một người đangthưởng thức một bản nhạc để gợi nhớ về bạn;
    Có một người sẽ bật khóc khi đọc được những lời này ;
    Và cũng đang có một người nào đó cần bạn gửi những giòng chữ này đến cho họ !
    Bản dịch của TRẦN DUY NHIÊN
    DongcongNet sưu tầm 25- tháng 11-2010

  • 22. NDL  |  November 30th, 2010 at 05:36

    Mục Sở Thị mến,
    Xin bạn vui lòng cho biết số Email, tôi sẽ chuyển hình NGÒ TÂY cho bạn. Rất hân hạnh găp nhau trên Blog.
    Phải chăng chữ AYUNPA PHÚ BỔN đã liên kết chúng ta .
    Thân.
    NDL

  • 23. TG&TT  |  November 30th, 2010 at 08:31

    HAPPY BIRTHDAY .LÃO NÔNG NĂM NAY ĐƯỢC MÙA ĐƯỢC GIÁ ,VUI VẺ ,HẠNH PHÚC TRONG CUỘC SỐNG, THÀNH CÔNG TRONG CÔNG VIỆC ,
    CHÚC VUI VẺ,CHÚC VUI VẺ

  • 24. Dân Đen  |  November 30th, 2010 at 11:47

    Tôi tưởng mình làm phúc thế mà bị họa. Thấy chữ Mục trong Dân Đen tự điển có nghĩa là mục nát. Cây mục nát thì gẩy, mắt mục nát thì đui. Thế nên tôi mới chữa sang thành mắt toét. Hơn nữa đui thì đã có Tạ Tốn rồi. Hai cọp làm sao ở một rừng ? Bác Toét Mắt và Bác TT lẻ ra phải cám ơn tôi chứ.

    Tôi cũng có tra gọn tên úy Xí Xọn. Tên này thật bí hiểm. Dân Đen tự điển có viết Xí có nghĩa là xấu, Xọn thì chẳng thấy trong sách vở, tiếng Việt mình rỏ ràng không có chữ Xọn. Trong giới bần nông chúng tôi thường dùng chữ xí xọn để chỉ người miệng leo lẻo, lanh chanh, nói bị gạo đâm bị thóc. Như thế Xí Xọn có nghĩa là người xấu xí đến nổi không bút mực nào tả được nên chỉ ghi một nửa, đã xấu mà còn lanh chanh chót chét nên thành Xọn. Đây là nói theo sách vở chứ ý tôi không phải vậy đâu. Xin các ngài thông cảm.

    Nhắn Tạ Tốn,
    Đêm khuya tôi đến chọi đá ở nhà Tạ Tốn nhưng chắc không ai nghe. Bây giờ mới biết là nhà ngói, hèn gì chẳng ai ra. Thôi đi, dân đen này chắc không được diểm phúc uống cốc cà phê đó đâu.

  • 25. SA TRUNG KIM  |  November 30th, 2010 at 20:57

    Sau mưa trời lại sáng hồng
    Lốc vui vì bởi có đông người vào
    Mong trời đừng đổ mưa rào
    Để cho trang lốc người vào thêm đông
    Góp tay chung sức vun trồng
    Nuôi cho trang lốc ngày càng phình to
    Những chuyện cũ chẳng hay ho
    Quyết tâm rủ bỏ đừng cho dính vào
    Vui buồn chia xẽ cho nhau
    Đùa vui rồi bỏ vơ vào làm chi
    Giận hờn trách móc nên gì
    Lại gây mặc cảm còn gì tình thân
    Mấy lời góp ý ân cần
    Thật lòng mà nói chứ không DẠY ĐỜI.
    Cùng nhau ta lại vui chơi
    Lời hay ý đẹp xin mời…tuôn ra.

  • 26. XÍ XỌN  |  December 1st, 2010 at 00:05

    BÁC TẠ TỐN ƠI
    CÁI LÃO DÂNĐEN NÀO LẠ HOẮC , MỚI BƯỚC DÔ BLOG,CHÂN CÒN ƯỚT NHÈM NHẸP CHƯA RÁO NƯỚC,MÀ ĐÃ BÀY TRÒ NÓI XẤU,TÊN XX TUI RỒI KÌA………
    BÁC CÓ DÁM CHO CÁI LÃO ĐEN ĐÓ VÀI CHIÊU KHÔNG???
    XX TUI TỨC CHẾT ĐƯỢC .NẺ ÔNG DÂN ĐEN KIA HỞI TRƯỚC HẾT XX TUI XIN HỎI
    1) CỚ SAO LÀ DÂN ĐEN?
    2) BỘ DA ÔNG ĐEN LẮM HAY SAO ? HAY CÁI GÌ ĐEN ? NÓI CHO RÕ RÀNG?
    3)BÂY GIỜ Ở VN ĐÀN ÔNG CON TRAI ,HAY ĐÀN BÀ CON GÁI HỌ ĐỀU THÍCH DA TRẮNG BÓC,NHƯ SNOW MAN , SAO CÓ MÌNH ÔNG LÀ ĐEN,HAY LÀ ÔNG ĐÃ TẪY DA TRẮNG ĐỂ THÀNH ĐEN CHO NỔI TIẾNG GIỐNG NHƯ MICHAELS JACSON ĐÃ TẪY ĐEN THÀNH TRẮNG?
    THẬT LÀ NGỘ À NGHEN
    4) DÂN ĐEN ,THEO XÍ XÔN TUI HIỂU LÀMUỐN NÓI,,,NGU NGU HAY KHỜ KHỜ GÌ ĐÓ NHƯNG SAO XX TUI THẤY DÂN ĐEN ÔNG NÓI CHIỆN HAY QÚA DẬY? HƠI XỐC XỐC,NHƯNG CŨNG MIỆNG LƯỠI LẮM CŨNG KHÔNG THUA KÉM GÌ CÁC NHÀ ……GIÁO,KHÔNG LẼ ÔNG GIẢ BỘ ?
    CÁI NÀY PHẢI HỎI LẠI BÁC TẠ TỐN,
    NHƯNG TT LÃO ƠI NÊN COI CHỪNG DÂN ĐEN HAY TRẮNG CÁCH NHAU CÁI TRỞ BÀN TAY HÀ…. THÌ LÃO CŨNG NÊN CẨN THẬN LÀ HƠN.
    XX ĐÃ NỘP ĐƠN NHIỀU CHỖ RỒI ĐANG CHỜ PHỎNG VẤN NỮA LÃO ƠI…..
    NHẮC NHỎ CHO LÃO VÀNG TRONG ĐẤT THÌ ĐÀO KHÓ.. CHỨ VÀNG TRONG CÁT DỂ ĐÃI HƠN LÃO ƠI.. CỨ THỬ ĐI VÀI CHUYẾN XEM SAO.. XX TUI CHUẨN BỊ ĐÂY CÓ VÀNG CÂY TRONG TAY MÌNH NÓI HỌ NGHE,MÀ CŨNG DỄ CHỐNG DỂ CHÈO,MÀ CŨNG DỂ ĐÂM BÌ THÓC ,THỌC BỊ GẠO NỮA PHẢI KHÔNG LÃO????? HA HA HA

  • 27. MUC SO THI  |  December 1st, 2010 at 02:14

    Mới sinh da cũng trắng hồng
    Khi thành người lớn đi rông hơi nhiều
    Suốt ngày phách lạc hồn xiêu
    Ngoài đường phơi nắng sáng chiều lang thang
    Nên chi cái lốt của chàng
    Đen thui đen thít lộ hàng Dân đen
    Sao bà lại nói…khu đen
    E rằng xúc phạm lão Dân đen đó à !
    Lão lấy đá ném mái nhà
    Như lão Tạ Tốn…ối chà chà…biết biết đâu
    Đường đường là bậc mày râu
    Chơi trò ném đá…còn đâu yêng hùng.

  • 28. MUC SO THI  |  December 1st, 2010 at 06:38

    Ông Tạ Tốn nói năng như nhà giáo
    Không sợ động lòng đến cái lão Dân đen ?
    Ôi trời ơi giọng điệu chẳng phải mèn
    Dân đen lão phen này là chết chắc!
    Hai chúng ta…thằng đui thằng toét mắt
    Phối họp tuyệt vời hắn chẳng tránh được đâu…
    Ông Dân đen xin chớ có vội ngầu
    Lấy tự điển…của ông ra mà xem lại
    Đọc ngược đọc xuôi đọc hoài đọc mãi
    Tìm chiêu nào phản pháo lại nghe không.
    Nói đùa thôi, cùng ở ngả ba sông
    Cùng uống nước chung giòng sông Ba đó
    Thân thiện đi đừng giở bài làm khó
    Kẻo ad min họ gở bỏ là xong.
    Lão Tạ ơi, thôi cũng chớ buồn lòng
    Hôm nào rảnh. tôi, ông cùng với hắn
    Nhậu một chầu chữa mắt thế là vui,,,

  • 29. TẠ TỐN  |  December 1st, 2010 at 08:03

    ……………..KÍNH THƯA …CHƯ HUYNH,ĐỆ (CÓ CẢ CHƯ TỶ MUỘI )…
    TỐN QUAN NIỆM ,TRƯỚC LẠ SAU QUEN ……Y CHANG NHƯ TẠ VÀ MỘT SỐ CM ĐÃ HIỂU LẦM , ĐÃ .!@$^%$#&*(&*^….ĐẾN MỘT NGÀY NỌ . TẠ PHẢI THỐT LÊN CÂU AI OÁN ….ỦA MÀY ĐÓ À !.BỞI VẬY ” XA PHA ” ĐI NHÉ ….PHẢI CHI TẤT CẢ ANH EM TRÊN BLOG ĐỒNG LÒNG TỔ CHỨC 1 NGÀY GẶP MẶT THÌ QUÁ HAY ,,,CHẢ CẦN MÂM CAO CỖ ĐẦY MỖI NGƯỜI 1 LY CÀ PHÊ HOẶC MỘT CHAI NƯỚC NGỌT LÀ ĐỦ .CÓ BAO NHIÊU CM ĐÂU ? ĐỂ GIẢI TOẢ THẮC MẮC ,BUỒN PHIỀN ………………………………..CẨN BÚT
    …………………………………..TỐN

  • 30. ntt207  |  December 1st, 2010 at 08:36

    CHỊ XX ƠI LÃO TA TỐN CÓ LỜI MỜI TỶ MUỘI TA VỀ GẶP MẶT ĐÓ (ÁO CHỊ SI )CHO NTT BIẾT ĐỂ CÒN CHUẨN BỊ NHÉ
    CƠM !!!!!!!!!!!!!!!ÁO !!!!!!!!!!!!!!!!!!GẠO !!!!!!!!!!!!!!!VÀ ????????????? TIÊN !!!!huyền !!!!!!TIỀN nữa chứ

    ntt

  • 31. XÍ XỌN  |  December 1st, 2010 at 09:27

    HEY ,NÀY CÁI ÔNG MỤT…LẸO TRONG MẮT,LÀM ƠN ÔNG ĐỌC CHO KỸ,TUI NÀO CÓ NÓI KH …ĐEN ĐÂU… COI CHỪNG CHỨ ÔNG HƠI GIỐNG LÃO NTĐ XỤP HẦM NỮA ĐÓ NGHEN( BỘ CÓ BÀ CON HAY SAO DẬY HẢ???? LÀM ƠN ÔNG ĐEM THƠ CẤT VÀO VIỆN …..HÀN LÂM,ĐỂ CHO BÁ TÁNH TỚI THĂM VIẾNG MÀ THƯỞNG THỨC LÀ NUMBỜ OANH ĐÓ ,HƠN LÀ ÔNG CỨ LÀM THƠ MÃI THẾ??? ,XX TUI NHIỀU LÚC CỨ PHẢI NGÂM HOÀI MÕI MIỆNG GHÊ… (HAY LÀ ÔNG KHÔNG BIẾT NÓI CHUYỆN,??????? CHỈ BIẾT LÀM THƠ THÔI???? ) CÁI NÀY CŨNG LÀ THIÊN………THIÊN GÌ ??? HỞ LÃO TTỐN??? BÍ RỒI.
    LÃO TT UI, ….CÁI ÔNG MỤT LẸO KÊU XỌN TUI BẰNG BBBBBÀ À À À À À KIÀ,NGHE LÀ GHÉT RỒI.( CHẮC LÀ BÀ NGOẠI CỦA CHÁU NỘI ỔNG QUÁ? HAY LÀ BÀ XÃ??????? KÍU EM LÃO TẠ….
    NTT207 ƠI!
    TA Ở CHUMÔ CHỚ ĐÂU MÀ KÊU RÉO,
    Bước xuồng núi ngược dòng sông nhỏ
    Qua sông yun thẳng tới PỜ TO
    Nếu TÊ nghe thảnh thót giọng hò
    Thì nhớ đón,nếu không phù…….Mỏ.. hè hè

  • 32. ntt207  |  December 1st, 2010 at 10:15

    ÁI CHÀ !!!!!!
    AI CHỌC GIẬN CHỊ XX VẬY TA?

    ĐƯỜNG ĐI CHƯ MỐ QUANH CO
    QUA CẦU BẾN MỘNG VÒNG VỀ SÔNG YUN
    NGƯỢC ĐƯỜNG XA LẮM CHỊ UI
    “CHIM KÊU VƯỢNG HÚ “CHỊ HÒ Ở ĐÂU
    EM NGHE SẼ LỘI NGƯỢC DÒNG
    SANG SÔNG ĐÓN CHỊ CÙNG VỀ (CHEO REO )
    TỌA ĐÀM Ở CHỖ (TONA)
    RỰU CẦN ! GÀ NƯỚNG !LÁ MÌ CƠM LAM

    RẤT HẤP DẪN ĐÓ CHỊ ƠI !

  • 33. MUC SO THI  |  December 1st, 2010 at 10:47

    Nhỏ XX ơi, Mụt tui nói mông lung thôi, đâu có dám coi trời bằng vung mà đụng chạm tới ai đâu, cớ sao lại vận vào cho mình rồi đem cái Lão NTĐ nào đó ra hù dọa Mụt tui làm vậy? lão ấy lâu nay sợ quá trốn mất tiêu rồi còn đâu.
    Hay là nhỏ XX bắt nạt lão ấy quen rồi giờ muốn bắt nạt đến Mụt tui mới vừa chân ướt chan ráo gia nhập hội phong thần…?ngôn ngữ loài người có 2 cách diễn đạt, vần và xuôi…nghỉ thế nào nói ra thế ấy tự nhiên nó thành thơ chứ Mụt tui đâu muốn dzậy.Có thế mà nhỏ cũng trù ẻo Mụt tui vào viện hàn lâm là rừng lạnh khác nào nhỏ rủa tui chết quách cho rảnh để khỏi bị rác tai rác mắt khi cứ phải căng mắt ra đọc những lời vô nghĩa của Mụt tui trên blog, có đúng vậy không…bà wai của cháu nội tui ???!!!Hay là Mụt tui và nhỏ XX kiếp trước có nợ nần chi nhau mà kiếp này “ đối nghịch” để trả nợ quậy???
    Thôi cho tui xin 2 chữ bình an…Còn cái lão Tạ tốn nữa, bộ cũng muốn quay lưng với bạn
    hữu nữa sao ? hay là ông sợ bị quần hùng cô lập, không có người để ông trút bầu tâm sự.
    Tối nay định lên nhà ông chơi UỐNG CÀ PHÊ với lão dân đen, nhưng gọi điện mãi ông chả bát máy, tự ái quá bỏ dzìa uống rượu với dợ…à tại nhỏ XX chê tớ không biết nói chiện nên tớ xã stress hơi dài…thông cảm nghe. Nè, nhỏ XX không ai dám gọi bà xã đâu
    Nghe, đừng có mà ác khẩu. Ntt có nhận lời lão Tạ uống cà phê không đường thì ới mình một tiếng nhen, sao rủ XX không dzậy ? Chúc tất cả ngủ ngon.

  • 34. TẠ TỐN  |  December 1st, 2010 at 11:05

    ……TẠ TA KHUYÊN NGĂN MÃI MÀ CÁC VỊ CỨ ….
    …QUA MỘT ĐÊM TA SUY LUẬN XEM AI ĐÃ ĐỊNH NGHĨA ĐÚNG ….THẬT LÀ KINH HÃI …!!!
    ” TA TÔN TRỌNG NGƯỜI TỨC LÀ TA TÔN TRỌNG TA “…VÌ “CHO TA BIẾT BẠN MI LÀ AI TA SẼ CHO BIẾT TÍNH CÁCH CỦA MI ” NHƯNG …
    1-TA PHỤC TRÊN MÁI NHÀ ĐỂ CHỜ ĐẠO CHÍCH ĐẾN …(chỉ thấy toàn loai chim đi ăn đêm …đã đi đêm thì làm sao mà chính phái được ,phải không ?)NHƯNG CHẢ HỀ CÓ ĐỘNG TĨNH GÌ CẢ (KHÔNG NÊN XÙ HẸN NHAU (KHI CÓ LỖI CẦN PHẢI BIẾT XIN LỖI VÀ SỬA LỖI ).theo sách đạo đức lớp 3 (xin thêm một chút ,,,sao gả này giống ai cũng chém theo dõi ta từ xa ,biết tuốt về ta vậy nhỉ )
    2- THEO TA NGHĨ .DÂN ĐEN TỨC LÀ DÂN NGU CU ĐEN .CHỨ KHÔNG PHẢI KHU ĐEN NHƯ MỤC SỞ THỊ NÓI ….TỪ KHU ĐEN (tự điển hán việt năm 1967 nhà xuất bản vhtt ) .TIỆN THỂ .TA NHỚ TỚI MỘT CÂU CHUYỆN .
    ………….DZÔ DZIÊN .
    Trên một chuyến xe ,có một anh thanh niên đep trai ngồi gần một cô gái , anh này muốn làm quen và …thả d …chơi , mỗi lần xe xóc lên gả nọ lại ” lấn sân ” một tí .Cô bực nhưng không nói gì .tên nọ lân la trò chuyện :
    _Sao không nói chuyện cho vui bé ?
    _Tôi ăn nói hơi vô duyên ! khó nghe .
    _Ồ !có gì mà vô duyên ,ta làm quen nhé ?.anh thấy tóc bé dài và đẹp ghê .
    _Dạ !
    _Môi bé hồng tuyệt đẹp !
    _Dạ !
    _Da bé trắng ghê à nha !
    _Anh cũng trắng vậy !.
    _Anh ở trong mát mà .ai cũng khen …
    Anh ta hớn hở khoe …
    _Vậy chứ sao cái ” lỗ đ…” em ở mát , mà tận trong sao nó lại đen thui à !
    _……….. (lủi lẹ )…
    3-THIÊN …..Ở ĐÂY LÀ THIÊN TAI CHỨ KHÔNG PHẢI THIÊN TÀI như một số người đã hiểu lầm 1 cách tai hại …..
    4- ĐỪNG TRÁCH HỌ LÀM THƠ NHIỀU ,LÝ DO Ư ?.VÌ NGHE CÓ NGƯỜI HĂM MƯỢN THƠ ĐỂ ….NÊN HỌ LÀM NHIỀU ,BIẾT ĐÂU …LỌT VÀO TẦM NGẮM CỦA AI ĐÓ ….HÊN XUI MÀ !
    5- 2 CỌP ….HOẶC 5 ,6,7, CŨNG KHÔNG CÓ GÌ .HẾT MÙA “ĐỘNG CỠN ” SƯ TỬ ĐỰC THƯỜNG SỐNG CHUNG ĐỂ DỄ KIẾM MỒI ! CÁM ƠN ĐÃ ” LO …BÒ TRẮNG RĂNG ! “,
    6-TRONG ” TỰ ĐIỂN VIỆT NAM ” THÌ TỪ BÀ ĐƯỢC GIẢI THÍCH NHƯ SAU :” TỪ BÀ ĐƯỢC DÙNG ĐỂ GỌI NGƯỜI PHỤ NỮ MỘT CÁCH KÍNH TRỌNG . ” ví dụ :kẻ này xin hầu chuyện với bà ” NGOÀI RA CÒN ĐỂ CHO NGƯỜI ĐÓ XƯNG HÔ VỚI NGỪƠI KHÁC MỘT CÁCH ĐỀ CAO MÌNH …….ví dụ :bà đây nói cho mày biết là mày đã sai rồi đó con ạ ,mày hãy rờ thần hồn mày với bà ”
    THẾ THÔI .!
    ……………XEM XONG …XÙ .
    …………..CẨN BÚT
    ,,,,,,,,,,,,,,,,,TỐN

  • 35. LNTĐ  |  December 1st, 2010 at 11:29

    XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN LỜI CHÚC MỪNG CỦA TẤT CẢ CÁC BẠN XA GẦN ĐÃ CÓ NHÃ Ý GỞI ĐẾN NHÂN NGÀY CHÀO ĐỜI CỦA TÔI.
    ĐÂY LÀ LẦN ĐẦU TIÊN SAU 57 NĂM SỐNG TRÊN ĐỜI TÔI ĐƯỢC NGƯỜI KHÁC CHÚC MỪNG SINH NHẬT. XIN CẢM ƠN LẮM LẮM…CHÚC CÁC BẠN
    MẠNH KHỎE, SỐNG LÂU ĐỂ …CHÚC. HÌ.. HÌ…PHÁ CỔ… DZÔ TRĂM PHÀN TRĂM

  • 36. XÍ XỌN  |  December 1st, 2010 at 18:54

    AI MUA THƠ HÔN HÔN …HÔN…….???????
    AI MUA THƠ NỮA ..HÔN..HÔN,…HÔN….????

    THƠ EM ĐỦ LOẠI NÈ… NGẮN CÓ ….DÀI CÓ….VỪA VỪA CŨNG CÓ :. MẠI,,,ZÔÔ
    NÀO LÀ. LỤC BÁT SÁU CÂU
    NÀO LÀ TỨ TUYỆT BỐN CÂU BỐN CHỪ
    THƠ EM AI OÁN SẦU TƯ
    SONG THẤT LỤC BÁT, NĂM MƯ BẢY BÀI
    THẤT NGÔN BÁT CÚ CÓ HAI
    TƯ DO VẦN LUẬT .. ,NẰM DÀI MÀ COI
    THƠ TÌNH ƯỚT ÁT ,MẶN MÒI
    THƠ ĐOÁN DUYÊN SỐ ,THƠ SOI PHẬN MÌNH..

    MẠI DZÔÔÔ ….
    AI MUA THƠ HÔN…HÔN…. HÔN……..???

  • 37. ntt207  |  December 2nd, 2010 at 03:44

    CHI XX ƠI ĐỪNG RAO BÁN NỮA
    CÓ MỘT NƠI ĐANG CẦN MUA
    TÁT CẢ THỂ LOẠI THƠ ĐÓ CHỊ
    NÓI LÃO XUÔI CHÈO VỀ ĐÓ MÀ BÁN
    VỀ THÀNH PHỐ (CẦN THƠ )

    CÔNG CHỊ QUẢNG CÁO CHẮC CÓ HOA HƯỜNG NHIỀU ĐÂY

  • 38. TG&TT  |  December 2nd, 2010 at 08:16

    ĐÊM CHEOREO

    ĐÊM THANH VANG TIẾNG CHIÊN CỒNG
    THOẢNG MÙI HƯƠNG LÚA BÊN DÒNG SÔNG BA
    RƯỢU CẦN NHẮP VỚI LỜI CA
    NHÂN TÌNH NGHĨA NẶNG CHAN HÒA MUÔN NƠI

    *Nửa tim ta gởi cho người,
    Nửa tim còn lại xin dành nơi đây*

  • 39. Mục sở thị  |  December 2nd, 2010 at 10:27

    1- HÔN CHI HÔN DỮ RỨA BÒA…
    MỒM ĐÂU ĐỂ THỞ…CHẾT CHOA NẪU RÙI!
    2- THƠ TUI TUI ĐỂ LÀM MỒI
    AI ƯA THÌ ĐỌC, AI KHÔNG THÌ CHỪA
    CÓ GÌ MÀ PHẢI PHÂN BUA
    ĐỂ LÂU THÀNH…THƠ CỔ CHẲNG CÓ THỪA ĐI ĐÂU.
    ( ý QUÊN, LẠI THƠ NỮA RẦU…XIN LẪU NHÉ.)
    3- DÂN ĐEN SAO CỨ GẮP LỬA BỎ TAY NGƯỜI, ĐỪNG CÓ MUỐN CHO MÌNH SINH CHO BẠN ÔNG NHÉ, TUI VỚI NTT LÀ BÀ CON…HỌ XA CA NÔNG BẮN 7 NGÀY MỚI TỚI LẬN ĐÓ. ÔNG NÓI TT MẤT ĐẠO VẬY TT LÀ …VÔ ĐẠO À ! CHẾT MẤT THÔI, EM CHẢ DÁM ĐÂU…SỢ NẮM SỢ NẮM, NÃO TẠ MÀ ĐIÊN NÊN THÌ KHỐI…CHẾT!!! EM CHẢ DẠI MÀ NÓI BẬY ĐÂU HI HI…

  • 40. Dân Đen  |  December 2nd, 2010 at 12:57

    Tôi cũng xin lỗi đã lấn sân này, không biết mình có đủ tư cách vào đây không. Dù sao đi nữa tôi và Thăng Tiến cũng có chút thân tình, tôi xin chia xẽ với các bạn.
    Hồi xưa vì nhà nghèo tôi không được đi học, mỗi sáng tôi thường phụ cha tôi đẩy xe ba gác ngang trường TT ra chợ bán rau. Nhìn các cô, các cậu học trò tung tăng sách vở tôi thèm lắm, ước ao có được một ngày đi học như vậy.
    Cha tôi chết tôi đi làm phu khuân hồ mặc dù tuổi đời cũng xấp xỉ với các bạn. Một hôm tôi xin được việc khuấy hồ để xây thêm phòng học cho trường Thăng Tiến, tôi mừng lắm dẩu sao tôi cũng bước được vào trong sân trường rồi. Nhiều ngày vất vả, mồ hôi quyện với hồ không làm tôi sờn lòng, trái lại tôi còn làm hăng hái hơn vì tôi đang xây trường mà. Giờ ngơi nghỉ tôi thường đến tựa bức tường gấn cửa sổ để được nghe tiếng thầy cô giảng bài. Có một thầy Nguyên dạy sử địa thường nhắc về những cuộc chiến chống xâm lăng, và việc mở mang bờ cỏi về phương Nam của dân tộc ta. Một hôm thắc mắc quá tôi chờ thầy đứng một mình ngoài sân rồi hỏi:” Thưa thầy, con có chút chuyện muốn hỏi thầy: Tại sao người Tàu mang quân vô xâm chiếm nước ta, thầy gọi là xâm lăng, còn mình mang quân đi chiếm Chiêm Thành thầy gọi là mở mang bờ cỏi ?” Thầy Nguyên nhìn tôi: “Thôi đi khuấy hồ đi, hỏi vậy lở học trò nghe được làm sao tôi trả lời”. Tôi lầm lủi ra khuấy hồ tiếp.

    Bây giờ thầy Nguyên đã làm Cha, còn tôi thì cũng đã già, tuy nhiên tôi vẫn lấy làm tự hào là mồ hôi mình đã bỏ ra giúp xây nên trường. Khi rảnh rổi tôi thường dẫn các con tôi ngang đây chỉ vô mái trường đổ nát rồi bảo chúng. Cha ông các con mấy ngàn ngày đánh Pháp, không có gì để lại cho chúng ta cho nên đến đời cha nghèo khổ, cha chẳng có gì, chỉ có chút tự hào là đã góp phần vào xây dựng tương lai cho các thế hệ tiếp nuối. Các con ơi, ăn quả nhớ kẻ trồng cây. Đời các con sung túc cũng vì có những người đi trước vung sới. Bức tường cũ kỷ phía trong kia là do mồ hôi cha đổ ra dựng nên.

    Tháng Tám vừa rồi đi ngang qua trường cũ, thấy bức tường năm nào đã bị san bằng. Dấu tích đời tôi đã bị phá vỡ, các con tôi sẽ không bao giờ có cơ hội chỉ con cháu chúng mà nói nơi đó là phần đời của ông cha nó. Vĩnh viễn. Không còn.

  • 41. TG&TT  |  December 3rd, 2010 at 07:21

    SỚM BẾN MỘNG.

    RẠNG ĐỐNG LỘ BÓNG NHÀ SÀN
    BẾN SÔNG SƠN NỮ TƯƠI CƯỜI ĐÙA VUI
    LĂN TĂN SÓNG GỢN THUYỀN CÂU
    BẾN ĐÒ THUYỀN ĐỖ CẮM SÀO CHỜ NHAU

    ÁNH DƯƠNG VÀNG ÓNG DÃ QUỲ
    XA KIA IN BÓNG HÀNG DỪA XANH TƯƠI
    CHEOREO MỘT CẢNH THANH BÌNH
    NHÌN XUYÊN BẾN MỘNG HỮU TÌNH CHỨA CHAN

    *Nửa tim ta gởi cho người,
    Nửa tim còn lại xin dành nơi đây*

  • 42. TẠ TỐN  |  December 3rd, 2010 at 10:42

    ……….HAY .! HAY .CHÍ LÝ ….CHÍ LÝ
    CẢM ƠN LỜI HAY Ý ĐẸP VỀ CHEO REO .
    ………………………CẨN BÚT
    ………………………….TỐN

  • 43. DỊ NHÂN  |  December 4th, 2010 at 11:24

    Cuối tuần lang thang trên web DN thấy bài nầy hay hay gởi đến quần hùng xem cho vui nhé:

    Tiếng Việt Dễ Thương Qua Hai Miền Nam , Bắc

    Bắc bảo Kỳ , Nam kêu Cọ (gọi là Kỳ Cọ)
    Bắc gọi lọ, Nam kêu chai
    Bắc mang thai, Nam có chửa
    Nam xẻ nửa, Bắc bổ đôi

    Ôi ! Bắc quở Gầy , Nam than Ốm
    Bắc cáo Ốm, Nam khai Bịnh
    Bắc định đến muộn, Nam liền la trễ
    Nam mần Sơ Sơ, Bắc nàm Nấy Nệ

    Bắc lệ tuôn trào, Nam chảy nước mắt
    Nam bắc Vạc tre, Bắc kê Lều chõng
    Bắc nói trổng Thế Thôi , Nam bâng quơ Vậy Đó
    Bắc đan cái Rọ , Nam làm giỏ Tre,

    Nam không nghe Nói Dai, Bắc chẳng mê Lải Nhải
    Nam Cãi bai bãi, Bắc Lý Sự ào ào
    Bắc vào Ô tô, Nam vô Xế hộp
    Hồi hộp Bắc hãm phanh, trợn tròng Nam đạp thắng

    Khi nắng Nam mở Dù, Bắc lại xoè Ô
    Điên rồ Nam Đi trốn, nguy khốn Bắc Lánh mặt
    Chưa chắc Nam nhắc Từ từ, Bắc khuyên Gượm lại
    Bắc là Quá dại, Nam thì Ngu ghê

    Nam Sợ Ghê, Bắc Hãi Quá
    Nam thưa Tía Má, Bắc bẩm Thầy U
    Nam nhủ Ưng Ghê, Bắc mê Hài Lòng
    Nam chối Lòng Vòng, Bắc bảo Dối Quanh

    Nhanh nhanh Nam bẻ Bắp, hấp tấp Bắc vặt Ngô
    Bắc thích cứ vồ, Nam ưng là chụp
    Nam rờ Bông Bụp, Bắc vuốt Tường Vi
    Nam nói: mày đi ! Bắc hô: cút xéo.

    Bắc bảo: cứ véo ! Nam : ngắt nó đi.
    Bắc gửi phong bì, bao thơ Nam gói
    Nam kêu: muốn ói, Bắc bảo: buồn nôn !
    Bắc gọi tiền đồn, Nam kêu chòi gác

    Bắc hay khoác lác, Nam bảo xạo ke
    Mưa đến Nam che, gió ngang Bắc chắn
    Bắc khen giỏi mắng, Nam nói chửi hay.
    Bắc nấu thịt cầy, Nam thui thịt chó.

    Bắc vén búi tó, Nam bới tóc lên
    Anh Cả Bắc quên, anh Hai Nam lú
    Nam : ăn đi chú, Bắc: mời anh xơi !
    Bắc mới tập bơi, Nam thời đi lội.

    Bắc đi phó hội, Nam tới chia vui
    Thui thủi Bắc kéo xe lôi, một mình xích lô Nam đạp
    Nam thời mập mạp, Bắc cho là béo
    Khi Nam khen béo, Bắc bảo là ngậy

    Bắc quậy Sướng Phê , Nam rên Đã Quá !
    Bắc khoái đi phà, Nam thường qua bắc.
    Bắc nhắc môi giới, Nam liền giới thiệu
    Nam ít khi điệu, Bắc hay làm dáng.

    Tán mà không thật, Bắc bảo là điêu
    Giỡn hớt hơi nhiều, Nam kêu là xạo.
    Bắc nạo bằng gươm, Nam thọt bằng kiếm
    Nam mê phiếm, Bắc thích đùa.

    Bắc vua Bia Bọt , Nam chúa La-De
    Bắc khoe Bùi Bùi lạc rang, Nam : Thơm Thơm đậu phọng
    Bắc xơi na vướng họng, Nam ăn mãng cầu mắc cổ
    Khi khổ Nam tròm trèm ăn vụng, Bắc len lén ăn vèn

    Nam toe toét «hổng chịu đèn», Bắc vặn mình «em chả»
    Bắc giấm chua «cái ả», Nam bặm trợn «con kia»
    Nam mỉa «tên cà chua», Bắc rủa «đồ phải gió»
    Nam nhậu nhẹt thịt chó, Bắc đánh chén cầy tơ

    Bắc vờ vịt lá mơ, Nam thẳng thừng lá thúi địt
    Khi thấm, Nam xách thùng thì Bắc bê sô
    Nam bỏ trong rương, Bắc tuôn vào hòm.
    Nam lết vô hòm, Bắc mặc áo quan

    Bắc xuýt xoa “Cái Lan xinh cực !”,
    Nam trầm trồ “Con Lan đẹp hết chê !”
    Phủ phê Bắc trùm chăn, no đủ Nam đắp mền
    ————————————————-
    “nguồn internet”

    *cảm ơn đời sớm mai thức dậy,cho ta thêm ngày nữa để yêu thương*

  • 44. tiêu nam tư  |  December 4th, 2010 at 12:36

    Ngồi buồn mở lốc xem chơi
    Xem rồi ngán ngẫm…sầu rơi mấy lần !
    Xỏ xiên toàn chuyện… trách nhân
    Tiên không trách kỷ, nghĩa nhân…gì !
    Bâng quơ xin có mấy lời
    Khen chê chẳng dám, chào mời cũng không
    Ai người đáng mặt tinh thông
    Ai người khờ khạo, trời phong cho rồi
    Khôn nhờ dại chịu ai ơi
    So đo bóc ngắn cắn dài làm chi
    Sân chơi trên net thiếu gì…
    Cần chi ta phải làm người bon chen.

  • 45. XÍ XỌN  |  December 5th, 2010 at 12:50

    HÌ HÌ CHÀO ANH TRAI TIEUNAMTU

    TRONG BỜ LÓC NĂM NGƯỜI MƯỜI Ý
    TRƯỚC THÌ CÃI SAU THÀNH TRI KĨ
    ANH MỚI VÀO CHỚ CÓ MÓC CÂU
    XEM RA ANH CŨNG CHẲNG HAY GÌ?
    ( Tại anh chê người ta trước đó nghe,chớ XX em đây hiền lắm đó )
    NẾU ANH MUỐN KHOE THƠ TRONG LÓC
    CỨ MỜI VÀO,NHƯNG ĐỪNG CÓ CHỌC
    CON CÓ CHA ,TỚ CŨNG CÓ THẦY
    CHỚ LÃNG VÃNG COI CHỪNG BỊ THỌC
    XX chờ xem thơ anh đó nghen,bye Anh

  • 46. XÍ XỌN  |  December 5th, 2010 at 13:33

    ĐÃ ĐI NGỦ ..NHƯNG VẪN MUỐN XEM LẠI THƠ ANH LẦN NỮA,VÌ THƠ ANH HAY LẮM..THƠLỤC BÁT ,ĐÚNG VẦN ĐÚNG ĐIỆU ,LỜI THƠ MẮNG MÕ CŨNG ÊM ÁI, DẠY ĐỜI CŨNG NHẸ NHÀNG . CHẮC ANH RÀNH VỀ SÂN CHƠI TRÊN NET LẮM NHỈ ???
    VẬY THÌ CÓ THỂ ANH LÀM MỘT BÀI THƠ CHỈ TỤI EM CÁCH NÀO VÀO SÂN CHƠI NET CHO ĐÚNG MÀ KHG BỊ LA ? DÙNG NGÔN NGỮ RA SAO?VÀ PHẢI TÂM TÌNH ĐIỀU GÌ CHO SÀNH ĐIỆU LÀ DÂN CHƠI TRÊN MẠNG NHÉ.
    XX EM CHỜ

  • 47. ntt207  |  December 6th, 2010 at 10:57

    NTT ĐI VẮNG MẤY HÔM NAY
    VỪA VỀ NHÀ ĐÃ THẤY KHÁCH TNT
    NÓI CHUYỆN HƠI KHÓ NGHE QUÁ

    TIÊU NAM TƯ
    MỚI VÀO LOC
    CHỚ DẠY ĐỜI
    NẾU CÓ BUỒN
    ĐI TÌM RỰU
    ĐỂ GIẢI SẦU
    CHỚ CÓ TÌM
    VÀO BOLOG
    RỒI PHÊ PHÁN
    CẢ NHÀ TA
    AI BẢO XEM
    MÀ NGÁN NGẨM
    CHỚ NHIỀU CHUYỆN
    GÂY BẤT HÒA
    CÓ TINH THÔNG
    XIN CHỈ BẢO
    NHỮNG ĐIỀU HAY
    VÀ Ý TỐT
    MỘT LỜI NÓI
    ĐÂU MẤT TIỀN
    LỜI NÓI HAY
    TA HỌC HỎI
    CHỚ XỎ XIÊN
    VÀ TO TIẾNG
    HÃY HÀI HÒA
    LÀ SÂN CHƠI
    TA CÙNG HỌC
    NHỮNG ĐIỀU HAY
    CÙNG LẼ PHẢI
    TRÊN CÓ THẦY
    DƯỚI CÓ BẠN
    DÒNG TÂM SỰ
    XẺ CHIA NHAU
    KẺ Ở XA
    NGƯỜI CHƯA GẶP
    CÙNG ĐÓNG GÓP
    CÀNG THÊM THÂN
    XA NHƯ GẦN
    NHỜ TRANG LÓC

    NTT

  • 48. NDT  |  December 6th, 2010 at 12:53

    “nguồn internet”

    ……….Tại sao khi về già người ta hay hoài cựu (hay nhớ lại chuyện xa xưa) ?

    Đến những năm cuối đời, ngừời ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân ga cuối, tâm linh cần trong lành, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn tìm lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân yêu, cùng nhắc lại những ước mơ thuở nhỏ, cùng bạn học nhớ lại niềm vui thời trai trẻ, có như vậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già.

    “Nhìn lại mình đời đã xanh…………………rêu “

  • 49. BTC hội ngộ TG&TT 2010  |  December 6th, 2010 at 18:47

    Thật là vinh hạnh đã nhận được thiệp mời của Phêrô BÙI HUY NGỌC mời dự Thánh lễ TRUYỀN CHỨC LINH MỤC tại TOÀ GIÁM MỤC QUI NHƠN vào lúc 05g00 ngày 10 tháng 12 năm 2010 và HIỆP DÂNG THÁNH LỄ TẠ ƠN THIÊN CHÚA vào lúc 9g30 ngày 11 tháng 12 năm 2010 tại nhà thờ TUY HOÀ .
    BTC hội ngộ TG&TT 2010 kính báo sẽ đến dự.

  • 50. XÍ XỌN  |  December 7th, 2010 at 00:09

    CHỊ NTT207 ƠI
    Sao chị lón tiếng thế,XX ở tuốt trên CHU MÔ mà cũng nghe tiếng chị đó. Chị đừng làm AnhTiêu Nam Tư sợ,ảnh mới vào cứ để ảnh làm quen,chị hù cái ảnh đi mất tiêu còn ai mà làm thơ cho chúng ta đọc hở?lâu lâu mới có được một anh chàng trẻ trung,mừng muốn chết ,chị NTT hỏng làm điệu làm dáng để cho ngưòi ta để ý,chị không thích thì để XX chứ ,cái chị này ” lóng quá ”
    Anh TNT nè,ành đừng giận.nhé,NTT nói vậy chớ mà không phải vậy đâu,anh đừng thèm để ý nha, vui lên vào làm thơ cho dui,chớ cứ để mình lão mụt ỏ chợ ,ủa mục sở thị làm thơ hoài mà không ai tranh tài với ổng ,để ổng làm tàng ,mà ổng còn kêu XX em bằng boà nàu boà nọ đó
    gật đầu làm quen nghen,
    Hỏi nhỏ ông Dân Đen giải thích dùm tên của Anh Tiên Nam Tư nghen XX nghĩ hoài mà nghĩ không ra,nhưng giải nghiã sao cho đẹp đẹp chứ đừng nói như XX , xấu quắt, XX em giận là Lão Tạ nhảy dô chưởng ông ráng chịu đó nghen,cảm ơn DĐ….

  • 51. TG&TT  |  December 7th, 2010 at 02:25

    HAPPY BIRTHDAY , HAPPY BIRTHDAY
    ANH TẠ TỐN ,VUI VẺ ,HẠNH PHÚC TRONG CUỘC SỐNG, THÀNH CÔNG TRONG MỌI CÔNG VIỆC ,
    CHÚC VUI VẺ,CHÚC VUI VẺ.

    *Nửa tim ta gởi cho người,
    Nửa tim còn lại xin dành nơi đây*

  • 52. ĐẮC CẨM  |  December 7th, 2010 at 08:06

    THƯ CHÚC MỪNG
    Nhận được tin mừng PHÊRÔ BÙI HUY NGỌC nhậm chức LINH MỤC , em xin gởi lời : chúc mừng đến gia đình thầy BÙI PHƯƠNG HẠC ,cùng tân LM PHÊRÔ BÙI HUY NGỌC .được tràn đầy ƠN HỒNG ÂN THIÊN CHÚA.Và nguyện xin Thiên Chúa là Chúa của Tình Yêu luôn đổ tràn muôn hồng ân của Người đến gia đình thầy cô.
    học trò của thầy : HỒ ĐẮC CẨM.KÍNH CHÚC MỪNG.

  • 53. ntt207  |  December 7th, 2010 at 10:29

    CHÚC MỪNG SINH NHẬT LÃO TẠ
    NTT THAY MẶT 80 MẤY TRIỆU DÂN
    CHÚC LÃO TẠ LUÔN TƯƠI KHỎE
    TRẺ ĐẸP /DA BỚT NHĂN
    CẦU MONG NHỮNG GÌ MAY MẮN TỐT ĐẸP
    ĐẾN VỚI LÃO TRONG TUỔI VỀ CHIỀU !!!!!!!!!!!

    CHÚC MỪNG CHÚC MỪNG !

  • 54. ĐINH ĐỨC LONG  |  December 10th, 2010 at 00:38

    CHÚC MỪNG
    PHÊRÔ BÙI HUY NGỌC nhậm chức LINH MỤC , chúc mừng gia đình ông bà cố BÙI PHƯƠNG HẠC .
    Đinh Đức Long

  • 55. ntt207  |  December 13th, 2010 at 09:23

    TIN BUỒN
    CHIỀU NÀY MÌNH VỪA NGHE MỘT TIN
    THẬT BUỒN
    MỘT BẠN NỮ HỌC CÙNG LỚP NK 71.72
    VỪA TỪ GIÃ BẠN BÈ TRONG MỘT TAI NẠN
    ĐÁNG TIẾC CỦA GIA ĐÌNH VÀO NGÀY :
    25 .11 .2010 TUY BIẾT HƠI MUỘN
    NHƯNG XIN THÀNH TÂM CHIA BUỒN CÙNG GIA ĐÌNH BẠN :RCOM H JU LÀNG BUON MA DƠNG
    THỊ XÃ YAYUNPA
    NHÂN ĐÂY TÔI XIN THÔNG BÁO CÙNG CÁC BẠN
    CÙNG NHAU CHIA XẺ SỰ MẤT MÁT VÀ NỖI ĐAU CỦA BẠN JU ĐÃ VĨNH BIỆT CHÚNG TA

    NTT

  • 56. tieu nam tu  |  December 14th, 2010 at 09:54

    TÔI LÀ TIỂU NAM TỬ
    TUY DỐT NHƯNG SÍNH CHỮ
    THẤY LỐC VUI LÊN THỬ
    DÈ ĐÂU BỊ CHÚNG… CHƯỠI,
    LAỊ CÓ KẺ LÀM DỮ
    ĐÒI XỬ TÊN TIỂU TỬ
    VÌ CÁI TỘI LỘNG NGỮ
    DỐT MÀ HAY NOÍ CHỮ…
    TIÊỦ NAM TÔI TRỘM NGHĨ
    MÌNH LÀ NGƯỜI QUÂN TỬ
    HÁ SỢ CHI PHỤ NỮ
    SỐNG ĐƯỢC BAO NHIÊU CỬ
    MÀ CỨ THÍCH LÀM DỮ.
    AI THÍCH THÌ CỨ CHƯỠI
    TIỂU NAM TÔI THỤT LƯỠI..HA..HA..

  • 57. XÍ XỌN  |  December 14th, 2010 at 11:28

    A.. THÌ RA ANH LÀ TIỂU TỬ
    Ồ… KHÔNG PHẢI LÀ TIỂU NAM TỬ?
    ANH CŨNG CÒN GAN ĐÓ HỬ?
    TƯỞNG ANH ĐÀ KHAI TỬ ?
    NHƯNG MÀ KHÔNG SAO ĐÂU HỬ
    ANH CỨ VÀO BLOG CHƠI THỬ
    NHỚ LÀ ĐỪNG CHƠI CHỮ
    VÀ CŨNG ĐỪNG LÀM OAI LỘNG NGỮ
    VÌ ANH LÀ NAM HÁN TỬ
    VÀ CHẮC CŨNG GIÀ NÊN HẾT….CỮ
    NÃY SINH NÓNG TÁNH GIẬN DỮ
    TỤI EM THÂN NHI NỮ
    CHỈ LÂU LÂU GIỞN NHỮ NHỮ
    CHO ANH VUI CHÚT MÀTỨC TUỠI
    CHỚ MÀ BỤNG CŨNG VUI CƯỜI
    MUỐN ANH NHƯ ĐƯỜI ƯƠI
    VUI NHÃY MÚA NHƯ ĐÔI MƯƠI
    ĐỪNG NẰM NHÀ THÀNH LƯỜI
    NÓI VUI ,CHỨ AI MÀ DÁM CHƯỠI
    ANH NÓI CŨNG QUÁ LỜI
    VUI THÌ NÓI CHUYỆN KHOA HỌC ĐỔI MỚI
    KHÔNG THÍCH THÌ ÍT LỜI
    MIỄN ĐỪNG XỐC RỐI BỜI BỜI
    ĐỪNG NÓI…. DÂN KHÁP TƠƠI
    THÌ CỨ THẾ MÀ VUI CHƠI
    HẸN ANH NHÉ,TUI THỞI LỠI XIN MỜI
    CỨ ĐỐ VUI ….,XX TUI TRẢ LỜI
    NHƯNG THƠ THẨN…CHỜI CHỜI SỢ QUÁ CHỜI
    VẬY NHÉ MỜI ANH TỬ CỨ …. XƠI

  • 58. DỊ NHÂN  |  December 14th, 2010 at 12:52

    Giấu đầu hở đuôi
    Hai thanh niên vừa chết, xuống địa ngục, làm quen và kết bạn với nhau.
    Một người hỏi:
    – Vì sao mày chết?
    – Tao chết vì lạnh – người kia trả lời. – Thế còn mày, vì sao mày chết?
    – Tao chết vì cười.
    – Mày nói thế nào, cười vui sao lại chết được.
    – Mày không tin à, để tao kể cho mày nghe. Hôm đó tao đang ở nhà người tình thì chồng nó về. Nó nhanh trí cầm ngay xô rác mang ra đưa cho chồng đi đổ, thừa lúc ấy tao lẻn về nhà. Vừa về đến nhà thì con vợ tao cũng vội vàng đưa cho tao xô rác đi đổ. Tao tức điên lên vứt xô rác xuống chạy ngay vào nhà tìm xem có thằng nào không, tao tìm mãi tìm hết mọi chỗ mà không thấy thằng nào. Tao buồn cười quá, cười lớn đến mức mà đi loạng choạng trượt chân ngã đập đầu vào tường chết.
    Nghe đến đó người bạn hét lên
    – Trời ơi, sao mày không tìm trong tủ lạnh.
    —————————–
    *cảm ơn đời sớm mai thức dậy,cho ta thêm ngày nữa để yêu thương*

  • 59. muc so thi  |  December 15th, 2010 at 01:39

    EM XÍ XỌN ĐÓ HẢ ?
    TƯỞNG RẰNG EM …BUỒN BẢ.
    NGỜ ĐÂU VẪN GIÒN GIÃ
    VẪN NÓI CƯỜI TÁ LẢ
    KHIẾN CHO CÁI THẰNG CHẢ
    BUỒN PHIỀN BAY HẾT CẢ
    VÀO LỐC CHƠI CHO ĐÃ.
    TUY TUỔI GIÀ LÃO GIẢ
    NHƯNG CŨNG THÍCH THẢO QUẢ,
    NẾU ĐƯỢC THÌ ĂN CẢ
    CHẲNG ĐƯỢC NGÃ VỀ KHÔNG!
    TÍNH TUI THÍCH BÔNG LÔNG
    VẪN THÍCH IU CHÚT CHÚT
    ĐẾN BAO GIỜ HẾT CỐT
    MỚI CHỊU L ÀM GÀ QUÈ
    ĂN QUẪN CỐI XAY LÚA
    ĐỪNG BẢO TUI DÊ CHÚA
    TUI HỜN LIỀN ĐÓ NGHE
    MÌNH LÀ CHỔ BẠN BÈ
    TỪ THỜI CÒN HỞ RỐN
    XÍ XON QUÊN NƠI CHỐN
    CHỨ TUI THÌ NHỚ WÀI
    TẠI BÀ THÍCH RA OAI
    NÊN CHI TUI TR Ả ĐŨA…
    T Ừ NAY ĐỪNG THẾ NỮA
    TA LÀM HOÀ NHAU NGHE…
    CÁI CHỊ NỜ TÊ TÊ
    CHẮC LÀ OAI RA PHẾT
    NÊN CŨNG THÍCH LÀM OÁCH
    VỚI CÁI THẰNG…NHỎ TUI
    NAY NHÂN LÚC TUI VUI
    THA CHO NÀNG ĐÓ NHÉ
    TUI BẮT VỀ LÀM BÉ
    THÌ HẾT ĐỜI NHA …EM. BYE…BYE…

  • 60. ntt207  |  December 15th, 2010 at 09:01

    TIỂU CÓ NGHĨA LÀ NHỎ
    TỬ LÀ CHẾT VẬY LÀ MẠNG SỐ CỦA ÔNG
    LÀ CHẾT YỂU SAO ?
    VẬY MÀ TUI TƯỞNG TIÊU NAM TƯ AI DÈ
    TIỂU NAM (TỬ)
    THẬT LÀ CÁI ÔNG DÂN ĐEN TRA TỪ ĐIỂN KO RÕ RÀNG
    TÔI KHUYÊN ÔNG TIỂU NAM TỬ CHỚ CÓ TO MỒM
    NẾU MUỐN HÒA

  • 61. XÍ XỌN  |  December 15th, 2010 at 10:27

    NÈ NÈ MỤC THỊ CHỢ
    ĐỪNG CÓ LƠ TƠ MƠ
    TUI KHÔNG NÓI ÔNG NHÉ.
    ĐỪNG MÀ DÁM HÓ HÉ
    TUI NÓI GÃ TIỂU TỬ
    MẮC MỚ CHI ÔNG HỬ?
    BỘ MỤC THỊ LÀ NAM TỬ?
    SAO NÓI CHIỆN TỨ TUNG
    TAI TUI SẮP NỔ BÙNG
    HÌNH NHƯ HAI LÀ MỘT?
    MỘT ÔNG THƯA ,MỘT ÔNG THỐT
    BÀ ĐÂY CHẲNG RA OAI
    TẠI BÀ THẤY CHÓI TAI
    NÊN BÀ ĐÂY HỎI THỬ
    CHÁU THỊ HAY CHÁU TỬ
    BÀ MUỐN BIẾT RA SAO?
    TẠI CHÁU NÓI ÀO ÀO ÀO
    TẠI CHÁU KHÔNG CÓ THẤY
    BỞI THỊ CHÁÚ KHÔNG COI THẦY
    BỞI THẾ CHÁU MỚI XUI
    MỤC THỊ ? NAM TỬ? CHÁU DẤU ĐÂU LÒI ĐUÔI
    NHƯNG BÀ ĐÂY THÔNG CẢM
    ,XIN CHÁU CHỚ THAM LAM
    CHỚ LẮM NICK NHIỀU NAM…
    BÀ GIÀ NÊN KINH NGHIỆM
    NÓI CÀNG NHIỀU CÀNG ĐAU TIM
    BÀ VÀI LỜI NHẮN NHU
    XIN CHÁU ĐỪNG Ủ RŨ
    XIN THỨ LỖI CHO….BÀ. BÀ.
    BỞI XÍ XỌN LÀ BÀ BÀ

  • 62. PBT  |  December 15th, 2010 at 20:50

    Qúi thây cô và các bạn cựu HS Thánh gia- Thăng tiến kính mến !
    Thế là đã 5 tháng trôi qua sau lần hội ngộ đầy xúc cảm và ấn tượng 17/7/2010. Chúng ta lại trở về với cuộc sống đời thường cùng bao lo toan vất vả, mọi ý tưởng, mọi ước muốn, mọi lời nói tốt đẹp trao gởi cho nhau cũng dần rơi vào quên lãng với bao bận rộn thường ngày đến nỗi 1 cuộc điện thoại, 1 mẫu tin nhắn, 1 lá thư hay cái mail cũng trở thành hàng hiếm và xa xí phẩm, thật buồn thay !!! Cuộc họp mặt lần thứ 2 còn ¾ thời gian nữa, liệu đến ngày ấy có hoành tráng như vừa rồi hay chỉ lèo tèo một số người còn lại ở ayunpa…
    đến để gặp nhau và nhìn nhau bằng nữa con mắt !
    Lễ NOEL lại về, PBT xin kính chúc quí thầy cô cùng toàn thể các bạn một mùa Giáng sinh An bình, một năm mới dương lich đầy dẫy niềm vui và sức khoẻ,thành đạt trong cuộc sống. Hẹn gặp lại 17/7/2011.
    NHÌN MỖI TỜ LỊCH RƠI
    THẤY ĐỜI MÌNH NGẮN LẠI
    CÒN BAO LÂU NGƯỜI HỞI ?
    ĐỂ TÌM ĐẾN VỚI NHAU
    NỐI KẾT LẠI NHỊP CẦU
    NHỮNG NGÀY XƯA THÂN ÁI.

  • 63. TG&TT  |  December 16th, 2010 at 06:14

    GỞI CM # 62 .

    Nếu bạn có thực phẩm tồn trữ trong tủ lạnh ,quần áo để mặc , mái nhà che đầu và một nơi ngủ qua đêm thế là bạn đã giàu hơn 75% trên thế giới này .

    Nếu bạn có tài khoản trong trương mục ngân hàng , tiền trong ví để tiêu xài và dư tiền để bố thí thế là bạn thuộc 8% người giàu có trên thế giới .

    Nếu mỗi sáng khi bạn thức dậy vẫn còn cảm thấy khoẻ không đau yếu . Thế là bạn diễm phúc hơn 1 triệu người không thể sống nỗi qua tuần lễ này .

    Nếu bạn chưa từng chịu đựng nguy hiểm của chiến tranh , cô đơn của tù tội , đớn đau bởi tra tấn hoặc giằn vặt bởi đói khát .Thế là bạn đã may mắn hơn 500 triệu người trên thế giới này .

    Nếu bạn có thể tham dự những buổi họp tôn giáo không phải lo sợ bị quấy nhiễu ,bắt bớ , tra tấn hoặc mất mạng sống mình . Thế là bạn có diễm phúc hơn 3 tỷ người trên thế giới .

    Nếu cha bạn mẹ vẫn còn sống và cuộc sống hôn nhân vẫn còn tồn tại . Trường hợp như bạn thật là hiếm ngay cả ở xứ Hoa Kỳ này .

    Nếu bạn vẫn còn có thể cầm tay một người lạ ,ôm vào lòng và vỗ nhẹ trên vai người ấy . Thế là bạn là một người diễm phúc bởi vì bạn vẫn còn có thể đem đến một niềm an ủi đơn sơ cho người khác .

    Nếu bạn có thể đọc được những giòng chữ này thế là bạn đã nhận được gấp đôi sự may mắn bởi vì một người nào đó đã nghĩ về bạn và sâu hơn thế nữa .

    Vậy thế là bạn đã may mắn hơn 2 tỷ người trên thế giới không hề biết đọc .

    Chúc bạn một ngày vui vẻ , đếm tính những may mắn của bạn .Chuyển đi những hàng chữ này và nhắc nhở cho mọi người biết chúng ta được may mắn như thế nào .

    Những giòng chữ này đến với bạn phỏng dịch theo thông điệp đính kèm như một lời cầu chúc bạn và gia quyến một mùa Giáng Sinh thật đầm ấm và nhiều hạnh phúc .
    (Nguồn từ email của một người em” người bạn” từ nửa địa cầu, gởi về) trong email có tên người nhận là của bạn.

    *Nửa tim ta gởi cho người,
    Nửa tim còn lại xin dành nơi đây*

  • 64. ntt207  |  December 16th, 2010 at 11:37

    SỰ THẬT MẤT LÒNG !
    PBT SUY BỤNG TA RA BỤNG NGƯỜI HAY SAO ?
    MỖI NGƯỜI MỘT CUỘC SỐNG VA CÔNG VIỆC ĐỀU KHÁC NHAU KỂ CẢ GIỜ GIẤC CŨNG KHÁC NHAU
    TẠI SAO LẠI TRÁCH CỨ BẠN BÈ BẰNG NHỮNG LỜI KO HAY NHƯ VẬY ?
    ĐÃ LÀ BẠN THÌ PHẢI TÔN TRỌNG NHAU CHỨ
    SAO LẠI GẶP NHAU NHÌN BẰNG “NỬA CON MẮT “VẬY CÒN NỬA CON NỮA NHÌN ĐI ĐÂU
    ĐƯNG NÊN SUY DIỄN VÀ TRÁCH CỨ BẠN BÈ NỮA
    CUỐI NĂM MỌI NGƯỜI ĐỀU BẬN RỘN
    CÔNG VIỆC ĐỂ HOÀN TẤT
    MUỐN TRÁCH AI PHẢI NGHĨ ĐÊN HOÀN CẢNH VÀ CUỘC SỐNG CỦA HỌ

    LỜI NÓI KO MẤT TIỀN MUA CŨNG KO AI ĐÓNG THUẾ ĐÂU NHÉ

  • 65. PBT  |  December 16th, 2010 at 20:44

    XIN LOI CHI

  • 66. NDT  |  December 18th, 2010 at 09:25

    ÔNG GIÀ NÔEL LÀ AI?
    Raymond Thư, Lm, CMC

    Thành Patara thơ mộng, một thành phố cổ thuộc miền Tiểu Á, ngày nay nằm ở vùng nam duyên hải Thổ Nhĩ Kỳ. Trên ngọn đồi, Nicholas ngồi bên tảng đá, chàng hết ngắm nhìn biển xanh rồi lại quay nhìn ngôi nhà xinh xắn của chàng. Rất nhiều lần chàng đã ngắm nhìn như thế, nhưng hôm nay chàng mới để ý nhà chàng đẹp và sang trọng nhất thành. Chàng liên tưởng tới song thân đạo hạnh mới lần lượt vĩnh biệt chàng đi vào thế giới vô hình, để lại cho chàng một gia tài kích xù. Chàng nhớ đến những chiếc rương nặng, đầy vàng bạc và châu báu đang khóa kỹ tại kho tàng nhà chàng…..

    Nicholas chậm rãi hướng cặp mắt lên bầu trời muôn mầu sắc lúc hoàng hôn, chàng thầm thĩ cầu nguyện:
    – Lạy Chúa, Ngài biết rằng con không cần đến mọi của cải đó. Con ước ao phụng sự Ngài. Xin Ngài dậy con phải làm gì!
    Nicholas hiểu rằng Chúa sẽ không trực tiếp trả lời chàng, nhưng chàng tin rằng Ngài sẽ đáp lại lời nguyện cầu của chàng bằng cách này hay cách khác. Vì thế, chàng chờ đợi…

    Một hôm, Nicholas cỡi ngựa qua một xóm nghèo. Bọn trẻ quần áo xác xơ, cả lũ ngừng chơi nhìn chằm chặp vào chàng thanh niên đẹp trai cỡi trên lưng con ngựa quí. Lập tức, Nicholas đọc được trong những đôi mắt và trên thân hình gầy gò của chúng sự nghèo túng, đói khát và đáng thương. Đột nhiên chàng nhớ lại lời Chúa Kitô: “Các con làm điều gì cho một kẻ bé mọn nhất trong anh em Ta đây, chính là các con làm cho Ta”. “Những kẻ bé Mọn! Các trẻ nhỏ!” Nicholas tự nghĩ, “ Chúa muốn tôi giúp đỡ các trẻ nhỏ”. Lập tức chàng quay ngựa đi thẳng đến phố chợ. Tại đây, chàng mua sắm những quần áo sặc sỡ, những đôi giầy đủ mầu đủ cỡ, rồi chàng xin những người bán hàng chất các rổ, các thúng với mọi thứ thịt thà, bánh kẹo, hạt giẻ và trái cây. Đồng thời chàng nhờ họ giữ thứ đó cho tới khi chàng trở lại.

    Đêm ấy, khi thành phố đã yên giấc, bọn trẻ đã ngủ say, Nicholas bí mật đi từ nhà này sang nhà khác, qua những cửa sổ mở trống, chàng đặt trên sàn nhà từng chiếc rổ, chiếc thúng đầy ắp những bánh quà, thịt thà và quần áo. Chàng không quên bốc những nắm kẹo và hạt giẻ bỏ vào những đôi giầy mới để gây ngạc nhiên cho bọn trẻ.
    Cứ thế, từ hôm này qua hôm khác, ban ngày Nicholas đi tìm kiếm kẻ nghèo đói, đêm đến chàng rảo qua các nhà, bí mật bỏ lại những món quà.

    Chẳng mấy chốc, người trong thành đã xôn xao bàn tán, họ hỏi nhau:
    – Ai là người đã bí mật trao tặng chúng ta những món đồ cần thiết, mà chúng ta không hay biết?
    Khi nghe được những lời bàn tán của dân chúng, Nicholas tạm ẩn mặt một thời gian. Chàng chỉ muốn một mình Chúa biết việc chàng làm. Chàng tự nghĩ: “Nếu mình nhận lời cám ơn về việc mình làm, thì ra như đã nhận công thưởng đời này rồi!”

    Ngày kia, Nicholas nghe kể về một người bạn của cha chàng, ông ta cũng là người thành Patara, nhưng làm ăn suy xụp. Do sự suy xụp này ông ta không đủ tiền để sắm sửa cho ba cô con gái đã đến tuổi thành hôn. Ông ta dự tính sẽ gửi cả ba đứa con vào làm cho một tửu quán gần nhà, để chúng có thể kiếm tiền lập gia đình. Khi nghe câu truyện, Nicholas tỏ ra rất bực tức, vì cũng như mọi người trong thành, chàng biết rằng người chủ quán là một kẻ tội lỗi. Những nàng con gái làm trong tửu quán đó không khỏi đi theo đàng tội!
    Ngay đêm đó, Nicholas bỏ đầy một túi nhỏ những đồng tiền vàng, đi thẳng tới nhà người bạn của cha chàng. Qua cánh cửa sổ đang mở, chàng thẩy túi vàng trên bàn, nơi người con gái lớn đang ngồi. Khi nghe tiếng la sửng sốt của cô con gái vì túi vàng bỗng dưng từ đâu bay tới, Nicholas lanh lẹ trốn mất! Không lâu sau đó, chàng nghe kể cô ta đã lập gia đình trong hạnh phúc. Nhưng hai cô em còn ở lại nhà vì chưa có tiền!
    Rồi chẳng bao lâu, Nicholas lại lần mò đến, chàng thẩy một túi vàng khác vào chỗ cô gái kế, và cũng nhờ túi vàng này, người con gái lập được tổ ấm hạnh phúc.

    Thời gian kén rể cho cô con gái út đã đến, đêm nào cũng thế, người cha cẩn thận rình mò gần cửa sổ. Ông nói với cô con gái cưng:
    – Ba cần phải biết ai đã giúp đỡ chúng ta, để chúng ta còn nói với người một lời cám ơn.
    Đêm đó, Nicholas lại bí mật ném túi vàng thứ ba qua cửa sổ. Nhưng bỗng nhiên tay chàng bị nắm lại. Chàng bị bắt quả tang!
    – À thì ra anh Nicholas, chính anh là người đã cho chúng tôi những túi vàng! Chúng tôi cần phải biết vị ân nhân của chúng tôi. Xin mời anh vào trong nhà, để chúng tôi còn tỏ lòng biết ơn anh.
    – Không! Không! Tôi không muốn việc tôi làm bị bại lộ. Cách tốt nhất ông tỏ lòng biết ơn tôi là xin hứa với tôi, sẽ không bao giờ nói cho ai biết việc tôi đã làm.

    Sau đó, Nicholas chẳng những dâng hiến của cải và thời giờ cho Chúa, chàng còn dâng mình để trở thành một linh mục. Rồi một thời gian sau, ngài được chọn làm Giám Mục thành Myra, không xa Patara là bao. Lòng nhân ái và qủang đại đối với người nghèo của Ngài đồn ra khắp nơi.
    Người ta kể rằng, một đêm bão tố khủng khiếp tại biển Aegean, Nicholas cứu nguy một chiếc tầu đã hầu chìm đắm nhờ kêu cầu sự trợ giúp của Thiên Chúa. Do câu truyện này, các thủy thủ ở miền đó thường kêu tên Nicholas trước các chuyến hải hành. Họ chúc nhau một cuộc hành trình tốt đẹp khi nói:
    – Xin thánh Nicholas cầm lái!

    Nhiều huyền thoại xoay quanh cuộc đời Đức Giám Mục Nicholas, Đấng sau này đã được phong thánh. Cùng với thánh Anrê Tông Đồ, Ngài là Quan Thầy nước Nga. Tại Đức, Thụy Sĩ và Hòa Lan người ta tỏ lòng tôn kính thánh Nicholas bằng nhiều tục lệ tốt đẹp. Dần dà, Ngài được coi như một vị thánh của trẻ nhỏ.

    Trong đêm vọng lễ kính Ngài, ngày 6 tháng 12, trẻ em thuộc nhiều quốc gia đặt giầy của chúng ra ngoài nhà để cho thánh Nicholas bỏ đầy kẹo bánh và đồ chơi. Nếu chúng vẫn tỏ ra ngoan ngoãn, chúng có quyền hy vọng như vậy.

    Người Hòa Lan đã đem những tục lệ này vào Mỹ. Thánh Nicholas hay “Saint Klaus” của người Hòa Lan từ đó được biết như “ông già Noel” (Santa Claus). Rồi thay vì đặt giầy ra ngoài nhà vào đêm vọng lễ thánh Nicholas, các trẻ em Mỹ treo những đôi vớ của chúng vào đêm Sinh Nhật để được “ông già Noel” bỏ đầy kẹo bánh và đồ chơi.
    Thánh Nicholas qua đời tại Myra vào thế kỷ thứ 4. nhiều nhà thờ tại Á Châu và Âu Châu được xây dựng để kính nhớ Ngài. Thế kỷ 17, khi quân Thổ Nhĩ Kỳ tấn công Myra, nước Ý. Người ta đã di hài cốt Ngài về táng tại Pari, nước Ý và tại đó hài cốt Ngài vẫn còn tồn tại đến ngày nay.

    Raymond Thư, Lm, CMC

  • 67. ntt207  |  December 18th, 2010 at 09:34

    MỘT MÙA GIÁNG SINH VÊ NĂM MỚI ĐẾN NTT XIN CẦU CHÚC MỌI NGƯỜI HƯỞNG TRỌN NIỀM VUI
    TRÀN ĐẦY SỨC KHỎE .AN LÀNH .VÀ HẠNH PHÚC

    THÂN MẾN
    NTT

  • 68. VONG QUANH  |  December 18th, 2010 at 15:04

    nhan goi PBT comment 62 :
    Khong biet PBT la ai ? Nhung chac chan la trong la nguoi trong dai gia dinh TG&TT
    Toi la nguoi khong tham gia blog nhung thuong xuyen doc , nhung doc comment 62 toi cam thay rat la kho chiu noi dung hon la loi viet rat la…
    Qua khu la tre tho co the bong bot nhung hien tai the he gia roi nen lua loi ma noi keo thien ha cuoi GIA MAT NET . Neu khong sua doi tinh net tot nhat nen tu dong rut lui co trat tu de giu trang blog mai mai la buc tranh dep.
    Khong phai comment 62 ma con nhieu nua toi doc thay kho chiu vo cung, noi that hay mat long co le PBT nao do dau oc dang co van de tot nhat den BS kiem tra .

