Thánh Gia – Thăng Tiến 2010
Đây là trang blog thảo luận cho trường Thánh Gia và Thăng Tiến trong ngày họp mặt 17 & 18 tháng 7 năm 2010.
Mong các bạn vào đóng góp ý kiến hoặc liên lạc bằng email: BTC2010@ayunpa.com
Phạm Quang Luyến, niên khoá đầu 1964-1965 ( Mẫu Giáo Thánh Gia), niên khoá cuối 1973-1974 (lớp 9 Thăng Tiến)


696 Comments Add your own
1. Nay Cui | April 1st, 2010 at 22:52
Kính thưa các Soeur, các Cha và các bạn:
Để tiện việc tổ chức và làm ngày truyền thống cho tất cả các cựu học sinh, học trò Phú Bổn năm xưa dù là Thánh Gia, Thăng Tiến, Bồ Đề hay Nông Lâm Súc thì xin chọn ngày 18-7 là ngày tổ chức.
Đây lời đóng góp ý kiến của một cá nhân. Xin hoan hỉ tiếp nhận được sự đóng góp của qúy Soeur, qúy Cha và các bạn.
VDTCTTBADTCNTT,
2. BÁ TÀI niên khóa cuối 1971-1972. | April 1st, 2010 at 23:28
Mình rất vui vì các bạn hải ngoại đã có nhã ý tặng cho CỰU HỌC SINH THÁNH GIA-THĂNG TIẾN trong dịp hội ngộ hè 2010 một món quà rất ý nghĩa sau ngần ấy năm “kẻ chân trời người góc biển”. Để đáp lại thịnh tình của các bạn PHƯƠNG XA,mong rằng anh chị em cựu TT-TG nên mau mắn hưởng ứng và quảng bá cho ý định tốt đẹp này.Mình đã gặp gỡ và gợi ý với một số bạn còn ở Ayunpa, song rất tiếc có một vài bạn không được mặn mà lắm trong chuyện này, mình cũng thấy buồn…chút đỉnh.Mình có ý kiến thế này,trước tiên muốn cuộc hội ngộ sắp đến thành công chúng ta cần có một BAN LIÊN LẠC tâm huyết,nhiệt tình và có điều kiện
đứng ra cáng đáng công việc từ khâu mời gọi đến khâu tổ chức-đề ra chương trình sao cho thiết thực ý nghĩa tránh tình trạng sa đà nặng về vui chơi giải trí khiến cho một số bạn có mặc cảm mà xa lánh bạn bè như một vài cuộc hội ngộ trước đây. Nên chăng nhân dịp này chúng ta làm một việc mang tính chất XÃ HỘI TỪ THIỆN trên danh nghĩa CỰU HS THĂNG TIẾN như vận động đóng góp vào quỹ “VÌ NGƯỜI NGHÈO” của Thị xã hoặc quỹ “BÁC ÁI” của Giáo xứ v.v…hay là tổ chức đi thăm tặng quà cho cho một thôn làng nghèo nào đó, như thế nó sẽ làm tăng giá trị nhân văn cho cuộc hội ngộ và để lại dấu ấn tốt đẹp trong lòng mọi người hơn là những cuộc đi chơi vô bổ.Muốn như thế BAN LIÊN LẠC phải là những người có uy tín năng động,có tiếng nói trong xã hội đứng ra gánh vác việc này. Mình nghĩ nên tham khảo ý kiến Cha xứ và các sour Phao lô trước để các vị hướng dẩn cho vẫn tốt hơn.Tuy thời gian còn dài nhưng phải chuẩn bị ngay từ bây giờ e mới kịp. À,về thời gian bạn L đưa ra liệu có trùng lặp với ngày của TRUNG HỌC PHÚ BỔN không? Mình nghĩ nên chọn một ngày khác để các bạn học bên đó gốc TT đi tham dự nữa chứ…
3. Nay Cui | April 2nd, 2010 at 11:27
Để rộng đường bàn thảo cho ngày họp mặt, bên Công Lập chỉ kỷ niệm một năm sau ngày Hội Ngộ mà không tổ chức Ngày Hội Ngộ. Chúng ta sẽ mời các bạn bên Công Lập như các bạn ấy đã mời chúng ta trong năm qua. Là toàn thể cựu học sinh ở PB dù là Nông Lâm Súc, Công Lập hay Thăng Tiến chúng ta nên đồng nhất chọn ngày 18-7 là cái mốc cho ngày họp mặt.
Vì là cựu học trò Bồ Đề, Thánh Gia, cựu học sinh Thăng Tiến, Công Lâp và Nông Lâm Súc nên rất ngại khi đưa ra ý kiến vì sợ “mâm nào cũng có ..”
4. LAO NONG TRI DIEN | April 3rd, 2010 at 02:25
Ý kiến của bạn NAY CUI nghe cũng có lý…Thôi cứ thống nhất với nhau về thời gian là như thế,trong thời gian chuẩn bị ta cứ gặp gỡ vận động mời gọi những anh chị em có gốc TG-TT trước đã,sau khi hoàn tất công việc tổ chức ta mới mời các bạn trường khác tham dự, nhưng chủ đề chính của cuộc hội ngộ phải là”CUỘC HỘI NGỘ CỦA CỰU HS THÁNH GIA-THĂNG TIẾN”để nhớ lại một thời đã qua và tôn vinh các thầy cô những người dã có công khai mở con đường tri thức cho thế hệ chúng ta.Trên đây chỉ là một ý kiến nhỏ của cá nhân hoàn toàn không có ý áp đặt,mong có nhiều ý kiến đóng góp tích cực của tất cả ACE để cho ngày HỘI NGỘ
đạt kết quả.CŨNG RẤT MONG VỢ CHỒNG KIM KHANH đi đầu trong kỳ hội ngộ này như năm vừa qua 2 bạn đã dành cho TRUNG HOC CÔNG LẬP.
5. TONA | April 3rd, 2010 at 07:06
TONA ĐANG LẮNG NGHE RỒI SAU ĐÓ NHẢY VÀO
Việc nầy vợ chồng mình đã có ấp ủ gần 1 năm rồi và cũng đem việc nầy bàn bạc với thầy HẠC.
CẢM NGHỈ RIÊNG CỦA TONA :
- Đây là một việc làm rất tốt, đáng trân trọng.
- Ngày hội ngộ 18/7/2009 Kim Khanh hết sức động viên và ủng hộ mình , hôm nay nhân dịp nầy mình sẳn sàng nhảy vào chung tay góp sức .
GÓP Ý 1 :
- Chủ đề ( bloge ) mình trao đổi qua điện thoại cụ thể hơn với Luyến,Lợi và nhất là anh H Đ CẨM
- Rất ủng hộ comment 3
- Comment 2 theo kinh nghiệm mình thì đừng bàn bạc nhiều ý tưởng ( tuy dù rất là tốt ) chúng ta nên bàn bạc họp mặt ôn lại kỷ niệm . Còn lại tuỳ cơ ứng biến
- Thời gian để phun phí đã quá lâu nhưng nay định ngày 18/7 mình cho rằng là quá eo hẹp quỷ thời gian . Muốn đạt được thì ngay bây giờ tất cã phải toàn tâm toàn ý , những bạn hiện ở tại AyunPa là những người cùng bắt tay vào việc 100% công suất
CHÚC THÀNH CÔNG TRÊN MONG ĐỢI
6. PQL | April 3rd, 2010 at 09:57
Thân gởi tất cả các bạn ,
Mình có gọi điện thoại trực tiếp và bàn thảo với Phạm Bá Tài , Kim Khanh , Nguyễn Thị Tánh , Hồ Đắc Cẩm , Phạm Công Lợi , Trương Đức Nhơn , Lê Thị Huệ , Nguyển Thị Dung và một số bậc trên gần như tất cả đều ủng hộ về sự tổ chức tái ngộ họp mặt thầy trò và cựu bạn hữu học đường TG & TT. Để đáp ứng ý kiến chung , ban tổ chức hiện thời gồm có những bạn dưới đây cùng với sự cố vấn của những bậc trên.
Kim Khanh ( PB , Việt Nam )
Phạm Bá Tài( PB , Việt Nam )
Nguyễn Thị Tánh( PB , Việt Nam )
Hồ Đắc Cẩm ( Đà Lạt , Việt Nam )
Ngoài ban tổ chức tất cả những sự hổ trợ và đóng góp tích cực của anh chị em bạn hữu những gì trong khả năng mình có thể làm được sẽ giúp ngày tổ chức họp mặt 2010 thêm nhiều hy vọng thành công , triển vọng tốt đẹp và kỳ vọng như ý.
Nhân tiện theo sự nhận định sơ khởi danh sách những bạn ở hải ngoại sẽ về tham dự ngày họp mặt gồm có
Trương Đức Nhơn Dallas , Texas USA
Phạm Công Lợi Graden Grove , California USA
Trần Thị Lành Minnesota USA
Nguyễn Thị Dung San Jose , California USA
Phạm Hồng Quân Sydney , Australia
Phạm Quang Luyến Warminster , Pennsylvania USA
Và một số thầy cô và bạn hữu hải ngoại khác mình đang cố gắng tìm liên lạc và sẽ tin sau
Thân chào các bạn
PQL
7. Trương Đức Nhơn | April 4th, 2010 at 03:38
——————————————————————————–
Thân chào tất cả các bạn,
Lúc rời xa Phú Bổn,thủa ấy chỉ là một ” tiểu tử ” rời ghế nhà trường vứa xong đệ thất TT và tuổi đời vẫn còn quá nhỏ để định hướng đời mình nhưng tiềm thức vẫn còn lưu trữ lại nhiều hình ảnh thầy cô và bạn bè ở một thị trấn thân yêu nhiều kỷ niệm.
Sau gần 4 thập niên hơn 2/3 tuổi đời tương đồng với những bạn bè cùng thế hệ , Biến cố xảy ra trên quê hương bạn bè tản mác khắp nơi trên nhiều vùng đất khác nhau . Quãng đường tha phương đã quá dài , tuổi trẻ đã trôi qua theo ngày tháng của thời gian .Nhưng tình bạn hữu vẫn còn thời gian để nối kết lại sau nhiều thập niên vắng bóng vào dịp họp mặt 2010 này .
Mình vẫn luôn mong mỏi một lần trở lại thị trấn ngày xưa để gặp lại thầy cô và bạn bè . Hy vọng rằng tất cả bạn bè mình cùng nhau tham dự , hưởng ứng và trợ giúp trong việc tổ chức ngày họp mặt được thành công bởi vì thời gian còn lại cũng không nhiều lắm .
Trương Đức Nhơn
8. PQL | April 4th, 2010 at 17:44
Vừa nói chuyện với thầy Nguyễn Minh Tâm hiện ở Úc và thầy có ý muốn về họp mặt nếu điều kiện sức khoẻ cho phép. Sẽ liên lạc với các bạn sau nếu có tin mới lạ .
PQL
9. nguyen thi dung | April 4th, 2010 at 21:46
Tôi là Dung trước 75 ở Phú Bổn con của ông Nguyễn văn Rậu muốn tìm các bạn ở Phú Bổn và bạn của ba trưởng ty thuế vụ tên là ông Châu Quang Thạnh và bạn là Võ thị Liên Hương con của đại úy Bằng. Nếu ai biết xin gọi phone 408-679-9960
10. Lê thị Sông Ba | April 6th, 2010 at 01:38
Nghe các bạn bàn thảo cho cuộc hội ngộ lịch sử sau gần ” bốn thập niên” ( chữ của TĐN ) xa cách làm cho lòng dạ SÔNG BA tui cũng thấy bồn chồn háo hức mong cho mau đến ngày gặp mặt để nhìn lại những gương mặt thơ dại ngày xưa sau chừng ấy năm nó như thế nào?Có lẽ nếu không chủ động trước chắc gì đã nhận ra nhau!!!nhất là những bạn ra nước ngoài đã lâu mà chưa lần về QUÊ HƯƠNG.Mong rằng cuộc HỘI NGỘ 18/7 sắp đến của CỰU HS THÁNH GIA-THĂNG TIẾN sẽ gặp lại nhiều gương mặt bạn bè một thời xa lắc để cùng khóc,cùng cười…và để rồi có khi sẽ chẳng còn dịp gặp lại nhau khi tuổi đà xế bóng…đất gần…trời xa.
SB tui cũng rất mong muốn mọi người trong cuộc hãy nhiệt tình đem hết sức mình đóng góp cho ngày HN. Những ai đã từng là hs TG-TT thì dù ít hay nhiều,dù hết cấp hay chỉ một vài niên khoá,dù là ở địa vị xã hội nào cũng nên sốt sắng tham dự để cho ngày BẠN HỮU ĐOÀN VIÊN thêm phần sống động và ý nghĩa. Xin gửi đến các bạn bài thơ mang tên tui… SÔNG BA.
Giữa hai bờ ngô lúa
Len lỏi một giòng sông
SÔNG BA quê tôi đó…
Sông cũng giống như người
Lúc hiền hoà êm ả
Khi cuồn cuộn sóng dồi !
Hè về phơi cát trắng
Cho lũ trẻ đùa chơi
Mỗi chiều hôm tắt nắng
Bãi sông rộn tiếng cười
Bao cô nàng sơn nữ
Bên bờ cát dạo chơi…
Rồi khi sang mùa lũ
Sông dâng nước trắng đồng
Muôn triệu hạt phù sa
Lên bờ vui giỡn sóng
Ôi giòng sông kỷ niệm
Tuổi thơ tôi một thời…
Ngày ấy đã qua rồi
Thời hồng hoang bé dại
Những trưa hè nắng vãi
Trốn học để…đi chơi
Sông Ba chính là nơi
Cho những chàng nhác học
Và những cô nàng nhóc
Làm chốn để vui chơi…………..
11. LÊ THỊ SÔNG BA | April 7th, 2010 at 00:35
Thời gian mỗi khắc mỗi qua
công việc mỗi ngày mỗi khác,
Đừng lấy chuyện đã qua,suy ra chuyện hôm nay.Không cứ phải một lần đạp c…lại một lần chặt chân.Nếu có ai đó đã một lần…phải ná thì cũng nên vá
lại vết thương…đừng để nó sình chương mà trở thành hoại tử.Tình bạn không biết giữ ắt là sẽ tiêu ma.Giận hờn chi…cho qua,ấy mới là quân tưưưử……….
12. AYUN | April 7th, 2010 at 00:55
( comment 6 ) Đề nghị có 1 người chủ xướng , đứng ra mời họp bàn bạc thống nhất chương trình .
Thời gian từ nay đến ngày ấy trôi rất nhanh .
13. LÊ THỊ SÔNG BA | April 8th, 2010 at 10:00
Comment 12 bên bloc TG-TT góp ý nên có 1 người chủ xướng đưng ra họp bàn là đúng. Nếu cứ nhìn nhau thế này thì làm sao mà xong việc đươc hả các huynh. Tiểu muội tui đề nghị anh Cẩm phối họp với vợ chồng Kim Khanh lo giúp việc này…hoan hô.
14. AYUN | April 9th, 2010 at 01:11
Sông Ba đã nhất trí ý kiến Ayun , kết hợp thành AYUN-PA như vậy là tốt lắm rồi .
Từ sao mà quen quá ! mình có linh cảm rất là thân thương!!!!
15. AYUN | April 9th, 2010 at 01:11
Sông Ba đã nhất trí ý kiến Ayun , kết hợp thành AYUN-PA như vậy là tốt lắm rồi .
Từ : tiểu muội , sao mà quen quá ! mình có linh cảm rất là thân thương!!!!
16. pham thanh tung | April 9th, 2010 at 11:32
Tôi là Phạm thanh Tùng , năm 69-70 tôi có dịp ra Phú Bổn dạy học tại trường Thắng Tiến.
Tôi sang Mỹ năm 75, hiện đã về hưu. Mong được liên lạc với các em học trò lớp đệ thất ngày xưa qua email : tungtp65@yahoo.com
17. Nay Cui | April 9th, 2010 at 12:18
Kính thầy Tùng:
Nếu có thể xin mời thầy về Phú Bổn tham dự với chúng em trong ngày 18-7. Đây là chặng đường dài 40 năm của tụi em từ khi bước vào trường Thăng Tiến nói riêng bậc trung học nói chung. Sẽ có những vị thầy đáng kính một thời với thầy như: Thầy Thanh, Thầy Nguyên, Soeur Rosa, Thầy Hạc …
Tụi em đang muốn liên lạc với thầy Bảng dạy sử ở TT niên khoá 1969-1970.
Kính thầy,
18. LÃO NÔNG TRI ĐIỀN | April 10th, 2010 at 10:40
CHÀO THẦY !
Thật là vui mừng không sao tả xiết vì được gặp lại thầy sau chừng ấy năm xa cách tưởng chừng như vĩnh viễn, nào ngờ có được ngày hôm nay(cho dù là ảo).
Có lẽ thầy chẳng nhớ em đứa học trò nhỏ của một thời xa lắc, nhưng em lại nhớ rất rỏ hình dáng thầy và cách thầy đi xe honda khi muốn dừng lại phải rà chân xuống đất. Chúng em những học trò nhỏ của thầy đang dự tính làm một cuộc hội ngộ vào dịp hè này rất mong sự hiện diện của thầy lắm đó.
Em PHẠM BÁ TÀI
19. LÃO NÔNG TRI ĐIỀN | April 10th, 2010 at 10:44
EMAIL CỦA EM LÀ: alexisbatai@yahoo.com.vn. Em sẽ gặp thầy qua thư điện tử nếu thầy nhận ra em. Kính thầy.
20. AYUN | April 12th, 2010 at 11:32
Theo mình được biết đến giờ nầy những người gọi là ” nồng cốt ” ở AyunPa chưa có buổi họp đầy đủ với nhau để bàn chuyện tổ chức ngày họp mặt , tất cã đều đang phụ thuộc với dự có mặt thầy HẠC nhưng thầy Hạc có lẽ đang rất bận nên đã để thời gian trôi qua mất 2 tuần và đến giờ nầy cũng chưa biết chính thức ngày nào thầy Hạc lên Phú bổn .
Trong thời gian chờ đợi mong tất cã các bạn cựu tiểu học Thánh Gia và trung học Thăng tiến hăng hái đóng góp ý kiến vô trang blog nầy đồng thời là những ý kiến đưa ra bàn bạc cho buổi họp đầu tiên của ban tổ chức.
21. Mái nhà rông | April 13th, 2010 at 05:09
Tôi là Mai nhã Sơn , rời Phú Bổn năm 1973. Có học ở Thánh Gia , còn nhớ các giaó sư dạy học cho trường trung học Thăng Tiến. Vô tình gặp trang web nầy, tôi xin đóng góp một việc nhỏ như sau:
- Đào công Cần ……… dạy sử địa
- Hoàng công Bằng ……… dạy sử địa
- Mai Suy ………dạy hội họa
- Trần kim Thông ……….dạy âm nhạc và anh văn
- Nguyễn minh Tâm ……dạy âm nhạc và việt văn
- Vũ thị Thục ……….dạy toán
- Nguyễn văn Hiền……. dạy toán
- Phạm xuân Phước……dạy vạn vật
- Nguyễn đình Long……..dạy kỷ thuật.
Một chút nhỏ mong được tiếp sức với các cựu học sinh phú bổn cho ngày tôn sư trọng đạo nầy.
22. Nay Cui | April 13th, 2010 at 09:18
Chào mừng bạn Mai nhã Sơn đã trở về mái trường xưa Thánh Gia – Thăng Tiến qua trang web này. Mong gặp lại nhau trong ngày 18-7 tới. Một sự đóng góp tích cực cho kỳ họp mặt này là xin cho chúng tôi biết thêm các cựu học sinh hiện còn lưu lạc đâu đó trên quả địa cầu, cho họ biết thông tin vào trang web ayunpa.com để chúng ta cùng nhau thảo luận cho ngày 18-7-2010.
Thân chào,
23. BẠN CŨ | April 16th, 2010 at 04:10
THĂNG TIẾN CŨ EM VỀ KẺO MUỘN
ĐỂ NGÀY XƯA GẬP LẠI NGƯỜI XƯA
ĐỂ ĐƯỢC KHỎC ĐƯỢC VUI ĐƯỢC GIẬN
ĐƯỢC YÊU THƯƠNG TRONG CÓI PHÙ VÂN
24. HƯƠNG THẦM | April 18th, 2010 at 06:35
TỰ SỰ
Thăng Tiến cũ ngày xưa còn lại
Bốn lớp học ngày xưa thân ái
Cỏ cây hoang một chút nắng vàng
Như xao xuyến tìm trang vở cũ
Thư viện đó ngày xưa thầy ở
Nét hiên ngang dáng đứng một thời
Dãy còn lại là khu ký túc
Đã cùng thầy ấm lạnh đêm đêm
Giàn ti gôn nở tím bên thềm
Cho con hái đem vào trang vở
Ép thật khô để rồi thương nhớ
Con vụng về áo trắng thơ ngây
Tóc chưa ngay đường ngôi chải lệch
Giờ ra chơi thèm đươc ăn kem
Thầy chọc quê coi chừng kem rớt
Kem thời đó là cây cà rem
Những buổi học trời mưa sướt mướt
Con được cha đưa đón đến trường
Chiếc xe jeep ngày xưa cha lái
Giờ chỉ là kỷ niệm nhớ thương
Con rất buồn cha đã đi xa
Ở một nơi không vui buồn thế sự
Xin gửi đến cha ngàn lời cầu nguyện
Cha bình yên trong cõi vĩnh hằng
Con lại nhớ những ngày trở gió
Đứng chào cờ trắng áo gió bay
Sân trường nhỏ bầy thiên nga trắng
Hòa lẫn áo dòng chút nắng phai
Ba mươi sáu năm đời muôn dặm
Kẻ mất người còn thăng trầm lận đận
Tìm về nhau dù tóc không còn đậm
Và nghĩa tình ghi dấu mãi thầy ơi…..
Kính tặng cha Viên và thầy Đại.
25. AYUN | April 26th, 2010 at 00:23
Nên đề cử Lê thị sông Ba soạn thư ngỏ vì mình nghỉ đây là việc rất hợp với sở trường .( vui vẻ nhận lời )
Thư ngỏ gởi về BTC trước ngày 15/5/2010
26. KIM KHANH | April 26th, 2010 at 05:12
Theo sự thống nhất ý kiến buổi họp đầu tiên chọn hộp thư liên lạc trung tâm để giao lưu những việc chuẩn bị cho ngày họp mặt 17-18/7/2010 .
Nhất là đăng ký danh sách họp mặt về BTC
Buổi họp đã chọn Email :
KIM KHANH
27. LÃO NÔNG TRI ĐIỀN | April 27th, 2010 at 23:20
GỬI HỒ ĐẮC CẨM
Danh sách của lớp mình cẩm đã sưu tầm được những ai xin spots lên đây để cùng tham khảo thêm bớt cho đầy đủ để gửi cho BTC nghe.
28. PQL | April 28th, 2010 at 06:18
Bạn bè ta
Bạn bè ta tản mác ngày ly loạn
Vết hằn thương, tuổi trẻ đã qua đi
Thị trấn đó bạn ta còn ở lại
Ôm phận đời, kiếp sống vẫn truân chuyên
Năm bảy đứa chuyển về đô thị khác
Đuổi tháng ngày an phận kiếp mưu sinh
Vài bạn khác chẳng bao giờ gặp lại
Góc phố phường thị tứ hoặc thâm sơn
Một vài đứa gặp nhau trên đất khách
Kỷ niệm xưa nối lại mối thâm tình
Bạn bè ta gặp lại nhiều năm vắng
Tiếng nói xưa gợi lại tuổi học trò
Mình chợt nhớ thời gian sao vội quá
Tuổi thơ xưa chìm hẳn quá lâu rồi
Người còn đó ngụ cư trên khắp chốn
Hẹn gặp nhau thị trấn thưở năm nào
Ta hy vọng mong sao ngày gặp lại
Kiếp tha phương cùng kiếp sống quê nhà
Đổi trao nhau những giòng tâm sự kín
Tuổi thơ ta hoà lẫn kiếp phong trần
PQL
29. AYUN | April 28th, 2010 at 08:53
Đề nghị đóng góp ý kiến để đi đến thống nhất chủ đề chính , ví dụ như :
- NGÀY HỌP MẶT THẦY CÔ VÀ CỰU HS TRUNG HỌC THĂNG TIẾN PHÚ BỔN
- NGÀY HỌP MẶT THẦY CÔ VÀ CỰU HS TRUNG HỌC THĂNG TIẾN & THÁNH GIA
- NGÀY HỌP MẶT THẦY CÔ VÀ CỰU HS…….
có nhiều ý kiến đóng góp rất là quan trọng vì đây là chủ đề chính .
Buổi họp BTC sắp đến sẽ tổng hợp lại chọn chủ đề nào hay nhất
30. Nay Cui | April 28th, 2010 at 10:17
Tôi xin bắt đầu trước để anh em có trớn chạy tiếp. Chúng ta nên làm việc theo phương pháp động não (brainstorming techniques) Ở đây mọi ý kiến đều được tôn trọng, không có ý kiến nào ngu xuẩn cả. Rồi chúng ta sẽ chọn ra, một ý kiến thích hợp nhất với mọi người và được mọi người đồng tình.
Trước áo thung chạy hình tròn có hàng chữ
“Thánh Gia – Thăng Tiến 2010″
. Phía sau lưng có hai hàng chữ chạy hình tròn :
“Một thời áo trắng – Một đời Luyến nhớ”
Trân trọng
31. ptt | April 28th, 2010 at 13:48
Đề nghị chủ đề (logo):
“Tình Thầy Nghĩa Bạn Thánh Gia – Thăng Tiến 2010″
32. Nay Cui | April 28th, 2010 at 17:42
Cám ơn thầy Tùng đã góp ý với chúng em ở comment 31. Em nghĩ tất cả cựu học sinh Thăng Tiến rất trân trọng sự góp ý của thầy.
33. Trương đức Nhơn | April 29th, 2010 at 20:45
Mình có đề nghị cho logo là như thế này:
“Thánh Gia – Thăng Tiến 2010″
với chủ đề:
“Những Cánh Chim Buồn Quy Cố Hương”
Riêng anh Phạm bá Tài và chị Huệ sao dạo này không thấy lên blog
34. bui phuong Hac | April 29th, 2010 at 21:21
THƯ NGỎ
Admin: gở xuống vì lý do cần để BTC tham khảo thêm ý kiến và tham luận.
35. bui phuong Hac | April 29th, 2010 at 21:25
CHƯƠNG TRÌNH NGÀY HỌP MẶT
PHẦN TỔ CHỨC NHÂN SỰ
I. TỔ TIẾP TÂN
Lập một Tổ Tiếp Tân, với công việc cần làm :
1. Đón khách mời và các bạn đến tham dự. Hướng dẫn đến hai dãy bàn để :
2. Nhận và thay áo đồng phục. (Như vậy cần chuẩn bị hai bức màn vây hai bên, nam nữ riêng biệt để tiện việc thay áo).
3. Ghi danh sách, số điện thoại hoặc địa chỉ của người khách. Cần đánh số thứ tự để tiện cho công tác thống kê sau này.
4. Ghi tên và dán lên áo. Lấy số liệu khách tham dự, để đối chiếu với nhau sau này. (Kiểm tra chéo).
5. Bán quà lưu niệm gây quỹ để chi phí cho Ngày Lễ. Cần bàn với nhau hình thức ghi danh và số tiền đóng góp. Có thể dùng tập nhỏ, (cỡ tập học trăm trang xén đôi), mỗi người một trang ghi tên và số tiền để người ít khả năng tài chính không mang mặc cảm.
6. Đón khách vào khu vực khách mời, hướng dẫn mỗi người an vị chỗ của mình. Đã có danh sách khách tham dự, nhất là thầy cô, thì nên sắp xếp trước vị trí mỗi người, theo từng nhóm với nhau để khách mời không cảm thấy lẻ loi, gò bó.
Như vậy, nhân sự của Tổ Tiếp Tân gồm có 13 người. 12 người chia ra các khâu ở hai dãy bàn đặt ở vòng ngoài hội trường, ngay cửa vào hội trường. Tổ Trưởng Tổ Tiếp Tân chịu trách nhiệm tổ chức tìm người thích hợp cho các khâu (vui vẻ, lịch sự, nhanh nhẹn, ôn hòa, tế nhị…), điều hành và quán sát công việc được nhịp nhàng trôi chảy, đồng thời giải quyết ngay những sự cố phát sinh trong buổi lễ.
Sau khi tất cả đã yên vị trong hội trường, Tổ Tiếp Tân sẽ chia nhau có mặt khắp các khu vực để hỗ trợ giải đáp cho các khách, các bạn hoặc thúc đẩy các khâu. Đây cũng là động thái tỏ sự ân cần, chu đáo của phần tiếp tân trong buổi lễ. Tuy nhiên, vẫn tham gia dự ngày họp mặt, không phải lúc nào cũng chỉ công việc.
Như vậy, Tổ Tiếp Tân cần nắm vững CHƯƠNG TRÌNH BUỔI LỄ và lịch trình đi picnic ngày hôm sau (địa điểm, ngày giờ…v.v…) để làm tốt công tác TIẾP TÂN.
II. ĐIỀU HÀNH BUỔI LỄ
CHƯƠNG TRÌNH NGÀY HỌP MẶT (nên cân phân thời gian để không quá dài lê thê, vừa đầy đủ các hạng mục. Nhất là những phát biểu.)
1. Đọc diễn văn khai mạc.
2. Giới thiệu các Cha, các Soeur, các Thầy Cô về tham dự.
3. Giới thiệu thành phần khách mời, nếu có. Phần này sẽ được bàn soạn trước khi nêu danh tánh trong buổi lễ.
4. Phát biểu của một Đại Diện phía Thầy Cô nhân Ngày Họp Mặt.
5. Ôn lại truyền thống trường Thăng Tiến trong những ngày đầu thành lập, tấm lòng các thầy cô về dạy học trong thời gian đó. Nếu được thì dùng máy trình chiếu để minh họa bằng những hình chụp cũ có được về trường Thăng Tiến ngày nào.
6. Một học sinh người dân tộc phát biểu : đọc lời tri ân thầy cô đã góp công xây dựng trường và dạy học ở Thăng Tiến ngày ấy.
7. Phút mặc niệm tưởng nhớ người đã khuất : Linh mục Nguyễn Hoa Viên, thầy Nguyễn Văn Ngọc…
II.
8. Các cựu học sinh giao lưu, kể về kỷ niệm với trường lớp và thầy cô ngày xưa.
9. Giao lưu văn nghệ ca hát, chụp hình lưu niệm.
10. Đọc lời bế mạc và mời tất cả cùng dự bữa cơm thân mật.
Như vậy, cần 2 MC, cũng là 2 người chia nhau điều khiển chương trình buổi lễ. Thay nhau làm các việc 1 – 2 – 3 – 7 – 8 – 9 – 10
Cần thêm 2 người cho việc 5 – 6 để buổi lễ được sinh động.
Tóm lại, điều hành chương trình sẽ do 4 người phụ trách, tùy nghi uyển chuyển trong công việc.
4 người này cùng với 13 người của Tổ Tiếp Tân sẽ hợp lực với nhau lo cho buổi picnic ngày hôm sau. Với nhân sự như vậy, sẽ không riêng 1 ai bị gánh nặng công việc dồn vào. Chưa kể, có thể lập một nhóm “cộng tác viên” nhiệt tình để cùng phụ lo cho hai ngày họp mặt được như ý.
Như vậy, 17 người này là nhân sự chính thức của BAN TỔ CHỨC. Trong 17 người, cùng nhau bầu chọn 1 người phụ trách chung để điều hành chung công việc tổ chức.
CHƯƠNG TRÌNH NGÀY HỌP MẶT
PHẦN TỔ CHỨC CÔNG VIỆC
• Xin phép chính quyền cho ngày họp mặt.
• Lập danh sách các khách mời và các cựu học sinh Thánh Gia – Thăng Tiến về tham dự.
• Gởi thư mời.
• Trước buổi lễ, đón thầy cô và các bạn ở xa về, BTC cần tìm hiểu nhu cầu và đặt phòng khách sạn trước. Chọn 2 người có nhiệm vụ đi theo các thầy, cô, bạn bè ở xa về để khách không bị bỡ ngỡ. Là cầu nối giữa nhóm khách với BTC.
• Đặt vé hoặc lo việc đi lại của thầy cô, bạn bè. Nhất là cha Vượng, với số tuổi của cha, không biết đủ sức khỏe ngồi xe tốc hành SG-PB. Cần tìm hiểu để có thích nghi.
• Chuẩn bị trước một Đại Diện của Thầy Cô phát biểu.
• Chuẩn bị THƯ NGỎ, DIỄN VĂN KHAI MẠC, BÀI PHÁT BIỂU (phần số 6 ở trên).
• Chuẩn bị máy trình chiếu để slide show hình trường Thăng Tiến làm ảnh minh họa khi ôn lại truyền thống của trường.
• Chuẩn bị phần giao lưu kể chuyện kỷ niệm. BTC phải chuẩn bị trước vài bạn để chương trình không bị thời gian chết, đứt đoạn do thiếu liên tục.
• Chuẩn bị phần giao lưu văn nghệ. Nếu có được chương trình văn nghệ thì quá tốt. (lập các tiết mục và người thể hiện).
• Làm tiệc buffet, nhưng cần dọn riêng bàn cho các thầy cô để trang trọng và trật tự. Nếu không, e thầy cô vì ngại và nhường học trò nên ăn uống sơ sài, chỉ ngồi một chỗ và tùy học trò mang tới thứ nào ăn thứ đó, rất bất tiện, không đúng ý đồ BTC là tiệc liên hoan chiêu đãi thầy cô. Riêng thầy cô nào muốn cùng ăn buffet với học trò, ta cũng không ép. Nói chung, BTC cần tạo điều kiện tốt nhất cho thầy cô được thoải mái và vui vẻ.
• 17 nhân sự trong BTC cùng các cộng tác viên cần nắm rõ việc chung và của từng bộ phận để phối hợp ăn ý với nhau, cũng như giải đáp thắc mắc cho bất cứ ai gặp vấn đề. 17 người này có ký hiệu riêng trên áo đồng phục, để mọi người thấy và hiểu ngay đó là người mình cần gặp.
• Để tập trung cho phần ăn uống, nên cân nhắc các chi phí có thể tiết kiệm được. Ví dụ : không cần tặng hoa khi đón thầy cô ở bến xe. In ấn thư mời và chương trình giản dị, không cần in màu… Nói chung cắt giảm những gì có thể để tập trung tài lực cho buổi tiệc buffet và ngày picnic.
36. bui phuong Hac | April 29th, 2010 at 21:30
DIỄN VĂN KHAI MẠC NGÀY HỌP MẶT
Admin – gở xuống vì lý do gởi lầm vào trang blog. BTC bàn thảo về nghị sự
37. BTC | April 30th, 2010 at 02:25
Mời tất cả cùng tham gia đóng góp ý kiến CHỦ ĐỀ và THƯ NGỎ ( theo ý buổi họp lần 1 ) đến chiều mai 17g45 ngày 01/5/2010 BTC có buổi họp lần 2 tập hợp hết các ý kiến đóng góp lâu nay trên trang blog, mail và ý kiến trực tiếp. Sau đó BTC sẻ thay mặt tập thể lớn đưa ra thống nhất cuối cùng .
38. LÃO NÔNG TRI ĐIỀN | April 30th, 2010 at 04:43
Comment 33 bạn Nhơn nhắc PBT sao lâu nay không thấy lên Blog, xin thưa là mình lên thường xuyên đó chứ chỉ có điều it viết vì…không biết viết gì.Nhân đây PBT cũng xin được có vài ý gọi là:
Trước xin đóng góp chút tình
Sau là ngõ ý tâm tình gần xa.
Kính thưa quý cha,quí sour,quý thầy cô và tất cả các bạn !
Sau gần 40 năm quãng thời gian tuy chưa dài lắm nhưng cũng đủ làm cho tóc thầy bạc trắng tóc trò hoa râm. 40 năm cách biệt kẻ ở chân trời người nơi góc biển. Thời thế đẩy đưa làm cho chiềc nôi THÁNH GIA-THĂNG TIẾN nhỏ bé ngày xưa tan đàn xẽ nghé tản mát khắp bốn phương trời,ai còn ai mất,danh phận ra sao,còn nhớ hay đã quên cái nơi chốn mà mình đã từng sống và làm việc,từng có một thời tuổi thơ đầy ắp kỷ nhiệm…và cũng từ đó ra đi,để mãi đến hôm nay sau gần 1/2 thế kỷ có người chưa một lần trở lại tuy vẫn canh cánh mãi trong lòng vùng đất ngã ba sông hiền hòa, mến khách, chung rthủy nghĩa tình.CHEO REO-PHÚ BỔN-AYUNPA đi đâu rồi cũng nhớ,nhớ cảnh nhớ người nhớ bao kỉ niệm một thời thân thương.
Mãnh đất mà:
” Khi đi xa ai cũng thấy nặng lòng
vì chất lửa nơi cội nguồn đất ấy
mỗi sớm mai khi bình minh thức dậy
lại thấy lòng như có lửa trong tim”
Xuất phát từ niềm thương nỗi nhớ ấy,một số cựu học sinh của trường đã có ý tưởng tổ chức một cuộc HỘI NGỘ để thầy trò có cơ hội gặp lại nhau sau ngần ấy năm xa cách nhằm để thực hiện điều mà bao năm nay chưa làm được đó là TỎ LÒNG TRI ÂN đối với các bậc thầy cô một thời đã dày công dạy dỗ,trao tăng tri thức cho bao lớp học sinh của trường đồng thời để cho bạn bè chung trường chung lớp ngày xưa gặp gỡ ôn lại những kỉ niệm thủơ thiếu thời, chia xẽ buồn vui trong cuộc sống, động viên thúc đẩy nhau sống tốt hơn nghĩa vụ làm người trong quãng đời còn lại.
Với mục đích tốt đẹp ấy,kính mong quí cha,quí sour,quý thầy cô cùng các bạn gần xa trong nước cũng n hư nước ngoài cố gắng sắp xếp công việc dành it thời gian về tham dự ngày GẶP GỠ THẦY TRÒ CỰU TRƯỜNG THÁNH GIA-THĂNG TIẾN 17-18/7/2010 để cuộc hội ngộ lịch sử này thành công mĩ mãn.
39. TG&TT | April 30th, 2010 at 07:59
Sau đây là nội dung góp ý của thầy Tâm, mình gởi để tất cả cùng tham khảo :
Sau khi đọc Chương trình ngày họp mặt, thầy có vài đề nghi sau đây để chương trình được phong phú và sống động hơn :
1. Đọc diễn văn khai mạc
2.
3.
4a. Phát biểu của đại diện phía thầy cô…
4b. Đọc lời tâm tình của (cha,thầy,cô…) đang sống tại…,vì không thể thu xếp về tham dự được,nên có vài lời tâm tình gởi về nhân dịp NGÀY HỌP MẶT hôm nay. Xin mọi người xem như thầy ấy đang có mặt với chúng ta hôm nay. (Tùy em viết lời dẫn sao cho hay. Em nên liên lạc với các vị ấy và gợi ý trước).
4c. Phút mặc niệm…. : Đừng dùng từ “mặc niệm”,nghe nặng nề phần ghi lễ quá. Vẫn tình cảm, kính trọng nhưng thân mật, đề nghị dùng : PHÚT TƯỞNG NHỚ và CẦU NGUYỆN :.
(Xin mời quí cha, quí soeur, quí thấy, cô ĐỨNG DẬY, dành một phút để tưởng nhớ và chân thành cầu nguyện cho những người thân thương thuộc trường của chúng ta đã qua đời : Lm Nguyễn Hoa Viên,thầy Nguyễn Văn Ngọc và tất cả các cưu hoc sinh Thăng Tiến đã qua đòi.Phút tưởng nhớ và cầu nguyện bắt đầu……
Phút cầu nguyện chấm dứt. Kính mời quí vị và các bạn an tọa.
5.Ôn lại truyền thống trường Thăng Tiến… Trình chiếu hình ảnh XƯA (trước 1975) và hiện tại . Ví dụ :
Hồ Đắc Cẩm : trước 1975 : Độc thân,vui tính,miệng còn hôi sữa.
Hiện tai : Tóc bắt đầu co muối tiêu.Lo đi cày nuôi Vợ 3 con nên gương mặt có phần khắc khổ…(thầy ví dụ thôi nha)
Phần này tổ chức làm sao cho vui nhộn,tếu là “ăn tiền”.Đừng để chương trình quá khô khan.Từng tấm hình,nên viết lời dẫn trươc cho khỏi vấp hoặc nói quá.
(Mục 4c đang trang nghiêm, thì qua mục 5 vui, tếu một chút để đánh tan bầu không khí trang nghiêm của phút cầu nguyện ).
6….
7.
Thầy có bấy nhiêu. Dĩ nhiên em có thể không theo đề nghị của thầy, vì thầy ở xa, không sát thực tế. CHÚC THÀNH CÔNG.
T.Tâm
40. LÃO NÔNG TRI ĐIỀN | April 30th, 2010 at 10:03
Thăng tiến trường xưa nay vẫn đó
Nhưng còn đâu bóng dáng thủơ trang đài
Những cô nàng áo trắng tóc ngang vai
Nghiêng dáng đứng trải dài theo bóng nắng
Những chàng trai mới lần đầu vỡ tiếng
Tập tò yêu lén lút viết thơ tình…
Nhớ buổi đầu ngày trường mới khai sinh
Bao bỡ ngỡ lạ cả thầy cả bạn
Tuổi học sinh vốn vô tư bổng chảng
Cũng dần quen sau mấy tháng học kỳ
Lớp sáu vào lớp chín lại ra đi
Trường cứ thế tiễn đưa và đón nhận.
Bao gương mặt từ vùng sâu túng quẫn
Đứa nông trhôn đứa thành thị tụ về
Dưới mái trường bao ngày tháng chung chia
Nguồn tri thức nơi thầy cô trao gởi
THĂNG TIẾN BẢN THÂN VÀO ĐỜI PHỤNG SỰ
Bao lớp thầy trò gìn giữ đến hôm nay…
Bốn mươi năm xa cách bấy nhiêu ngày
Nay về lại bến bờ ngày xưa cũ
Bao lớp bạn bè dù tên chưa nhớ đủ
Đối diện rồi chưa chắc rõ là ai
Khoảng cách thời gian làm thay đổi hình hài
Nếu không nhắc nào mấy ai nhớ được
Nắng gió thời gian làm tóc thầy hóa bạc
Đầu của trò cũng lốm đốm hoa râm
Qua bao năm sao lòng vẫn lặng thầm
Ôm ấp mãi những bóng hình thân thiết
Lá hiệu kỳ xanh xanh màu nước biếc
Mãi còn hoài trong kí ức kẻ xa quê
Thăng tiến trường xưa một cõi đi về
Mong tìm lại một chút gì để nhớ…
Dù trường xưa b ây gìơ không còn nữa
Hồn của trường ta luôn để trong tim
Ơn thầy cô mãi mãi vẫn ẩn tiềm
Trong ý thức và trong niềm ngưỡng vọng
Lòng tri ân dạt dào như cánh sóng
Nơi mỗi con người từ chốn ấy ra đi…
Tặng cựu HS Trung học TT.
41. BTC | May 1st, 2010 at 10:27
Buổi họp lần 2 đã họp thống nhất :
- Danh sách HS TG&TT 204 người (còn tiếp tục bổ sung)
- Thầy cô 18 người
- Khách mời 10 người
- Thư ngỏ
- Thư mời
- Chủ đề ngày họp mặt: TÌNH THẦY NGHĨA BẠN
THÁNH GIA & THĂNG TIẾN 2010
- logo in trên áo : THÁNH GIA-THĂNG TIẾN 2010
- Chương trình họp mặt : theo ý chính của thầy Tâm và thầy Hạc
” Mọi chi tiết BTC sẽ đăng vô blog thời gian sớm nhất “
42. LÃO NÔNG TRI ĐIỀN | May 3rd, 2010 at 12:47
Riêng tôi thấy góp ý của thầy Tâm rất hay.BTC cần nên nghiên cứu nghiêm túc…vì đây là cuộc hội ngộ TÌNH THẦY NGHĨA BẠN chứ không phái là cuộc hội nghị cho nên cần phải tổ chức sao cho ẤM ÁP TÌNH NGƯỜI,CHAN HÒA NHÂN NGHĨA,VUI NHỘN NHẸ NHÀNG,CÓ KHÓC CÓ CƯỜI và nếu có ai đó gặp lại CỐ NHÂN thì cũng nên để cho người ta…tìm lại ngày xưa chút đỉnh hì hì, chứ khô cứng quá đâm ra cũng kẹt nhưng nhớ đừng đi quá giới hạn kẻo lỡ có ai máu TỰ ÁI DỒN DẬP như…thì cũng hơi mệt về sau.Còn LNTĐ tôi thì chỉ xin được
LÀM CÂY THÔNG ĐỨNG GIỮA TRỜI nhìn mây thôi
đó nha.CHÚC BTC HOÀN THÀNH TỐT NHIỆM VỤ.
43. TG&TT | May 3rd, 2010 at 22:20
Ban liên lạc lớp 9 niên khóa 1972/1973 cần tìm địa chỉ các bạn sau đây:
Cô giáo VŨ THỊ THỤC”trước 1979 nhà ở VÕ DUY NGHI PHÚ NHUẬN,đoạn gần TRƯƠNG TẤN BỬU,SG.”
Bạn VÕ THỊ LIÊN HƯƠNG”con bác BẰNG người HUẾ trước 1979 nhà ở sau BƯU ĐIỆN GIA ĐỊNH SAIGÒN”.