  • 69. PBT  |  December 18th, 2010 at 21:41

    COMENT CUOI CUNG KINH GOI NGAI VONG QUANH # 68.
    PBT Xin cam on loi day do, ran de cua ngai. Nhung …xin loi, ngai qua loi roi do. CAM ON.

  • 70. VONG QUANH  |  December 19th, 2010 at 09:39

    VONG QUANH nhe nhang la nhan goi thoi PBT oi ! PBT tu ai ma noi vay thoi ; VONG QUANH da noi roi nguoi noi that hay mat long .
    PBT noi comment 69 la cuoi cung ??? vay cuoi cung lan thu may vay PBT ? VONG QUANH nghe cau nay quen quen , co le PBT noi nhieu lan roi , khong tin doc lai nhung comment truoc day cua PBT se ro.
    Thay cho loi ket nhan PBT mot lan nua : san choi nay la san choi chung nhung trong cai chung co cai rieng,cai rieng o day la cuoc trao doi nao khong phai co minh thi dung nen xen vao . Co nhan da day
    Mong PBT dung tu ai van tiep tuc tham gia nhung tham gia luc nao cho hop . Mua giang sinh va nam moi sap den chuc PBT va gia dinh hanh phuc chuc dai gia dinh MOT NOI AI CUNG QUEN NHAU mai mai AI CUNG QUEN NHAU. Den day VONG QUANH xin rut hen co dip quay lai .
    Xin phep vi cuoi nam cong viec tui bui , xin PBT khong nhac chuyen nay nua .

  • 71. ntt207  |  December 19th, 2010 at 10:28

    TẾT ĐẾN RỒI ! NTT MỜI MỌI NGƯỜI VỀ CHEO REO
    XIN MỜI

    TA VỀ UỐNG RƯỢU MIỀN CAO
    NGẮM TRĂNG DƯỚI SUỐI NẮM SAO TRÊN TRỜI
    CÙNG NHAU HỢP Ý TÂM ĐẦU
    LÀM NGƯỜI TRI KỶ VẦN SẦU CHIA ĐÔI

  • 72. TẠ TỐN  |  December 19th, 2010 at 10:49

    ………….PBT…!
    ĐỪNG BẮT CHƯỚC LÃO TẠ VÀ LL.
    ………………………………….CẨN BÚT
    ……………………………………….TỐN

  • 73. CHÉM GIÓ  |  December 19th, 2010 at 12:05

    “Trong đời mấy bậc cố tri,
    Mấy trang đồng đạo, mấy nghì đồng tâm”
    (Nguyễn đình chiểu)

  • 74. LƯU LINH  |  December 19th, 2010 at 13:07

    NAY COI BỘ NHIỀU DÂN NHẬU ,XUẤT HIỆN ,MÌNH MỪNG QUÁ ĐI,NHƯ DẬY KHÔNG CÒN CÔ ĐƠN NỮA RỒI

    NÀO CŨNG NHẤP CHÉN CẠN LY
    TÌNH HUYNH NGHĨA ĐỆ CHUNG QUY MỘT NHÀ
    AI MÀ CHƯA XỈN KÊU …ĐẠI CA
    NẾU AI HÒ TRƯỚC THÌ LÀ CHÚ EM

    THƯA LÃO TẠ
    ,NGHE ĐÂU LÃO TẠ CŨNG LÀ
    THUỘC HÀNG TIỀN BỐI NGÀ NGÀ CANH ĐÊM
    LƯU LINH TUI CHẲNG CÓ TIN
    CHỪNG NÀO CÓ THẤY MỚI TIN SSƯ PHÙÙ..

    NHƯNG MÀ THEO LL TUI TRÔM NGHĨ LÃO THUỘC VỀ HÀNG VÕ,NHƯNG VÕ MÀ KHÔNG LUYỆN THÌ …CHẮC YẾU??? SAO BÂY GIỜ LẠI CHUYỂN QUA VĂN MÀ CỨ NGÀY ĐÊM LÀM BÀI ,CHÁM THI,GIÁO ÁN,HAY LÀ NGÀI MUỐN MÌNH LIỆT KÊ VÀO DANH SÁCH VĂN VÕ SONG TOÀN …À À THÌ RA THẾ?
    VẬY CHẲNG HAY LÃO NAY CŨNG .. NĂNG ÔN VỀ VĂN CHƯƠNG QUÁ NHỈ? XIN CHO MỖ ĐÂY HỎI VÀI CÂU., CHỚ TRONG CÂU NÓI DÂN GIAN HAY TỤC NGỮ GÌ ĐÓ ,MỖ ĐÂY NGHE LÀ
    ” ĂN VỐC HỌC HAY”
    CÓ NGHĨA LÀ GÌ ???
    LL TUI ĐẦU ÓC BỊ MẤT ĐI MỘT NỮA..
    CÒN NỮA KIA ĐÃ GỞI CHO NGƯỜI KHÁC NÊN GIỜ CHẲNG BIẾT CHI? XIN LÃO CHO MẤY LỜI CHỈ BẢO,ĐA TẠ

  • 75. TẠ TỐN  |  December 20th, 2010 at 03:05

    GỬI LƯU LINH …
    CỨ THEO THIỂN Ý CỦA TÔI “ĂN VÓC HỌC HAY ” ‘THÌ ĂN ĐỂ CHO CÓ VÓC DÁNG , CÓ SỨC KHOẺ THÌ HỌC ĐỂ HIỂU ĐIỀU HAY . NGÀY XƯA . ÔNG BÀ TA THƯỜNG CHÚC CÁC CHÁU ĂN KHOẺ MAU LỚN VÀ HỌC GIỎI .
    VÓC LÀ MỘT TỪ VIỆT GỐC HÁN , ÂM HÁN VIỆT LÀ ÚC MÀ ÚC CÓ NGHĨA LÀ NGON . VẬY CÂU NÀY CÓ NGHĨA ĂN NGON HỌC GIỎI . ĐÂY LÀ MỘT THÀNH NGỮ DÙNG ĐỂ CHỈ CHO CÁC HỌC TRÒ MÀ CÁI SỰ HỌC NGANG TẦM VỚI SỰ ĂN VÀ CŨNG CÓ NGHĨA SỰ HOC XỨNG ĐÁNG VỚI SỰ NUỐI NẤNG CHU ĐÁO CỦA CHA MẸ .
    XIN NÓI THÊM TỪ VÓC MIỀN BẮC HIỂU LÀ KHOẺ , MIỀN NAM HIỂU VÓC LÀ THÂN THỂ DO ĐÓ CŨNG CÓ THỂ HIỂU ĐƯỢC ĂN THÌ VÓC DÁNG CAO LỚN , ĐƯỢC HỌC THÌ ĐẦU ÓC MỞ MANG ..
    HƠN NỮA NGÀY NAY BÀ CON TA CÒN HIỂU 1 CÁCH KHÁC ” ĂN VỐC HỌC HAY ” VỐC Ở ĐÂY LÀ BỐC , KHI ĐI LÀM VỀ ĐÓI BỤNG , THÌ NGỒI BỆT XUỐNG ĐẤT VỚ LẤY SOONG CƠM NGUỘI LÀM VÀI VỘC ( BỐC )THÌ NGON HƠN LÀ CHỜ BÀY LÊN BÀN , NÓ VẪN MANG NGHĨA LÀ NGON , NHƯNG HIỂU THEO NGHĨA BÓNG…ĐƠN GIẢN NHƯ VẬY THÔI …
    …………………………..CẨN BÚT .
    ………………………………….TỐN

  • 76. PQL  |  December 21st, 2010 at 11:16

    Thân gởi tất cả bạn hữu Ayunpa

    Bạn biết chắc rằng bạn không thể viết thư và gọi từng người thân và bạn hữu mỗi ngày . Bạn cũng không thể chia xẻ một vài cảm nghĩ tư riêng cho từng mỗi người . Thêm vào đó mỗi mẫu chuyện trao đổi đến từng mỗi người có thể rất khác nhau bởi vì sự liên hệ đều có phần khác biệt .
    Bạn thân ! Những nghịch cảnh trên tuy có thể hạn chế một phần nào đó trong sự liên lạc nhưng không thể hoàn toàn ngăn chận ta tiếp tục duy trì tình bạn hữu . Một thông điệp lành mạnh cùng nhau chia xẻ . Một kiến thức thu nhập qua sự học hỏi để trao đổi . Một triết lý thực tế trong đời sống hiện tại qua sưu tầm để cùng nhau trau luyện trí thức . Chúng ta đã gởi đến nhau bằng những điện thư tập nhóm và đi sâu hơn thế nữa là chúng ta vẫn luôn nghĩ đến nhau vào những ngày trọng lễ bằng lời cầu chúc chân tình và ý tưởng tốt đẹp trên trang BLOG này .
    Bạn thân ! Có thể nói rằng hầu hết các bạn bước chân vào ‘’ thế giới Ayunpa ai cũng quen nhau ‘’ đã có thời sống và lớn lên hoặc vẫn còn đang cư ngụ ở thị trấn nhỏ này . Một thị trấn đã được gọi nhiều tên khác nhau Cheo Reo , Hậu Bổn , Phú Bổn và chỉ có những người đã từng gởi gấm tuổi thơ mình hoặc ở một tuổi thanh xuân mới có cảm nhận về một hoài bão thâm tình về thị trấn này .
    Bạn thân ! Chỉ còn một vài ngày nữa là Noel tiếp theo đó là một niên lịch mới . Thế hệ chúng ta hầu hết đã đón ngày lễ này hơn 50 lần rồi . Có lẽ chúng ta cũng bắt đầu ngán ngẫm nhìn lịch , miễn cưỡng đón mừng niên lịch mới hoặc ngày sinh nhật nhưng thời gian đã được xếp đặt theo sự tiến định của đấng Hóa Công .Thế hệ chúng ta đã chứng kiến một vái biến cố quan trọng ở quê nhà cũng như trên thế giới . Bạn bè tản mác trên nhiều vùng khác nhau của địa cầu . Sự liên lạc và nhìn hình ảnh trực tiếp trong giây phút bằng những đầu ngón tay qua máy điện toán . Nhờ vào phương tiện này một số bạn bè chúng ta đã tìm lại nhau sau gần bốn thập niên để rồi tình bạn hữu tuổi thơ ở thị trấn năm xưa triển nở lại khi niên kỷ chúng ta bước vào ánh màu vàng nhạt hoàng hôn .
    Nhân ngày Noel và niên lịch 2011 sắp đến người viết xin gởi đến tất cả bạn hữu Ayunpan một mùa Giáng Sinh thật đầm ấm vui vẻ và hạnh phúc và tiếp đến là một niên lịch mới tràn đầy hy vọng hòa lẫn với thành công mỹ mãn .

    PQL

  • 77. TDN  |  December 21st, 2010 at 19:29

    Nhớ… ai

    ” Bao năm tình lận đận
    Hai đứa già như nhau
    Bao năm tình lận đận
    Hổng có chuyện trầu cau

    Em bây giờ có lẽ
    Trông giống mụ già trầu
    Anh bây giờ có lẽ
    Trông giống lão tiên nâu

    Hai ta cùng gặp gỡ
    Vào lúc tuổi hoàng hôn
    Nhìn em anh muốn khóc
    Nhìn anh em hết hồn

    Nhớ gặp nhau lần cuối
    Hai đứa tay cầm tay
    Nếu gặp nhau lần nữa
    Tóc em màu như mây

    Thời gian không chờ đợi
    Thời gian như mưa bay
    Dù sao ngày tháng cũ
    Cũng làm ta ngất ngây

    Câu thơ không đoạn kết
    Tình yêu không ngày mai
    Nếu còn trên dương thế
    Thì cứ yêu dài dài ”
    (Viết dùm một người tặng một người). Tu Q

  • 78. ntt207  |  December 22nd, 2010 at 06:00

    ĐỌC BÀI CỦA TDN TUI “XÚC ĐỘNG “QUÁ NÊN VIẾT THEO NÈ

    tự nhiên tui thấy tui buồn
    tự nhiên tui thấy tâm hồn bâng khuâng

    tự nhiên nhớ chuyện không thành
    để cho nỗi nhớ vây quanh cuộc đời
    tự nhiên tui lại gặp người
    kể nhau chuyện cũ ngậm ngùi cho nhau
    ngày xưa lỡ mối duyên đầu
    cho nên giờ đã bạc đầu vẫn thương
    từng đêm lòng vẫn nhớ thương
    tâm tư thao thức đêm dài vì ai

  • 79. ntt207  |  December 23rd, 2010 at 08:35

    NTT VỪA ST MỘT MÓN ĂN CHO ĐÊM 31
    XIN MỜI TẤT CẢ CÁC BẠN XA GẦN THƯỞNG THỨC

    CÔNG THỨC NẤU MÓN ĂN ĐÊM 31

    LẤY TOÀN THỂ 12 THÁNG TRONG MỘT NĂM
    ĐEM RỬA SẠCH :MÙI CAY ĐẮNG /GHEN TỴ /THÙ OÁN RỒI ĐỂ RÁO NƯỚC
    2 CẮT RA TỪNG PHẦN 28 /30 HAY 31
    3: TRỘN ĐỀU VỚI :MỘT CHÚT YÊU THƯƠNG
    MỘT CHÚT KIÊN NHẪN /MỘT CHÚT CAN ĐẢM /MỘT CHÚT CỐ GẮNG / MỘT CHÚT HY VỌNG VÀ MỘT CHÚT THA THỨ
    4; ƯỚP THÊM GIA VỊ :LẠC QUAN / TỰ TIN / HÀI HƯỚC
    RỒI ĐEM NGÂM TRONG DUNG DỊCH ” NHỮNG ĐIỀU TÂM NIỆM CỦA MÌNH ”
    5; VỚT RA . XAY NHỎ . ĐỔ VÀO NỒI YÊU THƯƠNG NẤU VỚI LỬA VUI MỪNG
    6 ; ĐEM RA ĂN VỚI NỤ CƯỜI BAO DUNG TRONG CHÉN VUI MỪNG

    MỘT MÓN ĂN THẬT NGON VÀ NTT XIN MỜI
    CHÚC CÁC BẠN NGON MIỆNG

  • 80. VONG QUANH  |  December 23rd, 2010 at 13:30

    Merry Christmas and Happy new year

  • 81. TG&TT  |  December 24th, 2010 at 02:24

    ông già Noel và xuất xứ ngày lễ Noel

    Chữ Giáng sinh nguồn gốc từ chữ natalis, nghĩa là ngày sinh ra đời. Đặc biệt là hồi mới có Thiên chúa giáo, không có Noël. Thật vậy, Thánh kinh không nói rõ ngày Giáng sinh. Có vài Giáo hoàng định ngày sinh của Chúa Jésus khoảng tháng 3 hay tháng 4.

    Noël được phát minh năm 354 khi Giáo hoàng Liberus muốn biến đổi cách tôn thờ Thần Mithras mà người ta sùng bái mỗi lần Ðông chí dưới dạng một bé sơ sinh, được thay thế bởi sự sinh ra đời của Chúa Jésus. Ðể tránh nhầm lẫn, ông đã lấy ngày 25 tháng 12 cho lễ này.

    Nguồn gốc của Ông Già Noël là một hình ảnh được tưởng tượng từ những lễ Ðông chí (ngày 21 tháng 12). Cái chụp của ống khói chứa đầy quà cáp – ban đầu là trái cây, tượng trưng cho sự đổi mới (renouveau) của Thiên nhiên.

    Ông Già Noël không có biên giới: Père Noël ở Pháp, Father Christmas Anh, Babbo Natale Ý, Weihnachtsmann Đức, Santa Claus Mỹ … Khi những người Hà Lan định cư bên Mỹ, tên Thánh Nicolas tiếng Hà Lan là Sinter Klass, trở thành Santa Claus. Ông Già Noël có nguồn gốc từ Thánh Nicolas: râu dài, áo choàng đó ngồi trên lưng con lừa.

    Theo thời gian, Ông Già Noël có hình dáng một ông già mập bụng tròn, tóc râu bạc trắng, cưỡi xe trượt tuyết do bầy hươu ( tuần lộc) bay trên không kéo.
    ( nguồn INTERNET)
    MỪNG MÙA GIÁNG SINH :
    – Cầu cho ánh sáng đầu tiên ,ban trong đêm GIÁNG SINH sẽ tỏa sáng trong tim bạn.
    -Cầu cho tinh thần ý nghĩa của GIÁNG SINH mang sự bình an đến cho bạn.
    – Cầu cho niềm hân hoan đêm GIÁNG SINH sẽ mang niềm hy vọng đến cho bạn.
    – Cầu cho sự ấm áp của GIÁNG SINH sẽ mang tình yêu đến cho bạn.
    **********
    *Nửa tim ta gởi cho người,
    Nửa tim còn lại xin dành nơi đây*

  • 82. TẠ TỐN  |  December 25th, 2010 at 00:04

    …LẠY CHÚA ! CON LÀ NGƯỜI NGOẠI ĐẠO .
    NHƯNG CON TIN CÓ CHÚA NGỰ TRÊN CAO…
    CHÚC CÁC BẠN BÈ THÂN HỮU CỦA BLOG HƯỞNG MỘT GIÁNG SINH ĐẦY AN LÀNH VÀ HẠNH PHÚC …
    ……………………….CẨN BÚT .
    ,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,TỐN

  • 83. LƯU LINH  |  December 25th, 2010 at 12:08

    LẠY CHÚA CON LÀ NGƯỜI NGOẠI ĐẠO
    NHƯNG CON TIN CÓ CHÚA NGỰ TRÊN CAO
    CON KHÔNG LÀM CHUYỆN TÀO LAO
    THÌ CON VẪN HƯỞNG MÂM CAO CỔ ĐẦY
    MIỄN CON ĐỪNG CÓ TÀY LAY
    THÌ CON SẼ ĐƯỢC RRƯỢU ĐẦY TRÀN DƯ

  • 84. TẠ TỐN  |  December 25th, 2010 at 12:43

    ……..GỬI LƯU LINH ..
    LÃO TẠ TA RẤT BUỒN KHI ĐẦU NĂM ĐỌC BÀI THƠ” THẤT NGÔN -BÁT XÚ ” CỦA LƯU LINH …TA BUỒN VÌ CÓ MỘT BÀI THƠ DẠNG BÁ LÁP LÀM CHO LỜI CHÚC THẬT ĐẸP VÀ CHÂN TÌNH ĐẾN MỌI NGƯỜI (TRONG ĐÓ CÓ CẢ LƯU LINH ) TRÊN TRANG BLOG TRỞ THÀNH TRÒ CƯỜI …NHƯNG KHOAN CƯỜI ĐÃ .TỪ TỪ SẼ CÓ NHỮNG BẠN ĐỌC THẤU HIỂU SẼ TRÁCH THẾ TA .Ầ TẠ CŨNG BUỒN VÌ CHỦ TRANG BLOG TẠI SAO LẠI ĐỂ LỌT MỘT BÀI NHƯ THẾ LÊN TRANG TG/TT NHÂN DỊP LỄ TRỌNG ĐẠI NHƯ VẦY .
    …………………….TỐN

  • 85. LƯU LINH  |  December 26th, 2010 at 01:51

    XIN BẠN ĐỪNG NÓNG TÍNH
    ĐỪNG VỘI VÀNG SỬA CHỈNH
    THƠ VUI TỰ NÓI MÌNH
    CỚ SAO BÁC LẠI KÌNH
    ĐÔI LÚC LINH TUI MUỐN LÀM THINH
    NHƯNG LƯU TUI RẤT THIỆT TÌNH
    NÊN CŨNG KHÔNG MUỐN BIỆN MINH
    ĐỜI TUI LẮM NHỤC ÍT VINH
    XÁ CHI CHUYỆN THƯỜNG TÌNH
    MÀ BẠN DÀNH CHO LINH….
    THỒI TUI KHÔNG NÊN NÓI LINH TINH
    LẠI LÀM BẠN BỰC MÌNH
    CHO TUI MẤY CHƯỚNG..LỌT XUỐNG .SÌNH
    ĐÃ HẾT NĂM RỒI,HỞI TẠ TỐN ĐỨC MINH
    CƯỜI LÊN CHO THẤY XINH XINH
    NÂNG LY CÙNG CHÚC,TA CŨNG XỈNH
    BÁC ĐÀN TUI HÁT… TANG.. TÍNH… TÌNH

  • 86. VONG QUANH  |  December 26th, 2010 at 07:54

    NHAN GOI TAN BINH TA TON
    Rut kinh nghiem va het suc binh tinh toi doc trang blog nay rat lau . De nghi TA TON ( khong biet nam hay nu nen VONG QUANH kho xung ho ) tu bai hoc LNTD vua moi choi blog rat la hang nhung het chuyen la bat dau gay su , hay binh thuong de trang blog mai mai la MOT NOI AI CUNG QUEN NHAU ( cung nhu xe het xang thi luc nao co xang chay tiep dung rang ma ca giut )

  • 87. TẠ TỐN  |  December 26th, 2010 at 10:11

    XIN NHƯỜNG LẠI CHO CÁC BẠN . CÁM ƠN .

  • 88. ntt207  |  December 27th, 2010 at 08:45

    NTT CHÚC MỪNG NĂM MỚI NÈ !

    XUÂN ĐÃ VỀ ĐÂY XUÂN ĐẾN ĐÂY
    QUÊN ĐI CHUYỆN CŨ ĐÃ QUA RỒI
    CHÚC ANH CHÚC CHỊ MỘT NĂM MỚI
    AN KHANG .PHÚC LỘC MÃI DƯ ĐẦY
    TÌNH THÂN TƯƠI THẮM THÊM XUÂN SẮC
    HẠNH PHÚC AN VUI VỌNG TIẾNG CƯỜI

    NTT

  • 89. ĐẮC CẨM  |  December 29th, 2010 at 06:53

    CHÚC MỪNG SINH NHẬT TDN :
    SỨC KHỎE , VUI VẺ, HẠNH PHÚC , THÀNH ĐẠT MỌI Ý NGUYỆN .

  • 90. ntt207  |  December 29th, 2010 at 09:01

    CHÚC MỪNG SINH NHẬT TDN
    MÌNH CHÚC NHƠN NGÀY 29 .12 THẬT HẠNH PHÚC
    SỨC KHỎE VÀ MỌI SỰ NHƯ Ý
    NHỮNG ĐIỀU MAY MẮN LUÔN ĐẾN VỚI BẠN

    THÂN MẾN

  • 91. KNDT  |  December 30th, 2010 at 08:00

    moi nam them mot tuoi
    thay doi minh gia di
    ma tim thi tre lai
    chang biet de lam gi ?
    sinh nhat te no de
    minh chang biet chuc gi
    mong de luon tre mai
    de cung no te te
    nhan tin di tin lai
    cho niem vui tran tre

  • 92. NDT  |  December 30th, 2010 at 10:02

    Cười …, chơi cho vui …

    Thư tống tiền Chúa

    Giáng Sinh sắp đến rồi và Sammy rất muốn mẹ mua cho cậu một chiếc xe đạp. Mẹ cậu nói rằng tốt nhất là cậu nên viết thư cho ông già Noel hỏi xin. Nhưng Sam nói rằng cậu thích viết cho Chúa Jesu hơn, và mẹ cậu bảo thế cũng đượ Sam đi về phòng và viết: “Chúa kính mến, con là một cậu bé ngoan và con thích một chiếc xe đạp vào dịp Giáng Sinh“.

    Nhưng khi đọc lại Sam không hài lòng. Cậu quyết định viết lại: “Chúa kinh mến, con là một cậu bé ngoan ơi là ngoan, và con thích có một chiếc xe đạp vào dịp Giáng Sinh lắm!”.

    Vẫn không thấy được. Cậu viết lần nữa: “Chúa kính mến, nếu con cố gắng, và nhất là nếu con có một chiếc xe đạp mới, thì con hẳn đã là một cậu bé ngoan rồi“.

    Lần viết thứ ba này Sam vẫn thấy chưa ưng ý. Vì thế cậu bước ra ngoài đi dạo một chút cho tỉnh táo và để nghĩ cách viết sao thuyết phục nhất. Đi một lúc, Sam bước ngang qua một ngôi nhà nhỏ có bức tượng Đức mẹ Đồng Trinh trong vườn trước. Cậu bò vào, lấy áo khoác trùm lên bức tượng, sau đó ôm bức tượng chạy vù về nhà, giấu xuống gầm giường. Cậu hăm hở cầm bút viết thư cho Chúa: “Thưa Chúa, nếu ngài muốn gặp lại mẹ của ngài, thì hãy mang một chiếc xe đạp đến đây!”.

  • 93. ĐẮC CẨM  |  December 31st, 2010 at 10:49

    CHÚC MỪNG SINH NHẬT LÃO GIA HOA ĐÀ :
    SỨC KHỎE , VUI VẺ, HẠNH PHÚC , THÀNH ĐẠT MỌI Ý NGUYỆN

  • 94. TONA  |  December 31st, 2010 at 11:19

    THỜI KHẮC CHUYỄN GIAO 2010 BƯỚC SANG 2011 CHỈ CÒN HƠN 100 PHÚT .
    BƯỚC SANG NĂM MỚI GIA ĐÌNH TONA CHÚC TẤT CÃ CƯ DÂN MẠNG ” MỘT NƠI AI CŨNG QUEN NHAU ” AN KHANG – THỊNH VƯỢNG

  • 95. KNDT  |  January 1st, 2011 at 01:02

    Sáng mồng một ngày đầu năm khai bút
    Viết đôi giòng thông điệp gởi gần xa
    Chúc an vui phúc lộc đến mọi nhà
    Chúc trường thọ khang ninh trên mọi tuổi
    Chúc may mắn công thành trên mọi giới
    Chúc hoà bình vĩnh cửu ở muôn nơi
    Chúc yêu thương đến tất mọi người.
    Chúc trang blog thôi không còn hờn giận
    Chúc bạn hữu thôi không còn lấn cấn
    Hết thảy mọi người thân ái bắt tay nhau
    Cùng cất tiếng hát bài ca đoàn kết
    Nâng ly mừng năm mới HAPPY NEW YEAR.

  • 96. TẠ TỐN  |  January 1st, 2011 at 01:03

    QUÀ MỮNG SINH NHẬT LÃO HOA ĐÀ, LÀ CÂU :” CHÚC LÃO HOA ĐÀ MẠNH KHOẺ VÀ SỐNG DAI NHƯ ĐỈA “…
    VUI ,KHOẺ NHE LÃO …!
    ………………………………………………
    ………………………………………………..

  • 97. PQL  |  January 1st, 2011 at 17:48

    Thân gởi tất cả bạn hữu Ayunpa

    Cảm nghĩ về niên lịch mới và tình bạn hữu

    Thế rồi tờ lịch cuối cùng đã được gỡ xuống để nhường chổ cho một niên lịch mới . Chúng ta dùng lịch để tính đếm thời gian , đánh dấu và khi khắc những biến chuyển về đời mình : sinh nhật , tốt nghiệp , hôn nhân , và những biến cố quan trọng khác .
    Về lịch sử nhân loại nhiều tôn giáo , chủng tộc và quốc gia khác nhau đã dùng giáo , cổ và tân lịch để ghi dấu thời gian từ lúc khai sinh , thành hình và sự trường tồn của họ .
    Chung quy lại lịch là ‘’ thư ký ‘’ của thời gian muốn đếm tính thời gian chúng ta dùng lịch .
    Bạn thân ! Có lẽ một vài thập niên cách đây chúng ta đã có lần nghe những giòng nhac ‘’ năm hai ngàn năm em sẽ trở về cùng Đấng Thiên Thu ‘’ hoặc ‘’ năm hai ngàn năm ta còn lại gì ‘’. Vào thời điểm đó ta liên tưởng năm 2000 thật quá thênh thang xa vời , cũng có người nghĩ rằng có thể là năm cùng tận của một kiếp nhân sinh . Hôm nay chúng ta đã vượt qua một thập niên sau năm 2000 và có thể nói một hành trình thời gian quá dài với thệ hệ chúng ta qua những thăng trầm biến chuyễn thời cuộc và đời sống tư riêng chính mình .
    Bạn thân ! Chắc chắn rằng trong chúng ta đã có người thân gia đình và bạn hữu đã “ trở về’’ cùng Đấng Thiên Thu trong từng hoàn cảnh khác nhau dựa theo tín ngưỡng riêng của mỗi người .
    Riêng chúng ta còn lại gì vượt ra ngoài năm hai ngàn năm ?
    Nếu bạn vẫn còn song than hiện hữu trên cõi đời này thế là bạn còn lại một kho tàng diễm phúc .
    Nếu bạn vẫn còn chung sống với người phối ngẫu trong yêu thương đầm ấm thế là bạn còn lại một kho tàng hạnh phúc .
    Nếu con cái bạn đã và đang thành công bước vào cuộc sống thế là bạn còn lại một kho tàng an ủi .
    Nếu bạn đã phấn đấu vượt qua nhiều gian khổ để đùm bọc gia đình bạn trong những ngày tháng cơ hàn vì thời cuộc biến chuyển thế là bạn còn lại một kho tàng hy sinh
    Nếu bạn vẫn còn những người bạn tốt gần kề và luôn sẵn sàng tương thân tương trợ những lúc nghiệt ngã bạn cần thế là bạn còn lại một kho tàng tình cảm bạn hữu vô giá .
    Bạn thân ! Có lẽ trong thời niên thiếu chúng ta đã nhiều lần nhìn và đếm lịch mong sao mau đến tuổi trưởng thành để tiến thân vào cuộc sống . Những ‘’ đám trẻ ‘’ năm xưa không còn thú vị mỗi lần nhìn lịch đếm tính ngày tháng thời gian nữa . Thế hệ chúng ta có thể nói gần như đang bước qua 2/3 tuổi thọ của một đời người . Chúng ta có thể đã có một vài lần nào đó tạm dừng lại gục đầu tự xót thương phận số tuổi thơ mình trong lúc ngoại cuộc vẫn tiếp tục vờ vĩnh khẩy đàn dạo hát những khúc nhạc khải hoàn ca đầy màu sắc giả tạo . Nhưng chúng ta đã trưỡng thành theo thời gian ngày tháng , vẫn tiếp tục vun trồng cho một thế hệ kế đến , vẫn tranh đấu cho sự sống còn trong những lúc thăng trầm của cuộc sống . Mỗi niên lịch là một quãng đường mới , một ghi dấu mới sâu đậm hơn trong tình bạn hữu dù bạn đang cư ngụ bất cứ một nơi nào .
    Đánh dấu ngày đầu năm một niên lịch mới người viết xin thân gởi đến những người bạn Ayunpan những giòng chữ chân thật tự đáy lòng là chúng ta hãy gởi đến cho nhau lời nói chân tình để chia xẻ cho nhau , những từ vựng thân thiện để giữ hoà khí và những niệm ý tốt đẹp để duy trì tình bạn hữu .
    Hãy chào đón niên lịch mới bằng sự mĩm cười như một tiếu tượng . Một khúc ca yêu thương như đôi tình nhân trẻ đang bước vào tình yêu .Và cuối cùng bằng một lòng vị tha về những lỗi lầm trong mỗi người chúng ta đã vấp phải qua những lần giao tiếp trong những ngày tháng đã qua .

    Have a Happy & Wonderful New Year 2011

    Chào nhau trong thân ái

    PQL

  • 98. TDN  |  January 2nd, 2011 at 15:24

    Xin chuyển bài viết này đến các Ayunpan.
    (bài viết nhận được từ email của 1 người anh , từng ở Phú Bổn )

    XÌ HƠI bớt …

    Một chiếc xe tải chở hàng, tài xế không để ý nên bị kẹt dưới gầm cầu. Xe chạy tới không được mà lùi cũng không xong. Rất nhiều người đứng chung quanh nhìn, bàn tán, còn phía sau thì các xe phải dừng lại vì kẹt.

    Kỹ sư, cảnh sát và chủ hãng xe đều đến. Người thì bàn rằng hãy đào đường cho thấp xuống, người khác lại tính cắt bớt mui xe… nhưng cách nào cũng không ổn, đang khi tình trạng kẹt xe càng lúc một căng thẳng, xe nối đuôi nhau như rồng rắn vậy.

    Lúc ấy có một cậu bé chen vào hiện trường, lớn tiếng nói với tài xế: “Bác tài, cháu chỉ cho bác một cách, bác xì bớt hơi mấy bánh xe đi, xe sẽ thấp xuống và có thể qua được”. Ðám đông cười ồ lên. Còn những chuyên viên thì khó chịu vì con trẻ con mà dám dạy khôn người
    lớn. Bác tài cũng thế nhưng đành thử vậy, và kết quả tốt đẹp.

    Xì hơi để xe thấp xuống là cách đơn giản, nhưng trong lúc bối rối không ai nghĩ ra, còn em bé nghĩ đến. Em bé nghĩ được cách này vì tâm hồn của em đơn sơ, trong trắng, không băn khoăn về chuyện hư xe, không lo lắng về chuyện bị cảnh sát phạt, không bồn chồn vì làm ăn lỗ lã,
    không hiếu kỳ chỉ trỏ bình luận…

    Câu truyện trên có lẽ không thật hoàn toàn, nhưng ít ra cũng giúp cho ta suy nghĩ về cuộc đời, về đời mình.

    Một khi đời sống của ta bị chi phối và ảnh hưởng quá nhiều về bên ngoài thì cuộc sống sẽ dễ lo sợ, bất ổn, vì ở đời có gì là tuyệt đối đâu. Và cuộc sống sẽ mất quân bình này cũng làm cho tâm hồn bị ảnh thưởng, bị trì trệ và xáo trộn theo.

    Muốn đời ta đơn sơ, dù cuộc đời phức tạp.
    . Muốn đời ta nhẹ nhàng, dù cuộc đời nặng trĩu đôi vai.
    Muốn đời ta thanh thản, dù cuộc đời rối ren.
    Muốn đời ta hạnh phúc, dù cuộc đời bất hạnh…
    Muốn có được sự thư thái cho đời mình.

    Ta hãy xì, hãy xả bớt hơi đang căng như quả bóng có thể nổ tung bất cứ lúc nào, dù chỉ gặp một va chạm nhỏ.

    – Xì bớt hơi đang no căng vì bon chen sự đời, để thấy đời nhẹ nhàng, dịu ngọt.

    – Xì bớt hơi đang no căng vì kiêu ngạo, để gặp gỡ lòng khiêm nhường.

    – Xì bớt hơi đang no căng vì tham lam, để cuộc đời được thanh thoát.

    – Xì bớt hơi đang no căng vì tích trữ, để cuộc đời bớt hành trang thế tục.

    – Xì bớt hơi đang no căng vì ghen ghét, để thấy được mọi người thật dễ thương.

    – Xì bớt hơi đang no căng vì tư lợi, để thấy được nhu cầu của tha nhân.

    – Xì bớt hơi đang no căng vì phe cánh, để thấy được mình chẳng là gì.

    – Xì bớt hơi đang no căng vì chống đối, để mọi người được vui hưởng hoà bình.

    – Xì bớt hơi đang no căng vì hưởng thụ, để thấy mình còn ý nghĩa cho đời.

    – Xì bớt hơi đang no căng vì bất mãn, để thấy được cuộc đời thật đáng yêu.

    – Xì bớt hơi đang no căng vì hận thù, để thấy được thứ tha thật ngọt ngào.

    – Xì bớt hơi đang no căng vì thắng thua, để thấy được tinh thần cộng tác của anh em.

    – Xì bớt hơi đang no căng của oán hờn, để thấy được sức mạnh của nhân từ.

    – Xì bớt hơi đang no căng vì nóng giận, để thấy được sự khôn ngoan sáng suốt trong bình tâm.

    Nhìn vào các gia đình, sao trước khi đi hôn nhân, họ thật lý tưởng. Họ yêu thương nhau nhiều lắm : sẵn sàng dâng hiến, tha thứ, quên mình, từ bỏ vì người mình yêu. Nhưng khi đã lập gia đình thì cái thứ hơi của cá nhân lại phồng to lên khiến cho gia đình thêm căng
    thẳng, mất hết ý nghĩa ….

    Giận nhiều sẽ khổ nhiều. Khổ vì mình không đạt được như ý. Người khác lại phải chịu đau khổ do nóng giận của mình gây ra. Vậy giận làm chi cho mệt. Buồn làm chi cho đời u ám. Và những thứ khác cũng vậy. Cứ vui lên cho đời thêm vui.

    Ta hãy xì hết mọi thứ hơi của “ thế gian” đã căng lại căng thêm, để thấy mặt trời luôn tươi sáng, hơi ấm được toả ra, tương lai đầy hy vọng, cuộc sống đầy tin tưởng, và luôn thẳng tiến về phía trước trong can đảm.

    Khi chiếc xe tải chở thân xác mà bị kẹt, thì tâm hồn của ta cũng bị kẹt luôn. Kẹt giữa đường giữa phố, kẹt vì một vài trục trặc do thất bại, nghèo đói, bệnh tật, thử thách…. ta đừng sợ, hãy can đảm vươn lên.

    Cái đáng sợ nhất, đó là…. kẹt chết mất linh hồn.

  • 99. TONA  |  January 3rd, 2011 at 08:18

    Cười !!! đầu năm

    ĐỌ XEM CÓ BẰNG TÔI KHÔNG

    Gia đình nọ có 3 thế hệ ông – cha – cháu, người ông và cháu đều là tiến sĩ trong khi ông bố lại không có học vị gì.
    Chính vì thế mà ông bố thường hay bị bố và con mình cằn nhằn, mỉa mai. Một hôm trong bữa cơm, hai ông cháu lại cằn nhằn như thường lệ. Ông bố tức quá đập bàn đứng dật, chỉ mặt thằng con quát:

    – Mày đừng có mà tinh vi, thế bố mày có bằng tiến sĩ như bố tao không mà mày kênh kiệu!

    Đoạn quay sang chỉ vào ông già:

    – Cả ông nữa, ông đừng tinh tướng quá, con ông có bằng tiến sĩ như con tôi không.
    st

  • 100. TONA  |  January 3rd, 2011 at 08:29

    Nguồn Vn Express – Daily news
    ĐẠI HỌC Ở MỸ KHÁC VIỆT NAM NHƯ THẾ NÀO ?

    Có thể nói rằng sự khác nhau giữa giáo dục đại học ở Mỹ và Việt Nam bắt nguồn từ sự khác nhau giữa chủ nghĩa cá nhân có nguồn gốc từ châu Âu trong văn hóa Mỹ và chủ nghĩa tập thể ảnh hưởng từ đạo Khổng Nho trong văn hóa Việt.
    So với tổng số khoảng 4,7 triệu học sinh phổ thông và sinh viên các trường Đại học và Cao Đẳng ở nước ta hiện nay thì số lượng khoảng 60.000 du học sinh Việt Nam tại các cơ sở đào tạo nước ngoài (trong đó ở Australia có 15.000, ở Mỹ có 13.000, và ở Pháp có 7.000) chỉ chiếm một tỉ lệ khá thấp. Mỹ là nước thứ hai trên thế giới có số du học sinh Việt Nam theo học nhiều nhất. Năm 2009, Việt Nam trở thành quốc gia đứng thứ 9 trên thế giới về số lượng du học sinh tại Mỹ.

    1. Hệ thống giáo dục đại học ở Mỹ dân chủ và tiên tiến bậc nhất trên thế giới. Tôi có những buổi học 4 môn liên tục từ 11 giờ trưa tới 5 giờ chiều mà chỉ được nghỉ 15 phút để chạy từ giảng đường này sang giảng đường khác, ăn đồ ăn nhanh ở trong lớp thường là giải pháp cho các bữa trưa của tôi. Không những được phép ăn uống, mà tôi còn có thể nhắn tin bằng di động hay dùng máy tính xách tay trong lớp. Không có chuyện giáo sư gọi sinh viên trả lời như một điều trừng phạt khi sinh viên đang suy nghĩ đâu đó. Sinh viên chúng tôi được tranh luận thẳng thắn mà không bị đánh giá thái độ mỗi khi phản bác ý kiến của thầy cô.

    Một điều hết sức bình thường ở Mỹ là giáo sư vui vẻ cảm ơn mỗi khi sinh viên chỉ ra điểm sai trong bài giảng. Tôi thậm chí có lần còn được cộng điểm vì chỉ ra được những lỗi như thế. Thế mới hiểu tại sao sinh viên Mỹ có phong cách rất tự tin, vì họ nhận được sự khuyến khích thực sự từ các thầy cô mỗi khi phát biểu, ngay cả việc yêu cầu giáo sư nhắc lại câu vừa mới nói. Ngoài giờ học chính thức, các giáo sư thường dành khoảng 2- 4 tiếng mỗi tuần để sinh viên có thể dễ dàng tới trao đổi hay giải đáp thắc mắc ở văn phòng riêng của họ. Sinh viên cũng có thể học qua gia sư của từng môn học. Đây là những bạn học sinh giỏi của các lớp trước được nhà trường thuê và trả lương khoảng $9/giờ, 10 giờ một tuần.

    Một điều khác làm cho nhiều du học sinh bỡ ngỡ đó là không có sự phân biệt về tuổi tác trong lớp học. Tôi có cậu bạn học cùng lớp tiếng Anh trong kỳ đầu tiên 28 tuổi và có những bạn trong lớp năm thứ ba nếu so về số tuổi có lẽ nhiều gấp đôi của tôi. Ngay cả học sinh cấp ba ở Mỹ cũng không tuân theo chuẩn mực đứng lên chào khi thầy cô bước vào và ra khỏi lớp. Sinh viên được nhận kết quả thi tuyệt đối riêng tư. Nếu không hỏi nhau thì bạn bè không ai biết kết quả của ai. Việc học là cho mình chứ không phải học vì nỗi sợ bị bạn bè đánh giá. Ở Mỹ, phụ huynh chỉ có quyền biết điểm của con mình nếu như họ là người đóng tiền học cho con họ.

    2. Chương trình học ở đại học Mỹ linh hoạt hơn ở ta. Sinh viên được chọn môn, chọn thầy, và chọn giờ học theo ý mình. Tôi có một cô bạn nhà ở cách trường một tiếng lái xe nên học dồn tất cả các lớp học vào ba ngày đầu tuần. Tôi đã từng bất ngờ khi cô giáo hỏi có những ai đi làm thêm trong giảng đường hơn 200 sinh viên năm thứ nhất, thì có tới 3/4 lớp tôi giơ tay lên. Thậm chí, tôi có cô bạn vừa đi học 5 môn một kỳ vừa đi làm 32 tiếng một tuần.

    Mặc dù học sinh phải đăng ký ngành học ngay từ khi vào trường, nhưng sinh viên có thể thay đổi ngành học trong hai năm đầu mà hầu như không ảnh hưởng đến thời gian tốt nghiệp. Sinh viên chọn ngành Văn học vẫn có thể chuyển sang nghành Kiểm toán chẳng hạn. Trong 2 năm đầu tiên, hầu hết chương trình của các ngành đều giống nhau. Tất cả sinh viên bất kể chuyên ngành nào, dù Kiểm toán hay Văn học, đều phải hoàn tất chương trình cơ bản trong hai năm đầu với nhiều môn trên nhiều lĩnh vực, từ khoa học tự nhiên (Toán, Lý, Hóa, Sinh), khoa học xã hội (Lịch sử, Xã hội học, Chính trị), Tiếng Anh (học lối viết trong nghiên cứu), đến các lớp như Âm nhạc hay Sân khấu. Đương nhiên là sinh viên được quyền chọn môn học mình yêu thích trong số những nhóm môn ấy. Chương trình đại học được thiết kế trong vòng 4 năm, nhưng vì học theo tín chỉ nên sinh viên có thể học nhiều lớp trong hai kỳ chính cũng như có thể học cả ba kỳ hè để rút ngắn thời gian học.

    3. Về cách dạy ở trường đại học Mỹ, không bao giờ có tình trạng thầy đọc trò chép. Thầy cô trình chiếu bài giảng hoặc phát bài rồi nói về những vấn đề đó. Những điều cần giải thích thêm thầy cô mới ghi lên bảng. Sinh viên có thể lên website của thầy cô xem lại bài trình chiếu để bổ trợ trong quá trình tự học. Thời khóa biểu được phát đầu kỳ, và các bài giảng cứ thế răm rắp tuân thủ theo từ tuần đầu tiên đến tuần cuối cùng. Và đặc biệt các giáo sư rất đúng giờ, hầu như họ đều vào lớp trước giờ học, khó có thể tìm được buổi học nào mà thầy cô lên lớp muộn, dù là chỉ một phút.

    4. Điều khác biệt nữa là cách thức đánh giá sinh viên. Ở Mỹ trong một kỳ, một sinh viên thông thường học 5 môn. Mỗi môn có từ 3 đến 6 bài kiểm tra, với phần trăm điểm được phân bố. Kỳ vừa rồi với 5 lớp học, tuần nào tôi cũng có ít nhất một bài kiểm tra như thế, có tuần có tới 4 bài kiểm tra, bài viết phải nộp, và bài thuyết trình trên lớp. Còn ở Việt Nam, nếu như không có kiểm tra giữa kỳ thì chỉ có duy nhất một bài kiểm tra cuối kỳ. Như vậy là sinh viên ở Mỹ phải học liên tục, chứ không như ở Việt Nam, lịch thi tạo điều kiện cho sinh viên có thể thong dong đầu kỳ rồi cuối kỳ học gấp rút trong vài ba ngày cho bài thi cuối kỳ rồi cũng xong. Và tất nhiên, kiến thức được xây dựng từ bài cơ bản đến bài nâng cao như mưa dầm thấm đất, sinh viên sẽ nắm được vấn đề một cách chắc chắn.

    Hơn nữa, ngoài các bài kiểm tra, có môn tôi còn phải làm bài trắc nghiệm trong vòng 15 phút trên mạng hàng tuần. Hay có lớp cứ hai tuần có một bài về nhà trên mạng, tôi lại phải dành ra khoảng 4 tiếng để hoàn thành 30-50 câu hỏi trắc nghiệm. Học ở Mỹ, tôi phải viết rất nhiều. Nhiều khi tôi phải tự tìm chủ đề và tìm tài liệu tham khảo trong thư viện. Có những bài dài đến gần 30 trang. Đặc biệt, sinh viên có thể bị đánh trượt nếu phạm lỗi đạo văn, dù chỉ là lỗi sao chép trong một bài luận.

    5. Ở Mỹ mỗi trường đại học có cả hàng chục đến cả trăm hội sinh viên chứ không phải mỗi trường chỉ có một vài hội sinh viên như ở Việt Nam. Nếu sinh viên muốn tham gia tình nguyện thì có thể tham gia chương trình tình nguyện của rất nhiều câu lạc bộ sinh viên. Có câu lạc bộ về chuyên nghành (như Tài chính, Kiểm toán, Kinh tế học, Hóa học, Công nghệ thông tin), về văn hóa (hội sinh viên các quốc gia và vùng lãnh thổ), hay về giải trí (Nhiếp ảnh, Bóng bàn, Cờ vua). Bên cạnh đó có rất nhiều lớp học ngoại khóa (Yoga, nhảy Latin).

    Hoạt động của các câu lạc bộ trong trường đại học Mỹ rất năng động. Tham gia hoạt động ngoại khóa giúp tôi học hỏi nhiều điều trong cách giao tiếp. Năm ngoái, tôi từng được gặp thị trưởng thành phố tôi đang học trong một buổi trò chuyện do hội sinh viên nghành Tài chính của trường tổ chức. Mới cách đây 2 tuần, tôi lại cùng với thành viên hội này được đến thăm quan chi nhánh ngân hàng Frost National Bank ở trung tâm thành phố của tôi. Trong buổi đó, chúng tôi được giao lưu với chủ tịch, phó chủ tịch, cũng như nhiều trưởng các bộ phận trong ngân hàng như đầu tư, tín dụng, và quỹ. Thậm chí, sau khi qua hai lớp cửa an toàn, những sinh viên chúng tôi còn được tận mắt nhìn thấy kho tiền của ngân hàng.

    Nói thêm về chuyến tham quan này, tôi là thành viên trong ban quản trị của hội và là người chịu trách nhiệm tổ chức buổi thăm quan này. Một lần tình cờ khi nói chuyện với giáo sư, tôi đề đạt nguyện vọng của hội muốn tìm hiểu cách thức hoạt động của một ngân hàng trong thành phố, thầy tôi vui vẻ mở facebook của thầy và gửi tin nhắn cho một sinh viên cũ của thầy đang làm việc tại ngân hàng. Vài tuần sau đó, sau cuộc gọi điện của thầy tôi, chỉ hai ngày sau anh sinh viên cũ gửi chương trình buổi thăm quan kèm theo ngày giờ cụ thể qua thư điện tử cho tôi. Sự nhiệt tình của thầy tôi, tinh thần trách nhiệm của anh sinh viên cũ của thầy, và sự thân thiện của các nhân viên trong ngân hàng đã khiến tôi, một sinh viên quốc tế, không khỏi ngỡ ngàng.

    Sau chuyến thăm quan ngân hàng Frost National Bank, hãy cùng tôi ngẫm nghĩ phép so sánh nho nhỏ sau: công ty có vốn hóa lớn nhất trên sàn chứng khoán Việt Nam hiện nay là ngân hàng Vietcombank có tổng tài sản (12,7 tỷ USD) chỉ bằng khoảng 2/3 tổng tài sản của ngân hàng Frost National Bank (17,7 tỷ USD) – ngân hàng lớn nhất ở tiểu bang Texas, Mỹ. Chúng ta đi sau cả về kinh tế và giáo dục. Như một quy luật trong cuộc thi chạy đường trường, một khi ta xuất phát sau thì ta phải tăng tốc, và tốc độ phải nhanh hơn đối thủ đằng trước thì ta mới có cơ về đích trước.

    Được tiếp cận với nền giáo dục chất lượng cao ở Mỹ như vậy, liệu sẽ có bao nhiêu du học sinh dũng cảm quay về Việt Nam sau khi tốt nghiệp, áp dụng những kiến thức tiên tiến vào tình hình riêng của nước ta, để nghĩ lớn và làm lớn?

    Hoàng Thị Hồng Nhung 12 / 2010

  • 101. ÔNG TÁM  |  January 3rd, 2011 at 18:23

    Một bài viết đúng sự thật về nền giáo dục ở Mỹ,rất còn nhiều chuyên lạ lạ mà ÔT tui được biết :
    – Không bao giờ thấy một trẻ em vào tuổi tới trường cở 6 tuổi tới 17tuổi mà ở ngoài đường đi chơi trong những ngày trường mở cửa, ngoài trừ đau bệnh,hay đã bỏ học.
    – học sinh chỉ cần vắng mặt là 30 phút sau là bố mẹ đã biết rồi.
    -học sinh có quyền đổi thầy giáo và môn học khi còn ở lớp 6,nếu thấy thầy giáo dạy không hiểu…

    Nhưng biết đến bao giờ…..khó nói lắm….cái này hỏi Dân Den chắc ổng biết rành hơn Tám tui

  • 102. TONA  |  January 3rd, 2011 at 22:44

    CÓ THỂ BẠN CHƯA BIẾT
    Ca khúc Nắng chiều có lẻ các bạn nghe nhiều nhưng có thể chưa biết rỏ

    Tưởng nhớ Lê Trọng Nguyễn ( 9/1/2010 . 6 năm ngày mất )

    Lê Trọng Nguyễn (1926-2004) sáng tác Nắng chiều vào năm 1952; ca khúc nổi tiếng này từng đi vào bộ phim cùng tên của Lê Mộng Hoàng (năm 1971), khá phổ biến ở Nhật Bản, Đài Loan và Hong Kong với tên gọi Việt Nam tình ca hay Nam hải tình ca do Thận Chi đặt lời Hoa.

    Trong phim Cyclo của Trần Anh Hùng, ca khúc này cũng được sử dụng cho một trường đoạn rất ấn tượng, hát bằng giọng Quảng Nam. Lê Trọng Nguyễn sinh tại Điện Bàn, Quảng Nam, học hàm thụ âm nhạc tại trường École Universelle của Pháp, từng dạy nhạc tại trường Nguyễn Duy Hiệu, sáng tác không nhiều, phổ biến với khoảng 30 ca khúc.

  • 103. NGUYEN  |  January 6th, 2011 at 00:16

    GỬI PQL
    NGHE ĐÂU L CÓ Ý ĐỊNH HỌP CỰU HỌC SINH PHÚ BỔN Ở HẢI NGOẠI…
    NGUYEN TÔI ĐƯỢC BIẾT QUA TTL (MINNESOTA) NGUYEN TÔI ĐÃ BÁO CHO THẦY DI HIỆU TRƯỞNG ÔNG TA TỎ Ý RẤT HOANG NGHÊNH VÀ SẲN SÀNG…. ,
    CÓ GÌ ANH CỨ LIÊN LẠC VỚI THẤY LÊ VĂN DI HOẶC ANH PHẠM LẠC ĐỂ BÀN THẢO NHÉ..
    CHÚNG TA RẤT HI VỌNG CÓ NGÀY HỌP MẶT THẬT VUI VẼ VÀ………..HOÀNH TRÁNG…..

  • 104. TONA  |  January 8th, 2011 at 12:23

    BLOG KHÔNG PHẢI Ở VIỆT NAM , NHƯNG CƯ DÂN ……..

    ********* Removed by Admin **************

  • 105. PQL  |  January 9th, 2011 at 20:31

    Dựa theo hiến chương Liên Hiệp Quốc được ký kết ……………………………….

    ********* Removed by Admin **************

  • 106. Nay Cui  |  January 9th, 2011 at 21:51

    Trong một chừng mực nào đó, chúng ta cần phải hỏi lại: ………………….

    ********* Removed by Admin **************

  • 107. ÔNG TÁM  |  January 10th, 2011 at 01:35

    Ô KIẾN VÀNG TRÊN CÂY XÁ LỊ
    Ổ ONG VÒ NẰM CẬN XOÀI XANH
    AI MÀ TÁY MÁY LANH CHANH
    TRÈO LÊN LÃNH ĐỦ,TRỞ THÀNH MẶT MO
    Nghe mấy câu này nè… ”
    giởn với lữa .coi chừng phỏng,
    Chơi dao có ngày đứt tay
    ,Đi đêm có ngày gặp ma…
    Thôi thông cảm…cái đi mà….
    Đi với bụt mặc áo càsa
    Đi với ma mặc áo giấy
    Ở bầu thì tròn ở ống thì dài
    Ăn theo thưở ở theo thời …..
    Tục ngữ ngàn xưa của ông bà để lại quả không sai tí nị nào đó mà….

  • 108. PQL  |  January 10th, 2011 at 10:56

    Thân gởi đến Nguyen Comment# 103

    Thật ra tôi đã có ý định quy tụ họp mặt tất cả những người đã từng có liên hệ về Phú Bổn hiện đang cư ngụ tại hải ngoại từ lúc tìm lại được một số bạn bè cách đây 15 tháng .
    Theo sơ lược có khoảng trên dưới 30 người trải rộng trên 10 tiểu bang .Theo thăm dò sơ lược thì hầu hết mọi người đều có nguyên vọng gặp lại nhau trên đất khách quê người .Bởi vì mỗi người đều có công việc làm khác nhau nên phải tỉm địa điểm và ngày tháng đồng nhất để tất cả mọi người có thể tham dự .
    Sẽ liên lạc sau khi có đầy đủ chi tiết và dữ kiện trong việc tiến hành .

    PQL

  • 109. TONA  |  January 10th, 2011 at 12:04

    Nhập gia tuỳ tục
    Xuất đáo tuỳ thân
    …………………………………….

    ********* Removed by Admin **************

  • 110. U60  |  January 10th, 2011 at 19:52

    Nói với #105 và #110 ………………………….

    ********* Removed by Admin **************

  • 111. temnhemtrinho  |  January 10th, 2011 at 22:48

    Chủ đề của bờ lóc là “Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau”, hãy để cho chúng ta “quen nhau”, chia xẻ với nhau những câu cười, nổi buồn. Ai là Kinh Kha, ai người đội đá ? Chúng ta đều đã vượt sông, xẻ núi, đã trải hết hoài bảo của thời mộng ngọc. Còn gì đâu ? Còn gì đâu mà tranh từng lời nói ? Ngày mai biết đâu có người trong chúng ta sẽ vĩnh viễn không còn nói được lời ngọt ngào cho nhau. Tại sao chúng ta không nói lời đó ngày hôm nay ?

    Bờ lóc khi mới mở đã chủ trương là sẽ không mang màu sắc chính trị vào, bởi vì chúng ta muốn bạn bè khi tham gia không sợ bị phiền nhiễu. Tuy nhiên khi đứng thế trung dung có lúc sẽ nghiêng qua bên này hoặc bên kia một tí. Làm con người mà đâu có ai hoàn hảo ? Tôi chỉ mong chúng ta sẽ không mang bờ lóc vào một quỉ đạo mới, một cuộc phiêu lưu mà có lẽ nhiều bạn bè khi tham gia không nghĩ tới.

    Xin hãy để cho bờ lóc giữ được nguyên hình hài của ngày mới lớn:

    Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau

  • 112. PQL  |  January 11th, 2011 at 08:52

    Thân gởi người bạn chủ nhân Comment # 110 ………

    ********* Removed by Admin **************

  • 113. ntt207  |  January 11th, 2011 at 09:30

    SAO DZẬY ?
    nghe tui kể chuyện “đời xưa ”
    có ba thằng bạn “suốt ngày cải nhau ”
    trải qua “ba mấy ‘thập niên
    mỗi đứa lưu lạc mỗi nơi phương trời
    thời gian đằng đẵng cứ trôi
    đầu nào cũng bạc “vẫn còn cãi nhau ”
    vẫn là bạn thủa hôm nào
    vẫn còn tranh luận / vẫn còn chọc nhau
    mây xanh bỏ chốn trời cao
    làm mưa cho lộc / xanh tươi cho đời

  • 114. TONA  |  January 11th, 2011 at 11:31

    Tối nay đi dự tiệc ở GX PB về đoc liền 2 comment 114&115 mình thấy sao lạ vậy ??? có gì đâu !!! TONA tui không nghĩ ngợi gì đến # 106&107 ……

    ********* Removed by Admin **************

  • 115. NHIỀU CHUYỆN  |  January 12th, 2011 at 17:47

    ,MẤY LÃO GIÀ ƠI …SUỴT…. ………..SUỴT …………………………………………………………….HÃY IM IM LẶNG MỘT TÍ………………… ………………………………………………………
    NÍN THỞ ……………………………….
    THỞ RA………………………………
    NGHE TUI NHIỀU CHUYỆN MỘT CHÚT,………
    MẤY LÃO HÃY VÀO PHÒNG KÍN…………….
    ĐÓNG CỬA LẠI…………………………….
    ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG……………………..
    VÀ NHÌN…………………………….
    THẤY GÌ KHÔNG ??????????
    -* TÓC MUỐI TIÊU? ĂN HỘT VỊT LỘN CŨNG THẤY LÀ THIẾU TIÊU NHIỀU LẮM……..
    -* ĐÔI MẮT ..THÌ ÔI THÔI VẾT CHÂN CHIM Ó ĐÃ ĐẬU LÊN ĐÓ RỒI.
    * HAI CÁI MÁ THÌ….. VẾT HẰN TRÊN LƯNG NGỰA HOANG…MÀ LẠI NGỰA VẰN CHỨ LỴ
    * MÔI MIỆNG ,THÌ BÈO NHÈO NHƯ MŨ TAI BÈO,RĂNG CỎ THÌ. THIẾU TRƯỚC HỤT SAU
    * DA THÌ NHÙNG NHẰN NHĂN NHÓ TỰA DA………….DA………. DA………….NHÁI ,ÊCH MÙA ĐÔNG..
    DẬY MÀ CÒN ỨC HIẾP CHI MÀ TIẾNG KÈN ĐI QUA TIẾNG TRỐNG ĐI LẠI CHO ỒN ÀO NHÀ CỬA
    ĐÂY NÈ ….NHIỀU CHUYỆN TUI MỚI SƯU TẦM MẤY CHIỆN,MẤY LÃO ĐỌC XONG RỒI BỎ QUA HẾT MỌI ƯU PHIỀN CÙNG NHAU MÀ ĐÓN TẾT CON MÈO ….AI CÓ MÈO GÌ THÌ ĐÓN VỀ MÈO ĐÓ NGHE HÔNG????????

    NHỮNG NGHỊCH LÝ CỦA THỜI ĐẠI

    1- Càng ngày chúng ta càng có những ngôi nhà lớn hơn , nhưng gia đình mỗi ngày một nhỏ đi nhiều tiện dụng hơn nhưng thời gian lại ít đi

    2- Nến giáo dục mỗi ngày một cao hơn , nhiều hiểu biết hơn , nhưng lại ít đi những tri thức lành mạnh & khả năng phán đoán vấn đề

    3- Chúng ta có nhiều nhà nghiên cứu ,phát hiện được nhiều vấn đề và có nhiều loại thuốc hơn nhưng bệnh tật lại gia tăng và ít người có sức khỏe tốt

    4- Chúng ta ngày càng ít cười đùa vô tư hơn ,dễ nổi nóng , dậy rất muộn , xem ti vi quá nhiều và ngày càng trở nên kém tế nhị đi…tiêu nhiều tiền nhưng lại được rất ít…mua nhiều thứ nhưng lại chẳng dùng đến chúng

    5- Của cải ngày càng nhiều nhưng giá trị chúng ta ngày càng giảm , chúng ta nói rất nhiều nhưng yêu thương thì quá ít và lại hay nói dối

    6- Chúng ta có thể bay lên mặt trăng rồi quay về trái đất..nhưng lại rất ngại đi qua con hẻm để sang nhà bên cạnh

    7- Chúng ta tạo ra được hạt nhân nguyên tử nhưng không phân định rõ được những thành kiến của mình

    8- Viết nhiều hơn , nhưng học ít hơn.Có nhiều dự định những lại hoàn thành chúng được ít hơn. Chúng ta đã học cách trở nên vội vã nhưng không học cách chờ đợi. Lương tháng ngày càng cao nhưng đạo lý ngày càng vơi đi nhiều.

    9- Chúng ta tạo ra nhiều máy tính để có được nhiều thông tin nhiều bản sao hơn nhưng lại càng ít đi những giao tiếp giữa người với người , chúng ta lấy số lượng thay vì chất lượng

    10- Đây là thời đại của những thức ăn nhanh , những tên tuổi của những nhân vật lớn nhưng lại ít tài nhất

    11- Nhiều thời gian rảnh nhưng ít niềm vui hơn – Nhiều loại thực phẩm nhưng lại thiếu dinh dưỡng

    12- Lương chồng lương vợ nhiều hơn nhưng nhiều cuộc chia tay hơn – Nhièu ngôi nhà đẹp nhưng nhiều ngôi nhà tan vỡ

    13- Vì thế đừng chỉ ăn mừng vào những dịp lễ lớn mà hãy đối xử với từng ngày trong cuộc đời bạn như là một lẽ hội đặc biệt

    14- Hãy nói với gia đình & bạn bè rằng bạn yêu quý họ như thế nào , đừng do dự khi nở nụ cười hay đón những niềm vui đến với mình

    15- Hãy khám phá những điều mới mẻ , hãy đọc nhiều hơn , hãy thử ngồi và ngắm nhìn khung cảnh xung quanh.Hãy dành nhiều thời gian cho gia đình & bạn bè , hãy ăn những món bạn thích & đến những nơi bạn muốn.

    16- Hãy loại bỏ những từ ngữ “Để sau” , “một lúc nào đó” hay ” không phải bây giờ “ra khỏi kho tàng từ ngữ của bạn

    17- Hãy uống bằng những chiếc ly đẹp nhất , dùng loại nước hoa hảo hạng nhất hàng ngày thay vì tiết kiệm chỉ dùng loại cồn thơm rẻ tiền

    18- Sống là để tận hưởng những khoảng khắc chứ không phải chỉ để tồn tại

    19- Bạn hãy nhớ rằng mỗi một ngày mỗi một giờ mỗi một phút chỉ đến với trong đời bạn có một lần thôi

    20- Nếu bạn quá bận rộn để gửi những điều này đến những người mà bạn yêu thương & lo lắng và bạn tự nhủ rằng ” để mai này hãy gửi ” thì bạn tin tôi đi..” để sau ” sẽ chẳng có bao giờ đến đâu !

  • 116. ntt207  |  January 15th, 2011 at 09:35

    COI BỘ LO MUA SẮM TẾT HẾT RỒI HAY SAO MÀ VẮNG LẶNG DỮ VẬY KO BIẾT !

    TÔI HỌC ĐƯỢC RẰNG
    CÓ NHỮNG ĐIỀU DÙ TA CHỈ LÀM TRONG KHOẢNH KHẮC ,NHƯNG LẠI LÀM TA ĐAU LÒNG CẢ ĐỜI
    MỖI KHI XA NGƯỜI THÂN YÊU / HÃY LUÔN NÓI LỜI YÊU THƯƠNG NHẤT /BỞI CÓ THỂ LẦN CUỐI TA GẶP HỌ
    TÔI HỌC ĐƯỢC RẰNG
    ĐÃ LÀ BẠN THÂN /DÙ KO LÀM GÌ CẢ /TA VẪN CÓ NHỮNG GIÂY PHÚT TUYỆT VỜI KHI Ở BÊN NHAU
    TÌNH BẠN CHÂN THÀNH CÓ THỂ LỚN LÊN
    CHO DÙ CÓ CÁCH XA NGÀN DẶM VÀ
    TÌNH YÊU ĐÍCH THỰC CŨNG THẾ ĐẤY
    TÔI HỌC ĐƯỢC RẰNG
    CHỈ VÌ AI ĐÓ KO YÊU TA THEO CÁCH TA MONG MUỐN / ĐIỀU ĐÓ CÓ NGHĨA LÀ HỌ KO YÊU TA HẾT LÒNG
    ĐỐI VỚI NGƯỜI BẠN TỐT / SẼ CHẲNG CÓ VẤN ĐỀ GÌ NẾU CHẲNG MAY HỌ LÀM TỔN THƯƠNG TA / VÀ HÃY BIẾT THA THỨ CHO HỌ VỀ ĐIỀU ĐÓ
    TÔI HỌC ĐƯỢC RẰNG
    SẼ KO ĐỦ NẾU TA CHỈ BIẾT THA THỨ CHO NGƯỜI KHÁC / ĐÔI KHI CŨNG PHẢI BIẾT THA THỨ CHO CHÍNH MÌNH
    TÔI HỌC ĐƯỢC RẰNG
    CHO DÙ CON TIM TA CÓ TAN VỠ / CUỘC SỐNG SẼ KO DỪNG LẠI /VẪN VÔ TÌNH NHƯ CHẲNG BIẾT SỰ TỎN THƯƠNG CỦA TA
    TÔI HỌC ĐƯỢC RẰNG
    CUỘC ĐỜI TA CÓ THỂ BỊ ĐỔI THAY TẠI MỘT KHOẢNH KHẮC NÀO ĐÓ
    BỞI MỘT NGƯỜI TA CHƯA TỪNG QUEN BIẾT
    TÔI HỌC ĐƯỢC RẰNG
    NGAY CẢ KHI TAY TRẮNG / TA VẪN CÓ THỂ THẤY MÌNH THẬT GIÀU CÓ THỂ GIÚP ĐỠ BẠN BÈ KHI HỌ CẦN ĐẾN

    KHI KO VUI NGƯỜI TA ĐƯỢC QUYỀN GIẬN DỖI NHƯNG LẠI CHẲNG ĐƯỢC PHÉP TÀN BẠO VÀ HUNG ÁC
    TÔI HỌC ĐƯỢC RẰNG
    TRÊN ĐỜI NẦY / KO PHẢI AI CŨNG TỐT VÀ TỬ TẾ VỚI TA
    CHO DÙ TA KO ĐỘNG CHẠM ĐẾN HỌ
    CÁCH TỐT NHẤT LÀ ĐỪNG NÊN ĐỂ Ý ĐẾN NHỮNG KẺ MUỐN CHỨNG KIẾN TA GỤC NGÃ
    HÃY SỐNG VÌ NHỮNG NGƯỜI YÊU QUÍ TA
    TOI HỌC ĐƯỢC RẰNG
    ĐỂ TRỞ THÀNH NGƯỜI TA MONG MUỐN /PHẢI MẤT THỜI GIAN RẤT DÀI
    VÀ HÃY CHỊU TRÁCH NHIỆM NHỮNG GÌ TA LÀM
    DÙ ĐIỀU ĐÓ LÀM TA TAN NÁT
    NẾU TA KO CHỊU TRÁCH NHIỆM HÀNH VI CỦA MÌNH NÓ SẼ ĐIỀU KHIỂN LẠI TA
    HOÀN CẢNH SỐNG CÓ ẢNH HƯỞNG ĐẾN VIỆC HÌNH THÀNH NHÂN CÁCH /TA NÊN Ý THỨC VỀ ĐIỀU ĐÓ
    TÔI HỌC ĐƯỢC RẰNG
    KHÁM PHÁ BÍ MẬT VÌ NÓ CÓ THỂ LÀM THAY ĐỔI CUỘC ĐỜI TA MÃI MÃI
    DÙ HAI NGƯỜI CÙNG NHÌN MỘT VẬT
    NHƯNG HỌ CÓ THỂ THẤY NHỮNG KHÁC BIỆT RẤT LỚN

    ST

  • 117. PQL  |  January 18th, 2011 at 09:29

    Em ở đâu ?