Bạn NGUYỄN THỊ HƯỞNG “trước 1979 ở cư xá BẮC HẢI SG”
Bạn NGUYỄN THỊ THỦY “em BS HẢI trước 1978 ở gần rạp hát MINH CHÂU TRƯƠNG MINH GIẢN SG”
Bạn NGUYỄN THỊ THU THỦYcòn có tên THU HÀ “con bác MƯỜI ĐÀLẠT bán vải chợ PHÚ BỔN nhà ở đường AMABƯ sau 1975 về ở đường TRẦN QUÝ CÁP NINH HÒA -NHATRANG”
Bạn TRẦN THỊ THU THỦY ” em bác ty VIỄN THÔNG ”
Bạn TRẦN THỊ HỒNG CHÂU “cháu cố LM NGUYỄN HOA VIÊN”
Bạn HOÀNG PHI HỔ và em trai HOÀNG PHI LÂN “sau 1975 ở QUY NHƠN”
Bạn HỒ THỊ TÁN và em trai HỒ VĂN TÍNH “sau 1975 ở xã PHƯỚC LỘC-TUY PHƯỚC- BÌNH ĐỊNH”
***Anh chị em nào biết được cô và các bạn trên xin liên hệ qua số máy ” BÁ TÀI 0165789030 hoặc NHƯ HẢI 0987963191 ” ban LL lớp 9 nk 72/73 xin hậu tạ nam một “GHÈ RƯỢU TĂM” nữ thì “ĐÔI TRẦM ĐEO TAI”
BAN LL RẤT MONG TIN CÁC ANH CHỊ EM.
44. BTC | May 3rd, 2010 at 23:00
Sau buổi họp lần 2 tập thể BTC đã thảo luận những ý chính sau đó nhất trí giao lại: anh Thành (trưởng ban)bá Tài và Mỹ Hoa biên soạn chính thức Thư ngỏ,thư mời,chương trình ngày họp mặt.
Rất mong hoàn thành theo lịch thời gian đã đề ra
45. LÃO NÔNG TRI ĐIỀN | May 3rd, 2010 at 23:12
XIN ĐÍNH CHÍNH LẠI SỐ DTDD CỦA PHẠM BÁ TÀI LÀ 01657899030.XIN ĐƯỢC CẢM ƠN TRƯỚC VÀ CHỜ TIN CỦA CÁC BẠN.
46. BTC | May 5th, 2010 at 23:56
Đề nghị các bạn cựu học sinh trường tiểu học Thánh gia liên hệ anh Thành ( tel: 0907238241) trưởng ban tổ chức ngày họp mặt “THÁNH GIA – THĂNG TIẾN 2010″
Vì rất nhiều các thế hệ cựu HS nên BTC không nắm hết được,thế hệ lớp 1 NK 1974-1975 nay tuổi đã ngoài 40 rồi, mong các bạn tham gia , góp phần ngày hội ngộ thành công mỷ mản
47. TG&TT | May 6th, 2010 at 05:06
Để đóng góp theo ý kiến ở “comment 35 và 39″cá nhân tôi xin gợi ý đến BTC,BLL họp mặt TÌNH THẦY NGHĨA BẠN cùng tất cả anh chị em như sau,( gợi ý nầy sẽ có những diều không hợp lý xin anh chị em cùng BTC,BLL rộng lòng bỏ qua cho tôi,tôi thành thật):BTC nên tổ chức nguyên ngày 17-7 sáng từ 7h00 đến 19h00 trừ giờ nghỉ trưa ,nếu tổ chức từ trưa đến tối thì hàn huyên khg đủ ,thứ nhất là chúng ta xa nhau quá lâu,thứ hai là thầy trò cùng bạn bè ở xa về khg mất công sức và thời gian đẻ gặp lại nhau có mấy tiếng đồng hồ như vậy là quá uổng công.
*** vấn đề tổ chúc nguyên ngày 17-7 BTC lo ngại cho việc tài chánh ,(đây là theo ý nghĩ của cá nhân tôi).
*** lời kêu gọi mong mỏi của tôi đến với tất cả anh chị em tham dự ,mỗi bạn hy sinh đóng góp kẻ ít người nhiều ,anh em dân tộc khó khổ thì người ché rượu cần, ai khó thì vài ba anh em góp lại một ché,người nắm rau người con gà ,người hạt muối cùng là tình nghĩa với nhau.
*** Nếu sau khi tổ chúc tổng kết bị thâm thủng tài chánh xin BTC cứ lên tiếng kêu gọi anh em có lòng đóng góp ,chúng tôi khg nỡ để anh em trong BTC gánh đâu ,anh em BTC ở địa phương góp công ,thì anh em chúng tôi tha phương không có điều kiệp góp công thì anh em chúng tôi góp của.(lời nói chân thành của tôi xin các bạn khg tự ái)
*** sau đây tôi xin đóng góp gợi ý CHƯƠNG TRÌNH CHO NGÀY HỘI NGỘ xin BTC cùng các bạn tham khảo :
Chương trình họp mặt;
Ngày 17-7-2010
07 h 00 – đón các bạn HS đến tham dự,nhận áo,nhận bản tên,thay áo.
08h 00 – ổn định chỗ ngồi và dón các đại biểu ,khách mời “thầy cô”
MC mời BTC đọc phát biểu, sự hiện diện thầy cô tham dự
08h20 – BTCđọc tuyên bố lý do có buổi họp mặt
08h30 – MC mời các quý cha,quý soeur,quý thầy,cùng tất cả hs đứng lên,dành một phút im
Lặng để tưởng nhớ và chân thành cầu nguyện cho những người thân thương của
trường chúng tanhư;cố Lm Nguyễn Hoa Viên,,thầy Nguyễn Văn Ngọc và tất cả cựu hs
của trường đã qua đời.phúc cầu nguyện bắt đầu…………… phúc cầu nguyện đã xong
kính mời các quý vị và các bạn an tọa(comment 39)
MC xướng bản nhạc “Nối vòng tay lớn của Trịnh Công Sơn”cho tập thể cùng hát.
(để xóa đi bầu khg khí ảm đạm )
**chú thích đoạn nầy như sau: đoạn nầy nói về tâm linh là chúng ta mời linh hồn cha ,
Thầy cùng các anh em đã vĩnh viễn ra đi,về tham dự với chúng ta.
08h33 – BTC đọc diễn văn tuyên bố buổi họp mặt khai mạc.
** MC mời đại diện HS tặng hoa cho các thầy cô cùng khách mời.
08h40 – MC mời tất cả HS ,từng người một xếp hàng lên sân khấu giới thiệu bản thân .
Cúi đầu chào ;( kính chào các cha ,các soeur,các thầy cô và cùng toàn thể các bạn
Em là : Nguyễn……A học sinh lớp … hiện tại đang ở ……..hân hạnh được đón chào các cha ,soeur,
Các thầy cô cùng các bạn)đi xuống vừa đi vừa đưa tay chào.
** mục nầy tuy có chiếm nhiều thời giờ một chút nhưng là chào lễ phép cũng như là trình
Diện ra mắt cùng các thầy cô và bạn bè ,nếu khg có như vậy thì đông quá khg ai nhận
Ai hết với lại thời gian chúng ta xa nhau quá lâu ,tuy trên áo đã có tên.
**mục nầy đề nhị BTC chuẩn bị các bạn đi đầu dạn dĩ thành thuộc để các bạn sau khg bỡ
Ngỡ,cũng khg được giới thiệu dài dòng khỏi mất thời giờ,vì mỗi hs chỉ được 15giây 10h30 – lời phát biểu chào thầy cô của đại diện HS(fải hs đầu đàn lớp đệ tứ của trường
nk1971/1972)
- lời phát biểu của HS nội trú (anh em dân tộc)
10h45 – MC mời đại diện thầy cô phát biểu và cho ý kiến lời khuyên bảo.
– MC xướng lên một bản nhạc(trả lại tuổi trẻ) cho cả tập thể cùng hát.
11h00 – MC mời tất cả nghỉ dùng cơm trưa .
** bữa cơm nầy rất đầy ý nghĩa chúng ta xem như bữa cơm GIA ĐÌNH THÁNH GIA
THĂNG TIẾN
Sau 35 năm đoàn tụ.bữa cơm nầy chúng ta khg cần mâm cao cỗ đầy mà cần cái tình
Cảm ấm áp tình thầy nghĩa bạn .(chú tâm cho bàn ăn các thầy cô và khách)
** cơm xong BTC mời các cha soeur thầy cô và khách ra xe đưa về nghỉ trưa .
** thời gian nghỉ trưa 2 giờ học sinh vui chơi tại chỗ,xin chữ ký của nhau trên áo để lưu
niệm hàn huyên với nhau sau thời gian xa cách , chụp hình cá nhân thời gian nầy BTC
mời tất cả hs ký vào các áo lưu niệm để tặng các cha ,soeur và thầy cô, bán quà lưu
niệm .
** trong thời gian nầy ,áo ,sổ ,dự định làm quà lưu niệm tặng đã ký xong BTC mời hs gói
Tại chỗ để cuối buổi họp mặt làm quà tặng thầy cô .
14h00 – BTC đưa xe đến dón các thầy cô trở lại hội trường.
14h30 – MC xướng cho tập thể hát (một bản nhạc nào đó cho vui nhộn)
14h45 – BTC mời cha hoặc thầy tâm sự tiểu sử của trường
- thỏa luận công ích xã hội
- HS lên phát biểu lời tâm tình ,
- Tặng quà thầy cô và khách mời
– BTC đọc lời cảm ơn ,lời bế mạc, MC xướng bài tạm biệt(gặp nhau đây rồi chia
- tay…)
- các hs lần lượt xin chữ ký của thầy cô(thầy cô ngồi tại bàn từng
hs một xếp hàng đi đến xin chữ ký lần lược từng thầy cô.
BTC mời thầy cô chụp hình lưu niệm.trong hội trường .
16h30 – BTC mời thầy cô cùng HS trồng cây lưu niệm tại công viên TUỔI TRẺ ,chụp hình cá
Cá nhân với thầy cô ngoài trời .
** việc trồng cây lưu niệm nầy xin BTC nên nhờ mấy bạn cựu hs PB đang sinh sống tại
ĐÀLẠT tìm mua khoảng 40 cây con “PHƯỢNG TÍM” trồng tại công viên 20 cây,tặng
Hai trường khách mời mỗi trường 5 cây,cây còn lại qua sáng hôm sau mời các cha
Soeur trồng tại nhà thờ và trường THÁNH GIA .việc trồng cây nầy rất ý nghĩa cho mai
Sau, ghi lại dấu ấn cho PB vì PB khg có cây PHƯỢNG TÍM.
17h00 – tiệc buffet với rượu cần ,rượu vang vui chơi ca hát văn nghệ
19h00 – MC xướng bài tạm biệt(gặp nhau đây rồi chia tay…)
*** ngày 18-7-2010 ***
08h00 – tập trụng tại công viên TUỔI TRẺ ,đi du ngoạn suôie đá (trong ngày nầy anh chị em đi
Du ngoạn thì tự túc lương thực, rượu bia BTC chỉ hỗ trợ vé vô điêm tham quan ,khoai
lan , khoai mỳ, nước lọc uống,hoặc bắp tươi còn Sống để nướng tại điểm du ngoạn .
– BTC lo ẩm thực buổi trưa tại điểm du ngoạn cho thầy cô và khách mời.
17h30 – ra về kết thúc buổi họp mặt.
ĐÂY LÀ Ý KIẾN CÁ NHÂN TÔI ,NẾU CÓ GÌ SAI SÓT XIN TOÀN THỂ NIỆM TÌNH BỎ QUA CHO .TÔI THÀNH THẬT CÁM ƠN. XIN CHÚC BUỔI HỘI NGỘ THÀNH CÔNG TỐT ĐẸP ,XIN CHÀO THÂN ÁI.
48. BTC | May 6th, 2010 at 08:46
BTC ghi nhận ý kiến comment 47 sẽ đưa ra bàn bạc buổi họp lần 3 vào ngày 16 tháng 5 năm 2010
BTC đề nghị tất cã cho ý kiến ngày họp mặt 17/7/2010 thời gian tổ chức từ 8g đến 22g hay là từ 14g đến 22g
49. TONA | May 9th, 2010 at 05:29
Mình mượn qua trang blog nầy ( vì đang trang nầy hiện nay có nhiều bạn đang truy cập )
Qua cuộc hội ngộ “hennhau 2009″ năm ngoái nên có được thông tin.
Thầy Nghiêm ( hiệu trưởng trường NLS Phú bổn ) ở Mỷ bao nhiêu năm xa cách nay thầy về đến Saigon điện thoại nói với tôi thầy có ý định về Phú bổn thăm học trò năm xưa ( nhưng không biết còn HS nào ở Phú bổn không ? ), tôi HS TH công lập không biết rỏ bên trường NLS,nhờ qua trang blog nầy làm nhịp cầu nối>
Vậy bạn nào cựu HS NLS liên hệ với TONA qua số điện thoại 0913446608
50. Nay Cui | May 9th, 2010 at 23:54
Các cựu học sinh NLS còn ở PB rất đông như Nguyễn hồng Sơn và chị Trâm chị của Sơn. Phạm hồng Sơn, anh Hải Bầu. Một số anh chị em ở Hảo Đức. Rãi rác có anh Đinh đức Long, Phạm phú Hữu con bà Bình Dương đang ở SG.
Riêng Ngô xuân Tùng ở Mỹ, người có vào trang blog tìm bạn và ký tên “Cựu học sinh NLS” đã có DVD Hẹn nhau 2009 và đã chuyển đến thầy Nghiêm. Anh Già ham zui là người có số phone Phạm phú Hữu.
51. TONA | May 10th, 2010 at 01:53
Sắp có cuộc hội ngộ Thầy&trò NLS tại AyunPa
TONA xin chúc mừng !!!
52. BTC | May 11th, 2010 at 10:36
Mời các bạn trong ban tổ chức “họp mặt tình thầy nghĩa bạn Thánh Gia&Thăng Tiến 2010″ đến dự buổi họp lần 3 bàn việc tổ chức họp mặt , vào lúc 17g30 ngày 16 tháng 5 năm 2010 địa điểm như lần họp 2.
BTC
53. garungaryun | May 16th, 2010 at 02:23
Dời qua bên Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau 3
~admin
54. PQL | May 16th, 2010 at 08:18
Hẹn gặp lại
Ân sư nghĩa nặng chưa đền đáp
Bạn củ tình xưa nhớ chạnh lòng
Oán hờn thế sự sao thay đổi
Kiếp sống phân ly giữa bạn thầy
Tâm tư giữ mãi tình tri kỷ
Thị trấn năm xưa hẹn sẽ về
Gặp lại đám trẻ ngày xưa đó
Niên kỷ phong sương đến đoạn chiều
Thầy cô hoài bão ngày gặp lại
Tri ân huấn dạy ngày thơ trẻ
Bạn ơi ! Nhớ lại ngày xưa đó
Hãy về cố thị gặp lại nhau
PQL
55. PQL | May 16th, 2010 at 13:16
Dời qua bên Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau 3
~admin
56. Người Cheoreo | May 20th, 2010 at 02:39
Dời qua bên Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau 3
~admin
57. NDT | May 24th, 2010 at 02:17
Mời các bạn trong ban tổ chức “họp mặt tình thầy nghĩa bạn Thánh Gia&Thăng Tiến 2010″ đến dự buổi họp lần 3 bàn việc tổ chức họp mặt , vào lúc 17g30 ngày 16 tháng 5 năm 2010 địa điểm như lần họp 2.
BTC.
Xin BTC cho biet dien tien buoi hop lan 3 va chuong trinh da quyet dinh xong chua.
Cam on
58. người AyunPa | May 24th, 2010 at 03:08
Dời qua bên Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau 3
~admin
59. người AyunPa | May 24th, 2010 at 03:46
Dời qua bên Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau 3
~admin
60. nguoicheoreo | May 24th, 2010 at 15:14
Dời qua bên Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau 3
~admin
61. Admin | May 24th, 2010 at 19:06
Trang blog dành cho các cựu học trò Thánh Gia và cựu học sinh Thăng Tiến thảo luận cho ngày 17-18 tháng 7, 2010. Nếu có gì thảo luận khác xin vào blog Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau 3.
~ Admin kính báo,
62. BTC | May 24th, 2010 at 19:08
Nếu bạn là cựu học trò Thánh Gia và cựu học sinh Thăng Tiến
mà không nhận được thiệp mời, lời mời, điện thoại mời thì đây coi như là lời mời chính thức của ban tổ chức cho kỳ họp mặt lần thứ I.
63. BTC | May 24th, 2010 at 19:15
Trả lời comment 57
Buổi họp lần 3 đưa ra thảo luận góp ý các việc như :
- Thư ngỏ
- Thư mời
- Chương trình
- Số lượng người dự
- Phân công công việc
- kinh phí
Lần họp tới kết luận
64. Amin | May 24th, 2010 at 21:04
Đã làm email: btc2010@ayunpa.com Email này sẽ là trạm trung chuyển qua ban tổ chức. Hiện đang có Kim Khánh, Tánh và Luyến. Mong BTC cho thêm emails của các thành viên trong BTC.
65. nguyen huu anh | May 28th, 2010 at 04:20
Chao tat ca cac ban .minh la nguyen huu anh cung la mot cuu hoc sinh cua hai truong Thanh gia .Thang tien.day la dia chi cua minh . mong duoc lien lac voi tat ca cac thay co va anh em ban hoc .dang mong tin cac ban.co the lien lac qua dd 0905615120 hoac qua email tren. chao .
66. nguyen huu anh | May 28th, 2010 at 05:27
Minh de nghi ban to chuc cho minh email cua ban Nay Cui de minh lien lac .xin cam on.
67. nguyen huu anh | May 28th, 2010 at 08:07
chào tất cả các bạn .mình là Nguyễn hữu ánh đã là học sinh của trường thánh gia và Thăng tiến của năm học niên khóa 1973-1974 sao đó vào dạy học phụ các soeur tại trường thánh gia đến năm 1975 thì theo các soeur chạy vào nha trang sau đó thì về lại Ayunpa .hiện tại mình đang cư ngụ tại Ayunpa mong được liên hệ với các bạn . qua dđ 0905615120 hoạc email . Nguyenhuugay@yahoo.com.vn .mong nhất là được liên lạc với các thầy cô.rất mong tin
68. Nhắn dùm | May 28th, 2010 at 12:59
Comment 65, 66, 67 có người bạn cùng cơ quan làm việc mà không chịu hỏi, hỏi Lê thị Dân là biết hết
69. PQL | May 30th, 2010 at 21:18
——————————————————————————–
Thân gởi Cha , Thầy , Soeur , Cô và tất cả cựu học sinh Thánh Gia & Thăng tiến
Chúng ta đang vào thời điểm chuẩn bị ngày họp mặt thầy trò sắp đến khoảng một vài tuần nữa . Comment này gởi đến Thầy Cô như một lời thành thật tri ân và các bạn hữu như một lời thành khẩn kêu gọi quy tụ trở về để cùng nhau tham dự buổi họp mặt vào ngày 7/17/2010 tại thị xã AYUNPA với chủ đề
TÌNH THẦY NGHĨA BẠN THÁNH GIA & THĂNG TIẾN 2010
Qua bao năm xa cách, rượu tình thầy trò hơi men cũng có phần nhạt nhưng chúng ta không thể phủ nhận rằng công ơn dạy dỗ thầy cô đã có phần ảnh hưởng trong đời sống hiện tại của mỗi người chúng ta.
THÁNH GIA :
Lớp vỡ lòng đọc và viết từng mẫu tự tiếng Mẹ đẻ .Những bài học về quê hương yêu dấu , lịch sử oai hùng của dân tộc và giòng máu can đảm của tiền nhân . Những con số cộng , trừ , nhân, chia đơn giản như bắt đầu tập đếm thời gian hoặc những bài chính tả viết về phong tục nhiều vùng của đất nước . Ta cũng không quên khoãng trống tâm hồn tuổi thơ đã được điền vào những bài hát chào đời thương yêu tuổi trẻ. Đó chỉ là một trong những sự hy sinh tận tụy Soeur & Cô đã dành cho chúng ta vào thưở sơ khai tuổi học trò .
THĂNG TIẾN :
Khi bước vào tuổi khôn lớn chúng ta được chỉ dạy những luận giải phương trình toán học , công thức giải bày lý hóa , những bài kim cổ Việt văn thuần túy trong văn chương Việt Nam giúp chúng ta có một sự thấu hiểu sâu đậm về ngôn ngữ quê hương mình để hôm nay chúng ta vẫn còn có thể ngồi viết cho nhau những giòng chữ này . Những bài học Anh Ngữ vỡ lòng giúp ta hiểu thêm về một ngôn ngữ thông dụng ở thế giới bên ngoài . Những sơ lược vừa kể đã giúp ta về phần mở mang trí thức để chúng ta có được một hành trang hôm nay để hòa nhập vào tiến hóa của thời đại. Thêm vào đó các người cũng đã dạy cho ta những đạo lý làm người hữu ích cho xã hội và gia đình .
Chúng ta hãy tự hỏi rằng từ ngày rời khỏi mái trường xưa đó chúng ta có bao giờ nghĩ đến hoặc tìm cách bày tỏ sự tri ân đối với những người” gõ đầu trẻ” năm xưa đã tận lực và hy sinh không ngoài mục đích giúp những trẻ thơ một căn bản giáo dục vững vàng để tiến thân vào xã hội tương lai. Vậy ngày họp mặt sắp tới sẽ là một cơ hội thuận tiện để chúng ta biểu lộ sự tri ân trực diện với các Thầy Cô.
” Uống nước nhớ nguồn , ăn trái nhớ kẻ trồng cây” sẽ làm cho men rượu tình thầy trò trở lại thêm mặn nồng khi gặp lại vào ngày họp mặt .
Cũng xin thân gởi đến các bạn hữu xa gần đã từng có lần ngồi ghế nhà trường Thánh Gia &Thăng Tiến không phân biệt thời gian dự học hoặc ngày rời khỏi khóa lớp hãy cùng trở về để bày tỏ lòng tri ân Thầy Cô về sự giáo dục tận tình , tri kỷ những bạn cùng lớp về những kỷ niệm tuổi thơ tươi đẹp thời niên thiếu và tri ngộ những người bạn cùng trường đã có nhiều lần sinh hoạt chung . Hy vọng các bạn sẽ bay lượn trở về như một đàn én mở cửa cho một mùa Xuân sau một thời gian cách biệt quá dài gần bốn thập niên .
” Một con én không thể làm mùa Xuân ” nhưng sự tham dự của các bạn sẽ như một đàn én khởi đầu cho một mùa Xuân đã và đang được chờ đợi từ nhiều năm qua .
Trong tinh thần tương thân tương ái vào dịp chuẩn bị ngày họp mặt 17/7/2010 chúng ta nên tưởng nhớ đến những người đã dạy dỗ chúng ta ở học đường đã từ giã ra đi trong sự vắng bóng thầy trò vào những giờ phút cuối LM Nguyễn Hoa Viên ( Anh Văn) LM Đinh Văn Thám ( Giáo Lý ) Thầy Nguyễn Văn Ngọc ( Toán học) . Chúng ta cũng hãy dành một vài lời kinh nguyện cho Thầy Nguyễn Minh Tâm ( Âm nhạc ) trong cơn nghiệt ngã chống chỏi cùng một căn bệnh quá dài qua nhiều năm nay , Thầy Nguyễn Đình Long ( Kỹ thuật ) sau cơn bệnh giải phẩu chóng được bình phục .