    Em ở đâu ? Tuổi em vừa chớm lớn
    Thị trấn xưa với một giòng sông nhỏ
    Em ở đâu ? Ngày tim em hé mở
    Tuyến đường buồn di tản trốn chiến tranh
    Em ở đâu ? Chiến tranh vừa kết thúc
    Em trở về thị trấn thuở năm xưa
    Em ở đâu ? Tháng ngày theo kế tiếp
    Dạo phố buồn ôn lại kỷ niệm xưa
    Em ở đâu ? Tuổi thơ vào quên lãng
    Chấp nhận đời thê mẫu kiếp nhân sinh
    Em ở đâu ? Con em vừa chớm nở
    Giữa phố đời tần tảo sáng hôm mai
    Em ở đâu ? Đời dài theo năm tháng
    Căn phòng buồn trách phận tuổi thơ ta
    Em ở đâu ? Mỗi khi mùa Xuân đến
    Dưới mái nhà quy tụ đám con thơ
    Em ở đâu ? Mùa Hạ gieo nắng gắt
    Dọc con đường phượng vĩ thuở năm xưa
    Em ở đâu ? Thu buồn nay lại đến
    Cạnh trường xưa thầy bạn đã phân ly
    Em ở đâu ? Đông dài che phủ kín
    Cuối giáo đường kinh nguyện tiếng ăn năn

    Xin gởi đến những bạn vẫn còn cư ngụ ở thị trấn xưa

    PQL

  • 118. TONA  |  January 18th, 2011 at 13:02

    Cập nhật từ VN Express Thứ ba, 18/1/2011, 09:09 GMT+7
    NHỮNG NGƯỜI MỚI TẬP…GIÀU
    Dạo này tôi đọc rất nhiều bài viết về đám cưới siêu sang, về những dàn xế hộp lộng lẫy rước dâu, rồi có những người ở Việt Nam mỗi ngày đi ăn sáng với mức giá 750.000 VND/tô phở.
    Trong các comment phản hồi, tôi thấy thiên về 2 luồng ý kiến: Một là ngưỡng mộ, người ta làm ra tiền, người ta đáng được hưởng. Hai là cho rằng lãng phí, nên nghĩ cho người nghèo.

    Tôi thử làm phép tính: 750.000 đồng tương đương khoảng 35 USD, khoảng bằng giá bữa sáng buffet ở Đan Mạch. Nhưng ở VN, nó là số tiền mà một bạn sinh viên có thể chi xài trong nửa tháng (thậm chí 20 ngày), là số tiền mà những người nông dân đầu tắt mặt tối mơ ước có được để nuôi con ăn học, là số tiền mà những bệnh nhân ở bệnh viện ao ước để có thể có chén cháo trắng ăn uống qua ngày, là số tiền mà những trẻ em nghèo nẻo cao có thể mua được nhiều manh áo ấm cho qua mùa đông rét mướt, là số tiền mà những em bé mồ côi, những bệnh nhân HIV – AIDS có thể có thêm ít thuốc thang, là số tiền mà có thể lau bớt đi giọt nước mắt của những con người đang ở tận cùng cái khổ… là… là…v.v..

    Tôi ghét cay ghét đắng cái cách khoe mẽ của những con người mới tập làm giàu. Vì sao lại là tập làm giàu? Đó là vì họ sinh ra trên một đất nước vừa may mắn được rút ra khỏi danh sách nước nghèo nhất thế giới. Nhưng đất nước ấy hiện nay đang đứng ở đâu? Vị trí nào? Bao nhiêu trẻ em không được đến trường? Bao nhiêu bệnh nhân không tiền thuốc, tiền mổ đang hàng ngày chờ chết? Bao nhiêu mái nhà xiêu vẹo chông chênh dưới lũ? Bao nhiêu con sông chưa có nổi cây cầu? Bao nhiêu người phó mặc cuộc đời trôi theo dòng chảy chỉ vì chữ tiền nheo nhóc đớn đau?

    Xin đừng nhìn vào những chiếc xe siêu sang để tự vỗ về mình rằng Việt Nam giờ nhiều người giàu lắm. Xin đừng nhìn vào những biệt thự xa hoa để quên đi rằng cái phần đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Tôi đã từng gặp nhiều người Việt Nam, họ tin rằng người Việt Nam giờ nhiều người giàu lắm, và họ cho tôi những ví dụ về những đám cưới xế hộp xịn, những ngôi nhà thiết kế hoành tráng… Nhưng khi tôi hỏi có bao nhiêu người giàu? Số biệt thự đó khi so sánh với số nhà còn lại tỷ lệ bao nhiêu, thì họ không trả lời được. Bởi vì, tỷ lệ ấy quá nhỏ thôi.

    Khi tôi kể về những chuyện của những người Việt đang tập làm giàu tiêu tiền, tất cả bạn bè Tây của tôi đều bật cười như nghe tôi kể chuyện đùa. Nhiều người trong số họ đã từng đến Việt Nam, đã đến những nơi nghèo nhất và đã từng nhỏ nước mắt trước những em bé Sapa bé xíu cởi trần trong tiết trời sương giá. Nhiều người trong số đó đã hàng tháng đều đến những nơi đặt hộp quyên góp cho Việt Nam mà bỏ ống ủng hộ, nhiều người trong số đó đã luôn nhiệt liệt quan tâm khi Đan Mạch có những hoạt động tài trợ, ủng hộ Việt Nam không hoàn lại. Họ cảm thấy nực cười cho lớp người mới tập làm người giàu nhưng suy nghĩ còn nghèo ấy.

    Nếu muốn so sánh ư? Đan Mạch có thể coi là một trong những đất nước giàu nhất thế giới, hệ thống y tế xã hội tốt nhất thế giới. Hệ thống trường công tốt nhất thế giới. Cơ sở hạ tầng tốt nhất thế giới. Phúc lợi xã hội cao nhất thế giới. Và tỉ lệ tham nhũng cũng thường ở mức 0 (Các bạn có thể kiểm chứng những điều này từ mạng internet). Với một đất nước Bắc Âu có thể nói là gần như hoàn hảo về mọi phương diện ấy, bạn cũng hầu như không bao giờ bắt gặp trên đường những chiếc xe siêu sang? Để lòe ai? Chẳng có ai mà lòe cả. Vì đồng tiền ở đây không thể hiện đẳng cấp của bạn. Một người lao công bình thường cũng có thể kiêu hãnh làm hàng xóm với những bác sĩ. Và nếu bạn có dịp đến đây, hãy đi vào trong con phố chính, bạn sẽ thấy rất nhiều em bé 8 – 9 tuổi, tay cầm ống bơ giữa trời đông tuyết trắng? Trên áo họ là dòng chữ: Hãy ủng hộ trẻ em châu Phi. Hãy ủng hộ các bệnh nhân nghèo Đông Nam Á. Trong đó tất nhiên có Việt Nam chúng ta đó các bạn ạ!

    Trúc Quỳnh (từ Copenhagen, Đan Mạch)

  • 119. ÔNG TÁM  |  January 19th, 2011 at 00:45

    Ông Tám tui đọc cái tin một tô phở thịt bò KOBE ở Hà nội với gía 35 đô một ,Tám tui nghe ớn lạnh rùng mình…..cho tới ngày nhắm mắt xuôi tay chưa chắc gì nhìn được miếng thịt bò ấy……..Không biết là mấy lão nhà giàu này ăn để thưởng thức coi thịt bò Kobe nó ngon ra làm sao ? và không hiểu họ ăn như rứa đựoc bao lần?hay để thưởng thức”, món ấy ngon ra sao ,theo Tám tui cũng còn chấp nhận….Nghe đâu thịt Koba ngon lắm…bò họ nuôi kỹ ghê lắm …Bò được nuôi cho ăn những món tuyệt cú mèo . Họ cho bò ăn toàn những thức ăn bổ như bắp non nè.. cỏ tươi. nè rồi lúa mạch còn uống thì phải là nuớc siêu …sạch ,và cho uống bia tẩm bổ hằng ngày cho thịt thơm ngon( kiểu này thịt cha Lưu Linh không biết có …… ???) những đại gia bò cái ,đại gia bò đực còn phải được tắm rữa nước ấm và có các……tiếp viên đấm bóp thường xuyên bằng rượu sakê. và để cho nó khỏi bị sì trét người ta đã cho những đại gia bò này nghe nhạc Mozart mỗi ngày, ( thỉnh thoảng còn được coi phim cấm trẻ nhỏ trên 18 tuổi nữa chớ hì hì hì đó là Tám tui nghĩ dậy….. ,….. Uý mèn ơi nghe ra dậy Tám tui muốn qua Nhật Bản đi làm bò Kobe cho sướng thân còn hơn làm người ta….nhưng mà quá trễ…… tiếc ơi là tiếc….

  • 120. LNTĐ  |  January 20th, 2011 at 06:50

    Thưa toàn thể nam hán tử, nữ hồng quần trên CHƯ MÔ núi. LNTĐ tui lâu nay vắng bóng vì vướng vào lời thề sẽ không bao giờ trở lại chốn nhiễu nhương…Trong thời gian mai danh ẩn tích nơi cùng cốc thâm sơn, nhiều cao nhân thỉnh thoảng ghé thăm động viên an ủi và giúp trị thương, khuyên LNTĐ nên trở lại hành tẫu giang hồ…giương râu múa bút. Cảm cái nghĩa của các vị, LNTĐ tui đành khăn gói quả mướp quay lại chốn xưa xin được làm thân trâu ngựa để trả cái tình thương mến thương của quí TAO NHÂN MẶC KHÁCH. Xin đa tạ lắm lắm. Nhân dịp xuân về và cũng để làm quà nhân ngày trở lại với võ lâm, LNTĐ tui xin gởi đến quí dzị một vài tâm sự mà LN TĐ tui cóp nhặt trong những ngày qua, hy vọng rặng quí dzị sẽ không chê.
    CHÙM THƠ XUÂN GỞI BẠN XA…
    ( Viết theo sự gợi ý của Sáu Tâm )
    1- Một chút tình xuân theo gió xa
    Gởi về phương ấy triệu bông hoa
    Mừng xuân đang đến tình thêm thắm
    Phúc lộc tràn lên khắp mọi nhà,
    Trời đất vào xuân vui tở mở
    Lòng người cũng thấy dậy tâm thơ
    Chúc bạn phương xa nùa xuân mới
    Hạnh phúc dư đầy cuộc thăng hoa.
    Tình yêu là cái không đong được
    Hãy mở lòng ra phúc ngập nhà.

    2- Ai về nơi ấy cho tôi gởi
    Một chút yêu thương nắng gió nhà
    Để làm thắm lại chuyện tình xa
    Tóc xanh ngày ấy vui chưa trọn
    Xẻ nữa vầng trăng tuổi ngọc ngà.
    Ai về nơi ấy cho tôi gởi
    Một chút yêu thương thoáng đã qua
    Dù cho ngày ấy đã trôi xa
    Cho xin sống lại thời xuân trẻ
    Dẫu biết rằng nay…bóng xế tà!!!.
    Ai về nơi ấy cho tôi gởi
    Tận đáy lòng tôi một chút tình
    Con tim rực lửa sáng lung linh
    Cho xin một nhánh tình tri ngộ
    Xóa vết buồn thương vẹn chữ tình.

    3- Sáng nay thức dậy theo sương sớm
    Trời đất vào xuân dáng mượt mà
    Nghe con chim én reo đầu ngõ
    Lòng chợt rung lên khúc nhạc hòa.
    Này hởi bạn tình vui đấy chứ ?
    Nào hãy cùng tôi hát khúc ca.
    Mừng đón mùa xuân về trăm ngã
    Én báo tin xuân khắp mọi nhà
    Bạn chốn trời xa xuân đấy chứ ?
    Hòa nhịp cùng tôi khúc tụng ca,
    Xuân đến xuân đi xuân lại đến
    Xuân về gắn kết khối tình xa.
    Những ngày đầu năm 2011.

  • 121. PBT  |  January 20th, 2011 at 09:07

    KÍNH TẶNG THẦY NĐL VÀ CÁC THẦY CÔ…

    Tết đến xuân về khắp đó đây
    Trăm hoa đua sắc ngát hương bay
    Sức xuân phơi phới căng tràn mộng
    Lòng người như cũng dậy men say.

    Lòng người như cũng dậy men say
    Một khổ thơ xuân viết tặng thầy
    ‘ Chúc mừng năm mới tràn ân lộc
    Phúc thọ khang an hưởng đủ đầy.

    Phúc thọ khang an hưởng đủ đầy
    Gia đình hạnh phúc sắc không phai
    Cháu con hiếu nghĩa gia đàng thuận
    Trăm năm kim cổ sáng gương soi.

    Trăm năm kim cổ sáng gương soi
    Sự nghiệp công danh được vận thời
    Đức ái chu toàn trong mọi lúc
    Nghĩa nhân trí dũng chẳng hề vơi.

    Nghĩa nhân trí dũng chẳng hề vơi
    Một chút thành tâm sởi đến thầy
    Gọi là chút nghĩa tình tri ngộ
    Để nhớ ngày xưa thuở ấu thời.
    Đêm rằm tháng chạp 2010.

  • 122. ntt207  |  January 21st, 2011 at 05:37

    Ở NƠI NẦY

    ở nơi nầy mưa thu giăng lối nhỏ
    lá vàng bay rơi rớt giữa lưng chừng
    ở nơi nầy đông về nghe giá buốt
    gio heo may thổi nhẹ mỗi đêm về
    ở nơi nầy xuân về trên phố núi
    cánh mai vàng hé nở đón chúa xuân
    ở nơi nầy hạ về như rực lửa
    nắng cuối trời như màu phượng thắm tươi
    ở nơi nầy trường xưa không còn nữa
    chỉ còn đây kỷ niệm của năm nào
    ở nơi nầy bạn ơi dù xa cách
    xin đừng quên giấc mộng thủa ban đầu
    thị trấn buồn nhưng không thể nào quên

  • 123. PBT  |  January 21st, 2011 at 12:23

    TIỂN ÔNG TÁO VỀ TRỜI

    Hăm ba tiển táo về trời
    Có đôi cá chép xin mời ông lên
    Thẳng đường về chốn Thiên đình
    Đem chuyện hạ giới tấu trình Thiên gia.
    Tâu rằng ở đất Ayunpa
    Có trang bờ lóc tên là… com
    Diễn đàn bè bạn sớm hôm
    Giao lưu tâm sự gởi hồn cho nhau
    Vui đùa tình trước duyên sau
    Văn chương thơ phú gởi trao ân tình
    Đầu bạc nhớ thuở tóc xanh
    Bao nhiêu kỷ niệm yên lành ngày thơ
    Nơi đây tâm điểm tìm về
    Nhịp cầu bè bạn cùng quê * thuở nào
    Đôi lúc cũng có xôn xao
    Tiếng chì tiếng bấc kẻ vào người ra
    Giận hờn, dè bỉu, kêu ca
    Nhưng rồi tất cả chỉ là…nhỏ thôi
    Tình thân lại được đắp bồi
    Sau mưa trời… sáng để rồi…yêu hơn.
    Xin trời lượng cả ban ơn
    Nuôi cho trang lốc sống bền thọ lâu
    Bạn bè xa…chổ gặp nhau
    Nối tình thân ái…chia nhau tuổi già !
    * Ở MỘT NƠI AI CŨNG QUEN NHAU.

  • 124. TONA  |  January 22nd, 2011 at 09:32

    NGÀY TẾT : ĂN SAO CHO NGON VÀ KHOẺ

    Ngày Tết cổ truyền bao giờ cũng có nhiều món để lựa chọn, nhưng phổ biến vẫn là những món được làm từ thịt. Tùy theo tình trạng sức khỏe của từng người mà chọn cách ăn cho phù hợp. Người có bệnh lý mãn tính chỉ nên chọn cá với ít trứng, có thể ăn thịt nạc, không ăn mỡ…

    Ăn bánh tét, bánh chưng nên kèm theo rau sống

    Ngày Tết không thể nào thiếu bánh chưng, bánh tét. Thành phần của hai loại bánh này giống nhau, gồm có nếp, thịt mỡ và đậu xanh. Món ăn này rất giàu năng lượng, cung cấp cả chất đạm động vật (thịt) và thực vật (đậu xanh). Chỉ với một góc bánh chưng hoặc khoanh bánh tét kèm thêm một ít dưa món là có thể lót dạ nhanh gọn và ngon lành. Tuy nhiên, cần lưu ý bánh chưng, bánh tét cung cấp nhiều chất bột đường từ nếp sẽ chuyển hóa thành đường khi vào cơ thể. Do vậy, người đái tháo đường chỉ nên ăn vừa phải và nên kèm nhiều rau để làm chậm tốc độ hấp thu đường vào cơ thể. Thịt mỡ trong bánh chưng, bánh tét còn chứa nhiều chất béo no nên người có các bệnh mãn tính nên tránh.

    Ăn nhiều măng để hạn chế hấp thu mỡ

    Món canh cũng không thể thiếu trong bữa ăn ngày Tết. Các món canh thường được chọn trong những ngày này thường là canh khổ qua hầm hoặc canh măng hầm giò heo. Món khổ qua hầm thì ít béo và giàu đạm, nhưng canh hầm giò heo thì rất nhiều chất béo no. Do vậy, người có bệnh mãn tính nên hạn chế ăn mỡ của giò heo và nên ăn nhiều măng để nhận được nhiều chất xơ giúp hạn chế hấp thu mỡ.

    Nấu thịt kho trứng nên kèm cá lóc

    Thịt kho trứng là món “tủ” của nhiều gia đình cho những ngày không đi chợ vào dịp Tết. Món này hấp dẫn nhờ sự hòa quyện vị ngọt tinh khiết của nước dừa kết hợp với vị mặn đậm đà của nước mắm ngon cùng vị béo ngọt của thịt mỡ và trứng. Đây là món ăn ngon và rất giàu dinh dưỡng, tuy nhiên, do thịt mỡ chứa nhiều chất béo no, cung cấp nhiều năng lượng, kết hợp với trứng có hàm lượng cholesterol cao nên sẽ bất lợi cho người cao tuổi, người thừa cân béo phì, người có bệnh tim mạch và cholesterol trong máu cao. Do đó, cần “biến tấu” món này thành thịt, cá kho trứng, nghĩa là không chỉ có thịt với trứng mà thêm vào đó vài lát cá lóc tươi ngon. Như vậy, tùy theo tình trạng sức khỏe của từng người mà chọn cách ăn cho phù hợp: trẻ em ăn cả thịt, cá và trứng tùy thích; người có bệnh lý mãn tính chỉ nên chọn cá với ít trứng, có thể ăn thịt nạc, không ăn mỡ. Món giàu đạm này nên ăn kèm dưa giá, dưa hành vừa ngon miệng, vừa giúp tiêu hóa tốt.

    Ăn thơm sau bữa ăn giúp tiêu hóa tốt

    Ăn thơm sau bữa chính sẽ giúp tiêu hóa rất tốt bữa ăn giàu đạm. Bưởi, dưa hấu, thanh long, táo, quít là những trái cây chưng Tết rất đẹp, chứa nhiều vitamin tốt cho sức khỏe.

    Tóm lại, các món ăn ngày Tết rất nhiều đạm nên cần điều chỉnh bữa ăn để có thêm rau tươi, trái cây các loại nhằm cung cấp vitamin và chất xơ giúp hạn chế hấp thu chất béo. Món ăn ngon, nhiều rau, ít chất béo mà không cần chế biến nhiều, rất phù hợp trong những bữa tiệc đầu năm của gia đình là bánh tráng cuốn với cá (hấp hoặc nướng). Lẩu thập cẩm với đủ loại rau củ, rau tươi trộn dầu giấm cũng là những món ăn cung cấp nhiều chất xơ và vitamin.

    TS-BS Trần Thị Minh Hạnh

  • 125. TONA  |  January 22nd, 2011 at 18:39

    Đề nghị admin có comment SỚ TÁO QUÂN BLOG MỘT NƠI AI CŨNG QUEN NHAU trình ngọc hoàng

  • 126. TONA  |  January 23rd, 2011 at 10:56

    trích từ VN Epress Thứ bảy, 22/1/2011, 10:30 GMT+7
    ‘Gạo giả’ xuất hiện tại Trung Quốc
    Một tờ báo Hong Kong dẫn các nguồn tin không chính thức nói rằng những kẻ bất lương tại Trung Quốc sản xuất gạo giả từ khoai tây, khoai lang, nhựa rồi bán ra thị trường.

    Weekly Hong Kong, một tuần báo tiếng Hàn Quốc tại đặc khu hành chính Hong Kong của Trung Quốc, đưa tin gạo giả được bán tràn lan trên thị trường Trung Quốc. Một số nhà phân phối đang bán nó tại thành phố Thái Nguyên, trung tâm hành chính của tỉnh Sơn Tây. Những hạt gạo là hỗn hợp của bột khoai tây, khoai lang, nhựa tổng hợp. Bài báo nói trên được tổng hợp từ nhiều nguồn tin của giới truyền thông Singapore.

    “Người ta nhào nặn bột khoai tây và khoai lang thành hình hạt gạo rồi cho thêm nhựa tổng hợp resin vào hỗn hợp đó. Do các hạt gạo giả hoàn toàn khác gạo thật nên chúng rất cứng sau khi nấu. Ngoài ra nhựa tổng hợp resin rất độc hại đối với cơ thể người”, một chuyên gia về thực phẩm Hong Kong phát biểu.

    Một quan chức của Hiệp hội nhà hàng Trung Quốc cảnh báo rằng ăn ba bát gạo nhựa sẽ tương đương với việc nhét một túi nilon vào dạ dày. Ông nói thêm rằng do gạo giả rất nguy hiểm nên giới chức sẽ kiểm tra nghiêm ngặt các nhà máy chế biến gạo.

    Cũng theo bài báo trên, các thương nhân nói do gạo giả mang đến lợi nhuận khổng lồ nên nó vẫn được bán tràn lan tại Trung Quốc.

    Đây không phải là lần đầu tiên gạo giả xuất hiện trên thị trường Trung Quốc. Mới đây một đài truyền hình Trung Quốc đưa tin một công ty tại thành phố Tây An, tỉnh Thiểm Tây đã sản xuất phiên bản “nhái” của gạo Vũ Xương nổi tiếng bằng cách cho thêm gia vị vào gạo thường.

  • 127. NDL  |  January 24th, 2011 at 02:01

    PBT ơi,
    Người ta thường nói đến DUYÊN NỢ.
    Đã là duyên nợ thì khó mà dứt bỏ.Ông có lên núi làm ẩn sĩ rồi ông cũng phải xuống núi thôi, bao lâu chưa trả hết nợ.
    Duyên nợ của ông còn nặng ” Ở MỘT NƠI AI CŨNG QUEN NHAU “.
    Bài thơ xuân tuyệt vời.
    Cám ơn nhiều.
    Chúc vui xuân mới, gia đình khang an hạnh phúc.
    NDL

  • 128. NDL  |  January 24th, 2011 at 02:45

    ở nơi nầy hạ về như rực lửa
    nắng cuối trời như màu phượng thắm tươi
    ở nơi nầy trường xưa không còn nữa
    chỉ còn đây kỷ niệm của năm nào
    ở nơi nầy bạn ơi dù xa cách
    xin đừng quên giấc mộng thủa ban đầu
    thị trấn buồn nhưng không thể nào quên.

    NTT mến,
    Đọc mấy vần thơ trên tôi thực sự xúc động.
    “…hạ về như rực lửa”
    Bao kỷ niệm lại tràn về. Nhớ những mùa hè nóng bức , ngột ngạt, nhất là mùa hè 1975.
    “… trường xưa không còn nữa”
    Nghe như tiếng khóc của những đứa con mất mẹ.
    Tôi xót xa khi nghe biết ngôi trường xưa đã bị ủi sập để làm công trinh gì khác. Bao kỷ niệm xưa một thời yêu dấu, giờ làm sao tìm lại?
    Làm sao còn tìm lại những lớp học xưa? Làm sao tìm lại những dấu chân thương mến của trò, của thày , của cô…
    Có điều chắc là:
    thị trấn buồn nhưng không thể nào quên.
    Nhớ nhau nhiều.
    NDL

  • 129. TONA  |  January 24th, 2011 at 05:41

    Các bạn muốn đến tham quan và thưởng thức những món ăn đặc sản tại nhà hàng ‘cao nhất thế giới’ miễm phí , xin liên hệ anh Trương đức Nhơn qua số máy điện thoại 123456789,10 JQKA.

    Khai trương Nhà hàng ‘cao nhất thế giới’ 23/01/2011
    Nhà hàng ở độ cao 422 m giữa bầu trời, nằm trên tầng 122 của tòa nhà cao nhất thế giới Burj Khalifa tại Dubai (UAE), đã mở cửa đón khách.

    Quán ăn mang tên Atmosphere nằm trong tòa tháp cao 828 m là “một trong những tiệm ăn xa hoa, sang trọng nhất trên thế giới”, tập đoàn xây dựng công trình Emaar Hospitality Group cho biết.

    Theo AFP, nằm lơ lửng giữa trời, “quán ăn cao nhất thế giới” có thể chứa tới 210 vị khách và có một sảnh chờ rộng thênh thang, một khu vực ăn nằm chính giữa, cùng nhiều phòng riêng và một không gian nấu nướng rộng mở.

    Bên cạnh các văn phòng, căn hộ, tháp Burj Khalifa do kiến trúc sư Italy Giorgio Armani thiết kế có một tầng quan sát nằm ở tầng thứ 124, cho phép khách tham quan nhìn toàn cảnh thành phố Dubai với giá vé là 27 USD/người.

    Tập đoàn Emaar đã chi 1,5 tỷ USD để xây dựng công trình sang nhất thế giới này và lấy tên của Tổng thống Các tiểu vương quốc Ảrập thống nhất để đặt cho tòa tháp.

  • 130. ntt207  |  January 24th, 2011 at 08:23

    THẦY ƠI EM CÁM ƠN THẦY NHIỀU LẮM
    THẦY ĐÃ DẠY CHÚNG EM RẤT NHIỀU
    KHÔNG PHẢI LÚC CÒN NGỒI TRÊN GHẾ NHÀ TRƯỜNG MÀ CẢ BÂY GIỜ / THẦY VẪN LUÔN LUÔN BÊN CHÚNG EM ĐỘNG VIÊN CHIA XẺ NHỮNG VUI BUỒN MÀ CHÚNG EM THƯỜNG GẶP
    VÀ NHẮC NHỞ CHÚNG EM PHẢI QUÍ MẾN TÔN TRỌNG NHAU

    EM CHÀO THẦY

    NTT

  • 131. TONA  |  January 24th, 2011 at 10:24

    Thư giãn
    Chọn cách tự tử
    Một chàng trai có vóc dáng khoẻ mạnh đến nhà thờ xin xưng tội.

    – Thưa cha! Con muốn đến thú tội. Mong cha chia sẻ và giúp con, con đã gây ra quá nhiều tội lỗi nên không con muốn sống trên cõi đời này nữa.

    – Thế con định làm gì? – Cha cố hỏi.

    Suy nghĩ một lúc chàng trai đáp:

    – Con sẽ tự tử!

    – Nhưng con định chết như thế nào?

    – Thưa cha, con sẽ tự vẫn bằng cách nhảy từ trên cầu xuống sông.

    – Có nhiều cách nhẹ nhàng hơn sao con lại chọn cách đó?

    Chàng trai liền đáp:

    – Cách đó là tốt nhất vì con là vận động viên bơi lội.

  • 132. HƯƠNG THẦM  |  January 25th, 2011 at 10:07

    CHÚC XUÂN

    Xuân đến bên ta tình thơm như mới
    Mới như ngày nào anh nói yêu em
    Xuân đến bên ta tình xuân phơi phới
    Như nụ hoa quỳnh anh hái tặng em

    Xuân đến bên ta thơm những vườn cà
    Thơm những tấm lòng bạn hữu gần xa
    Dù ai xa xôi tình gần như huynh đệ
    Bên tách trà thơm nhớ mãi tình quê

    Xuân đến bên ta gió hôn cành lộc biếc
    Điện đường đêm xanh đỏ sáng lung linh
    Đường phố xanh
    sạch đẹp những công trình
    Đang đón đợi một mùa xuân như ý

    Xin gứi lời thăm bạn bè tri kỷ
    Chúc mùa xuân sức khỏe mãi không già
    Chúc tình thân kết chặt mãi thăng hoa
    Chúc quí quyến an khang và thịnh vượng.
    Thân tặng tất cả các anh chị và các bạn.

  • 133. LNTĐ  |  January 26th, 2011 at 08:32

    VÔ ĐỀ
    Làng ẩm thực CỒNG CHIÊNG ĐÁ CHẺ
    Có anh chàng tên gọi SÔ ĐA
    Trông…cù lần nhưng lại lắm tài ba
    Nhiều tài vặt…ái chà nhiều cô thích
    Khiến bà vợ phải nhiều phen phấn khích
    Véo đùi non cấu chí lão nhà ta
    Tội nghiệp chưa…oan ông địa quá mà
    Ai đồng cảm xin lại nhà chia xẽ.
    Cùng cảnh ngộ…ôi thật là quá lẽ
    Mấy bà ơi…còn trẻ nữa đâu mà
    Đời vốn buồn cần có phút thăng hoa
    Cho cuộc sống thêm đậm đà hương vị
    Mất chi đâu mà các bà giữ kỷ
    Cái thân già cũng chỉ để trông thôi
    Cam đoan rằng dù tiên nữ cõi trời
    Bay xuống thế chào mời đây cũng chịu
    Gối lỏng chân chùng đêm nằm lơ liểu
    Còn sức đâu mà chiếu cuộc trăng hoa
    Viết bài này để chỉ muốn loa loa
    Cho mấy bả nghe qua mà…thông cảm
    Các lão già có thời cơ gia giãm
    Kiếm chút tình trăng gió để mua vui…

  • 134. ntt207  |  January 26th, 2011 at 10:29

    CHÚC XUÂN

    XUÂN NẦY HƠN HẴN MẤY XUÂN QUA
    PHÚC LỘC ĐƯA NHAU ĐẾN TỪNG NHÀ
    VÀI LỜI XIN CHÚC MỪNG NĂM MỚI
    VẠN SỰ AN KHANG VẠN SỰ LÀNH
    ĐẦU XUÂN NĂM MỚI CHÚC BÌNH AN
    CHÚC LUÔN TƯƠI TRẺ CHÚC VINH QUANG
    CHÚC SANG NĂM MỚI NHIỀU TÀI LỘC
    CÔNG THÀNH DANH TOẠI VẠN TÌNH THÂN

    NTT KÍNH CHÚC .TẤT CẢ THẦY CÔ ANH CHỊ VÀ CÁC BẠN MỘT MÙA XUÂN ẤM ÁP AN LÀNH

  • 135. NGÀY XƯA HOÀNG THỊ  |  January 26th, 2011 at 11:05

    Khi những cơn mưa cuối mùa thưa dần và chấm dứt, bầu trời trong xanh, không khí se lạnh, những chiếc lá mai vàng được vặt bỏ và nơi nách lá trồi lên những chồi hoa nhọn hoắt cũng là lúc báo hiệu một lần nữa mùa xuân lại về. Lòng khách tha hương bỗng thấy lòng mình bồn chồn nhớ về quê hương nơi mà gần cả cuộc đời gắn bó với bao kỷ niệm vui buồn.

    Quê hương tôi mỗi độ xuân về cũng là lúc mùa hoa cà phê nở rộ tỏa hương thơm ngào ngạt núi đồi. Trong màn sương mù giăng kín, những tia nắng ban mai đan xen chiếu lên tháp chuông giáo đường cổ kính. Sương phủ xuống núi đồi, sương tràn vào mọi con đường, mọi ngõ nghách. Trên những con đường mù sương mai lạnh lẽo đó, ẩn hiện những tà áo trắng với chiếc áo len màu tím hoa cà của những nữ sinh đang nhanh bước vội vã đến trường.

    Quê hương đó cũng đã phủ ấm cuộc đời thơ mộng của tôi thuở nào, đã cho tôi một tình yêu đầu đời trinh trắng và thánh thiện để mỗi độ xuân về những hình ảnh thơ mộng đó lại trỗi dậy mạnh mẽ trong tôi. Tôi không sao quên được những buổi sáng tan lễ nơi ngôi thánh đường thân thuộc, trên con đường làng mù sương có những người con gái tóc xỏa ngang vai thả đôi gót hồng nhẹ nhàng thanh thản.

    Sáng xuân tan lễ đứng chờ,
    Dáng em nho nhỏ bước mờ trong sương.
    Hoa xuân lay, gió bên đường,
    Hồn ta rung động chút hương mơ màng.

    Yêu từng bước nhỏ em mang,
    Yêu từng ngọn cỏ quấn quàng chân chim.
    Ta yêu sương sớm mi mềm,
    Ta thương chớp nhẹ mắt em thêm buồn.

    Đường xuân rợp trải nắng xuân,
    Em vô tư bước ta quầng mắt trông.
    Ta ghen ngọn gió xuân nồng,
    Ghen hoa cỏ dại, ghen bông mai vàng.

    Giữ trong ký ức mênh mang,
    Thổi bay mái tóc thơm tràn hương xuân.
    Em say đắm giấc mộng vàng.
    Ta nghe hồn chợt lỡ làng xót xa.

  • 136. Nay Cui  |  January 26th, 2011 at 12:47

    Gởi ông PBT,

    Nhân thầy Lân nói đến DUYÊN NỢ của ông, tiện đây tôi cũng xin mạn bàn chút xíu về DUYÊN của chúng tôi với ông:

    Chúng tôi có DUYÊN được học cùng trường với ông ở những ngày còn thơ. Sau ngày biến động Phú Thiện, ở bệnh viện đầu phố, có người hạ sĩ chổng mông lên gào vì viên đạn …. qua mông. Cùng lúc đó ở cuối phố, có 3 mái đầu xanh và một qúa phụ khóc người lính trẻ vừa nằm xuống. Chúng tôi không biết người lính trẻ đó nhưng ông đã để lại ấn tượng cho chúng tôi nhiều năm sau đó …. với lối đặt tên cho con. Ở cái thời trai “Văn”, và gái “Thị” thì con ông là Bá Tài, Thanh Ba …. Nếu chúng tôi đoán không lầm thì thanh ba là dòng sông xanh, còn bá tài là tài hoa với nhiều khổ lụy. Chắc có lẻ nó vận vào người ông như một NỢ.
    Ngày ngày ông ra rẫy trồng thuốc lá như trả NỢ áo cơm. Ông về làm hợp tác xã như trả NỢ xã hội. Tối ông dạy giáo lý cho các con như trả NỢ giáo hội. Rồi ông lên bờ lóc, không như con chim ngứa cổ hát chơi, mà ông là con tằm nhả tơ, ông thả thơ để trả NỢ bằng hữu.
    Xin cám ơn ông, may mà có ông nên bờ lóc
    “Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau” càng gần thêm nữa..

  • 137. HƯƠNG THẦM  |  January 27th, 2011 at 04:45

    CHÚT NHỚ
    Nỗi nhớ không tên đậu trên cành lá
    Bay la đà sờ soạng nỗi niềm riêng
    Bay lang thang qua biên giới muộn phiền
    Nghe đăng đắng giục lòng ta uống cạn
    Nỗi nhớ đi qua con tim lần lửa
    Ván đời này là những bữa hư không
    Ta đu bay trên những sợi tơ hồng
    Đem khát vọng vào trong miền đất chết
    Em tôi ơi, tình yêu rồi cũng hết
    Còn lại ta trong nỗi nhớ nồng nàn
    Tiếc chi em thời gian không tính toán
    Tiếc chi em mới sáng đã quá chiều
    Nỗi nhớ em
    Không tên
    Không ngày tháng
    Đan vào nhau
    Thầm lặng đến vô cùng.

    Tối 24. 12. 2011

  • 138. PQL  |  January 27th, 2011 at 09:56

    Những mùa Xuân đã qua

    Mùa Xuân bóng tối

    Một gã tù trẻ ngồi trên một xa tù trên đường áp giải đến một trại tù vào một chiều mùa Thu ảm đạm dưới một cơn mưa râm . Trên tuyến đường một đôi tình nhân quyện đầu như để che mưa cho nhau bước đi trong vội vã dọc theo vệ đường . Vận tốc xa tù không nhanh lắm chỉ đủ trong một khoảnh khắc dưới tầm thị giác quan sát của gã tù trẻ . Một đôi tình nhân dạo bước dưới mưa trong âu yếm trên đường tìm hạnh phúc tương lai . Một tù nhân trên đường bước vào thế giới ngục tù với một chân trời vô định hướng trong những ngày tháng sắp tới .
    Hai thế gìới tương phản rõ rệt .
    Cuối cùng xa tù đã đến điểm hẹn để bàn giao những con người ” tội phạm ” giữa một đêm khuya .Tù nhân được quy tụ lại và người trưởng trại diễn giải nội quy và một bài giảng thuyết sau đó được phân tán theo những căn phòng đã được hoạch định sẵn.
    Qua hai lớp cửa sắt khóa kỹ người tù trẻ được đưa vào một căn phòng tối đã có hai người ” định cư ” tuổi trung niên dựa vào giọng nói đối thoại . Sau một vài lời giới thiệu sơ lược và những chỉ dẫn tập quán sinh hoạt thường nhật rồi màn đêm phủ xuống và thế giới ngục tù như bắt đầu điểm báo những ngày tháng dài vô tận sắp đến .
    Đời thật có nhiều nghịch lý những nhà tù luôn khoá kín nhưng lại có nhiều nguời vào trong lúc những thánh đường luôn mở rộng nhưng chẳng mấy nguời muốn vào .
    Một thời gian không lâu một mùa Xuân lại đến . Một mùa Xuân thật buồn tẻ đầy sự khác thường . Những ”nhạc sống” đón Xuân trong thế giới ngục tù , lời than thở thương nhớ gia đình , lời cầu chúc sớm rời khỏi chốn này rồi ăn mừng bằng những lương thực thân nhân thăm nuôi trước Xuân từ những tù nhân cùng và cạnh phòng . Một khung cảnh đầy tăm tối ngay cả đối thoại trong gang tấc nhưng không thể thấy mặt người đối diện tựa như một thế giới đầy những u linh than thở thiểu não , những tiếng kinh cầu chóng được siêu thoát và những lời nói thì thầm đầy sự buồn bã . Một thế giới hoàn toàn trong bóng tối .
    Người tù trẻ Xuân năm nay cũng vừa đúng tuổi trưởng thành . Những ngày tháng kế đến là một thế giới đầy màu xám phủ trùm đời gã . Vẫn chưa được tuyên án từ ngày nhập trại. Vẫn chờ đợi những gì sẽ xảy đến và gã muốn biết thời gian bao lâu thế giới này sẽ lưu giữ gã lại .
    Con người khi trông mong và chờ đợi thời gian hầu như đi chậm lại . Con người ai aì cũng đã có nhiều lần chờ đợi trong đời mình . Một đứa trẻ chờ mẹ đi chợ về mong có một món đồ hoặc quà yêu thích, một sinh viên chờ ngày tốt nghiệp sau nhiều ngày tháng ” dùi mài kinh sử ”, một người sắp làm mẹ lần đầu sau nhiều ngày tháng cưu mang cũng mong chờ đến ngày mãn nguyệt khai hoa , một công nhân cũng mong đến ngày cuối tuần để dành thời gian cho gia đình và tù nhân sự chờ đợi là một cực hình thể xác lẫn tâm thần nếu ai đã có lần bước vào thế giới tù tội
    Rồi vào một buổi sáng mùa Thu nhân ngày quốc lễ nguời giám quản khu vực một phần trại đến phòng gọi tên gã vì người trưởng trại muốn gặp gã tại văn phòng . Gã phân vân bởi vì đây là lần thứ hai gã được gọi và không tiên đoán được hậu quả những gì sẽ xảy đến . Gặp lại người trưởng trại ông ta có vẻ hòa nhã hơn lần trước và sau một vài lời giảng thuyết sơ lược ông ta trao cho gã một tờ giấy phóng thích đã ký sẵn và người vệ binh dẫn gã trỡ lại phòng để thu nhặt đồ đạc riêng . Thật ra gã chẳng muốn trở lại phòng nhưng gã cần phải trở lại để gặp lại những con người ” tội phạm ” lần cuối cùng . Những con người đã cùng gã chia xẻ nhiều đau buồn trong những ngày tháng qua trong thế giới tối tăm .
    Vào phòng trao đổi một vài lời từ biệt và gã để lại tất cả ” tài sản ” bước ra chỉ với một tờ giấy phóng thích trên tay .
    Người vệ binh hỏi ” Anh không lấy gì cả ạ ”
    Gã đáp lại ” Tôi muốn để lại tất cả cho những người còn ở lại ”
    Rồi người vệ binh dẫn gã ra khỏi ngoài cổng trại và sau tiếng khép cổng gã ngoáy nhìn trại tù lần cuối hai hàng lệ đã nhỏ xuống tự khi nào . Gã xót thương cho những người còn lại , những người đã dặn gã tìm gặp gia đình họ nếu được phóng thích sớm để chuyển lại những lời dặn dò . Gã biết rất nhiều về gia cảnh họ trong những lần tâm sự . Họ có những người mẹ già không biết còn sống nỗi để gặp lại con mình . Những người vợ buôn tần bán tảo kế sinh nhai nuôi con và dự trữ một phần ngân khoản thăm nuôi chồng . Những đứa con quá trẻ không đủ khôn lớn để biết sao cha mình vắng bóng .Những ngày kế tới gã phải đối diện với những người này theo như đã hứa . Những lời chuyển giao phần lớn mang tính cách trấn an và nhắn nhủ hoặc những vật dụng , lương thực cần thiết vào những lần thăm nuôi kế tiếp .
    Miên man suy nghĩ những gì sẽ làm trong những ngày kế tiếp gã tăng thêm cước bộ hành như muốn chóng trở về nhà bởi vì người thân của gã cũng hằng chờ đợi một ngày nào đó gã sẽ về . Bất chợt gã nhớ lại gã đang bước đi trên vệ đường trước đây gã đã nhìn thấy đôi tình nhân quyện nhau dưới mưa trên con đường áp giải trong một xa tù vào một mùa Thu trước đây .Đôi tình nhân đó có lẽ đã thành một tổ ấm rồi thì phải . Riêng gã hiện tại cần phải lê gót đến bến xe để trở về nhà . Ánh nắng mặt trời hình như làm gã ngợp sau nhiều ngày tháng thiếu ánh sáng .
    Cuối cùng gã đã đến nơi gã cần đến trong khoãng gần một giờ bộ hành . Sau một vài câu đối thoại giao cảm người tài xế xe lam xếp gã vào một ghế miễn phí . Trong xe lam đã có bảy người ngồi sẵn gồm hai người đàn bà cao niên và năm người thiếu nữ khoảng chừng ngoài hai mươi không hơn kém . Xe chuyển bánh gã nhớ lại vào thời điểm này mùa Thu năm trước trên xa tù gồm toàn nam giới hôm nay trên đường trở về trên chuyến xe lam hoàn toàn ngược lại ngoại trừ người tài xế .
    Bất chợt một đàn bà cao niên nhìn vào gã với một giọng nói ôn hoà ” người cậu xanh xao lắm khi về nhà nên nhắc gia đình chẩn một vài toa thuốc nam ” Gã đáp lại ” cám ơn bác khi về đến nhà cháu sẽ tính ” Trên tuyến đường còn lại thỉnh thoảng một vài cặp mắt hướng nhìn về gã như mang theo một lòng trắc ẩn có lẽ họ đã nghe qua trong một vài lời đối thoại giữa gã với người tài xế .
    Gã lẩm nhẩm như tự nói trong tâm trí mình . Hỡi người mẹ quê tôi ơi một người sống trong một thế giới không ánh mặt trời làm sao có thể hồng hào được và người tài xế xe lam anh đã cho tôi một chuyến đi miễn phí bởi vì anh vẫn còn một tình cảm xót thương cho một người vừa rời khỏi thế giới tội hình .Anh đã triết khấu một phần mưu sinh thường nhật bởi vì tôi không có tiền bạc lộ trình để trả anh . Xin cám ơn những ánh mắt đầy lòng trắc ẩn của những người thiếu nữ trên chuyến xe này . Ngoài thế giới tù tội vẫn luôn có những người biết cảm thông cho một tình đồng loại .

    Mùa Xuân tạm trú

    Vào một mùa Thu năm sau gã tù trẻ hôm nào đã đặt chân trên một hải đảo sau một cuộc ” hải trình ” gần hai tuần lễ . Một cuộc hải trình gã tưởng rằng không bao giờ có cơ hội tới bến . Nhưng rồi gã đã may mắn vượt qua những bước chân thần chết và gã đã đặt chân đến một hải đảo đã có hơn sáu ngàn người đã tạm trú . Những người tạm trú này đến từ thập phương trên quê hương gã và họ đang chờ đợi ngày đến một chân trời cố định . Hải đảo này tiếp nhận họ như một trạm vãng lai trong lúc chờ đợi lòng nhân đạo thế giới bên ngoài giúp đỡ họ đặt chân đến một vùng đất cư ngụ tương lai vĩnh viễn .
    Rồi một mùa Xuân nữa lại đến , một mùa Xuân đầu tiên không ở trên quê hương nơi gã sinh ra và lớn lên . Một mùa Xuân thật buồn và dài vô tận. Nhớ lại hai mùa Xuân đã qua gã cảm thấy mình vẫn còn may mắn hơn những người vẫn còn ở lại . Một mùa Xuân trong thế giới bóng tối nơi tuổi trẻ gã hầu như chìm hẳn đáy cùng không một tia hy vọng cuối một chân trời. Mùa Xuân sau đó gã đã thăm viếng và đem đến những món quà nhỏ cho những trẻ thơ của những con người ” tội phạm ”. Gã đã cảm động rất nhiều về những lời cám ơn thản nhiên vô tư đầy sự ngỡ ngàng từ những trẻ thơ đó . Chúng không biết bao nhiêu mùa Xuân nữa cha chúng sẽ trở về .
    Tản bộ dọc theo triền dốc hướng về dãy đá cạnh bờ biển nhìn những ngư thuyền ra vào từ vùng biển mù khơi lòng gã cảm thấy trống trải lạnh lùng . Gã đã vượt qua vùng biển đó trước khi đặt chân đến hải đảo này . Cũng từ phương trời đó nơi mà người thân và bạn bè gã vẫn còn ở lại .
    Chợt một giọng nói âm khẩu của một nữ giới từ hướng đối diện có vẻ quen thuộc vỗ vào thính giác gã. À! Người thiếu nữ này gã vẫn thường gặp mỗi ngày ở thư viện và trong những lần tiếp nhận luơng thực cùng khu trại . Gã chỉ trao đổi một vài lời chào hỏi ngắn gọn trong những lần gặp đó .
    Người thiếu nữ mở lời: ” Chào anh . Đầu năm anh dạo biển sớm vậy ” Gã đáp lại: ” Tận dụng cảnh trí thiên nhiên để tiêu khiển thời gian và khuây khỏa những suy nghĩ buồn phiền trong tâm trí vào những ngày đầu Xuân”. Người thiếu nữ tiếp theo ” Nếu anh không bận có thể tháp tùng cùng L dạo biển nói chuyện giải khuây cho vui ”
    Gã đã nhận lời và sự nhận lời đó như bắt đầu khai lộ cho một cuộc hành trình tình cảm trong suốt chuổi ngày đợi chờ còn lại trên hải đảo .
    Những ngày tháng kế tiếp gã luôn có người kế cận cùng đi thư viện hoặc dạo biển mỗi ngày . À ! Thế là gã đã bước vào thế giới tình yêu lần đầu tiên trong đời gã và đang đóng vai tình nhân trong một tình cảnh hiện thực ngược hẳn với mùa Thu năm xưa gã đã mục kích đôi tình nhân quyện nhau vội vã bước đi dưới mưa trên tuyến đường áp giải.
    Tình yêu đã đem lại cho gã những kỷ niệm êm đềm trong những tháng ngày chờ đợi . Gã cảm nhận mãnh lực tình yêu đã đem đến nhiều thú vị trong cuộc sống tạm trú này . Gã không bao giờ nghĩ tới đời mình sẽ bao quyện một tình yêu bất chợt trong một sự tình cờ ngẫu nhiên trên hải đảo này .
    Rồi một chiều mùa Hạ gã đã phải xuống bến tàu để tiễn đưa người tình rời khỏi hải đảo để đoàn tụ thân nhân ở một đệ tam quốc gia . Được biết thân nhân nàng rời khỏi quê hương một vài ngày trước khi chiến tranh kết thúc . Nàng còn một người mẹ ở lại và bà ta muốn nàng phải ra đi để đoàn tụ với người con lớn và tiếp tục con đường học vấn . Một người mẹ hy sinh cao cả ngay cả đánh đổi sự phân ly mong sao con mình có một tương lai tốt đẹp hơn ở một vùng đất viễn phương và không biết bao giờ có thể gặp lại con mình vào thời điểm bấy giờ .
    Ngày tiễn đưa vào chiều mùa Hạ đầy ánh sáng mặt trời của một vùng nhiệt đới nhưng trong lòng gã rất nhiều ảm đạm của một tình yêu sắp sửa nói lời tạm biệt . Người tình gục đầu trên vai gã , trao một gói quà nhỏ và khóc thật nhiều . Trong đời chưa bao giờ có một người nữ phái nhỏ lệ trên một phần thân thể gã . Đây là lần thứ hai tiếng khóc đã làm rung động lòng gã một cách xót xa . Nhớ lại lần trước vào khoảng hơn hai năm cách đây gã đã nghe tiếng mẹ gã khóc khi những người vệ binh đến áp giải gã vào một đêm khuya tại nhà .
    Đời người như một bộ máy tuần hoàn trong cơ thể luân chuyễn những huyết quản cho con người được sống . Như những mùa thay đổi trong năm và tiếp diễn mãi theo thời gian . Con người vun trồng ngũ cốc theo từng mùa , các loài thảo vật và cây ăn trái sinh hoa kết quả theo từng mùa và chuyển hồi mãi không ngừng . Gã hồi tưởng lại một biến cố ngày rời khỏi thế giới tù tội gã đã để lại ” tài sản ” và nhỏ lệ cho những con người ” tội phạm” còn ở lại . Hôm nay người tình gã đã làm tương tự những gì gã đã làm trước đây .
    Những ngày tháng kế tiếp gã nhận thư thường xuyên vào mỗi tuần . Những lời cổ động khích lệ trong cuộc sống thường nhật , những lời ân tình trong một tình cảm xa cách và sự vững tin trong tình yêu với hy vọng sẽ có ngày gặp lại trong kiên nhẫn đợi chờ .
    Người tình muốn gã đơn chọn vùng đất nơi nàng vừa đặt chân đến bằng giá cả thời gian lưu lại trên hải đảo này . Một giá cả như một liều thuốc quá đắng để uống vào trong một cơn bệnh không quá trầm trọng và gã đang dừng lại ngã ba của một đoạn đường gã cần phải quyết định rẽ hướng . Chờ đợi đối với gã như là một cực hình vào lúc này bởi vì gã còn một vài người tháp tùng cùng chuyến hải trình gã có trách nhiệm phải bao bọc và những người thân gã đã từng làm khổ lụy vẫn còn ở lại gã có bỗn phận phải đền đáp . Một tỷ lệ quá chênh lệch giữa tình cảm , trách nhiệm và bổn phận .
    Rồi một ngày đầu Thu gã rời khỏi hải đảo tạm trú để bước chân đến một vùng đất không như ước muốn người tình gã hằng mong đợi và cũng điểm báo rằng cuộc tình sẽ mãi mãi ra đi không bao giờ trở lại và gã đã chấp nhận như một phận số đã an bài .

    Mùa Xuân tha phương

    Vào một ngày cuối Thu sau một thời gian ở trại chuyển tiếp gã đã đặt chân đến một vùng đất khá lạnh trên địa cầu . Một cuộc sống hoàn toàn khác lạ , một nỗi buồn khó diễn tả, một tâm trạng bâng khuâng của một người tha hương viễn xứ .Gã bắt đầu nhớ lại những quãng đường gã đã đi qua và biết rằng những ngày tháng sắp tới là một cuộc hành trình tự lập cánh sinh nhiều cam go thử thách .
    Không lâu sau đó một mùa Xuân nữa lại đến . Một mùa Xuân đầy dẫy sự cô đơn trong đời gã . Người thân , bạn bè hoàn toàn xa cách . Tình nhân bây giờ chỉ là một kỷ niệm quá khứ . Trong căn phòng của một chung cư gã liên tưởng mình như một trẻ thơ mồ côi đang ngồi trong viện dục anh .
    Một mùa Xuân thật buồn và quá buồn

    Mùa Xuân tìm lại

    Cách đây hai mùa Thu bằng một sự tình cờ ngẫu nhiên gã đã tìm lại được một vài người bạn thời niên thiếu trên máy điện toán . Chẳng hiểu sao những biến cố trong đời gã luôn gắn liền cùng mùa Thu như một sự tiền định . Ngày bước vào và rời khỏi thế giới tù tội , ngày bắt đầu cuộc hải trình , ngày rời khỏi hải đảo và đặt chân đến vùng đất tha phương và rồi ngày tìm lại những thầy xưa bạn cũ đều nằm trong phạm vi mùa Thu .
    Vào thời điểm này vào mùa Xuân năm qua gã đã tìm lại được một số Thầy Cô và nhiều bạn hữu cùng lớp đồng trường . Thị trấn năm xưa và những kỷ niệm thiếu thời đã trở về trong ký ức .Một mùa Xuân đầy sự phục hồi những mất mát nhiều về tuổi thơ và quãng đường gã đã đi qua . Từ đó gã bắt đầu xúc tiến hoạch định một ngày hội ngộ như muốn tìm và điền lại những khoãng trống tình thầy trò bạn hữu vắng bóng từ mấy thập niên qua .

    Mùa Xuân năm nay

    Bạn thân ! Mùa Xuân năm nay chúng ta đã xoay vần ba vòng cùng tên một con giáp từ ngày biến cố xảy ra . Ất Mão năm xưa Tân Mão năm nay .Thời gian không bao giờ biết chờ đợi vẫn tiếp tục trực hành theo luật tuần hoàn của vũ trụ và sẽ không trở lại .
    Thế hệ chúng ta đã chứng kiến nhiều biến chuyển thời cuộc trên thế giới , vượt qua nhiều thăng trầm trong cuộc sống riêng chính mình .Tuổi thơ chúng ta đã có những ngày tháng lo sợ trong thời chiến cuộc ,những kỷ niệm hồn nhiên tuổi học trò ở một thị trấn nhỏ . Thế hệ chúng ta tựa như một mỹ nhân đã vượt qua thời đoạn sũng ái . Chúng ta vẫn còn tồn tại như một con sông tuy đã cạn nhưng giòng nước vẫn chảy .
    Chiến tranh đã dày vò và gây đau khổ quá nhiều trên quê hương mình . Chúng ta có thể đã chứng kiến hoặc nạn nhân của hận thù trong sự tương phản của một lý tưởng , tranh chấp trong sự khác biệt của một ý thức hệ hoặc đố kỵ nhau trong những từ vựng và lời nói vô tình hoặc hữu ý . Đã đến lúc chúng ta hãy ngồi lại hàn gắn những khuyết điểm kể trên bởi vì thế hệ chúng ta thời gian còn lại không nhiều lắm.
    Hãy trao đổi cho nhau một tình bạn hữu chân thật như một khúc ca yêu thương dài vô tận . Hãy duy trì tình bạn hữu như điệp khúc của một bản tình ca trữ tình .

    Nhân ngày Xuân Tân Mão gần đến người viết xin thân gởi đến tất cả bạn hữu Ayunpa một mùa Xuân thật đầm ấm , an vui và hạnh phúc tiếp đến là nguyên năm Tân Mão tràn đầy hy vọng tốt đẹp và nhiều thành công mỹ mãn trong cuộc sống .

    PQL

  • 139. LNTD  |  January 27th, 2011 at 17:31

    Nay Cui nói thật hay…mĩa mai ?
    Làm tui cũng thấy… muốn gai gai trong lòng
    Buồn cho phận số long đong
    Cuộc đời gian khổ nhiều buồn ít vui
    Tuổi thơ sớm chịu cút côi
    Tìm hoài chả thấy chân trời ước mơ…
    Về già tức khí làm thơ
    Mượn sân blog vẫn vơ giãi buồn
    Dám đâu nói chuyện văn chương
    “ thả thơ” chữ ấy xin nhường cho Cui
    Vào lốc cốt để tìm vui
    Phải đâu khoe mẽ tranh hay tranh tài
    Đôi khi ngẫu hứng đùa dai
    Dù ai không thích cũng chớ xua tui về dzườn !
    Ruột ngựa thẳng tắp một đường
    Nói chơi như vậy chứ chẳng vương vấn gì…
    Đời tôi vốn đã xù xì
    Có trầy chút nữa…cũng chẳng là chi đâu mà !
    CẢM ƠN NAY CUI NHA, LÂU LẮM MỚI RỒI MỚI CÓ NGƯỜI LÀM CHO GIÀ NÀY THỰC SỰ XÚC ĐỘNG. TUI SẼ ĐÃI ÔNG MỘT CHẦU CHUỘT ĐỒNG NƯỚNG LU…HÌ..HÌ…

  • 140. ÔNG TÁM  |  January 27th, 2011 at 23:58

    HỪM HỪM……
    LÃO ĐIỀN TA CÔNG NHẬN LÀ HAY HÉ..
    NHƯNG MÀ……
    MAU MAU BỊT MŨI LẠI NGHEO
    COI CHỪNG NÓ BỰ… CON MÈO CŨNG QUA
    BIẾT ÔNG KHÔNG…. NHỊN ĐƯỢC MÀ
    THÂN TẰM NHẢ KÉN CHO QUA KIẾP NÀY
    CUỘC ĐỜI MAY RŨI ,RŨI MAY
    COI CHỪNG HẦM… HỐ..CÓ NGÀY.. LỠ CHÂN
    TÁM TUI NHIỀU CHIỆN LẤN SÂN
    CHỌC ÔNG GIẬN CHÚT CHỚ MẦN… THỊT TUI

  • 141. ntt207  |  January 28th, 2011 at 10:07

    MỘT CHÚT

    MỘT CHÚT HƯƠNG XUÂN GỌI NẮNG VỀ
    MUÔN HOA RỘN RÃ ĐÓN MỪNG XUÂN
    MỘT CHÚT HƯƠNG THẦM TRONG ĐÊM VẮNG
    GIEO NHẸ VÀO LÒNG NỖI NHỚ MONG
    NHỚ MONG AI XUÂN VỀ NƠI VIỄN XỨ
    ĐANG TRÔNG VỀ NƠI PHỐ NHỎ AYUN
    ĐÃ BAO LẦN ĐÔNG QUA XUÂN ĐẾN
    SỰ TƯƠNG PHÙNG LÀ CHỈ ĐỂ ƯỚC MƠ
    NHƯ DÒNG SÔNG ÊM ĐỀM TRÔI LẶNG LẼ
    ĐỢI CON THUYỀN VỀ LẠI BẾN SÔNG XƯA
    ĐƯA NGƯỜI KHÁCH BỘ HÀNH SANG BẾN ĐỢI
    ĐỢI AI VỀ TRÊN VÙNG ĐẤT MIỀN CAO

  • 142. TONA  |  January 28th, 2011 at 20:57

    Năm Tân Mão là năm của tiền tài và tình yêu, nhưng giới bói toán cũng cảnh báo sự gia tăng khủng bố, tai nạn giao thông và thiên tai.

    Chỉ vài ngày nữa là bước qua năm mới. Trong khi Việt Nam gọi là năm con Mèo thì một số nước châu Á khác gọi là năm Thỏ. Như mọi khi, đây là dịp thầy bà phong thủy các nước trổ tài xủ quẻ đoán hung kiết trong năm mới. Đặc điểm chung của những lời dự báo: 2011 sẽ là năm tốt đẹp cho những ai muốn tìm kiếm tiền tài hoặc tình yêu. Tất nhiên đây là những dự báo chung chung theo kiểu ai muốn thì tin, không thì… thôi.

    Năm vàng cho giới kinh doanh

    Thầy bói nổi tiếng Joseph Chau của Philippines “phán” thỏ là biểu tượng của sự kiên nhẫn nên 2011 sẽ là một năm yên bình. Mọi người sẽ trải qua khoảng thời gian vui vẻ và thoải mái. Chuyên gia phong thủy của Tổ chức Thế giới phong thủy Philippines là Marites Allen cũng dự đoán năm Thỏ hứa hẹn nhiều điều lạc quan, cải cách và phục hồi theo hướng ổn định, đặc biệt vào nửa cuối năm 2011. “Có nhiều cơ hội tuyệt vời để phát tài trong năm 2011”, tờ Business World dẫn lời bà Allen. Còn tờ The Star dẫn lời nhà sáng lập Viện Khoa học phong thủy Malaysia, giáo sư David Koh cho hay triển vọng kinh tế đối với khu vực Đông Nam Á hết sức sáng sủa.

    Nhiều “thầy” cho rằng những lĩnh vực kinh doanh may mắn nhất trong năm Tân Mão đều liên quan đến yếu tố hành hỏa. Những ngành đặc biệt khởi sắc sẽ dính dáng đến thị trường chứng khoán, giải trí, ánh sáng và nhà hàng. Trong khi đó, thầy Chau lại tỏ ra hồ hởi với viễn cảnh của các ngành liên quan đến hành kim như buôn bán xe cộ, khai khoáng và trang sức. “Những ngành này đáng để chấp nhận rủi ro trong năm”, ông nói. Báo The Star dẫn lời thầy phong thủy Kenny Hoo cũng đưa dự đoán lạc quan về những ngành có dính líu đến hành kim, như bảo hiểm, ngân hàng và môi giới cổ phiếu.

    Tình yêu nở rộ

    Nếu năm Canh Dần bị cho là năm xấu đối với chuyện cưới xin và sinh nở thì năm Tân Mão thỏ tượng trưng cho hoa trái của sự lãng mạn và may mắn. Mọi tuổi đều sẽ có cuộc sống tình cảm tốt đẹp và đám cưới vào năm 2011 sẽ mang lại kết quả may mắn cho những đôi uyên ương. Thầy Kenny Hoo của Malaysia cho hay nhiều đám cưới sẽ diễn ra trong năm 2011. Bà Allen thì “phán” do ngôi sao tình yêu quá vượng sẽ dẫn đến nhiều vụ bê bối tình dục trong giới những người nổi tiếng và chính khách.

    Ngoài ra, nếu như nhiều cặp vợ chồng nào kiềm chế không sinh con vào năm Canh Dần vì sợ xui, năm Tân Mão được dự đoán sẽ chứng kiến sự bùng nổ dân số tại nhiều quốc gia.

    Bà Allen cũng cho rằng những ngành kinh doanh liên quan đến hành thổ như bất động sản, xây dựng tòa nhà, khách sạn, sẽ có tương lai xán lạn cho cả năm 2011. Tuy nhiên, bà cảnh báo các doanh nhân trong những ngành này nên cẩn trọng khi đưa ra quyết định. Còn theo thầy Chau, những ngành liên quan đến hành thủy như ngân hàng, hàng hải, giao thông, thủy hải sản cũng tận hưởng một năm tốt lành. Thế nhưng viễn cảnh của lĩnh vực liên quan đến hành mộc như nông nghiệp, ấn phẩm, hoa và cây trồng khá xấu. Lời khuyên cho những ngành này là làm sao đa dạng hóa kinh doanh để có thể “sống sót” đến năm sau.

    Ngoài tiên đoán chung cho từng lĩnh vực, giới bói toán cho hay điều quan trọng là cần phải nhìn vào người lãnh đạo của một tập đoàn hoặc công ty trước khi quyết định đầu tư, vì số mạng của những người này sẽ ảnh hưởng đến công việc kinh doanh. Raymond Lo, chuyên gia phong thủy nổi tiếng của Hồng Kông đưa ra dự báo ảm đạm về “thần tài” Steve Jobs của Apple, người đang vắng mặt vì lý do sức khỏe. Trong khi đó, nhà sáng lập Facebook Mark Zuckerberg tiếp tục tận hưởng thành công và may mắn còn nhiều hơn năm ngoái.

    Chỉ số phong thủy CLSA

    Các cặp uyên ương được khuyên tổ chức cưới trong năm 2011 – Ảnh: Shutterstock

    Bên cạnh những lời tiên đoán của các thầy phong thủy nổi tiếng, đáng chú ý nhất là báo cáo Chỉ số phong thủy CLSA hằng năm của CLSA các thị trường châu Á – Thái Bình Dương, một trong những công ty môi giới và dịch vụ tài chính hàng đầu tại khu vực có trụ sở đặt tại Hồng Kông.

    Theo dự báo, cổ phiếu sẽ có sự khởi đầu nhọc nhằn cho đến sau mùa xuân. Một sự hồi phục mạnh hơn sẽ đến vào mùa hè, với tháng 7 là tháng đặc biệt triển vọng. Về tổng quan, CLSA cho hay năm thỏ rất thuận lợi cho việc đầu tư cổ phiếu về kim khí, tài chính, hàng không và các cổ phiếu khác về giao thông, do khí kim và thủy vượng trong suốt năm. Thị trường sẽ ít hứng thú cho ngành bất động sản, vật liệu xây dựng và những lĩnh vực khác có liên quan đến hành thổ. CLSA cũng ghi nhận 2011 là năm Thỏ Kim, có nghĩa là nó sẽ mang nhiều đặc điểm liên quan đến sự phục hồi, sôi động. Năm Thỏ Kim gần đây nhất là 1951, khi chỉ số Dow Jones tăng 6,7%.

    Thiên tai, khủng bố

    Thầy Chau tiên đoán các nhân tố năm 2011 đang xung đột dữ dội, khi thiên can của năm nay là hành kim, còn địa chi lại là mộc. “Kim khắc mộc, nên mọi người hãy cẩn thận. Cần lưu ý khi đi đường vì tai nạn giao thông sẽ tăng mạnh”, ông nói. Còn theo bà Allen, sự thống trị của các nhân tố kim và mộc trong năm 2011 cho thấy sự cạnh tranh khốc liệt, sự bất hòa và nhiều cuộc xung đột trên thế giới. Đó là chưa kể các ngôi sao chiếu trong năm 2011 “dự báo” nhiều vụ ám sát, cũng như các âm mưu khủng bố. Ngoài ra, các sao cũng cho thấy nhiều thảm họa có liên quan đến lửa, hầu hết có thể là cháy rừng. Bên cạnh đó, bà Allen còn dự đoán những vụ phun trào núi lửa nghiêm trọng có thể xảy ra. Điều cần nhất là mọi người nên áp dụng những biện pháp phòng ngừa để bảo vệ gia đình của mình trong năm 2011, bà kết luận.

    Giáo sư Koh của Malaysia lại có tiên đoán cụ thể hơn. Ông cho hay thời tiết khô hạn vào tháng 6 đến tháng 7 có thể gây nên cháy rừng ở hướng đông, trong khi lụt lội có thể diễn ra ở khu vực phía bắc vào tháng 8 đến tháng 9. Giáo sư Koh còn cho biết các quẻ bói chỉ ra một trận thiên tai có liên quan đến “rất nhiều nước” vào tháng 12 tại Thái Lan và Indonesia.

    Kiểu nào cũng trúng

    Về cơ bản, “quẻ” năm Canh Dần của CLSA được cho là khá chính xác khi cho rằng năm 2010 đầy biến cố và xáo trộn. Thị trường cổ phiếu không ổn định, tăng giảm bất thường. CLSA cũng dự đoán đúng về việc giá vàng tăng mạnh và vượt mốc 2.000 USD/ounce.

    Bên cạnh đó, các quẻ bói về chuyện tình duyên, cưới xin trong năm Canh Dần cũng trúng chỗ này, trật chỗ kia. Không ít người chẳng dám đám cưới trong năm mà theo lịch cổ Trung Quốc là “năm góa phụ”, nhưng trào lưu lập gia đình đột nhiên rộ hẳn vào dịp cuối năm. Thế hệ trẻ hiện nay chẳng để tâm lắm đến quan niệm xưa cũ là cưới năm Dần sẽ mang điềm chẳng lành, mà họ chú trọng vào những ngày đẹp như ngày “phước lộc hoàn mỹ” 10.10.2010. Tuy nhiên, không ít cặp vợ chồng không vội có con trong năm 2010 do quan niệm đẻ con tuổi cọp sẽ khiến chúng lận đận trong công danh và tình duyên. Chẳng biết có thật hay không nhưng Đài Loan vừa lên tiếng báo động khi sinh suất trong năm 2010 thấp ở mức kỷ lục, với 166.886 trẻ ra đời.
    theo báo TN

  • 143. TONA  |  January 29th, 2011 at 22:37

    AI BIẾT GIẢI THÍCH DÙM
    Năm 2011 Tân mão con vật thập nhị chi ở Việt nam ta lấy con mèo nằm trong 12 con giáp, tại sao ??? ở các nước như Trung quốc,Nhật bản,Thái lan… lấy con thỏ năm 2011.