Và cuối cùng chúng ta cũng nên dành một vài giây phút để nhớ đến những bạn hữu đã từng cùng chung ghế nhà trường nhưng nay không còn nữa . Chúng ta cũng nên hướng ý vế một số bạn có thể đang lưu lạc trên một vùng đất nào đó trên thế gìới đồng thời cùng những người bạn đang tần tảo kế mưu sinh thường nhật trong việc an sinh trợ giúp gia đình trong những vùng lâm sơn , đồng ruộng , thị tứ , công sở và góc đường phố chợ không thể trở về tham dự . Có thể những người bạn đó đang đối chọi nhiều gian truân trong môi trường sinh sống ,khốn khổ trong một cuộc sống cạnh tranh từng hơi thở . Hãy dành những sự cảm thông đặc biệt cho những người bạn hữu đó.
Hy vọng rằng những hoài vọng tình thầy trò và bạn hữu ấp ủ qua gần bốn thập niên mong đợi một ngày gặp lại sẽ có nhiều triển vọng tốt đẹp và hoàn thành ý nghĩa TÌNH THẦY NGHĨA BẠN vào ngày họp mặt 17/7/2010 ở một thị trấn thân yêu ngày xưa đó .
PQL
70. PQL | June 1st, 2010 at 20:52
Kính gởi quý Cha , Thầy , Soeur , Cô
Thân gởi BTC
Thông qua các bạn hữu cựu học sinh Thánh Gia & Thăng Tiến
Nhận thấy thời gian cũng rất cận kề ngày họp mặt và chúng ta cần phải tiến hành mọi công việc càng sớm càng tốt để hoàn tất một cách chu đáo ngõ hầu mang lại sự thành công mỹ mãn cho ngày họp mặt .
Dưới đây là một vài ý kiến thu lượm từ một vài bạn hữu và hội ý cùng những bậc trên xin đề nghị như sau
1) Thư ngõ :
Khởi đầu thư ngõ xin trình gởi thêm chi tiết như sau để tăng thêm phần kính trọng
” Kính gởi quý Cha , Thầy , Soeur , Cô và tất cả các bạn cựu học sinh Thánh Gia & Thăng Tiến thân mến ”
2) Danh sách BTC :
Ban cố vấn : Cha Nguyễn Cao Nguyên , Thầy Bùi Phương Hạc
Trưởng BTC : Trương Tấn Thành
Phó BTC : Phạm Bá Tài
Ban liên lạc ngoại vụ : Nguyễn Thị Kim Khanh + (CVTT )
Ban liên lạc nội vụ : Hồ Đắc Cẩm
Thủ quỹ : Nguyễn Thị Tánh
Thư ký : Nguyễn Thị Kim Khanh
Ban ẩm thực : Nguyễn Thị Kim Khanh + ( CVTT )
Ban tiếp tân : BTC kiếm chọn tình nguyện viên .
Điều khiển chương trình :Thầy Hạc và BTC phối trí , dàn xếp và tùy nghi quyết định .
BTC cũng nên tìm kiếm cộng sự viên để trợ giúp ( áo thun , quà tặng , thiệp mời , thư viết , tiếp đón , xếp đặt nhà trọ , di chuyển .. v..v.. )
3) Lịch trình :
Để tận dụng thời gian một cách tối đa và tăng thêm sự gặp gỡ giữa Thầy Cô và bạn hữu trong ngày họp mặt . Chúng ta nên bắt đầu vào sáng và kết thúc vào chiều đối chiếu lại từ trưa đến tối bởi vì một số Cha , Soeur lớn tuổi cần phải nghỉ sớm và một số bạn bè từ xa về sau nhiều gìờ di chuyển trên không và xa lộ cần được có thời gian nghỉ để có thể tiếp tục gặp riêng những bạn bè thân hoặc thăm viếng Thầy Cô vào ngày kế tiếp.
Trên đây là một vài ý kiến góp lại để xây dựng chung cho ngày họp mặt . Tất cả mọi ý kiến khác bổ túc vào xin BTC tiếp đón nồng nhiệt .
PQL
71. LNTĐ | June 4th, 2010 at 19:55
Gởi PHẠM QUANG LUYẾN
Quang Luyến ơi là Quang Luyến ơi
Sao ông nóng vội thế hả trời
Từ từ chúng tớ lo xong cả
Thúc mãi làm chi để hết hơi
Ông cứ phần ông lo đi đã
Có tiền là có tất ông ơi
Hì hì tớ nói đùa thôi nhé
Đừng có hờn nghen tiếng để đời.
72. LNTĐ | June 4th, 2010 at 21:23
NÀY ÔNG BẠN LUYẾN ƠI,MÌNH CHƯA CÓ ĐIẸN THOẠI INTERNET MÀ ÔNG GỌI LAM SAO TÔI NGHE
ĐƯỢC,HEN VÀI NĂM NỮA NHÉ.CÔNG CHUYỆN NGÀY HỌP MẶT ANH EM BÊN NÀY ĐANG TIẾN HÀNH TRÔI CHẢY,TUẦN TỰ TỪNG KHÂU,ÔNG KHÔNG CÓ GÌ PHẢI LO ĐÂU.MỌI THỨ SẼ ĐÂU VÀO ĐÓ CẢ.YÊN TÂM NGỦ NGON ĐI.CHỈ CẦN GỞI ĐÔ VỀ KHA KHÁ TÍ LÀ ĐƯỢC HÌ HÌ…
73. PQL | June 4th, 2010 at 21:54
Vấn đề bạn đề cập tất cả ” mạnh thường quân ” ở bên đây đã hoàn thành rồi . Xin liên lạc chị thủ quỹ Nguyễn Thị Tánh vào ngày mai để biết thêm chi tiết một cách tường tận . Thành thật cám ơn sự nhiệt tâm và công sức các bạn trong việc tổ chức ngày họp mặt một cách vô vị lợi hẹn sẽ gặp lại các bạn .
PQL
74. PQL | June 5th, 2010 at 06:47
Thân tặng LNTD
Xa quê vắng bạn tình thân hữu
Kiếp sống tha phương đã quá dài
Tam thập ngũ niên vận số đó
Tình cảm năm xưa tiễn phố buồn
Bạn củ thầy xưa lâu chạnh vắng
Hoài vọng bao năm nay trở về
Thầy cô gặp lại như đền báo
Bạn hửu ôn nhau thưở thiếu thời
Tâm tư ấp ủ nhiều năm tháng
Mong sao bạn hữu hiểu tri tình
PQL
75. PQL | June 5th, 2010 at 19:02
Xin tường trình BTC và tất cả bạn hữu ,
Đây là tổng kết danh sách hiện tại đã đóng góp vào ngân quỹ tổ chức ngày họp mặt 17/7/2010
Cha Nguyễn Văn Thanh 500.00 Mỹ Kim
Thầy Nguyễn Minh Tâm 200.00 Úc Kim
Bạn Phạm Hồng Quân 500.00 Úc Kim
Bạn Phạm Công Lợi 100.00 Mỹ Kim
Bạn Trương Đức Nhơn 300.00 Mỹ Kim
Bạn Phạm Quang Luyến 300.00 Mỹ Kim
Nếu có sự đóng góp mới sẻ phổ biến sau . Mọi liên quan vấn đế ngân quỹ và chi tiêu xin liên lạc Chị Nguyễn Thị Tánh và Chị Nguyễn Thị Kim Khanh .
76. KimKhanh | June 6th, 2010 at 01:27
Không khí thật sôi nổi .
Chị Hoa Trà nhà ta mấy hôm nay chạy lăng săn tìm những bài hát thời áo trắng nào là tập hát đơn ca tốp ca tăng phần không khí sôi nổi cho ngày họp mặt , không biết đến ngày ” trình diển ” sao đây ???? Nhưng bây giờ đề nghị các bạn “zỗ tặng một tràn pháo tay” khích lệ tinh thần “zăn nghệ” của Hoa Trà .
77. LNTĐ | June 6th, 2010 at 18:14
Dzổ tay hoan hô Trà mĩ Hoa vì tinh thần dzăn nghệ !
Nhờ tìm giúp mình bài TRẢ LẠI TUỔI TRẺ và bài ĐỒNG DAO HÒA BÌNH là những bài trường thường xử dụng khi xua.
78. Nay Cui | June 6th, 2010 at 20:24
Trả Lại Tôi Tuổi Trẻ
Tác giả: Phạm Duy Ca
Được tìm từ: http://music.onboom.com/KidTi_Lyric/Loi_bai_hat/ID/7542/
(Saigon-1968)
Trả lại tôi là tuổi trẻ mênh mông
Chúng mình như lúa reo trên ruộng đồng
Dù mưa tuôn, dù bão cuốn Bông lúa vàng cuồn cuộn gió vươn lên
Dù bom rơi, dù súng tới Bông lúa ngời vượt lửa khói lên ngôi
Trả lại tôi là tuổi trẻ yên vui Dẫu rằng đang chiến tranh hay hòa
rồi.
Trả lại tôi là tuổi tự do theo
Chúng mình: hoa hướng dương trên ngọn đèo
Là hoa niên tìm ánh sáng
Hoa biết đường về mọi chốn vinh quang
Là măng non, là thép mới
Khi đáp lời thì quả đất lung lay
Là tuổi son ở Phù Đổng vươn vai
Chúng mình khi đứng lên cao bẵng trời.
Trả lại tôi là tuổi trẻ vô tư
Chúng mình như lũ chim trong rừng già
Rừng âm u đầy ác thú
Chim biết ngừa luật rừng rú bao vây
Đời chông gai rồi sẽ tới
Chim biết cười đừng vội gánh âu lo
Trả lại tôi là tuổi trẻ nên thơ
Chúng mình như giấc mơ chưa hề nhoà.
Trả lại tôi là tuổi trẻ say mê
Chúng mình yêu, sẽ yêu đương tràn trề
Càng thương yêu, càng thấy thiếu
Yêu rất nhiều chẳng cần lấy bao nhiêu
Tình ra đi từ tấm bé
Cho tới ngày nào tận thế chưa quên
Trả lại tôi là tuổi trẻ như điên
Sống và xin chết cho câu thề nguyền.
Trả lại tôi là tuổi trẻ bao dung
Chúng mình như gió khơi nơi mịt mùng
Dù non sông còn cháy nóng
Ai chán chường và người có khinh nhau
Dù ai gieo điều tiếng xấu
Tha thứ nhiều để lòng thấy tin yêu
Trả lại tôi là tuổi lượng bao la
Chúng mình xa, biết xa câu hận thù.
Trả lại tôi là tuổi trẻ hôm nay
Chúng mình như đoá sen trong bùn lầy
Việt Nam đây, đầy rắc rối
Nhưng vẫn còn nhiều hình dáng vui tươi
Việt Nam ơi! Còn tiếng nói
Yêu giống nòi đặt Tổ Quốc lên vai
Trả lại tôi là thần tượng tôi đây
Chúng mình xin khắc sâu trong dạ này.
79. Nay Cui | June 6th, 2010 at 20:30
ĐỒNG DAO HÒA BÌNH
Trịnh Công Sơn, <>1968
Hai mươi năm nhục nhằn đã qua
Hôm nay thấy mặt trời rực sáng
Trong tim người trong tim ta trong tim anh
Trong tim những ruộng đồng gội nắng
Hai mươi năm nhục nhằn đã qua
Hôm nay thấy nụ cười rạng chói
Trên môi người trên môi ta
trên môi em trên môi những mẹ già
Đường ta đi mênh mông phố xá bao người quen
bàn chân ta thênh thang những nắm tay reo mừng
Về khắp chốn núi rừng về khắp bao thôn làng
cùng hát xông đất mới cho trời vui theo với lòng người
Hai mươi năm hận thù đã qua
hôm nay thấy mặt người đổi mới
ta yêu trời ta yêu ta ta yêu em
ta yêu nắng hòa bình vừa đến
hai mươi năm hận thù đã qua
Hôm nay thấy từng giọt nước mắt
Trôi em đềm trong tim cha trong tim em
trong tim bé hiền hòa
hai mươi năm ngục tù tối đen
hôm nay nắng lạ lùng rọi ấm
trên da vàng trên da thơm
trên da em trên da những người việt chờ ngóng
Hai mươi năm ngục tù sẽ quên
hôm nay chén rượu nồng mừng uống cho vui mẹ cho vui cha
cho vui con cho vui những vợ chồng
Đường Việt nam hôm nay có bước chân tự do
Người Việt ta hôm nay sống với nhau thật thà
từ khắp chốn bước về ầm tiếng chân vỡ bờ
Cờ đứng lên trong gió sóng cờ cao theo với cửa nhà
Hai mươi năm chờ từng phút giây
Hôm nay tiếng hòa bình đã thấy
trên môi người trên môi ta
trên môi em trên môi những người Việt nghèo khốn
hai mươi năm chờ đợi đã lâu, nay sức sống tràn về mạch máu
nuôi tim mẹ nuôi tim cha
Nuôi tim nhau nuôi đất nước thật giàu
80. KimKhanh | June 7th, 2010 at 00:35
Dự kiến bài hát mở đầu ngày họp mặt là bài :
HỌC SINH HÀNH KHÚC (Lê Thương)
Học sinh là người Tổ quốc lo cho mai sau . Học sinh gây đời niên thiếu niên trên bao công lao . Lúc khắp quân dân chiến đấu hy sinh cho nền độc lập . Học sinh nề chi tuổi xanh cung sức phấn đấu . Đem hết can trường của người Việt Nam , tiến lên .
ĐK :
Học sinh là mầm sống của ngày mai . Nung đúc tâm hồn để nuôi chí lớn . Theo các thanh niên sống vì giống nòi . Liều thân vì nước vì dân mà thôi .
Học sinh là người Tổ quốc lo cho mai sau . Học sinh gây đời niên thiếu niên trên bao công lao . Lúc khắp quân dân chiến đấu hy sinh cho nền độc lập . Học sinh nề chi tuổi xanh cung sức phấn đấu . Đem hết can trường của người Việt Nam , tiến lên .
ĐK :
Học sinh là người mới của Việt Nam . Đã thoát xa một thời xưa tối ám . Đem sức thanh tân chống mọi suy tàn . Học sinh làm sáng đời dân Việt Nam .
sau đó là các bài :
Anh Em Ta Về
Sáng tác: TIẾN LỘC
Anh em ta về cùng nhau ta quây quần (nè)
Một, hai, ba, bốn, năm
Anh em ta về cùng nhau ta xum họp (nè)
Năm, bốn, ba, hai, một
Một – đều chân bước nhé!
Hai – quay nhìn nhau đi!
Ba – cầm tay chắc nhé
Không muốn ai chia lìa!
Bốn – nhớ rằng: chúng ta bốn bể anh em một nhà!
Năm – nhớ mãi tình này trong câu ca
Nối Vòng Tay Lớn sáng tác Trịnh công Sơn
Rừng núi dang tay nối lại biển xa
Ta đi vòng tay lớn mãi để nối sơn hà
Mặt đất bao la anh em ta về
Gặp nhau mừng như bão cát quay cuồng trời rộng
Bàn tay ta nắm nối tròn một vòng Việt Nam
Cờ nối gió đêm vui nối ngày
Giòng máu nối con tim đồng loại
Dựng tình người trong ngày mới
Thành phố nối thôn xa vời vợi
Người chết nối linh thiêng vào đời
Và nụ cười nối trên môi
Từ Bắc vô Nam nối liền nắm tay
Ta đi từ đồng hoang vu vượt hết núi đồi
Vượt thác cheo leo, tay ta vượt đèo
Từ quê nghèo lên phố lớn nắm tay nối liền
Biển xanh sông gấm nối liền một vòng tử sinh
Trả Lại Tôi Tuổi Trẻ
Tác giả: Phạm Duy
Trả lại tôi là tuổi trẻ mênh mông
Chúng mình như lúa reo trên ruộng đồng
Dù mưa tuôn, dù bão cuốn Bông lúa vàng cuồn cuộn gió vươn lên
Dù bom rơi, dù súng tới Bông lúa ngời vượt lửa khói lên ngôi
Trả lại tôi là tuổi trẻ yên vui Dẫu rằng đang chiến tranh hay hòa
rồi.
Trả lại tôi là tuổi tự do theo
Chúng mình: hoa hướng dương trên ngọn đèo
Là hoa niên tìm ánh sáng
Hoa biết đường về mọi chốn vinh quang
Là măng non, là thép mới
Khi đáp lời thì quả đất lung lay
Là tuổi son ở Phù Đổng vươn vai
Chúng mình khi đứng lên cao bẵng trời.
Trả lại tôi là tuổi trẻ vô tư
Chúng mình như lũ chim trong rừng già
Rừng âm u đầy ác thú
Chim biết ngừa luật rừng rú bao vây
Đời chông gai rồi sẽ tới
Chim biết cười đừng vội gánh âu lo
Trả lại tôi là tuổi trẻ nên thơ
Chúng mình như giấc mơ chưa hề nhoà.
Trả lại tôi là tuổi trẻ say mê
Chúng mình yêu, sẽ yêu đương tràn trề
Càng thương yêu, càng thấy thiếu
Yêu rất nhiều chẳng cần lấy bao nhiêu
Tình ra đi từ tấm bé
Cho tới ngày nào tận thế chưa quên
lời tiếp theo bài hát TRẢ LẠI TÔI TUỔI TRẺ
Trả lại tôi là tuổi trẻ như điên
Sống và xin chết cho câu thề nguyền.
Trả lại tôi là tuổi trẻ bao dung
Chúng mình như gió khơi nơi mịt mùng
Dù non sông còn cháy nóng
Ai chán chường và người có khinh nhau
Dù ai gieo điều tiếng xấu
Tha thứ nhiều để lòng thấy tin yêu
Trả lại tôi là tuổi lượng bao la
Chúng mình xa, biết xa câu hận thù.
Trả lại tôi là tuổi trẻ hôm nay
Chúng mình như đoá sen trong bùn lầy
Việt Nam đây, đầy rắc rối
Nhưng vẫn còn nhiều hình dáng vui tươi
Việt Nam ơi! Còn tiếng nói
Yêu giống nòi đặt Tổ Quốc lên vai
Trả lại tôi là thần tượng tôi đây
Chúng mình xin khắc sâu trong dạ này.
Sau cùng là bài :
GẶP NHAU ĐÂY tác giả : Sinh hoạt
Gặp nhau đây, rồi chia tay.
Ngày dài như đã vụt qua như phút giây.
Niềm hăng say, còn chưa phai Đường trường sông núi hẹn mai ta sum vầy. Đường trường sông núi hẹn mai ta sum vầy.
Còn trong ta, tình bao la.
Cuộc đời niên thiếu bừng lên bao ước mơ.
Rồi suy tư, lời đêm qua.
Dặn lòng hãy nhớ lồi yêu thương nhắn về.
Dặn lòng hãy nhớ lồi yêu thương nhắn về.
Rừng linh thiêng, rừng Lam Sơn.
Rừng trầm lên tiếng gọi cây xanh Chí Linh.
Về quê Hương, về Chi Lăng. Đường về xao xuyến lửa nung sôi máu hồng.
Mong các bạn tham gia hát tập thể
81. BTC | June 7th, 2010 at 10:16
18 giờ chiều ngày 8 tháng 6 năm 2010 BTC họp chốt lại tất cã công việc tổ chức ngày họp mặt.
Mời các bạn trong BTC đến dự địa điểm như họp lần 3
Mời các bạn tiếp tục đóng góp ý kiến trên trang blog nầy trước 18 giờ ngày 8/6/2010 BTC ghi nhận và đưa ra buổi họp
82. TDN | June 7th, 2010 at 16:59
Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ
Nguyen Duc Quang.
Ta như nước dâng, dâng tràn có bao giờ tàn
Đường dài ngút ngàn chỉ một trận cười vang vang
Lê sau bàn chân gông xiềng một thời xa xăm
Đôi mắt ta rực sáng theo nhịp xích kêu loàng xoàng
Ta khua xích kêu vang dậy trước mặt mọi người
Nụ cười muôn đời là một nụ cười không tươi
Nụ cười xa vời nụ cười của lòng hờn sôi
Bước tiến ta tràn tới tung xiềng vào mặt nhân gian
Máu ta từ thành Văn Lang dồn lại
Xương da thịt này cha ông ta miệt mài
Từng giờ qua
Cười ngạo nghễ đi trong đau nhức không nguôi
Chúng ta thành một đoàn người hiên ngang
Trên bàn chông hát cười đùa vang vang
Còn Việt Nam
Triệu con tim này còn triệu khối kiêu hùng
Ta như giống dân đi tràn trên lò lửa hồng
Mặt lạnh như đồng cùng nhìn về một xa xăm
Da chân mồ hôi nhuễ nhại cuộn vòng gân tươi
Ôm vết thương rĩ máu ta cười dưới ánh mặt trời
Ta khuyên cháu con ta còn tiếp tục làm người
Làm người huy hoàng phải chọn làm người dân Nam
Làm người ngang tàng điểm mặt mày của trần gian
Hỡi những ai gục xuống ngồi dậy hùng cường đi lên
Máu ta từ thành Văn Lang dồn lại
Xương da thịt này cha ông ta miệt mài
Từng giờ qua
Cười ngạo nghễ đi trong đau nhức không nguôi
Chúng ta thành một đoàn người hiên ngang
Trên bàn chông hát cười đùa vang vang
Còn Việt Nam
Triệu con tim này còn triệu khối kiêu hùng !
83. TDN | June 7th, 2010 at 18:27
Bài hát dưới đây chắc nhiều bạn biết
Thầy(Cha) Nguyên chỉ và luyện tập cho lớp 6 năm 71 để đi “trình diễn” ở tiểu khu.
Những Nẻo Đường Việt Nam
Sáng tác: Thanh Bình
Những nẻo đường Việt Nam
Suốt từ Cà Mau thẳng tới Nam Quan
Ôi những nẻo đường Việt Nam
Ôi những nẻo đường Việt Nam
Những nẻo đường về đâu?
Bóng chiều chậm rơi bờ lúa nương dâu
Ôi những nẻo đường về đâu?
Ôi những nẻo đường về đâu?
Ôi ta đắp đường làng ta
Nhắn ai đi chớ quên quê nhà
Con đường về thôn vui quá
Ô ta bước trên đồi cao
Xóm em ánh trăng soi lối vào
Những nẻo đường gặp gỡ duyên nhau.
ÐK:
Yêu là yêu là yêu không bờ bến rồi
Yêu là yêu là yêu những nẻo đường mới
Yêu là yêu là yêu không bờ bến rồi
Sao người ta đành tâm chia đường cách đôi
84. PQL | June 8th, 2010 at 22:38
Thân gởi BTC và tất cả bạn hữu ,
Trong tinh thần TÌNH THẦY NGHĨA BẠN TG & TT 2010 vào ngày hội ngộ 17/7/2010 chúng ta hãy mở rộng vòng tay mời đón quý Thầy Cô trường bạn THCL cùng về tham dự để nói lên tình hữu nghị và tri giao ở một thị trấn năm xưa .
PQL
85. BTC | June 9th, 2010 at 07:31
Trả lời comment 84
Việc nầy BTC đã đặt trong chương trình từ ngày đầu bạn hãy yên tâm , cảm ơn bạn !
86. PQL | June 9th, 2010 at 08:22
Không hiểu rằng chương trình đã đặt từ đầu hoặc phương cách quyết định ra sao nhưng thực tế thi chưa ai đề cập ngay cả những người tham dự trong BTC cũng không bao giờ phổ biến sơ lược bằng một hình thức nào để cập nhật vấn đề này cùng những tham dự viên.
Mãi tới hôm qua một vài bạn hữu bàn thảo và đã thông qua ban cố vấn. Hy vọng rằng mọi việc sẽ diễn tiến như hoạch định.