  • 144. internet  |  January 30th, 2011 at 10:41

    Tại sao VN chuyển Thỏ thành Mèo nhỉ

    Xưa nay nhiều người vẫn lầm tưởng rằng 12 con giáp có xuất xứ từ Trung Hoa. Tuy nhiên, mới đây, trong một công trình nghiên cứu về ngôn ngữ Việt cổ – nhà nghiên cứu ngôn ngữ học Nguyễn Cung Thông phát hiện ra nguồn gốc 12 con giáp có xuất xứ từ Việt Nam.
    Trong lịch sử, Việt Nam và Trung Hoa có một thời kỳ giao lưu văn hoá ít nhất 2000 năm. Những đợt giao lưu văn hóa cứ tiếp biến và chồng chất lên nhau khiến cho dấu hiệu nhận biết nét riêng của từng dân tộc rất khó khăn. Thêm vào đó, các tài liệu xưa không còn nhiều, nếu còn cũng chỉ trong kho thư tịch Hán cổ khiến cho việc nghiên cứu hết sức rắc rối và phức tạp.
    Ông Thông cho biết, ông bắt đầu việc nghiên cứu tiếng Việt của mình vào những năm đầu thập niên 1970 tại nước Australia. Trong một lần nghiên cứu về nguồn gốc 12 con giáp để lần tìm cội nguồn tiếng Việt ông đã phát hiện ra một số từ Việt cổ mà người Việt đã dùng để chỉ về 12 con giáp có nguồn gốc lâu đời trước khi 12 con giáp xuất hiện ở Trung Hoa.
    “Tìm hiểu về gốc của tên mười hai con giáp là một cơ hội để ta tìm về cội nguồn tiếng Việt. Tên 12 con giáp là Tý/Tử, Sửu, Dần, Mão/Mẹo, Thìn/Thần, Tỵ, Ngọ, Mùi/Vị, Thân/Khôi, Dậu, Tuất, Hợi. Thoạt nhìn thì thập nhị chi trên có vẻ bắt nguồn từ Trung Quốc vì là những từ Hán Việt, nhưng khi phân tách các tiếng Việt, và thấy có những khác lạ, tôi đem so sánh trong hệ thống ngôn ngữ vay mượn thì sự thật không phải vậy” – ông Thông nói.

    Theo ông Thông thì tên 12 con giáp nếu đọc theo tiếng Bắc Kinh và bằng cách ghi theo phiên âm (pinyin): zi, chou, yín, măo, chén, sì, wè, wèi, shèn, yòu, xù, hài… hoàn toàn không liên hệ đến cách gọi tên 12 con giáp trong tiếng Trung Quốc hiện nay. Ngay cả khi phục hồi âm Trung Quốc thời Thượng Cổ thì vẫn không tương đồng với các cách gọi tên thú vật thời trước. Như vậy nếu có một dân tộc nào đó dùng tên 12 con thú tương tự như tên 12 con giáp ngày nay thì dân tộc đó phải có liên hệ rất khăng khít với nguồn gốc tên 12 con giáp này.

    Từ điều này, khởi đầu cho việc nghiên cứu ông đi tìm nguyên do vì sao trong 12 con giáp của Trung Quốc, con Mèo bị thay bởi Thỏ. “Người Trung Quốc dùng thỏ thay cho mèo (biểu tượng của chi Mão/Mẹo) vì trong văn hóa người Trung Quốc thỏ là một loài vật rất quan trọng và thường được ghi bằng chữ tượng hình là Thố, giọng Bắc Kinh, là từ viết bằng bộ nhân không có từ để chỉ mèo. Hầu như chỉ có dân Việt mới dùng mèo cho chi Mão: nguyên âm e hay iê là các dạng cổ hơn của a như kẻ/giả, vẽ/hoạ, xe/xa, khoe/khoa, hè/hạ, chè/trà, keo/giao, beo/báo… Vì thế mà mèo cũng là loài vật hiện diện trong đời sống dân Việt thường xuyên hơn” – ông Thông lý giải.

  • 145. LNTĐ  |  January 30th, 2011 at 11:21

    Ông Tám ơi à ông Tám ơi!
    Này nhe, tui biết tỏng ông rồi
    Là ai ? tui biết nhưng không nói
    “Sụp hầm”sợ lắm chứ ông ơi.
    Can chi ông bảo tui bịt mũi
    Tui nói nặng mùi lắm hả ông ?
    Ngó trước nhòm sau đi lão nhé
    Kẻo…bà XX lại giở dom…
    ‘ Giận dỗi làm chi cho sì trét
    Vừa đấm vừa xoa cũng phập phòm…
    Món bò KOBE ông ăn chửa ?
    Dành lại cho tui mấy miếng thừa
    Để tui đánh bẫy con mèo mướp
    Nó định cù cưa… cái vỏ dừa
    Năm mới chúc ông…bà mạnh phẻ
    Để cùng say xĩn với Lưu linh…đã chưa !

  • 146. TONA  |  January 30th, 2011 at 20:51

    Xin Cảm ơn # 144 , để biết thêm nhiều thông tin, tôi được biết sắp đến chương trình VTV3 phát sóng vào mồng 3 tết các nhà nghiên cứu hàng đầu ở VN phân tích vấn đề nầy.

  • 147. TG&TT  |  January 30th, 2011 at 23:29

    Tổ tiên loài mèo nhà

    Con mèo mà chúng ta thường nhắc đến trong đời sống hàng ngày, trong đời sống văn hóa, tôn giáo là loài mèo nhà (Felis sil-vestris catus).

    Năm 2007, một công trình nghiên cứu khoa học cho thấy hầu như tất cả loài mèo nhà đều có nguồn gốc từ loài mèo rừng châu Phi (Felis silvestris lybica). Người ta tìm thấy xác mèo được chôn theo chủ trong hàng ngàn ngôi mộ cổ ở Ai Cập. Có một xác mèo được bắt gặp trong một ngôi mộ có niên đại cách nay 9.500 năm. Như vậy, thời điểm mà loài mèo trở thành bạn với loài người chắc chắn còn sớm hơn nhiều, trước khi có kim tự tháp.

    Từ thời thượng cổ, người Ai Cập có tín ngưỡng thờ mèo như một vị phúc thần, gọi là hần Bastet. Đây là vị nữ thần đầu mèo, mình người, có quyền năng trong nhiều lĩnh vực. Con mèo được người Ai Cập chôn theo trong các ngôi mộ ý là cầu mong thần Bastet giúp cho người chết mau được đầu thai.

    Từ Ai Cập, con mèo thuần hóa được các thương nhân đưa qua châu Á theo con đường tơ lụa.

    Ở châu Âu, phải đến đầu thế kỷ 13 mới có người biết nuôi mèo. Lúc này con đường tơ lụa đã được nối dài từ Á sang Âu sau các cuộc viễn chinh của Thành Cát Tư Hãn. Từ châu Âu, mèo được đưa sang Tân thế giới. Ở Mỹ, lúc đầu mèo bị coi thường. Đến năm 1749, ở Pensylvania có đại nạn chuột loạn. May nhờ đàn mèo nhà ra oai đẩy lùi giặc chuột nên từ đấy mèo được ưa chuộng.

    Ở Việt Nam, con mèo không hề được thờ như thần thánh và cũng không bị xem là ma quỷ mặc dầu trong dân gian cũng có những truyền thuyết về mèo đen, hoặc về chuyện mèo già hóa cáo. Đáng chú ý là trong 12 con giáp âm lịch, người Việt Nam đã dùng con mèo làm biểu tượng cho chi Mão chứ không dùng vật tượng là con thỏ như trong 12 con giáp âm lịch Trung Hoa. Lý do có thể là, vì người Trung Hoa biết làm lịch quá sớm – từ đời nhà Thương (vào khoảng thế kỷ 16 TCN).

    Lúc ấy, ở Trung Hoa chưa có con mèo. Trong nhiều thế kỷ Bắc thuộc, hẳn người Việt Nam cũng đã phải dùng lịch con thỏ của người Trung Hoa. Bước qua thời kỳ độc lập, các nhà làm lịch Việt Nam đã thể hiện tinh thần tự chủ, dùng hình ảnh con mèo làm vật tượng, thay cho con thỏ vốn không được thân thiện với đời sống hằng ngày bằng con mèo.

    Gần đây trên một số trang web có bài viết của ông Nguyễn Cung Thông dựa trên những khảo sát về tiếng Việt cổ mà cho rằng rất có thể người Việt Nam ta chứ không phải là người Trung Hoa – là tác giả của biểu tượng 12 con giáp trong lịch can chi (?). Nếu lý thuyết ấy được giới khoa học nghiệm thu thì đáng kể là một phát kiến mới mẻ và thú vị.

    Hoàng Phủ Ngọc Phan (Báo Thanh niên Xuân Tân Mão năm 2011)

    .

  • 148. LÊ-VĂN-NO TỰ NĂM ĐÍA  |  January 31st, 2011 at 00:17

    ha ,ha, TG-TT co the dung mot phan ,nhung theo to nghi …hi hi. co le phe ta dop meo nhieu qua…nen to tien ta bo (meo) vao muoi hai con giap ,de nhac nho cho,cho,cho ,,co dop (meo) nhieu qua do ,theo cac ban nhau ,,co dung vay ko ne? hi.hi

  • 149. LNTĐ  |  January 31st, 2011 at 12:03

    GỞI PQL
    Ông Quang Luyến tưởng đâu khô như ngói
    Ai có ngờ cũng ước át ghê ta
    Đọc bài ông tui thấy nhớ quá hà
    Thời cắp sách miệt mài cùng trang giấy
    Vừa ngồi học…vừa trông chừng để chạy
    Bởi đạn nổ sân trường, nóng giãy mãnh bom rơi…
    Nhắc làm chi chuyện cũ nữa bạn ơi
    Hãy vươn tới cùng những điều tốt đẹp.
    Tớ thích nhất là những giòng ghi chép
    Đoạn cuối bài mà Luyến đã đưa lên…
    Chúc bạn hiền một năm mới bình yên
    Vui trọn vẹn với bao điều phúc lộc
    Và hãy nhớ thường xuyên lên lốc
    Để bạn bè cùng luôn ở bên nhau…

  • 150. ÔNG TÁM  |  February 1st, 2011 at 09:49

    +
    SAU LƯNG NGƯỜI ĐÀN ÔNG
    Sau lưng người đàn ông bán chuối là người đàn bà đắm đuối.
    Sau lưng người đàn ông liệt dương là người đàn bà đáng thương.
    Sau lưng người đàn ông thành công là người đàn bà ngồi không.
    Sau lưng người đàn ông ngoại tình là người đàn bà ngồi rình.
    Sau lưng người đàn ông bất lực là người đàn bà rất bực.
    Sau lưng người đàn ông lảm nhảm là người đàn bà thê thảm.
    Sau lưng người đàn ông nghèo khó là người đàn bà nhăn nhó.
    Sau lưng người đàn ông thành đạt là người đàn bà đánh bạc.
    Sau lưng người đàn ông mê gái là người đàn bà tê tái.
    Sau lưng người đàn ông trăng sao là người đàn bà lao đao.
    Sau lưng người đàn ông chém gió là người đàn bà cau có.
    Sau lưng người đàn ông gắt gỏng là người đàn bà hư hỏng.
    Sau lưng người đàn ông cường tráng là người đàn bà phóng khoáng.
    Sau lưng người đàn ông lụn bại là người đàn bà ăn hại.
    Sau lưng người đàn ông ga lăng là người đàn bà thích lăng nhăng.
    Sau lưng người đàn ông nịnh vợ là người đàn bà lo sợ.
    Sau lưng người đàn ông ăn kem là người đàn bà ngồi thèm.
    Sau lưng người đàn ông thất bại là người đàn bà xúi dại.
    Sau lưng người đàn ông hung hãn là người bàn bà thỏa mãn.
    Sau lưng người đàn ông lắm tài là người đàn bà chân dài.
    Sau lưng người đàn ông vũ phu là người đàn bà giỏi sue (kiện).
    Sau lưng người đàn ông buồn phiền là người đàn bà đòi tiền.
    Sau lưng người đàn ông đang say là người đàn bà cầm dao phay.
    Sau lưng người đàn ông râu quặp là người đàn bà rất mập
    Sau lưng người đàn ông nổi tiếng là ngời đàn bà làm biếng.
    Sau lưng người đàn ông hư đốn là người đàn bà thiếu thốn.
    Sau lưng người đàn ông nhu nhược là người đàn bà láo xược.
    Sau lưng người đàn ông ăn nhậu là người đàn bà rất “quậu”.
    Sau lưng người đàn ông đi xa là người đàn bà trăng hoa.
    Sau lưng người đàn ông xà bát là người đàn bà chua chát
    Sau lưng người đàn ông đẹp trai là người đàn bà nói dzai
    Sau lưng người đàn ông bệ vệ là người đàn bà chễm chệ
    Sau lưng người đàn ông lờ đờ là người đàn bà hay sờ
    Sau lưng người đàn ông đê mê là người đàn bà hết chê
    Sau lưng người đàn ông yêu hoài là người đàn bà mệt nhoài
    Sau lưng người đàn ông chịu chơi là người đàn bà hết hơi
    Sau lưng người đàn ông đánh bạc là người đàn bà phờ phạc
    BÊN CẠNH ĐÀN BÀ
    Bên cạnh một người đàn bà vui vẻ là một người đàn ông rất khỏe
    Bên cạnh một người đàn bà mừng là một người đàn ông mọc sừng
    Bên cạnh một người đàn bà phó nhòm là một người đàn ông gầy còm
    Bên cạnh một người đàn bà đảm đang là một người đàn ông lang bang
    Bên cạnh một người đàn bà nhảy giỏi là một người đàn ông rất sỏi
    Bên cạnh một người đàn bà hấp dẫn là một người đàn ông bất cẩn
    Bên cạnh một người đàn bà rất tuyệt là một người đàn ông quỷ quyệt
    Bên cạnh một người đàn bà lãnh cảm là nột người đàn ông can đảm
    Bên cạnh một người đàn bà sướng là một người đàn ông rất bướng
    Bên cạnh người đàn bà mãn nguyện là người đàn ông lắm chuyện…
    Bên cạnh một người đàn bà miệt mài là một người đàn ông rất tài
    Bên cạnh một người đàn bà đa tài là một người đàn ông rất mệt nhoài…
    Bên cạnh một người đàn bà ăn hiếp là một người đàn ông thù truyền kiếp.
    TRỜI ƠI LẼ NÀO ĐỌC NHỮNG LỜI NÀY SAO GIỐNG NGƯỜI ĐÀN BÀ CỦA TUI DỮ DẬY????
    LÃO DỊ NHẬN ƠI ÔNG ĐÂU? HÌNH NHƯ BÀ DỊ CỦA ÔNG CŨNG GIỐNG DẬY.BỞI DÌ HAI NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐÓ GIỐNG NHAU QUÁ XÁ ??????

  • 151. Pham thanh Tung  |  February 1st, 2011 at 11:14

    Nhan dip Xuan ve, Men chuc quy Thay Co, quy ban
    Thanh Gia – Thang Tien va gia dinh mot nam Tan Mao
    day An Vui Phuc Loc.

  • 152. TDN  |  February 1st, 2011 at 17:54

    Năm mẹo nói chuyện thịt mèo

    Thịt MÈO: Văn Hóa, Dinh Dưỡng và Trị Bệnh – Trần Việt Hung

    Báo New Straits Times (Malacca) ngày 25/07/2003 đăng tin: Những công nhân người Việt Nam vừa bị sa thải tại nhà máy Super Latex đã phải tạm sống bằng cách ăn thịt chó và mèo. Những cư dân trong các khu nhà tại khu kỹ nghệ Kelemax đã than phiền là thú vật nuôi trong nhà của họ bị mất. Một công nhân người Việt tên Phan đã thú nhận là anh và các bạn đồng hương đã giết và ăn thịt chó và mèo vị họ không có tiền mua thịt và chưa đủ tiền để trả cho dịch vụ hồi hương từ Mã Lai về VN.

    Thông tấn xã Reuters tháng Giêng năm 2004 đưa tin: Trong khi nhiều quốc gia Âu Châu cấm ăn thịt chó và mèo thì tại một số nơi trong vùng nông thôn Thụy Sĩ chỉ cấm buôn bán thịt chó và mèo nhưng lại cho phép ăn, nếu là chó, mèo nuôi tại nhà.

    Tháng Tám năm 2007, một cuộc thi món ăn chế biến từ thịt mèo hoang đã được tổ chức tại Alice Springs (Úc) để quảng bá cho chương trình bắt và ăn thịt mèo hoang đã sinh sản quá mức. Món thịt mèo xào lăn và mèo hầm rượu chát đã đoạt được các giải món ăn ngon nhất.

    Báo Folha de Sao Paulo (Ba Tây) loan tin: Tháng Ba năm 2003, bà Elias Cassini, 70 tuổi đã bị bắt vì tình nghi bắt trộm và ăn thịt mèo. Bà bị bắt quả tang đang lột da mèo và trong nhà bà còn có thêm 2 xác mèo. Theo cảnh sát cho biết bà sẽ bị truy tố ra tòa về tội ‘bạc đãi’ thú vật và có thể bị phạt một tháng tù giam nếu bị xét thấy có tội.

    Báo Công An Nhân Dân (VN) ngày 16 tháng Năm, năm 2010: “Ngày 13 tháng Năm, đội Quản Lý Thị Trường Uông Bí, Quảng Ninh đã chận xét một xe vận tải chở heo từ Móng Cái về Thái Bình và bắt được một tấn thịt mèo giấu trên xe… ”

    Ăn thịt mèo: Vấn đề văn hóa?

    Thịt mèo, tuy không thông dụng như thịt chó, nhưng cũng là một vấn đề văn hóa gây nhiều tranh cãi giữa Đông và Tây với những quan niệm khác biệt: Thịt mèo có thể là một thực phẩm ‘hợp pháp’ với người Á Châu như Trung Hoa, Việt Nam, Triều Tiên… nhưng với người Âu Mỹ, ăn thịt mèo lại là thiếu văn minh, nếu không muốn nói là “mọi rợ”?

    Quan niệm phương Tây:

    Cách đây vài năm, Công Ty Truyền Hình Canada (Canadian Broadcasting Company), trong chương trình ‘Witness’ đã phát hình về sự khai thác thịt thú vật đối chiếu với sự yêu thương, chăm sóc thú nuôi, nhất là tại các quốc gia phương Tây. Nhiều người Mỹ và Canada theo dõi chương trình đã ghê sợ trước những hình ảnh thực sự khi thấy chó và mèo (mà họ thường ôm ấp) bị hạ thịt tại một số nơi tại Đông Nam Á.

    Trước đó, một chương trình truyền hình Anh cũng đã cho chiếu những hình ảnh về việc hạ thịt mèo tại những nhà hàng ăn ở Trung Hoa: ‘Thực khách chọn con mèo và xem làm thịt. Mèo sống bị thả vào nồi nước đang sôi, sau đó vớt ra và bỏ vào chậu nước lạnh để dễ lột da và sau đó mổ bụng để lấy bỏ lòng..’ Người Trung Hoa có quan niệm là thịt tươi mới ngon, nên rất ưa chuộng kiểu ăn thịt thú vật giết ngay tại chỗ.

    Báo chí và các tổ chức bảo vệ thú vật phương Tây đưa ra nhiều hình ảnh, bài báo, truyền đơn mô tả các kiểu hạ thịt mèo ‘dã man’ tại Triều Tiên, Phi Luật Tân.

    Tóm lại, đối với giới truyền thông phương Tây thì ‘Ăn thịt mèo là sai. Chó và mèo là thành viên trong gia đình, chó và mèo là bạn. Các quốc gia Đông Nam Á ăn thịt chó mèo là dã man, kém văn minh, và đòi hỏi phải ‘giáo dục’ dân chúng trong vùng rằng chó mèo không phải là thực phẩm.’ Nhưng trên thực tế các đòi hỏi này hoàn toàn bất hợp lý vì đây là việc áp đặt các giá trị xã hội Tây Phương trên nền văn hóa cá biệt của phương Đông. Phương Tây đâu có thể bắt buộc người khác chọn lựa cách ăn uống của họ để được gọi là “văn minh”? Giới truyền thông phương Tây đã cố tình quên một số vấn đề trong cách ‘đối xử’ với thú vật, ngay tại những quốc gia thường ‘tự nhận’ là văn minh nhất:

    Người Anh, xem việc ăn thịt ngựa là không thể chấp nhận; nhưng ngay tại quốc gia bên cạnh là Pháp, thịt ngựa lại là món ngon, thịt quý và người Pháp đâu phải là dân “dã man”?

    Tại Anh, việc ăn thịt mèo đã được nhà văn Charles Dickens mô tả trong ‘The Pickwick Papers’, và cho đến nay tại nhiều nơi ở Âu Châu như Thụy Sĩ, Pháp..vẫn có thể ăn thịt mèo, miễn là tự nuôi và tự hạ thịt và cũng có thể tặng nhau.
    Người Ấn Độ, nhất là những người theo đạo Hindu, nếu áp dụng các phương thức của giới truyền thông phương Tây có lẽ sẽ phải ‘giáo dục’ người phương Tây về cách đối xử với bò.

    Những nơi ăn thịt mèo:

    Tại Á Châu:

    Tại Trung Hoa, thịt mèo được xem là ‘cấm kỵ’ tại vùng phía Bắc vì mèo được xem là có linh hồn, nên ăn thịt mèo là ‘phạm thánh’. Trong khi đó, tại Nam Trung Hoa, nhất là Quảng Đông việc ăn thịt mèo rất thông thường: đùi là phần ngon nhất và bao tử cùng ruột mèo cũng được chế biến thành các món ăn đặc biệt. Các nhà hàng tại Quảng Đông có những món được quảng cáo như ‘Long-Hổ đấu (longhudou) làm bằng thịt rắn với thịt mèo, rắn nướng quấn quanh mèo rôti; ‘Long Hổ Phụng Thang’ hay canh thịt rắn, thịt mèo và thịt gà.

    Cũng do nhu cầu tiêu thụ thịt mèo tại các nhà hàng kiểu Quảng Đông tại Bắc Kinh tăng cao nên nhiều chú mèo đã bị mất tich ngay tại thủ đô Trung Hoa, theo báo New York Times thì trong khoảng thời gian từ tháng Chín, 1999 đến tháng Giêng 2000, người nuôi mèo tại Bắc Kinh bị mất đến trên 500 con. Cũng tại Quảng Đông, thịt mèo được bán công khai tại chợ và việc tiêu thụ thịt mèo tăng cao trong những tháng mùa Đông, có thể lên đến 10 ngàn con mỗi ngày (đa số là giống mèo tai dài, nuôi để giết thịt): mèo được nhốt trong lồng tre, người mua tự ý chọn và sẽ được giết thịt, làm lông tại chỗ.

    Ngày 26 tháng Giêng năm 2010, chính phủ Trung Hoa đã ra lệnh cấm ăn thịt mèo (và chó) trên toàn quốc, khi bị bắt có thể bị phạt đến 15 ngày tù. Tuy nhiên lệnh cấm hầu như không được áp dụng?

    Tại Nam Hàn: Thịt chó và mèo là những món ăn truyền thống từ thời xa xưa nhất là tại những vùng nông thôn và trong giới thợ thuyền.Thịt mèo, nhất là mèo con, nấu cháo (Goyangi-tan) được xem là phương thuốc bổ giúp trị phong thấp. Chính phủ Nam Hàn đã nhiều lần đưa ra các đạo luật trong những năm 1978, 1980, 1986, 1988 và 2001 để bãi bỏ và ngăn cấm việc ăn thịt chó và mèo; nhưng cũng như tại Trung Hoa, luật cũng không được áp dụng, lý do khá quan trọng là trị giá của thị trường tiêu thụ thịt chó và mèo tại Nam Hàn lên đến gần 950 triệu đô la Mỹ/năm, tương đương với thị trường tiêu thụ lông thú tại Hoa kỳ.

    Tại Việt Nam: Theo truyền thống, mèo không được xem là một thú nuôi ưa thích, tục ngữ còn có câu: ‘Mèo đến nhà thì khó, chó đến nhà thì sang’. Mèo phần lớn được nuôi trong nhà là để kiểm soát chuột. Trước 1975, tại miền Nam VN, hầu như không có quán ăn nào bán thịt mèo (?). Sau 1975 phong trào ăn thịt mèo đã từ miền Bắc ‘tràn xuống’ miền Nam cùng với các đợt ‘di dân’. Thái Bình đã được mệnh danh là ‘Thành phố thịt mèo’ của Việt Nam ngày nay.

    Bài viết trên web: w*w.vietbao.vn ngày 09 tháng Chín, 2006 ghi lại như sau: ‘..Có thể nói Thái Bình là tỉnh có số lượng quán bán thịt mèo nhiều nhất nước, một thành phố loại 3 nhỏ bé mà cứ đi một đoạn lại thấy ‘đặc sản thịt mèo’, ‘tiểu hổ’ hoặc tế nhị và mỹ miều hơn là ‘đặc sản đồng quê’ Bài viết mô tả cách giết thịt mèo: ‘Cảnh tượng man rợ thời Trung Cổ được các tay đồ tể quán thịt mèo tái tạo một cách trung thực nhất: thít chặt cổ mèo bằng dây thòng lọng rồi đem dìm nước cho mèo sặc chết hẳn, hoặc dùng chày vồ nện thật lực vào con vật đáng thương, chúng ré lên ngeo ngéo rồi lịm hẳn, tất cả..’bay’ vào máy vặt lông, sau ít phút một lũ mèo trắng hếu, răng trắng nhởn nằm đưỡn đừ chờ thui, móc ruột, chế biến rồi lên dĩa. Theo ước tính, mỗi ngày khoảng vài trăm con mèo bị làm lông. Thịt mèo được chế biến thành nhiều món: hấp, xào sả ớt, xào măng tươi, rựa mận..’. Bài báo còn cho biết thêm: ‘UBND tỉnh Thái Bình đã có chỉ thị số 19 về việc cấm giết mổ mèo nhưng phong trào giết mổ và xơi thịt mèo chỉ tạm thoái trào và rút vào hoạt động bí mật sau khoảng 1 tháng hạn chế, rồi đâu lại vào đó; các quán sợ ‘lộ hàng’ nên không để thẳng chữ “MÈO”.’

    Ngay tại Hà Nội, theo Thông Tấn Xã AFP cho đến 1997, riêng trong 1 quận đã có đến 12 quán ăn bán “đặc sản” thịt mèo, mỗi quán tiêu thụ đến trên 2000 con mèo/ năm. Việc tiêu thụ chỉ giảm bớt sau khi chính phủ ra lệnh cấm giết thịt mèo (1997) viện dẫn lý do giết mèo gây ra nạn chuột gia tăng, phá hoại mùa màng.

    Xa hơn nữa, về phía Nam, theo Hải Ngoại Phiếm Đàm (www.phiem-dam.com) ngày 25/10/2010 thì ‘Sau hai năm học nghề chế biến thịt ‘tiểu hổ’ ở Hải Phòng, anh Nguyễn văn Tốn, vợ và em đã từ Thái Bình vào Sài Gòn để ‘lăng xê’ thịt mèo. Bây giờ, 30 quán thịt mèo đã mọc lên ở Gò Vấp, Quận 12, Hốc Môn. Mức tiêu thụ tại các quán này khoảng vài chục con mỗi ngày/ mỗi quán. Đa số mèo được cung cấp từ những tay bắt trộm mèo nuôi và từ thu gom tại các vùng nuôi mèo thịt tại Lâm Đồng, Daklak.

    Ăn thịt mèo tại Việt Nam đã dần dần trở thành một phong trào của những tay nhậu dư dả tiền bạc, thí ch bày ra những món ăn mới lạ, độc đáo (?) như kiểu bọ cạp, dế…, và tuy Nhà Nước cấm bán thịt mèo nhưng đâu cấm ăn?

    Tại Nam Mỹ (Châu Mỹ La Tinh):

    Món thịt mèo, tuy không là một món thông dụng tại Peru, nhưng thịt mèo xào lăn và hầm lại là hai món chính tại 2 vùng riêng trong nước: Tại thành phố phía Nam: Chincha Alta (vùng Inca) và tại thành phố Huari trong vùng Bắc dẫy núi Andes. Mỗi năm vào tháng Chín trong dịp lễ hội Gastronomico del Gato để mừng lễ Thánh Nữ Ifigenia (Sainta Efigena), các kỹ thuật chế biến thịt mèo được đem ra trình diễn tại thành phố La Quebrada. Tại Huari, thịt mèo được ăn để thay thế cho thịt heo bọ (guinea pig) mà món thông dụng nhất là nướng hay quay trên lò than (mishi kanka= thịt mèo nướng)

    Tại Ba Tây, Argentina, tuy vẫn có việc tiêu thụ thịt mèo nhưng được xem là cá biệt, không phổ biến công khai như tại Peru.

    Tại Âu Châu:

    Một vài vùng tại Âu Châu vẫn còn ăn thịt mèo như trong vùng nông thôn Thụy Sĩ: thịt mèo được tiêu thụ theo tính cách ‘gia đình'; tại Basque County (Tây Ban Nha), các phương thức nấu ăn bằng thịt mèo vẫn được phổ biến. Trong vùng Tuscany (Ý), thịt mèo là món ‘đặc biệt’, cứ ăn nhưng không nên nói.

    Tại Úc: Úc có lẽ là quốc gia ‘văn minh’ (theo tiêu chuẩn của phương Tây) duy nhất có chính sách ăn thịt mèo. Tháng 10 năm 2002, chính phủ tiểu bang Victoria ban hành lệnh cấm ăn thịt mèo và chó. Tuy nhiên, mèo hoang là một vấn đề rất nguy hại tại Úc và thổ dân hiện nay vẫn săn bắt và ăn thịt mèo hoang để bảo vệ các loài thú khác bị mèo ăn. Tháng 8 năm 2007, đã có cuộc thi nấu thịt mèo tại Alice Springs và món mèo hầm kiểu ragu đã đoạt giải nhất. Cuộc thi được tổ chức để quảng cáo và thúc đẩy cho việc ăn thịt mèo hoang. Số mèo hoang tại Úc lên đến trên 8 triệu con (2007), chúng ăn và giết đến trên 3 triệu thú khác/ mỗi năm như chim, bọ.

    Tại Hoa Kỳ: Rất nhiều tiểu bang có những sắc luật cấm buôn bán thịt mèo như tại New Jersey có sắc luật P.L 1999 c.307(S-1815) ngày 19 tháng Giêng 2000 ‘Cấm buôn bán chó nuôi hay lông, da mèo cùng các chế phẩm…Cấm buôn bán thịt chó, mèo cho người tiêu thụ..’

    Vài trường hợp… ‘bất đắc dĩ’ phải ăn thịt mèo:

    Một số trường hợp được xem là ‘ăn mèo cũng chẳng sao’ như trong thời gian chiến tranh (1871), Paris bị vây hãm, thiếu thực phẩm nên đành ăn cả chó lẫn mèo..
    Câu chuyện hay nhất về ăn thịt mèo được phóng viên Anh Jon Swain kể lại khi bị ‘kẹt trong tòa Đại Sứ Pháp ở Nam Vang năm 1975, bị Khmer đỏ bao vây.. đành thịt chú mèo nuôi trong tòa Đại Sứ để nấu cà ri”.

    Thịt mèo: Dinh Dưỡng và Trị Bệnh

    Tóm lược:

    Mèo, tên khoa học Felis catus (F. domestica), thuộc họ sinh vật Felidae, được mô tả chung là một thú thân thon nhỏ, dài 50-60 cm (kể cả đuôi), nặng 3-4 kg. Mặt và mõm ngắn, răng nanh nhọn và sắc, cổ ngắn, tai vểnh rất thính, mũi đánh hơi nhạy, mắt sáng nhìn được trong bóng tối. Chân có móng vuốt, chạy và nhảy nhẹ nhàng, có thể trèo cao.

    Mèo bắt đầu sinh sản khi được 10-12 tháng, mỗi lứa từ 2-6 con. Mèo thuộc loài thú ăn thịt sống (tuy nhiên thực phẩm có phần đa dạng vì có thể trộn lẫn cả cơm và đôi khi chúng ăn cả côn trùng như gián mối).

    Mèo được phân loại màu sắc, độ dài ngắn của lông, theo bộ lông.

    Hiệp Hội Nuôi Mèo làm thú trong nhà (pet) trên thế giới có những bảng phân loại mèo rất chi tiết có đến hàng trăm giống khác nhau, dựa trên nhiều tiêu chuẩn như màu sắc, độ dài ngắn của lông, đuôi, tai..

    Tuy nhiên, có thể tạm nêu vài giống chính (theo cách phân loại tại Việt Nam) như:

    – Mèo mướp: (Felis catus amura) = American Curl, lông màu xám hoặc xám vàng, có những vằn xám đen.
    – Mèo mun (mèo đen): Lông đen tuyền và bóng.
    – Mèo vàng: Lông vằn vàng.
    – Mèo tam thể: Manx, lông ba màu: Đen trắng và vàng.
    – Mèo nhị thể: Lông đen và trắng
    – Mèo xiêm: (Felis catus siamensis), thân thon dài, lông nâu nhạt hơi xám tro, có đốm xậm, đuôi dài

    Mèo nhà là loài thú được xem là xuất hiện khá sớm trong thế giới các loài thú cổ xưa, khoảng 8000 năm, và có lẽ từ những giống mèo rừng tại Phi Châu. Theo lịch sử, mèo được nuôi đầu tiên tại Ai Cập, rồi sau đó từ Bắc Phi sang Âu Châu, Á Châu..

    Mèo và dinh dưỡng:

    Thịt mèo, về phương diện dinh dưỡng, có thể xem là một loại thịt tương đối nạc và gần tương tự như thịt thỏ.

    Con người thường tiêu thụ những loại thịt từ những thú vật đơn giản và dễ nuôi, có lợi điểm về kinh tế: thú có thể thuộc nhóm ăn cỏ hay ăn tạp như heo, bò, gia cầm, dê-trừu..nhóm này chuyển biến được các cây cỏ (mà con người không ăn được) thành chất đạm có những hương vị thơm ngon. Mèo thuộc loại thú ăn thịt sống và nuôi mèo, vỗ béo mèo sẽ phải chịu những phí tổn cao. Mèo ăn thịt nhiều loại thú nhỏ như bồ câu, thỏ.. thật ra con người có thể ăn thịt bồ câu, thỏ trực tiêp hơn là ăn gián tiếp qua thịt mèo. Thịt mèo chỉ trở thành có giá trị kinh tế khi chúng ăn các thực phẩm dư, bỏ hay ăn thịt chuột, nếu không thịt mèo sẽ trở thành món thịt ‘cao giá’, và một con mèo không cung cấp được nhiều thịt, trừ phi được vỗ béo riêng. Mèo hoang thường gầy, ốm xương xẩu.

    Vài số liệu về dinh dưỡng: Theo USDA, 100 gram thịt mèo phần ăn được chứa:

    – Calories 103
    – Chất đạm 22.3 g
    – Chất béo tổng cộng 1-3 g
    – Cholesterol 80 mg
    – Carbohydrates 0.2 g
    Vitamins: B1 (0.09mg) ; Riboflavine (0.19mg) ; Niacin (5mg).
    Khoáng chất: Sodium (50mg); Potassium (400mg); Calcium (12mg) ; Phosphorus (157mg); Sắt (3.2mg).

    Mèo dùng làm thuốc:

    Dược học cổ truyền Trung Hoa và Việt Nam dùng thịt mèo và một số bộ phận để làm thuốc.

    Thịt mèo: Miêu nhục, được xem là có vị ngọt/ mặn, tính ấm có các tác dụng ‘tiêu thũng’, chống lao lực, giải độc, giảm đau. Thịt mèo được dùng để chữa các trường hợp bệnh báng, bụng to; lao, chóng mặt, trĩ kinh niên.

    Tuệ Tĩnh (Nam Dược Thần Hiệu) ghi: Miêu nhục= Thịt mèo, vị ngọt chua, tinh ấm, không độc, chữa được bệnh cổ độc, bệnh lao, bệnh đậu và bệnh trĩ lâu năm.

    Hải Thượng Lãn Ông (Lĩnh Nam Bản Thảo) ghi:

    ‘ Miêu nhục thường gọi thịt mèo
    Ngọt chua không độc ôn hòa điều
    Hay trừ cổ độc, ho lao nặng
    Mụn trĩ lâu năm uống cũng tiêu’

    Thường dùng dưới dạng ăn thịt (50 -100 gram/ ngày) nấu chín, hoặc sấy khô rồi tán thành bột để uống.

    Mật mèo = Miêu đởm, tốt nhất là mèo mun; được xem là có vị đắng, tính hàn; có các tác dụng giảm đau, chống co thắt. Mật mèo thường được dùng bằng cách ngâm rượu, uống mỗi ngày để chữa hen suyễn và đau bụng kinh niên.

    Xương mèo = Miêu cốt, cũng dùng mèo mun, vị ngọt, tinh ấm, có tác dụng bổ dưỡng. Thường dùng dưới dạng ngâm rượu, làm thuốc bổ trị đau nhức phong thấp kinh niên nơi người cao niên. Xương mèo cũng được trộn lẫn với các xương thú khác như cọp, beo để nấu thành cao. Riêng xương đầu (Miêu đầu cốt), có khi được tách thành một vị thuốc riêng, có tác dụng giải độc, tiêu thũng, sát trùng dùng trị ho lao nặng (lâm ba kết hạch), mụn nhọt (ác sang).

    Máu mèo = Miêu huyết được dùng để trị bệnh thần kinh (?)

    Một số chất thải của mèo như phân, nước tiểu cũng được xem là những vị thuốc (?)
    Phân mèo: theo Hải Thượng Lãn Ông (trong Lĩnh Nam Bản Thảo, quyển Hạ):

    ‘ Phân mèo, cách làm như phân chó
    Còn gọi là phân Ngũ tướng quân
    Dùng nó để chữa bệnh hiểm nghèo
    Hoặc chữa trẻ con đậu mọc khô..’

    Dùng bằng cách sao khô, tán thành bột cho trẻ uống khi lên đậu.

    Nước tiểu mèo (lấy bằng cách bắt mèo, giữ chặt 4 chân, lấy vỏ bưởi chà vào đít mèo hay lấy gừng tươi chà vào mũi, mèo sẽ tiểu vọt ra) dùng nhỏ tai khi bị sâu bọ, đỉa chui vào tai.

    Mèo trong Y-Dược:

    Mèo nhà cũng được sử dụng trong các phòng thí nghiệm, đa số là mèo nuôi bị bỏ rơi.

    Thử nghiệm được biết nhiều nhất là: Thử nghiệm đánh giá tác dụng của các thuốc trị bệnh tim ly trích từ cây Digitalis purpurea (Dương Địa Hoàng). Phẩm chất của thuốc được định lượng bằng các ‘đơn vị mèo’. Theo thử nghiệm ghi chép trong Chế Dược Thư Anh (BP): lượng dịch chiết từ digitalis cần để làm tim mèo ngưng đập sẽ được đối chiếu so sánh với lượng dùng làm tiêu chuẩn (bồ câu, ếch, bọ.. cũng được dùng làm thú thử nghiệm).

    Danh từ “catgut” để gọi loại chỉ khâu dùng trong phẫu thuật, thường bị nhiều người hiểu lầm là làm bằng sơị tách rừ ruột mèo, nhưng trên thực tế là do từ ruột trừu, và dê.

    Tại Hoa Kỳ, mỗi năm xẩy ra khoảng 400 ngàn vụ bị mèo cắn, 90% là do chọc cho mèo nổi giận. Nhiều trường hợp bị mèo cắn, cào đã gây ra nhiễm trùng và tạo ra những bệnh nguy hiểm như cat-scratch disease và đôi khi gây ra bệnh dại (rabies). Mèo có thể gây nguy hiểm cho các phụ nữ mang thai, nhất là những bà bị suy yếu hệ đề kháng, phân mèo có thể truyền các bệnh toxoplasmosis. Lông mèo có thể gây các phản ứng dị ứng và khởi động cơn suyễn nơi người bệnh suyễn.

    Mèo rừng:

    Có khá nhiều loài mèo rừng trên thế giới, được gọi chung là Wild cat (Felis sylvestris). Một số nhà sinh vật học xem mèo nhà như một loài phụ nằm trong nhóm mèo rừng. Mèo rừng tại Đông Nam Á hay Leopard cat được tách sang loải Prionailurus. Lai tạo giữa Leopard cat và mèo nhà tạo ra loài Bengal cat.

    Mèo rừng, còn được gọi là Cáo, tên khoa học Prionailurus bengalensis (tên cũ)) Felis bengalensis cũng thuộc họ thú vật Felidae như mèo nhà.

    Mèo rừng phân bố rộng rãi tại Á Châu từ vùng lưu vực Hắc Long Giang sang qua Trung Hoa, xuống vùng Đông Nam Á, có mặt tại Thái Lan, Malaysia, Việt Nam, Lào và Campuchea. Tại Việt Nam, mèo rừng thường gặp tại cac vùng rừng núi cao độ 1-3000m và miền trung du: Những vùng nông thôn, gần cán nguồn nước, thực phẩm.

    Mèo rừng tương đối lớn hơn mèo nhà, thân dài 40-60 cm, nặng khoảng 4-7 kg. Bộ lông có đốm viền nâu, có khi có vạch gần giống như bộ lông của beo con. Đuôi dài. Mèo rừng cũng ăn các thú nhỏ hơn như chim, thỏ, chuột và cả gà vịt con, chúng trèo cây rất giỏi và vồ mồi khá nhanh. Ngón chân có màng, bơi lội khá giỏi. Mèo rừng sinh hoạt và săn mồi ban đêm.

    Thịt mèo rừng hay Ly nhục được xem là có vị ngọt, tính bình, có tác dụng bổ trung, ích khi. Thịt mèo rừng được xếp vào loại thịt ‘rừng’ ngon, quý và hiếm.

    Xương mèo rừng hay Ly cốt có vị ngọt cay, tinh ấm, có tác dụng khử phong thấp, tráng cân cốt, tư bổ an thần. Xương thường được dùng ngâm rượu làm thuốc bổ và chữa bệnh suy nhược, trị sưng xương khớp.

    Tài liệu sử dụng:

    – Cats: Friends or Food? (Sara Hartwell) từ w*w.messybeast.com
    – Cây Thuốc và Động Vật Làm Thuốc ở Việt Nam, Tập 2 (Nhiều tác giả – Viện Dược Liệu VN)
    – Từ Điển Động Vật & Khoáng Vật Làm Thuốc ở Việt Nam (Võ văn Chi)
    – Strange Foods (Jerry Hopkins)
    – Pharmacognosy (George E Trease)Bài viết này nguyên thủy được đăng tại diễn đàn: Thịt MÈO: Văn Hóa, Dinh Dưỡng và Trị Bệnh Người đăng bài TranVietHung Xem bài nguyên thủy

  • 153. NGÀY XƯA HOÀNG THỊ  |  February 2nd, 2011 at 00:21

    Thân chào.
    Kính Chúc các thầy cô cùng các bạn nhiều sức khỏe, hạnh phúc. Cầu mong một mùa xuân vui tươi, an lành và thịnh vượng đến với mọi người Việt Nam chúng ta.
    CUNG CHÚC TÂN XUÂN.

  • 154. ntt207  |  February 2nd, 2011 at 03:23

    MỘT THOÁNG

    một thoáng lá rơi cuối một mùa
    chiều nay có phải những chiều xưa
    có phải hoàng hôn chiều năm ấy
    một thoáng đâu đây chút mộng tình
    có phải xuân nay lại đến rồi
    tim tôi trầm lắng chút bâng khuâng
    nhớ ai xa thẳm phương trời ấy
    nghe trong hồn nỗi nhớ mênh mông
    mấy độ xuân về ai nhớ không
    những trông .những đợi những chờ mong
    những dấu yêu xưa ngày tháng cũ
    theo bước chân người xa mãi xa
    một thoáng trong tôi bỗng thấy buồn
    xin gửi cho người nơi viễn xứ
    một chút ân tình theo gió xuân

    ntt

  • 155. TONA  |  February 2nd, 2011 at 06:36

    Bài hay

    Gánh hàng rong ngày ba mươi tết của mẹ

    Vậy là Tết này mẹ sẽ về muộn, mẹ về nhà vào tối ba mươi, tối rước ông bà, tổ tiên của cả nhà mình.

    Cho con một lần được viết về mẹ, một lần được làm đứa con thơ, đứng nhìn mẹ từ xa mà suy ngẫm, để con hãnh diện mà thốt lên với bạn bè rằng: “Mẹ tao bán hàng rong, nhưng mà toàn bán quà quê ngon lắm!”.

    Mẹ ạ, tối nay con cũng những người bạn tụ tập nói chuyện bên góc đường Hàn Thuyên, con bắt gặp hình ảnh của mẹ khi một cô nào đó nói giọng Tây Nguyên mời tụi con mua bịch sơ-ri. Trời Sài Gòn đêm lạnh, vậy mà cô chỉ mặc cái áo khoác mỏng, mỏng tanh, trên đôi vai gầy đang nâng niu những món quà ăn chơi. Cái nón tơi không đủ che sương đêm bao trùm lấy cô, đôi vai khẽ run lên mỗi lần cơn gió thoảng qua. Con nhớ mẹ, giờ này mẹ vẫn đang trên con đường nhỏ, bên ánh đèn góc công viên mời mọi người mua hàng.

    “Tết này, bao giờ cô về quê ạ?” – “Hai chín tết cháu à” – “Muộn vậy sao cô, mẹ con cũng bán hàng như cô nhưng mẹ con bán gần nhà, đêm ba mươi, mẹ con vẫn bán đấy. Con chúc cô và cả nhà năm mới bình an nhé cô”…

    Vậy là Tết này mẹ sẽ về muộn, mẹ về nhà vào tối ba mươi, tối rước ông bà, tổ tiên của cả nhà mình. Ba, con và em sẽ lúi húi, tất bật và vụng về với mâm cúng tổ tiên, con lại đảm nhiệm vai trò của mẹ như ba năm trở lại đây. Ba mươi tết, mẹ đang còn rong ruổi khắp nẻo đường trong thành phố, những tụ điểm xem pháo hoa để bán được chút quà, mong hái lộc đầu xuân. Ba mươi tết, mẹ lại về nhà muộn trong sự chờ đợi của ba, con và em. Ba mươi tết, mẹ về nhà muộn trong niềm tin yêu, sự yêu thương vô bờ bến của cả nhà dành cho mẹ.

    Ba mươi tết, sáng mẹ lật đật xếp đồ vào cái thúng “hành nghề” của mẹ, hôm nay con thấy nhiều hơn những khúc mía ngọt, nhiều hơn vài cái bánh in, bánh phục linh của ngày tết,…tất cả đều nhiều hơn chỉ vì mẹ sẽ bán từ sáng đến hết đêm. Sáng, mẹ lật đật dặn con phải nấu xôi, phải làm cho mẹ con gà trống thiến, phải nấu cho mẹ được nồi chè,…để mâm cúng tổ tiên được tươm tất, đầy đủ hơn. Mẹ còn dặn con, mâm cúng buổi chiều phải đốt những tờ giấy bạc nào, cúng tổ tiên xong, phải đốt hết giấy cho ông bà, tổ tiên, tối phải cố gắng chuẩn bị tươm tất mọi thứ để khi về nhà, mẹ có thể làm mâm cúng giao thừa được nhanh hơn…

    5 giờ chiều, bạn hí hửng rủ con tối nay đi xem pháo hoa giao thừa. 5 giờ chiều, thanh niên trong cái khu phố nhỏ rủ nhau đi hội hoa xuân,…mọi người chuẩn bị đón tết và chuẩn bị hái lộc về nhà. Con không đi, con dẹp bỏ cái ý nghĩ vui chơi cùng bạn bè không một chút gợn buồn, vì con biết: “mẹ con cũng mong bán hết hàng để về sớm sum vầy cùng gia đình đêm ba mươi”…

    22 giờ đêm. Ba nhấp nhỏm đi ra đi vào, ba chờ mẹ về mà như “đứa bé chờ mẹ đi chợ” – con thường trêu ba như thế. Em ủi sẵn mấy bộ đồ của mẹ – Bàn tay em cầm cái bàn ủi, là phẳng phiu những nếp gấp – những nếp gấp của nhọc nhằn; những nếp gấp của thời gian hằn lên cái áo của mẹ. Con tranh thủ nấu cho mẹ một nồi nước lá thơm – nồi nước dành cho mẹ tắm để gột rửa những cơ cực, những lo toan và bụi bặm trong suốt ba trăm sáu lăm ngày con hổ – mẹ về, mẹ sẽ tắm trong làn nước ấm…

    Đêm thành phố hoa lệ, ánh đèn điện sáng trưng, bên kia lề đường, những gánh hàng rong oằn lưng các chị, dáng người rệu rã nhưng môi luôn nở nụ cười, nài nỉ những đôi tình nhân mua lấy bịch sơ-ri, bịch trứng cút. Sát bên bàn nhậu, những người phụ nữ tay xách, nách mang đủ thứ ổi, xoài, cóc xanh, trứng cút, đậu phộng, bánh đa… len lỏi hết bàn này đến quán nọ, nâng niu tờ một nghìn, năm trăm. Con nhìn thấy mẹ con cũng sẽ như vậy, mẹ con cũng đang oằn đôi vai như vậy giống các chị, các cô hàng rong khác. Mẹ và mọi người,vất vả ngược xuôi khi trời sáng đến khi trăng lên, chỉ cốt kiếm cho được mỗi ngày vài ba chục ngàn dành dụm nuôi sống gia đình.

    Trời Sài Gòn trở đông, càng về khuya tiết trời càng lạnh buốt, gánh hàng rong trên đôi vai gầy của những người phụ nữ mưu sinh xa quê hình như thêm nặng hơn với bao nỗi lo toan: Năm mới sắp đến rồi, tiền đâu mua áo mới cho con? Thằng nhỏ học đại học, lấy đâu ra tiền gởi cho nó chi tiêu bây giờ?,…

    Gánh hàng rong ngày ba mươi tết của mẹ cũng vất vả, lo toan. Gánh hàng rong ngày ba mươi tết của mẹ mong chờ năm mới cả nhà an khang hơn. Trên con đường nhỏ, đôi bàn chân mẹ bước nhanh hơn, dồn dập hơn về một phía: Phía ba, con và em đang chờ mẹ.

    Thụy An

  • 156. TG&TT  |  February 2nd, 2011 at 08:53

    Hôm nay đã là ngày cuối năm, thời khắc giao thời sắp đến. Xin kính chúc các thầy cô cùng anh chị em MỘT NĂM MỚI : VUI KHỎE TRẺ ĐẸP, VẠN SỰ NHƯ Ý.
    KÍNH CHÚC.

  • 157. TONA  |  February 2nd, 2011 at 11:06

    ĐÓN CHÀO NĂM MỚI
    Chúc 12 tháng phú quý, 365 ngày phát tài, 8760 giờ sung túc, 525600 phút thành công 31536000 giây VẠN SỰ NHƯ Ý.

  • 158. TẠ TỐN  |  February 2nd, 2011 at 20:21

    Sáng mồng một tết …
    MINH NIÊN KHAI THẦN BÚT …
    VẠN SỰ KHỞI BÌNH AN …
    Một năm mới đầy hi vọng đang chờ các chiến hữu
    ………………………………..TỐN…

  • 159. NDL  |  February 3rd, 2011 at 10:07

    Nhân dịp xuân Tân Mão,
    Kinh chúc quí thày cô, các thành viên TG TT và các blogger ” Ở MỘT NƠI AI CŨNG QUEN NHAU” một năm mới khang an, thịnh vượng, gia đình yêu thương , hạnh phúc.
    Nguyễn Đức Lân

  • 160. PQL  |  February 3rd, 2011 at 10:44

    Chúc Mừng Năm Mới

    Thân và kính chúc Thầy , Cô và tất cả bạn hữu Ayunpa một năm Tân Mão hạnh phúc tràn đầy , an vui luôn mãi và thành công mỹ mãn trong từng giờ phút và tháng ngày trong cuộc sống .

    PQL

  • 161. TẠ TỐN  |  February 4th, 2011 at 01:30

    MỒNG MỘT VÀ MỒNG 2 TẾT …..
    THUÊ 1 CHUYẾN BAY KHỨ HỒI CỦA HÃNG HÀNG KHÔNG YAHOO….ĐẾN GÕ CỬA MỌI NHÀ …NHƯNG …CHẮC ” VỜ VƠ ” ĂN TẾT HAY SAO MÀ NHÀ NÀO CŨNG ĐÓNG CỬA TẮT ĐÈN …
    AYUNPA, THĂNG TIẾN ĐẮC CẨM .ADMIN .PQL.BÉ NGUYÊN NGUYÊN .TÁNH NGUYÊN .HỒNG QUỲNH ,VIẾT HÙNG HỒ .VIỆT CHEO REO.CƯỜNG LÊ MINH .LỘC ĐINH CÔNG …..
    MAU VỀ MỞ CỬA PHA TRÀ ĐÓN KHÁCH …
    ……………………………………………..CẨN BÚT .
    …………………………………………………TỐN .

  • 162. TG&TT  |  February 4th, 2011 at 08:13

    Tập tục tặng quà trong ngày Tết của các dân tộc

    Nhiều dân tộc trên thế giới hiện nay vẫn duy trì nét văn hóa truyền thống đẹp là tặng quà cho nhau vào dịp Tết.

    Tuy nhiên, tùy theo phong tục, tập quán riêng mà tập tục tặng quà Tết ở mỗi dân tộc, mỗi vùng dân cư lại có những nét đặc sắc và khác biệt.

    Tập tục tặng quà ngày Tết

    Ở châu Phi, trên quần đảo Cơ rít, khi đến chúc Tết gia đình bạn, người ta thường mang đến một tảng đá to, đặt lên bàn tiệc của gia đình rồi nói với bạn những lời chúc tốt đẹp nhất. Và câu nói cuối cùng bao giờ cũng là: “Mong sao năm mới sẽ có khối vàng nặng như tảng đá này đến nhà bạn.”

    Ở Bulgaria, nếu đúng lúc bạn đến thăm và chúc Tết gia đình bạn bè, người thân mà hắt hơi thì có nghĩa là sẽ mang lại hạnh phúc cho gia chủ. Chủ nhà lập tức đáp lễ bằng cách tặng lại bạn một con gà, con bê hay con ngựa con vừa mới sinh ra trong đàn gia súc của gia đình.

    Vào sáng mồng một Tết ở Hungary, khi cả nhà quây quần bên bàn tiệc tân niên, con cháu sẽ kính cẩn tặng ông bà, cha mẹ những cuốn sách quý hoặc những đôi tất ấm và khăn quàng mùa đông để bày tỏ tấm lòng hiếu thảo của mình. Trẻ em thì được ông bà, cha mẹ tặng cho những món đồ chơi mà chúng ưa thích nhất.

    Ở Pháp, tại một số vùng nông thôn, bạn bè thân thiết đến thăm nhau ngày Tết thường tặng nhau những thanh củi lớn tượng trưng cho sự ấm cúng, hạnh phúc của năm mới. Ở miền Nam nước Pháp, sáng mồng một Tết, người phụ nữ đầu tiên trong làng ra giếng lấy nước sẽ để lại ở đấy một chiếc bánh ngọt tự tay mình làm. Người thứ hai đến sẽ lấy chiếc bánh đó đi và để lại chiếc bánh của mình. Cứ thế, các bà nội trợ trong làng đã trao đổi với nhau những chiếc bánh ngon, vừa để chúc mừng nhau năm mới, vừa để khoe tài nội trợ của mình.

    Tại Scotland, trong đêm Giao thừa và ngày mồng một Tết, tất cả mọi gia đình đều mở rộng cửa để đón khách đến chúc Tết. Ghé vào bất cứ nhà nào bạn cũng sẽ được tiếp đãi nhiệt tình và mời ăn uống no say, nhưng bạn hãy nhớ mang theo một hòn than ném vào lò sưởi của gia đình chủ với lời chúc: “Mong rằng ngọn lửa trong nhà này sẽ cháy mãi không bao giờ tắt.” Câu chúc này có ý nghĩa mong muốn cho gia chủ một năm mới đầm ấm và hạnh phúc.

    Tại Nam Mỹ, trong đêm Giao thừa, nhân dân Brazil thắp sáng hàng ngàn ngọn nến dọc bờ biển để tế Nữ thần biển cả. Trong giờ phút thiêng liêng của ngày đầu năm mới, phụ nữ ở đây mặc những chiếc váy dài trắng, ôm những bó hoa tươi thắm đủ màu sắc ra đặt ở bãi biển. Những lớp lớp sóng biển nối tiếp nhau, tiến vào bờ cát rồi rút về biển cả bao la mang theo những bó hoa tươi thắm để dâng tặng cho Nữ thần.

    Trong lúc đó, ngoài khơi xa, giữa đại dương mênh mông đầy sóng gió, các chủ thuyền đánh cá thả xuống biển các loại bè, mảng nhỏ chứa đầy ắp hoa, quả, xôi, bánh ngọt, xà phòng thơm, gương soi, lược và nến. Trên thuyền, đuốc cháy sáng rực suốt đêm để cúng Nữ thần biển cả, cầu mong Nữ thần che chở, bảo vệ cho ngư dân, thủy thủ một năm mới đi biển được bình an vô sự, đi đến nơi về đến chốn.

    Thực hiện nghiêm túc lời dạy của Thánh Ala: “Đừng bao giờ lạnh lùng trước những nỗi bất hạnh, đói khổ của đồng bào, đồng loại mình,” những người theo đạo Hồi ở Indonesia (chiếm phần lớn dân số) thay vì ăn uống no say linh đình trong dịp Tết, lại thường nhịn ăn, bớt tiêu để làm từ thiện cho những người nghèo, trẻ mồ côi và người già không nơi nương tựa.

    Còn ở Lào, Campuchia và Thái Lan, trong những ngày Tết, để chúc nhau may mắn và sức khỏe người ta tạt nước vào nhau. Nước là biểu tượng cho sự sống, sự trong sạch và mát lành. Tạt nước vào nhau trong những ngày Tết với mong ước cho bạn bè, người thân của mình sống sạch, sống đẹp và ngập tràn hạnh phúc trong năm mới; đồng thời cũng cầu mong cho một năm mới mưa thuận gió hòa, cỏ cây xanh tốt để mùa màng bội thu, cuộc đời ấm no.

    Còn Tập tục tặng quà trong ngày Tết của các dân tộc VIỆT NAM thì sao ? xin mời các bạn .

  • 163. ntt207  |  February 4th, 2011 at 09:10

    TẾT NHÀ TA

    nhà ta năm nay tết
    so năm ngoái y hệt
    ‘BA’ say bò lết
    MÁ lo cúng phát mệt
    bạn BA bạn MÁ bạn CON
    đông như chân rết
    sau ba ngày tết
    tiền gạo điều hết
    cả nhà cùng than
    bết ơi là bết

  • 164. ÔNG TÁM  |  February 5th, 2011 at 00:19

    HA HA HA…
    .CÁI ÔNG LÃO TẠ TỐN KIA ƠI.. COI BỘ KỲ NÀY ÔNG ĂN TẾT LỚN HAY SAO MÀ DÁM BƠI DÌA ĐẤT LIẾN TRONG DỊP TẾTRỒI LẠI NGẬM BỒ HÒN MÀ DÁM KÊU TÊN CÚNG CƠM CỦA MẤY LÃO…ĐẠI GIA / TÁM TUI ĐỊNH QUA ĐÃO MỜI ÔNG CÙNG TUI QUA Ả RẠP ĐI LÊN NHÀ HÀNG CAO NHỨT MÀ NHẬU,SẲN TẾT NHỨT BÀ NHÀ TUI CÓ LÀM MẤY MÓN QUÊ HƯƠNG ,NÀO LÀ CŨ CHUỐI LÀM CHUA NGỌT ( NTT VỪA CHO HÔM ÔNG TÁO DIÀ TRỜI ) GIÒ THỦ THỊT CẮC KÈ, DẾ MÈN RANG MUỐI , THỊT CÓC CHIÊN BƠ, NĂM NAY ĐẶC BIỆT LÀ PHẢI CÓ MÓN MÈO XÀO LĂN ĂN LẤY HÊN ĐẶNG NĂM NAY KIẾM ĐƯỢC NHIỀU MÈO ..CHO NÊN CHÚNG TA LÊN ĐÓ KÊU RƯỢU ĐẾ THÔI LÀ NHẬU CŨNG BÁ CHÁY ,SẲN KÉO CÁI TÊN SAY XỈN LƯU LINH ĐI CÙNG CHỚ ĐỂ GÃ MỘT MÌNH NEO ĐƠN CŨNG TỘI RỒI SẲN DỊP CÙNG LÊN THĂM NÀNG XÍ XỌN ,TA DỚT VÀI ĐÒN BÁNH TÉT Ế CỦA Ả ,RỒI DÔNG MỘT LÈO GHÉ XUỐNG ĐÈO TÔNA DÔ VƯỜN THUỐC CỦA LÃO NTĐ CHÔM MỘT ÍT THUỐC LÁ ( COI BỘ ĐI NƯỚC NGOÀI MÀ BÁN THUỐC LÁ NGUYÊN CHẤT CHƯA XẮT RA COI BỘ CŨNG ĐẮC GÍA LẮM ĐÓ LÃO ƠI …MỚI NÓI THÔI MÀ TUI THẤY MÊ TƠI..THẤY CẢ MỘT BẦU TRỜI XUNG XƯỚNG…..
    KHÔNG BIẾT NÀNG NTT CÓ MUỐN THÁP TÙNG KHÔNG TUI XIN MỜI ĐỂ CÙNG NÂNG KHĂN SỬA TÚI CHO TUI ….ỦA MÀ KHÔNG….ĐỂ CỦNG ĐỒNG HÀNH CÓ ÂM CÓ DƯƠNG CHO NÓ ĐIỀU HOÀ KHÔNG KHÍ DẠY MÀ…NÈ ỐNG TẠ TỐN ƠI …ÔNG CÓ NHẢN THẦN THÔNG GÌ KHÔNG HÌNH NHƯ BÊN NƯỚC PHÍA BÊN KIA NGHE ĐÂU CÓ MỘT NÀNG CÔNG CHÚA NÀO ĐÓ DỪA MỚI XUẤT HIỆN ,SẲN DỊP MÌNH ĐI COI LUÔN NGHE ÔNG … CÒN LÃO DỊ NHÂN MẶT MŨI XẤU QUẮC ,ĐỪNG RŨ ÔNG ẤY ĐI NGHEN ,LỠ GẶP CÔNG CHÚA HỌ TƯỞNG CHÚNG TA CÙNG CÁ MÈ MỘT LŨ CŨNG XẤU Y NHƯ CHÃ THÌ UỐNG CÔNG TUI ĐANG MƠ MỘNG ….( TUI GIÀ MÀ SAO CÁI NẾT KHÔNG CHƯÀ ..NGHE NÓI TỚI GÁI SAO CÁI LÒNG TUI NÔN NAO NỐN NÁO,…)CÁI TẬT CHẮC CÓ LẼ KHÔNG CHỪA….
    DẬY ĐI ..CHUẨN BỊ NHÉ ..TUI CHỜ..

  • 165. TẠ TỐN  |  February 5th, 2011 at 02:24

    BẠN GIÀ MẾN…
    ANH BẠN LÀM LÃO NHỚ TỚI “CHƯƠNG TRÌNH GAI ĐÌNH BÁC TÁM ” TRƯỚC NĂM 1975 QUÁ .CÓ ÔNG TÁM ,CHỊ NĂM CỔ TRẦU …MÀ BẠN GIÀ CÓ PHẢI LÀ ÔNG TÁM ĐÓ KHÔNG ?
    LỚN GÌ ĐÂU MÀ LỚN .NÓ CŨNG NHƯ ANH TÁM THÔI .LÃO TUI CÒN NHỚ THẰNG EM TRỊNH LƯƠNG THUẬT ĐƯỢC CHẤM 17,75 ĐIỂM .CÒN LÃO TẠ TUI …DẠO ẨY ĐƯỢC QUẦN HÙNG (LỚP12-11VÀ LỚP 10 )CHO..18 ĐIỂM KHI ĐI TẮM Ở BÃI CÁT TRẮNG .NGHĨ LẠI THỜI ẤY QUÁ DZUI CHỊ TÁM HỈ …QUÊN ANH TÁM HỈ !
    KHI NÃO ANH TÁM ĐI , CỨ ĐÁNH DÂY THÉP GỌI LÀ TUI XĂN QUẦN ĐI NGAY…BÀ.CHỦ VƯỜN CHUỐI MỜI TUI UỐNG CÀ PHÊ 2 LẦN MÀ KHẤT HOÀI ANH TÁM ƠI !NÓI CHI ĐÂU XA ,MỚI SÁNG NAY THÔI .LẠI HẸN TỚI CHIỀU .. CHẮC LẠI UỐNG NƯỚC MIẾNG QUÁ ..
    VÀI LỜI GỞI ANH TÁM ,CHÚC ANH TÁM DZUI …
    ………………………………..CẨN BÚT .
    ………………………………………TỐN

  • 166. ntt207  |  February 5th, 2011 at 05:18

    CHAO ÔI ! HAI LÃO GIÀ NẦY THIỆT TÌNH CÓ ĐI THÌ NÓI ĐI CÒN KHÔNG THÌ Ở NHÀ
    ÔNG TÁM NÈ ! ĐỪNG CÓ CHÈO KÉO CÁI LÃO TẠ ẤY NỮA LÃO GIÀ LẮM RỒI KO DÁM LÊN TẦNG CAO CỦA NHÀ HÀNG Ả RẬP ĐÂU
    CỨ RỦ DN ĐI MẶT MŨI XẤU XÍ ĐÃ CÓ CCTT RỒI CC SẼ CÓ PHÉP MÀU BIẾN HÓA LÃO
    CÒN LL ĐI LÀ DÔ MÁNH LUÔN SAY QUÊN ĐƯỜNG DZÌA
    ÔNG TÁM NTT TUI ĐỌC BÁO THẤY “HÌNH NHƯ CÁI NHÀ HÀNG CAO NHỨT TRUNG ĐÔNG LÀ CÔNG TRÌNH CỦA ÔNG DÂN ĐEN BỎ NHÀ QUA ĐÓ “PHỤ HỒ “CÓ ĐÚNG KO DẬY ÔNG TÁM
    KO BIẾT ĐÃ XONG CHƯA MÀ CHƯA THẤY LÃO DZÌA ÔNG CÓ TIN GÌ CỦA LÃO NÓI TUI BIẾT NGHEN
    HAY BIẾT ĐÂU QUA BÊN Ả RẬP GẶP LÃO CÓ THỂ LẮM
    THÔI ÔNG CHUẨN BỊ RỒI LÊN ĐƯỜNG !!!!!!!!!!!!!!
    NHỚ RỦ XX NGHEN CCTT ĐANG CHỜ Ở BỂN

  • 167. LNTĐ  |  February 5th, 2011 at 05:39

    Mấy ngày ngọc thể bất an
    Không vào lốc được khiến chàng buồn teo
    Mồng ba tuy vẫn bèo nhèo
    Ráng ngồi vào máy ì xèo mấy câu
    Chia vui cùng với bạn bầu
    Mừng xuân Tân mão đôi lời chúc vinh
    Chúc cho ai nấy an bình
    Công danh thành đạt thắm tình đồng hương
    Chúc cho trang lốc thọ trường
    Là nơi kết nối yêu thương xa gần….

  • 168. LNTĐ  |  February 7th, 2011 at 10:54

    LỐC THÁNH GIA…SAO IM NHƯ NẾP
    NHẬU QUÁ TAY XĨN HẾT RỒI SAO ?
    AI CÒN TỈNH XIN HÃY CỨ VÀO
    ĐỂ LỐC VẮNG ÔI CHAO BUỒN THẾ ?

  • 169. ntt207  |  February 7th, 2011 at 10:55

    NGÀY HÔM NAY KHÔNG NHƯ NGÀY HÔM QUA
    NGÀY 10. 2 LÀ MỘT NGÀY ĐẶC BIỆT
    MÌNH CHÚC L “HÀO HOA “NHŨNG GÌ TỐT ĐẸP NHẤT MÀ CHƯA TỪNG AI CHÚC
    LUÔN VUI VẺ VÀ HẠNH PHÚC
    CHÚC MỪNG SINH NHẬT BẠN

    ntt

  • 170. TẠ TỐN  |  February 9th, 2011 at 03:50

    Trưa mùng 3 tết.
    Gieo quẻ chọn giờ tốt , chân phải bước ra trước .tay phải vẽ vào không khí chữ HOPE .Tay trái vẽ chữ DRINK COOFE ,con mắt trái liếc sang phải ,con mắt phải liếc sang trái .leo lên xe phun qua đỉnh núi để uống cà phê theo lời mời ,không quên gọi theo ông bạn già ở chân núi .NHƯNG…Ôi thôi… quán mở nhưng không thấy ai đón chào ,quê 10 cục luôn ,quay về nhà bạn già ,ăn bành tét xong dzọt dzề …
    ĐẦU NĂM TRƯỢT VỎ CHUỐI .PHẢI CÚ LỪA NGOẠN MỤC QUÊ 10CỤC …
    ……………………………………….CẨN BÚT
    …………………………………………….TỐN

  • 171. LNTĐ  |  February 9th, 2011 at 08:01

    ĐÁNG ĐỜI LÃO TẠ TỐN…
    MAY MÀ ÔNG RỦ LÃO KHÔNG ĐI…
    NHƯNG KHÔNG SAO, TRƯỢT VỎ CHƯƠI ĐẦU NĂM
    CUỐI NĂM SẼ ĐƯỢC MỜI ĂN …CỦ CHUỐI.

  • 172. TDN  |  February 9th, 2011 at 13:22

    Câu chuyện thật của thế kỷ 21

    Tại trại xe điện ngầm Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn vào buổi sáng tháng giêng lạnh lẽo năm 2007, một người đàn ông đàn liên tục 6 tấu khúc của Bach trên cây đàn vĩ cầm trong 45 phút . Ước chừng hơn 2000 người qua lại trạm xe điện ngầm trong khoảng thời gian đó và hầu hết những người ấy đều trên đường đi làm.
    Sau ba phút, một người đàn ông trung niên nhận ra là có người đang chơi nhạc. Ông ta chậm bước và ngừng chân trong vài giây rồi lại hối hả theo thời khắc biểu đã định sẵn.

    Bốn phút sau, người đàn vĩ cầm nhận được đồng tiền đầu tiên: một phụ nữ vừa đi vừa liệng tiền vô cái nón mà không hề ngừng lại.