PQL
87. BTC | June 9th, 2010 at 10:30
Trả lời comment 86
Quá trình tiếp thu các ý kiến đóng góp nên chưa thể đưa vô trang blog , đến 21 giờ hôm nay 9 / 6 / 2010 BTC làm xong chương trình chính thức cho ngày họp mặt 17 / 7 / 2010 . Ngày mai công bố thư ngỏ và chương trình ngày hội ngộ .
88. BTC | June 10th, 2010 at 01:06
CHƯƠNG TRÌNH HỌP MẶT
BUỔI SÁNG :
1. 8 giờ BTC mời thầy cô và các bạn ở xa về ăn sáng tại nhà hàng Tuổi trẻ
2. 9 giờ – 10 giờ đưa thầy cô và các bạn ở xa về đi thăm lại trường xưa
3. 10 giờ – 11 giờ BTC thưa trình với thầy cô chương trình tổ chức họp mặt
4. 11 giờ ăn cơm trưa
BUỔI CHIỀU :
5. 13 giờ – 13 giờ 30 văn nghệ / phát áo lưu niệm và tiếp nhận đóng góp quỹ
6. 13 giờ 30 ổn định tổ chức – tuyên bố lý do – giới thiệu đại biểu đến dự
7. Trưởng BTC đọc lời khai mạc
8. Văn nghệ ( 10 phút )
9. Một đại diện HS người dân tộc địa phương phát biểu
10. Văn nghệ ( 10 phút )
11. 1 phút tưởng nhớ thầy cô và những HS đã mất
12. Trao tặng tiền quỷ khuyến học
13. Phát biểu của vị chủ tịch hội khuyến học
14. Tặng quà cho HS nghèo vượt khó
15. Phát biểu của đại diện nhà trường đón nhận quà tặng
16. Văn nghệ ( 10 phút )
17. Giám đốc trường trung học Thăng Tiến tâm sự giao lưu thầy cô và HS
18. Hoc sinh phát biểu cảm tưởng
19. Hiệu trưởng trường tâm sự giao lưu thầy cô và HS
20. Hoc sinh phát biểu cảm tưởng
21. Thầy cô tâm sự giao lưu cùng học sinh
22. Hoc sinh phát biểu cảm tưởng
23. Văn nghệ ( 10 phút )
24. Giới thiệu đề tài thảo luận :
+ Thời gian tổ chức ngày họp mặt
+ Lập quỷ tương tế
+ Lập ban liên lạc hoặc địa chỉ liên lạc
25. Kết luận ý kiến
26. Đọc lời bế mạc
27. Văn nghệ ( 10 phút )
28. Liên hoan
29. 21 giờ bế mạc
8 giờ sáng ngày 18 tháng 7 năm 2010
đi picnic Suối đá
89. BTC | June 10th, 2010 at 01:40
THƯ NGỎ
Kính thưa quý cha , quý thầy , quý soeurs cùng quý thầy cô giáo và các bạn cựu học sinh trường Thánh Gia và Thăng Tiến quý mến .
Khoảng cách thời gian 1975 – 2010 là gạch nối bé nhỏ, tưởng như giản đơn, nhưng là một dấu nối ghi thời gian, mà mổi người chúng ta được ấp ủ trong chiếc nôi Thánh Gia và Thăng Tiếnthân thương. Để rồi, mỗi người mỗi ngã tung cánh bay, hầu như quên nhau và xa nhau biền biệt .
Gạch nối bé nhỏ đó, đánh dấu 35 năm xa cách, để rồi chỉ biết nhớ thương và mơ tìm nhau trong ký ức hoài niệm. Mỗi người đã không ngừng nỗ lực quờ quạng tìm nhau trong kỷ niệm, nơi mà mỗi người đã có một thời ấu thơ, ngây dại, thẫn thờ. Và rồi kỷ niệm đó đã trở thành niềm vui được nhân lên, khi có được những thông tin về quý cha, quý soeurs, quý thầy cô cùng bạn bè ở nơi nầy hay nơi kia.
Thử hỏi, ai trong chúng ta không ao ước gặp nhau, dù chỉ một lần nữa thôi. Để rồi cùng nhau ôn những kỷ niệm mà một thời ấu thơ đã cùng vui đùa, học tập, giận hờn…dưới một mái trường thân thương, tuy đơn sơ nhưng đượm tình.
Thời gian xa cách ấy, mỗi người chúng ta ước mong gặp lại quý cha, quý soeurs, quý thầy cô, những người tâm huyết muốn mở mang trí thức cho đám trẻ ngây thơ và dễ thương trên mảnh đất Phú Bổn dấu yêu đầy kỷ niệm.
Lòng mong đợi đó được ghi dấu bằng cuộc hội ngộ nầy ( 17.7.2010 )
Hội ngộ cả đại gia đình Thánh Gia và Thăng Tiến
Hội ngộ để nhân thêm tình thầy nghĩa bạn.
Hội ngộ để biểu lộ lòng tri ân của trò đối với thầy.
Hội ngộ để kết thêm tình thân ái.
Chúng con kính mong, quý cha, quý soeurs, quý thầy cô cùng các bạn đừng chối từ cuộc hội ngộ tình thân nầy.
Trân trọng kính mời.
90. BTC | June 10th, 2010 at 02:03
THƯ MỜI
Ban tổ chức ngày họp mặt TÌNH THẦY NGHĨA BẠN THÁNH GIA và THĂNG TIẾN 2010 . Trân trọng kính mời quý cha, quý soeurs, quý thầy cô cùng các bạn cựu học sinh trường tiểu học Thánh Gia và trung học Thăng Tiến , sắp xếp thời gian về dự ngày họp mặt tổ chức từ 8 giờ đến 21 giờ ngày 17 tháng 7 năm 2010 địa điểm tại Công viên Tuổi trẻ TX AyunPa.
Quý cha, quý souers, quý thầy cô và các bạn học sinh ở xa về dự , ban tổ chức đón tiếp từ ngày 16 tháng 7 năm 2010 ( liên lạc số điện thoại Lễ Tân 0914464075 )
Ban tổ chức hết sức cố gắng gởi thư mời đến tận tay người nhận, nhưng với nhiều lý do có thể không gởi đến tận tay được, mong rằng comment nầy thay cho thư mời .
Trân trọng kính mời.
91. hennhau2009 | June 10th, 2010 at 04:09
Đọc 3 comment 88 89 90 hennhau2009 xin chúc mừng , các bạn đã bỏ ra biết bao công sức mới có được 3 comment nầy , có nghĩa là các bạn chờ đến giờ G nữa mà thôi ( mặc dù còn nhiều việc phía trước )
MỘT LẦN NỮA CHÚC MỪNG NHỮNG GÌ ĐÃ ĐẠT ĐƯỢC VÀ NGÀY HỘI NGỘ ” TÌNH THẦY NGHĨA BẠN THÁNH GIA & THĂNG TIẾN 2010 ” THÀNH CÔNG HƠN MONG ĐỢI
92. Huệ Lê | June 10th, 2010 at 05:58
Vài góp ý về
CHƯƠNG TRÌNH HỌP MẶT (comment 88)
BUỔI SÁNG :
1. 8 giờ BTC mời thầy cô và các bạn ở xa về ăn sáng tại nhà hàng Tuổi trẻ : Ăn sáng như vầy thì quá trễ, sẽ “câu rê” kéo dài giờ giấc không hay. Cũng không nhất thiết phải về cùng một chỗ ăn sáng. Mỗi người nên tự túc phần điểm tâm và tới dự đúng giờ.
2. 9 giờ – 10 giờ đưa thầy cô và các bạn ở xa về đi thăm lại trường xưa : Chỉ có một số rất ít các bạn ở xa về muốn nhìn lại trường cũ. Vậy có nên chừa hẳn một khoảng thời gian để đi thăm hay không? Vì khi những người ấy đi, cả 200 người tham dự còn lại ở Hội Trường làm gì? (200 người này đã biết, không cần tháp tùng đi theo thăm lại.) Buổi họp mặt sẽ bị loãng, mất tập trung.
3. 10 giờ – 11 giờ BTC thưa trình với thầy cô chương trình tổ chức họp mặt : nếu “thưa trình” đến 60 phút thì nhiều quá. Có cách nào thông báo với nhau nên lề được không?
4. 11 giờ ăn cơm trưa
BUỔI CHIỀU :
5. 13 giờ – 13 giờ 30 văn nghệ / phát áo lưu niệm và tiếp nhận đóng góp quỹ
6. 13 giờ 30 ổn định tổ chức – tuyên bố lý do – giới thiệu đại biểu đến dự
7. Trưởng BTC đọc lời khai mạc
Sau khi khai mạc thì nên chuyển sang phần nhắc nhớ về mái trường Thăng Tiến, cùng những công lao của các Cha, các Soeur, các Thầy Cô đã lo cho học sinh trường Thăng Tiến như thế nào, mới có ý nghĩa của Ngày Họp Mặt Tri Ân Thầy Cô giáo. Nếu vô ngay tiết mục Văn Nghệ, hay học trò phát biểu, thì buổi lễ sẽ bị loãng.
Phần văn nghệ nên để vào cuối buổi, để không “cắt”, làm gián đoạn sự liền lạc của phần nội dung chương trình.
8. Văn nghệ ( 10 phút )
9. Một đại diện HS người dân tộc địa phương phát biểu
10. Văn nghệ ( 10 phút )
11. 1 phút tưởng nhớ thầy cô và những HS đã mất
12. Trao tặng tiền quỷ khuyến học
13. Phát biểu của vị chủ tịch hội khuyến học
14. Tặng quà cho HS nghèo vượt khó
15. Phát biểu của đại diện nhà trường đón nhận quà tặng : Đây là Ngày Họp Mặt của đại gia đình Thánh Gia – Thăng Tiến, sao lại có phần này ở ngay đầu buổi họp mặt, đẩy lùi phần dưới là phần quan trọng vào vị trí “phụ”. Hơn nữa, sinh hoạt này không phù hợp ở đây, khi bao nhiêu người về để HỌP MẶT , chứ không để dự một chương trình bên Hội Khuyến Học địa phương. Nên chăng hoạt động này để vào một ngày khác phù hợp hơn và không bị “lạc lõng” trong Ngày Họp Mặt của Thánh Gia – Thăng Tiến 2010 với ý nghĩa “Tình Thầy – Nghĩa Bạn” lần đầu tiên sau 35 năm xa cách.
16. Văn nghệ ( 10 phút )
17. Giám đốc trường trung học Thăng Tiến tâm sự giao lưu thầy cô và HS
18. Hoc sinh phát biểu cảm tưởng
19. Hiệu trưởng trường tâm sự giao lưu thầy cô và HS
20. Hoc sinh phát biểu cảm tưởng
21. Thầy cô tâm sự giao lưu cùng học sinh
22. Hoc sinh phát biểu cảm tưởng
Nên chăng tổ chức một cựu học sinh đứng ra nói tóm tắt về sự thành lập trường. Sau đó đến phần phát biểu của Người Sáng Lập, rồi đến cựu hiệu trưởng. Cuối cùng là phần phát biểu của cựu học sinh. Sau đó đến phần giao lưu kể chuyện kỷ niệm giữa thầy cô và học trò cũ.
23. Văn nghệ ( 10 phút )
24. Giới thiệu đề tài thảo luận :
+ Thời gian tổ chức ngày họp mặt
+ Lập quỷ tương tế
+ Lập ban liên lạc hoặc địa chỉ liên lạc
25. Kết luận ý kiến
26. Đọc lời bế mạc
27. Văn nghệ ( 10 phút )
28. Liên hoan
29. 21 giờ bế mạc : Chương trình tới 9g tối, vậy, cơm chiều thế nào ? Liệu tất cả có “theo” nổi hết từ 8g sáng tới 9g tối hay không ? Vì chúng ta đã bước vaò hàng U 50, còn thầy cô thì có người gần 70, có người đã 85 tuổi rồi ! Nếu hàng khách mời không còn đủ sức ngồi để dự, thì các cựu học sinh có chịu ngòi lại tiếp hay không. Sao không gom chương trình gọn lại từ 7g00 hay 7g30 sáng đến 5g00 hoặc 5g30 chiều là vừa phải. Nhất là Phú Bổn tháng 7 vẫn còn nắng nóng.
93. Nay Cui | June 10th, 2010 at 10:14
Trước hết xin cám ơn chị Huệ Lê đã đóng góp ý kiến. Thư ngỏ đã xong, thư mời cũng đã có. Bây giờ là lúc chúng ta có những đóng góp cho chương trình tổ chức trong tinh thần xây dựng và ước mong ngày họp mặt được hoàn hảo. Mong rằng người đóng góp, ban tổ chức nhìn như một cuộc “động não” và mọi ý kiến đều được tôn trọng dù ngu xuẩn nhất.
Có những ý kiến sẽ không ao giờ thực hiện được thì người đóng góp cũng như ban tổ chức không nên buồn lòng vì chuyện đó. Mời các bạn vào đóng góp ý kiến.
Hẹn gặp nhau trong ngày 17-7.
94. PQL | June 10th, 2010 at 11:59
.
Kính gởi BTC ,
Sau khi đọc và duyệt kỹ về chương trình ngày tổ chức tôi xin được mạn phép có một vài ý kiến với tư cách một cựu học sinh TG & TT liên quan vấn đề vừa nêu trên.
Nhận thấy BTC đã tận dụng tất cả tâm huyết , thời gian và nỗ lực cho việc tổ chức ngày họp mặt được đầy đủ ý nghĩa và tận tình chu đáo tôi xin gởi đến những lời thành thật tri ân và cầu chúc các bạn luôn được an mạnh.
Trong tinh thần tập thể góp phần tôi xin đề nghị một vài điểm sau đây
1) Phần đông các tham dự viên khoảng 98% đả từng băng qua TG trước khi đặt chân đến TT nhưng chẳng thấy đề cập TG trong lúc chủ đề của chúng ta là TG & TT 2010.
2) Vấn đề làm việc từ thiện rất đáng khích lệ bất cứ ở xã hội nào nhưng phải phù hợp vào hoàn cảnh thuận tiện. Ta không thể hát kích động nhạc ngay một đám tang hoặc một bài hát tiễn đưa người quá cố giữa một đám cưới.Nếu muốn dùng cơ hội gặp mặt này làm việc từ thiện chúng ta có thể mời Soeur Rosa Magareti lên trình bày công việc Soeur làm mổi ngày giúp đỡ cho những người phong cùi xã hội đều tránh xa và ta nhờ Soeur chuyển quà cho những người bất hạnh đó. Điều này nói lên và tượng trưng lòng xả kỷ và hy sinh vô tận của một người đã từng dạy dỗ chúng ta và đồng thời tạo thêm một sự hãnh diện và một tấm gương đáng quý cho mọi người.
3) Một ngày họp mặt quá ngắn chúng ta cần phải tận dụng từng giây phút và trọng tâm vào nội dung thay vì hình thức.
a) Hình ảnh TG & TT qua màn hình.
b) Lịch sử về trường nếu có đủ tư liệu.
c) Nhấn mạnh công ơn Thầy Cô và tạo cơ hội cho bạn bè có thêm thời gian gặp gỡ
chẳng hạn như dời những phần văn nghệ vào phần cuối chĩ xen kẽ đơn giản vào lúc đầu. Cộng thêm buổi ăn tối và điểm tâm vào 18/7 để tạo thêm cơ hội gặp nhau.
d) Dựa vào chương trình nguyên buổi sáng từ 8 giờ sáng tới 11giờ trưa chỉ thấy có 3 mục : ăn sáng, thăm trường cũ , thưa trình Thầy Cô rồi đến ăn trưa.
Trong 3 giờ chúng ta ăn 2 lần , chỉ một số đi thăm lại trường cũ , kính thưa 1 giờ
Đề nghị : ăn sáng , kính thưa ngắn gọn lại , thăm trường cũ tổ chức riêng trước hoặc sau ngày họp mặt và dời những phần sau lên chẳng hạn như chiếu những hình ảnh trường , tưởng nhớ Thầy Cô , bạn hữu đã ra đi. Một vài lời nhớ đến những người không thể về dự được vì nhiều lý do khác nhau.
e) Thầy Cô và học sinh phát biểu hoặc trình bày những liên hệ hoặc kỷ niệm về quá khứ , tâm tình và ý nghĩa hiện tại và duy trì và tiếp tục nối kết trong tương lai..v..v..
f) Ăn trưa có thể bắt đầu vào 12:30 và tiếp tục rối kết thúc chương trình trước 6 giờ để chuẩn bị buổi ăn tối , Vấn đề tài trợ ẩm thực đã có người lãnh nhận BTC thoải mái vui vẻ và tự nhiên không cần quan tâm gì cả.
4) Có một số Thầy Cô và bạn hữu từ xa về tham dự đã đặt công việc tư ngoài lề không ngoài mục đích gặp lại nhau trong TÌNH THẦY NGHĨA BẠN và thời gian rất là hạn hẹp và phải trở về sớm vì vậy thời gian cần phải được tận dụng tối đa.
5) Vì tinh thần đóng góp chung xin BTC hãy mở rộng để tiếp nhận thêm ý kiến cùng tất cả thành viên tham dự để ngày họp mặt được hoàn thành theo ý nghĩa mong đợi tất cả Thầy Cô và bạn hữu từ nhiều năm qua.
6) Chung quy lại những tham dự viên muốn thêm vào GIA VỊ cho món ăn có phần ngon hơn không hề có ý định đổi món. Xin BTC dành sự cảm thông cho những bạn hữu đó.
Chào nhau trong thân ái
PQL
95. Nguoi Dau Ten | June 10th, 2010 at 13:31
GOI NAY CUI.
CO LE VI TOI KHG THAM DU CUOC HOP MAT TG-TT NEN KHG DAM GOP Y VE CHUONG TRINH CUA BTC DUA RA . NHUNG THEO QUAN DIEM CUA TOI ( (VI THAY LOI CUA NC CO HOI NANG QUA TRONG CAU ….NGU XUAN……),THI TOI MUON LEN TIENG CHUT NHUNG KHG MUON POST LEN ,VI NEU AI DO KHG UA MA GO XUONG THI …QUE HI HI HI HI ) TOI CHI THAY NHUNG LOI DE NGHI VA Y KIEN CUA CM 92 RAT LA HAY ,VUA BAI BAN CHUYEN NGHIEP …,RO RANG MUC DICH Y NGHIA CUA NGAY HOP MAT NAY.
(COMMENT CUA PQL CUNG GIONG NHU CM 92 , NOI CHUNG CA HAI Y KIEN DEU TOT HON LA CHUONG TRINH MA BTC DUA RA ( QUA LE ME VA HOI NANG PHAN QUANG CAO,KHG NEU RO DUOC HET MUC DICH VA Y NGHIA CUA NGAY “TINH THAY NGHIA BAN”.
….. THEO NHU CHUNG TRINH MA CM 92GOP Y THI TOI THAY HOAN TOAN RAT LA HAY MA LA CO TINH CACH XAY DUNG. TOI HY VONG CAC ANH CAC CHI TRONG BAN TO CHUC CUNG NHU NHUNG ANH EM O HAI NGOAI VE TO CHUC MOT CUOC HOP MAT DAY Y NGHIA TRONG TINH THAN VUI VE TRONG TINH THAN “TINH THAY NGHIA BAN”
96. Huệ Lê | June 10th, 2010 at 18:07
Hôm trước, nghe nói chương trình Họp Mặt sẽ tổ chức trong 1 ngày (từ sáng đến chiều) nên khi đọc qua chương trình của BTC, tôi nghĩ là học sinh cũng sẽ có mặt từ lúc 8g sáng. Nhưng đọc kỹ thì không phải vậy.
Buổi sáng tới trưa chỉ có các Cha, các bạn ở xa về thôi. (Một nhóm nhỏ khoảng mươi người). Buổi chiều mới có đông đủ cựu học sinh Thánh Gia và Thăng Tiến.
Do đó, chương trình Họp Mặt chỉ thực sự từ 1g chiều đến 9g tối. Phần ẩm thực cho tất cả chỉ vào buổi chiều. Còn sáng và trưa là cho những người ở xa.
Nói tóm lại, chương trình Họp Mặt do BTC đưa ra thật sự là từ 1g trưa đến 9g tối..
Xin lỗi BTC vì đã không đọc kỹ. Do đó, nếu có thông báo cho các người ở xa về chương trình họp mặt từ khoảng 10g đến 11g trong buổi sáng ngày 17 cũng không có gì để bàn luận, vì lúc đó có phải là chương trình Họp Mặt thật sự đâu để sợ là sơ sài, hay phí thời gian, rồi lại nghĩ ngợi băn khoăn sao không đưa phần chính của Ngày Họp Mặt vào buổi sáng này.
97. PQL | June 11th, 2010 at 04:40
Xin phổ biến lá thơ ngỏ mới vừa nhận được từ BTC
THƯ NGỎ
Kính thưa quý cha , quý thầy , quý soeurs cùng quý thầy cô giáo và các bạn cựu học sinh trường Thánh Gia và Thăng Tiến quý mến .
Khoảng cách thời gian 1975 – 2010 là gạch nối bé nhỏ, tưởng như giản đơn, nhưng là một dấu nối ghi thời gian, mà mổi người chúng ta được ấp ủ trong chiếc nôi Thánh Gia và Thăng Tiếnthân thương. Để rồi, mỗi người mỗi ngã tung cánh bay, hầu như quên nhau và xa nhau biền biệt .
Gạch nối bé nhỏ đó, đánh dấu 35 năm xa cách, để rồi chỉ biết nhớ thương và mơ tìm nhau trong ký ức hoài niệm. Mỗi người đã không ngừng nỗ lực quờ quạng tìm nhau trong kỷ niệm, nơi mà mỗi người đã có một thời ấu thơ, ngây dại, thẫn thờ. Và rồi kỷ niệm đó đã trở thành niềm vui được nhân lên, khi có được những thông tin về quý cha, quý soeurs, quý thầy cô cùng bạn bè ở nơi nầy hay nơi kia.
Thử hỏi, ai trong chúng ta không ao ước gặp nhau, dù chỉ một lần nữa thôi. Để rồi cùng nhau ôn những kỷ niệm mà một thời ấu thơ đã cùng vui đùa, học tập, giận hờn…dưới một mái trường thân thương, tuy đơn sơ nhưng đượm tình.
Thời gian xa cách ấy, mỗi người chúng ta ước mong gặp lại quý cha, quý soeurs, quý thầy cô, những người tâm huyết muốn mở mang trí thức cho đám trẻ ngây thơ và dễ thương trên mảnh đất Phú Bổn dấu yêu đầy kỷ niệm.
Lòng mong đợi đó được ghi dấu bằng cuộc hội ngộ nầy ( 17.7.2010 )
Hội ngộ cả đại gia đình Thánh Gia và Thăng Tiến
Hội ngộ để nhân thêm tình thầy nghĩa bạn.
Hội ngộ để biểu lộ lòng tri ân của trò đối với thầy.
Hội ngộ để kết thêm tình thân ái.
Chúng con kính mong, quý cha, quý soeurs, quý thầy cô cùng các bạn đừng chối từ cuộc hội ngộ tình thân nầy.
Trân trọng kính mời.
98. PQL | June 11th, 2010 at 05:32
Kính gởi BTC
Thành thật và theo công tâm mà nói tôi không biết ai là người định đoạt và quyết định chương trình ngày họp mặt nhưng nếu thực sự đúng dựa theo Comment 96 chỉ có môt thiểu số được mời ăn sáng thì đó hoàn toàn ngược ý ngày họp mặt .
Tại sao những bạn hữu chúng ta trở về gặp lại có thể là bạn cùng lớp , đồng trường hoặc chung trong hội đoàn đã có lần sinh hoạt chung trước đây . Có thể là một người bạn người dân tộc chung lớp ta không thể nhớ
không cùng ăn sáng với nhau . Phải chăng chúng ta có hai tầng lớp bạn hữu ?
Chúng ta trở về không ngoài mục đích thăm thầy gặp bạn trong một ngày ngắn ngủi . Chúng ta muốn cùng tất cả ngồi chung lại một chén trà , ly cafe để hàn huyên tâm sự sau nhiều nặm xa cách . Chúng ta trở về thị trấn xưa để hoà đồng cùng tất cả bè bạn không muốn biệt đãi như một thượng khách một bữa ăn riêng biệt .
Ngày 17/7/2010 là một ngày đặc biệt cho tất cả Thầy Cô và bạn hữu như đã đề cập trong thư ngõ .Chúng ta đã cùng nhau hiệp nhất đống ý với chủ đế THÁNH GIA & THĂNG TIẾN TÌNH THẦY NGHĨA BẠN 2010 . Nếu BTC có ý định thay đổi hoặc bổ sung chủ đề đó thì nên nêu rõ ý định và thay vào chủ đề khác như THÁNH GIA & THĂNG TIẾN CỨU TẾ XÃ HỘI 17/7/2010 để bạn hữu quyết định vấn đế tham dự . Chúng ta chỉ xin ngày 17/7/2010 dành riêng cho TG & TT trong gần 40 năm không có gì đòi hỏi quá đáng .
Nếu BTC vẫn còn ý định giữ chương trình xin thông báo trên mạng và tiếp tục viện lý do giấy phép qua nhiều hình thức khác nhau chúng ta vẫn còn thời giờ để thay đổi kế hoạch . Xin BTC dành một phần tôn trọng nhỏ cho 200 tiếng nói của những bạn hữu khác .
Một tiếng nói cựu học sinh TG & TT
PQL
99. Chung vui | June 11th, 2010 at 05:54
Gọi BTC cho to tác vậy thôi , thật ra vài ba người tâm huyết ở tại địa phương có đủ điều kiện mới dám nhảy vô VÁT TÙ VÀ HÀNG TỔNG , tôi là người trong cuộc là người ở tại địa phương đây ! nhưng xét khả năng mình không có nên không dám nhảy vô
Sung sướng gì đâu , tiếng ra tiếng vào tùm lum , nào thế nầy thế khác .
Chúng ta là những người trong cuộc ( nhất là những ai ở xa ) nếu chỉ đạo từ xa cũng nên nhẹ nhàng một tí góp ý khéo léo một chút , chạm tự ái không làm thì sẽ sao đây???
Giờ đã đến lúc chín mùi rồi , chúng ta nên động viên mọi cách cho NHỮNG NGƯỜI VÁT TÙ VÀ lên dây cót để về đích thành công.
Thà nói TỌT MÓNG HEO NHƯ ÔNG NAY CUI thì tốt hơn là dùng văn hay chử tốt làm thì không nhảy vô làm mà ngồi ở ngoài chờ thọc gậy bánh xe
Đừng như CM 92 + 95 vừa đánh trống vừa thổi kèn 2 trong 1 – CM 95 bị 3 phải là đúng hơn
100. Chung vui | June 11th, 2010 at 06:14
CM 98 nói là tôn trọng tình cảm nhưng có vẻ THỊ VÌ TIỀN QUÁ RỒI ĐẤY đừng nên đào hố sâu như vậy , nên đọc CM 96 bình tỉnh sẽ thấy tâm hồn thanh thản hay là ông nên làm từ A đến Z cho xong luôn đi
101. PQL | June 11th, 2010 at 06:30
Tôi không biết bạn Chung Vui là ai nhưng tôi luôn dùng danh chánh ngôn thuận không cần phải ẩn tên . Mình bình luận và tham khảo trong cởi mở để tất cả đều thấy ưu và khuyết điểm những gì mình trình bày . Khi có một ai không đồng ý thì đó là thêm một điểm mình xét lại để học hỏi không nẩy sinh tự ái . Nếu dùng một ẩn danh trong bóng tối để chỉ trích và phê bình có lẽ tôi dùng một tên ” giả mạo ” khác nhưng vì công ích chung tôi không có gì phải ngại cả mà nếu đã ngại thì không viết với tên thật mình .
Khi một người có một cá tính độc đoán và độc quyền làm việc chung tập thể rất khó thành công . Và khi một người khác không đồng ý cùng quan điểm, mình vội vã chụp mũ và gán cho nhiều danh từ hạ thấp .
Đôi khi bạn hãy tự nhìn lại chính mình đừng dùng sự xung khắc cá nhân đèn ép sự sáng suốt của mình .
Trên BLOG này rất nhiều người đọc đừng lợi dụng ẩn danh để bôi nhọ người khác .Hãy đặt những danh từ vọng ngữ ngoài lề để hướng về công việc chung .
Bàn thảo , tranh luận và đối lập ý kiến không có gì xấu cả .Vấn đề này xảy ra thường ngày trong các cơ sở , cơ quan và học đường .
Chào bạn
102. PQL | June 11th, 2010 at 06:47
Trả lời Comment 100
Nếu vì vấn đề tiền bạc có lẽ tôi và những bạn khác đã không trở về nơi thị trấn bạn ờ . Riêng tôi chỉ về được một tuần bởi vi còn nhiều công việc làm và gia đình . Tôi trở về không thương mãi hoặc có cơ sở làm ăn ở quê nhà ngoại trừ những hoài vọng tôi đã nêu trong những Comment trước . Cũng tin cho bạn biết thêm trong thời gian vắng sở tôi không được trả lương . Vậy là bạn kết luận quá sai về Comment chính bạn viết làm sao một người vì tiền trong lúc người đó thâm lạm tiền và thời gian của mình và chẳng có lộc lợi gì cả . Đó là một sự quá vô lý có lẽ bạn vẫn chưa nhìn thấy .
Chào bạn
103. BTC | June 11th, 2010 at 13:33
Tiếp thu ý kiến của các ban ( comment 92 và 98 ) trước tiên ban tổ chức hoan nghênh ý kiến đóng góp rất thẳng thắn và cởi mở.
Ban tổ chức cắt bỏ mục 12 13 14 15 . Chiều nay người ủng hộ khoản kinh phí nầy đã đã điện thoại không muốn xen vào chuyện nội bộ phải bận tâm xin rút lại và hẹn đóng góp thời gian nào thích hợp .
Xin nói rỏ khoản kinh phí nầy của một người ở xa lớn tuổi rất mật thiết với trường TG&TT dù không phải là cựu HS nhưng khi nghe có cuộc hội ngộ ý nghĩa nầy tâm ý muốn đóng góp.
104. BTC | June 11th, 2010 at 14:21
Mọi ý kiến cá nhân đề nghị chúng ta nên thư về Email ban tổ chức sau đó sẽ có phản hồi trực tiếp cách làm nầy hay hơn là trên blog mang lại hậu quả hơn là hiệu quả .( vì bị người lạ mặt góp ý )
Rất cần những ý kiến đóng góp ấy là điều mong muốn của ban tổ chức . Thật ra ban tổ chức hô hào chứ có người đến tham gia đầy đủ đâu hết lý do nầy lý do khác tránh né, mổi buổi họp không quá 5 người , rất là khó khăn ở phía trước hàng khối công việc , người tại chổ thì 1001 lý do tránh né , người tâm huyết nhiệt tình thì ở xa không trực tiếp giải quyết được vấn đề gì. Hôm nay tranh luận trên blog khiến cho lòng nhiệt huyết bị sụt giảm nhưng rồi tự trấn an vì còn ai nữa đâu ???
Mong rằng các bạn hết sức cảm thông những trăn trở của những người đứng mủi chịu sào
105. Huệ Lê | June 11th, 2010 at 18:24
“Xin nói rỏ khoản kinh phí nầy của một người ở xa lớn tuổi rất mật thiết với trường TG&TT dù không phải là cựu HS nhưng khi nghe có cuộc hội ngộ ý nghĩa nầy tâm ý muốn đóng góp.”
Nếu một vị ẩn danh có nhã ý như trên, tôi nghĩ BTC có thể thông tin trước cho mọi người hiểu, để thấy Ngày Họp Mặt lần này thật xôm tụ, ý nghĩa và được nhiều người quan tâm. Như thế rất hay. Chứ chỉ nêu chung chung như các mục 12,13,14,15… thì rất nhiều người bị “dội” vì không hiểu tại sao Ngày Họp Mặt của hai trường mình lại có thêm phần này. Và nhìn trên tổng thể chương trình của Ngày Họp Mặt, có thể thấy phần này chiếm một vị trí “đắc địa”. Mới đây, tôi có trao đổi qua điện thoại với một bạn trong BTC các mục 12, 13, 14, 15 v/v Hội Khuyến Học trao tặng học bổng. Không ai phản bác điều này, nhưng nên để sau phần truyền thống của trường T.T, để không làm mất trọng tâm của Ngày Họp Mặt.
Tôi, cũng như nhiều bạn khác – ai cũng biết BTC ở PB rất vất vả và mọi người đều muốn phụ vào trong khả năng của mình, cũng như chung tay làm nên một Ngày Họp Mặt thật vui, thật ý nghĩa, ghi dấu một kỷ niệm khó quên trong đời. Thế nên cũng muốn công khai tất cả, qua trang blog này mà chia sẻ với nhau, từ tâm tình cũng như công việc.
Mới đây, tôi có gặp một cựu giáo sư trường Thăng Tiến, và đưa thầy xem mẫu áo đồng phục sẽ mặc vào Ngày Họp Mặt. Thầy nhìn và nói ngay : thiếu chữ HỘI NGỘ trên thân áo trước, nếu chỉ có “Thánh Gia-Thăng Tiến 2010” thì không đủ để nói lên ngày hội. Thầy trách tôi sao không nói cho thầy biết trước khi đặt may. Thế đó, nhiều mắt nhìn sẽ tránh sự sai sót. Có khi mình thấy đã hoàn chỉnh lắm, ưng ý quá, nhưng người khác có thể nhìn ra những chi tiết chưa hay và góp ý để làm hay hơn nữa. Việc công khai là nên làm để mọi người cùng vui với ngày hội của mình. Còn gây nên những “hậu quả” thay vì “kết quả” là chuyện chẳng đặng đừng. Mong BTC đừng buồn lòng, vì bây giờ công việc đã hoàn chỉnh gần hết rồi.
Nếu BTC thấy được niềm vui lấp lánh trong đôi mắt, trong nụ cười, trong từng câu nói tâm tình của Người Sáng Lập trường (đã 85 tuổi) khi biết có Ngày Họp Mặt sắp tới, hẳn sẽ thấy công vất vả của mình thật xứng đáng. Ngày Họp Mặt – như một món quà nhỏ nhưng ý nghĩa, tặng những Người đã từng chăm lo tinh thần chúng ta thuở nào. Thuở PB còn nghèo nàn vật chất, trường lớp thiếu kém, điều kiện ưu đãi thầy cô… tất cả không bằng một chút gì so với các trường học ở PB bây giờ.
(Đây cũng là lý do tôi và một số bạn đề nghị sau khi BTC tuyên bố khai mạc, là đến phần tưởng niệm những giáo sư quá cố, rồi đi vào tiết mục truyền thống trường. Tất cả những tiết mục khác dù muốn dù không đều phải “xếp hàng” đứng sau.)
Một chị bạn ở PB mà tôi mới quen, trong BTC, cũng thường điện thoại than với tôi, rằng “mệt quá là mệt, cả núi việc để làm nhưng thiếu người phụ gánh vác, lại phải chịu nhiều ý kiến này nọ, muốn bể cái đầu luôn!”. Tôi nghe mà không biết nói sao, chỉ đành an ủi lại “Thôi thì một lần báo hiếu vậy. Cố lên… Ráng lên…”
Một chút tâm tình cảm thông với nhau trước giờ G. Tất cả chúng ta không ai xấu cả, chỉ vì đôi khi nóng lòng hoặc vụng về mà làm buồn lòng nhau thôi.
106. PQL | June 11th, 2010 at 18:28
Trả lời Comment # 103
BTC có 365 ngày để chọn làm việc từ thiện tại điạ phương . Thầy cô và bạn hữu chúng ta chỉ có một ngày họp mặt sau một thời gian quá dài và sau đó một số người sẽ tản mác trở về nơi an cư lạc nghiệp không biết bao lâu mới có cơ hội gặp lại .
Vấn đề không phải là sự tranh luận việc từ thiện chúng ta làm hay không nhưng làm vào dịp thuận tiện phù hợp thời gian không vướng bận để sự trọng tâm không bị lệch .
PQL
107. Huệ Lê | June 11th, 2010 at 18:31
Thắc mắc muốn hỏi của một số bạn :
Trong THƯ MỜI (comment 90), BTC thông báo giờ dự Họp Mặt lúc 8g sáng, nhưng những cựu học sinh như chúng tôi sẽ làm gì sau đó, không thấy nói. Vì 1g trưa,chương trình chung mới bắt đầu khởi động (nhận áo, đóng góp quỹ…). Ngoài ra, cơm trưa tự túc hay sao, xin nói rõ trong phần chương trình để tiện sắp xếp thời gian.
108. PQL | June 11th, 2010 at 18:47
Trả lời Comment # 104
Thành thật với lòng mình mà nói tôi không bao giờ đặt nghi vấn về nhiệt tâm và nỗ lực BTC nhưng tôi cũng như những Thầy Cô và các bạn hữu khác muốn đóng góp ý kiến xây dựng và làm những gì khả năng mình có thể làm được để giúp BTC. Riêng cá nhân tôi đã liên lạc một vài người liên hệ TG & TT ở một vài quốc gia hải ngoại kêu gọi trợ giúp đóng góp ngày họp mặt nhưng kẻ được người không .
Chung quy lại xin BTC luôn nhớ rằng bạn hữu chúng ta đóng góp ý kiến hoàn toàn trong thiện ý giúp ngày họp mặt không hề có một tư lợi gì cả .
PQL
109. BTP | June 12th, 2010 at 01:05
THÔI THÔI XIN VÁI CÁC NGÀI
CHÍN CHÀY ĐÃ QUYẾT CÒN MỘT CHÀY NỮA THÔI
NGÀY HÔI NGỘ SẮP ĐẾN RỒI
GÂY THÊM PHIỀN PHỨC PHÍ HOÀI THỜI GIAN
CÙNG NHAU ĐÓNG GÓP LUẬN BÀN
SAO CHO TẤT CẢ VẸN TOÀN HÒA HAI
ĐÔI CO TRANH CẢI THẾ NÀY
E RẰNG HỎNG VIỆC VỠ ĐÀI LÀ NGUY.
110. Truong duc Nhon | June 12th, 2010 at 09:38
Gửi Ban tổ chức
Xin gửi sự ngưỡng mộ và biết ơn của tôi đến BTC đã bỏ rất nhiều thời gian và công sức vượt mọi khó khăn để thực hiện cho ngày họp mặt sắp đến.
Thời gian đã gần kề, BTC là người địa phương, tiền phong, bạn là nhũng người biết thật những khó khăn cần phải đương đầu.
Mọi người chúng ta ai cũng biết, dù cho kế hoạch nào có toàn hảo vẫn sẽ không được sự hài lòng của tất cả.
Tôi tin tưởng và hy vọng BTC đã và sẻ sáng suốt lựa chọn những sự tốt đẹp nhất cho buổi họp măt.
111. BTC | June 12th, 2010 at 12:38
Đề nghị các bạn thực hiện theo như ban đầu đã đưa ra BTC xin nhắc lại một lần nữa các bạn có ý kiến gì xin gởi về email như đầu trang blog đã đăng .
Để bảo đảm được độ tin cậy địa chỉ ý kiến ,vì việc chung mong các bạn ủng hộ , BTC ghi nhận mọi ý kiến và trả lời sớm nhất.
Tất cã các bạn đóng góp ý kiền đều mong muốn cho sự tốt đẹp nhưng sự sốt ruột lo lắng quá đôi khi có thể khiến cho người khác hụt hẩng ý chí ,mong rằng đừng gây sức ép quá e rằng hết sức chịu đựng , góp ý thẳn thắn nhưng cần phải mền mại , nói thật như đùa là kêo tội nghiệp cho những người làm công không lương .
Chào thân ái ! Chúc thành công đến với tất cã chúng ta
112. Huệ Lê | June 12th, 2010 at 22:22
Từ comment 107 đến bây giờ đã 2 ngày, tôi vẫn chờ câu trả lời của BTC, nhưng chưa thấy đâu. Thiết nghĩ câu thắc mắc này rất đơn giản, không cần phải gởi mail liên lạc riêng. Và cũng không ai lạ mặt thắc mắc, ngoài những cựu học sinh Thăng Tiến về dự họp mặt lần này.
Tôi xin nhắc lại thắc mắc muốn hỏi của tôi và một số bạn :
Trong THƯ MỜI (comment 90), BTC thông báo giờ dự Họp Mặt lúc 8g sáng, nhưng những cựu học sinh như chúng tôi sẽ làm gì sau đó, không thấy nói. Vì 1g trưa,chương trình chung mới bắt đầu khởi động (nhận áo, đóng góp quỹ…). Ngoài ra, cơm trưa tự túc hay sao, xin nói rõ trong phần chương trình để tiện sắp xếp thời gian.
113. BTC | June 13th, 2010 at 01:24
Mong bạn thông cảm mọi ý kiến đóng góp và thắc mắc sau khi tập hợp các ý kiến BTC có buổi họp đưa ra các ý kiến của các bạn, sau đó BTC trả lời.
Ý kiến thì cá nhân nhưng khi trả lời phải cần tiếng nói chung của BTC.
Việc ăn nghỉ BTC tiếp đón quý cha, quý souers, quý thầy cô và các bạn ở xa về dự từ ngày 16 /7 bạn nên đọc kỹ lại thư mời và chương trình tránh vội vàng như comment 92
114. BTC | June 13th, 2010 at 04:28
Phần giới thiệu hình ảnh tư liệu trước đây liên quan đến trường TG và TT Ban tổ chức và cũng như tất cả chúng ta rất muốn trình chiếu lại những hình ảnh đầy kỷ niệm thật là ý nghĩa , nhưng rất tiếc hiện tại BTC chưa sưu tầm được những hình ảnh tư liệu quý giá ấy.
BTC kính mong các bạn nào có những hình ảnh tư liệu như nêu trên đang lưu giữ xin chuyễn đến BTC . Đáp ứng được BTC sẽ đưa vô chương trình họp mặt.
Một số bạn thắc mắc sao không thấy ghi vô chương trình,BTC xin phép trả lời là rất muốn nhưng thực tại BTC chưa có được hình ảnh tư liệu nên chưa ghi vào chương trình được.
115. Huệ Lê | June 13th, 2010 at 05:42
Ở comment 113, BTC nói :
“Việc ăn nghỉ BTC tiếp đón quý cha, quý souers, quý thầy cô và các bạn ở xa về dự từ ngày 16 /7 bạn nên đọc kỹ lại thư mời và chương trình tránh vội vàng như comment 92…”
XIN NÓI RÕ LẠI, TÔI KHÔNG HỎI V/V ĐÓN TIẾP THẦY CÔ.
Tôi đã đọc kỹ THƯ MỜI :
“Ban tổ chức ngày họp mặt TÌNH THẦY NGHĨA BẠN THÁNH GIA và THĂNG TIẾN 2010 . Trân trọng kính mời quý cha, quý soeurs, quý thầy cô cùng các bạn cựu học sinh trường tiểu học Thánh Gia và trung học Thăng Tiến , sắp xếp thời gian về dự ngày họp mặt tổ chức từ 8 giờ đến 21 giờ ngày 17 tháng 7 năm 2010 địa điểm tại Công viên Tuổi trẻ TX AyunPa.”
Nhưng trong CHƯƠNG TRÌNH HỌP MẶT thì
BUỔI SÁNG :
1. 8 giờ BTC mời thầy cô và các bạn ở xa về ăn sáng tại nhà hàng Tuổi trẻ
2. 9 giờ – 10 giờ đưa thầy cô và các bạn ở xa về đi thăm lại trường xưa
3. 10 giờ – 11 giờ BTC thưa trình với thầy cô chương trình tổ chức họp mặt
4. 11 giờ ăn cơm trưa
Vậy, đúng 8 giờ sáng, các cựu học sinh đến địa điểm nêu trên để sinh hoạt những gì?
Hay đúng như ở comment 92 tôi đã nêu thắc mắc : “… khi những người ấy (thầy cô và các bạn ở xa) đi, cả 200 người tham dự còn lại ở Hội Trường làm gì?”
Nếu không làm gì, không cần thiết phải đến lúc 8 giờ sáng, chỉ cần chúng tôi đến vào 1 giờ chiều; thì đề nghị BTC cho biết rõ để tránh lãnh phí thời gian.
116. Huệ Lê | June 13th, 2010 at 06:10
Nếu không làm gì, không cần thiết phải đến lúc 8 giờ sáng, chỉ cần chúng tôi đến vào 1 giờ chiều; thì đề nghị BTC cho biết rõ để tránh lãng phí thời gian.
117. BTC | June 13th, 2010 at 09:48
Thư mời trên blog nầy dành cho các bạn ở xa có thể BTC không biết địa chỉ gởi tận tay được , còn những bạn ở tại địa phương thì dự từ 13g đến 21 giờ , vì các bạn ở xa về số lượng không bao nhiêu người mà phải về trước 1 ngày nên BTC cân nhắc vấn đề nầy nên sắp xếp chương trình như vậy , nếu các bạn thấy không thuận lợi thì cho biết rõ nên phải làm thế nào hợp lý hơn BTC sẻ bàn luận tiếp vào buổi họp đến
118. BTP | June 13th, 2010 at 10:17
HỎI GÌ LẮM THẾ HUỆ ƠI
XEM KỶ CHƯƠNG TRÌNH RỒI THẮC MẮC NHA
BUỔI SÁNG CÁC BẠN Ở XA
BUỔI CHIỀU NGƯỜI NHÀ ĐẾN DỰ HÔI NGÔ…
119. BTP | June 13th, 2010 at 10:30
BÂY GIỜ ĐÃ RÕ CHƯA CÔ
PHAI LÀM SAO NỮA ĐỂ CÔ VỪA LÒNG
MAU MAU KẾT THÚC CXHO XONG
SÚT 3 KÝ MỠ CHĂNG TRÔNG ĐƯỢC GÌ!!!
120. Huệ Lê | June 13th, 2010 at 19:04
Vậy sao BTC không viết rõ, và trả lời ngay là THƯ MỜI có hai cái. Một THƯ MỜI dành cho thầy cô và các bạn ở xa, một THƯ MỜI dành cho các bạn ở địa phương. Vì thông thường Chương Trình chỉ có một và Thư Mời cũng chỉ có một. Nếu có khác thì THƯ MỜI phải viết thêm là dành cho đối tượng nào, để vấn đề không phải bị kéo lằng nhằng như vầy.