    Phút thứ sáu: một thanh niên trẻ dựa vào tường và lắng nghe tiếng đàn, sau đó liếc nhìn đồng hồ đeo nơi tay và bước đi.

    Phút thứ mười: một bé trai khoảng 3 tuổi đứng lại nhưng bị mẹ lôi đi vội vã. Cậu bé trì lại và nhìn người chơi đàn lần nữa. Dù bị mẹ kéo đi, cậu bé vẫn luôn ngoái đầu nhìn. Nhiều đứa bé khác cũng quay đầu nhìn như thế và không cha mẹ nào lại không nhanh chóng kéo con mình đi cả.

    Bốn mươi lăm phút đàn không ngừng, chỉ có 6 người thật sự dừng hẳn lại và lắng nghe trong một lúc. Khoảng 20 người cho tiền mà vẫn tiếp tục bước đi. Người chơi đàn nhận được tất cà là 32 đô la.
    Sau một giờ, người đàn ông chấm dứt, thôi đàn và không gian trở nên im vắng. Không ai để ý. Không ai vỗ tay khen và cũng chẳng có ai lưu tâm. Nhưng không một ai biết điều này, người chơi đàn vĩ cầm đó là Joshua Bell, một cầm thủ lẫy lừng trên thế giới. Với cây đàn vĩ cầm trị giá trên 3 triệu rưỡi đô la, Joshua Bell đã đàn lên những tấu khúc tuyệt vời mà không ai có thể viết hay hơn đưọc nữa. Hai ngày trước đây, Joshua Bell đã trình diễn ở Boston, nơi mà giá trung bình là 100 đô la một vé và nhạc viện bán sạch không còn dư một vé nào.

    Đây là một câu truyện thật: việc Joshua Bell lặng lẽ chơi đàn tại trạm xe điện ngầm được báo Washington Post sắp xếp để xem cảm xúc con người trong xã hội như thế nào, họ nhận thức và lựa chọn ra sao…

    Câu hỏi được đặt ra là tại nơi chốn thông thường trong giờ giấc không thuận lợi cho lắm, liệu chúng ta có nhìn ra được tài năng với bối cảnh không ngờ, và liệu chúng ta có nhận thức được cái đẹp và ngưng lại để thưởng thức nó hay không ?

    Có thể kết luận về chuyện này như sau: Nếu chúng ta không có thì giờ ngừng lại một chút để lắng nghe người nghệ sĩ lừng danh trên thế giới đàn những tấu khúc mà không ai có thể viết hay hơn được nữa trên một cây đàn có những âm thanh tuyệt vời nhất thì chúng ta sẽ còn mất mát và bỏ qua bao nhiêu thứ tốt đẹp khác nữa trên cõi đời này….

  • 173. TG&TT  |  February 10th, 2011 at 10:55

    CHÚC MỪNG SINH NHẬT LUYẾN VUI KHỎE HẠNH PHÚC.
    CHÚC MỪNG CHÚC MỪNG.

  • 174. TẠ TỐN  |  February 10th, 2011 at 23:43

    CHÚC MỪNG SINH NHẬT – HAPPY BIRTHDAY TO YOU !. CHÚC CHIẾN HỮU VUI. KHOẺ .TRẺ .ĐẸP . (Nè ! chọn cây bút mà lượm nhé )

  • 175. TG&TT  |  February 14th, 2011 at 09:24

    Valentine: Có thể bạn chưa biết

    Valentine không chỉ là vị thánh Tình yêu mà còn là vị bảo hộ cho hầu khắp các lĩnh vực khác trong cuộc sống, bao gồm cả bệnh dịch và truyền nhiễm. Vẫn có những nơi trên thế giới coi đây là ngày “đáng xấu hổ”…
    Đôi điều về truyền thuyết Valentine
    Valentine là một linh mục dưới thời Hoàng đế La Mã Claudius II. Lúc bấy giờ là thế kỉ thứ 3, La Mã tham gia nhiều cuộc chiến tranh đẫm máu và không được dân ủng hộ. Do gặp phải khó khăn khi kêu gọi các chàng trai trẻ gia nhập vào quân đội, Claudius cho rằng nguyên nhân chính là đàn ông La Mã không muốn rời xa gia đình hay người yêu của họ. Hôn nhân chỉ làm người đàn ông yếu mềm. Claudius ra lệnh cấm tổ chức các đám cưới hoặc lễ đính hôn để tập trung cho các cuộc chiến.
    Linh mục Valentine ở thành La Mã, cùng thánh Marius đã chống lại sắc lệnh của vị hoàng đế và tiếp tục cử hành lễ cưới cho các đôi vợ chồng trẻ trong bí mật. Khi bị phát hiện, linh mục Valentine bị bắt và kết án tử hình bằng hình thức kéo lê và ném đá cho đến chết.
    Trong lúc Valentine bị giam và chờ ngày xử thì có yêu một cô gái mù bẩm sinh, con của ông cai ngục Asterius. Với đức Tin của ông, một cách mầu nhiệm, đã làm sáng mắt người con gái này. Buổi chiều trước khi ra pháp trường, ông gửi tấm “thiệp Valentine” đầu tiên cho cô gái, ký tên “From your Valentine” (Gửi từ Valentine của em).
    Hơn 200 năm sau, Giáo hoàng Gelasius đã tuyên bố lấy ngày 14.2 là ngày vinh danh Valentine cũng như vinh danh tình yêu.
    Cho đến nay, các cặp tình nhân vẫn có thói quen không viết tên dưới các tấm thiệp gửi trong ngày 14 tháng 2 mà dùng lại cụm từ “From your Valentine”. Dần dần, ngày 14 tháng 2 hàng năm đã trở thành ngày trao đổi các bức thông điệp của tình yêu và thánh Valentine đã trở thành vị thánh bảo hộ của những người yêu nhau. Người ta kỷ niệm ngày này bằng cách gửi cho nhau những bài thơ và tặng nhau những món quà truyền thống là hoa hồng và sô cô la.
    Những thông tin thú vị khác
    Nhà thờ Thiên chúa giáo ghi nhận ít nhất 10 nhân vật có tên là Thánh Valentine với những truyền thuyết riêng. Tuy nhiên phần lớn công nhận và vinh danh vị Thánh Valentine giống như truyền thuyết nêu trên. Các tín đồ Thiên chúa giáo tin rằng ngày 14.2 là ngày thiêng liêng để vinh danh tình yêu.
    Tuy nhiên theo Catholic Online, Valentine là vị thánh bảo hộ cho hầu khắp các lĩnh vực trong cuộc sống như tình yêu, các cặp tình nhân, các cuộc hôn nhân hạnh phúc và cả… những người nuôi ong, những người bị bệnh dịch, động kinh…
    Ngày Valentine bị cấm tại Ả Rập Xê Út
    Không phải những người đang yêu nào cũng có ngày lễ Valentine. Tại Pakistan, đây là ngày “đáng xấu hổ”.
    Ở Ấn Độ, một nhóm người theo đạo Hindu đã tiến hành đốt hàng loạt những tấm thiệp Valentine. Tại Ả Rập Xê Út, ngày Valentine được coi là “ngày lễ ngoại đạo”, và trong nhiều năm chính phủ mà dẫn đầu là Ủy ban phụ trách công tác Đẩy mạnh đạo đức xã hội và Phòng ngừa các thói hư tật xấu tiến hành kiểm tra các nơi công cộng như cửa hàng hoa và khách sạn nhằm tìm kiếm các bằng chứng của các cặp đôi người Hồi giáo tham gia vào ngày lễ Tình nhân. Các nhà chức trách cho rằng ngày lễ Valentine là một cơ hội cho nam nữ phát triển các mối quan hệ ngoài hôn nhân.
    Chiếc bánh socola hình trái tim lớn nhất kỉ niệm ngày Valentine nặng 7 tấn.
    Ngày Valentine là một cơ hội cho những người yêu nhau thể hiện tình yêu của bằng vô vàn cách. Các tổ chức như Hiệp hội những nhà sản xuất bánh kẹo quốc gia Mỹ hi vọng bán được nhiều hơn 36 triệu hộp bánh socola hình trái tim trong ngày Valentine và thống kê dịch vụ internet trong ngày này ngập tràn chủ để tình yêu, hôn nhân, thiệp chúc mừng, quà tặng âm nhạc…
    Hiệp hội những nhà sản xuất thiệp Mỹ cũng thống kê mỗi năm có hơn 1 tỷ tấm thiệp Valentine được trao tay trong ngày này trên thế giới – Chỉ sau ngày lễ Giáng sinh, và 85% số khách hàng mua thiệp là phụ nữ.

    Valentine trên thế giới

    Ngày lễ Tình Yêu, là một lễ khá đặt biệt trên thế giới. Đây là dịp cho các đôi trai gái biểu lộ tình cảm dành cho nhau. Không chỉ vậy, trong dịp này, các cặp vợ chồng cũng dành tặng nhau những bông hoa và những món quà ý nghĩa cho nhau. Tuy nhiên, trên thế giới, không phải quốc gia nào cũng tổ chức lễ Tình yêu vào ngày 14-2.

    Singapore: Người dân Singapore sẽ không sử dụng ngày Valentine của phương Tây mà tổ chức hẳn một lễ hội riêng vào ngày rằm tháng giêng, lấy đêm “Hội đèn” của người Trung Quốc làm lễ chính thức. Ngày này, trai gái sẽ kéo nhau đến chùa đốt đèn, thắp hương cầu Phật, ước hẹn và tặng nhau một nhành huệ trắng mang về. Người dân của đất nước này quan niệm rằng, hoa của ai héo úa trước thì người ấy yêu ít hơn..

    Thái Lan: Trước khi đón mừng Valentine 14-2 theo kiểu Tây, người Thái Lan có một lễ hội gọi là “Hội hoa”, được tổ chức trong hai ngày 7 và 8-2 hàng năm. Lễ hội là dịp để trai gái nước này lựa chọn người bạn trăm năm bằng cách thả hoa xuống sông. Nếu hoa của cô gái mà trôi vào hoa của chàng trai thì đó là duyên nợ.

    Nhật Bản: Ngoài ngày Valentine 14-2, ở Nhật còn có một ngày Valentine khác, gọi là Valentine Trắng, diễn ra vào ngày 14-3. Vào ngày này, các chàng trai phải “đáp lễ” lại đối với những người đã tặng sôcôla cho họ vào ngày 14-2. Tuy nhiên, một số người lại chỉ tặng sôcôla cho bạn gái của họ. Ban đầu, món quà đáp lễ được quy định là sôcôla trắng hoặc kẹo dẻo (marshmallow), vì thế mới gọi là ngày Valentine trắng. Tuy nhiên, các chàng trai “nham hiểm” đã cố tình hiểu theo một nghĩa khác và… đồ lót đã trở thành một món quà phổ biến.
    và hoa hồng, những món quà không thể thiếu trong ngày Lễ Tình nhân

    Malaysia: Lễ Tình nhân được tổ chức vào ngày 7-7 Âm lịch. Vào ngày này, người phụ nữ viết số điện thoại của họ lên những quả cam trước khi ném chúng xuống con sông gần nhất với hy vọng người đàn ông trong mơ của họ sẽ nhặt được.

    Hàn Quốc: Có một ngày Valentine khác, gọi là ngày Valentine Đen, vào ngày 14-4. Vào ngày này, những chàng trai xấu số, ko nhận được 1 tí quà nào vào ngày Valentine sẽ tập trung lại và ăn Jajangmyun (một món ăn Trung Quốc, mì gói và nước sốt màu đen).

    Triều Tiên: Lễ tình nhân được tổ chức vào ngày 11-11, còn được gọi là Ngày Pepero. Vào ngày này, các đôi tình nhân sẽ dành tặng nhau những món qùa lãng mạn và có ý nghĩa nhất.

    Trung Quốc: Mặc dù giới trẻ nước này đã không còn xa lạ gì với ngày Valentine 14-2, tuy nhiên ngày Lễ Tình nhân truyền thống của người Trung Quốc được tính là ngày Ngưu Lang và Chức Nữ đoàn tụ với nhau trên cầu Ô Thước (tức ngày mùng 7-7 Âm lịch). Tương truyền rằng, vào đêm hôm đó, những ai ngồi dưới bầu trời đêm tràn ngập ánh sao có thể nghe thấy những lời thì thầm tâm sự của đôi tình nhân huyền thoại.

    Ở Brazil, thật bất ngờ, không có ngày Valentine. Thay vào đó là “Dia dos Namorados” (tạm dịch: Ngày của quà tặng, hoặc Ngày bạn trai/gái), được tổ chức vào 12-6. Đây là ngày mà các đôi trai gái sẽ tặng quà như sôcôla, thiệp và cả hoa cho nhau. Ngày này được chọn có lẽ vì nó là ngày trước ngày Thánh Anthony – vị thánh của tình yêu. Vào ngày này phụ nữ sẽ trình diễn những lễ nghi đặc biệt để tìm một người chồng tốt.

    Tại Colombia: Ngày của tình bạn và tình yêu được tổ chức vào thứ sáu và thứ 7 trong tháng chín. Trong truyền thống này, những người tham gia sẽ được chọn ngẫu nhiên một người để tặng quà.

    Phần Lan: Ngày Valentine còn được gọi là ngày của tình bạn. Như tên gọi của nó, ngày này chủ yếu là dành cho bạn bè.

    Slovenia: Theo truyền thống, ngày lễ tình yêu là ngày 12-3, ngày của thánh Gregory. Một thành ngữ khác nói rằng “Valentin – prvi spomladin” (Valentine — vị thánh đầu tiên của mùa xuân), vì ở một số nơi (đặc biệt là White Carniola), thánh Valentine đánh dấu sự bắt đầu của mùa xuân.

    Rumani: Ngày lễ Valentine ngày Dragobete, được tổ chức vào ngày 24-2. Ngày lễ này được đặt tên theo một nhân vật trong truyện cổ Rumania. Chữ “drag” trong tên của ông cũng là chữ “drag” trong “dragoste – tình yêu”.

    Na uy: Ngày Valentine được gọi là “Valentinsdagen”. Tuy ko được tổ chức rộng rãi, nhưng nhiều người vẫn dành thời gian để ở bên người yêu hoặc gửi thiệp cho nhau 1 cách bí mật.

    Ngày lễ Valentine cũng có những truyền thống địa phương riêng tại Anh. Ở Norfolk, một nhân vật gọi là Jack sẽ đến gõ cửa từng nhà và phát kẹo và quà cho trẻ em. Mặc dù vậy, có rất nhiều trẻ sợ hãi trước một người bí ẩn.
    nguồn INTERNET

  • 176. ntt207  |  February 14th, 2011 at 09:31

    KHÔNG CÓ TÌNH YÊU NÀO VĨNH CỬU
    CHỈ CÓ GIÂY PHÚT VĨNH CỬU CỦA TÌNH YÊU
    CHÚC CÁC BẠN MỘT NGÀY VALENTINES
    THẬT NGỌT NGÀO VÀ HẠNH PHÚC

  • 177. TG&TT  |  February 17th, 2011 at 03:09

    ĐỘC ĐÁO LỄ TIỄN ĐƯA NGƯỜI CHẾT VỀ ” MIỀN CỰC LẠC”

    Ở mảnh đất đại ngàn kì bí này, có một thứ khiến người J’rai vừa buồn vừa vui, đó là cái chết. Xác chết nhưng hồn vẫn “sống” quanh người thân. Chỉ khi người thân làm lễ bỏ mả tiễn đưa người chết về bên thế giới “cực lạc”, mọi ràng buộc mới chấm dứt.

    – NGƯỜI SỐNG NUÔI NGƯỜI CHẾT

    Với người J’rai, cái chết chính là sự xa cách, là khoảng cách vô cùng vô tận mà không có sợi dây nào đo được giữa người còn sống và người đã chết, vì vậy nó khiến cho những đồng bào J’rai thấy buồn, thấy nhớ…

    Nhưng cái chết cũng khiến người sống vui mừng. Mừng cho hồn ma người đã chết được giải thoát khỏi cuộc sống khổ cực nơi trần gian để về với thế giới của hồn ma – một thế giới cực lạc. Vui vì người chết đã được thanh thản và toại nguyện.

    “Nó được về thế giới hồn ma, sướng hơn mình nhiều. Nhưng nó mới chỉ chết cái xác thôi, cái hồn vẫn ở với mình đến khi bỏ mả xong mới thôi”, già làng Punh, thôn Greo Pết, xã Dun, Chư Sê, Gia Lai, nói.

    Chính vì thế, người chết được hưởng tất cả những gì người sống có: “sống” trong những ngôi nhà khá khang trang, được chia tài sản như xe đạp, ghè rựơu, gùi, chăn, màn… và được người sống mang đồ ăn ra tận nhà mả để cúng và nói chuyện.

    Hàng ngày, vào mỗi bữa ăn, người sống lại mang đồ ăn thức uống ra cho người chết. Họ bỏ vào 4 cái lỗ đã được đục sẵn quanh xung quanh quan tài một ít cơm, một ít canh… cho “con ma ăn”, số còn lại họ sẽ đặt trên mả để cúng và trò chuyện đủ thứ, từ ruộng vườn đến người thân, hàng xóm ra sao.

    Cứ thế, thời gian này sẽ kéo dài đến lúc tiềm lực kinh tế trong gia đình đủ khả năng tổ chức lễ bỏ mả – cắt đứt mọi quan hệ giữa người chết và người sống, giúp người chết “nhập hộ khẩu” vào thế giới của ma.

    Ngoài ra, nó cũng là cái mốc xác định người sống không còn phải mang cơm ra cúng cho người chết nữa, cái mả đó sẽ không còn được trông nom, chăm sóc. Ma đi đường của ma, người đi đường của người; và người vợ hoặc chồng còn sống sẽ được đi bước nữa.

    – TIỆC BỎ MẢ

    Cái lý cái tình của người J’rai chỉ có núi rừng đã sống với họ ngàn đời mới hiểu thấu, nhưng tình cảm chân thật giữa người sống giành cho người chết thì lại tỏ như mặt trời trên cao. Hàng ngày không chỉ mang đồ ăn ra cúng người chết, người thân trong gia đình còn cố gắng dành dụm nuôi con heo, con gà, con trâu, trồng cây lúa thật nhiều để làm lễ bỏ mả giúp người chết về bên thế giới cực lạc.

    Vậy là hàng năm, cứ vào dịp tháng 11 đến tháng 3 âm lịch, khắp núi rừng Tây Nguyên lại rộn ràng tiếng chiêng, tiếng nói cười bên ghè rượu cần, người người kéo nhau đi mừng lễ bỏ mả kéo dài từ 3 ngày trở lên (tùy điều kiện kinh tế từng nhà). Đây cũng là ngày Tết lớn nhất đối với đồng bào J’rai.

    Ngày 21/1 mới đây, tại làng Greo Pết có đến 7 gia đình làm lễ bỏ mả cho người thân. Khi mặt trời khuất ngọn núi, chỉ có ánh lửa đỏ hồng chiếu sáng, già trẻ, gái trai J’rai người thì gùi nước, người gùi ghè rượu, cơm lam, thịt heo, thịt gà, chăn chiếu… ra nhà mả đốt lửa bắt đầu cho 3 ngày bỏ mả liên tục.

    Họ nấu nướng, ăn thịt, uống rượu thật no say, những tiếng chiêng vang động khắp núi rừng. Các cô gái, chàng chai nắm tay nhau nhảy xoang, họ trao nhau ánh mắt yêu thương, bày tỏ tình yêu lứa đôi. Và kết thúc lễ bỏ mả, cũng có thể vài đám cưới được diễn ra.

    Đặc biệt, những người phụ nữ có chồng chết, trong ngày bỏ mả cho chồng phải để xõa tóc, không được tắm gội trước đó cả tháng. Trước đây, trong lễ bỏ mả họ còn phải cởi trần, nay tục này đã được bỏ.

    Trong 3 ngày diễn ra lễ bỏ mả, tất cả các gia đình trong làng đều ăn, ở, ngủ ngay tại khu nhà mồ của làng

    Cứ như vậy, người dân làng Greo Pết chìm ngập trong niềm vui, cho đến khi già Punh cất tiếng đọc: “Xin ma đừng gọi, đừng lại gần, đừng thương yêu con cháu của ma nữa. Chúng tôi đã làm nhà mồ rồi. Ché rượu cúng đã đặt xuống rồi, con gà con đã được thả rồi. Chúng tôi đã bỏ ma rồi”. Hết lời cũng là lúc lễ bỏ mả đã xong, ai lại về nhà nấy.

    Người chết được “nhập khẩu” vào làng ma, người góa bụa được đi bước nữa…

    Thiên Thư

  • 178. LÊ-VĂN-NO TỰ NĂM ĐÍA  |  February 17th, 2011 at 13:27

    comment# 177 hay lắm ,thật là bổ ích, hảy tiếp-tục nữa đi

    cám-ơn TT/TG rất nhiều

  • 179. ntt207  |  February 19th, 2011 at 10:03

    TÌNH YÊU CỦA BIỂN !
    có một thời biển và sóng yêu nhau
    người ta bảo biển là mối tình đầu của sóng
    sóng vỗ về ôm bờ cát chưa nóng bỏng
    biển dạt dào hát mãi khúc tình ca
    có một ngày sóng nông nổi đi xa
    bao kẻ đến và tự tình với biển
    biển sợ sóng không về cùng với biển
    nên đành lòng hò hẹn với vầng trăng
    sóng trở về thế là biển ăn năn
    biển ngoại tình biển ăn năn hối lỗi
    sóng thét gào chẳng hề tha thứ lỗi
    và bỏ đi kể từ đó không về
    st

  • 180. TG&TT  |  February 20th, 2011 at 07:31

    CÁI LÝ CỦA RỪNG :
    – Những chuyến đi rừng và uống rượu với người dân tộc thiểu số Nam Tây Nguyên trong nhiều năm qua giúp cho tôi “ngộ” ra nhiều điều về “cái lý” trong ứng xử của người dân tộc thiểu số bản địa nơi này trước thiên nhiên, trong cộng đồng, giữa con người với con người…
    Cái lý ấy xem ra đơn giản lắm, nhưng vô cùng… có lý!
    Quy về triết học, có thể các nhà khoa học gọi đó là nhân sinh quan, nhưng với người dân tộc thiểu số, họ chỉ cho rằng đó là lối ứng xử cần phải có, cần phải như thế để con người chúng ta tồn tại giữa đất trời này mà thôi. Đi rừng, với họ không chỉ là đi bằng cái chân. Cũng như vậy, với người thiểu số Nam Tây Nguyên, uống rượu không chỉ để mà… uống!
    TỪ MỘT CHUYẾN ĐI RỪNG:
    Chuyến đi rừng ấy của tôi ở Đạ Huoai vào mùa con chim bling rúc vào tổ, mùa con cá Đạ Quay tìm dòng nước ấm. Sông Đạ Quay chia đôi địa phận hai huyện Đạ Huoai và Đạ Tẻh. Chúng tôi thực hiện chuyến đi rừng dưới sự hướng dẫn của K’Min như một chuyến dã ngoại. Sáng sớm, K’Min chuẩn bị cho mỗi người một túi cơm vắt. Gạo sáu tháng thơm nức. Cơm được đựng trong túi lát. Chiếc túi đến là kỳ lạ: Đến mấy tiếng đồng hồ, cơm vẫn còn nóng ấm. Nhưng, chuyện tôi muốn kể không phải là túi đựng cơm của người Mạ – tộc người thiểu số ở Đạ Huoai – và K’Min – người dẫn đường của chúng tôi – mà là chuyện khác.
    Xốc chiếc gùi nặng trĩu lên vai, K’Min bảo: “Sông Đạ Quay nhiều cá lắm. Vào đó, bắt cá làm thức ăn. Cơm có sẵn. Chỉ mang theo nhúm muối hột này là đủ!”. Chúng tôi đi đến tận trưa. Bụng đói. Dừng lại ở một đoạn suối, K’Min thọc một chân xuống dòng nước. Chẳng mấy chốc, K’Min “xiên” được mấy con cá lớn với cây xiên dài của mình. Trước đó, anh “lệnh” cho mấy anh em trong đoàn đi tìm cây khô. Cũng chẳng mấy chốc, một bếp lửa được nhóm lên giữa rừng. Múc nước suối, bắc nồi lên bếp, lửa đỏ, cho cá vừa bắt ở suối vào nồi… Cá suối cùng với muối hột và cơm vắt, thêm vài trái ớt, bữa ăn ngon đến không ngờ! K’Min bảo: “Ngon miệng lắm đấy! Nhưng đừng ăn quá no. Bởi vì chúng ta đang đi rừng!”.

    Quả thực là cá suối ăn với muối hột ngon miệng đến không thể hình dung nổi! Nhưng, điều đáng nói là: Ăn xong, có người định vứt bừa phần cơm thừa vào bụi. Thấy vậy, K’Min cản: “Cứ treo nó lên cây. Có ích lắm đấy!”. Trên đường tiếp tục cuộc hành trình, K’Min giải thích: “Treo cơm thừa lên cây là để đề phòng cho những người lạc rừng! Người dân tộc thiểu số mình bao giờ cũng làm như vậy.
    Ông bà mình xưa khi đi rừng đã dạy mình điều đó. Giờ làm theo thôi mà!”. Hóa ra, cái lý của người dân tộc thiểu số Nam Tây Nguyên đơn giản đến bất ngờ là như thế đấy! Nghe K’Min “triết lý” chuyện treo phần cơm thừa lên cây, tôi chợt nhớ lại những lần lạc rừng đói đến rã ruột trước đó của chính mình, khi tôi còn trong quân ngũ.
    Sau bữa cơm rừng với cá suối vô cùng thú vị, trên đường tiếp tục cuộc hành trình, một thành viên trong đoàn đề xuất: “Xiên thêm vài con cá để tối về nhậu!”. K’Min đồng ý. Đến lúc này, tôi sốt sắng: “Cho mình mượn cây xiên của K’Min để… trổ tài với!”. Tôi vốn là người không xa lạ với sông nước, với chuyện cá mú, nên vừa cầm cây xiên của K’Min trao, tôi vượt lên trước đoàn người và đi dọc theo dòng suối nhánh của con sông Đạ Quay với ánh mắt… háo hức đến ngây ngô. Mắt tôi dán vào dòng chảy của con suối. Lướt qua, lướt qua trong mắt tôi những dòng nước trôi nhanh, những dòng nước trôi chậm. Lướt qua, lướt qua trong cái nhìn của tôi sự đục trong của dòng nước suối.
    Rồi, bất ngờ, “điểm” mà tôi cần tìm đã hiện ra: Dòng nước không trong cũng không đục, nó không trôi nhanh mà cũng chẳng trôi chậm. Nơi ấy gọi là dòng nước “quẩn” – quẩn quanh. Tôi dừng lại với cây xiên lăm lăm trên tay. Cơ man nào là cá! Trong đầu, tôi tự cao tự đại với suy nghĩ: Với tài “sát cá”, tôi có thể xiên cùng lúc hai hay ba con cá chỉ với một nhát, thậm chí là còn nhiều hơn thế!
    Nhưng, bất ngờ K’Min tiến đến chỗ tôi đang đứng, rồi nhẹ nhàng cầm giữ cây xiên đang lăm lăm trên tay tôi. Miệng anh nở nụ cười bao dung: “Không đâu! Người dân tộc thiểu số của mình không bao giờ bắt cá ở những chỗ như thế này!”. Tôi tròn mắt ngạc nhiên: “Cá nhiều lắm mà…?”. Cũng rất nhẹ nhàng, K’Min giải thích: “Đây là chỗ cá đẻ. Bắt những con cá mẹ này, lần đi rừng sau, cái ăn từ suối của tụi mình sẽ cạn dần đấy!”.
    Vậy là tôi đã học thêm được một bài học nữa!

    MỘT LẦN UỐNG RƯỢU CẦN:
    Đêm, về lại buôn, tôi cùng với đoàn và K’Min được dân làng mời tham dự buổi rượu cần tiễn khách. Trịnh trọng lắm! Biết chúng tôi vừa ở rừng về, già làng K’Mốp bảo: “Đi rừng có cá rừng cá suối của Yàng, rượu cần của Yang ở buôn làng mình càng thêm ngon hơn đấy!”. Cầm xâu cá nặng trĩu trên tay, già làng K’Móp lướt qua một lượt rồi tiếp tục nói: “Đây là cá của Yang ban cho dân làng mình đấy! Không có con cá đẻ nào hết! Thằng K’Min như vậy là biết nghe lời răn dạy của ông bà!”. Nét mặt K’Min biểu lộ sự bình thản như là chuyện đương nhiên.
    K’Mốp năm ấy đã bước qua tuổi bảy mươi và là một trong những già làng khá uy tín trong cộng đồng người dân tộc thiểu số Mạ ở Đạ Huoai. Trước đó, hơn mười năm về trước, ông từng là cán bộ mặt trận của huyện. Còn K’Min năm ấy chỉ mới khoảng trên ba mươi. Nhưng cái “lớn” ở K’Min là ở chỗ, tuy chỉ mới trên ba mươi nhưng anh đã được cấp trên và dân làng tín nhiệm bầu làm trưởng thôn. Xét về tộc họ, trưởng thôn K’Min phải gọi già làng K’Mốp là ông. Già làng K’Mốp có bộ râu dài và cứng. Còn gương mặt của Trưởng thôn K’Min vẫn “non” lắm.
    Mấy ché rượu cần được khui ra đặt giữa sân nhà già làng K’Mốp. Mấy người cháu của già làng mang đống củi to ra đốt lửa. Khách đông lắm. Khách ngồi quanh đống lửa, bên những ché rượu cần. Rượu người Mạ chỉ uống một cần. Cần rượu được xoay theo chiều ngược kim đồng hồ. Vít cần nghiêng sang Trưởng thôn K’Min, già làng K’Mốp bảo như ra lệnh: “Cái vai của già đang sẵn để cho thằng cháu K’Min tựa vào rồi đây! Cái cần rượu này nó muốn được thằng cháu Trưởng thôn K’Min uống trên vai của già này đấy! Trên cành cây cao nơi đầu làng, con chim bling cũng đang chờ thằng cháu K’Min ngồi trên vai ông để thể hiện sức mạnh của núi cao đấy! Vai ông đây, K’Min ơi! Hãy mạnh mẽ lên nào!”.
    .
    Đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến chuyện người trẻ ngồi trên vai người già để uống rượu cần ông bà. Về sau, một thầy giáo dân tộc học của tôi giải thích: “Trước nhất, nó là một nghi thức đấy! Và không chỉ là một nghi thức mà nó còn là biểu hiện của nhân sinh quan người Mạ, như một triết lý sống; rằng: Biết để người tài giỏi ngồi trên vai mình mà lớn lên, nghĩa là ta biết cho người khác một điểm tựa từ chính ta!”. Quả thật, với người thiểu số Nam Tây Nguyên, uống rượu không chỉ để mà… uống!
    Thêm một “cái lý của rừng” mà tôi thu nhận được từ chuyện uống rượu! Ché rượu cần mới khui, K’Min là người uống đầu tiên. Thật lạ! Bởi, theo tôi biết thì ché rượu cần khi được khui mới, chủ nhà thường phải là người uống đầu tiên và mang tính chất “thăm dò” phòng khi có độc, rồi sau đó mới đến khách mời. Thế nhưng, ở lần uống rượu cần “ngồi trên vai” này lại khác: Rượu khui ra, không phải già làng K’Mốp (hay một người phụ nữ lớn tuổi nhất nào đó) uống trước theo thông lệ mà là K’Min – một vị “khách” rất đặc biệt của gia đình già làng K’Mốp.
    Cầm cần rượu trao cho K’Min, già làng K’Mốp nói như một lời tuyên bố: “Trưởng thôn K’Min biết ngồi lên cái vai già làng để mà đứng vững như cây mun trong rừng thì phải có cái can đảm uống cái rượu cần đầu tiên để phòng cái độc cho mọi người!”. K’Min cầm cần rượu. Đôi mắt chàng trưởng thôn trai trẻ như xuyên thấu màn đêm hướng về phía rừng Yàng ở nơi xa kia để tạc một lời hứa vào nơi vách đá. Cần rượu trong tay K’Min nhẹ đưa vào môi. Nước trong bình vơi đi một ít, chỉ rất ít mà thôi.
    Ngụm rượu trôi dần xuống cổ, cũng rất chậm. Ngụm rượu “nước cốt”, ngụm rượu đầu tiên của ché rượu nên rất “đậm”. Máu trong người K’Min nóng ran. Anh trao chiếc cần lại cho già làng K’Mốp, rồi từ từ đứng dậy. K’Min vẫn đứng vững sau cần rượu đầu tiên mang tính nghi thức để chứng tỏ rằng rượu cần của già làng K’Mốp không hề có độc và K’Min đã dũng cảm chứng minh với mọi người về điều đó. Mọi người nhìn K’Min một cách ngưỡng mộ!
    Quả là một nghi thức rất độc đáo!
    Còn nhiều chuyện như thế lắm trong những chuyến đi rừng của tôi, nhưng có lẽ bài viết nên dừng lại ở đây! Hy vọng được hầu chuyện bạn đọc trong những bài viết sau!
    Khắc Dũng

  • 181. NGÀY XƯA HOÀNG THỊ  |  February 21st, 2011 at 03:30

    TÔI VỀ TÌM LẠI TÔI XƯA
    Gặp ngày chớm hạ gió mưa đầy trời
    Có cậu bé ướt tả tơi
    Đuổi đàn châu chấu bên gồi lúa chiêm
    Gặp lửng lơ mảnh trăng liềm
    Tỏ mờ trang vở giữa miền cỏ hương
    Và cậu bé hỏi bờ sương
    Từ lưng trâu đến giảng đường bao xa
    Gặp cổ tích một gốc đa
    Nổi chìm chuyện của ông bà ngày xưa
    Và cậu bé nhặt bóng trưa
    Đầy vơi tay nải gió đưa một đời
    Gặp thương nhớ một khoảng trời
    Ngôi nhà đẫm tiếng ru nôi thuở nào
    Và chàng trai trẻ nghẹn ngào
    Lạy chào cha mẹ bước vào mai sau
    Mai sau… thoắt đã bạc đầu
    Ngẫm ra tựa giấc mộng nhàu ban trưa
    Tôi về tìm lại tôi xưa
    Vườn chè năm cũ lại vừa nảy xanh .

  • 182. TDN  |  February 22nd, 2011 at 23:47

    ===Tiếu lâm internet
    Người đàn ông đứng giữa quảng trường và gào lên “Thủ tướng là thằng ngu” và sau đó dĩ nhiên anh ta bị bắt, mọi người nghĩ rằng anh ta sẽ bị xử 2 năm tù vì tội “sỉ nhục quốc thể” cuối cùng anh ta bị xử tử hình vì tội “tiết lộ bí mật quốc gia”

  • 183. DỊ NHÂN  |  February 23rd, 2011 at 12:03

    Thì ra TDN thấy lụt lịt ,ụt ịt ít nói ,vậy mà cũng tếu lâm ra phết ấy chứ , nè bạn nhỏ mà to( to tướng) hãy năng động với anh em TG&TT cho vui trường vui lớp của chúng mình thường xuyên nhé , DỊ NHÂN tôi cũng thích tếu lâm lắm đấy , tôi kể cho các bạn câu chuyện nầy góp vui nha :

    “Một anh mù đến từ giã bạn mình. Người bạn cho anh một cây đèn lồng. Anh mù cười hỏi:
    – Tôi đâu cần đèn lồng. Với tôi, sáng hay tối có gì khác nhau?.
    – Tôi biết. Nhưng nếu không mang nó theo, trong bóng tối người khác có thể đụng vào anh
    – Ồ, vậy thì được.
    Đi được một đoạn, bất ngờ anh mù bị một người đâm sầm vào. Bực mình, anh ta quát:
    – Bộ không thấy đèn hả?
    – Đèn của ông đã tắt từ lâu rồi mà.

    *cảm ơn đời sớm mai thức dậy,cho ta thêm ngày nữa để yêu thương*

  • 184. LNTĐ  |  February 24th, 2011 at 21:59

    ĐÊM NGUYÊN TIÊU
    Đêm Nguyên Tiêu trăng tỏ
    Rọi sáng dòng sông đêm
    Mặt sông như dát bạc
    Con nước trôi êm đềm
    Thuyền ai vừa tách bến
    Mang theo bao nỗi niềm.
    Trăng trôi theo dòng nước
    Thuyền nhẹ nhàng lướt êm
    Tiếng thơ ai trầm lắng
    Ru ta giấc mộng chìm.
    Ôi! sông,Trăng và Thơ
    Đêm Nguyên Tiêu huyền diệu
    Kéo thuyền ai xa bờ ?
    Thuyền, Trăng theo con nước
    Bến vắng mờ trong sương.
    Ôi đêm trăng tháng Giêng
    Thanh bình và yên ả
    Trăng treo trong lòng thuyền !
    Ta như người lữ khách
    Ngã ba đường tơ vương
    Trăng ơi chờ ta nhé
    Ta cùng Trăng chung đường…

  • 185. NGÀY XƯA HOÀNG THỊ  |  February 25th, 2011 at 10:35

    KÝ ỨC TUỔI THƠ
    – Tuổi thơ là những buổi chiều cùng em trai dong chơi trên cánh đồng, thả con diều bay cao lên cùng gió. Là những buổi trưa tan học, dù bụng đói meo cũng không quên bắt bướm hái hoa dọc con đê làng.

    Tuổi thơ là khi trời mưa tẫm tã, bố đội cả cơn mưa rào bắt từng con cá cho bữa ăn thêm cải thiện. Mẹ nấu món canh rau sống, vị ngọt lan khắp căn nhà đầm ấm thân thương.

    Tuổi thơ là những buổi tụ tập cùng đám anh chị em con dì chú bác chơi “ô ăn quan”, “cơm canh rau muống”. Chí chóe đánh nhau rồi khóc, rồi lại làm lành, vẫn không thể thiếu nhau trong những trò chơi con trẻ.

    Tuổi thơ nhớ nhất khi bị bố mẹ bắt phạt. Mấy chị em cùng rúc rích cười, thấy mình ương bướng thế!

    Tuổi thơ biết tổ chức đám cưới cho con chim bằng sứ. Con chim được đội hoa râm bụt, trang điểm phấn son như cô dâu thực sự. Trò chơi “cô dâu chú rể” ngày đó đã đi vào ký ức, trở thành câu chuyện cổ tích thật đẹp.

    Tuổi thơ là những tối mùa hè cùng chị gái nằm trên trần đếm sao. Đếm mãi không hết, đếm đến tận bây giờ.

    Tuổi thơ thấy mẹ dành dụm, chắt chiu từng đồng mua cho con bộ quần áo mới khi đầu năm học. Những đứa con của mẹ cũng cảm nhận được sự thiêng liêng đó, đã luôn cố gắng học tập chăm chỉ để bố mẹ vui lòng.

    Tuổi thơ là khi mình và bạn giận hờn nhau, mấy ngày liền không ai thèm nói chuyện với ai. Mắt mình nhỏ lệ khi thấy bạn đèo một cô gái khác.

    Tuổi thơ lặng lẽ viết những dòng nhật ký bộc lộ tình cảm gửi đến bạn. Cho đến ngày hôm nay cuốn nhật ký ấy là minh chứng cho tình yêu của bạn và mình. Thật hạnh phúc phải không?

    Ký ức tuổi thơ mãi là hành trang cho mình vững bước vào cuộc sống. Mỗi khi mệt mỏi hay chán chường, nhớ về những ký ức tuổi thơ chính là tìm lại nguồn động viên tinh thần mạnh mẽ.

    tác giả Hoàng Lan

  • 186. ntt207  |  February 26th, 2011 at 21:32

    TIN BUỒN
    XIN BÁO CHO CÁC BẠN XA GẦN
    MÌNH VỪA ĐƯỢC TIN CON TRAI CỦA BẠN
    NAY’HOAN VỪA MỚI QUA ĐỜI NGÀY 26.2.2011
    MÌNH XIN THAY MẶT CỦA LỚP MONG CÁC BẠN
    CHIA XẺ NIỀM ĐAU VỚI GIA ĐÌNH BẠN NAY “HOAN
    NIÊN KHÓA 71.72
    SỐ ĐT CỦA NAY HOAN 01662710485

  • 187. TG&TT  |  March 1st, 2011 at 05:03

    CHUYỆN VUI GIAO THÔNG Ở CHEOREO

    Sau 30 năm tôi trở về thăm CHEOREO lần đầu , bằng phương tiện xe máy 2 bánh , những chuyện vui tôi đã gặp xin kể cho các bạn sau đây :
    1/ Trên đường từ chợ “ sân vận động cũ” đi Hảo Đức “ Tiểu khu cũ” đến ngả tư” cây gòn” trên đường Trần Hưng Đạo có trụ dèn xanh ,đèn đỏ. Trước xe tôi thì có 2 xe khác của mấy người anh em dân tộc bản địa họ chạy lố đèn đỏ thế là họ lùi xe lại , khi lùi xe họ đụng phải xe sau , người xe sau la họ
    – – sao lại lùi xe đụng bể xe tui rồi đền đi
    Với những âm phát từ giọng nói của” người anh em” lơ lớ
    – ông không học luật giao thông hã !!! khi gặp đèn đỏ thì phải lui xe, ông không lui xe để tui lui xe tui, ông phải thường cái đuôi xe của tui ..
    người sau bị đụng xe méo mặt …
    2/ Trên đường đi tham quang suối đá “ đầu phi trường cũ” một chiếc xe máy đi trước chở ba người chạy hơi lạng quạng “ có mùi men” anh ngồi sau đưa tay ra xin rẽ trái một đoạn khoảng 500m , một xe sau chạy tới né vào lề phải để vượt qua , bất thình lình xe đi trước quẹo phải thế là “ầm” đụng nhau , người đi xe sau lồm còn đứng dậy la 3 người xe trước :
    – sao anh đưa tay xin rẽ trái mà không rẽ trái , lại rẽ bên nầy ….
    3 người xe sau la lại :
    – anh đi sai đường rồi ….. tôi đưa tay bảo anh đi theo tay tôi chỉ …anh không đi theo tay tôi đã chỉ nãy giờ à…..nhà tôi bên nầy mà….tôi về bên nầy chứ ….
    Người đi sau chào thua luôn ……
    3/ Ở nga ba Cây xoài “ xưởng cưa cũ” có các anh công an giao thông “cảnh sát công lộ” thổi còi chận một xe máy của người anh em chở 3, người công an hỏi :
    – tại sao anh chở tới ba người , anh vi phạm luật giao thông rồi…
    – ơ ! tôi đâu phạm luật , xe nầy bốn người hùn tiền mua , thì đi đâu cũng bốn người hết chứ , nay anh kia không đi là vì ảnh bệnh mà , chứ không bệnh thì cùng đi chứ sao là phạm luật …
    – tôi lập biên bản tạm giữ xe anh 10 ngày
    – không được đâu ! anh không có hùn tiền mua xe , anh không được giữ xe , ai hùn tiền mua xe mới được giữ xe …..
    cảnh sát lắc đầu chào thua không biết giải thích sao nữa …..

    *Nửa tim ta gởi cho người,
    Nửa tim còn lại xin dành nơi đây*

  • 188. LNTĐ  |  March 1st, 2011 at 05:59

    NÀY NÀY HỞI CÁC BÀ BÀ
    CƯỜI LÊN ĐI CHỨ 8/3 ĐẾN RỒI
    MỘT NĂM ĐƯỢC BỮA VUI CHƠI
    TỘI GÌ MÀ CHẲNG XÃ HƠI CHO THỎA LÒNG !
    NHẮN RIỀNG CÁC ĐỨC ÔNG CHỒNG
    CHỊU KHÓ VÀO BẾP CÙNG ÔNG HỎA LÒ…
    XÀO NẤU CHẶT NHỎ CHÉM TO
    THAY VỢ MỘT BỮA ĐỂ CÁC BÀ XẢ HƠI
    MỖI NĂM CÓ MỘT NGÀY THÔI
    XONG VIỆC TA SẼ LẠI NGỒI… MÂM TRÊN
    CÁC BÀ ƠI CỨ… VUI LÊN
    CÁNH ĐÀN ÔNG SẼ…TRÙM MỀN NGÀY NI
    MIỄN SAO CHẲNG CÓ VIỆC GÌ
    ĐI SAO VỀ VẬY CHẲNG MẤT MÁT CHI LÀ ĐƯỢC RỒI…

  • 189. Võ Thị Liên Hương  |  March 2nd, 2011 at 21:57

    Mình là Võ Thị Liên Hương – Cựu học sinh của Thánh Gia và Thăng Tiến.
    Sáng nay, 2/3, anh Luyến gọi điện cho mình và cho biết tin tức của bạn bè cũ. Thú thật là mình cứ tưởng như trong mơ. Vì từ trước tới giờ cái vòng luẫn quẫn ‘ cơm áo gạo tiền’ đã chiếm hết tâm trí mình. Có chăng là một vài giây phút nhớ về bạn cũ và thầm nghĩ chắc tới lúc nhắm mắt xuôi tay cũng chẳng gặp được ai. Mình chỉ mới qua Mỹ đươc gần tròn 1 năm. Nay đã biết đươc tin tức của Dung và Lành. Và lên mạng Ayunpa.com để đọc lại các tên thầy, bạn cũ. Còn gì hạnh phúc hơn? Qua đây mình gởi lời thăm đến bạn Huê Lê, có gặp Lan, Vân cho mình gửi lời nhắn là mình nhớ tụi nó lắm. Sẽ xin SĐT để liên lạc sau.

    Chào thân ái các bạn.

    SDT nhà mình là : (510)- 628 8009

  • 190. Huệ Lê  |  March 2nd, 2011 at 23:03

    Liên Hương ơi,
    Vậy là tụi mình gặp lại nhau rồi, sau mấy chục năm tưởng chừng không bao giờ thấy nhau nữa.
    Nhớ ngày nào, chắc khoảng năm 1976, mình cũng lò mò học đòi buôn bán nên gặp được Liên Hương cũng đang bán ở chơ Bà Chiểu. Hai cô tiểu thư bé nhỏ, quen cầm bút với chữ nghĩa sách vở, vì hoàn cảnh phải ra chợ đời – sao mà buồn thảm quá chừng ! Sau này, mình thường quay lại con hẻm bên cạnh Bưu Điện Gia Định kiếm nhà người bà con của Hương để dọ hỏi tin tức, nhưng hoàn toàn mờ mịt.
    Chẳng biết cách nào Luyến kiếm ra L.H, nhưng mình cám ơn Luyến nhiều lắm lắm.

    Ừ, mà Liên Hương có thật nhớ Huệ Lê là… ai không nhỉ ?
    Nhưng chắc ông Luyến nói hết rồi, phải không ?

  • 191. NGÀY XƯA HOÀNG THỊ  |  March 3rd, 2011 at 07:26

    Chia vui cùng tất cả anh chị em học sinh TG&TT đã tìm thêm được một bạn cùng ngôi trường thân yêu TG&TT ,Xin mượn lời nhạc: TÌM NHAU & GẶP NHAU của PHẠM DUY để chúc nhau :
    http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=zZcZl8LEqV

    Tìm nhau trong hoa nở, tìm nhau trong cơn gió
    Tìm nhau trong đêm khô hay mưa lũ
    Tìm nhau khi nắng đổ, tìm nhau khi trăng tỏ
    Tìm nhau như chim mộng tìm người mơ

    Tìm trong câu thơ cổ, tìm qua tranh Tố Nữ
    Tìm trên môi đương ca câu thương nhớ
    Tìm sâu trong muôn thuở, tìm sau lưng bốn mùa
    Tìm nhau như thiên cổ tìm ngàn thu

    Gặp nhau trong hơi thở của cuộc đời, người ơi
    Gặp nhau, hãy nép hơi im trong hương mới
    Gặp nhau trong nhân tình đầy bác ái, ơi người
    Gặp nhau trong kinh cầu một hồi chuông.

    Tìm nhau trong bom lửa, tìm nhau trong mưa bão
    Tìm nhau trên kinh đô xây trong xương máu
    Tìm nhau trong thống khổ, tìm nghe câu than thở
    Tìm nhau như goá phụ tìm mộ bia

    Tìm đâu môi em đỏ, tìm đâu mây trong mắt
    Tìm cho ra mái tóc ngây thơ đó
    Tìm xem trong kinh sử, tìm tương lai sáng tỏ
    Tìm nhau khi nhân loại được trùng tu

    Gặp nhau trong vinh dự của đời người, người ơi
    Gặp nhau dưới đức tin bao la phơi phới
    Gặp nhau trong cơ khổ của thế giới, ơi người
    Gặp nhau, đôi tâm hồn được nghỉ ngơi…

  • 192. LNTĐ  |  March 3rd, 2011 at 08:39

    ỐI CHÀ VÕ THỊ LIÊN HƯƠNG
    TÓC DÀI THÂN ỐM LÀ NƯỜNG ĐẤY SAO
    LÂU NAY TRỐN BIỆT Ở ĐÂU
    GIỜ ĐÂY MỚI THẤY LÓ ĐẦU CHUI RA ?
    CHÚC MỪNG BẠN CŨ CỦA TA
    CỨ COI TRANG LỐC LÀ NHÀ MÌNH ĐI…
    ĐỐ BẠN BIẾT TUI TÊN CHI
    NÓI ĐƯỢC SẼ THƯỞNG KHÔNG THÌ…CHÀO BYE !

  • 193. LNTĐ  |  March 3rd, 2011 at 08:44

    Sáng nay lang thang trên mạng đọc được một câu chuyện có tính nhân văn cao, xin ghi lại tặng chị em nhân ngày 8/3…Nội dung câu chuyện như sau:
    ĐẦU ĐỘC MẸ CHỒNG…
    Vốn là con gái rượu quen được cưng chiều của một bác sĩ nổi tiếng. Sau khi kết hôn, cô gái thấy thật khổ sở khi phải sống chung với mẹ chồng. Cô khó chịu với bà ta từ lời ăn tiếng nói cho đến cử chỉ, thói quen.Chồng cô rất đau lòng khi thấy 2 người phụ nữ mà mình yêu thương nhất cứ cắn đắng nhau hoài. Anh gặp cha vợ bày tỏ nỗi lòng với hy vọng người cha nhiều kinh nghiệm sẽ có cách giúp nhà anh trong ấm ngoài êm.
    Khi cô gái về thăm nhà, người cha chưa dứt lời động viên cô cố gắng làm tốt vai trò vợ đảm dâu hiền thì cô đã cướp lời ca thán mẹ chồng đối xử tệ bạc với mình khiến cô không cách nào chịu đựng được nữa và xin cha cho một loại thuốc cực độc dể có thể giết chết bà ta ngay lập tức. Ông Bác sĩ trầm ngâm một lúc rồi nói với con gái: Với cách làm đó, con sẽ giết chết bà ta ngay tức thì, nhưng người ta sẽ nghi ngờ con và con có thể phải tù tội. chi bằng cha sẽ đưa cho con một loại thuốc độc có khả năng làm cho chết từ từ.
    Mỗi ngày con sẽ cho thuốc vào thức ăn của bà ta và để cho mọi người khỏi nghi ngờ, trong thời gian này con phải giả vờ tỏ ra thật ngoan ngoàn, lễ phép và yêu thương bà ấy,
    Bà ta sẽ chết trong vòng 6 tháng và sẽ không ai nghi ngờ gì con.
    Cô gái về làm theo lời người cha hướng dẫn, dẫu mẹ chồng có rầy la, đối xử ngang ngược thế nào cô cũng nhịn và luôn tỏ ra yêu thương tôn kính bà. Cô luôn vui tươi cần mẫn lo toan việc nhà , nấu riêng những món ăn ngon mời mẹ chồng. sự dịu dàng tận tâm của cô con dâu khiến bà mẹ chồng cay nghiệt cảm động, thay đổi cách đối xử với cô và
    không mãy may nghi ngờ điều gì.
    Thời gian trôi qua, mâu thuẩn giữa mẹ chồng và nàng dâu từ từ biến mất, bà ta ngayg càng tỏ ra quan tâm chăm sóc và yêu thương cô như con đẻ, trái lại cô cũng cảm nhận mình yêu thương mẹ chồng không kém gì mẹ ruột của mình.Cô hối hận việc làm của mình trước đây, vội vã về nhà năn nỉ cha tìm cách giải độc cho bà trước khi sự việc chưa quá muộn. người cha rất vui khi thấy con gái mình đã hồi tâm chuyễn ý, ông nói: Con đừng quá hoang mang lo lắng, thứ thuốc con nghĩ là độc đó chẳng qua là một loại thuốc bổ giúp mẹ chồng con vui khỏe hơn thôi. Qua chuyện này, vha muốn nói với con rằng, hãy là muối thì mới ướp mặn được người khác. Do vậy khi muốn ai đó yêu thương mình, con hãy yêu thương người đó hơn cả những gì được đáp lại. Cô gái òa khóc và ríu rít cảm ơn cha.

  • 194. LNTĐ  |  March 3rd, 2011 at 10:47

    Đêm thánh nhiệm mầu
    Chiều nào cũng vậy, khi Lâm dắt xe ra khỏi cổng thì đập ngay vào mắt là hình ảnh những nhóm sinh viên chạy về hướng bến xe buýt.
    Hầu như các trường đại học đều tan cùng một giờ, có chăng thì lệch nhau vài phút thôi. Vậy nên chiều nào cũng vậy, khi Lâm dắt xe ra khỏi cổng thì đập ngay vào mắt là hình ảnh những nhóm sinh viên chạy về hướng bến xe buýt.
    Chạy, đúng nghĩa đen của từ này, đáng gọi ma-ra – tông nữa là khác. Chạy, không phân biệt giày bệt hay giày cao gót, không phân biệt tóc ngắn hay tóc ngang vai. Chạy, nhóm sau cố vượt lên đầu. Dễ hiểu là không ai muốn mình rơi vào nhóm bị lỡ chuyến này để rồi phải mất thêm ba mươi phút chờ chuyến sau giữa cơn đói bụng và khói bụi mịt mù của cuồn cuộn xe cộ. Cốt tử hơn nữa là không ai muốn mình bị đứng suốt chuyến đường dài từ Thủ Đức về thành phố. Cái ghế lúc này không chỉ để ngồi, cái ghế lúc này đáng được so sánh với cái giường, bởi vì chặng đường dài đủ cho một giấc ngủ dù lắc lư cũng đáng được gọi là. Giấc ngủ rất cần để tái tạo năng lượng cho những cua học buổi tối đang chờ đợi ở các trung tâm ngoại ngữ và tin học.
    Vậy nên chiều nào khi Lâm dắt xe ra tới cổng trường là đụng ngay cái cảnh thiên hạ đang cắm đầu chạy. Từ Sài Gòn về Thủ Đức học, đã từng trải qua cảnh ngộ này suốt ba năm rồi mới được ba má mua cho cái xe máy cho nên Lâm thấu hiểu. Nhiều khi Lâm muốn rồ ga vọt tới sẵn sàng cho ai đó quá giang, nhưng ý định nhiệt tình này chưa bao giờ thực hiện được bởi vì cái xe của Lâm quá nhỏ bé trước quá đông người. Cái xe chỉ đủ chỗ cho một người. Không thể lao xe vào đám đông mà la to “Có ai muốn quá giang không? Chỉ một người thôi!”.
    Chiều nay thì khác.
    Lâm dắt xe ra cổng muộn hơn thường ngày vì cái chìa khóa xe bị lạc đâu mất, tìm hoài rồi mới thấy nó đang cắm sẵn trong ổ khóa. Nhiều khi là ngớ ngẩn vậy.
    Ra tới cổng, đường vắng tanh. Chỉ còn duy nhất một cô gái đang đi cà nhắc, dáng vẻ xuôi xị của người đành chấp nhận chuyến sau chót.
    Lâm nhìn xuống chân cô gái — một chân thấp một chân cao. Không cần hỏi cũng biết ngay là trong cuộc ma-ra -tông, cái gót giày sinh ra để đi từng bước yểu điệu đã không chịu nổi những bước chạy như tra tấn cho nên nó đã văng đâu mất rồi.
    Không kịp nghĩ ngợi, hoặc là cái ý nghĩ nhiệt tình này đã ngấm sâu trong Lâm rồi và chỉ chờ có cơ hội. Lâm vặn tay ga, vọt tới:
    – Quá giang không bạn?
    Cô gái ngay lập tức nhoẻn cười.
    ***
    Mấy thằng bạn nói cơ hội tuyệt vời vậy mà Lâm thật thà quá đã để vuột mất. Lẽ ra là không nên phóng xe như gió mà chỉ là cho xe chạy tà tà thôi, sao cho bị trễ chuyến xe buýt để mà có cớ mời nàng quá giang cho tới tận Sài Gòn luôn, một lời mời mà dù khó tính tới mấy cũng không thể bắt bẻ là khiếm nhã được bởi lẽ chẳng phải khi xe buýt về tới bến cuối rồi thì nàng vẫn đang mang đôi giày gót thấp gót cao hay sao? Giữa phải đi cà nhắc về tới nhà và có xe tình nguyện đưa tới tận cổng, bên nào lịch sự hơn?
    Nhưng sự đã rồi. Lâm đã tận lực chở nàng bắt kịp chuyến xe. Và hết. Thật là ngốc. Hèn chi mà trong khi tất cả những thằng bạn đều đã có đôi có cặp, Lâm vẫn một mình đi một mình về.
    Một mình đi một mình về từ trước tới giờ không sao, thậm chí Lâm còn thấy nhàn nhã nữa. Nhưng từ chiều hôm đó, cái cảnh một mình đi một mình về… sao mà lẻ loi.
    Vẫn từng nhóm nối nhau chạy ma – ra – tông ngang qua cổng trường Lâm nhưng cô gái đã biến mất dù chiều nào Lâm cũng căng mắt tìm kiếm. Lớp cô tan học sớm? Cô đã chuyển về học tại chi nhánh ở Sài Gòn? Hay vì chỉ thoáng nhìn thấy cô duy nhất một lần trong bước đi cà nhắc rất tội nghiệp cho nên bây giờ trong dáng vẻ kiêu kỳ rất giống nhau của tất cả các cô cho nên Lâm chẳng thể nhận ra một người giữa đông người? Ồ… có lẽ nào là vậy. Lâm bất giác đưa tay sờ lên vai, vẫn còn đây cảm giác nong nóng của những ngón tay vịn chặt vai Lâm trong cú phóng xe xé gió chiều hôm đó.
    Cảm giác nong nóng vương vấn đó khiến những cơn gió mùa Noel chừng như lạnh hơn những năm xưa. Bạn bè Lâm xôn xao đi shop, kỳ công chọn lựa cho xứng với ý nghĩa của mùa… Những món quà lóng la lóng lánh đến chói mắt.
    Đã kỳ công chọn lựa thì chớ, lại còn phải khác thường trong việc trao tặng nữa. Thằng bạn rủ Lâm tới Dịch Vụ Ông Già Noel, gởi gói quà cho bà chủ dịch vụ và nộp mức phí cao nhất để gói quà được trao tận tạy người yêu đúng giờ Chúa ra đời.
    – Hai cậu mà chỉ gởi một hộp quà à hả?
    Câu hỏi vô tư của bà chủ dịch vụ khiến Lâm nhói lòng. Thằng bạn cười khì vỗ vai Lâm:
    – Thằng này có trái tim bằng sắt nên không tốn tiền quà cho ai hết.
    Bà chủ nhìn Lâm, chừng như đo lường trái tim sắt của Lâm chịu được sự lạnh lẽo ra sao, rồi bà độp một câu bất ngờ:
    – Vậy là Noel cậu rảnh hả?
    Thằng bạn lại cười khì khiến Lâm đỏ bừng mặt mũi. Không có ai để đưa đón,để dự tiệc nửa đêm, đúng là quá rảnh.
    – Ngày đó cậu tới đây làm việc cho tôi đi.
    Lâm chưa nói năng gì, bà tiếp luôn:
    – Làm Ông Già Noel đi tặng niềm vui cho mọi người rồi thì cậu sẽ thấy điều kỳ diệu. Thật mà, đêm Thánh nhiệm mầu.
    ***
    Đường phố đông nghẹt.
    Những ông già Noel rất vất vả mới có thể trao quà đúng giờ khách hàng yêu cầu. Nhưng cái việc vác bao quà chạy xuyên qua dòng người chen đặc trên đường chỉ là chuyện nhỏ so với việc trao quà mà người nhận là cô gái quá xinh đến nỗi không phải Ông Già Noel nào cũng nhớ ra mình đang là … Ông Già Noel. Vậy cho nên xảy ra chuyện là khi đứng trước người nhận qùa, thay vì cao giọng ồm ồm quyền uy như kịch bản quy định “Ta tặng cho con món quà này vì con rất ngoan” thì có Ông Già Noel lại buột miệng câu lịch sự kinh điển “Chào bạn” khiến người nhận bật cười khúc khích.
    Lâm thì không bật thốt cái câu kinh điển “chào bạn” mà là chết sững mất mấy giây bởi vì người nhận quà sao mà giống cô gái chiều hôm nào. Nhìn thấy Ông Già Noel vác bao quà căng phồng đứng ngoài cổng, cô gái reo lên, từ thềm nhà chạy băng qua sân, đôi dép xỏ vội vàng khiến cô vừa chạy vừa sửa lại bàn chân, dáng chạy sao mà giống quá cô gái chiều hôm nào.
    Phải cô không? Lâm nín thở. May mà cặp kính to tướng và bộ râu che khuất khuôn mặt Lâm tái nhợt đột ngột. Vậy là đã có người tặng quà cho cô rồi. Và cô rất hạnh phúc được nhận món quà này. Đêm Thánh… bà chủ dịch vụ đã nói gì nhỉ? “… rồi thì cậu sẽ thấy điều kỳ diệu…”
    Chẳng có điều kỳ diệu nào hết. Chỉ là hão huyền thôi. Bao quà trên vai Lâm chợt nặng trĩu như đeo đá.
    ***
    Xong món quà cuối cùng, Lâm trở về văn phòng dịch vụ. Tất bật công viêc ngay từ đầu ngày nên cho tới lúc này các Ông Già Noel mới tụ tập đông đủ.
    Trời lạnh mà hai thái dương Lâm đẫm mồ hôi vì bộ râu um tùm mà nếu kéo từng sợi của nó nối lại chắc cũng đủ đan một cái khăn quàng cổ.
    Vậy nên việc đầu tiên của các Ông Già Noel là gỡ ngay bộ râu ra khỏi mặt.
    Và…
    Lâm choáng váng khi nhìn thấy ngay trước mặt mình, sau khi gỡ bộ râu, là một khuôn mặt con gái… cô gái chiều hôm nào.
    Không tin vào mắt mình nên Lâm chỉ biết đứng đờ người. Không dám tin.
    Cô nhìn Lâm, vẻ ngạc nhiên như cũng không ngờ gặp lại Lâm tại nơi này, trong bộ áo quần xứ tuyết rộng thùng thình không thể phân biệt nam nữ này.
    Rồi cô nhoẻn cười. Nụ cười giống hệt như khi Lâm hỏi “Quá giang không bạn?”. Lần này thì đúng là cô rồi. Đêm Thánh nhiệm mầu.
    Lâm ấp úng một câu thật ngốc:
    – Xin chào Bà Già Noel.
    Cô gái tinh nghịch đeo lại bộ râu che khuất khuôn mặt, và cất giọng ồm ồm quyền uy:
    – Bởi vì con rất tốt bụng sẵn lòng giúp người nên ta sẽ tặng con một món quà…
    Nguyên Hương (Buôn Mê Thuột)

  • 195. Võ Thị Liên Huơng  |  March 4th, 2011 at 02:37

    Huệ thân mến,

    Rất mừng khi nhận được hồi âm của Huệ, 1 bài thơ và 1 bài hát của 2 bạn còn dấu tên. Trước hết là Huơng khẳng định 1 chuyện là “ko thể ko nhớ Huệ là ai” được. Tụi mình đã học với nhau từ Thánh Gia qua Thăng Tiến. Trong những năm từ lớp nhì đế lớp nhất ở TG. Mỗi tháng đến kỳ phát T.T.Ba là Lành I, Huệ II, Huơng III, ít khi nào thay đổi. Nên chi trong trí nhớ của Huơng, những người bạn như Lành, Huệ, Dung, Lan và Vân là những người bạn mình ko bao giờ quên được. Tuy nhiên, mình ko buồn khi Huệ nêu câu hỏi này vì mình hiểu lý do. Thôi bỏ qua chuyện đó đi. Nghe Huệ nhắc có đi tìm mình sau năm 76 làm Huơng cảm động ghê đi. Huệ biết sao ko? Lúc đó là cả nhà mình đi kinh tế mới hết rồi. Nên chẳng còn liên lạc với ai được nữa. Bây giờ mình đã liên lạc được với Dung với Lành, đã kết nối được với các bạn còn ở quê nhà là 1 điều rất hạnh phúc rồi.
    Chủ nhật này, Dung sẽ qua thăm mình, vì từ chỗ Dung ở đến Huơng chạy xe khoảng 1 tiếng. Dung có nhờ HUơng gởi lời thăm Huệ và anh Cẩm, anh Tài . À, Huơng đã đọc bài thơ của L.N.T.Đ, và cười muốn bể bụng. CÒn câu đố cuối bài thơ thì HUơng ko cần trả lời. Vì đã vào mạng Âyunp thì phải biết LNTD là ai rồi phải ko?
    Còn Ngày Xưa Hoàng Thị thì Huơng chịu thua. Tuy nhiên công nhận là dân Thăng Tiến tụi mình quả là có tâm hồn văn thơ, nhạc lãng mạn hết biết. Mặc dầu ai cũng bước qua mốc U50. Hỏi thăm Huệ chút xíu là HUệ ở SG mà ở đâu vậy? Lúc vào mạng Huơng cứ tưởng là Huệ vẫn còn ở Phú BỔn.
    À, cha Thanh có gọi điện hỏi thăm HUơng và nhắc Huệ nữa đó.
    Muốn viết dài nhưng thôi, Huơng để dành lại để còn tám với các bạn nhiều lần nữa. Có ai ở Phú Bổn có thế gặp Lan và Vân, nhớ cho Huơng gửi lời thăm nghe.

    Chào thân ái,

    Huơng Võ

  • 196. LNTĐ  |  March 4th, 2011 at 05:05

    Liên Hương xạo ít thôi nghe
    Tri Điền là lão nhà quê xứ Phù ( PB )
    Lên mạng tán phét chơi thôi
    Làm sao Hương biết thằng tui..ông nào ?
    Tài , Cẩm 2 gã bồ chao
    Đã đọc bloge, ối chào mừng ghê
    Bao năm xa mịt xa mờ
    Mà Hương còn nhớ…thăng Tê thằng Cờ
    Quả thật là hết chổ chê
    Cảm ơn…em nhé, Hương ( khóc ) nhè ngày xưa…

  • 197. Huệ Lê  |  March 4th, 2011 at 08:40

    Hổng dè cô bạn Liên Hương của mình còn nhớ rõ quá hén. Huệ có tên Huệ Lê, là do hồi học lớp 6, lớp 7 bị “đụng hàng” với Phạm Thị Huệ. Thế là nàng ta trở thành Huệ Phạm, còn mình phải là Huệ Lê. Qua Thăng Tiến, không bị đụng hàng nên mình nghĩ không ai biết Huệ Lê là nhân vật cổ xưa nào. Ấy mà Liên Hương nhớ ra cũng hay thiệt đó.
    Mình vẫn ở SG từ bấy đến nay. Cách nay 4 năm mới về PB và gặp lại bạn bè thời đi học ở đó. Một kỷ niệm mà mình không quên với Hương : vào năm lớp 9, lúc làm báo tường, mình thấy Hương viết bài lấy tên “Phan Thị Sầu Đông”. Thế là mình cũng vội vội vàng vàng hì hục “sáng tác”, để bút danh là “Lê Thị Sầu Riêng” cố y trêu chọc bạn mình.
    Nếu không có gì trở ngại, Hương liên lạc với mình qua địa chỉ hongquynh08@yahoo.com.vn, để tiện hỏi thăm nhau nhiều thứ.
    Chẳng hạn như :
    “Đã có chồng chưa (!), được mấy con ?”
    Còn mình thì có thể trả lời ngay bây giờ :
    “Chồng còn chưa có, hỏi chi con !”

    Nhớ chăm vào blog để “tám” với bạn bè nha. Lâu nay ai cũng hỏi thăm và kiếm tìm Hương hết đó.

  • 198. GIAHAMZUI  |  March 4th, 2011 at 08:58

    Ơ hay cho LNTD nầy quá nhĩ ,ngày xưa đi học làm văn điểm thua LH thì cay cú ỷ to con lớn xác dọa nạt một “liễu yếu đào tơ”xứ HUẾ nêu cô ấy mới khóc chứ bộ , bây giờ xa nhau đã 38 năm rồi ,mới gặp lại nhau mà vần còn ă hiếp tiếp à hì hì hì hì hì còn ra giá đó vui có thưởng nữa chứ. LNTD hãy cá cược với tôi nè nhé :

    CÁ CƯỢC

    Trong thời kỳ suy thoái kinh tế, một anh chàng vào quán rượu nói với chủ quán, gọi rượu đãi tất cả mọi người ở đó.

    Chủ quán đáp lời:
    – Được thôi, nhưng chúng ta đang trong thời kỳ khủng hoảng kinh tế. Tôi muốn nhìn thấy tiền của anh trước.
    Anh chàng liền rút ra một nắm tiền đặt lên quầy. Không thể tin vào mắt mình, ông chủ tiệm hỏi:
    – Anh lấy số tiền đó ở đâu vậy?
    – Tôi là một tay cá cược chuyên nghiệp! – Anh ta trả lời.
    – Làm sao có chuyện đó được. Khi cá cược luôn chỉ có 50% cơ hội thắng cược, đúng không?
    – Tôi chỉ cá cược những gì tôi tin chắc sẽ thắng thôi! Anh chàng bình thản nói
    – Ví dụ?
    – Ví dụ nhé, tôi cá với ông 50 đôla rằng tôi có thể cắn được mắt phải của tôi.
    Ông chủ quán nghĩ ngợi một lúc rồi nhận lời.
    Anh chàng nọ lôi con mắt giả của anh ta và cắn.
    – Trời ơi ! Anh lừa tôi à? – Ông chủ quán vừa nói vừa đau khổ rút tiền đưa cho anh chàng.
    – Được rồi, tôi cho ông một cơ hội khác: Tôi cá với ông 50 đôla nữa rằng tôi có thể cắn mắt trái của tôi.
    Ông chủ lại suy nghĩ một lúc rồi quyết định:
    – OK! Anh không bị mù. Tôi đã quan sát anh đi vào đây. Tôi sẽ chấp nhận vụ cá cược này.
    Anh chàng kia lôi hàm răng giả cắn mắt trái.
    – Anh lại lừa tôi một lần nữa rồi! – Ông chủ quán cay cú.
    – Đó là cách tôi kiếm được tiền đó ông bạn. Thôi, tôi chỉ lấy của ông một chai scotch thay vì những số tiền thắng cược.
    Cầm chai rượu trên tay, anh ta đi về phía cuối phòng, cả buổi tối anh ta vui vẻ đánh bạc với một số người địa phương. Sau vài giờ đánh bạc và uống rượu anh ta quay trở lại quầy. Lúc này anh chàng đã say khướt, lè nhè nói:
    – Ông chủ, tôi cho ông một cơ hội cuối cùng, tôi cá với ông 500 đôla rằng tôi có thể đứng trên cái quầy này chỉ với một chân, và tè vào chai whiskey trên giá đằng sau ông mà không bị rơi ra một giọt nào.
    Ông chủ quán lần này chắc mẩm thắng cược vì thấy anh kia thậm chí không thể đứng vững với cả hai chân, nữa là một:
    – Thôi được tôi chấp nhận cá với anh.
    Anh chàng lúc này liền đứng lên quầy bằng một chân bắt đầu tè. Anh ta tưới vào tất cả mọi chỗ, cả người chủ quán, cả quầy bar và cả vào anh ta nữa nhưng không hề một giọt nào vào được chai whiskey kia.
    Ông chủ quán hớn hở vừa cười vừa nói:
    – Này cậu, cậu nợ tôi 500 đôla nhé!
    – Đúng vậy! Nhưng tôi vừa mới cá với đám người ở góc đằng kia 1.000 USD rằng tôi có thể vừa tè lên người ông, lên quầy bar mà vẫn có thể làm ông cười sung sướng được đấy.
    ha ha ha ha ha chúc các bạn vui vẻ .GHZ

  • 199. TẠ TỐN  |  March 4th, 2011 at 09:33

    LÃO KHÔNG BIẾT MỘT NHỎ NÀO HẾT TRỌI .NHƯNG MỪNG THAY CHO CÁC NHỎ ! RIÊNG LÃO …LÃO TỦI THÂN …LÃO KHÓC ĐÂY …!!!
    Ô HÔ…AI TAI…!!!
    BẠN ƠI LÀ BẠN ,BÈ ƠI LÀ BỀ !!!
    …………………………………….CẨN BÚT .
    ………………………………………TỐN .

  • 200. ntt207  |  March 4th, 2011 at 09:36

    CHÚC MỪNG SỰ ĐOÀN TỤ CỦA LH VÀ CÁC BẠN
    NK 70.71 NTT CŨNG THẤY VUI ĐÓ

    TÌNH BẠN LÀ LÁ LÀ HOA
    TÌNH BẠN LÀ CẢ / BÀI CA TRÊN ĐỜI
    TÌNH BẠN TRONG SÁNG TUYỆT VỜI
    ĐẸP HƠN TẤT CẢ BẦU TRỜI SAO ĐÊM

    MÌNH CHÚC LH VÀ CÁC BẠN “THA HỒ TÁM “CHO THÕA LÒNG MONG NHỚ
    NTT CŨNG VẬY THÔI SAU 38 NĂM GẶP LẠI BẠN CŨ
    KHÔNG THỂ DIỄN TẢ ĐƯỢC SỰ VUI MỪNG

  • 201. ntt207  |  March 4th, 2011 at 09:46

    LÃO TẠ ƠI MAU VỀ ĐẤT LIỀN MÀ TÌM BẠN ĐI
    CHỚ NÊN Ở NƠI THIÊN …….SẮC NỮA
    MỘT MÌNH LÃO BÀ VÀ “SIÊU THỊ ” CÁC LOẠI BÁNH CỦA LÃO THÌ AI QUẢNG CÁO
    NC ĐANG LẤY TIN NÓNG XX ĐANG Ở Ả RẬP
    LNTD ĐANG THU HOẠCH
    LÃO MAU VỀ GẤP ĐỪNG CÓ MÀ TRỐN LÃO BÀ NGÀY 8/3 ĐÓ À NGHEN

  • 202. Nay Cui  |  March 4th, 2011 at 11:45

    Chào mừng chị Võ Thị Liên Hương đã “trở về mái nhà xưa”(*) qua trang nhà AyunPa.com . Thế hệ chúng ta ai cũng có một mẫu số chung – “có một thời tưởng chẳng bao giờ thấy nhau” (**).

    Mong chị có được những ngày vui, những giọt nước mắt vui mừng khi gặp lại bạn bè cũ như lời bài ca của Vũ thành An.

    Chúng tôi … có hai mươi năm làm tuổi trẻ
    Chưa bao giờ hưởng trọn một ngày vui
    Khi lớn lên quê hương chung lửa đỏ
    Tuổi thanh xuân mà lỡ mất nụ cười
    ………….
    Chúng tôi có hai mươi năm làm tuổi trẻ
    Có hai mươi năm làm lở dở cuộc đời
    Rồi hôm nay nhìn nhau mà khóc nức …
    Rằng mai đây …
    Việt Nam ơi !
    Việt Nam ơi !

    (*) Nhạc Come Back To Sorrento của Curtiss, lời Việt Phạm Duy
    (**) chữ của Trần thị Lành.

  • 203. Võ Thị Liên Huơng,  |  March 4th, 2011 at 23:07

    Các bạn thân thuơng !
    Huơng đã đọc tất cả thư của các bạn. Trước tiên là trả lời cho Huệ. Mình đã ghi lại đ/c mail của Huệ rồi. Ngặt 1 nỗi là muốn chat riêng với HUệ thì Huơng phải đi học 1 khóa vi tính đã. Vì tất cả những thư của mình gởi lên mạng đều do con trai của Huơng làm cho. Việc của Hương là viết vào giấy rồi đưa cho nó làm hết. Mình chỉ có việc là đọc lại thôi. Sướng chưa? Huơng thì ko được son rỗi như Huệ, mà phải phân thân thành 5 mảnh ( 3 trai 1 gái- nghe ớn chưa). Mà Huệ cũng dỡ ghê, đi tìm 1 nữa của mình tới giờ cũng chưa ra hay sao? Có cần Huơng Phụ 1 tay ko?

    Bây giờ tới phiên sư huynh LNTĐ, chẳng biết năm xửa năm xưa, Huơng có lỡ dại mít ướt bị các huynh bắt gặp hồi mào mà gán cho cái mác “khóc nhè’ cho Huơng Vậy? Nói vậy là biết ai “xạo” rồi nghe anh “Tê”. thấy anh Tê ‘tức khẩu thành thơ’ mà Huơng ‘ngưỡng mộ’ quá. Tính nặn óc ra 1 vài câu để đáp lễ nhưng rất tiếc lâu quá ko xài nên ý thơ rỉ sét, hết trơn rồi. Thôi ko giỡn nữa. Bây giờ Huơng nói nghiêm túc là rất cảm ơn các bạn đã có những lời chúc mừng cho Huơng đã tìm lại được mái nhà xưa. Tuy hơi buồn là các bạn ko cho Hương biết tên thậ để Huơng lục lọi trong kho tàng ‘chuyện xưa tích cũ’ các nhân vật đã 1 thời cùng ‘mài đũng quần’ với mình trong ngôi trường yêu dấu. Còn lời chúc mừng của Nay Cui thì chắc là bạn ở niên khóa sau . Tuy nhiên nhiệt tình của bạn, Huơng xin ghi nhận.
    Rất mong sẽ có 1 ngày đẹp trời nào đó, Huơng sẽ xuất hiện tại xứ Phú một thời hoa bướm để gặp gỡ tất cả các anh chị, bạn bè của mình. Tại sao ko nhỉ?
    Sau thư này, Huơng sẽ tạm biệt các bạn ít ngày để chuẩn bị tinh thần đón rước ‘năng công chúa’ dung nhan xinh đẹp ghé thăm tệ xá. Có chuyện gì vui, mình sẽ kể cho các bạn nghe sau. Chờ nghe !

  • 204. LNTĐ  |  March 5th, 2011 at 08:39

    XIN HỎI HƯƠNG VÕ CÁI NÀY
    TÊN DUNG NÀO ĐÓ NÓI NGAY XEM NÀO
    CÓ PHẢI DUNG ( BÁC ) DẬU SIÊU SAO
    LƯNG TÔM XINH GÁI THUỞ NÀO KHÔNG HA ?
    NẾU MÀ ĐÍCH THỊ NÀNG TA
    THÌ XIN HƯƠNG VÕ BẢO CÔ TA TRẢ LỜI…
    LÊN LỐC VIẾT LÁCH TÍ CHƠI
    GIAO LƯU BẠN HỮU CHỜ NGÀY…VỀ HƯU
    NẾU MÀ KHÔNG PHẢI THÌ THÔI
    CHO TUI XIN LỖI…BẠN MÌNH ƠI CHỚ BUỒN…

  • 205. LNTĐ  |  March 5th, 2011 at 12:33

    CHÀO người bạn học ngày xưa
    MỪNG nhau xin đượcđẩy đưa mấy mấy dòng
    BẠN bè cách trở chờ mong
    VÕ vàng khí sắc quặn lòng nhớ thương
    THỊ xưa cô Tấm đoạn trường
    LIÊN minh bạn hữu như chừng xa xôi…
    HƯƠNG đồng gió nội một thời
    GẶP nhau trao đổi nghìn lời tri giao
    LẠI qua kết nối dạt dào
    BẠN bè một thuở gởi trao tình nồng
    HỮU duyên…cách trở biển đông
    CŨ qua mới đến một lòng cùng nhau
    QUÊ hương nghĩa nặng tình sâu
    NHÀ nông xin được đôi câu tỏ bày
    PHÚ bần thời vận đổi thay
    BỔN quán rồi lại có ngày gặp nhau…
    NGÀY đi đêm đến sắc màu
    XƯA tan nay họp chúc nhau an lành…

  • 206. Võ Thị Liên Huơng  |  March 5th, 2011 at 12:57

    Giải đáp thắc cho bác LNTĐ.

    Là ‘ đích thị chính nàng’. Tuy nhiên, báo tin buồn là muốn nàng vào blog còn khó hơn hái sao trên trời.
    Xin hỏi nhỏ bác chút xíu: có phải hồi năm nớ bác cũng ‘rung rinh’ ti tí với nàng Dung siêu Sao ấy..:D

    Hương Võ

  • 207. LNTĐ  |  March 5th, 2011 at 22:09

    ĐÁP LỜI HƯƠNG VÕ:
    Đúng là “Người ấy” thực à ?
    Xin nhờ Hương võ chuyển “Người ta”lời chào.
    Chắc là “họ” chẳng nhớ đâu
    Cái thời xa lắc biển dâu đổi dời…
    Hoàng kim một thuở xa xôi
    Cuối đời gặp lại “già trôi” đến rồi.
    Chung vui xin có đôi lời
    Chúc cho 2 bạn sống… lại thời tóc xanh
    Chuyện Hương hỏi “có rung rinh”
    Nếu có cũng chẳng dám xâm mình đâu Hương ơi…hì..hì..hì…

  • 208. Lành  |  March 5th, 2011 at 23:46

    Hương, Huệ ơi.
    Có phải đúng là tụi mình ko nhỉ? bốn mươi năm trôi qua rồi. Những ngày học chung ở TG, ba đứa đều nhỏ xíu và đẹt ngắt…
    Mình ko định nói chuyện với 2 bạn trên blog, vì mình lười gõ gõ và vẫn thích a lô trực tiếp hơn. Nhưng nghe hai bạn tâm tình với nhau, mình bỗng thấy rưng rưng. Mình vẫn nhớ những buổi chiều nghỉ học, Huệ đi chơi với mình mà vẫn có nhiệm vụ giữ em bé Ly Lan; mình vẫn nhớ khu vườn nhà Liên Hương mà Hương và mình vẫn hay ra ngồi chơi mỗi lần mình tới… Và dĩ nhiên mình cũng nhớ là ba đứa nhóc tì tụi mình thường học giỏi nhất lớp (hihi, chuyện này có khi mấy ông con trai quên rồi, tụi mình phải nhắc lại cho mấy ổng nhớ)
    Mình đang tưởng tượng tới lúc ba bà già gặp lại nhau. Chắc chắc sẽ có lúc đó. Trái đất tròn thật há Hương Huệ?

  • 209. LNTĐ  |  March 6th, 2011 at 09:35

    Lành, Huệ, Hương…
    3 cô nường
    Bé nhất lớp
    Học thì tốt
    Tính hơi…k…
    Nhưng có điều
    Xinh đáo để…
    Cũng có thể
    Tui nói ngoa
    Nhưng thật là
    Đúng như thế!
    Bây giờ…nhể…
    Mấy mươi năm
    Mất biệt tăm
    Nay gặp lại
    Hết con gái
    Ra bà già…
    Ấy…nhưng mà
    Còn xinh lắm
    Lành, Huệ…ngắm
    Tớ…thấy rồi
    Chỉ Hương thôi
    Chưa gặp mặt…
    Nếu ra mắt…
    Tui tin chắc
    Là cũng xinh
    Gái…thần kinh
    Huê sắc Huế…
    Thế này nhé
    3 cô nàng
    Đã đăng quang
    Trên bờ lốc
    Thì hãy dốc
    Tâm sự ra
    Kẻo nữa mà
    Không còn kịp…
    Không còn kịp…

  • 210. Pham thanh Tung  |  March 7th, 2011 at 12:02

    Tham em Lien Huong,
    Thay Tung day, rat vui nhan duoc tin em, ban be da nhac nho tim kiem em luon. Mong em som on dinh
    lam an phat tai. Thay nay da ngoai 60 ve huu o Atlanta
    Ga. Men chuc em day hanh phuc thanh cong tren vung dat moi.

  • 211. XÍ XỌN  |  March 7th, 2011 at 23:20

    ỐI GIỜI ƠI, NÀNG LIÊN HƯƠNG ƠI ,
    CÁI LÃO NÔNG TRI ẤY AI MÀ LÃO ẤY CHẲNG RUNG RINH,TRÁI TIM LÃO ẤY CÓ NHIỀU NGĂN CÒN HƠN NGĂN…. CÀ MÈN…BÂY GIỜ LÃO CÒN ĐANG CHUẨN BỊ VÀO VƯỜN CHUỐI ĐỂ HÁI TRÔM CŨ CHUỐI NỮA ĐÓ …HE HE…TUI Ở TRÊN ĐỈNH CHU MÔ TUI THẤY HẾT TRỌI….
    CHÚC MỪNG LIÊN HƯƠNG VÀO THĂM MÁI NHÀ XƯA ….CỐ GẮNG VÀO TÁM VỚI BÀ CON….. ‘,RỒI CÓ MỘT NGÀY… CHÚNG TA SẼ HỘI NGỘ…KHÔNG XA ĐÂU….

  • 212. Võ Thị Liên Hương  |  March 8th, 2011 at 00:40

    Kính chào thầy Tùng!

    Con rất cảm ơn thầy vẫn còn nhớ đến cô học trò nhút nhát rụt rè ngày nào. Con hơi vô ý khi chỉ lo vui với bạn cũ mà quên gởi những lời thăm hỏi đến các thầy cô đã từng dạy dỗ mình dưới mái trường TG-TT yêu dấu. Ngay lúc này , hình ảnh của thầy cũng lại hiện trong trí nhớ con vớ chiếc áo chùng đen , dáng cao thật là cao. Và kỷ niệm in đậm vào tâm trí là chếc ghế dài dưới bảng đen, nơi đó những cô cậu bé lớp 6 miệng còn hôi sữa bị Thầy bắt nằm dài ‘phết roi’ vì cái tội ham chơi lừoi học. Thời gian đã phủ một lớp bụi mờ lên kỷ niệm. Giờ đây, tóc thầy trò đều đã bạc nhưng cứ tin rồi có một ngày thầy trò ta sẽ gặp lại nhau thầy nhé!
    Kính chúc thầy sức khoẻ , vạn an
    Học trò cũ
    Liên Hương!

  • 213. ĐẮC CẨM  |  March 8th, 2011 at 04:58

    Kính chào thầy TÙNG
    Thầy khỏe luôn chứ ạ ! Thầy cho con gởi lời chúc sức khỏe thầy , và xin bề trên ban mọi ơn lành đến với thầy.
    Chào bạn LIÊN HƯƠNG
    Được tin bạn và DUNG gặp nhau , mình mừng lắm , cho mình gởi lời chúc sức khỏe 2 bạn cùng gia quyến,chúc hai bạn hàn huyên vui vẻ,cảm ơn DUNG đã gởi lời thăm mình nhé !
    chào thân ái . Đắc Cẩm .

  • 214. PBT  |  March 8th, 2011 at 11:57

    KÍNH GỞI THẦY LÂN
    Sáng nay mùng tám tháng ba
    Hỏi thầy đã tặng cô nhà…gì chưa ?
    Nếu mà thầy bảo rằng…chưa
    Thì là thật đúng…bụt chùa không thiêng.
    Xin thầy mau kíp…thiện duyên
    Mua quà tặng…vợ kẻo phiền đó nha
    Tuy vợ là mối oan gia
    Nhưng mà không vợ …phiền hà còn hơn
    Chẳng ai để giận để hờn
    Cơm bung nước rót keo sơn bấy chầy
    Có ai trút nỗi…giận lây
    Mỗi khi gặp chuyện xát xây ngoài đường
    Mỗi khi cuối tháng nhận lương
    Ai làm quản lý…của tiền thầy ơi
    Gặp lúc trái gió trở trời
    Ai người chăm sóc nói lời động viên
    Vợ là Cô Tấm…cô Tiên
    Mang niềm hạnh phúc…cho điền thổ ta
    Vợ là bóng mát…đường xa
    Cho ta trú ngụ trưa hè nắng nôi
    Vợ là ngọn đuốc đêm soi
    Cho ta né tránh khỏi nơi tai nàn
    Vợ là tất cả…thế gian
    Cho ta nắng mới huy hoàng ngày xuân
    Vậy nên chớ để vợ buồn
    Tháng ba ngày tám ta luôn nhớ…quà
    Giàu thì ngọc quí châu sa
    Nghèo thì cũng một bông hoa…tặng nàng.
    Vợ vui khuôn mặt rở ràng
    Ăt ta cũng thấy hân hoan với đời…
    Chung vui xin góp mấy lời
    Xin thầy chớ bảo…nhiều lời đó nghen
    Cũng là vì chổ thân quen
    Đùa vui một chút mong…thầy khen đó mà…
    Viết lúc 10 h ngày 8/3/2011.

  • 215. Võ Thị Liên Huơng,  |  March 9th, 2011 at 00:16

    Chào bạn Xí Xọn,
    Rất vui khi bạn lại vào góp vui. Hổm rày H hơi ‘théc méc’ không hiểu tại sao lúc trước thấy blog rôm rả lại bỗng nhiên vắng vẻ, kể từ lúc H được anh chàng PQL ‘dẫn độ’ về. Chắc các bạn nhường dất để H thổ lộ tâm tình chứ gì. Đa tạ đa tạ. Nếu H ko lầm thì bạn cũng là “khúc ruột ngàn dặm” như H đúng ko? Nếu vậy thì khả năng mình gặp nhau cũng ko dến nỗi khó lắm nhỉ.
    Còn chuyện bác LNTĐ thì thôi bỏ qua cho bác đi. Coi như bác là người đa tài, ngoài cái tài làm thơ, bác tặng cho HLH bài thơ 3 chữ rât thú vị. Trong đó bác vừa “đấm” vừa “xoa” . Cái tội dám bác “chụp mũ” 3 đứa tôi là “Kờ-iêu” thì để đó tới khi ” 3 bà già” này gặp nhau tại xứ Phù sẽ tìm đén “tính sổ với bác” . Lành Huệ đâu? Sao chẳng lên tiếng gì cả?

    Àh, còn chuyên hội ngộ của mình và nàgn Dung siêu sao thì bị lùi thời hạn vì 1 lý do rât lãng nhách ( là người mới tới, thì ko biết đuòng để chỉ, còn người ở lâu lại ko biết đường để đi ) thế là … pó tay.com Tuy nhiên đó là chuyện nay mai thôi. Huơng sẽ chuyển lời hỏi thăm của anh Cẩm tới Dung.
    Chào tạm biêt các bạn !
    Huơng Vo

  • 216. Lành  |  March 9th, 2011 at 09:27

    Được đó Hương ơi, cứ lùi thời hạn gặp nhau để chờ mình luôn thể nhé.

  • 217. ndl  |  March 9th, 2011 at 11:05

    Cám ơn PBT về bài thơ dí dỏm và ý nghĩa.
    Công nhặn nguồn thơ ông lênh láng thật.
    Ông làm thơ như uống nước. Khá khen.
    Tôi không biết làm thơ , nhưng đâu dám quên bổn phận 8-3. Tôi nhớ có người nào đó nhắc bảo:
    Vợ không sinh ra ta nhưng có công nuôi dưỡng ta.
    Chúc ông luôn khỏe mạnh và hăng say làm thơ.
    Nên góp lại thành tập để lưu danh hậu thế.
    NDL

  • 218. Admin  |  March 9th, 2011 at 11:18

    Mới nhận được lời nhắn sau đây:

    “Bạn có thể giúp Cô mình tìm lại bạn cũ được không? Cô mình tên là Võ Thị Hương Xuân muốn tìm bạn học cũ niên khóa 1974-1975 ở Phú Bổn,Cô ấy vào tp.HCM sống lâu rồi không còn liên lạc với bạn cũ nay muốn tìm lại,làm phiền bạn giúp mình hoặc chỉ dùm mình cách tìm cũng được. Cám ơn bạn”

    Các bạn nào biết Võ Thị Hương Xuân, xin lên blog post comment.

  • 219. Võ Thị Liên Huơng  |  March 10th, 2011 at 02:18

    VÕ Thị Huơng Xuân là em gái của Huơng. Nó học sau Huơng 2 niên khóa. Lúc 1975 đang học dỡ lớp 9 Thăng Tiến. Bạn cùng lớp với Xuân mình nhớ có Võ Thị Huơng Sen – Trả Thị Mỹ Hoa – Trứ – Nhan ( nghe nói là vợ thầy Hạc). Bạn nào gặp các người trên có thể nhắn hộ. Số ĐT của Xuân là :
    835-057253

  • 220. Đính chính  |  March 10th, 2011 at 10:54

    ( nghe nói là vợ thầy Hạc ) không phải chức “em” mà chức ” chị ”
    Xin đính chính ( nghe nói là chị vợ thầy Hạc )

  • 221. TG&TT  |  March 10th, 2011 at 12:31

    Chào bạn LIÊN HƯƠNG và HƯƠNG XUÂN mách nhỏ với 2 bạn , 2 bạn mở lại trang THÁNH GIA THĂNG TIẾN 1 /ở comment 43 và 143 sẽ có danh sách học sinh các lớp học , tuy có thiếu xót vài bạn , nhưng cũng giúp 2 bạn một chút ký ước thời học sinh , chúc 2 bạn sức khỏe ,vui vẻ .
    tb : bên trang ảnh TG&TT cũng còn lại chút dư âm của trường cũ năm xưa .
    chào thân ái .

  • 222. LNTĐ  |  March 10th, 2011 at 20:30

    Theo ý của anh Cẩm mình đưa lên để các bạn đọc cho dzui …chùm thơ ngô nghê của 1 kẻ thất thời nơi xó núi…

    ĐỜI…
    Bao lần thất bại chửa nên khôn
    Vẫn cứ ngu ngơ dại dập dồn
    Rõ khỉ cuộc đời sao chó thế
    Sống mà như chết xác chưa chôn.
    Bao năm lận đận nơi bể khổ
    Nhìn lại đôi chân gối đã chồn.
    Giá như có phép thần thông nhỉ
    Ta hóa thành chim, ốc mượn hồn.

    BUỒN
    Buồn cho mình tuổi đà bóng xế
    Nợ trần ai chưa thể trả xong
    Nợ công danh khao khát chẳng thành
    Nợ sự nhiệp bất thành chi sự
    Nợ gia đạo bất tri hiếu tử
    Nợ vợ con khu xử chưa minh
    Ôi buồn thương phận số đời mình
    Phải ôm hận đi về cùng cõi đất.

    THƯƠNG
    Thương đời vợ tảo tần mưa nắng
    Vì chồng con bao quãn khó khăn
    Thương đàn con lao khổ nhọc nhằn
    So bè bạn thua tài kém sức
    Thương cho mình vô tài bất lực
    Nợ áo cơm khốn nỗi vợ con
    ‘Miệng cười vui lòng ngậm bồ hòn
    Sao thế nhỉ ? cuộc đời cay đắng thế…

    HẬN…
    Biết trách ai đây biết giận ai
    Hận mình thua trí lại kém tài
    Mưu ma chước quỉ càng không có
    Nên đời gánh chịu lắm bi ai.
    Nghĩa nhân chi lắm đời thêm khổ
    Đạo đức cho hung cũng đói dài
    Thà rằng vụt sáng rồi chợt tắt
    Còn hơn le lói suốt bao ngày…

  • 223. Nay Cui  |  March 10th, 2011 at 21:18


    Ngày Ấy đời chưa có mùa đông! Lão Nông Tri Điền lúc nào cũng “rung rinh” bên các nàng.

  • 224. LNTĐ  |  March 10th, 2011 at 21:51

    Gởi HƯƠNG + XUÂN + DUNG.
    Một thời chung lớp chung trường
    Mài… quần trên ghế nghe chừng đã lâu
    Thời gian vùn vụt qua mau
    Tóc xanh giờ đã bạc thau mái đầu
    Bao năm cách trở nhịp cầu
    Bặt vô âm tín bạn bầu chia xa…
    Cuối đời… tuổi đã về già
    Tìm nhau mới thấy…xót xa thế nào !
    Người Nam kẻ Bắc lao xao
    Gởi lời tri ngộ…tìm vào tuổi thơ.
    Hãy là giọt nắng hoang sơ
    Giữ cho tình bạn ngày thơ mãi còn…
    Dàu dàu bóng ngã về non
    Cuộc đời ngắn lắm chẳng còn dài đâu
    Xẽ chia một chút…tâm tư
    Cùng người phương nớ thay câu thăm chào.

  • 225. ndl  |  March 12th, 2011 at 08:35

    Goi Nay Cui , comment 223,
    Buc hình qua hay , quá quý.
    Tôi chỉ nhận được vài người.\
    Xin vui lòng chú thích đề anh chị em thấy gần nhau hơn.
    Nguyễn đức Lân

    Hình như Võ thị Hương Xuân có về dự Hội ngô 2010 sao mà.
    Đúng là Xuân cùng lớp Sen , Hoa , Tánh, Khanh, Hồng, Nga , Sa, Nam , An … lớp 9 nk 74-75 . Nhưng Nhan là chi Như ( phu nhân thày Hạc) bây giờ là bà cố Hạc , mẹ cha Ngọc.
    Thày Hạc còn nợ anh chị em TG-TT về câu chuyện tình “Vòng tay học trò” này. Chắc hẳn một ngày nào đó , ACE mình phải bắt thay và Như lên tiếng.
    Tôi vẫn chưa tin là cô bé Như bé bỏng ngày nào ở PB giờ lại là bà cố.Mặc dầu tôi đã dự lễ tạ ơn của cha Ngọc tại nhà thờ Thanh Đa hồi đầu tháng 12/2010.
    Nguyễn đức Lân

  • 226. TG&TT  |  March 12th, 2011 at 10:38

    Thay mặt NAY CUI xin chú thích hình ảnh trên : từ trái qua phải hàng trên : LÊ TRƯƠNG /NGUYỄN Tri KHANH ( quản lý KTX nội trú trường TT/PHAN Đình PHÚC( nay là cố NHÂM ) / VŨ Văn LÝ/ ! ?/ PHẠM BÁ TÀI / NGUYỄN THỊ DUNG/ PHAN Thị HỒNG / ! ?/.
    Hàng dưới :HỒ Văn TÍNH/! ?/LÊ LỰC /LM NGUYỄN Hoàng SƠN /NGUYỄN Thị TÁNH / CHU Thị HẠNH / NGUYỄN Thị SƠN ( chị của LAN,NHAN , NHƯ)
    Vưa rồi về dự HỘI NGỘ là TRẦN THỊ XUÂN , trước ngày hội ngộ các bạn có tìm hai chị em LIÊN HƯƠNG và HƯƠNG XUÂN nhưng không tìm ra thầy NĐL xem ở trang TG&TT 1 ở cm 43 và 143 . anh chị em HS TG&TT nhờ thầy L đòi nợ thầy H giúp chúng em nhé .chúc thầy sức khỏe .

  • 227. PBT  |  March 13th, 2011 at 01:20

    TG & TT có hơi nhầm lẫn 1 chút…người đứng kề anh KHANH là TRẦN VĂN THÀNH
    thường gọi Thành rị, người đứng kề chị Sơn (chị vợ thầy Hạc) là Lê thị THÚY NGA em anh Lực. Còn những người khác tui thua…ai nhận ra nói tiếp…

  • 228. ntt207  |  March 13th, 2011 at 09:51

    GỞI NGƯỜI !!!!!

    ANH ƠI CÁCH BIỆT MẤY THU RỒI
    KHẮC KHOẢI CHỜ MONG ĐẾN BAO LÂU ?
    SƯƠNG MÙ CHE LỐI ĐƯỜNG NĂM CŨ
    SAU LẦN GẶP LẠI LỆ ƯỚT MI
    ANH ĐẾN RỒI ĐI NHƯ GIẤC MỘNG
    EM ĐƯA TAY VỚI ANH KHÔNG CHỜ
    GIẬT MÌNH TỈNH GIẤC EM NUỐI TIẾC
    CỐ NÍU VÒNG TAY ÔM THẨN THỜ
    ANH BIẾT KHÔNG ANH ĐÃ LÂU RỒI
    KHÔNG NGHE TIẾNG NÓI ĐỌNG BỜ MÔI
    KHI ANH CƯỜI MĨM ĐÔI MÔI ẤY
    EM SẼ KHÔNG THÈM ĐÓNG THUẾ ĐÂU
    TỪ LÚC ANH ĐI ĐẾN BÂY GIỜ
    EM KHÔNG CÒN VIẾT NHỮNG VẦN THƠ
    MÔI ẤM YÊU THƯƠNG KHÔNG TÔ ĐIỂM
    CÓ CHĂNG CHỈ CÒN NỖI BƠ VƠ

  • 229. ndl  |  March 13th, 2011 at 10:04

    ĐỨNG GIỮA HỒ VĂN TÍNH VÀ LÊ LỰC LÀ NGUYỄN HỮU AN( HÌNH NHƯ ĐANG Ở BMT).
    CẠNH CHA SƠN CÓ ĐUNG LÀ LE LỰC , ANH THÚY NGA KHÔNG?
    LÊ T THÚY NGA ĐỨNG BÊN CHỊ SƠN, CÓ LẼ ĐÚNG.
    HÌNH CHỤP NĂM NÀO MÀ TRÔNG CHA SƠN TRẺ VÀ BÔ TRAI NHƯ HỌC TRÒ VÂY?
    TÔI CÓ GĂP THÀY HẠC VÀ ĐÒI MÓN NỢ ĐÓ , MÀ THÀY CƯỜI TRỪ HOÀI, HOĂC GIÀ ĐIẾC. SẼ CÓ DỊP ĐÒI NỮA.
    NDL

  • 230. LNTĐ  |  March 13th, 2011 at 10:36

    à, người đừng sau lưng chị Sơn có lẽ là TRƯƠNG PHÁN, bây giờ là ông câu THÀNH, chẳng biết có đúng không ? không phải là nguyễn hữu An mà là Phan hữu An…Có lẽ hình chụp năm 73 hoặc 74 gì đó.

  • 231. LNTĐ  |  March 14th, 2011 at 23:02

    Ái chà, Võ thị liên Hương
    Mới vào thăm lốc…vội kiếm đường xa bay ?
    Bạn bè mấy chục năm nay…
    Chưa nói hết chuyện…đã quay đi rồi,
    Hay là Hương bận…kiếm mồi
    Chờ Dung – Lành đến vui chơi như lời…
    Nếu thế…xin chúc 3 người
    Gặp nhau vui vẻ…uống đã đời mới thôi.
    Một ly cụng với thằng tôi
    Một ly cho Huệ, kẻo thôi…nó buồn
    Chúc mừng…ông xã Liên Hương
    Gặp bạn của vợ…uống luôn 3 lỳ…

  • 232. Võ Thị Liên Huơng  |  March 14th, 2011 at 23:38

    Chưa gặp được Dung Siêu Sao cũng hơi buồn, nên vào Blog để tâm sự với các bạn cho vui. Nhớ lúc 2 đứa mới nghe lại giọng nói của nhau, chỉ nghe qua vài câu là nàng Dung ‘phán’ lúc trước thấy Hương hiền lắm sao bây giờ ‘lanh’ dữ vậy. Đố bạn nào đáp ra câu đáp lễ cửa Hương. Dễ thôi . Hương chỉ cười thật to vào nói “người ta đã năm mươi mí rồi chị hai ơi”. Thật sự là bây giờ H mới thấm thía cái tình bạn ấu thơ. Nó rất ăn sâu, bền chặt nên khi gặp lại ( chỉ mới qua giọng nói) mà 2 đứa cảm thấy mình như đang trờ lại thuở 14-15, gặp nhau hằng ngày ở lớp vậy.

    À tấm hình mà bạn NAYCUI đưa lên blog quả là rất có ‘giá trị lịch sử”.Các ‘siêu sao’ xuất hiện trong đó chắc là rất hãnh phúc khi nhìn lại ‘dung nhan học trò’ của mình.
    À mà cũng tiếc quá, sao lúc đó chẳng ai phát hiện ra là chàng ‘đại thi sĩ’ làm thơ như ‘uống nước’ vậy nhỉ? Chọc bác LNTĐ chút thôi, chứ H rất cảm ơn tất cả những bài thơ xuất phát từ tình bạn chân thành của bác. À, H cũng có chút tin vui để báo cho blog của mình là Xuân em H, đã gặp được Mỹ Hoa – Kim Khanh gọi điện thăm. X đã có ý định Tết tới có thê về lại Phú Bổn thăm các bạn cũ !

    Hương Võ

  • 233. LNTĐ  |  March 15th, 2011 at 05:13

    ĐÁP LỜI HƯƠNG VÕ.
    Gìa rồi…sợ chết mới làm thơ…
    Chứ thời xưa nớ…có biết mô tê là gì…
    Nói ra xin bạn chớ cười
    Ngày ấy tui học dốt…nhứt nhì lớp ta…
    Chữ nghĩa viết xấu như gà…
    Cứng đầu cứng cổ thầy la cô rầy
    À mà Hương nhớ chưa hầy
    Tui là ai nhỉ ? nói đúng thì giỏi hung…
    Nghe Hương gọi bác…lòng buồn
    Mới năm tám tuổi…còn xuân đó mà!
    Tính tui rất ghét…phải già
    Ước gì trẻ lại sống thêm… ba cái mười.
    Hỏi Hương chút nhé Hương ơi
    Chồng, con mấy đứa? có mấy rồi sui gia?
    Song thân còn đủ không hà
    Hai cụ có khỏe ? ở cùng nhà với ai ?
    Nếu còn cho tớ gởi lời
    Chào thăm các cụ…chúc thảnh thơi tuổi già.
    Viết hơi…dài cố đọc nha
    Đọc rồi cười mĩm… “cái thằng cha” quá trời !!!

  • 234. Lành  |  March 15th, 2011 at 16:16

    Bạn LNTĐ ơi, (ko gọi bác đâu nhe, đừng có lo già)
    Mình chẳng nhớ ngày xưa bạn học dốt nhất nhì lớp thế nào, mình chỉ thấy hiện giờ bạn là “một đại thi sĩ có nguồn thơ lênh láng và làm thơ như uống nước” đúng như lời thầy NĐL và bạn L.H. nói.
    Ở tấm hình 223, bạn là người đầu tiên mình nhận ra trước khi đọc chú thích của Cui, PBT, TT&TG, và của thầy NĐL. Thấy ko, bạn vẫn còn giữ nét trẻ trung như ngày xưa đó nhé.
    Khi nào gặp lại, mình vẫn mong sẽ nhận được món quà là những bài thơ của bạn và những bài hát từ bà xã bạn, được cất lên rấtđẹp và rất đúng lúc…

  • 235. LƯU LINH  |  March 15th, 2011 at 18:22

    NĂM TÁM THÌ CŨNG ĐÃ GIÀ
    CHỚ PHẢI MƯỜI TÁM ĐÂU MÀ LÃO ƠI
    BỊT MỤI KẺO BỰ ÔNG ƠI
    NHƯNG CHỪA CON MẮT NHÌN ĐỜI.. MÀ ĐI
    KẺO MÀ ÔNG XỤP MỘT KHI
    TUI ĐÂY KHÔNG KÉO..TỨC THÌ ÔNG ĐAI
    HA HA HA HA HA HA.
    NHẬU DÔ ĐI ÔNG LÃO LÀM THƠ MỚI LINH
    DZÔ…..DZÔ…..100 % EM ƠI CHIỀU NAY …..

  • 236. Võ Thị Liên Huơng,  |  March 16th, 2011 at 01:36

    Bị sửa lưng vì kêu “bác” nên H phải tức tốc thanh minh ngây đây.
    Thứ nhất vì các nick Lão Nông T.Đ (đã xưng là lão thì gọi là bác đâu có gì quá đáng). Thứ nhì là bác đã ngồi cùng lớp với Hương, đương nhiên là mình đồng tuổi, cùng lắm hơn nhau 1-2 tuổi nên chi gọi ‘bác” là H bắc chước người Bắc kêu thay con vậy mà. :D
    Bây giờ ‘bác’ đã hiểu ra chưa? Cảm ơn bác đã hỏi thăm đến gia đình H( thôi ko kêu bác nữa, gọi anh PBT vậy hài lòng chưa). Ba má H vẫn khỏe (gần 80 tuổi) hiện tại sống với các anh em của H. Riêng H thì 1 chồng 4 con . Đứa con trai lớn của H còn kẹt lại ở VN. Hiện cháu đang làm việc ở Sài Gòn. Côộc sống hiện tại H cũng như các bạn vậy thôi. Phải ‘cày’ mới có cơm ăn.
    Vừa qua nói chuyện với Dung nghe Dung nói kỳ tới họp mặt ở P.B chắc Dung sẽ êề. Nếu Dung về thì Hương sẽ…. gởi lời thăm tới tất cả các bạn.
    Lành ơi, sao lâu quá ko chịu tám với H vậy? Có hận việc gì ko? Còn Huệ nữa, có ‘giận’ gì H ko mà lặn mất tăm vậy? Coi chừng H bắt chước Huệ đó nghe.

    Chào tạm biệt các bạn !

  • 237. LNTĐ  |  March 16th, 2011 at 03:52

    GỞI CÁC BẠN… AYUNPA.COM:
    Sáng nay đi tiển 1 người bạn già trong chi hội NCT về nơi an nghĩ cuối cùng…nghĩ tới lúc người ta đi tiễn mình…buồn lắm. Về đến nhà mở máy thấy nhiều người nói chuyện với mình…đọc xong hết cả buồn hi hi…
    1- Rất vui vì thấy dạo này LÀNH thường vào lốc với cái tên LÀNH ngắn gọn dể hiểu, mình rất thích. Đơn giản mà không…đơn giản chút nào. Nghe bạn “ca” mình mắc cở quá y như hồi còn nhí học lớp 6…Đời buồn chẳng biết trút đâu, mượn thơ để trút nỗi sầu mà thôi…Xin người đừng có khen tui, kẻo tui vỡ mũi…chết rùi ai…thơ ?
    2- Cảm ơn H đã trả lời các câu hỏi của PBT ( biết rồi hả ? giỏi lắm ! ). Còn cái chuyện gọi bác hì..hì…cứ gọi, không can chi mô., mình đùa đấy thôi, có như thế mới có chuyện để nói qua nói lại chứ, phải không ? Mong được nói chuyện với các bạn đều đều nhé…mình cũng bận việc nhiều lắm nhưng ngày nào không vào máy tếu táo vài câu thì buồn lắm…vợ giận cũng là vì vậy. Ông xã H có thế không?
    3- Lưu Linh ơi,
    Năm tám…đã vội chi già
    Lưu mà nói nữa …thì ta chẳng từ
    Bịt mũi ngộp thở chết tươi
    Ai ngu gì bịt đời tui còn dài
    Tui chúc ông được sống dai
    Để kéo tui dậy mỗi khi tui “sụp hầm”
    Cảm ơn ông đã quan tâm
    Còn xị rượu đế mời ông…uống dùm
    Ông say ông nói um sùm
    Làm tui cũng thấy…phừng phừng lá gan
    4- NTT đẩy xe hồ
    Đẩy lên đẩy xuống…phát rồ hay sao ?
    Vườn chuối bỏ phế chẳng rào
    Ngựa hoang phá nát biết làm sao bi giờ
    Ở nhà lắm kẻ trông chờ
    Lại đi đẩy kút kít vật vờ…tận Du bai ?

  • 238. ntt207  |  March 18th, 2011 at 04:33

    ĐI ĐÂU LÀ VIỆC CỦA TUI
    ĐẨY XE CÚT KÍT XÁ GÌ TỚI AI
    VƯỜN TUI KÍN CỔNG CAO TƯỜNG
    NGỰA NÀO DÁM PHÁ ÔNG ĐỪNG CÓ LO
    QUÊ TUI TUI Ở ĐÃ NHIỀU
    DUBAI Ả RẬP CHƯA LẦN ĐẶT CHÂN
    TUI QUA NƠI ẤY MỘT LẦN
    MAI NẦY CÓ CHẾT KHÔNG ÂN HẬN GÌ
    LÃO NÔNG CHỚ CÓ BẬN LÒNG
    LO THU HOẠCH THUỐC CHO XONG VỤ MÙA
    CÓ TIỀN TA NHẬU CHO BƯA
    NHÀ HÀNG CAO NHẤT LÃO VÀO HAY CHƯA ?//

  • 239. Võ Thị Lien Huơng  |  March 20th, 2011 at 14:38

    Tin nhắn tới Lành :

    Cho H số điện thoại của Vân gấp nếu Lành có vào Blog nha !

    Vì Vân có gọi qua thăm. Nhưng Điện thoại của H ko có lưu số ( điện thoại bàn) nên đành hỏi Lành để Chủ Nhật tới H sẽ gọi cho Vân. Lành có tính chừng nào có cuộc ‘ hội ngộ mini ‘ của 3 bà già ‘U50″ chưa?

    Thân ái,

  • 240. ndl  |  March 21st, 2011 at 08:46

    Một câu chuyện đẹp

    Đây là một câu chuyện mà mẹ Teresa kể lại trước khi mẹ đi vào thế giới vĩnh hằng.

    Khi tôi dám nhận một người từ hè phố, họ đói, tôi cho họ bánh mì. Nhưng một người đang cảm thấy chán nản, cô đơn, mặc cảm, lại là người muốn bước ra hè phố. Đó là một người thiếu nghị lực. Nghèo về tinh thần là điều khó khăn hơn để vượt qua những ngịch cảnh của cuộc đời.

    Có thể những người nghèo không của cải, nhưng họ lại thấy cuộc đời đầy thú vị và ấm áp biết bao.

    Một buổi tối nọ, tôi ra ngoài và đón nhận bốn người ăn xin, một trong số họ đang trong tình trạng nguy kịch. Tôi báo với người cùng đi là hãy chăm sóc ba người kia, còn tôi sẽ mang người đó về nhà, đặt lên giường, nhưng mắt người đó đã nhắm nghiền, tuy vậy nụ cười vẫn trên môi, nắm lấy bàn tay tôi và cô ta thốt lên “cảm ơn”, sau đó nhắm mắt và ra đi vĩnh viễn. Tôi không thể làm gì hơn nhưng tự hỏi lòng mình: “Tôi sẽ nói gì nếu như tôi trong tình trạng giống như cô ta?”. Và tôi cũng tự trả lời rất đơn giản: “Tôi sẽ phải cố gắng làm mọi cách để mọi người chú ý đến mình và cho tôi ăn, tôi sẽ nói tôi lạnh, đau đớn…”.

    Nhưng cô ta đã cho tôi thấy nhiều hơn nữa, đó là tình yêu, sự cảm kích của mình. Cô ta chết với một nụ cười sung sướng.

    Sau đó, có lần tôi đón nhận một người đàn ông từ một ống cống, nửa người của anh ta đã bị ruồi nhặng phá hoại. Sau khi mang anh ta về nhà, anh ta chỉ nói: “Tôi đã sống như một con thú và tôi sắp chết như một thiên thần, đã được yêu mến và chăm sóc”, sau đó anh chết vẫn với nụ cười trên môi.

    Điều đó quả thật tuyệt vời, anh ta đã không đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho bất cứ ai hay so sánh với điều gì. Như một thiên thần – giàu có về lòng thương, tình nhân ái ngay cả khi nghèo khổ về của cải.

    • Cuộc sống như một cơ may, hãy nắm lấy nó.

    • Cuộc sống rất đẹp, hãy chiêm ngưỡng nó.

    • Cuộc sống như một giấc mơ, hãy đón nhận nó.

    • Cuộc sống như một thử thách, hãy đáp ứng nó.

    • Cuộc sống như một trò chơi, hãy chơi với nó.

    • Cuộc sống như một gia tài, hãy giữ gìn nó.

    • Cuộc sống như một tình yêu, hãy thưởng thức nó.

    • Cuộc sống như một nỗi buồn, hãy vượt qua nó.

    • Cuộc sống như một lời hứa, hãy cố thực hiện.

    • Cuộc sống như một bí ẩn, hãy khám phá nó.

    • Cuộc sống như một cuộc tranh đấu, hãy chấp nhận nó.

    • Cuộc sống như một sự phiêu lưu, hãy can đảm lên.

    • Cuộc sống như một bài ca, hãy reo hò cùng với nó.

    • Và cuộc sống vô cùng tuyệt vời, đừng bao giờ phá huỷ nó.
    Con bướm

    Một người nọ tìm thấy một cái kén của con bướm. Anh ta nhận thấy cái kén này bắt đầu được cắn rách, sâu bướm bắt đầu bò ra. Quan sát một hồi lâu, anh thấy con sâu bướm cố hết sức lách thân mình qua lỗ hổng mà không được. Rồi con sâu có vẻ ráng hết sức mà không lọt ra nổi và nằm im như chịu thuạ. Động lòng thương, người nọ muốn giúp con sâu bướm, anh ta lấy mũi kéo nhỏ cắt vết rách của cái kén để sâu bướm ta vuợt ra ngoài dễ dàng.

    Sau khi sâu bướm ra khỏi kén, thì thân hình lớn ra nhưng đôi cánh thì lại nhỏ. Người nọ cố chờ xem con bướm có thể phát triển thêm ra không? Mong rằng đôi cánh kia có thể nở rộng thêm để đủ sức bay đi.

    Than ôi! vô ích! con bướm đã bị trọn đời tàn tật, lê lết với chiếc cánh nhỏ bé không thể bay đi được.

    Người nọ vì lòng thương mà hấp tấp làm hỏng cuộc đời con bướm. Anh không biết là luật tạo hóa bắt buộc con sâu bướm phải tự phấn đấu để vượt ra khỏi lỗ nhỏ của cái kén. Trong lúc phấn đấu đó, huyết mạch sẽ được luân lưu từ thân mình cho đến đôi cánh và sau khi vượt ra khỏi chiếc kén, bướm ta mới có đủ sức vuơn đôi cánh lớn ra mà bay bổng.

    ***
    Sức phấn đấu cũng rất cần thiết cho đời sống chúng ta vậy.

    Nếu cuộc đời không có những trở ngại thì chúng ta sẽ bị bại liệt như con bướm kiạ Chúng ta không có đủ sức để bay bổng. Trước những thăng trầm thế sự, chúng ta phải có đủ trí phấn đấu ngõ hầu vươn lên trong cuộc sống.

    Chúng ta sẽ có sức dũng mãnh, vì cuộc đời có những trở ngại khiến chúng ta phải đấu tranh.

    Chúng ta sẽ có trí tuệ, vì cuộc đời có những vấn đề nan giải khiến chúng ta phải giải quyết.

    Chúng ta sẽ có can đảm, vì cuộc đời có những chông gai nguy hiểm khiến chúng ta phải vượt quạ

    Chúng ta sẽ có lòng từ bi, vì cuộc đời có những kẻ bất hạnh để cho chúng ta giúp đỡ.

    Chúng ta sẽ có thịnh vượng, vì cuộc đời tạo ra những trí óc và bắp thịt khiến chúng ta phải vận dụng.

    Các bạn có thấy đúng không?

  • 241. ndl  |  March 21st, 2011 at 08:48

    Thư của Cảnh sát Nhật gốc Việt

    Hà Minh Thành gởi Blogger Phamvietdaonv

    Sau đây là bức thư mới nhất của anh Hà Minh Thành, kể về công việc mà anh đang tham gia tại vùng Fukushima…

    Thằng bé nhận túi lương khô của em, khom người cảm ơn. Em tưởng nó sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó, nhưng không phải, nó ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm, và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát, rồi lại quay lại xếp hàng. Ngạc nhiên vô cùng , em hỏi nó, tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nỏ trả lời: “Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó, để các cô chú phát chung cho công bằng, chú ạ!”

    Xin chào anh Đào,

    Em là Minh Thành đây. Anh và gia đình khỏe không ? Mấy ngày nay, mọi sự đều quay cuồng lên cả. Mở mắt cũng thấy xác chết, nhắm mắt cũng thấy xác chết. Mỗi thằng tụi em, mỗi đứa phải trực 20h/một ngày. Ước gì thời gian dài 48 tiếng một ngày, để mà còn đi tìm cứu người ! Điện nước không , thực phẩm gần như số không… Di tản dân chưa xong. thì lại có lệnh đưa dân đi di tản tiếp.

    Em đang ở Fukushima, cách nhà máy điện Fukushima 1 khoảng cách 25km, có rất nhiều chuyện có thể viết nên thành sách, về tình người trong hoạn nạn.

    Ngày hôm kia, em đã tìm thấy và cứu được một người VN. Anh ta tên là Toàn, đến từ Mỹ, kỹ sư nguyên tử lực, làm việc tại nhà máy điện hạt nhân Fukushima 1; anh ta bị tai nạn ngay cơn động đất đầu tiên, mọi thứ hỗn loạn nên chẳng ai có thể giúp anh ta liên lạc cả.

    Tình cờ biết được, em đã liên lạc với Đại sứ quán Mỹ, và phải công nhận tụi Mỹ nó nhanh thật ! Ngay lập tức, trực thăng của quân đội Mỹ đến bệnh viện, bốc anh ta đưa thẳng ra hạm đội 7.

    Còn lại một số tu nghiệp sinh VN ở trong vùng này, em đang tìm vẫn chưa có thông tin rõ ràng. Nếu có thông tin chính xác tên tuổi, nơi làm việc của họ thì dễ tìm kiếm hơn. Ở Nhật, cảnh sát không quản lý gắt gao về hộ tịch như ở VN, và luật bảo hộ thông tin cũng khiến cho việc tìm thông tin của họ hơi khó. Em gặp một phụ nữ Nhật có làm việc chung với 7 cô gái đến từ VN, làm việc với tư cách tu nghiệp sinh, chỗ họ làm cách bờ biển khoảng 3km. Bà ta nói rằng, họ không biết tiếng Nhật, và lúc chạy loạn thì họ chạy theo bà ta, nhưng sau đó thì không biết chạy đi đâu, còn sống hay đã chết… Trong đó, bà ta chỉ nhớ tên một cô gái là Nguyễn Thị Huyền (có thể tên là Hiền) vì làm việc chung với nhau.

    Nhân viên Đại sứ quán và chính phủ VN vẫn chưa thấy xuất hiện ở đây, dù đọc trên báo mạng của VN, thấy họ nói lo lắng cho dân VN rất tốt… Toàn xạo cả !

    Ngay cả cảnh sát tụi em còn đói khát tả tơi, thì huống chi mấy đứa nhỏ tu nghiệp sinh VN ! Nỗi khổ nhất ở vùng này bây giờ là Lạnh, Đói, Khát, không có điện, thiếu thông tin. Dân chúng thì vẫn bình tĩnh, lòng tự trọng và luân lý của họ tốt, nên chưa đến nỗi loạn ; nhưng nếu tình trạng này kéo dài thêm chừng 1 tuần nữa, thì có khả năng tình hình an ninh không thể kiểm soát nổi. Họ cũng là con người mà, khi cơn đói khát đã vượt quá lòng tự trọng và nhân cách, thì cái gì cũng phải làm thôi. Chính phủ đang lập cầu không vận thực phẩm và thuốc men vào vùng này, nhưng chỉ như muối bỏ biển.

    Có nhiều chuyện muốn kể cho anh nghe để đăng trang tin của anh, nhưng mà nhiều đến độ bây giờ, em cũng chẳng biết gì mà viết nữa.

    Có một câu chuyện cảm động ngày hôm qua, một đứa bé Nhật đã dạy cho một người lớn như em, một bài học làm người.

    Tối hôm qua, em được phái tới một trường tiểu học, phụ giúp hội tự trị ở đó, để phân phát thực phẩm cho các người bị nạn. Trong cái hàng dài rồng rắn những người xếp hàng, em chú ý đến một đứa nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc ao thun và quần đùi. Trời rất lạnh, mà nó lại xếp hàng cuối cùng, em sợ đến phiên của nó thì chắc chẳng còn thức ăn, nên mới lại hỏi thăm. Nó kể, nó đang học ở trường trong giờ thể dục, thì động đất và sóng thần đến. Cha nó làm việc gần đó đã chạy đến trường, từ ban công lầu 3 của trường, nó nhìn thấy chiếc xe và cha nó bị nước cuốn trôi, 100% khả năng chắc là chết rồi. Hỏi mẹ nó đâu, nó nói nhà nó nằm ngay bờ biển, mẹ và em của nó chắc cũng không chạy kịp. Thằng nhỏ quay người, lau vội dòng nước mắt, khi nghe em hỏi đến thân nhân. Nhìn thấy nó lạnh, em mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người nó. Vô tình, bao lương khô khẩu phần ăn tối của em bị rơi ra ngoài ; em nhặt lên đưa cho nó và nói: “Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói”.

    Thằng bé nhận túi lương khô của em, khom người cảm ơn. Em tưởng nó sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó, nhưng không phải, nó ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm, và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát, rồi lại quay về xếp hàng. Ngạc nhiên vô cùng, em hỏi nó, tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nỏ trả lời: “Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó, để các cô chú phát chung cho công bằng, chú ạ !”

    Em nghe thế, vội quay mặt đi chỗ khác để khóc, cho mọi người không nhìn thấy. Thật cảm động ! Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi, mới học lớp 3, đã có thể dạy em một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh.

    Một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại, chịu gian khổ và chấp nhận hy sinh cho người khác, chắc chắn là một dân tộc vĩ đại. Đất nước này đang đứng ở trong những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn, nhưng chắc chắn, nó sẽ hồi sinh mạnh hơn, nhờ những công dân biết hy sinh bản thân, ngay từ tuổi niên thiếu.

  • 242. ndl  |  March 21st, 2011 at 08:51

    BẢN LÃNH DÂN TỘC NHẬT

    Vì sao cảnh cướp bóc không xảy ra trong thảm họa ở Nhật? Ngay cả chen lấn cũng không có ?

    TTO – Từng làm cả thế giới phải trầm trồ thán phục về cuộc “Minh Trị duy tân”, hay những bước tiến thần kỳ kể từ sau Thế chiến thứ 2; giờ đây, Nhật Bản lại khiến người ta ngạc nhiên về tính kỷ luật phi thường, bất chấp cảnh tượng kinh hoàng do động đất và sóng thần.

    Tài sản cá nhân được tôn trọng ngay khi thảm họa đang thảm khốc – Ảnh: Telegraph

    Trước tiên là thảm họa xảy ra, sau đó là hôi của – một diễn biến đã trở nên quá quen thuộc trong những thảm họa gần đây. Trong trận lụt ở phía tây nước Anh năm 2007, những kẻ hôi của đã đập vỡ cửa kính của những xe hơi bị bỏ lại, và cướp giật những chai nước uống cứu trợ.

    Tại New Orleans năm 2005, Chính phủ Mỹ đã phải đưa quân đội tới, để giải quyết cảnh hỗn loạn trong thành phố – các vụ đọ súng, cướp của diễn ra thường xuyên đến độ, người ta đã không cho những người tình nguyện đến hỗ trợ, vì quá nguy hiểm.

    Còn ở Haiti, cho đến bây giờ, người ta vẫn còn ghi nhận các vụ hãm hiếp và cướp bóc, tại những khu vực đổ nát mà chính phủ chưa thể dọn dẹp, một năm sau khi động đất xảy ra.

    Thế nhưng, tại Nhật Bản, không có ai bất chợt “để mắt” đến những đống đổ nát, dù tình hình thật sự tuyệt vọng.

    Tại tỉnh Miyagi – một trong những nơi chịu ảnh hưởng nặng nề nhất của trận động đất – người dân đang trải qua cảnh thiếu thốn lương thực và nước uống.

    “Đường ống gas và nước đã ngừng hoạt động ở Miyagi và thành phố Sendai. Ở vài nơi thì điện cũng không có – một nhân viên cứu hộ nói với RIA Novosti – nhưng không có cảnh hoảng loạn trên đường phố và cửa hàng”.

    CNN ghi lại cảnh người dân đứng xếp hàng trật tự bên ngoài những cửa hàng không còn cửa chính cũng như cửa sổ, do bị trận động đất tàn phá.
    Người Nhật xếp hàng mua dầu hỏa – Ảnh: AP

    Tại một cửa hàng khác đã tan hoang vì động đất, người ta thấy một máy ATM và nhiều thùng lương thực, bên trong vẫn còn nguyên vẹn, mặc dù xung quanh không có ai bảo vệ.

    Không hề có tình trạng đầu cơ – các siêu thị giảm giá và các chủ máy bán nước tự động phát không nước uống cho mọi người – tất cả cùng đoàn kết để tồn tại ; tờ Telegraph ghi nhận.

    “Hiện tượng” này đang gây ngạc nhiên khắp thế giới. Nhà phân tích Ed West đặt câu hỏi trên tờ Telegraph: “Tại sao không có hôi của ở Nhật Bản?” Trang web tìm kiếm Google cho thấy, có 2.770.000 người đã đặt ra vấn đề tương tự như ông West.

    “Tinh thần đoàn kết của người Nhật thật mạnh mẽ. Sức mạnh của xã hội Nhật Bản có lẽ gây ấn tượng còn hơn cả sức mạnh công nghệ của họ” – ông Ed West viết trên tờ Telegraph.

    Còn tổng biên tập báo Bangkok Post Pichai Chuensuksawadi đã phải thốt lên: “Chẳng phải đã bao nhiêu lần chúng ta thấy cảnh hôi của, cướp giật và bạo lực sau một thảm họa thiên nhiên đó sao?”

    Tinh thần tập thể cao độ

    “Hôi của đơn giản là không xảy ra ở Nhật Bản. Tôi thậm chí còn không chắc rằng, trong ngôn ngữ Nhật Bản có một từ để mô tả chính xác hành động này” – Gregory Pflugfelder, giáo sư nghiên cứu văn hóa Nhật Bản tại Đại học Columbia (Mỹ), nhận định thế.

    Giáo sư Pflugfelder, người có mặt tại Nhật Bản vào thời điểm xảy ra thảm họa, kể với CNN về những dòng người xếp hàng trật tự, tại các ga tàu điện đã đóng cửa trong nhiều giờ do thảm họa. Theo ông Pflugfelder, hiện tượng này có cội rễ từ nền văn hóa Nhật Bản, bởi mỗi người Nhật Bản đều cảm thấy mình có trách nhiệm, trước hết là, đối với xã hội. Nền tảng văn hóa Nhật, theo ông, được xoay quanh một tinh thần cộng đồng cao độ, “có vẻ như được phát huy còn tốt hơn ngay cả khi có thảm họa”.

    “Người Nhật tuân thủ nghiêm ngặt mệnh lệnh của cộng đồng và nhóm, bởi họ coi đó là cách duy nhất để cân bằng nhu cầu của cá nhân” – ông Pflugfelder phân tích.

    Mặt khác, CNN dẫn lời ông Pflugfelder: “Trật tự xã hội và kỷ luật đã được tập thành thói quen ngay trong cuộc sống bình thường, nên người Nhật Bản không thấy trở ngại tiếp tục thói quen này, khi có thảm họa xảy ra”.

    Xếp hàng ngay ngắn bên ngoài một cửa hàng ở Sendai – Ảnh: CNN

    Merry White, giáo sư nhân chủng học tại Đại học Boston (Mỹ), cũng nói : “Hôi của xuất phát từ sự phân hóa xã hội và khoảng cách giàu nghèo. Xã hội Nhật Bản không phải là không có hiện tượng đó, tuy nhiên, bạo lực và giành giật từ tay người khác, đơn giản là không được chấp nhận trong văn hóa Nhật”.

    Tôn giáo

    Đa số người Nhật theo Thần đạo và Phật giáo và – theo như giáo sư John Nelson thuộc Đại học San Francisco – người Nhật sử dụng tôn giáo, để đối mặt với các tình huống khác nhau trong cuộc sống.
    “Khi gặp sự việc tính cực, thì người Nhật tìm đến các nghi thức của Thần đạo; nhưng khi gặp tai họa hay thảm kịch, thì họ hướng về Phật giáo”, theo ông Nelson.

    Người dân đứng chờ tàu điện ngầm trong trật tự – Ảnh: CNN

    Khác với nhiều tôn giáo khác, Phật giáo và Thần đạo của người Nhật không quá tập trung vào nguyên nhân xảy ra thảm họa, mà chỉ dạy cách ứng xử của người dân trước thảm họa.

    “Đối với người Nhật, quan trọng nhất là phản ứng một cách tích cực và kiên trì, mỗi khi đối mặt với khó khăn, điều đó phản ánh qua tôn giáo của họ” – giáo sư Bocking thuộc Đại học Cork nói với CNN.

  • 243. TDN  |  March 21st, 2011 at 18:47

    cười chút chơi!

    Nguời Nhật đào đất xuống 500m thấy được 1 sợi dây điện thoại, liền kết luận rằng cách đây 500 năm nguời Nhật đã dùng điện thoại bàn.
    Nguời Mỹ cũng đào đất xuống 1000m và thấy được 1 sợi dây cáp, kết luận rằng cách đây 1000 năm nguời Mỹ đã dùng truyền hình cáp.
    Nguời Việt Nam liền vào cuộc, đào sâu xuống 2000m mà chẳng thấy được gì hết, nhưng vẫn kết luận rằng cách đây 2000 năm nguời Việt Nam đã dùng điện thoại di động.

  • 244. Cười Chút Chơi  |  March 21st, 2011 at 20:53

    Con không chê cha mẹ khó
    Chó không chê chủ nhà nghèo.

  • 245. DỊ NHÂN  |  March 23rd, 2011 at 09:17

    CHUYỆN VUI:

    Việt Kiều về nước sổ tiếng Mỹ … tho

    Hai vợ chồng Việt Kiều đều là kỹ sư(?). Chồng mang danh thiếp là “Kỹ sư cơ khí”, còn vợ là “kỹ sư Hoá học”, nhân dịp cả hai đều đang ế khách bèn rủ nhau về thăm quê hương “chùm khế ngọt” kỳ Tết con mèo này. Anh chồng có tính hảo ngọt cứ thấy gái đẹp là tít mắt, liếc ngang liếc dọc, tán lên tán xuống làm bà vợ chịu không nổi. Đem nhau về phòng khách sạn nổi trận lôi đình cãi nhau một trận to tiếng toàn bằng tiếng Mỹ. Bồi phòng, bảo vệ khách sạn thấy trong phòng 2 ông bà kỹ sư Việt Kiều lộn xộn to tiếng đến rình ngoài cửa nghe ngóng, ghi lại nhưng không hiểu họ nói gì. Xin mời quý bạn nào giỏi tiếng Mỹ giảng nghĩa giùm.

    Anh chồng: 1.- Sugar you you go, sugar me me go
    Cô vợ: 2.- You think you tasty?
    Anh chồng: 3.- I love toilet you go go
    Cô vợ: 4.- You think you are belly button of dance pole? You live a place monkey cough flaming crow, clothes house country!
    Anh chồng đáp lại: 5.- You onion summer me three down seven up. That is enough listen
    Cô vợ mếu máo: 6.- Me take you, you poor fall spinach, two table hand white!
    Anh chồng thấy vậy tội nghiệp: 7.- You eat criminal too much, no star where, we can do again from head
    Cô vợ nguôi giận: 8.- I no want salad again!

    Bản dịch sát nghĩa của Tèo Nguyễn sau khi đã tra hết 2 cuốn tự điển
    1.- Đường cô cô đi, đường tôi tôi đi
    2.- Anh nghĩ anh ngon lắm hả?
    3.- Tôi yêu cầu cô đi đi
    4.- Anh nghĩ anh là cái rốn của vũ trụ hả?Anh sống nơi khỉ ho cò gáy, đồ nhà quê!
    5.- Cô hành hạ tôi ba chìm bẩy nổi. Thôi đủ rồi nghe
    6.- Tôi lấy anh, anh nghèo rớt mùng tơi, hai bàn tay trắng.
    7.- Em ăn gian quá, không sao đâu, mình có thể làm lại từ đầu
    8.- Em không muốn “cải” )(cãi) với anh nữa

    *cảm ơn đời sớm mai thức dậy,cho ta thêm ngày nữa để yêu thương*

  • 246. Cười Chút Chơi  |  March 23rd, 2011 at 14:18

    Nghe ngài TND khen dân Nhật quá, tôi sưu tầm xem người Nhật đến nước ta đã giữ tinh thần tự trọng đến đâu:

    ĐÓI

    Năm Ất Dậu tháng ba còn nhớ mãi
    Giống Lạc Hồng cực trải lắm đau thương!
    Những thây ma thất thểu ngoài đường
    Rồi ngã gục không đứng lên vì… đói!

    Đói tự Bắc Giang, đói về Hà Nội
    Đói ở Thái Bình, đói tới Gia Lâm
    Khắp đường xa những xác đói rên nằm
    Trong nắng lửa trong bụi lầm co quắp
    Giữa đống trẻ chỉ còn đôi hố mắt
    Đọng chút hồn sắp tắt của thây ma;
    Những cánh tay gầy quờ quạng khua khua
    Như muốn bắt những gì vô ảnh,
    Dưới mái tóc rối bù và kết bánh
    Một làn da đen sạm bọc xương đầu
    Răng nhe ra như những chiếc đầu lâu
    Má hóp lại, răng hằn sâu gớm ghiếc
    Già, trẻ, gái, trai không còn phân biệt
    Họ giống nhau như là những thây ma
    Như những bộ xương còn dính chút da
    Chưa chết đã bốc xa mùi tử khí!
    Mùi nhạt nhẻo nặng nề kỳ dị
    Một mùi tanh, lộn mửa thoảng mà kinh
    (Mùi tanh hôi ám ảnh mãi bên mình
    Khiến cả tháng ăn không còn ngon bữa!)
    Những thây đó cứ xỉu dần tắt thở,
    Nằm cong queo mắt mở trừng trừng
    Tròng con ngươi còn đọng lệ rưng rưng
    Miệng méo xệch nhưng khóc còn dang dở
    Có thây chết ba hôm còn nằm đó
    Ruồi tám phương bâu lại khóc vo vo
    Rồi ven đường đôi nhát cuốc hửng hờ
    Đắp đệm với những nấm mồ nông dối

    Đói tự Bắc Giang, đói về Hà Nội
    Đói ở Thái Bình, đói tới Gia Lâm
    Rải ven đường những nấm mộ âm thầm
    Được đánh dấu bằng ruồi xanh, cỏ tốt
    Có nấm mộ quá nông, trơ hài cốt
    Mùi tanh hôi nồng nặc khắp không gian
    Sau vài trận mưa nước xối chan chan
    Ôi! thịt rửa xương tàn phơi rải rác!
    Tại Hà Nội cũng như bao tỉnh khác
    Những thây ma ngày lếch đến càng đông
    Đem ruồi theo cùng hơi hớm tanh nồng
    Rồi ngã gục khắp đầu đường cuối ngõ
    Thường sớm sớm cửa mỗi nhà hé mở
    Rụt rè xem có xác chết nào chăng!
    Từng chiếc xe bò bánh rít khô khan
    Mỗi sáng dạo khắp nẻo đường nhặt xác,
    Đó đây thò khô đét một bàn chân
    Hay cánh tay gầy tím ngắt teo răn
    Giơ chới với như níu làn không khí
    Như cầu cứu, như vẫy người chú ý
    Có hơi thở tàn thoi thóp chưa thôi,
    Có tiếng của mình, tiếng nấc những tròng ngươi
    Nhìn đẫm lệ người chôn người chưa chết!
    Bốn ngoại ô mở ra từng dãy huyệt
    Được lấp đầy bằng xác chết thường xuyên
    Ruồi như mây bay rợp cả một miền
    Chết! Chết! Chết! Hai triệu người đã chết!
    Họ là những người quê non nước Việt
    Sống cần lao bên ruộng lúa đồng khoai
    Lúa xanh rờn nhờ họ đổ mồ hôi
    Năm ấy, thuở Nhật Tây cùng đô hộ
    Chúng thi nhau cướp của dân ta

    Hết lúa rồi, hết sạch cả khoai ngô
    Hết củ chuối, hết nhẵn khô cả sắn!
    Ngày giáp hạt không còn chi gặm nhấm
    Đói cháy lòng đành nhá cả mo cau,
    Nhai cả bèo và nuốt cỏ khô dầu!
    Đói! Đói! Đói! Người nhao lên vì đói!