Bạn Phạm Bá Tài là Phó ban tổ chức, nhưng sao không thể trả lời ngay, mà phải để nhắc tới nhắc lui, rồi bây giờ lại hỏi “phải làm sao để vừa lòng” … rồi những là “sút 3 ký mỡ”… Ông để sự vụ kéo dài rồi bỡn cợt vui đùa như vậy, tui hết hiểu luôn !
121. BTP | June 13th, 2010 at 21:22
Mang danh là phó BTC cho oai vậy thôi chứ chức phó có cũng như không bạn ơi.Với lại mình ở xa có giúp gì được đâu. Thông cỏm nhé.
122. BTP | June 13th, 2010 at 21:28
Bởn cợt một tí cho nó giải tỏa bớt cái không khí nồng nàn căng thẳng trước giờ G. Mong sao mọi chuyện đều tốt đẹp…kẻo bị ăn loi thì chết bỏ dzợ hu hu hu…
123. Huệ Lê | June 13th, 2010 at 22:22
Comment 121 nghe cám cảnh quá ! Vậy chứ trước giờ, ông Phó Ban Tổ Chức không làm gì hết sao ? Thấy BTC trả lời trên blog, tưởng là Lão Nông Tri Điền. Vậy BTC trả lời lâu nay trên blog là ai vậy, nói nghe với được không ?
124. ĐẮC CẨM | June 14th, 2010 at 08:25
Tôi thành thật cám ơn chị LÊ THỊ SÔNG BA ,cùng anh PHẠM QUANG LUYẾN ,đã tin tưởng đề nghị tôi vào BTC ,nhưng đó là lời đề nghị, tôi nhận thấy khả năng trí khôn khéo của tôi cũng như công việc không đảm trách được ,(tôi đã trả lời riêng cho anh LUYẾN khi anh đề nghị trên blog)vì lý do tôi không dám trả lời trên blog là sợ anh chị em cộng sự khác nãn chí,nên tôi có âm thầm giúp anh chị em trên PHÚ BỔN trong khả năng của tôi như : địa chỉ của các CHA SOEUR, THẦY CÔ trường THĂNG TIẾN và anh chị em học sinh lâu nay tôi thường liên lạc thăm hỏi với nhau.
Từ hôm có tên tôi trong đề nghị của chị LÊ THỊ SÔNG BA, và anh LUYẾN tôi được nhận nhiều cuộc điện thoại, trách móc có ,động viên có, chúc mừng có.
vừa rồi tôi tôi có nhận được lời qua email là”:Thêm vào đó không ai gây sức ép hoặc đòi hỏi BTC làm những việc ngoài khả năng mình . Vấn đề này đã được chấp nhận theo lòng tự nguyện ngay từ lúc ban đầu và không ai có quyền ép buộc ai cả.” nay mọi công việc đã hoàng tất 80%chỉ còn 20% trong ngày 17-7- 2010 ,họp mặt TÌNH THẦY NGHĨA BẠN ,
vì vậy cho đến hôm nay tôi mới dám mở lời tâm tình đến các anh chị em đã email ,nhắn tin ,gọi điện thoại để hiểu và biết là tôi không có nhiệm vụ gì trong BTC .
Con thành thật xin lỗi các CHA , SOEUR,THẦY CÔ,cũng như anh chị em .VÌ SỰ IM LẶNG LÂU NÂY CỦA CON .THÀNH THẬT CẢM ƠN.
125. sautam | June 14th, 2010 at 22:27
1.
Cách đây chừng 5 ngày,Phan hữu An từ Ban mê thuộc vào SG công tác,có cùng Đại vương Sơn ghé nhà sautam lai rai đôi xị.
Trong câu chuyện,hai thằng được xem là cứng đầu cứng cổ trong cuộc mưu sinh, bỗng phải hạ giọng tình cảm khi nhắc về ngày hội ngộ 17/07/2010,ra phán quyết dứt khoát : sautam,mày phải nên về dự.
Lại nhớ trước đó,những người được xem là Ban tổ chức ngày hội là Kim khanh,Trà Mỹ Hoa cũng hào hứng rủ rê: về đi,rồi hát cùng tụi này.
Xét về mặt tư cách tham dự,sautam đủ tư cách : Học Thánh gia từ lớp 5 ngày xưa,lớp 1 bây giờ,đến một lèo 1975 Thăng Tiến,chưa kịp xong niên khóa lớp 9,bỗng nghỉ ngang do thời cuộc….
Có điều,ngày họp mặt lại đúng ngay ngày phải đi công tác,cộng thêm với ngỗn ngang nhiều nỗi niềm,hèn chi phân vân quá : tham dự?không tham dự?
2.
Cũng với tư cách đó,mấy ngày nay, theo dõi trang Ayunpa,lại thấy còn nhiều thứ giải quyết chưa xong,dù chỉ còn chừng một tháng nữa thôi.
Việc họp mặt,sautam tham dự nhiều,từ lớp ở trường cấp 3,ở trường đại học,đến ngày hội nhà trường ở nhiều nơi.
Nơi họp mặt có khi chỉ là một căn nhà nhỏ thấp chủm của một thằng bạn thân,đến một nhà hàng sang trọng có thể gọi là bậc nhất tại đất saigon.
Thời gian họp mặt cũng vô chừng,có khi một hai ngày ở Vũng tàu,một ngày nhân ngày hội trường,lại cũng có khi chỉ một buổi tối Chủ nhật.
Dẫu gì thì cũng phải có một Ban tổ chức.
3.
Ban tổ chức (BTC) ngày họp mặt quả thật là những người vừa có tâm,lại vừa chịu thương,chịu khó_Cũng có khi phải lỗ tiền ,lỗ công để phục vụ cho đám đông họp mặt_Xin lỗi,sautam nói nhầm,phục vụ cho cái mục đích cuối cùng của buổi họp mặt.
Do vậy, không phải ai cũng làm được.
Thành viên của BTC phải là người có tư cách chánh thức của ngày họp mặt,còn bằng không phải,thì họ cũng chỉ là cộng tác viên ,hay là người được BTC thuê mướn vào làm mà thôi.
Không thể một ông chủ Khách sạn được đội tuyển bóng đá quốc gia tham dự thuê chổ ở,lại trở thành là một thành viên BTC World Cup được.
Nhưng không ai cấm được Ổng là một Mạnh thường quân cho ngày hội bóng đá.
Công khó của Ban tổ chức không ai mà không biết,đến mức mà có nhiều người thầm kính trọng khi không có điều kiện phụ việc với BTC .
Hèn chi sautam chưa bao giờ thấy BTC nào tự quảng cáo về mình qua việc than mệt,than khó,than khổ ,mà tình cảm của các thành viên dành cho họ thì lớn lắm.
Vậy thì ai phá họ trong quá trình tổ chức?Chữ phá ở đây chỉ dành cho những người bất bình thường về trí tuệ.
4.
Thật ra thì BTC cũng chỉ là con đẻ của Ban liên lạc.
Khởi thủy thì có người kêu gọi,khởi xướng,liên lạc bằng nhiều kênh thông tin, dừng ở mức độ thông báo cho nhau mục đích buổi họp mặt.
Nếu cộng hưởng được,đám đông sẽ hưởng ứng mà thành.Ban liên lạc theo đó mà gấy dựng BTC.
Bản thân BTC chỉ là tập hợp không chuyên nghiệp.Chưa có nhà trường nào dạy Tổ chức Ngày họp mặt 17/07/2010.
Thế nhưng nhằm tôn trọng các thành viên họp mặt,cũng như thể hiện sự tự trọng,BTC chí ít ra thì cũng nên có kế hoạch,có chương trình làm việc,có kịch bản,có đạo diễn,có nhân sự phục vụ ngày hội.Nhất là khi có cả quí cha,quí thầy tham dự.
Như vậy thì việc làm của BTC phải thể hiện cho được cái ý chí của toàn bộ các thành viên tham dự ngày họp mặt.
Hèn chi phải hội ý thật sự mà làm.
Ngày hội họp mặt không phải là phương tiện để phục vụ cho ý đồ của một cá nhân nào cả,và không cá nhân nào được phép lũng đoạn ngày hội bằng sự suy nghĩ ích kỷ của mình.
5.
Phàm ở một sân chơi lớn,đều cần có luật chơi.
Luật ở đây có thể do nội bộ tổ chức đưa ra từ đầu,hoặc đơn giản hơn,chỉ cần là sự phù hợp đạo lý tối thiểu về các mối quan hệ.
Với bạn bè,ông bà có dạy là cần thể hiện sự tôn trọng nhau một cách tối thiểu_Và Thầy Ngọc,trường TT có dạy: Giữ phép Lịch sự chính là cách thể hiện sự tôn trọng nhau , cái này thì Đại sơn vương nhắc hoài : sự tôn trọng không phải là sự khách sáo trong quan hệ.mà phải cả một sự thành tâm tôn trọng.
Thể hiện được qua việc thành tâm tiếp nhận ý kiến đóng góp,rồi cũng vui mà chia sẻ với bạn bè về những bận tâm của mình.
Nhất là không thể thốt lên : hay là ông nên làm từ A đến Z cho xong luôn đi.
Từ chỗ nói lẫy sẽ có thể làm khó nhau , dễ biến những người về tham dự họp mặt trở thành những kẻ rơi và thế : qua sông nên phải lụy đò,và từ đó,việc trở thành kẻ ăn chực,nằm chờ cũng không xa là mấy.
Dễ bị suy diễn : bạn bè bị như vậy thì người lớn sẽ bị ứng xử ra sao?
BTC mà nỡ vậy sao?
6.
Khi tự hào nhận mình là người tổ chức,thì cũng cần có chút cái can cường của người lãnh đạo.
……………(Tự ý đục bỏ)
Can cường của người lãnh đạo không có,thì làm sao mà gọi là BTC?
7.
……………(Tự ý đục bỏ)
8.
……………(Tự ý đục bỏ)
9.
Thế nhưng tầm cỡ của anh Phạm bá Tài,Tona,… thì không phải là không có một chút can cường.
Họ dám đảm nhận vai trò tổ chức và cộng tác viên trong một hoàn cảnh thật khó khăn về nhân lực,tài lực,vật lực,chưa nói là từ phía quản lý an ninh trật tự.
Cái lớn nhất là chương trình ngày hội thì cũng đã làm xong với hết sức của mình.Hèn chi,thảm đã trải xong.
Sautam thấy,ta cũng cần ghi nhận một điểm son đỏ thắm.
Có thể đó đây thì cũng còn có chổ bù khuyết hay sửa đổi cho phù hợp hơn thì đây cũng là cái mà BTC cần lắm.Cho nên,không cứ gì trong nước,rất cần thêm các ý kiến của quí bạn đang ở xa để vơi ít nhiều trách nhiệm,nhất là đối với người lớn là quí Cha,quí Thầy,
Các bạn ở xa hiện nay cũng rất tích cực làm động thái này.
10.
Có điều “cách nói” khác nhau,hèn chi để có tiếng nói chung thì khó quá.
Vợ chồng,anh em,cha con gặp nhau hàng ngày,đôi khi việc “tập nói” và “tập lắng nghe” cũng còn dở,từ sáng đến chiều có khi lục đục nhiếu lắm.
Bạn bè sau 35 năm không gặp,đòi hỏi phải hiểu ý nhau ngay mà làm chung một cách nhẹ nhàng thì rất khó vậy,được như vầy thì quá tuyệt hảo rồi.Hạng nhất là có những người xa quê hương quá lâu rồi,sự suy nghĩ của các vị đôi khi cũng chân chất như trong bối cảnh khi xưa,e rằng đôi chỗ không hợp thời.
Giả dụ như việc trao tặng quà cho Hội khuyến học,sautam hiểu ngay ý của BTC,vì sautam cũng đã từng,nhưng buộc PQL phải hiểu như mình e rằng khó lắm,có lẽ phải mất thời gian gõ một Email hơi dài.
Và PQL cũng cần không phải một Email như vậy,mà còn cần rất,rất nhiều.Hạng nhất là sautam đánh giá rất cao vai trò thiện nguyện của anh PQL ở chỗ làm một liên lạc viên tích cực.
Bản lĩnh của nhà tổ chức là đây,phải không quí anh Phạm bá Tài,Tona,…
Sự can cường của các vị đã có,nếu không thể hiện lúc này,thì thể hiện ỡ lúc nào?
Sự tích cực của BTC,cộng với sự tích cực của một số thành viên chủ chốt,chắc chắn ngày hội sẽ được cộng hưởng mà thành công.
Hèn chi,sautam mạo muội góp ý : mình sửa lại “cách nói” và “cách lắng nghe” một chút cho phù hợp.
Kính chúc BTC không hổ danh là cựu HS của trường TG_TT.
Cũng không hổ danh là những người được tin cậy từ đầu,đến giờ vẫn y nguyên.
Những người viết các comments một cách khí khái gần đây nhất định không phải là những người tầm thường trong ứng xử.
Kính.
P/s : Nhân đây,sautam thử đề nghị BTC và các cộng tác viên,ta mượn chat room trong blog để mình trao đổi nóng những vấn đề cần chia sẻ,có thể có riêng tư nên sẽ xin admin một ổ khóa,tha hồ mà đàm luận.
126. LNTĐ | June 15th, 2010 at 00:45
Phản hồi comment của Sáu Tâm.
Dù rằng Sáu Tâm nhỏ tuổi hơn mình, theo như cách nói của ông bà xưa thì “ Nhứt tuế như huynh, tam tuế như thúc”nhưng tuổi nhỏ trí cao thì thời nào cũng đáng được tôn trọng. Theo lẽ thường tình thì khi đã hết trách nhiệm thì anh không là gì cả” nhưng cảm cái tình của Sáu Tâm, mình thấy cần phải nói lên một vài cảm nghỉ ( vì các anh em khác không ai chịu lên tiếng vì đã bị cách chức)
Trước tiên mình xin cảm ơn cái tình của Sau Tâm vì những suy nghĩ thấu tình đạt lý và sự đồng cảm của bạn nêu trên trang blog.Còn các vấn đè mang tính xoa diụ và đông viên nhau về sau thì ần phải có thời gian kiểm định lại vì rằng: Đã goi là Ban tổ chức thì tất phải có nhiều người, mà nhiều người thì tất nhiên nhiiêù ý. Cần phải có tiếng nói chung trhì mới co chất luợng.Vì thế cho nên rằng thì là mình chưa dám tỏ bày quan điểm vìu lí do “ Một con ngfựa đau cả tàu không ăn cỏ”cho nên mình xin tạm chưa có ý kiến gì khi chưa được sự đồng thuận của tâp thể.Nêu ai đó có ý định tổ chức sân chơi mới cho cựu HS Thánh gia-Tghăng tiến tì mình xin sẳn sàng tham gia nếu được thông báo.
Dù cho LNTĐ là một nông dân chân chất nhiều khi dẫn đến trạng thái ngu ngơ đần độn. nhưng đối với chuyện nhân nghĩa thì có lẽ LNTĐ cũng khôing đến nỗi nào…Mong SAÚ TÂM thông cảm, mình rất thích cách nói ,cách nghỉ của bạn.Nên nhớ ban còn nợ tôi 1 chầu cà phê xứ phú…Cảm ơn.
127. admin | June 15th, 2010 at 13:27
Nếu các bạn cần hội thảo qua Chat Room thì nên hẹn giờ trước rồi tất cả đúng giờ vào phòng bàn bạc. Phòng này không có mật mã nên ai cũng có quyền vào.
128. LNTĐ | June 16th, 2010 at 09:55
NIỀM VUI HỘI NGỘ
Ba lăm năm nơi chân trời góc biển
Nay tìm về chung hưởng phút đoàn viên
Ngồi bên nhau trong bóng nắng thật hiền
Trưa Phú bổn cao nguyên buồn muôn thủơ
Đã qua rồi phút giây đầu bở ngở
Mắt nhìn nhau cố nhớ chuổi ngày qua
Và niềm vui như thác lũ vỡ òa
Khi tất cả đã trở thành hiện thực
Bao thế hệ thầy trò vui ngày hiệp nhất
Trọn vẹn nghĩa tình mong ước bấy nhiêu lâu
Cho dù bạn là kẻ ở nơi đâu
Tận chốn trời Tây hay vùng sâu hoang dã
Chân lấm tay bùn hay đẳng cấp đại gia
Buôn gánh bán bưng ai nội trợ việc nhà
Ngày hội ngộ cũng đều là bạn hữu
Xin hãy để cho tình yêu vĩnh cữu
San lấp đầy hố ngăn cách chia xa
Tay trong tay tình hữu ái chan hòa
Chung nhịp đập cho nghiã tình trọn vẹn
Kính chào thầy cô ngàn xa dặm biển
Không ngại đường về gặp lại lũ trò xưa
Tình yêu thương đong biết mấy cho vừa
Lời hoa mỹ hóa nên thừa thài quá
Nguyện khắc ghi mối thâm tình cao cả
Bao cô thầy một thời đã hy sinh
Vắt máu tim xây mái ấm ân tình
Thăng tiến đó bóng hình xưa yêu dấu
Ba lăm năm thoáng như cơn gió thổi
HỘI NGỘ lần nầy đâu chắc có lần hai
NGHĨA BẠN TÌNH THẦY vui trọn buổi hôm nay
Cho thỏa mãn những ngày dài mong ước
Rồi mai kia khi niềm vui chung cuộc
Ta ra về loáng thoáng chút men say
Lời yêu thương xin đừng để gió bay
Hãy giữ mãi niềm vui NGÀY HỘI NGỘ
Tạm biệt nhau đôi mắt nhòa lệ đổ
NGHĨA BẠN TÌNH THẦY rộng mở trái tim yêu.
129. LNTĐ | June 17th, 2010 at 01:22
Phạm quang Luyến đâu rồi sao chẳng thấy
Có gì đâu bạn hữu cả thôi mà
Giận hờn nhau là chuyện của hôm qua
Thôi xí xóa lo cho ngày hội ngộ
Trời đang nắng bỗng dưng cơn mưa đổ
Việc của trời ta biết tính làm sao
Sau cơn mưa trời lại nắng dạt dào…
Thôi bạn nhé gởi lời chào thân ái.
130. TONA | June 17th, 2010 at 02:37
Sáng nay mình được nhận 2 cuộc điện thoại , mình tự cảm nhận mình trở thành người phải có trách nhiệm là người trong cuộc thật sự nhất là trong thời khắc nầy.Mình xin mạo mụi nêu lên những gì mình nhận biết và suy nghĩ riêng.
Cuộc điện thoại thứ 1 : của Cha Nguyên mình rất sung sướng khi nghe câu nói mở đầu của Cha ” chào Đào , chào rể Thăng Tiến ”
- Cha gợi ý :Chương trình phải làm sao đầy ý nghĩa tâm tình đúng trọng tâm với chủ đề ngày hội ngộ ” TÌNH THẦY NGHĨA BẠN THÀNH GIA & THĂNG TIẾN 2010 ”
về trao tặng quà cho quỷ khuyến học mình rất đồng tình gợi ý của Cha Nguyên ” dù trường TG & TT không còn nữa nhưng vẫn còn thế hệ sau cũng đang học các trường tiểu học trung học , đây là việc làm thế hệ đi trước luôn quan tâm thế hệ sau ”
Sau cuộc điện thoại mình ghi nhớ câu nói của Cha Nguyên ” ĐOÀN KẾT và THƯƠNG YÊU NHAU ” từ câu nói ấy mình mong tất cả các bạn hảy vì cái chung gạt riêng tư chung sức chung lòng cho ngày hội ngộ .
- Cuộc điện thoại thứ 2 : của Lê minh Tâm ( sautam)
giữa 2 chúng tôi trao đổi nhau rất nhiều với tư cách là bạn bè , với góc độ mình là rể của lớp sau tam , ý riêng cá nhân mình có đề nghị sau tam làm ” thư ký ” chương trình ngày họp mặt sau tam vui vẻ nhận lời ( đây là trao đổi 2 cá thể thôi nếu các bạn ủng hộ thì mới gọi là chính thức )
Mình thấy cách làm nầy rất khoa học , sautam làm chuyện nầy nhiều rồi đã có kinh nghiệm tổ chức chỉ cần sautam dự thảo chương trình đưa ra sau đó đón nhận các ý kiến ( có thời gian hết giờ tiếp nhận ) tập họp các ý kiến cùng BTC thêm bớt chỉnh sửa những ý hay trở thành chương trình chính thức .
Việc tổ chức các bước đã ổn rồi còn chương trình đây là công tác “kỷ thuật” mà nói đến kỷ thuật nhất thiết phải đòi hỏi ” chuyên môn ”
Dự thảo chương trình : Những hạng mục sautam soạn , các bài phát biểu ( nên soạn trước cho người đọc ) khai mạc,HS phát biểu ít nhất là 3 bài nam,nữ,người dân tộc địa phương , phần nầy đề nghị sautam phối hợp với chị Năm làm việc nầy sẽ hoàn thiện hơn, mình đã đề cập ” chuyên môn ” là vậy đấy !
Về trao tặng quỷ khuyến học mình rất vui là sautam đã đồng quan điểm như mình , nhất là sau tam mấy mươi năm trong ngành GD là những người hiểu sâu sắc nhất việc làm nầy tầm ý nghĩa sẽ lan toả như thế nào.
Trên đây là những tâm tình riêng của cá nhân mình có điều gì không phải mong rằng 9 bỏ làm 10 . Vô blog thì ngại , không vô thì cảm thấy khó chịu .
Thêm 1 ý kiến nhỏ : Cuộc hội ngộ nầy tuy dù HS đứng ra tổ chức tất nhiên kết luận cuối cùng vẩn là BTC vì người đã tự nguyện đứng ra nhận công việc và cũng là những người được tập thể tín nhiệm giao trọng trách đối với các bạn hãy luôn ủng hộ trên tinh thần như Cha Nguyên đã nói ” ĐOÀN KẾT VÀ YÊU THƯƠNG NHAU ” đối với BTC phải chịu trách nhiệm trước tập thể , phải toàn tâm toàn ý cho ngày hội ngộ thành công khỏi phụ lòng cả một tập thể lớn đã tin tưởng giao trọng trách , thời gian còn rất ngắn nếu các bạn ở AyunPa nhất trí tôi xin ủng hộ BTC 1 chuyến đi Lâm Đồng trước là đến thăm Cha Nguyên sau là có cuộc trao đổi thầy trò cho ngày hội ngộ , các bạn nào không đi được lúc ấy trao đổi qua điện thoại , mình nghĩ cách làm nầy mang lại kết quả rất tốt .