    Đói tự Bắc Giang, đói về Hà Nội
    Đói ở Thái Bình, đói tới Gia Lâm
    Tạm biệt quê hương lê gót âm thầm
    Trên rải rác mỗi nẻo đường đất nước
    Từng gia đình dắt díu nhau lê bước
    Đi lang thang mong sống tạm qua ngày
    Đợi lúa lên hương, bông trĩu đầu cây
    Hơn tháng nữa, sẽ hồi sinh, sẽ sống
    Nhưng đau đớn hỡi ơi là ảo mộng!
    Họ ra đi hi vọng có ngày về
    Nhưng chẳng bao giờ về nữa hỡi người quê
    Dần ngã gục khắp đầu đường xó chợ
    Cùng lúc ấy trên đường rộn rã
    Từng đoàn xe rộn rã thóc vàng tươi
    Thóc của dân đen thóc của những người
    Họ đang chết đói vì thực dân cướp thóc
    Thóc chúng cướp phần vung xài huy hoắc,
    Phần chúng đem đổ nát trong kho
    Ô đau thương chưa từng thấy bao giờ
    Trong lịch sử chưa bao giờ từng có
    Hai triệu người vì thực dân lìa bỏ
    Nước thân yêu, oan uổng chết đau thương
    Trong lúc đầy đồng bát ngát ở quê hương
    Lúa mơn mởn đang ra đồng trổ trái
    Lúa trĩu hạt vàng tươi say gấp bội
    Ngạt ngào hương thơm báo hiệu ấm no vui
    Nhưng người đi không về nữa than ôi!
    Lúa chín gục, chẳng còn ai gặt hái!
    Ta nhớ mãi cái thời kỳ đen tối
    Quên làm sao tội lỗi kẻ xâm lăng!
    Những con người không còn khóc được
    Quên làm sao mối thù hận không cùng!
    Quên sao được hai triệu người chết đói!
    Năm Ất Dậu tháng ba còn nhớ mãi
    Giống lạc hồng cực trãi lắm đau thương!
    Những thây ma thất thểu ngoài đường
    Rồi ngã gục không đứng lên vì… đói!

    Đói tự Bắc Giang, đói về Hà Nội
    Đói ở Thái Bình, đói tới Gia Lâm.

    (Bàng Bá Lân 5/1957)

    À thì ra cướp của dân ta thì không kể, không cướp của họ là anh hùng.

  • 247. TDN  |  March 23rd, 2011 at 14:50

    Ở comment # 243 chỉ là mẩu chuyện “CƯỜI CHÚT CHƠI” TDN đọc ở internet chuyền vào blog chia vui với các ban.Nếu chuyện “CƯỜI CHÚT CHƠI” đó đả “nhạy cảm” xúc phạm đến tinh thần ái tộc của vị nào thì xin tha thứ cho TDN này.

  • 248. DỊ NHÂN  |  March 23rd, 2011 at 23:22

    Hi hi hi hi hi ! Lại cơm khg lành canh khg nọt nữa rồi à !
    Khi hai người yêu nhau thì : thủ thỉ với nhau:
    – anh yêu em / em cũng yêu anh …..
    Lấy nhau thành vợ chồng thì :
    – Hai người cọng lại cả làng cùng nghe.

    CUỘC CÃI VẢ TOÀN NHỮNG CÂU HỞI :

    Câu chuyện xẩy ra vào một buổi tối, người chồng về nhà muộn…
    – Sao anh về muộn thế?
    – Mấy giờ rồi mà cô bảo muộn?
    – Anh không có đồng hồ à?
    – Cô tưởng cái đồng hồ rẻ rách của tôi không bao giờ chết à?
    – Thế sao anh không hỏi người ta?
    – Người ta là ai? Cô định ám chỉ người nào?
    – Anh tưởng là tôi không biết gì ư? Thế anh lê la ở những xó xỉnh nào mà đến bây giờ mới vác mặt về nhà?
    – Cô học ở đâu những cách ăn nói với chồng như vậy?
    – Thế anh bảo tôi phải ăn nói với anh như thế nào?
    – Cô không thể tìm được lời lẽ có văn hóa hơn một chút hơn so với trình độ của cô hay sao?
    – Thế anh tưởng rằng anh có văn hóa lắm ư? Anh đã nốc bao nhiêu bia và rượu rồi?
    – Liên can gì đến cô?
    – Tại sao anh cứ trả lời câu hỏi của tôi bằng câu hỏi của anh?
    – Tại sao lại không?
    – Tôi hỏi lại: anh đã nốc bao nhiêu bia và rượu rồi?
    – Tiền cô giữ hết rồi, lấy đâu mà bia với rượu?
    – Thế thì lương mới lĩnh đâu hết rồi?
    – Cô tưởng rằng lương tôi nhiều lắm à?
    – Anh đưa hết tháng lương cho con nào vậy?
    – Cô cho rằng ngoài cô ra, mọi người phụ nữ khác đều là con cả hay sao?
    – Không phải là con gaí thì tại sao lại đưa hết tiền cho nó? Hả…? Hả…?
    – Tại sao cô lại tru tréo, gào lên như bà điên thế?
    – Không tru tréo lên để anh muốn làm gì thì làm à?
    – Bơn bớt cái mồm đi có được không?
    – Tôi không bớt thì anh định làm gì tôi?
    – Cô không thách thức tôi đấy chứ?
    – Anh có dám không?
    – Đến nước này thì tại sao tôi lại không dám?
    (then / and & end)

    *cảm ơn đời sớm mai thức dậy,cho ta thêm ngày nữa để yêu thương*

  • 249. PBT  |  March 24th, 2011 at 02:23

    Thầy Lân nghiện net… hết rồi sao
    Lâu nay chẳng thấy thầy vào com ment
    Lốc buồn thiếu vắng thê lương
    Thánh gia-Thăng tiến vấn vương tình thầy !
    Hay là thầy…bị Cô rầy
    Mê nét bỏ vợ canh chầy cô đơn.
    Mong thầy phân rõ thiệt hơn
    Nếu đúng là dzậy…trò hờn thầy luôn
    Buồn lòng gõ một tiếng chuông
    Dứt dây Lan – Điệp…xa buông tình nầy,
    Cô ơi, nếu có yêu thầy
    Thì xin cô để cho thầy lên blog…
    Vui buồn trò chuyện…vu vơ
    Tìm về kỷ niệm ngày thơ học trò…

  • 250. ndl  |  March 24th, 2011 at 11:29

    Mỗi lần đoc thơ PBT tôi lại thấy hình ảnh con cá vàng.
    Con cá vẫy đuôi, con cá hớp hớp là bọt tăm nổi lên.
    PBT mở miệng là thơ tuôn ào ào. Làm như PBT quên mất văn xuôi rồi.
    Không làm thơ, không comment, nhưng ngày nào tôi cũng vào Blog, và tôi thấy mình thật hạnh phúc, vì thấy bao khuôn măt thân thương quanh mình.

    Tôi thấy được những tấm hình chúc mừng lớp 9 nk 74-75 với lời chúc mừng họ gặp lại nhau. Lại thấy cả hình cắm trại , thấy cửa văn phòng trường Thăng Tiến.
    Tôi thật xúc động.
    ” Than ôi , thời oanh liệt nay còn đâu”
    Thậm chí , mất hết cả dấu vết.
    Xin nhắc các bạn nào còn giữ những kỷ niệm êm đẹp ấy, nhớ chú thích từng nhân vật , để còn chút gì để nhớ để thương.
    NDL

  • 251. TG&TT  |  March 24th, 2011 at 12:54

    Xin mời ba chủ nhân của những tấm ảnh là bạn KIM KHANH , HƯƠNG SEN , THÚY NGA cho biết tên các bạn HS trong ảnh ,bên trang HÌNH ẢNH THĂNG TIẾN .
    THÀNH THẬT CẢM ƠN .

  • 252. PBT  |  March 24th, 2011 at 22:52

    Kính gởi Thầy Lân và các bạn TG-TT.

    Xin được là chú cá vàng
    Bơi trong bể kiếng làm sang cho đời
    Tung tăng đuôi vẫy miệng…cười
    Thổi loa bóng nước…gọi mời thế nhơn
    Chim lồng cá chậu chẳng sờn
    Nguyện đem thân cá…bông lơn với đời
    Giúp người vui lúc thảnh thơi
    Thư giản đôi chút…vui chơi giải sầu
    Thơ thẩn viết lách đôi câu
    Góp vào trang lốc…lọ cầu thơ hay.
    Văn xuôi vẫn nhớ chứ thầy
    Nhưng mà khó viết hơn… tày làm thơ
    Văn xuôi phải có chủ đề
    Viết bậy viết bạ người chê kẻ…hờn
    Thôi thì cứ thế vẫn hơn
    Nghĩ sao viết vậy…dập dờn gieo vui
    Biết thầy tính ít khi…cười
    Đùa cho thầy…khóc như hồi còn thơ.
    Thăng tiến một cõi đi về
    Từ trong ký ức…bộn bề thương yêu
    Dù cho sóng gió xoay chiều
    Vùng trời kỷ niệm vẫn còn nhiều niềm vui
    Cố mà giữ lấy thầy ơi
    Tình thầy nghĩa bạn…niềm vui xế chiều
    Đời còn lại có bao nhiêu
    Cười đi rồi để sẽ rồi…khóc nhau…

    NHỮNG BẠN TRONG ẢNH TỪ TRÁI SANG…Trương thị Thủy, Hồ thị Tán, Nguyễn thị Hưởng. Nguyễn thi Hiền em Hưởng, người đứng kề ?…AI BIẾT NÓI DÙM. Lớp 8 nk 70-71.

  • 253. KIM KHANH  |  March 25th, 2011 at 19:59

    Cách đây 12 giờ mình đã gặp H Xuân tại Sài gòn thật là vui mừng và xúc dộng gần 40 năm mất liên lạc.

  • 254. TG&TT  |  March 27th, 2011 at 02:59

    MỘT NGỤ NGÔN HAY .

    CHƯA XONG:
    Những thử thách của tách trà .

    Khi chưa thành cái tách tôi chỉ là cục đất sét,thì ông chủ tôi nắm lấy tôi đập , nhào và nặn đúc tôi. Tôi rất đau dớn và xin ông chủ dừng tay,nhưng ông chỉ cười và nói “CHƯA XONG”.
    Rồi ông chủ đặt tôi lên bàn quay và tôi bị quay tròn,tôi chóng mặt,và tôi nghĩ tôi không thể chịu nổi cơn đau nầy ,và cuối cùng ông để tôi yên,tôi thầm nghĩ tôi đã an toàn.
    Tôi không hiểu sao ông chủ lại muốn đốt tôi,tôi hét lên và xin ông chủ thả tôi ra ,tôi chỉ thấy lờ mờ qua tấm kính ở cữa lò , nhưng ông chỉ cười , ông lắt đầu và nói “ CHƯA XONG”
    Và ngày sau đó ông chủ nắm lấy tôi và chà tôi bằng cát đánh bống tôi,rồi lấy cọ sơn khắp người tôi,mùi sơn quá nồng nặc như muốn làm tôi chết ngộp,tôi xin ông dừng tay nhưng ông chỉ cười và nói “ CHƯA XONG”
    Rồi ông đặt tôi vào một lò nung khác, lò nầy nóng gấp đôi lò trước ,tôi biết tôi có thể chết ngạt tôi xin ông tôi van ông và tôi thét lên,nhưng ông chỉ mĩm cười và nói “CHƯA XONG” tôi bắt đầu thất vọng , rồi cánh cữa mở ra và ông nói “ĐƯỢC”.
    Ông nâng tôi lên và đặt tôi nghỉ trên một cái kệ ,rồi ông mang cái gương đến và nói với tôi ,khi tôi nhìn vào chính mình , tôi không còn tin vào đôi mắt mình nữa , tôi thốt lên” ÔI CÁI TÁCH TRÀ ĐẸP QUÁ”
    Rồi ông chủ cắt nghĩa : ta muốn con hiểu rằng ta biết con đau khi ta đập ta nhào nặn con,ta biết cái bàn quay làm con chóng mặt, nhưng nếu ta muốn để con một mình,con sẽ khô đét và luôn chỉ là cục đất sét ,con sẽ chẳn bao giờ có được một nhân cách trong đời con – ta biết con rất nóng khi ta đặt con trong lò thứ nhất nhưng ta không làm thế thì con sẽ bị vỡ vụn rồi – ta biết con khó chịu lắm ,khi ta chà nhẵn và sơn phết con ,nhưng nếu ta không làm thế ,con sẽ không bao giờ có lớp sơn đẹp như thế trên người ,ta biết phải ném con trong lò thứ hai ,nhưng con coi nếu ta không ném vào đó ,con sẽ không bao giờ có khả năng chịu nổi sức lực của cuộc đời , nếu con không có sức chịu đựng thì đời con sẽ không sống thọ được , con coi con nghĩ con quá khổ đau thì con còn lo lắng cho con .ta biết con phải trở nên như thế nào ,trong dự định ta muốn hoàng thành sản phẩm mà ngày đầu tiên ta đã gặp con .
    TG vô danh .

    *Nửa tim ta gởi cho người,
    Nửa tim còn lại xin dành nơi đây*

  • 255. TONA  |  March 27th, 2011 at 05:50

    TIỂU PHẨM thư giãn

    HỢP LÝ & HỢP PHÁP

    Sau khi thi trượt, anh sinh viên tìm gặp giảng viên để chất vấn.

    – Em muốn hỏi thầy một câu. Nếu thầy cho em được câu trả lời chính xác, em sẽ chấp nhận điểm của mình. Nếu thầy không biết câu trả lời, em muốn thầy cho em điểm A.

    – Câu hỏi là gì?

    – Cái gì hợp pháp nhưng không hợp lý, hợp lý nhưng lại không hợp pháp, và chẳng hợp lý cũng như hợp pháp?

    Suy đi nghĩ lại mà giáo sư vẫn không tìm được câu trả lời, vì thế phải đổi điểm A cho sinh viên như đã thỏa thuận.

    Sau đó, giáo sư gọi cậu sinh viên giỏi nhất lớp lên và hỏi đúng câu hỏi đó.

    Ngay lập tức cậu ta đáp:

    – Thưa thầy! Thầy đã 63 tuổi rồi và cưới một người phụ nữ 19 tuổi, điều này hợp pháp nhưng không hợp lý. Vợ thầy có một người tình mới 25 tuổi, điều này hợp lý nhưng không hợp pháp. Sự thực là thầy vừa cho bồ của vợ thầy điểm A, mặc dù lẽ ra anh này phải bị đánh trượt, như vậy là chẳng hợp pháp cũng chẳng hợp lý gì cả.

  • 256. PBT  |  March 27th, 2011 at 06:18

    MẸ…( St chép tặng những ai đang còn mẹ )
    Con không đợi một ngày kia mẹ mất đi,
    mới giật mình khóc lóc
    Những giòng sông trôi đi có trở lại bao giờ
    Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
    Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua.
    Mỗi ngày qua con lại thấy ngẩn ngơ
    Ai níu nổi thời gian ? Ai níu nổi ?
    Con mỗi ngày một lớn thêm
    Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
    Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.
    Con không đợi một ngày kia có người cài lên áo,
    cho con một nụ bạch hồng
    Mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
    Mỗi ngày đi qua đang cài cho con những bông hồng
    Hoa đẹp đấy – cớ sao lòng hoảng sợ ?
    Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
    Sống tự do như một cánh chim bằng
    Ta làm thơ cho đời và cho biết bao người con gái
    Có bao giờ thơ cho mẹ ta không ?
    Nghìn bài thơ chất ngập cả tâm hồn
    Đau khổ – chia lìa – buồn vui – hạnh phúc
    Có bàn chân đã giẫm xuống lòng ta độc ác
    Sao vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
    Ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
    Giọt nước mắt già nua không ứa nổi
    Ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
    Mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
    Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
    Mấy kẻ đi qua – mấy người dừng lại ?
    Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
    Trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
    ( Ta vẫn vô tình, ta vẫn thản nhiên…)
    Hôm nay anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
    Ngã nón đứng chào xe tang phố
    Ai mất mẹ ? – Sao lòng anh hoảng sợ
    Ngày tháng kia…bao lâu nữa của mình ?
    Bài thơ này xin thắp một bình minh
    Trên đời mẹ qua những ngày tăm tối
    Bài thơ như một nụ hồng
    Con cài sẵn cho tháng ngày…sẽ tới.

  • 257. ntt207  |  March 27th, 2011 at 09:33

    KHÔNG MÀU !

    thôi nhé xa rồi quên xót đau
    ta chôn kỷ niệm vốn không màu
    thôi nhé từ nay ta sẽ quên
    như loài tơ nhện vốn không bền
    chỉ là chút bụi trong hư ảo
    giũ sạch cho qua hết muộn phiền
    thôi nhé con đường ai đã qua
    chỉ là lạc lối giữa muôn hoa
    trở về chốn cũ xin đừng nhớ
    một chút duyên tình thôi xót xa

    spncx

  • 258. KIM KHANH  |  March 27th, 2011 at 19:28

    Hình trang chủ từ trái sang :
    Thuý Nga – Cô Hai – Xuân Mai – Tuyết Mai – Phan thị Hồng – còn người ngoài cùng bên phải ??? .

  • 259. TG&TT  |  March 28th, 2011 at 09:22

    CHÚC MỪNG SINH NHẬT – HAPPY BIRTHDAY TO YOU !. CHÚC CÔNG CHÚA THĂNG TIẾN . VUI. KHOẺ .TRẺ .ĐẸP . (Nè ! đi HAWAI tổ chức SN nhớ để dành niềm vui về cho blog nhé)

  • 260. ntt207  |  March 28th, 2011 at 10:42

    CHÚC MỪNG SINH NHẬT CCTT
    CHÚC SN VUI VẺ TRẺ ĐẸP VÀ THẬT NHIỀU HẠNH PHÚC .MỌI NGƯỜI ĐANG CHỜ CCTT VỀ BOLOG
    ĐÓ
    THÂN MẾN

  • 261. LNTĐ  |  March 30th, 2011 at 06:41

    Hè về nhớ cánh phượng hồng
    nhớ người con gái má hồng ngày xưa…

  • 262. TONA  |  March 30th, 2011 at 12:02

    Cười một chút

    Đạp mái 10 lần

    Hai vợ chồng trẻ nọ đi tham quan một trang trại, người chủ trại giới thiệu một con gà trống rất đẹp mã và nói: “Từ sáng giờ nó đã đạp mái 10 lần rồi đó!”.

    Người vợ quay sang chồng, hỏi giọng miệt thị:

    – Nghe thấy không?

    Anh này liền kéo vợ lại chỗ ông chủ trại gà và hỏi:

    – Nó làm được việc ấy với một hay 10 con mái?

    – Dĩ nhiên là 10 con mái rồi!

    Người chồng quay sang vợ nói:

    – Nghe thấy không?

  • 263. Nay Cui  |  March 30th, 2011 at 19:01

    HOA HỌC TRÒ

    Bây giờ còn nhớ hay không
    Ngày xưa hè đến phượng hồng nở hoa
    Ngây thơ em rủ anh ra
    Bảo mình nhặt phượng về nhà chơi chung.
    ……………………………………..

    Rưng rưng phượng đỏ trên đầu
    Tìm em, anh biết tìm đâu bây giờ
    Bao nhiêu kỷ niệm ngày xưa
    Gửi vào đây một bài thơ cuối cùng
    ……………….
    ( Thơ Nhất Tuấn )

  • 264. ntt207  |  March 31st, 2011 at 10:03

    PHÚT CHIA TAY

    cô bạn gái dễ thương rưng mắt khóc
    vội chép vào trang lưu bút vài câu
    và thằng bạn tính hay đùa hay nghịch
    cũng không sao ngăn nối niềm đau
    bao thương mến chẳng sao bày tỏ hết
    trong phút nầy tạm biệt mái trường yêu
    tay nắm tay mắt nói lời tha thiết
    rồi chia xa khi phượng rớt bên thềm
    cô bạn ấy nay là niên hạ cuối
    thằng bạn thân nay xa tận phương nào
    còn hay mất ai cũng điều tiếc nuối
    thủa học trò mơ mộng dễ gì quên

  • 265. TG&TT  |  April 2nd, 2011 at 00:47

    CHUYỆN VUI

    CHƠI XỎ BÁC SỸ:

    Một cậu bé mắc bệnh biếng ăn. Dỗ dành mãi không ăn thua, người mẹ bèn đưa cậu tới bác sĩ tâm lý.

    Ông cũng tiến hành khá nhiều phương pháp trị liệu mà không có kết quả. Cuối cùng, bác sĩ nghĩ ra một cách bèn để cậu bé nhịn đói cả ngày rồi đưa cậu tới phòng ăn.

    – Cháu muốn ăn gì? – Bác sĩ hỏi.

    – Cháu muốn ăn giun đất! – Cậu bé đáp.

    Mừng quýnh, bác sĩ bê cả đĩa giun đất đến, con nào con ấy to như ngón tay.

    – Đây, giun đây, cháu ăn đi!

    – Cháu muốn ăn giun luộc cơ! – Cậu bé nũng nịu.

    Cô y tá đem đĩa giun đi luộc rồi mang vào. Nhưng bệnh nhân nhí lại làm nũng:

    – Cháu không muốn ăn nhiều đâu!

    Bác sĩ chọn lấy một con giun béo căng và dỗ dành:

    – Ừ! Cũng được, cháu chỉ cần ăn con duy nhất này thôi! Ăn đi cháu!

    Thằng bé lưỡng lự:

    – Cháu chỉ muốn ăn một nửa thôi! Bác ăn một nửa cho cháu!

    Bác sĩ nhẫn nại nhắm mắt nhắm mũi nuốt một nửa con giun và đưa nửa còn lại cho thằng bé nhưng nó bắt đầu khóc thét lên.

    – Sao vậy! Có chuyện gì nữa đây? – Bác sĩ gằn giọng.

    – Bác phải ăn nửa đuôi cơ! Bác ăn nửa kia của cháu rồi.
    (VN Express)

    *Nửa tim ta gởi cho người,
    Nửa tim còn lại xin dành nơi đây*

  • 266. Admin  |  April 2nd, 2011 at 15:21

    Đời thứ hai của xứ Ayunpa đang ra trình làng một cuốn sách vi tính nhi đồng nhằm mục đích khuyến khích óc tò mò và gợi tánh sáng tạo của trẻ em.
    Mời các bạn vào trang nhà Ayunpa để xem phần giới thiệu.

  • 267. TG&TT  |  April 3rd, 2011 at 08:07

    Xin được chia sẻ về:

    CÔNG DỤNG CỦA ĐIỆN THOẠI DI ĐỘNG

    Ngoài việc tiện lợi trong việc liên lạc hàng ngày, điện thoại di đông (cầm tay) còn có thể hựu ích trong một vài trường hợp khẩn thiết. Thật vậy điện thoại di động có thể cứu mạng sống của chúng ta hoặc giúp chúng ta cẩu cứu khi gặp nạn:

    CẤP CỨU

    Số gọi cấp cứu toàn cầu của điện thoại di đông là 112. Nếu bạn đang ở ngoài vùng hoạt đông của điện thoại di đông của bạn thì khi bạn bấm số 112 điện thoại của bạn sẽ tự động dò tìm bất cứ mạng lưới nào đang hoạt động trong vùng và chuyển số cấp cứu dùm cho bạn. Điểu đáng chú ý là dù bảng nút bấm của máy có bị khoá, bạn vẫn bấm được số 112…không tin bạn hãy cứ thử xem!

    KHI QUÊN CHÌA KHÓA TRONG XE

    Xe bạn có hệ thống mở khóa từ xa không cẩn chìa khoá (remote keyless) phải không? Nếu có thì tiện lắm. Khi bạn quên chìa khoá trong xe và nếu bạn để chìa khóa dự phòng ở nhà thì bạn hãy dùng điện thoại di động gọi vể nhà. Sau đó bạn hãy cầm điện thoại của bạn cách xa cửa xe của bạn 1 bộ (chừng 30 cm) rồi yêu cẩu người nhà của bạn lấy chiếc chìa khoá dự phòng để gần điện thoại của họ và bấm vào nút “unlock”. Như vậy cửa xe sẽ mở mà bạn khỏi cẩn phải nhờ ai chạy xe đem chìa khoá tới cho bạn. Khoảng cách không thành vấn để dù là bạn đang ở cách nhà cả trăm dặm miện sao ở nhà bạn có người nhận điện thoại và bạn có để chìa khóa “remote” của xe ở nhà.

    PIN ĐIỆN THOẠI BỊ YẾU

    Giả sử pin điện thoại di động của bạn quá yếu. Muốn kích hoạt lại pin bạn hãy bấm nút *3370#. Điện thoại di động sẽ sử dụng điện năng dự trữ và pin sẽ có 50% gia tăng vể điện năng. Tới khi bạn “xạc ”lại máy thì kho dự trữ điện năng cũng sẽ xạc lại luôn.

    ĐIỆN THOẠI DI ĐỘNG BỊ MẤT CẮP

    Muốn kiễm tra số sản xuất (serial number) điện thoại di động của bạn thì bạn hãy bấm *#06#. Mã số gồm 15 con số sẽ xuất hiện, bạn hãy ghi lại và cất giữ cẫn thận.

    Nếu điện thoại bị đánh cắp, bạn có thể gọi công ty điện thoại và cho họ biết mã số nói trên. Họ sẽ “khóa” (block) máy cũa bạn lại nên dù kẻ đánh cắp có đổi SIM card thì máy cũa ban vẫn hoàn toàn vô dụng. Tuy bạn không lấy lại được máy, nhưng ít ra bạn cũng biết không ai có thể sử dụng/bán chiếc máy của bạn

    Tránh đừng ghi mối liên hệ với những người có tên trong điện thoại di động

    Một bà bị giật mất bóp trong có điện thoại di động, thẻ tín dụng, ví tiển…Và câu chuyện đáng tiếc sau đây đã xẩy ra cho bà

    Khoảng 20 phút sau khi bị giật bóp bà đã dùng điện thoại công cộng gọi cho “đức lang quân” để báo tin. Nhưng chổng bà bảo là “ Anh đã nhận được thông điêp (message) của em hỏi mã số ngân hàng của chúng ta (PIN number) và anh vừa mới gởi cho em”. Nghe thấy vậy, bà ta đã vội vã cùng chổng chạy tới ngân hàng thì hỡi ôi…bọn cắp đã rút hết tiển.

    Thì ra bọn cắp đã sử dụng điện thoại di động của bà để gởi thông điệp tới chổng bà ta để lấy mã số trượng mục ngân hàng. Tại sao vậy? Vì bên cạnh các số điện thoại liên lạc, bà ta có ghi mối liên hệ với người được gọi nên bọn cắp tìm ra chổng bà ta

    Vậy thì bạn nên tránh đừng tiêt lộ mối liên hệ của bạn với những người có tên lưu trữ trong điện thoại di động. Bạn hãy tránh dùng những từ như Home, Honey, Hubby, Sweetheart ,Dad, Mom…

    COI CHỪNG KHI DÙNG ĐIỆN THOẠI DI ĐỘNG LÂU

    1. Hãy giới hạn thời gian dùng điện thoại di động

    Các bạn hãy thử làm một thí nghiệm với 1 quả trứng sống và 2 điện thoại di động trong 65 phút, với 2 máy nối kết với nhau như hình kế bên:

    • Các bạn sẽ thấy, trong 15 phút đầu mà 2 điện thoại liên lạc với nhau, không có gì xảy ra.

    • Sau 25 phút, quả trứng sống sẽ bắt đầu nóng lên.

    • 45 phút sau nưã, quả trứng sẽ thật nóng.

    • Đến 65 phút thì quả trứng bị chín hẳn.

    Kết luận: Sự phát sóng qua lại giữa hai máy điện thoại di động có tiềm năng biến đổi các protein cuả quả trứng. Hãy tưởng tượng, chìếc điện thoại này tác động như thế nào đến các protein trong não bộ cuả bạn, khi bạn nói chuyện thật lâu trên điện thoại

    2- Chớ dùng điện thoại di động đang cắm ổ điện

    Cách đây vài ngày, một người đang xạc điện máy điện thoại di đông. Vừa lúc đó điện thoai reo, anh nhấc điện thoại lên nghe mà không rút dây xạc điện.

    Sau vài giây điện truyền không ngừng qua điện thoại và anh ta bị hất mạnh ngã xuống đất. Bố mẹ anh chạy vào thấy anh ta nẳm bất tỉnh, mạch tim yếu, các ngón tay bị cháy đen. Khi chở vào nhà thương thì anh tắt thở.

    Bạn nên nhớ điện thoại di động rất tiện lợi nhưng cũng có thể là dụng cụ giết người. Bạn chớ bao giờ dùng điện thoại di đông khi máy đang cắm vào ổ điện

    Cẩn thận: tĩnh điện (static electricity) có thể gây cháy tại cây xăng

    Viện Petroleum Equipment Institute đã điểu tra 150 vụ cháy tại cây xăng và kết quả thật bất ngờ:

    1) Phẩn lớn các vụ hoả hoạn đểu liên quan tới phụ nữ.

    2) Hẩu hết các vụ cháy đểu do người lái xe vào trong xe khi xăng đang được bơm. Khi máy bơm xong, người lái xuống xe, rút vòi bơm ra thì lúc đó lửa bùng cháy.

    3) Hẩu hết các người liên quan đến vụ cháy đểu đi giầy đế cao-su.

    4) Phẩn lớn đàn ông không bao giờ vào xe ngồi trong khi xăng đang bơm, vì vậy đàn ông ít có liên quan tới các vụ cháy.

    5) Đừng bao giờ dùng điện thoại di đông khi đang đổ xăng.

    6) Chính hơi xăng bốc ra gây ra hoả hoạn khi tiếp cận với tĩnh điện.

    7) Có 29 vụ cháy xẩy ra khi xe được đánh vào lại và tay đụng vào vòi bơm đang bơm xăng lảm lửa bùng cháy.

    8) Có 17 vụ cháy xẩy ra trước, đang hoặc sau khi nắp bình xăng được mở nhưng trước khi bắt đẩu bơm xăng.

    Lời khuyên: Nếu bạn bắt buộc phải vào lại trong xe trong khi đang bơm xăng thì bạn hãy ra khỏi xe, đóng cửa xe ,tay sờ vào thành kim loai của xe, rồi sau đó mới rút vòi bơm xăng ra. Như thế tĩnh điên trong người bạn sẽ thoát ra hết hơn trước khi bạn rút vòi bơm xăng .

    Không nói điện thoại di động khi đang xạc điện

    Một người đang xạc điện vào điện thoại di đông thì chuông reo. Anh ta cầm điện thoãi lên nói chuyện nhưng quên không rút máy xạc điện. Trong vòng vài giây luồng điện đổ vào máy, điện thoại nóng quá phát nổ. Người sử dụng bị bật văng xuống đất, tim đập yếu ớt và tay bị cháy xém. Chở vào tới nhà thương thì người này tắt thở…

    Bãn nên nhớ là khi đang xạc điện vào điện thoai di động mà có người gọi vào thì bạn phải tháo máy xạc điện ra khỏi ổ điện trước khi nghe.

    Khi bình điện máy điện thoại hết điện tới vạch CHÓT, đừng nên trà lời điện thoại vì bức xạ lúc này cao gấp 1000 lần

    Khuyến cáo quan trong của hãng xăng Shell khi đổ xăng và dùng Cell phone

    Tác Giả : Shell Oil Co.

    Những điều quan trọng cần biết khi đổ xăng:

    Đây là vài lý do giải thích tại sao ta không được xử dụng cell phone tại những nơi có chứa xăng dầu, khí đốt , chất dể bốc cháy …

    Công ty Xăng Shell cảnh báo vừa mới xảy ra 3 tại nạn do cell phone gây hỏa hoạn trong lúc đổ xăng :

    1- Trường hợp thứ nhất là cái cell phone được để trên thùng xe trong khi tài xế châm xăng; cell phone reo lên và phát hỏa làm cháy rụi chiếc xe lẩn trạm xăng.

    2- Trường hợp 2, tài xế bị phỏng cả mặt khi nghe điện thoại trong lúc đang đổ xăng.

    3- Trượng hợp 3, một người đang đổ xăng thì chiếc cell phone để trong túi reo lên & phát hỏa khiến đùi và bụng dưới của anh ta bị phỏng.

    Bạn nên biết là cái cell phone của bạn có thể tóe lửa làm bốc cháy xăng dầu hay khí đốt.

    Khi bật mở, hay khởi động, cellphone phát ra 1 số năng lượng đủ tóe ra tia lửa để đốt cháy…hơi xăng hay khí đốt.

    Không nên sử dụng cell phone khi đang đổ xăng xe, châm dầu máy cắt cỏ, máy tàu, v…v…

    Không nên xử dụng hay tắt cell phone gần những máy móc đang phát ra chất khí dễ cháy hay dễ nổ hay bụi bặm (như xăng, dầu, khí đốt, v…v…)

    Bốn điều cần để ý khi đổ xăng dầu:

    – Tắt máy

    – Không hút thuốc

    – Không xử dụng cell phone

    – Không trở vào trong xe khi đang đổ xăng (vì lý do “static electricity” (tỉnh điện)

    Hơi bốc từ dầu xăng sẽ bốc cháy khi chạm phải tỉnh điện (static electricity)

    Ô.Renkes nhấn mạnh là: không bao giờ trở vào xe trong khi đang đổ xăng.

    Nguồn tư liệu: Ông Nguyễn Huy Điền sưu tầm

  • 268. TDN  |  April 7th, 2011 at 18:54

    trích từ Internet.

    NGHĨ VỀ MỐI QUAN HỆ THẦY TRÒ
    Con người sống với nhau bằng những mối quan hệ. Mối quan hệ trong gia đình, mối quan hệ ngoài xã hội. Trong gia đình lại có những mối quan hệ khác: Quan hệ ruột thịt, quan hệ họ hàng, ngoài xã hội có những mối quan hệ chằng chịt, tạo ra sự phân công trong xã hội: Quan hệ đồng nghiệp, quan hệ bạn bè, quan hệ hàng xóm, quan hệ thầy trò, …
    Khi mối quan hệ lỏng lẻo hoặc bị phá vỡ, có nghĩa là có sự mâu thuẩn, thiếu đoàn kết, có vấn đề, có trở ngại buộc lòng ta phải xét lại mối quan hệ ấy.
    Bài này, ta xét đến mối quan hệ thầy trò.
    A. tính chất của mối quan hệ thầy trò:
    Trong cuốn “Từ điển Hán – Việt từ nguyên”, học giả Bửu Kế giải thích từ quan hệ: Quan: liên. Hệ: ràng buộc.
    Như vậy quan hệ là liên kết có tính ràng buộc.
    Sự liên kết và ràng buộc chỉ có khi có 2 đối trọng, hai hạn từ.
    Mối quan hệ thầy – trò, chỉ sự liên kết, ràng buộc giữa hai hạn từ: thầy, trò.
    Trò có nhu cầu được cung cấp, lĩnh hội kiến thức, do đó cần có thầy để học hỏi (tầm sư học đạo).
    Thầy có nhu cầu cung cấp kiến thức, sự hiểu biết mà ông có được, truyền lại, giảng giãi cho học trò.
    Như vậy mối quan hệ thầy trò bao hàm những giá trị tinh thần (người cung cấp, người nhận mà sản phẩm là tư tưởng, kiến thức. Do đó tình cảm xuất phát cho mối quan hệ thầy trò là những tình cảm đạo đức: Đó là sự kính trọng, lòng thương yêu, sự vị tha, đức hy sinh, lòng kiên nhẫn, …
    Hình ảnh người thầy được Khổng giáo đề cao: Quân, sư, phụ.
    Trên hết là vua, kế đến là thầy sau đó mới đến cha. Khổng giáo muốn nhấn mạnh đến vai trò của giáo dục. Theo Khổng tử dạy khó hơn đẻ.
    Tuy nhiên để mối quan hệ thầy, trò có được những tình cảm trên, nghĩa là mối quan hệ đó được bền chặt, tốt đẹp, mối quan hệ đó đòi hỏi một số điều kiện: Đó là thầy cho ra thầy. Trò cho ra trò. Thuyết chính danh của Khổng Tử: Quân quân, thần thần, phụ phụ, tử tử.
    Bên cạnh đó yếu tố kinh tế cũng góp phần rất quan trọng cho mối quan hệ thầy trò.
    B. Thầy cho ra thầy, trò cho ra trò
    1. Thầy là thần tượng dưới mắt học trò
    Thầy, trước mắt trò là thần tượng, hoàn hảo và tuyệt đối.
    Về tinh thần, thầy là chân lý.
    Về vật chất, thầy không phải lo những chuyện vặt vãnh, ngay cả chuyện giải quyết vấn đề tế nhị, trò cũng không bao giờ nghĩ tới.
    Người học trò nhìn thầy bằng cái nhìn tổng hợp, không bao giờ nhìn qua lăng kính phân tich.
    Các lớp học ngày nay hầu hết treo câu khẩu hiệu: Thầy là tấm gương sáng cho học sinh noi theo!
    Ngược giòng lịch sử giáo dục, hình ảnh người thầy luôn là hình ảnh đẹp, khả kính.
    1.1. Chế độ phong kiến dành cho người thầy một vị trí xứng đáng.
    Hình ảnh cụ đồ nho, áo dài đen, khăn đóng, ngồi trên bộ phản. Tay cầm cuốn Tứ thư, Ngủ kinh, Đại học, …. Trò, áo dài đen, ngồi chăm chú, cặm cụi nghe và viết những gì thầy giảng khẳng định mối quan hệ tương giao giữa thầy và trò. Đó là sự kính trọng, tuân phục.
    Nhà giáo Chu Văn An, đời Trần (1292 – 1370) là hình ảnh mẫu mực của lòng tận tụy, sự đức độ và gương liêm khiết. Khi ra làm quan, Chu Văn An dâng sớ xin vua Trần Dụ Tông chém đầu bảy nịnh thần, không được, ông từ quan về ẩn dật, dạy học trò. Các học trò của ông sau này ra làm quan to, vẫn một lòng kính trọng thầy, luôn luôn giữ lễ thầy, trò.
    Chúng ta tìm gặp trong tài liệu ghi chép dưới tiêu đề “Ăn cơm mới nói chuyện cũ” với lời tựa của cụ Bùi Hữu Thứ, cũng là tác giả ngày 22/01/1944, có đề cập đến mói quan hệ Thầy – Trò, trong bài: “Thầy dạy học cùng học trò”, nguyên văn như sau:
    “Ngày xưa học chữ Hán, các ông Cử, Tú, nhứt là các ông Khóa có nghề di dạy học, có khi làm nghề ấy suốt đời.
    Đầu năm khai hạ rôi, khởi sự đi kiếm chỗ dạy học, tục gọi là “ngồi”. Làng hoặc là tư chủ rước thầy. Đồng niên như Cử Tú có đến trăm bạc hay sáu bảy chục bạc. Các thầy khóa có tiếng học giỏi cũng được vài ba chục; còn hạng dưới, miễn là có chỗ đủ ăn cơm, nuôi miệng để đi học mà thôi. Các ông Khóa ở tỉnh Quảng Bình, và Nghệ An, Hà Tĩnh hay đi dạy học xa, họ năng vào Huế. Tánh các thầy cần cù, xa nhà nên dạy chuyên, ở xứ Huế ham rước hạng thầy ấy, thường gọi là thầy Nghệ.
    Trẻ con lên bảy hay tám đã bắt đầu cho học. Thầy làm lễ khai tâm; đặt bàn cúng Tiên Sư, hương đèn, cau trầu, rượu, có khi làm xôi gà. Thầy khấn rồi học trò lạy, kế lại, học trò lạy thầy. Trẻ con trước tiên học chữ một, hay dùng sách “Tam tự Kinh” (mỗi câu ba chữ), nên tục có câu nhạo trẻ con rằng “Tam tự kinh rình cơm nguội”, “Tánh bổn thiện miệng hay ăn”. Học trò gặp lễ mồng năm và ngày tết thì phải tết thầy, Học trò nhỏ, buổi mai phải xuốt nhà, mài son cho thầy chấm, làm các việc vặt. Không có bàn ghế, học trò viết vở làm bài đều năm dài trên bộ ván. Ngồi học thì lúc lắc đầu và mình, đọc chương thì ôm cột nhà mà đọc, có trò đứng vịn cột mà mình thì cứ lúc lắc. Học trò phần nhiều nghịch ngợm nên tục nói: “nhứt quỷ, nhì ma, thứ ba học trò”, hay vật bậy, đánh căn, đánh mạng, đi tắm sông, lớn hơn nữa thì chọc ghẹo con gái.” (Trích tập san Nghiên cứu Huế – Tập 6/2008)
    1.2. Miền Nam VN trước 1975: Xã hội xem trọng người thầy.
    Đi từ nhận định bản thân:
    Tuổi thơ gắn liền với học đường. Các thầy cô luôn luôn và mãi mãi vẫn là hình ảnh đẹp, khả kính. Từ mẫu giáo đến hết THPT và Đại học.
    Sau này khi ra đời vào dạy học tại Đà Nẵng trước năm 1975, đứng ở vị trí một người thầy, tôi thấy mình càng biết ơn các thầy mà tôi đã được theo học và tôi càng cố gắng trong vai trò của một người đứng lớp nhiều hơn.
    Và tôi cũng cảm nhận được điều này qua những giờ lên lớp. Học trò yên lặng nghe giảng bài, không phá rối, không lơ đãng nói chuyện. Có hôm đến trường, nhiều em đứng dàn hàng ngang trong hành lang chơi đùa nhưng khi chợt trong thấy các thầy, cô từ xa đang đi qua, các em đã nép mình vào một bên, nhường lối, lễ phép chào.
    Giáo dục Việt Nam để lại biết bao nhiêu hình ảnh người thầy tài đức vẹn toàn.
    Sở dĩ đào tạo được những người có năng lực và đức độ là nhờ vào những yếu tố nào?
    Đó là nhờ vào một nền giáo dục được vận hành hệ thống có tính chặt chẽ, nghiêm chỉnh, theo các cấp học và được đào tạo chuyên ngành mới có được những người tài, đức phục vụ cho công việc giảng dạy.
    Công việc đào tạo đó không phải là sự đơn điệu của một trường là trường Đại học sư phạm mà thật sự phải được chuẩn bị từ các cấp học phổ thông. Nói cách khác, sinh viên khi bước vào các trường đại học thì kiến thức tương đối đầy đủ, có khả năng hành trình bước tiếp theo ở đại học.
    Khi vào Đại học, HS đã thật sự được chọn lọc kĩ qua hai kì thi tú tài 1 và tú tài 2. Sau năm 1970, chỉ tập trung vào kì thi tú tài 2 (tú tài toàn phần). Điều quan trọng là chất lượng, không phải là số lượng. Có năm kì thi tú tài 2 tại Đà Nẵng chỉ đạt được tỉ lệ đổ là 15%.
    Chúng ta cần lưu ý kế hoạch tổ chức kì thi tú tài 2 trên toàn quốc:
    Tất cả các giáo sư đi coi thi, hoặc đi chấm thi đều được xáo trộn từ tỉnh này qua tỉnh khác. Ví dụ bản thân người viết, mỗi năm đều vào chấm thi tận Sài Gòn, coi thi tại Quảng Ngãi hoặc Sài Gòn. Chính sự xáo trộn này làm cho vấn đề gửi gắm, chạy điểm trở nên khó, hạn chế tiêu cực, cho dù ngân sách chính phủ rất tốn kém. Thời đó bài thi được chuyển về 2 trung tâm thi là Huế và Sài Gòn
    Mặt khác, kì thi được tổ chức 2 trong 1, nghĩa là cho dù bạn là thí sinh tự do, quân nhân, bạn học lớp đêm hay lớp ngày, bạn cũng đều tham dự một kì thi được tổ chức chung duy nhất trên toàn quốc. Do đó không có sự phân biệt bằng chính quy với bằng bổ túc hay bằng hàm thụ. Điều này loại trừ vấn đề phân biệt bằng cấp.
    Do đó khi vào Đại học, chỉ cần bằng tú tài 2, HS có quyền ghi danh học các trường Đại học như Văn khoa, Luật khoa, Khoa học mà không cần thi tuyển. Chỉ những trường đại học đào tạo chuyên môn mới phải thi thuyển như Sư phạm, Y khoa, KĨ sư, Dươc, …
    Hàng năm, mãn khóa, căn cứ vào thống kê của Nha trung học, theo tỉ lệ yêu cầu của từng tỉnh , thành phố, trường, Bộ Giáo dục sẽ ra quyết định cho các sinh viên tốt nghiệp về nhận công tác giảng dạy tại các trường, ưu tiên cho các sinh viên tốt nghiệp loại giỏi để sinh viên chọn nhiệm sử…
    Bên cạnh đó các trường đại học đào tạo cử nhân như Văn khoa, Luật khoa, Khoa học, khi tốt nghiệp, nếu sinh viên có nhu cầu giảng dạy, bằng đơn xin trực tiếp qua Bộ Giáo dục hoặc thông qua trường đề nghị, Bộ ra quyết định dưới hình thức GS tư nhân dạy giờ, với quyết định này, Bộ Giáo dục giải quyết được nạn thiếu giáo sư tại các trường.
    Nhìn chung, với chế độ đào tạo, nhân tài, người có năng lực được chọn lọc và không bỏ sót.
    Về kinh tế: Tất cả các giáo viên mẫu giáo, cấp tiểu học cũng như các giáo sư cấp 2, cấp 3 đều có hệ số lương tương ứng cho mỗi cấp. Các hệ số lương được tính phù hợp với điều kiện sống. Nói chung mức sống người thầy rất cao. Trong đó chúng ta lưu ý có chế độ phụ cấp vợ (hoặc chồng), con (2 đứa). Tôi nhớ hệ số của GS đệ nhị cấp (như bản thân), ngạch trật khế ước, hệ số 490. Lương hàng tháng hoảng chừng 30.000 đồng tiền VNCH, giá vàng lúc bấy giờ năm 1974 là 30.000 đồng/lượng. Do đó người thầy yên tâm dạy học trò, Khi mức sống người dạy học cao thì vấn đề tiêu cực sẽ hạn chế.
    Cần biết môi trường giáo dục trước năm 1975. Hệ thống các trường bao gồm 3 loại trường: Trường công lập, trường bán công, trường tư thục và trường dạy ban đêm. Tuyệt nhiên không có mô hình kiểu dạy thêm, học thêm tràn lan như sau 1975 mà mỗi giáo viên có một trường học ở nhà.
    Các đại học bao gồm đại học công như Đại học Văn khoa Sài gòn, Huế, Đại học khoa học Sài gòn, Huế, Đại học y khoa Sài gòn, Huế, Đại học Sư phạm Sài Gòn, Huế, Đại học kĩ sư Phú Thọ Sài Gòn, Đại học Nông Lâm Súc Huế, Các Đại học tư bao gòm các khoa như Đại học Vạn Hạnh, Minh Đức, Cao Đài, Đà Lạt, …
    Điểm nhấn quan trọng nhất là các trường sư phạm đào tạo giáo sư, giáo viên, ngoài Đại học Sư phạm quốc gia Sài Gòn, Đại học Sư phạm Huế, chính phủ mở thêm các trường sư phạm cấp tốc sau đây, hệ 2 năm, hệ 1 năm để đáp ứng nhu cầu cho dân, đó là sư phạm Quy Nhơn, Đà Lạt, Nha Trang, Vĩnh Long, Mỹ Tho, Cần Thơ, Long Xuyên, Ban Mê Thuột
    Như vậy mỗi giáo viên hoặc mỗi giáo sư thường dạy trường chính của mình là công lập (trường chính phủ) cộng thêm dạy trường tư, nếu muốn và được các chủ trường tư mời. Ngoài ra tuyệt nhiên không có chuyện dạy thêm như bây giờ.
    Và khi thầy đã ra thầy thì trò cũng ra trò, đó là một quy luật.
    Trước mắt học sinh, đừng bao giờ để thần tượng thầy bị sụp đỗ, và điều đó đã được xây dựng, giữ vững trong môi trường giáo dục trước năm 1975.
    Tuy nhiên do hoàn cảnh chiến tranh, một vài vết đen vẫn xảy ra:
    – Năm 1965, tại Hội đồng thi tú tài 2 Nha Trang, một thí sinh quay tài liệu đã bị giáo sư Trần Vinh Anh bắt gặp, lập biên bản, thí sinh này đã đâm chết giáo sư Anh tại một quán ăn.
    – Một vài hiện tượng quấy rối, đe dọa giám thị ở một số Hội đồng thi tại Quảng Ngãi năm 1974, do Thương phế binh có con em đang thi, quay tài liệu bị giám thị bắt gặp, lập biên bản, nhưng rồi cũng không có gì đáng tiếc.
    Nói chung, môi trường giáo dục miền Nam trước 1975 không có những vụ bạo hành, những việc đáng tiếc xảy ra nhan nhãn như bây giờ giữa Thầy và Trò.
    2. Chân dung người thầy sau 1975
    2.1 Những sự việc đáng báo động:
    Sau năm 1975, mặt bằng giáo dục hoàn toàn bị rối loạn, môi trường giáo dục bị ô nhiễm. Cụ thể:
    a) Giáo viên hiếp dâm, mua dâm, gạ tình học sinh
    b) Giáo viên đánh đập học sinh, học sinh hành hung thầy, tạt acit thầy.
    Truy cập trên mạng, chúng ta sẽ tìm thấy không biết bao nhiêu sự việc đã xảy ra như đã nói trên dây.
    2.2 Thử tìm nguyên nhân
    – Chính phủ chỉ tập trung về lượng, không quan tâm đến chất, đào tạo giáo viên theo kiểu đại trà. Do đó giáo viên thực và giả lẫn lộn, con sâu làm rầu nồi canh. Khi một chủ thể nhận thức yéu kém thì không còn phân biệt được điều thiện với điều ác. Nói như Socrate không ai làm điều ác một cách có lý.
    – Về mặt kinh tế, nhà nước không đảm đang nỗi lương. Dẫn đến mức sống giáo viên thấp, giáo viên phải làm đủ cách để tồn tại kể cả hy sinh phẩm giá, nhân cách.
    – Nhà nước thấy rõ được vấn đề lương bổng của giáo viên không bảo đảm cuộc sống do đó thả nỗi việc dạy thêm, từ đó phát sinh những tệ hại làm ảnh hưởng đến nhân cách của thầy.
    – Giáo viên được đào tạo không tốt, khi ra trường đi dạy, một số không có năng lực, vô trách nhiệm tạo nên hình ảnh xấu đối với học sinh.
    – Do chế độ báo cáo thành tích, giáo viên cho điểm ảo học sinh , dẫn đến việc HS coi thường việc học, không cần học điểm vẫn cao, từ đó phát sinh tính tự cao, xem thường thầy.
    – Quyền lực chính trị can thiệp Giáo dục, tạo ra một số con em cán bộ , con mấy ông quan to, đi học nước ngoài, về đảm nhận công tác giảng dạy, thực chất không tài đức, làm ảnh hưởng đến môi trường giáo dục.
    – Vấn đề mua bằng chạy điểm quá phổ biến, học giả, bằng thật, thi bằng tại quán trở thành chuyện bình thường trong xã hội. Xã hội nhìn người thầy qua lăng kính hoàn toàn tiêu cực.
    – Đất nước có quá nhiều tiến sĩ, nhưng tìm cho ra ông tiến sĩ thực thì hơi khó. Xã hội nghĩ sao về vấn đề này. Trách nhiệm thuộc về ai?
    – Cùng những người đó, cũng là thầy và trò đó, nhưng sau 1975 “cả thầy và trò đều dắt nhau đi xuống, xuống đến thê thảm, xuống đến mất nhân cách” (theo nhận xét của Ô. Nguyễn Văn Lục) , đó là vì do sự giao thời giữa hai hoàn cảnh, hai môi trường giáo dục.
    Một bên hình ảnh người thầy rất được trọng vọng, một bên người thầy phải đứng chầu chực sắp hàng khệ nệ chờ được lãnh: 13 kg gạo, vài lon sữa, kg đường. Thử hỏi làm sao không bị sốc. Rồi kinh tế xuống dần, người thầy cũng như trò đều gặp nhau ngoài chợ trời hoặc trò gọi xe thồ, nhưng kìa: “Ê thồ – Ô thầy!”
    – Vấn đề dạy thêm – Học thêm:
    Đây là nguyên nhân dẫn đến sự phá sản của thầy: Hiện nay đã trở thành một nếp quen, không bỏ được, cho dù mức sống của thầy đã được nâng cao do mặt bằng xã hội. Tất cả các môn học đều được giáo viên kéo học sinh về nhà buộc học thêm. Học sinh nào không đi học sẽ bị giáo viên cho điểm yếu tại các bài kiểm tra ở lớp. Khi phụ huynh đến thắc mắc. Giáo viên trả lời thẳng: “Tại em không học thêm!”
    Thực chất các giáo viên dạy thêm như thế nào?
    Các Gv giải thích bài và giải sẵn các bài tập trong sách giáo khoa tại buổi học thêm. Sau đó đến lớp GV ra bài tập trở lại các bài GV đã giải sẵn tại buổi học thêm. Như vậy học sinh nào đi học thêm đương nhiên được điểm cao hơn học sinh không đi học thêm. Tình trạng này kéo theo một tệ nạn khác: Các GV chỉ dạy qua loa lấy lệ ở lớp. Khi dạy thêm ở nhà, GV dạy kĩ hơn.
    Tình trạng trên làm phụ huynh ta thán. Họ phải tốn tiền cho hai nơi: Học phí tại trường và học phí trả riêng cho GV. Trong hoàn cảnh đó hình ảnh GV làm sao là biểu tượng tốt đẹp với học sinh?
    – Ngày 20/11:
    Ngày tôn vinh Thầy, ngày nhà nước hô hào học sinh nhớ ơn thầy, cô, đi thăm và tặng quà thầy, cô.
    Trong thập niên 80, giai đoạn khốn khó. Quà học trò mua tặng thầy, cô thường là một bộ ly nhỏ, 6 cái, một gói vị tinh, một kí đường, …Các thầy, cô những năm đầu còn vui vẻ nhận quà, nhưng với thời gian, thầy, cô bắt đầu chán. Có người gợi ý những món quà khác cao giá hơn: xấp vải, quần rin,… Chuyện kể, một GV trẻ, sắp đến ngày 20/11, GV này nói trước lớp: “Ê! Tụi bay đừng mua mấy cái ly tặng thầy nghe! Có tiền tụi bây đưa thầy uống cà phê quách!”
    Hiện nay kinh tế phát triển, kéo theo đại bộ phận GV ở thành phố có mức sống khá hơn trước. Các GV được phổ biến cho học trò, không được mang quà tặng thầy, cô nhân ngày 20/11 nũa. Học trò ngày đó chỉ được đến thăm thầy, cô và tặng hoa!
    Tuy nhiên hiện tượng quà cáp vẫn còn trong một số phụ huynh lắm tiền nhiều của, dùng tiền để mua điểm.
    Có thể tóm tắt: Ngày 20/11 = Hoa + phong bì
    Theo nhà văn Tạ Duy Anh: “Khi xã hội trở nên vụ lợi, trở nên thực dụng, trở nên tàn nhẫn, tình cảm con người không còn thiêng liêng, những giá trị thiêng liêng không còn được đề cao nữa thì mọi thứ đều rẻ rúng chứ đâu chi tình thầy trò”

  • 269. CUA BÒ NGANG  |  April 10th, 2011 at 19:36

    SƯ THỰC LÀ THẾ, ĐÁNG BUỒN THAY !!!

  • 270. TẠ TỐN  |  April 11th, 2011 at 08:00

    NÓI THẾ MÀ KHÔNG PHẢI THẾ ĐÂU…TẠI ĐỊA PHƯƠNG TẠ DẠY …TOÀN LÀ NHỮNG NGƯỜI NÔNG DÂN THUẦN TUÝ (50% NGƯỜI KINH 50% NGƯỜI JARAI.)..VÀ CHO ĐẾN NAY …20-11 HẰNG NĂM …GIÁO VIÊN NGON LÀNH NHẤT LÀ ĐƯỢC TẶNG HỌC SINH TẶNG CHO NHỮNG HOA HỒNG NHỰA HOẶC XỊN LẮM LÀ CUỐN SỔ TAY DÙNG ĐỂ ĐI HỌP THÔI !!! THẾ MÀ KHÔNG PHẢI THẾ ĐÂU …NƠI TA NÓI ĐẾN KHÔNG XA THỊ XÃ AYUN PA LẮM ĐÂU ,ĐÓ LÀ XÃ IAPENG…( CHỈ CÁCH 10 KM ĐƯỜNG QUỐC LỘ TỪ THỊ XÃ ĐI PLEIKU ) .MỜI CÁC BẠN CỨ GHÉ THĂM TRƯỜNG T.H KPĂKLƠNG ..
    ………………………………………….CẨN BÚT .
    ……………………………………………..TỐN ..

  • 271. CUA BÒ NGANG  |  April 11th, 2011 at 20:42

    thôi mà biện hộ làm chi
    cuộc đời nó thế có gì mà kêu…rêu
    làm thầy thời buổi hẩm hiu
    còn đâu cái thuở cầu kiều vàng son
    còn học…phụ phụ…con con
    bước ra khỏi lớp nó ton luôn thầy…

  • 272. CUA BÒ NGANG  |  April 12th, 2011 at 01:49

    HAI SẮC HOA TI-GÔN
    (Lời chánh)
    Nếu biết rằng em đã có chồng
    Trời ơi người ấy có buồn không
    Có thầm nghĩ đến loài hoa vỡ
    Tựa trái tim phai, tựa máu hồng
    TTKH
    Thơ họa theo cá tánh của mỗi người
    Phản ứng kiểu cổ điển
    Nếu biết rằng em đã có chồng
    Anh về lấy vợ thế là xong
    Vợ anh không đẹp như em lắm
    Nhưng cũng làm anh đỡ lạnh lòng
    Phản ứng kiểu kiếm hiệp
    Nếu biết rằng em đã có chồng
    Anh về luyện chưởng, tập võ công
    Mài dao, rèn kiếm cho sắc bén
    Ðể trảm tim em trả hận lòng
    Phản ứng kiểu tay bạc
    Nếu biết rằng em đã có chồng
    Thẳng đường Las Vegas anh cứ dzong
    Ðen tình đỏ bạc tha hồ hốt
    Có tiền mua tiên chơi thỏa lòng
    Phản ứng kiểu Samourai
    Nếu biết rằng em đã có chồng
    Anh về mổ bụng thế là xong
    Ruột, gan, phèo, phổi banh ra hết
    Tặng tiệc vu qui, nấu cháo lòng
    Phản ứng kiểu Terroriste
    Nếu biết rằng em đã có chồng
    Anh về đơn vị xách “cà nong”
    Thụt về hướng ấy vài trăm quả
    Bắn riết teo gân hết động phòng
    Phản ứng kiểu Django
    Nếu biết rằng em đã có chồng
    Anh đi kiếm hắn rủ ra đồng
    Ngon lành đấu súng phân thắng bại
    Nhục này phải thanh toán cho xong
    Phản ứng kiểu Lý Tiểu Long
    Nếu biết rằng em đã có chồng
    Tên này chắc có luyện nội công
    Biết dùng sinh khí, nhứt dương chỉ
    Khiến em sướng quá được đả thông
    Phản ứng kiểu tự an ủi
    Nếu biết rằng em đã có chồng
    Hên không mắc bẫy, lọt vào tròng
    Lấy về nhỡ dính nhầm chằng lửa
    Suốt đời phải chịu kiếp cùm gông
    Phản ứng kiểu dã tâm
    Nếu biết rằng em đã có chồng
    Anh cầu cho hắn sớm đi đon
    Trời xui đất khiến, đang khoái lạc
    Bỗng lăn đùng… bị thượng mã phong !
    Phản ứng kiểu hà tiện
    Nếu biết rằng em đã có chồng
    Anh thà ở vậy, khỏi mất công
    Em út làm chi thêm hao tại
    Bàn tay năm ngón cũng tạm xong
    Phản ứng kiểu chung tình
    Nếu biết rằng em đã có chồng
    Anh về tự thiến thế là xong
    Ðời vắng em rồi vui chi nữa
    Dứt nợ trần ai, tắt lửa lòng
    Phản ứng kiểu tu hành
    Nếu biết rằng em đã có chồng
    Anh còn gì nữa để chờ mong
    Phủi sạch bụi trần, đi theo đạo
    Chẳng làm linh mục cũng sư ông
    HAI SẮC HOA TI-GÔN

  • 273. ntt207  |  April 13th, 2011 at 09:42

    NẾU BIẾT NGÀY MAI EM LẤY CHỒNG
    ANH VỀ TỰ SÁT KIỂU “TRUNG ĐÔNG ”
    LỰU ĐẠN TRÊN TAY ANH RÚT CHỐT
    HỎI EM CÓ DÁM LẤY CHỒNG KHÔNG ?

    NẾU BIẾT NGÀY MAI EM LẤY CHỒNG
    ANH VỀ CƯỚI VỢ KIẾM “THẰNG CON ”
    MAI NẦY KHI CON TRAI ANH LỚN
    XUÔI CƯỚI CON EM RỬA HẬN LÒNG

  • 274. GIAHAMZUI  |  April 13th, 2011 at 10:48

    Nếu biết ngày mai em lấy chồng
    Lạy trời em lấy lẹ dùm anh
    Bánh chuối anh mua về van -vái
    Lạy em ,em cứ đi lấy chồng

    Nếu biết ngày mai em lấy chồng
    Trời đất có biết ! tôi mừng không
    Em về bên ấy xin mang tất
    Đường đễ cho tui phãi bận lòng

    Nếu biết rằng em đã lấy chồng
    Anh về tắm gội với xà bông
    Tình thù ngày cũ bây đi mất
    Ðể kẻ sang sông khỏi chạnh lòng

    Nếu biết rằng em đã lấy chồng
    Anh mừng biết mấy em biết không
    Bao năm quen biết, bao năm mệt
    Tính ra cũng khổ mấy năm ròng

    Nếu biết rằng em đã lấy chồng
    Không buồn, không trách chỉ ước mong
    Ðãi được chồng em nhậu một bữa
    Ðể cám ơn chàng lãnh dùm gông

    Nếu biết rằng nị đã lấy chồng
    Ngộ về ngộ bán nốt Hồng-Kông
    Mang tiền ngộ đổ vào Chợ-Lớn
    Lấy vốn đầu tư ngộ mát lòng

  • 275. ntt207  |  April 14th, 2011 at 10:28

    HÒ Ơ …………
    CÁ KHÔNG ĂN MUỐI CÁ ƯƠN
    CHỒNG MÀ CÃI VỢ RA ĐƯỜNG BƠM XE
    HÒ Ơ !!!!!!!!!!!!!!!!!
    TRÊN TRỜI CÓ ĐÁM MÂY XANH
    CHÍNH GIỮA MÂY XÁM CHUNG QUANH MẦY VÀNG
    NẾU MÀ EM LẤY PHẢI CHÀNG
    EM THÀ TỰ SÁT CHO CHÀNG Ở KHÔNG ??????

  • 276. TDN  |  April 14th, 2011 at 19:00

    Goi phone Free

    Tiêu đề: Gọi Điện Thoại vào Mỹ & Canada không tốn tiền

    Gọi Điện Thoại vào Mỹ & Canada không tốn tiền
    Hãng Google vừa chính thức loan báo bạn có thể gọi điện thoại từ PC (personal computer) để nối với bất cứ số điện thoại nào ở Mỹ & Canada không phải trả lệ phí nào.
    Câu hỏi : Người ở Việt Nam có thể gọi vào Mỹ & Canada được không ?
    Trả Lời : Không những người ở VN mà ở tất cả những nơi khác trên thế giới đều có thể gọi vào Mỹ & Canada không tốn tiền .
    Câu hỏi : Làm sao để có dịch vụ gọi điện thoại vào Mỹ & Canada không tốn tiền nầy ?
    Trả Lời : Dễ thôi, bạn hãy tạo cho mình một email của Google là Gmail, sau đó hãy vào download phần mềm tại đây :http://www.google.com/chat/voice/ .
    Sau khi download xong, bạn install vào máy, login vào Gmail và nhìn ở cột bên trái sẽ có một hình điện thoại và chữ CALL PHONE bấm vào đó sẽ có bàn phím bằng số và bấm vào bàn phím để gọi .
    Gọi số nước Mỹ & Canada nên nhớ chỉ cần gọi 10 số là đủ , không cần bấm số 1 đầu , không cần bấm số 00 + 1 nếu gọi từ Việt Nam .
    Ví dụ sau khi login vào Gmail thì bạn bấm chữ CALL PHONE rồi bấm vào 10 số như 408- 555-1212 408- 555-1212 408- 555-1212 408- 555-1212 .
    Công ty Google cho biết là dịch vụ nầy sẽ FREE cho tới cuối năm nay hoặc lâu dài tùy vào doanh thu.
    Công ty Google cho biết họ sẽ tính tiền rẻ cho những cú gọi qua những quốc gia khác để lấy tiền bù vào dịch vụ FREE cho Mỹ & Canada .
    Nếu bạn từ Mỹ & Canada muốn gọi về Việt Nam thì phải trả 9 cents cho 1 phút gọi còn bạn từ Việt Nam gọi qua Mỹ thì hoàn toàn miễn phí (FREE) .
    Ghi chú: Muốn gọi từ PC đến số điện thoại bàn, PC của bạn cần có speakers (loa) để nghe và Microphone để nói . hay Head set (Ear phone & Microphone)

  • 277. TDN  |  April 14th, 2011 at 19:39

    Cười chút chơi!

    Sau khi giảng về lòng vị tha, vị linh mục hỏi các giáo dân của mình ai sẽ sẵn sàng tha thứ cho kẻ thù. Khoảng một nửa trong số họ giơ tay lên.
    Chưa hài lòng, ông giảng thêm 20 phút nữa và hỏi lại câu hỏi cũ. 80% giáo dân giơ tay. Vẫn chưa hài lòng, ông giảng thêm 15 phút nữa và lặp lại câu hỏi trên. Nôn nóng vì đã quá trưa mà vị linh mục có vẻ vẫn muốn thao thao bất tuyệt, tất cả giáo dân đều đưa tay lên trừ một ông lão.
    – Ông Jones, ông không sẵn sàng tha thứ cho kẻ thù ư?
    – Tôi không có kẻ thù nào.
    – Thật lạ lùng. Thế ông bao nhiêu tuổi rồi?
    – 96.
    – Ông oi, ông hãy vui lòng lên đây và cho mọi người biết bí quyết để một người sống đến 96 tuổi mà không có một kẻ thù nào cả.
    Ông lão bước lên phía trước rồi từ từ quay lại:
    – Dễ ợt. Chẳng qua là tôi sống lâu hơn chúng nó thôi.

  • 278. TDN  |  April 14th, 2011 at 19:52

    CƯỜI CHÚT CHƠI 2

    Một người Nhật đi tìm tổ tiên của mình.

    Anh đi khắp thế giới tìm nhưng vô vọng.

    Cuối cùng anh đến ga xứ Huế ở Việt Nam.

    Anh nghe người ta nói chuyện:

    – Mi đi ga chi?

    – Tau đi ga ni.

    – Ga ni ga chi?

    – Ga chi như ri?

    – Ga như ri mi lo ra đi.

    – Tau đi nghe mi!

    Anh mừng rỡ reo lên ” Đây chính là tổ tiên của người Nhật…kakakaka

  • 279. LNTĐ  |  April 16th, 2011 at 09:49

    GỞI ÔNG NHƠN Ú…
    Dạo này ông rảnh hơi nhiều
    Ăn no rững mở lắm điều ba hoa
    Tiếu lâm nặn óc…đẻ ra
    Thọt lét thiên hạ nhẩn nha chọc cười
    Chuyện tếu…rồi họa…thơ vui
    Ai ngờ “Nhơn lão” lắm tài thế a…
    Nhưng này…tui nói ông nha
    Vui thì vui thật nhưng mà… hơi cay !
    Ông đừng mượn chuyện “lá lay”
    Mà gây sự cố “bứt dây động rừng”
    Vui cười cũng phải dè chừng
    Đừng cười quá trớn dể…đứt dây lưng quần lắm nha !

  • 280. TDN  |  April 16th, 2011 at 19:45

    LNTD
    TDN này không có năng khiếu để ” nặn óc…đẻ ra
    ” được gì cả. Copy trên mạng chuyển vào blog để cho blog thêm vẻ xôm tụ.
    Hoàn toàn không có ý đụng chạm đến ai. Cám ơn LNTD nhắc nhở.

  • 281. DỊ NHÂN  |  April 17th, 2011 at 09:33

    Gởi LNTĐ , nhưng câu chuyện vui của TDN có gì đâu mà lão lo xa quá vậy
    Lão nên bớt suy nghĩ lung tung để được cười được trẻ trung lại như thời thơ ấu nha hì hì hì hì hì, ở đây tớ có câu chuyện vui về suy nghĩ lệch lạc trong chữ VIỆT không dấu nhé:

    TIẾNG VIỆT KHÔNG DẤU:
    Tin nhắn tiếng Việt không dấu của một cô gái gửi cho người yêu:
    “Anh oi ! ba ma em khong co nha, em dang coi quan, den ngay di anh, muon lam roi, tien the mua bao moi nghe, o nha toan la bao cu … ma thoi khong can mua bao dau, em vua mat kinh roi, khong nhin duoc nua anh oi, den ngay di … muon lam roi.”
    Chàng trai ( người yêu ) đọc tin nhắn mừng khấp khởi, mở cờ trong bụng, chắc phen này tha hồ … Chàng trai hiểu tin nhắn :” xin mạn phép không nêu ra cách đọc của chàng trai( người yêu)”
    Nhưng thật ra tin nhắn cô gái viết cho người yêu là :
    “Anh ơi! ba má em không có nhà, em đang coi quán, đến ngay đi anh, muộn lắm rồi, tiện thể mua báo mới nghe, ở nhà toàn báo cũ … mà thôi không
    cần mua báo đâu, em vừa mất kính rồi, không nhìn đựơc nữa anh ơi, đến ngay đi … muộn lắm rồi.”
    Tiếng Việt không dấu nguy hiểm thật.(ST)

    Gởi TDN
    Cậu cũng đừng buồn ,tính của LNTĐ hay gẹo nhau cho lòi chuyện ra để tám với nhau cho vui thôi , trong anh chị em lúc nào lão cũng “tình thương mến thương “ khà khà khà khà khà !

    **cảm ơn đời sớm mai thức dậy,cho ta thêm ngày nữa để yêu thương*

  • 282. CHÉM GIÓ  |  April 17th, 2011 at 10:42

    Trới ! trời ! mấy hôm nay sao khg thấy ai hò tiếp để đưa hơi với NTT 207 vậy hà ! chờ lâu quá Gió tôi tiếp sức rồi các lão (TT-LNTĐ)phụ họa theo nhé nhé:

    Hò … ớ….. ơ……
    sông sâu còn có kẻ dò !!!!!
    nào ai tin vợ …(mà) mấy ai tin vợ..để xây nhà cho (ớ ơ) to .
    hò.. ơi! ơ.. ớ.. ơi …..
    Trăm năm đã chắc đâu nào,
    Mà ai dài ngắn (mà) cặm sào nông sâu ?
    Trách mình chẳng trách ai đâu,
    Trách con sào ngắn,sông sâu(ơ) khó dò.
    ST
    *ai cười hở 10 răng giả*

  • 283. TDN  |  April 17th, 2011 at 18:57

    Người Việt Nam ta !
    6 nghịch lý mà Vietnam ta có thể tham khảo:

    1. Ai cũng có việc làm nhưng không ai làm việc
    2. Ai cũng không làm việc nhưng ai cũng có lương
    3. Ai cũng có lương nhưng không ai đủ sống
    4. Ai cũng không đủ sống nhưng ai cũng sống
    5. Ai cũng sống nhưng không ai hài lòng
    6. Ai cũng không hài lòng nhưng ai cũng giơ tay “đồng ý”

    Lượm trên mạng. Xin hỏi trúng hay trật.?

    TDN

  • 284. TẠ TỐN  |  April 17th, 2011 at 23:02

    TẠ TỐN TÔI XIN BÁI PHỤC …BÁI PHỤC CM 283
    …Một buổi họp …
    Thưa các ông ,các à ,các anh ,các chị …Hôm nay chúng ta họp để thông qua ….????!!!!!!!!!…sau đây tôi xin đọc danh sách . một là anh Vũ Như Cẩn ….trong thời gian qua anh….đã đạt …. có bằng cấp …..Bây giờ chúng ta cùng góp ý …
    -i:………………………………………………………
    ………………………………!!!!
    -Nếu không ai ý kiến cho biểu quyết : dạ !xin cám ơn 100%đồng ý …nhờ thư ký ghi biên bản .Kế tiếp là anh Hứa Văn Lèo ,anh ……anh….anh..mời bà con cho ý kiến ạ !……..
    -Dạ ! nếu không có ý kiển đóng góp ,cho xin biểu quyết ạ …Dạ ,cám ơn 100% Kế đến mà thôi …tốn thời gian của các bác quá …sau đây tôi xin đọc một lô can xông ..sau đó xin ý kiến chung cho đỡ tốn thời gian ….
    –………………………..%$#80_586|-==*&32!!! >>>…dạ đã xong xin cho ý kiến ạ !!!Dạ …xin cám ơn 100% đồng ý …Như vậy chúng ta đã nhất trí cao với số người trên …
    …………………………………………………CẨN BÚT .
    …………………………………………………TỐN

  • 285. CHÉM GIÓ  |  April 17th, 2011 at 23:03

    1. Ai cũng có việc làm nhưng không ai làm việc bậy
    2. Ai cũng không làm việc nhưng ai cũng có lương tâm
    3. Ai cũng có lương nhưng không ai đủ sống xin xỏ
    4. Ai cũng không đủ sống nhưng ai cũng sống dũng cảm
    5. Ai cũng sống nhưng không ai hài lòng nô lệ
    6. Ai cũng không hài lòng nhưng ai cũng giơ tay “đồng ý tự do”
    khà !khà !khà !khà !khà !khà !

    * Đâu lại không có chém gió … ai cười hở 10 cái răng giả hì hì hì hì *

  • 286. LNTĐ  |  April 18th, 2011 at 03:22

    nhìn quen nhau 4 thấy mê
    người qua kẻ lại khen chê giận hờn
    quay về Thăng tiến trống trơn
    buồn cho lữ khách xình tơn nơi nào
    bỏ lốc vắng chẳng ai vào
    hay là xóa sổ khỏi mời chào mất công…

  • 287. LÃO NGOAN ĐỒNG  |  April 18th, 2011 at 07:10

    HÒ O…Ơ….!!!
    GIÓ QUA CHƯ MỐ .GIÓ ĐẢO THUNG LŨNG HỒNG..
    NGHE NHỎ CÓ BỒ TẠ MUỐN DỨNG TIM
    PHẢI CHI NHỎ MUỐN BẮT “CHIM ”
    TẠ ĐÂY CŨNG DÁM LEO CÂY BẮT GIÙM .
    NHƯNG MÀ NHỎ LẠI MUỐN BỒ …
    TẠ ĐÂY HẾT SỨC…Ơ HÒ …
    TẠ ĐÂY HẾT SỨC XIN NHỜ DỊ NHƠN .
    NHỎ ƠI SAO NHỎ MUỐN NGHIỆT QUÁ CHỪNG .
    LỢI THÌ CÓ LỢI Ơ….HÒ
    LỢI THÌ CÓ LƠI ….
    NHƯNG CHÍ CÒN CÓ NƯỚU KHÔNG ?
    …………………………………CẨN BÚT .
    ………………………………………..TỐN

  • 288. DỊ NHÂN  |  April 18th, 2011 at 09:30

    Hò ! o ! ớ ! ơ ! !
    Ngoan Đồng ơi hỡi Ngoan Đồng ,,,,
    Nhỏ tui có bồ sao lão đứng tim ??????
    Phải chăng là lão im lìm …
    .ơ ! ơ ! hò !!!
    Phải chăng là lão im lìm …. thầm ơ ớ ơ thương
    Lỡ thương thì nói là thương
    Hà chi lại kéo Dị Nhơn dính chùm ……
    Dị Nhơn với nhỏ bạn thân
    Vui chơi từ bé ….
    ..ơ ! ớ ! hò !!!
    Vui chơi từ bé chừ già vẫn là ơ ! ớ.. bạn thân !!!!
    Hò !!!! ơ ! ớ… ơ
    Dài tay ngắt ngọn rau hành
    Hành đâu chẳng thấy ơ ! ơi !!!
    Hành đâu chẳng thấy (mà)con rắn bành nó phù ơ ớ mang .
    – thuyền mắt cạn rồi bớ ! ! ! ai cứu v…ớ….i kẻo không bơi kịp ACQN4 (624)rồi c ứ u c….ứ…..u !!!

    “hò vui là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hò vui
    Nếu ý hò vui đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của hò vui, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của hò vui ./. Thân ái”

    ***cảm ơn đời sớm mai thức dậy,cho ta thêm ngày nữa để yêu thương*

  • 289. ntt207  |  April 18th, 2011 at 10:19

    HÒ Ơ Ơ Ơ !!!!!
    DÒNG ĐỜI KHI ĐỤC KHI TRONG
    PHẬN NGƯỜI MANG KIẾP LONG ĐONG MỘT ĐỜI
    GẶP TÌNH NHƯNG CHẲNG PHẢI DUYÊN
    ÔNG TƠ SAO NỠ ………………HÒ Ơ ÔNG TƠ SAO NỠ TRÊU ĐÙA LÀM CHI
    HÒ ! Ơ Ơ !!!!!!!!!
    LÃO NGOAN SAO LẮM SỰ ĐỜI
    NHỎ NÀO “TỐT SỐ ” CÓ BỒ DZẬY …Ơ ….Ơ
    HÒ Ơ ..Ơ …….DỊ NHẬN MỚI THẬT BẠN HIỆN
    TRĂM NĂM TÌNH BẠN ….HÒ Ơ …..TRĂM NĂM TÌNH BẠN …………XIN ĐỪNG ĐỐI THAY …

    CHU CHOA HÒ VỚI HAI LÃO MỎI MIỆNG QUÁ
    HẸN LẦN SAU …HÒ TIẾP

  • 290. TẠ TỐN  |  April 18th, 2011 at 11:10

    HÒ …Ơ…XƯA NAY ĐỜI VẪN CÓ CÂU …CHẾT CHÙM…VUI VẺ …CHỨ CHẾT MỘT MÌNH ….HÒ Ơ…CHỨ .CHẾT MỘT MÌNH NÓ BUỒN Ớ THIU ….
    THUỞ XƯA CÒN BÉ TA CHƠI…
    BẮN BÙM XONG RỦ TẮM MƯA …CHỨ TẰM MƯA …..TỚI CHIỀU ..GIỜ ĐÂY TA VẪN BẠN HIỀN …..AI NÀO NÓI BẬY …Ơ AI NÀO XÚI BẬY ..TỰ MÌNH LÓ Ớ.Ớ Ơ…………..ĐUÔI .HÒ Ơ TẠI NHÂN KHÔNG NHÌN TRƯỚC …NGÓ SAU …NGẮT HÀNH MÀ ĐỂ …HÒ ….NGẮT HÀNG MÀ ĐỂ .” RẮN BÀNH “…NÓ ….HUN ….
    HÒ Ơ… AI BIỂU MI NÓI MI NẮM ĐẰNG …MỒM…
    ĐỂ TA …( RỒI SAO NỮA DN TẠ TA QUÊN MẤT RỒI ).
    HÒ Ơ …….XÊ EM HAI TÁM SÁU ƠI …HẾT XĂNG THÌ NÉP DZÔ LỀ …ĐỪNG CÓ XÚI BẬY …À…A….Ơ…ĐỨNG CÓ XÚI BẬY CÓ NGÀY MẠNG VONG ….
    …………………………………………..CẨN BÚT .
    ……………………………………………..TỐN .

  • 291. HƯƠNG THẦM  |  April 19th, 2011 at 04:35

    ĐỢI EM
    Đợi em về
    Nắng xế sông Ba
    Đợi em về
    Vàng khô mái tóc
    Em của tôi
    Một thời hay khóc
    Nét kiêu sa
    Thon thả dáng ngà
    Anh yêu thầm
    Chẳng dám nói ra
    Em bây giờ
    Là vợ người ta
    Em xa mãi
    Tròn thêm nỗi nhớ
    Em của tôi
    Một thời con gái
    Đã đi qua
    Bao mùa nhớ
    Mấy mùa thương
    Bao mùa phượng vĩ
    Rụng sân trường
    Em bây giờ
    Nhớ gì?
    Niên hạ cuối
    Em một thời
    Lòng anh dâu bể…
    Đợi em về
    Sim chín cả triền đê
    Em qua tôi
    Đầy thêm kỉ niệm
    Rong rêu buồn
    Phố núi chiều mưa
    Dấu chấm hỏi
    Lững lơ ngày tháng
    Anh một thời trót những đa mang…

  • 292. HƯƠNG THẦM  |  April 19th, 2011 at 04:50

    TẢN MẠN

    Gió trở lạnh cưa nỗi sầu tết bím
    Đan vào nhau như vần vũ sang mùa
    Đêm cô tịch hóa ta thành đá cuội
    Lăn giữa đời lì lợm vết chân chim
    Hơi thở như say tàn dư cõi tạm
    Kiếp phù sinh ba vạn sáu ngàn ngày
    Sắc rồi không xoay vần con tạo
    Một chút tình xô gửi gió mây..

  • 293. LNTĐ  |  April 19th, 2011 at 10:31

    GỞI LÃO NGOAN ĐỒNG
    NÈ NÈ ÔNG LÃO NGOAN ĐỒNG
    CHỈ CÒN CÓ NƯỚU MÀ LÒNG VÒNG NỌ KIA
    CÓ BỒ ÔNG CHẲNG CHỊU CHIA
    THÌ HỌ ĐI KIẾM CHỚ MẮC CHI ÔNG KHÌA
    THÔI THÔI ÔNG HÃY MAU DÌA
    CÙNG BÀ NỘI TƯỚNG CHUNG CHIA SỚM CHIỀU
    PHỤ DZỢ TRÁNG BÁNH CHO NHIỀU
    ĐỂ KỊP BỎ MỐI…ĐỪNG LIỀU NỮA ÔNG
    PHẬN GIÀ ĐỪNG CÓ BÔNG LÔNG
    CHẾT KHÔNG KỊP NGÁP ĐÓ NGHE ÔNG TẠ GIÀ.
    KHÀ KHÀ…KHÀ KHÀ KHÀ….HÔ BIẾN !

  • 294. NGÀY XƯA HOÀNG THỊ  |  April 20th, 2011 at 12:34

    lời hẹn cho ngày mai
    HẠT MƯA RƠI XUỐNG VƯỜN HỒNG
    THỜI GIAN RƠI XUỐNG NHỚ MONG ĐỢI CHỜ
    SAO TRỜI RƠI XUỐNG GIẤC MƠ
    TRÁI YÊU LƠ LỬNG , BAO GIỜ MỚI RƠI
    NỤ HỒNG HÉ NỞ BAN MAI
    CHÚT HƯƠNG TINH KHIẾT GỞI AI KHIÊM NHƯỜNG
    ƯỚC GÌ GỞI ĐƯỢC LÀN HƯƠNG
    ĐỂ KHI HOA RỤNG YÊU THƯƠNG CHẲNG TÀN

  • 295. ntt207  |  April 22nd, 2011 at 09:52

    ĐIỀU ƯỚC
    NẾU CÓ ƯỚC MUỐN TRONG CUỘC ĐỜI NẦY
    HÃY NHỚ ƯỚC MUỐN CHO THỜI GIAN TRỞ LẠI

  • 296. LNTĐ  |  April 27th, 2011 at 09:48

    Nàng Hương Võ lại chơi trò đánh tiếng
    Mới trình làng đã vội biến đi ngay
    Trốn ở đâu rồi mau xuất hiện…bà ơi
    Chơi xấu thế còn nói làm chi nựa ?
    Thôi bà ơi đừng có mà kèn cựa
    Bao bạn bè trên lốc đợi bà đây
    Đọc tin này mau lộ diện ra ngay
    Đừng lẫn tránh kẻo nữa mà chết ngộp…

  • 297. LNTĐ  |  April 28th, 2011 at 10:35

    chuyển từ email vừa nhận để cùng xem và suy ngẫm…
    Gặp nhau, đêm gió đẩy ngược xuôi
    Ngồi xa một chút cũng thấy vui
    Nhìn nét thân quen từng khuôn mặt
    Đã thấy đổi thay giữa cuộc đời

    Bạn của năm xưa không về được
    Bạn của ngày nay cũng vắng rồi
    Những chiếc ghế con còn bỏ trống
    Xích lại gần nhau cũng lạnh thôi

    Ly rượu mừng nhau vơi phân nửa
    Chìm tận đáy ly những khóc cười
    Thủy tinh trong suốt qua tầm mắt
    Rượu một dòng lại chảy nhiều nơi

    Tuổi cũng chưa cao, chân chưa mỏi
    Tình bạn còn nguyên chẳng bốc hơi
    Sương sớm chưa tan trời buổi sáng
    Đã chiều ớn lạnh tái vành môi

    Rót rượu cho nhau lòng đau buốt
    Bưng ly rượu nhớ mắt ai cười
    Gởi đến bạn xa tình chưa gởi
    Chỉ còn hương rượu đã phai phôi

    Có tiếc có thương dù ngắn ngủi
    Cũng đành cho gió cuốn mây trôi
    Đưa tay vớt tuổi non xanh biếc
    Thấy lá vàng khô sắp rụng rồi

    Ngợp trời mùa Hạ hoa rung nắng
    Lại chớm mây Thu xám đất trời
    Biết đâu sẽ ập mùa Đông đến
    Để lá bay theo những ngậm ngùi

    Dẫu biết ngàn năm sông vẫn chảy
    Một bờ sông lở, một bên bồi
    Vẫn nghe trong đám phù sa ấy
    Một dây thân ái đã đâm chồi

    Gặp nhau siết mạnh tay một chút
    Thiêng liêng tình bạn đã lên ngôi
    Giá như chưa hết bao nuớc mắt
    Chắc ngàn giọt lệ vội tuôn rơi

    Chỉ thương chiếc ghế còn bỏ trống
    Bạn không về nữa biết ai ngồi
    Biết đến khi nao mà hò hẹn
    Hay là tay trắng sẽ buông xuôi?

    Tôi viết bài thơ buồn độc vận
    Như một mình giữa bóng trăng soi
    Tôi nhặt miếng trăng rơi xuống cỏ
    Kết nên tình bạn sáng muôn đời.

    Trần Kiêu Bạc

    T

  • 298. PQL  |  May 3rd, 2011 at 10:15

    Vài dòng chia sẻ về một biến cố

    Ngày ….. Tháng…..Năm……

    Có lẽ hầu hết ai cũng có thể điền vào một con số nào đó vào khoảng trống trên . Một khi con số điền vào sẽ xác định vị trí chính xác thời gian vào một thời điểm nào đó.
    Tôi không muốn điền vào khoảng trống trên khi em thuật lại những mẫu chuyện trước những ngày giờ hấp hối cuối cùng của thị trấn năm xưa một vài ngày trước “tuần lễ khổ nạn “.
    Mỗi khi hoa anh đào chớm nở vào mùa Xuân tôi luôn liên tưởng về biến cố đó nhưng chưa bao giờ viết một cách sâu đậm ngoại trừ một vài lần trong những bài viết trước đây chỉ mang một tính cách khách quan .
    Em đã kể những ngôi làng nhỏ dọc theo ” thoát lộ kinh hoàng ” như những bãi tha ma . Chiếc cầu nỗi dã chiến giúp đoàn người di tản qua sông như những người Do Thái vượt qua biển đỏ ráo chân thời cựu ước . Trực thăng vận những con người khổ nạn chiến tranh tới một nơi tạm gọi an toàn . Em cũng không quên kể rằng phụ thân em bị trọng thương trong lần di tản đó nhưng nay không còn nữa .Một đoạn đường đầy dẫy tang thương và hãi hùng.
    Có lẽ tôi và em cùng những bạn bè khác đã cùng nhau trốn chạy chiến tranh trên tuyến đường đó nhưng chưa bao giờ có cơ hội gặp nhau lại .Một số bạn bè vượt thẳng bên kia bờ đại dương ngay sau biến cố . Một số khác vượt theo “hải trình” một vài năm sau đó .Một số đông còn lại tản mác nhiều nơi trên thôn quê và thị thành của đất nước và em là một trong những người đó .Riêng tôi sau khi vượt qua tuyến đường đó đã đi và tiếp tục đi không ngoắy đầu nhìn lại thị trấn mãi tới mùa Hạ năm qua khi trở về hội ngộ cùng bè bạn .Một thời gian quá lâu và quá dài hơn 2/3 quãng đường hiện hữu đời mình trên thế giới này .
    Tôi biết rằng em sẽ muốn hoàn tất những mẫu chuyện liên quan về biến cố khi gặp lại . Bẩm sinh con người thường hay nhậy cảm một cách sắc bén về kỷ niệm thời niên thiếu nhiều hơn lúc về chiều . Biến cố đó đã quyện trong tuổi thơ và có thể đã để lại một vài kỷ niệm đáng nhớ nào đó trong ký ức “đám trẻ” ngày xưa ở thị trấn.
    Em đã trở lại thị trấn một vài lần sau biến cố như muốn tìm lại di tích cảnh cũ người xưa nơi em sinh ra và lớn lên tại đó . Thị trấn đã thay tên và đổi chủ và có lẽ em đã không tìm lại được tất cả những gì mình muốn tìm . Và tôi cũng vậy khi trở lại mùa Hạ năm qua kỷ niệm thiếu thời ngày xưa ở thị trấn vẫn chưa được đầy đủ đền đáp .Tôi vẫn còn mang nợ tuyến đường ” thoát lộ ” năm xưa , dòng sông nhỏ nơi đã cung cấp ngưồn nước vào cơ thể tôi10 năm của một quãng đời chớm lớn và tất cả bạn bè đả có thời chia xẻ những kỷ niệm ở học đường và đoàn thể .
    Trải dài qua hai thời đoạn tiền hậu của một biến cố . Một thời gian cũng khá dài so với tuổi đời , em đã rong duỗi và lưu lạc trên một vài thị trấn để tìm một nơi an sinh cố định sau biến cố . Và cuối cùng bằng một sự may mắn khác thường em đã đặt chân đến trên một vùng đất viễn phương như để bù đáp lại hai thời đoạn gian khổ trước đây . Trong những mẫu chuyện tâm sự đầy sự tự tin tôi nghĩ rằng em đã chinh phục nhiều sự khó khăn trong cuộc sống tha phương này .
    Trước khi đặt chân đến vùng đất này chúng ta được bao phủ bằng nhiều ” nhãn hiệu ” khác nhau : Tị Nạn ( Refugee), Thuyền Nhân ( Boat People ) , Di Dân ( Immigrant), Thiểu Số ( Minority ) . Chúng ta không có vốn thặng dư đầu tư như những người giàu có nhưng chúng ta vẫn còn bản năng và nghị lực để tồn tại đứng vững giữa cuộc sống này . Những ” đám trẻ ” ngày xưa ở thị trấn hiện cư ngụ đất khách hoặc quê nhà đã cam trường chịu đựng những gian khổ và nhọc nhằn sau biến cố . Chúng ta đã mất mát quá nhiều ở tuổi thơ nhưng đã trưởng thành trong sự gầy dựng thế hệ kế tiếp .
    Nhân viết về một biến cố chợt nhớ đến một bài hát năm xưa với giòng nhạc
    “Con đường xưa em đi, vàng lên mái tóc thề, ngõ hồn dâng tái tê
    Anh làm thơ vu quy, khách qua đường lắng nghe chuyện tình ta đã ghi”
    Tôi biết chắc rằng con đường xưa em đi “Liên Tỉnh Lộ 7 “đã không vàng lên mái tóc thề nhưng đầy những kỷ niệm đau buồn của một tuổi thơ trong thời chiến loạn .Và trên tuyến đường đó không có khách qua đường lắng nghe một chuyện tình đã ghi nhưng đã chứng kiến nhiều khổ đau thảm kịch của những con người khổ nạn của chiến tranh.
    Có lẽ em đã có nhiều kỷ niệm buồn vui hơn tôi ở thị trấn năm xưa vào thời điểm biến cố . Và tôi muốn em điền vào khoảng trống trên ở đầu bài viết này .

    PQL

  • 299. Nay Cui  |  May 3rd, 2011 at 12:40

    Dấu binh lửa nước non như cũ
    Kẻ hành nhân qua đó chạnh lòng thương
    ( Cung Oán Ngâm Khúc )

  • 300. TDN  |  May 4th, 2011 at 07:48

    Bóc tờ lịch lại tháng tư … một thước phim quay về quá khứ … buồn đau
    … bạn bè … người thân …
    … người còn người mất … người bặt tin …

    Ngày tháng nắng mưa về rồi ngát tạnh
    Vết sẹo mờ năm tháng vẫn còn đau
    Phai phôi thời gian. Thôi quên nhớ ….ngày sau…..
    Quên cứ quên, nhớ cứ nhớ nghẹn ngào….

    ….qua đi qua đi dứt cơn đau. Chỉ mong người còn nhớ đến nhau….

    (NGUYÊN QUÂN)

  • 301. LNTĐ  |  May 5th, 2011 at 10:24

    Ta hụt hẫng nên nghi ngờ rất vội
    Em “ngây thơ ” nên vụng thói lọc lừa
    Bởi tập tành rào đón , đẩy đưa
    Nên tính trước mà vờ như “chợt nghĩ ..”

    Thôi cũng được , đời ta, ta lãng phí
    Còn đời em, rán sống kỹ nghe em !
    Dẫu đường trần nhiều lối cỏ nhung êm
    Nhưng đôi lúc cũng cần thêm sợi nắng

    Có những chiều mặt trời buồn, đi vắng
    Cỏ cùng mưa …dang díu, chẳng ai ngờ !
    Nắng chợt về, buồn rụng xuống thành thơ
    Thơ ủ gió, gom niềm mơ, đốt lửa !

    Thôi cô bé, chớ vờ ngây thơ nữa !
    Mắt tròn xoe , đóng kịch dở vô cùng :
    Ủa ! Ồ ! Ơ ! Vậy hở ? Có sao không ?
    (Hồn nhiên gớm, ngay từ trong giọng nói ! )

    Ta hụt hẫng nên nghi ngờ rất vội
    Em “ngây thơ ” nên vụng thói lọc lừa
    Ta dại dột, nên được ít hơn thua
    Nên thuở ấy em đùa, ta tưởng thật !

    Thơ NGUYỄN HÙNG.

  • 302. PBT  |  May 8th, 2011 at 10:28

    SÂN NHÀ VẮNG VẺ VẬY TA
    TRÔNG SAO HIU HẮT CỨ NHƯ LÀ NGHĨA TRANG !
    HƯƠNG THẦM ĐÂU CHẲNG SỬA SANG ?
    ĐỂ LỐC MAI MỘT…TỘI CỦA NÀNG ĐÓ NGHE…
    HAY LÀ BẬN “NẮNG” CÀ PHÊ
    LẠI CHĂM CHÁU NỘI CHẲNG CÓ GIỜ…PHUN CHÂU
    ANH HÙNG HÀO KIỆT ĐI ĐÂU
    THÁNH GIA THĂNG TIẾN…MẤT HẾT RỒI HAY SAO ?
    CHỮ NGHĨA THẦY DẠY,CÔ TRAO
    CẤT VÀO ỐNG QUYỂN HẾT HAY SAO DZẬY CÀ ???
    NHẮN CÙNG BẠN HỮU GẦN XA
    CHUNG TAY NUÔI LỐC…KẺO LỐC TA ĐI ĐỜI…
    NÓI LỜI THÌ GIỮ LẤY LỜI
    TÌNH THẦY NGHĨA BẠN…MỘT THỜI CHƯA XA
    MƯỜI BẢY THÁNG BẢY VỪA QUA
    CÒN GHI DẤU ẤN…SAO VỘI ĐÀ LÃNG QUÊN…

  • 303. TDN  |  May 8th, 2011 at 20:11

    Mẹ

    “Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ”

    Con sẽ không đợi một ngày kia
    Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
    Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
    Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
    Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
    Mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
    Ai níu nổi thời gian?
    Ai níu nổi?
    Con mỗi ngày một lớn lên
    Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
    Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

    Con sẽ không đợi một ngày kia
    Có người cài cho con lên áo một bông hồng
    Mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
    Mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
    Hoa đẹp đấy – cớ sao lòng hoảng sợ?
    Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
    Sống tự do như một cánh chim bằng
    Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
    Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
    Những bài thơ chất ngập tâm hồn
    Đau khổ – chia lìa – buồn vui – hạnh phúc
    Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
    Mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
    Ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
    Giọt nước mắt già nua không ứa nổi
    Ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
    Mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
    Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
    Mấy kẻ đi qua
    Mấy người dừng lại?
    Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
    Trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
    Ta vẫn vô tình
    Ta vẫn thản nhiên?

    Hôm nay…
    Anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
    Ngã nón đứng chào xe tang qua phố
    Ai mất mẹ?
    Sao lòng anh hoảng sợ
    Tiếng khóc kia bao lâu nữa
    của mình?
    Bài thơ này xin thắp một bình minh
    Trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
    Bài thơ như một nụ hồng
    Con cài sẵn cho tháng ngày
    sẽ tới!

    Đỗ Trung Quân
    (1986)

  • 304. Lãng Tử  |  May 10th, 2011 at 08:02

    LNTD ơi!

    Ngày xưa đi học tớ thường qua ngang qua cổng trường Thăng Tiến. Ngày ấy:

    “…Cái ông ni cứ dị chưa tề
    Sớm trưa hai buổi đi về
    Đưa với đón làm chj không biết…”

    Chừ thì tớ ghé thăm trường xưa nha LNTD, nha các bạn!

    Xin tặng các bạn bài thơ để…ra mắt:

    NỖI NHỚ

    Một chiếc lá chao nghiêng
    Là lòng còn vương vấn
    Những chiếc lá ưu phiền
    Lìa cành chiều thẳng đứng

    Gió heo may gợi buồn
    Nhớ – nỗi nhớ mênh mông
    Vàng thu, rơi chiếc lá
    Bé yêu ơi – không cùng!

    Ta về theo dấu lá rơi
    Trời thu thương nhớ, xa rồi ngày xưa?
    Yêu thương biết mấy cho vừa
    Lá rơi từng chiếc đong đưa nỗi buồn

    Trên cành, một chiếc lá
    Cố níu lại thời gian.

    Lãng Tử

  • 305. PBT  |  May 12th, 2011 at 09:22

    Vừa nhận được email báo tin buồn: Mẹ của bạn Sáng “ năm lèo” một cựu HS Thánh gia- Thăng tiến đã từ trần vào lúc 19 h ngày 11 tháng 5 năm 2011 tại Gò vấp.
    Xin kính gởi đến gia đình bạn lời chia buồn sâu sắc nhất, cầu cho linh hồn cụ bà sớm về nơi vinh phúc hưởng hạnh phúc muôn đời.

  • 306. LNTĐ  |  May 14th, 2011 at 07:17

    XÚC CẢM HÈ…

    Thời gian qua đi có bao giờ trở lại
    Ký ức một thời sẽ còn mãi trong ta
    Bụi thời gian dù có thể xóa nhòa
    Nhưng kỉ niệm không bao giờ vùi lấp
    Tuổi hoa niên là quãng đời đẹp nhất
    Nó còn hoài trong nỗi nhớ chúng ta
    Bạn, tôi, anh, tuổi tác có thể già
    Nhưng đừng để tuổi già làm mụ mẫm
    Đừng tự làm cho mình ra lẩm cẩm
    Để rồi quên một quá khứ thiên thần…
    Mỗi hè về ta lại thấy lâng lâng
    Khi nhìn thấy rừng Phượng hoa rực lửa
    Lại nhớ lắm về ngày xưa một thuở
    Tuổi học trò trong sáng đẹp như thơ
    Yêu chỉ để yêu bằng ánh mắt dại khờ
    Không vướng bận chút chi mùi trần tục
    Thư xanh trao nhau viết chưa ráo mực
    Nhưng cũng làm xao động chút tâm tư
    Mỗi mùa ve lại nói tiếng tạ từ
    Trang lưu bút dày lên từng nỗi nhớ
    Ép cánh phượng hồng trao lời nhắc nhở
    Khắc ghi hoài hình ảnh của ngày thơ…
    ………………………………………
    Buâng khuâng nhìn cánh phượng hồng
    Rơi trong hè vắng thấy lòng nao nao,
    Ngày xưa ép sách tặng nhau
    Bao nhiêu kỉ niệm thuở nào hiện ra
    Tiếc rằng ngày ấy đã xa
    Tuổi già trước mặt…ôi bao la buồn !
    Ngày đầu hạ 12/5/2011

  • 307. LQP  |  May 16th, 2011 at 09:28

    Nhận được tin từ Cha Thanh báo tin anh Giuse Đặng Văn Ngà vừa từ giã ra đi vào ngày thứ Sáu 13/05/2011 để lại một sự chia ly vĩnh viễn cho chị Phạm Hồng Hoàng là em ruột anh Phạm Hồng Hải cựu học sinh Thăng Tiến và những người thân còn lại .
    Xin tất cả bạn bè TG&TT ở quê nhà cũng như hải ngoại hợp lời cầu nguyện cho linh hồn Giuse sớm về hưởng phúc cõi trường sinh .

    PQL

  • 308. PQL  |  May 16th, 2011 at 09:40

    Xin thành thật chia buồn cùng chị Nguyễn Thị Chung , anh Nguyễn Năm và em Nguyễn Quang về sự ra đi của mẫu thân vào ngày 11/05/2011 vừa qua .
    Xin Thiên Chúa và Hiền Mẫu Maria sớm đưa linh hồn bà cụ về chốn an vui hạnh phúc muôn đời .

    PQL

  • 309. temnhemtrinho  |  May 16th, 2011 at 15:20

    Chúc mừng CCTT và con trai vừa thăng quan, tiến chức – hình đăng ở trang nhà.

  • 310. TDN  |  May 16th, 2011 at 19:15

    Xin gởi lời chia buồn đến Hải ,Nhật.

    “Xin cho một người vừa nằm xuống
    thấy bóng thiên đường cuối trời thênh thang”

  • 311. ntt207  |  May 18th, 2011 at 09:12

    XIN CHIA BUỒN CÙNG GIA ĐÌNH BẠN HẢI VÀ EM HOÀNG DÃ MẤT ĐI NGƯỜI THÂN YÊU
    XIN CHÚA VÀ MẸ SỚM ĐƯA LINH HỒN GIU SE VỀ HƯỞNG PHÚC AN LÀNH

  • 312. hương thâm  |  May 21st, 2011 at 21:19

    CHỐN ẤY TA VỀ
    Ta mê mãi trong vũng đời tê tái
    Lệ khóc đây một thưở lưu đày
    Ta đu bay đong đưa đời mưa móc
    Khúc nhạc đời như dạo phím nhạc hay
    Nhắn gió gửi mây nhắn tình nhân nghĩa
    Người chỉ đẹp khi lòng đầy nhân ái
    Đời chỉ vui khi hạnh phúc trao tay
    Gieo hạt đời hạt thiện hạt từ tâm
    Mỗi ngày qua ta gần về chốn ấy
    Xin đua chen gác lại phía con đường
    Vĩnh hằng em, chầm chậm mở đường bay
    Em chờ ta ngắt vội đóa vô thường…..

  • 313. hương thâm  |  May 21st, 2011 at 22:23

    DẤU HẠ
    Có một mùa hạ về
    Trên tầng cao ký ức
    Tuổi thơ buồn dấu mực
    Một thời tôi yêu em
    Mùa hạ vàng hoa cải
    Thắp đầy trên bến sông
    Em vô tình vô ngãi
    Con chim chích sổ lồng
    Hót buồn khan bến sông
    Giận tôi em lấy chồng
    Như vần thơ lỗi nhịp
    Vàng xanh màu cỏ dại
    Em giờ đã sang sông
    Run run mùa hạ cuối
    Em giờ có gì vui?
    Đời tôi còn lấm bụi?
    Nhớ em mùa hoa cải
    Khóc vàng trên bến sông
    Em có về thăm hạ
    Cho tôi gửi lời chào
    Miền thương yêu dấu cũ
    Đã qua rồi phù du…..

    Thăng tiến xin tặng bài thơ cho Lãng tử
    hổng biết ngày xưa you có love cô nào
    không nhỉ?

  • 314. Lãng Tử  |  May 23rd, 2011 at 06:13

    Nick bạn “hương thầm” – ta “thương thầm”
    Tuy “hương, thương” khác nhưng…cũng gần!
    Thửa ấy ngu ngơ và nhút nhác
    Nên tình vơ vẩn cứ đeo mang

    Cô bé trường Thăng Tiến
    Tóc buồn chấm ngang vai
    Chưa một lần hò hẹn
    Mà sao tim nhớ hoài

    Ta đi
    Từ
    Thửa Chiến chinh
    Đường xưa,
    Trường cũ
    Ngỡ mình chiêm bao.
    Em thôi học, có khi nào
    Trong mơ em thấy đường vào trường xưa?
    Bên đường
    Có gã đứng chờ
    Cầm lưu bút
    Cứ vu vơ
    Một mình.

    Lãng Tử

  • 315. Lãng Tử  |  May 23rd, 2011 at 06:20

    “Cô bé” trong bài thơ trên tớ vẫn còn nhớ tên. Tất nhiên “cô bé” ấy…không biết tớ là ai, nhưng có hề gì nhỉ – vì tớ là…Lãng Tử “thương thầm” mà lị! Hehe.

  • 316. LNTĐ  |  May 23rd, 2011 at 18:46

    ỐI CHÀ THIÊN HẠ RA THƠ
    THƠ BAY LOẠN XẠ NGẪN NGƠ TÂM HỒN
    NHẮC CHUYỆN CŨ…TUỔI HOÀNG HÔN
    ÔI CHAO LÀ NHỚ…BỒN CHỒN RUỘT GAN…
    HAY LÀ SẮP BỎ THẾ GIAN
    VỀ VỚI…GIUN DẾ, HỞI CHÀNG LÃO NÔNG !!!

  • 317. CHÉM GIÓ  |  May 24th, 2011 at 02:51

    CHUYỆN VUI :

    Noi theo gương tốt

    Cô giáo lớp 1 dạy học sinh:
    – Chúng ta cần phải phát động phong trào làm việc tốt. Từ mai trở đi, khi đến lớp mỗi em phải kể cho cô nghe một việc tốt nhé!
    – Thưa cô vâng ạ!
    Ngày hôm sau:
    – Em nào có việc tốt kể cho cô nghe.
    – Dạ thưa cô – một em đứng lên – Hôm nay em dẫmột bà già qua đường ạ!
    – Tốt, tất cả lớp phát huy học tập theo bạn nhé!
    Ngày hôm sau:
    – Nào, thế hôm nay những ai đã làm việc tốt?
    – Dạ thưa cô, hôm nay chúng em học tập bạn hôm qua và đều đã làm việc tốt ạ! – cả lớp đứng lên đồng thanh nói.
    – Vậy là rất tốt. Các em đã làm những việc gìnào?
    – Chúng em cùng dẫn một bà già qua đường ạ.
    – Tốt lắm! Nhưng tại sao có một bà già mà cả lớp cùng dẫn qua đường hả?
    – Dạ thưa cô, vì bà ấy… không thích qua đường ạ.
    “ST”

  • 318. TONA  |  May 31st, 2011 at 02:06

    NÓI HẾT CHUYỆN RỒI THÌ XIN MỜI ĐỌC BÁO :
    Dấu ấn Việt trong ngành y khoa Mỹ

    James H. Nguyễn, 28 tuổi, bác sĩ chuyên khoa tim tại bệnh viện University Medical Center (UMC), sẽ được khắc tên vào Bảng Vàng Danh dự Đại Học Santa Ana năm 2011.
    Hôm 20/5, tại sảnh đường Phillips Hall, đã diễn ra lễ tuyên dương bốn cựu sinh viên xuất sắc, xuất thân từ trường ĐH Cộng đồng Santa Ana; trong đó có một bác sĩ gốc Việt tên James H. Nguyễn. Anh đã tốt nghiệp hạng danh dự, với bằng cao đẳng môn sinh vật học năm 1998, khi chỉ mới 14 tuổi. Hiện, James là nghiên cứu sinh tại khoa Tim thuộc bệnh viện UMC tại thành phố Tucson tiểu bang Arizona.
    Khi được đặt vấn đề về một lời khuyên dành cho các bạn trẻ trong cộng đồng người Việt Nam, bác sĩ Nguyễn chia sẻ: “Nếu bạn mơ được thành công thì không gì có thể chia trí bạn được. Hãy đặt ra mục đích để thực hiện và đùng quên nguồn cội của mình”.
    Hôm 20/5, tại sảnh đường Phillips Hall, đã diễn ra lễ tuyên dương bốn cựu sinh viên xuất sắc, xuất thân từ trường ĐH Cộng đồng Santa Ana; trong đó có một bác sĩ gốc Việt tên James H. Nguyễn.
    Gia đình James H. Nguyễn qua Mỹ định cư tại thành phố Garden Grove vào giữa thập kỷ 1970. Anh lên đại học University of California, Irvine vào năm 14 tuổi và mỗi học kỳ anh đều lọt vào danh sách sinh viên xuất sắc của khoa trưởng (Dean’s List). Từ năm 2000 đến 2002 và cho đến khi được nhận vào trường y St. George’s University, anh làm phụ giáo môn sinh lý học tại ĐH Santa Ana.
    Ðiều kiện để được đề nghị vào Bảng Vàng Danh dự ĐH Santa Ana là tốt nghiệp trường này hoặc đã hoàn tất ít nhất 30 tín chỉ; có thành tích cá nhân hoặc xuất sắc trong ngành chuyên môn sau khi rời Santa Ana College; và có mặt tại lễ vinh danh. Truyền thống này bắt đầu từ năm 1955 với ba người được khắc tên kỷ niệm.
    Sau khi tốt nghiệp trường y năm 2006, James theo học chương trình bác sĩ nội trú kéo dài 3 năm tại Khoa Nội Khoa (Department of Internal Medicine) thuộc bệnh viện Orlando Regional Medical Center. Sau khi được Hội Đồng Nội Khoa Mỹ cấp chứng chỉ hành nghề, anh đảm nhận vai trò trưởng nội trú tại Khoa Nội thuộc bệnh viện UMC ở Tucson, tiểu bang Arizona từ năm 2009 đến năm 2010.
    Ngày 8/1 vừa qua, James Nguyễn là bác sĩ chuyên khoa tim trực tại bệnh viện UMC và đã giúp những nạn nhân của vụ bắn người hàng loạt tại Tucson, tiểu bang Arizona. Được biết, vào năm 2009, bác sĩ gốc Việt này vượt qua 420 thuyết trình viên đến từ những bệnh viện hàng đầu của Mỹ như Mayo Clinic và Walter Reed Army Medical Center, giành quán quân (National American College of Physicians Champion) với nghiên cứu so sánh phương pháp chụp quang tuyến đa chiều với phương pháp thử nghiệm gắng sức trên bệnh nhân đau ngực với mức nguy hiểm thấp (Multi-Slice Computed Tomography versus Stress Test on Low Risk Chest Pain Patients).
    Cũng ghi dấu ấn Việt trong ngành y khoa Mỹ và thậm chí là thế giới, năm 2010, GS Nguyễn Xuân Nam, Trưởng khoa Phẫu thuật Nhi và Giám đốc khoa Phẫu Hạn chế can thiệp (Minimally Invasive Surgery UCI) được tôn vinh là một trong những bác sĩ giỏi nhất nước Mỹ do các chuyên gia y tế của Trường Y ĐH Harvard bầu chọn.
    Nguyễn Xuân Nam sinh năm 1959 tại Nha Trang, trong một gia đình nghèo làm nghề đánh cá có đến 8 người con. Khi lên bốn tuổi, cậu bé Nam bị mồ côi mẹ. “Họ đều chết vì những chứng bệnh thông thường, nhưng không cứu được. Vì thế, tôi thầm nhủ lớn lên sẽ làm bác sĩ để giúp những người nghèo bị đau ốm”, GS Nam nói.
    Tháng 3/1978, Nguyễn Xuân Nam sang Mỹ và đến định cư tại Lincoln, Nebraska. Tốt nghiệp cử nhân năm 1987 với 2 bằng Toán và Hóa học, Xuân Nam đã đủ điều kiện thực hiện ước mơ học ngành y. Từ năm 1987 đến 1991, anh theo học chương trình (MD) tại trường Y khoa Creighton, Omaha, Nebraska, rồi học thêm 6 năm chương trình (residency in general surgery).

    Ra trường với tấm bằng bác sĩ, Nguyễn Xuân Nam không mở phòng khám như nhiều bác sĩ khác, mà dự thi tiếp vào ngành Phẫu thuật Nhi khoa (Pediatric surgery). Anh đã vượt qua gần 5.000 ứng cử viên, là những bác sĩ giải phẫu đã tốt nghiệp, để trở thành 1 trong 25 người được theo học tại trường ĐH Pittsburgh nổi tiếng về Nhi khoa ở Pennsylvania. Sau khi tốt nghiệp năm 1999, anh được UCI mời về làm trưởng khoa Phẫu thuật Nhi.
    Từ đó đến nay, GS Nam hoạt động trong lĩnh vực y tế và tham gia giảng dạy tại trường đại học nổi tiếng ở miền nam California. Ngoài công tác chuyên môn, Nguyễn Xuân Nam rất tích cực tham gia các hoạt động phục vụ cộng đồng. Anh cũng là chuyên gia Phẫu thuật Nhi khoa uy tín trong giới y khoa quốc tế.
    “Tôi mong sẽ có dịp được đem kiến thức chuyên môn về Việt Nam để giúp đỡ những bệnh nhân nghèo, nhất là trẻ em”, GS Nam tâm sự.

  • 319. TONA  |  May 31st, 2011 at 22:50

    Sao trang bên nầy bị ” ì lại ” lâu thế !!!
    Trang bên nớ xuất hiện nhiều nhà thơ ” quá chời ” có nhà thơ làm thơ đúng với nghĩa thơ, còn có nhà ” nửa thơ nửa văn ” kết hợp kiểu ” tân cổ giao duyên ” zui quá là zui .( xem không đụng hàng )
    Các bạn ơi tiếp tục khởi động bên ni # 319 bên nớ #777 rồi đấy !!!!!
    Có lẻ đến lúc phải mời lảo Tạ Tốn qua phối hợp với lảo Nhơn mập ” điều khiển chương trình “

  • 320. LNTĐ  |  June 1st, 2011 at 09:35

    GỞI QUÍ CỰU HỌC TG-TT
    Nghe ba mười chín kêu gào
    Tự nhiên mình thấy thế nào …đó nghen
    Thánh gia-Thăng tiến bao phen
    Làm mưa làm gió trời ghen mây hờn
    Bây giờ bỏ lốc trống trơn
    Chạy theo hàng ngoại xình tơn hơi nhiều
    Mình cũng đã góp tiếng kêu
    Chẳng ai hưởng ứng…mình tiêu tinh thần
    Thôi thì mặc kệ tha nhân
    Ai yêu thì góp, ai thấy cần thì vô
    Kêu làm chi cổ nó khô
    Để dành hơi hám xi xô trang người
    Buồn lòng lắm…các bạn ơi
    Thánh gia- Thăng tiến hết người rồi sao ?
    Sáu Tâm trốn ở nơi nao ?
    Thầy Lân cũng hết muốn vào rồi ư ?
    Thị Huệ tâm huyết có dư…
    Trần Lành khô cạn tâm tư rồi à ?
    Hương Thầm câu chữ mượt mà
    Bây giờ xếp cánh nằm nhà…ru con !
    Đắc Cẩm hay ví hay von
    Nay sao câm tịt chẳng còn tăm hơi ?
    Nay Cui cũng chán ngán rồi ?
    Quang Luyến hiền triết nay ngồi ở đâu ?
    Đức Nhơn…sắp đến tháng rồi
    Chuẩn bị nằm chổ hay sao dzậy cà ?
    Còn ai nữa…nhớ chẳng ra
    À à Hữu Ánh trăng hoa nơi nào
    Thị Tánh mê mãi…trăng sao
    Quên mình…cựu học, ôi chao là buồn
    Liên Hương chắc bận …đi buôn
    Cho nên bị đứt…dây chuông…hay là ?
    Kim Khanh…sợ lạnh rồi a ?
    Sao thấy chỉ có…Tô Na thay lời ?…
    Hỏi trời, trời lại hỏi tôi
    Ai mà biết được…sự đời thế ni
    Lập ra trang lốc để chi ?
    Hay là ta bán cho người phương xa ?
    Trăm năm trong cõi người ta
    Xây nhà hổng ở…vậy ta là gì ?
    Ham zui bay nhảy…nhà người
    Nhà mình bỏ vắng ôi trời buồn chưa !
    Vòng vo mãi có lẽ thừa
    Thôi xin stop… trời mưa rồi kìa…
    Xin chào các bác tui dzìa…bye bye !!!

  • 321. Lãng Tử  |  June 1st, 2011 at 10:21

    Xin tặng các bạn TG&TT.(Riêng về người có nick thangtien) bài thơ ngụ ngôn:

    VE VÀ KIẾN

    Hay lam hay làm ai bằng kiến
    Vốn lo xa được tiếng xưa nay
    Cong lưng vễnh đít suốt ngày
    Cõng khoai, tha lúa cất đầy trong kho

    Mùa đông tới ruộng khô, đất nẻ
    Gió bấc lùa, mưa té tát bay
    Trong hang lũ lũ bầy bầy
    Kẻ chơi tứ sắc người bày rượu, thơ

    Bên hàng xóm ve khô xơ xác
    Đói rụng râu phờ phạc…dáng ve
    Hát rằng:

    “…Nguồn cơn thật bối rối
    Một miếng cũng chẳng còn
    Ruồi bọ không một con
    Vác miệng chịu khúm núm
    Sang chị kiến hàng xóm
    Xin cùng chị cho vay
    Dăm ba hạt qua ngày
    Từ đây sang tháng ba…”

    Chuyện xưa thế, giờ đà đổi khác
    Cũng suốt ngày kiến vác với khuân
    Lo hai bữa rạc đôi chân
    Bán mặt cho đất đưa lưng cho trời

    Anh ve nọ được thời phù phép
    Giọng không hay nhưng nhép thì tài
    Cọng luôn cái mã đẹp trai
    Nên “fan” hâm mộ dài dài bên ve
    Đi một bước ngựa xe đưa đón
    Ở nhà cao cửa lớn xênh xang

    Hôm kia có chị kiến càng
    Đi xem ca nhạc bắt quàng…họ sang
    Tội chị kiến – ngỡ đồng hương
    Anh ve mắng ỏm: Đồ phường…nhà quê!

    Lãng Tử
    ptuuyen@yahoo.com

  • 322. Nay Cui  |  June 1st, 2011 at 12:46


    Lão Nông Tri Điền ơi! Ai dzậy?

  • 323. Lành  |  June 1st, 2011 at 16:52

    Sau mấy mươi năm xa cách, hai cô nữ sinh TT vừa gặp lai nhau. Nhìn mặt 2 nàng là các bạn thấy ngay đang vui cỡ nào. Còn một o nữa, nhưng thật tiếc vì cuộc hẹn bất ngờ nên không đến được. Nàng lùn lùn thì các bạn quá quen, còn cô cao cao lưng cong cong thì chắc lâu lắm rồi các bạn chưa gặp lại. Các bạn có biết ai đấy ko? Nhớ “nhìn rõ mặt nhau”, để nhỡ ra đường gặp nhau còn nhận ra người quen nhe các bạn.

  • 324. LNTĐ  |  June 1st, 2011 at 19:22

    ỐI TRỜI, O DUNG….SAO MÀ TƯƠI THẾ, XIN CHÀO !
    CHÚC MỪNG 2 BẠN GẶP LẠI NHAU, CÒN LIÊN HƯƠNG ĐÂU ?

  • 325. LNTĐ  |  June 2nd, 2011 at 08:58

    Dù cho xa cách bao năm
    Thoạt trông đã bắt hình dong ngay à !
    Nguyễn thị Dung chứ ai xa
    Lưng gù cằm lẹm…có nước da trắng hồng
    Xa Phú…từ thuở trăng rằm
    Nay đà…mấy chục năm ròng trôi qua
    Trông hình…nay đã khác xa
    Nhưng mà cái nét vẫn là…em Dung
    Có điều…người có nhớ không ???
    Bến đò năm cũ, giòng sông thuở nào.
    Hì hì nói tớ nghe nào
    Đáp án có đúng không dzậy ? thôi chào Nay Cui
    Gặp em nói tớ nhắn lời
    Gởi thăm “Cô bé” hẹn ngày đoàn viên…
    Trần…Lành cười rất có duyên…
    Cười tươi như thế…đáng thuyền quyên 2 nàng.

  • 326. Nay Cui  |  June 2nd, 2011 at 14:32

    Bái phục LNTĐ về 2 chữ “thuyền quyên 2 nàng”. Thật sự cách đây không lâu, đọc câu thơ của Bùi Giáng:

    “Hãy mang tôi tới giữa đời
    Giết tôi chết giữa cõi đời mốc meo
    Hãy mang tôi tới nắng chiều
    Giết tôi chết giữa một chiều khe mương
    Hãy mang tôi tới dặm trường
    Giết tôi chết giữa con đường bơ vơ
    Hãy mang tôi tới bất ngờ
    Giết tôi ngẫu nhĩ trong giờ ngẫu nhiên
    Hãy mang tôi tới diện tiền
    Giết tôi chết giữa người thuyền quyên kia”

    (Sa mạc trường ca, Cầu nguyện Ca -BG)

    Tôi không hiểu chính xác thuyền quyên là gì? Mặc dầu đã nghe từ nhỏ như: Phận gái thuyền quyên, v.v…. Xem tự điển Hán Việt thì không thấy. Sau này vô tình đọc Vũ Bằng thì mới biết thuyền quyên là chữ đọc trại của “thiền quyên”. Trong tự điển thì có thiền quyên.
    Lảo Nông đâu chỉ có biết ruộng vườn, thuốc lá mà còn một bụng chữ. Hèn gì ! Hôm hội ngộ thấy nhà nông gì mà bụng tròn lẵng cứ như bụng phú nông.

  • 327. TDN  |  June 3rd, 2011 at 23:50

    Một đời người trung bình sống bảy mươi năm, nhưng cho dù sống tám mươi, chín mươi hay một trăm năm cũng chỉ có một thời tuổi trẻ và khi qua đi, tuổi trẻ sẽ không bao giờ trở lại.

    Trần Trung Đạo

  • 328. TONA  |  June 4th, 2011 at 09:12

    CÓ THỂ BẠN CHƯA BIẾT

    .ĐÂY LÀ HIỆN TƯỢNG CHÚNG TA CHỈ THẤY VÀ SỐNG TRONG ĐÓ MỘT LẦN TRONG ĐỜI MÌNH

    Lịch tháng Bảy, 2011
    CN Hai Ba Tư Năm Sáu Bảy
    1 2
    3 4 5 6 7 8 9
    10 11 12 13 14 15 16
    17 18 19 20 21 22 23
    24 25 26 27 28 29 30
    31

    Năm nay tháng Bảy có 5 ngày thứ Sáu, 5 ngày thứ Bảy và 5 ngày Chủ Nhật. Điều này chỉ xuất hiện một lần trong 823 năm.

  • 329. TONA  |  June 4th, 2011 at 09:22

    Đề nghị admin điều chỉnh # 328
    – 3 4 5 6 7 8 9 thứ tự trên 10 11 12 13 14 15 16
    – 1 2 trên 8 9
    – 31 dưới 24

  • 330. TONA  |  June 4th, 2011 at 09:25

    # 328 Khá ly kỳ phải không? Còn nữa nè Đọc tiếp chơi
    Năm nay có những ngày rất đặc biệt
    1/1/11, 1/11/11, 11/1/11, 11/11/11 và thêm không kém phần ly kỳ nữa như sau…
    Lấy hai con số cuối cùng của năm sinh của bạn (ví dụ sinh năm 1980 thì lấy số 80) cọng với số tuối của bạn năm nay (sinh 1980 thì năm nay là 31 tuổi)
    Kết quả sẽ luôn luôn là 111 cho tất cả mọi người trên thế giới. (80+31=111)

  • 331. GIAHAMZUI  |  June 5th, 2011 at 02:10

    Bạn cô làm sao em biết được
    Giờ học lịch sử, cô giáo gọi Tèo lên trả bài: “Em có biết Nguyễn Trung Trực không?”
    – Dạ không!
    – Em có biết Nguyễn Đình Chiểu không?
    – Dạ không!
    – Vậy em có biết Nguyễn Huệ là ai không? – Bực tức cô giáo quát.
    – Dạ không!
    – Em không thuộc bài, 1 điểm.
    Tèo không bằng lòng nên hỏi cô giáo:
    – Cô có biết Lê Văn Tý không?
    – Không!
    – Cô biết Trần Văn Bi không?
    – Không!
    – Vậy cô có biết thằng Trọc ở xóm em không?
    – Làm sao cô biết được!
    – Vậy tại sao cô cho em 1 điểm? Bạn của em cô còn không biết thì làm sao em biết bạn của cô được.
    – ???????????????

  • 332. TONA  |  June 10th, 2011 at 10:58

    ÔI SAO MÀ VẮNG VẺ THẾ !!!!
    RÁNG ” LẾT ” HƠN 30 NGÀY NỮA ĐẾN NGÀY KỶ NIỆM 1 NĂM ” NHỚ NGÀY HỘI NGỘ ”
    LÚC ẤY ĐÓNG CỬA CŨNG ĐƯỢC

  • 333. TONA  |  June 11th, 2011 at 01:53

    TIN BUỒN
    Xin báo tin buồn thân mẫu của Phạm bá Tài ( LNTD )
    Maria Madalena NGUYỄN THỊ XUÂN MAI
    Từ trần hồi 6giờ sáng ngày 11 tháng 6 năm 2011
    Hưởng thọ 83 tuổi
    An táng tại nghĩa trang Đức Lập 8g sáng ngày 13 tháng 6 năm 2011

    Trân trọng báo tin .

  • 334. PQL  |  June 11th, 2011 at 02:42

    Thành thật chia buồn cùng Phạm Bá Tài , Phạm Thanh Ba và tất cả thân quyến . Nguyện xin Thiên Chúa và Hiền Mẫu Maria sớm đưa lình hồn bà cụ Maria Madalena về cõi trường sinh và hạnh phúc muôn đời .

    PQL

  • 335. ntt207  |  June 11th, 2011 at 05:42

    XIN CHIA BUỒN CÙNG GIA ĐÌNH ANH PHẠM BÁ TÀI VÀ BẠN PHẠM THANH BA
    XIN CHÚA VÀ MẸ SỚM ĐƯA LINH HỒN CỤ BÀ VỀ NƠI AN PHÚC

  • 336. Lành  |  June 11th, 2011 at 07:20

    Thành kính phân ưu cùng Phạm Bá Tài và gia đình.
    Cầu mong linh hồn cụ bà sớm vãng sinh cực lạc.

  • 337. Hương thầm  |  June 11th, 2011 at 21:14

    Thành thật chia buồn cùng gia đình anh
    TÀI . Cầu mong linh hồn cụ bà được tiêu diêu
    miền cực lạc.

    VĨNH HẰNG MẸ ĐI VỀ MỘT CÕI
    TRẦN GIAN CON CHÁU NHỚ NGÀN THU.

  • 338. ĐẮC CẨM  |  June 13th, 2011 at 05:10

    XIN THÀNH THẬT CHIA BUỒN CÙNG GIA ĐÌNH BẠN PHẠM BÁ TÀI

    NGUYỆN CẦU HƯƠNG HỒN THÂN MẪU BẠN HƯỞNG PHƯÓC THƯỢNG THIÊN NƠI CÕI VĨNH HẰNG NƯỚC CHÚA

  • 339. Pham thanh Tung  |  June 13th, 2011 at 10:20

    Thanh that chia buon cung ban Pham Ba Tai va quy quyen. Nguyen xin huong hon ba Maria Madalena
    som an nghi trong Chua muon doi.

  • 340. TDN  |  June 13th, 2011 at 20:23

    Xúc động khi nghe tin Mẹ của Anh Tài và Ba qua đời. Xin chia sẻ sự mất mát ,đau buồn cùng Anh Tài và Ba.
    Nguyện cầu linh hồn Bác đựơc mãi mãi yên nghĩ trên nước Chúa.

    Trương đức Nhơn

  • 341. TDN  |  June 15th, 2011 at 23:14

    Biển Đông Dậy Sóng Dậy Nước Non!

    Dậy sóng biển Đông dậy nước non!
    Nghìn năm lịch sử khắc ghi tròn:
    Quang Trung Kỷ Dậu gươm chưa ráo
    Hưng Đạo Đằng Giang cọc vẫn còn
    Cuồng vọng Bắc triều từng nát vụn
    Dã tâm Trung cộng phải suy mòn
    Việt Nam chữ S giang sơn đó!
    “Quyết Chiến” Diên Hồng rạng vết son!

    Từ Đà Thành
    (06/12/11)

  • 342. TONA  |  June 18th, 2011 at 19:04

    THƯ GIÃN

    Sau khi khám, bác sĩ bảo bệnh nhân: “Với biểu hiện như thế này, có thể khẳng định chắc chắn là anh đã bị nhiễm độc rất nặng”.
    – Trời ơi! Nguy hiểm quá! Vậy thưa bác sĩ, tôi bị nhiễm chất độc gì ạ?

    – Điều này chúng tôi chỉ có thể trả lời sau khi đã khám nghiệm tử thi.

  • 343. TONA  |  June 28th, 2011 at 01:19

    Không ai zô thì thư giãn TIẾP

    CUỘC GỌI CHO CẢNH SÁT
    Có 5 người sống cùng phòng, họ tên là: Ngốc, Não, Điên, Không Ai Cả và Ai Đó.

    Một hôm Ai Đó đã giết Không Ai Cả, lúc đó Não đang trong phòng tắm. Điên gọi điện cho cảnh sát và hỏi:

    – Đồn cảnh sát phải không?

    – Đúng rồi! Có chuyện gì vậy?

    – Ai Đó đã giết Không Ai Cả rồi!

    – Mày điên à?

    – Vâng tôi Điên đây.

    – Mày không có não chắc?

    – Não đang trong phòng tắm thưa ngài.

    – Đúng là đồ ngu ngốc.

    – Thưa ngài, Ngốc không có ở nhà ạ!

    – !!!!!!
    ST

  • 344. CHÉM GIÓ  |  July 5th, 2011 at 11:51

    TIẾNG LÓNG :
    Hai vợ chồng AI CŨNG CHÉM thường nói chuyện với nhau bằng tiếng lóng.
    Một hôm có bà Mẹ vợ từ quê N T lên thăm trong bửa cơm ACC liền hỏi vợ
    – Em ơi ! hồi nãy trong canh em có cho thuốc chuộc không?(bột ngọt)
    – Em cho rồi anh ạ !
    Bà Mẹ vợ nghe sự dối dáp của hai dứa con bèn có phần lo lắng,Bà nghĩ rằng tụi này chắc muốn thuốc cho Bà chết thế là trong bữa cơm dó Bà ko dám ăn và lấy lí do ko khoẻ trong người. Đêm đó ngũ không được vì sợ , sáng hôm sau Bà liền bảo với hai vợ chồng ACC là ra về sớm vì tới mùa gặt lúa nên không thể ở lâu được .Hai vợ chồng ACC giữ Mẹ mãi chẳng được, ACC liền bảo vợ vào phòng và hỏi:
    – Em còn đạn không cho Mẹ vài băng(tiền)
    – Dạ anh yên tâm em biết tính mà
    Bà Mẹ dứng rình bên ngoài nghe hết sợ quá Bà liền thu xếp quần áo ba chân bốn cẳng chay ra bến xe. Người con Dâu thấy vậy hối hả chạy theo sau vừa chạy nàng vừa nói
    Mẹ ơi! chờ con với cho con gởi mấy quả lựu đạn về cho Bố…………(trái cây)
    Bà mẹ ko dám quay đầu cứ thế vắt giò lên mà chạy.
    **** Vì chuyện tiếng lóng nầy mà lâu nay AI CŨNG CHÉM chạy mất dép luôn hay sao khg thấy tăm hơi đâu hết vậy hỡi AI CŨNG CHÉM ?????????

  • 345. lang vo phong  |  September 21st, 2013 at 08:26

    hic cho em góp chút gió

    CHỒNG ÐI LÀM XA

    Có một ông chồng kia cưới vợ mới được có vài tháng đã phải lên đường đi công tác xa sáu tháng mới về.

    Ðược 5 tháng, bà vợ ở nhà đã lâu không gần chồng nên đâu chịu nổi… bèn gởi cho ông chồng lá thư với nội dung như sau:
    Ðám ruộng hai bờ ở đầu mông
    Lâu ngày không cấy vẫn để không
    Nước non vẫn đủ, cỏ mọc tốt
    Nhờ người cày hộ có được không?

    Ông chồng đọc xong hiểu ý, vừa tức vừa sợ nên vội vàng viết thư trả lời liền:
    Ðám ruộng hai bờ là của ông
    Cho dù không cấy vẫn để không
    Mùa này không cấy chờ mùa khác
    Nhờ người cày hộ chết với ông.

    Thơ vợ gởi tiếp:
    Ruộng để lâu ngày cứ bỏ không
    Hạ đi thu đến sắp lập đông
    Cỏ xanh cũng lạnh dần héo úa
    Thợ cày đầy rẫy chẳng tính công.

    Thư người chồng gửi :
    Biết là ruộng lâu ngày trống không
    Cỏ dại um tùm mọc mênh mông
    Nhưng mà tụi nó cày tệ lắm
    Kỹ thuật thua Ông, có biết không ?

    Bà:
    Về mặt kỹ thuật tôi thích ông
    Nhưng mà thể lực ráng nghe không
    Ông cày gì để mau mệt quá!
    Nhiều kiểu, nhiều pha tôi thỏa lòng.

    Chồng:
    Uh…mặt kỹ thuật đã lầu thông
    Riêng phần thể lực vẫn không xong
    Thôi thì đành phải qua Hàn Quốc
    Mua sâm bổ lực có được không?

    Gởi rồi nhưng ông chồng vẫn thấy không ổn nên gởi tiếp
    Tui đi Hàn Quốc bà ở không
    Một tháng sẽ về bà khỏi mong
    Nhưng đừng léng phéng cày với cấy
    Tui mà biết được chết nghe không

    Tui về khi ấy sẽ hóa Long
    Làm tròn bổn phận của người chồng
    Ngày cày đêm cấy không ngưng nghỉ
    Cho bà thoả sức thoả ước mong

    Bà vợ nói với anh chồng:
    Ruộng ông không cấy cứ để không
    Bày đặt đi Hàn với hoá Long
    Ruộng đang hết nước làm sao cấy
    Bấy giờ còn nước cấy cho xong.

    Anh chồng cũng không chịu, gởi lại cho bà vợ:
    Cái gì của ông là của ông
    Ruộng ông khô nước thì mặc ông
    Mùa này không cấy thì mùa khác
    Cày cấy lung tung chết với ông.

    Bà vợ:
    Ruộng vẫn nơi này quá mênh mông
    Sao chẳng gieo đi kiếm vài đồng
    Ông dzìa vẫn đó chi mà ngại
    Mùa ông thu hoạch khỏi tốn công.

    Chồng:
    Này này ông nói có nghe không
    Ruộng ông ông kệ cứ chơi ngông
    Khi nào ông rảnh ông gieo giống,
    Còn không, kẻ khác cấm cho trồng.

    Bà vợ chịu hông nỗi… gửi tiếp:
    Ông à .. cỏ dại lên quá mông
    Dân cày quê mình cứ ở không
    Thôi tui làm phước cho họ cấy
    Ông về thu hoạch .. thế là xong.

    Ông chồng càng tức giận hơn:
    Cỏ dại có mọc lên quá mông
    Thì bà vẫn cứ phải để không
    Ông mà biết được bà cho cấy
    Ông về nhổ sạch thế là .. xong.

    Bà gửi
    Ruộng giờ lúa đã cao tới mông
    Nhưng mà thuỷ lợi vẫn chưa thông
    Quê mình giờ nhiều người nhàn rỗi
    Kêu họ thông giùm có được không?

    Chồng đáp:
    Chưa thông thì cứ để cho ông
    Ngày đêm ông vẫn đang luyện công
    Thuỷ lợi muốn thông là chuyện nhỏ
    Ông về ngày thông .. đêm cũng thông!!!

    Ông thòng thêm 1 câu:
    Ông về mà ruộng đã được thông
    Thì bà chỉ có chết dzí ông
    Không thèm cày cấy mà chỉ giữ
    Ðể xem thằng nào dám cấy không?

    Bà vợ nghe ông chồng nói thế mừng quá tiếp lời như sau:
    Ừa, nghe ông nói tui quá mong
    Chờ ngày ông về đục cho thông
    Ruộng tui mở sẵn chờ ông cấy
    Ông muốn lúc nào là tuỳ ông.

  • 346. nguyễn chí Trung  |  September 9th, 2014 at 18:35

    Là học sinh lớp 8 niên khóa 74-75 trường Thăng Tiến ,muốn tìm và liên lạc với tất cả các bạn học cùng lớp.
    E mail trungnguyen0861@yahoo.com
    ĐT : 407-403-4717. U S A
    Nguyễn chí Trung

    From Admin: Đã dời 2 còm của bạn sang trang “Làm Sao Bi Chừ” bởi vì trang Thăng Tiến đã khóa sổ. Chào mừng bạn đến với Ayunpa.com – Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau.

Leave a Comment

Required

Required, hidden

Heads up! You are attempting to upload an invalid image. If saved, this image will not display with your comment.

Some HTML allowed:
<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed

© Copyright ayunpa.com