131. LNTĐ | June 17th, 2010 at 03:15
THƠ GỬI PQL
PQL đâu rồi sao chẳng thấy
Có gì đâu bạn hữu cả thôi mà
Giận hờn nhau là chuyện của hôm qua
Thôi xí xóa chung lo NGÀY HỘI NGỘ…
Trời đang nắng bổng dưng cơn mưa đổ
Việc của trời ta biết tính làm sao
Sau cơn mưa trời lại nắng dạt dào
Cho cây cỏ xanh lên màu lá biếc
Là con người ai cũng nhiều khiếm khuyết
Có mấy ai tròn trịa cả mười đâu
Thôi bỏ qua mọi chuyện củ đã rồi
Chung lưng lại nối nhịp cầu nhân nghĩa
NGÀY HỘI NGỘ đã cận kề bên cữa
Giục chúng ta tiến bước chẳng được lùi
Giận hờn nhau chút đĩnh để cho vui
Như gia vị vào nồi canh thập cẩm
Tôi vẫn biết bạn là người nóng bỏng
Lo việc chung nên riết róng bọn này
Hiểu nhau rồi tay nắm lấy bàn tay
Cùng về đích chung một ngày hẹn ước
17 tháng 7 sẽ là ngày chung cuộc
Mọi buồn phiền mệt nhọc sẽ tiêu tan
Ngồi bên nhau chung hưởng ánh hào quang
NGÀY HỘI NGỘ vẹn toàn niềm mơ ước…
132. LNTĐ | June 17th, 2010 at 03:28
HOAN HÔ ÔNG TÔ NA THỰC HIỆN ĐỘNG TÁC ĐẰNG SAU QUAY TRÒN TRỊA 180 o, CÒN AI DÁM KHÔNG QUAY THEO NỮA HÁ HÁ. TÔI ỦNG HỘ ÔNG BẰNG BÀI THƠ GỞI PHẠM QUANG LUYẾN NỐI THÊM MỘT KHÚC NỮA. CHO TÔI QUÁ GIANG LÊN CHỔ CHA NGUYÊN VỚI NHA.
133. TONA | June 17th, 2010 at 08:47
Comment 130 cũng thể hiện theo kế hoạch như Luyến mà thôi , nhưng thật ra điểm rơi theo kế hoạch của Luyến chưa đúng lúc nên gây ra sự đố kỵ lẩn nhau . Mình rất hiểu và nhìn nhận vấn đề từ lúc đầu ,bầu nhiệt huyết của Luyến lên đến tột đỉnh muốn làm việc nầy làm việc khác nhưng tiếc một điều ở xa quá xa không trực tiếp thực hiện được theo suy nghĩ thời gian gần kề nên quá sốt ruột , có lần mình có nói với Luyến là hảy tin tưởng và bình tỉnh .
Thật ra mổi chúng ta sinh hoạt hàng ngày cho đến tiếp cận mổi nền văn hoá khác nhau khiến cho mổi người cũng có một cảm nghĩ khác nhau .Sau mấy mươi năm nay mới có cơ hội họp mặt , sung sướng quá , bất ngờ quá …Để tìm đến tiếng nói chung có lẻ quy luật phải từ chưa hiểu nhau rồi hiểu nhau tìm đến YÊU THƯƠNG NHAU.
Tại sao TONA không mail đến Luyến mà phải qua trang blog nầy,mình nghỉ thời khắc nầy Luyến xuất hiện trên blog lúc nầy là thực dụng nhất .
134. nhon | June 17th, 2010 at 09:13
” ĐOÀN KẾT VÀ YÊU THƯƠNG NHAU ”Câu này được nghe và nói nhiều,nhưng rất thực hiện rất khó.
Nhưng các anh chị trong BTC đả vượt qua mọi khó khăn, quên “cái mình ” để ngồi lại với nhau lo cho ngày họp mặt.
Các anh chị đã
” ĐOÀN KẾT VÀ YÊU THƯƠNG NHAU ”
Xin thêm một lần nữa Cám ơn tất cả anh chị trong BTC và các sứ giã đã quên mình để tạo cơ hội cho cựu TT/TG “nối vòng tay lớn”.
Trương đức Nhơn
135. Huệ Lê | June 17th, 2010 at 10:01
Vậy là cuối cùng, chúng ta đã tìm được tiếng nói chung, chỉ cần qua vài chuyển động tìm hiểu nhau. Đến bây giờ, tôi vẫn còn nghĩ ngợi : sao chúng ta không làm động tác này từ trước, để mọi chuyện xảy ra rồi mới chịu nhúc nhích xích lại gần nhau để nói cho nhau nghe hết chuyện mình chuyện người. Nhưng có lẽ vẫn chưa trễ tràng, khi tất cả mọi người đang hi hi ha ha cười đùa lại với nhau, kiểm điểm lại công việc và hứa hẹn một Ngày Họp Mặt vui vẻ, đầy ấn tượng.
Không chỉ một mình Tona thấy Luyến nóng lòng trên công việc chuẩn bị, mà Tánh và cả tôi cũng bị ảnh hưởng theo. Đôi khi, có lẽ Luyến quên mất BTC là một lực lượng “nghiệp dư”, Luyến lại quen lối điều hành công việc “rốt rẻng”, đâu ra đó bên ấy nên trong mỗi khi dặn dò công việc cứ “gạch đầu dòng” khiến ai nấy… quýnh lên, cảm thấy bị áp lực! Vậy, lần này kỷ lục về bộ môn “nóng lòng” rơi vào tay mông-xừ PQL – kỷ lục đầu tiên của Ngày Họp Mặt.
Kỷ lục thứ hai, bộ môn “nhiệt tình” với bạn bè đằng vợ, được trao cho Tona, khi vừa hiểu ra là thái độ cũng đổi thay mà quên không… dỗi thêm một tí nữa cho “bà nhà” dỗ dành ” anh à, ráng phụ em!”
Nhắn nhủ riêng nhân vật mới xuất hiện : Sáu Tâm. Sautam ráng làm nhiệm vụ “thư ký” , “thiết kế” cho giỏi, tới Ngày Họp Mặt sẽ được BTC xếp ngồi ở hàng ghế “trịnh trọng viên” , cho bõ công tham gia giờ chót, chạy nước rút cho kịp với bà con.
Vui vẻ cả làng nhé. Chúc các bác hoàn thành tốt nhiệm vụ.
136. Nay Cui | June 17th, 2010 at 10:12
Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho người thiện tâm.
Cám ơn cha Nguyên, cám ơn BTC, cám ơn nhiều nhiều nổ lực thầm lặng cũng như lên tiếng của nhiều người cho ngày 17-7.
Cám ơn mãnh đất đã nuôi dưỡng tôi ngày mới lớn, cám ơn trường cũ đã cho tôi mến thương, mộng mơ của một thời mới lớn.
Cám ơn Soeur, Cô, Cha, Thầy đã dạy dỗ cho con “một tấm lòng” để con còn yêu thương và vững tin vào mộng đẹp ngày mai.
137. TONA | June 17th, 2010 at 11:09
PHÚT THƯ GIẢN
Tìm được tiếng nói chung đại gia đình vang lên tiếng cười ,nhưng TONA&SAUTAM đang mếu đây !!!! có được comment 130 đến giờ TONA&SAUTAM bị cháy máy điện thoại rồi đấy .
Thư giản 15 giây vậy thôi chứ cháy máy mấy cái cũng chẳng buồn tí nào phải không SAUTAM
138. LNTĐ | June 17th, 2010 at 11:34
Đánh nhau chí tử mới nhận ra nhau…gìơ thì tốt rồi! Cứ thế mà tiến việc ai, nâý làm tất cả vì ngày họp mặt. Tôi đã hoàn thành sừ mạng lịch sử là làm viên sỏi nhỏ ném xuống ao cho mặt nước xao động lan xa để rồi hội tụ trả lại sự bằng yên cố hữu! Thật tình mà nói trong những ngày qua tôi rất buồn và lo sợ cho ngày hội ngộ không thành và
cũng thầm trách mình quá non nớt khi nóng vội làm cái việc đáng ra không phải của mình. Và cũng chẳng ai phân công cho mình mà chỉ vì cảm thấy bị xúc phạm…giờ mới hiểu ra!Bây giờ mọi sự đã đươc sắp đặt đâu vào đấy cả rồi lại được những trợ thủ đắc lực như TONA-SÁU TÂM-HỒNG QUỲNH xắn tay áo nhảy vào giúp sức nữa thì lo gì việc lớn chẳng thành, vui thật. Thế là tôi yên tâm đứng sau cánh gà sân khấu làm tên kéo màn được rồi nhé . Hèn chi! ( chữ của Saú Tâm )
Cầu chúc cho cuộc họp mặt thành công.
139. TG&TT | June 17th, 2010 at 12:05
Qua mấy ngày buồn rầu,đầu óc lung tung ,không làm đâu vào đâu dược,sờ vào việc zì cũng khg được chỉ vì đầu óc không thể nào tập trung trong việc làm ,chỉ suy nghĩ về ngày họp mặt bị trắc trở ,nay xem blog đọc liền tù tì chín-mười comment tự nhiên thấy mình nhẹ bổng như biết bay vậy ,vui mừng vì sự hòa hợp trên dưới (PB-SG)gỡ rối trong cuộn tơ vò,rất rất rất ghi nhận lòng nhiệt thành chàng rể cascader của TG&TT,cũng như chị em HỒNG QUỲNH, SÁU TÂM ,cùng nhau với BTC.
CHÚC CUỘC HỘI NGỘ TG&TT 2010 THÀNH CÔNG MỸ MÃN.
140. sautam | June 17th, 2010 at 12:10
Tona_Anh cần cảnh giác…
Âm mưu kéo sautam vào vụ này có thấp thoáng hình bóng Kim khanh.
Chiêu khích tướng!
141. temnhemtrinho | June 17th, 2010 at 13:21
Gã chăn vịt họ Hồ đã bò công lặn lội đi tìm cha Nguyên nhờ can thiệp. Ngươi cục mịt thế mà giỏi thật, lần sau có bắt được bầy vịt của ngươi ta sẽ thả cho một con vịt cái về làm giống.
142. sautam | June 17th, 2010 at 13:57
Kính quí anh chị.
Có lẽ không có một lý do nào để sautam từ chối việc tham gia tổ chức ngày hội,dẫu rằng,từ nay đến đầu tháng 7,sautam phải làm việc 14 giờ một ngày!Và cũng dẫu rằng việc sautam tham gia ngày hội có thể chỉ là một chân đưa thư.
Vì lẽ,sautam cảm nhận được rằng chúng ta có cùng một mẫu số chung của ngày họp mặt : Tình thầy_Nghĩa bạn.
Trong tiềm thức mỗi người.ai cũng trân trọng ý nghĩa này của ngày họp mặt,thêm nữa là tinh thần trách nhiệm cao.
Do vậy,sẽ không ngạc nhiên khi các ý kiến đưa ra đôi khi kỹ lưỡng đến từng chi tiết,như ý kiến của thầy Hạc ( #35 bui phuong Hac),Thầy Tâm (#39. TG&TT), #47. TG&TT, #70. PQL,…..Đến một chương trình dài tới …29 tiết mục (#88. BTC), và cùng rất nhiều các ý kiến phản biện rất chỉnh chu.
Mặt khác,qua vài comments gần đây,được biết quí vị PB lại dự định ra đến tận Lâm đồng thỉnh thị thêm ý kiến của Cha Nguyên.
Hèn chi,việc đưa ra một chương trình mới thì sautam thấy ít nhiều uổng công.Vì ta đang có một số vốn quí khổng lồ,chỉ cần tổng hợp,sắp xếp,xin ý kiến lần chót của số đông quí anh chị đang tham gia trực tiếp,gián tiếp về công tác tổ chức,rồi có quyết nghị cuối cùng kèm sự nhận xét của quí Cha , quí Thầy là xong.Phần còn lại chỉ lả kỹ thuật thực hiện.
Sautam chỉ xin quí vị trong BTC có một chút sửa đổi bố cục so với các buổi họp mặt thông thường,không biết có được chăng.
Chương trình Họp mặt sẽ có 2 phần riêng biệt : phần Lễ,và phần Hội,Tương ứng với 2 chủ đề mà slogan của ngày hội : “Tình Thầy” và “Tình Thầy_Nghĩa bạn” đã có nêu rất rõ.
1/ Phần Lễ với chủ đề “Tình Thầy” (hay “Ơn Thầy”) sẽ được thực hiện với các hình thức trang nghiêm,tránh luông tuồng thái quá nhằm làm gương cho các em cháu có thể có mặt.Có thể làm một cách riêng biệt về thời gian với phần Hội.Ví dụ như sáng thứ 7_ 17/7 tại CVTT hay tại một địa điểm phù hợp,và một phần của sáng chủ nhật 18/7 tại nhà thờ.
2/ Còn phần Hội “Tình Thầy_Nghĩa bạn” được thực hiện vào buổi chiều 17/7 với các hình thức giao lưu nhẹ nhàng giữa quí Cha,quí Soeur,quí Thầy với các thế hệ học sinh.giữa các nhóm,lớp HS với nhau,giữa đàn anh và đàn em,với tự sự chung,riệng, với văn nghệ,ăn uống liên hoan,…
Cũng phải tính đến việc khoản đãi khách mời,như quí anh chị CL,NLS,…cũng như một số các vị khác.
Thành phần tham dự,hình thức tổ chức,nội dung thực hiện, cách thức tiến hành,điều hành chương trình,… sẽ theo mục đích của chủ đề mà thực hiệnphù hợp.
Do vậy,ta sẽ mời thêm một số công tác viên nhằm hỗ trợ_thiết tưởng không thiếu tại PB.
Ban đầu với một chút đóng góp.
Kính
P/s : Nhân đây xin nhắc BTC một chút,Anh Tona rất có kinh nghiệm về việc đón tiếp các vị khách mời cùng các lễ nghi phù hợp.Nhưng có lẽ BTC cũng cần có sự phân công (hay mình nói thẳng ra là nhờ vả nha ) một nhóm anh chị ở SG làm công tác tổ chức đưa Cha Vượng,cùng một số vị lớn tuổi khác đi PB một cách phù hợp_có lẽ cũng vơi bớt công tác của BTC đi nhiều lắm.
143. KIM KHANH | June 17th, 2010 at 14:01
DANH SÁCH CỰU HS TG&TT
Đề nghị tất cả anh chị xem bổ sung địa chỉ hoặc số điện thoại các các bạn trong danh sách ( cựu HS đang cư trú tại địa phương AyunPa không phải bổ sung )
Các anh chị em thấy lớp mình còn thiếu ai xin bổ sung thêm . Mong rằng thư mời sẽ không thiếu xót một ai .
Nhất là cựu HS Thánh Gia còn thiếu rất nhiều mong các anh chị bổ sung .
Dưới đây là danh sách đến hiện nay BTC có được là 220 HS.
CỰU HỌC SINH QUA CÁC NIÊN KHOÁ :
Lớp 6 niên khoá 1974 -1975 :
01 Nguyễn Văn Tùng
02 Nguyễn văn Tuân
03 Nguyễn thị kim Yên
04 Lê thị kim Dung
05 Lý thị Lắm
06 Lê Phước
07 Nguyễn khắc Bình
08 Nguyễn thị kim Loan
09 Trương văn Đại
10 Trần việt Cường
11 Nguyễn thị bạch Tuyết
12 Nguyễn thị Hà
13 Phạm thị Chín
14 Chu văn Thông
15 Nguyễn thị Việt
16 Nguyễn thị Luật
17 Phạm thị Mỹ
18 Đinh duy Thái
19 Nguyễn thị Thanh
20 Mai thị mỹ Dung
21 Nguyễn tấn Hưng
22 Lê tấn Thọ
23 Nguyễn băc Xuân
24 Nguyễn bắc Trí
25 Nguyễn thị mỹ Lan
26 Nguyễn đình Phúc
27 Trần đức Tuấn
Lớp 7 niên khoá 1974 – 1975
01 Trương văn Nam thị xã AyunPa
02 Trương thị Ban //
03 Trương thị Thận //
04 Phan thị Mến //
05 Phạm thị Yến //
06 Nguyễn văn Tám //
07 Bùi văn Cư //
08 Nguyễn đình Chí //
09 Nguyễn thị Trinh //
10 Nguyễn thị Nhung //
11 Hồ thị Thạch //
12 Hồ công Binh //
13 Trần cao Khải //
14 Nguyễn văn Thao //
15 Phan vũ thị Nữ //
16 Nguyễn văn Thuận //
17 Hồ Hùng //
18 Nguyễn thị ngọc Dung //
19 Phạm hiếu Thu //
20 Vũ văn Văn //
22 Nguyễn văn Minh //
23 Nguyễn ngọc Ánh //
24 Nguyễn văn Khương //
25 Nguyễn văn Lệ //
26 Mai thị kim Cúc //
27 Nguyễn thị xuân Lan //
28 Phan văn Trợ //
29 Nay H’Ph ương //
30 Nay H’ Út //
31 Nguyễn thị kim Anh Kontum
32 Nguyễn văn Trọng //
33 Nguyễn văn Triều Cam Ranh
Lớp 8 niên khoá 1974 – 1975
01 Đinh thị hồng Vân Pleiku
02 Nguyễn văn Sứ //
03 Ksor Hoa //
03 Lê Lộc
04 Lê Đại
05 Mến
06 Lý ngọc Đệ
07 Lý thị Lắm
08 Nguyễn văn Thao
09 Nguyễn văn Hùng
10 Nguyễn thị Thanh
11 Nguyễn thị Khiết
12 Nguyệt
13 Loan
14 Võ ngọc Bích
15 Vân
16 Ngọc
17 Vũ thị thu Hà Hà
18 Nguyễn văn Hùng
Lớp 9 niên khoá 1974 – 1975
01 Lê đình Vân thị xã AyunPa
02 Võ thị Nhung //
03 Huỳnh thị kim Chi //
04 Sơn //
05 Võ thị Hương Sen //
06 Ngô Phú //
07 Thành Dụng //
08 Thạch //
09 Nguyễn thị Nhan //
10 Nguyễn thị Thứ //
11 Phạm hồng Nhựt //
12 Hà thị xuân Mai //
13 Nguyễn thị Thần //
14 Nguyễn thị Mừng //
15 Trà thị mỹ Hoa //
16 Nguyễn thị kim Khan //
17 Giao //
18 Chu quang //
19 Trần Quang //
20 Lê hoàng mai sao Sáng //
21 Nguyễn thị mỹ Hoà //
22 Đào ngọc Anh //
23 Lê thị Đào //
24 Rcom Jing //
25 Rcom Jak //
26 Nguyễn thị ngọc Anh //
27 Trưng //
28 Nguyễn văn Nam (B) //
29 Phạm hiếu Xuân //
30 Nguyễn văn Pháp //
31 Thái bình Minh KrôngPa
32 Nguyễn Du Bình định
33 Lê minh Tâm TP.Hồ chí Minh
34 Phạm hồng Sơn //
35 Nguyễn văn Nam (A) //
36 Lưu Lệ //
37 Trần văn Dũng //
38 Vũ hoài Văn Đồng Nai
39 Phan thị Hồng Bình Dương
40 Phan Hữu An Daklak
41 Nguyễn văn Dũng //
42 Lê thị thuý Nga Đà nẵng
43 Nguyễn phi Hùng Chư sê
44 Phạm hồng Quang Dalat
45 Nguyễn thị như Điệp Tuy hoà
Lớp 9 niên khoá 1973 – 1974
01 Phan hữu Tấn
02 Nguyễn Ngọc
03 Trương tấn Tài
04 Phạm thành Ba
05 Phan ngọc Bình
06 Bình
07 Nguyễn hồng Sơn thị xã AyunPa
08 Lê văn Cường Pleiku
09 Nguyễn đức Hải //
10 Phạm phú Quốc
11 Nguyễn việt Hùng
12 Thám
13 Nguyễn quốc Danh
14 Nguyễn ngọc Danh
15 Nguyễn văn Thân
16 Đoàn Thọ
17 Thể
18 Phúc
19 Thọ
20 Trào
21 Phạm quang Luyến USA
22 Phạm công Lợi //
23 Trương đứcNhơn //
24 Phạm hồng Quân Australia
25 Liêm
26 Ksor Trang
27 R ô Tông Phú thiện
28 R ô Beng
29 Nay H`Ang
30 Siu H`Jơng
31 R ô H`Banh
32 Rcom H`Jú
33 H`On
34 Dương thị kim Cúc
35 Phạm thị kim Cúc
36 Phan thị Huấn
37 Lê thị Dân
38 Nguyễn bạch thanh Hồng
39 Nguyễn thị ánh Tuyết
40 Thanh Xuân
41 Thạnh
42 Nguyễn thị Tánh
Lớp 9 niên khoá 1972 – 1973
01 Trần văn Thành Thị xã AyunPa
0905305104
02 Bùi thị Hoa //
03 Nguyễn thị Biên // 01689034505
04 Nguyễn trung Hiếu //
05 Vũ như Hải // 0987963191
06 Nguyễn văn Phương // 0934878211
07 Lương văn Tình // 01668760510
08 Châu thị Hoa // 0988360016
09 Châu thị Mến //
10 Nguyễn thị Lan // 0593852923
11 Phan thị Vân //
12 Nay ni Ni //
13 Hồ văn Hồng //
14 Phạm bá Tài // 01657899030
15 Nguyễn thị Tuyết //
16 Trương thị Thuỷ // 0976923433
17 Nguyễn văn Hoà //
18 Nguyễn hữu Ánh //
19 Lê đình Trọng //
20 Nguyễn văn Hữu //
21 Nguyễn văn Tư //
22 Nguyễn văn Chánh //
23 Phạm hồng Sơn //
24 Huỳnh Tha //
25 Nguyễn khắc An //
26 Rmah H`Bơ Phú thiện 0978111054
27 Rmah Hoa //
28 Ksor H`Yưng // 0593855074
29 Nguyễn đức An Ea Pa
30 Nay Amiap // 0976760161
31 Nguyễn thị Lang // 01658917789
32 Nguyễn văn Tây Pleiku
33 Rcom Jư Chư Păh
34 Phạm Tận Krông Pa
35 Lê hồng Phòng // 0934775504
36 Nguyễn thị Dung USA 0014086799960
37 Nguyễn quang Đăng //
38 Trần thị Lành //
39 Hồ thị Tán Bình Định
40 Vũ bắc Phượng //
41 Nguyễn thị Phương Daklak 0905649371
42 Siu Loát // 0905649371
43 Vũ phi Lao // 01676846609
44 Vũ văn Lý // 0906807581
45 Võ thành Xuân Komtum
46 Nguyễn thị Cúc // 0603915928
47 Vũ phương Trinh Lâm đòng 0632474165
48 Hồ đắc Cẩm // 0908888602
49 Phạm hồng Hải // 0633817540
50 Nguyễn văn Sáng TP.Hồ chí Minh 0908106241
51 Lê thị Huệ // 0938001636
52 Nguyễn thị Hường //
53 Mai xuân Thuận // 0917675690
54 Trương thanh Bình // 0987149707
55 Nguyễn văn Thinh // 0984856836
56 Vũ thành Trung //
57 Đinh đức Long //
58 Nguyễn văn Minh /
59 Võ thị liên Hương //
50 Nguyễn thị Thuỷ //Em BS Hải
61 Nguyễn thị thu Thuỷ Ninh hoà-Khánh hoà
62 Nguyễn thị kim Nguyệt Đồng nai
63 Nguyễn văn Phúc Đà nẵng 0904487385
Lớp 9 niên khoá 1971 – 1972
01 Trương tấnThành thị xã AyunPa
02 Thuận
03 Lực
HS DÂN TỘC ĐỊA PHƯƠNG
01 Ksor H`Jưng thị xã AyunPa
02 Ksor H`Nưn //
03 Rcom H`Phương //
04 Rcom H`Vin //
05 Rcom H`Jú //
06 Rcom H`Ther //
07 Rmah H`Bơ Phú thiện
08 Rmah H`Biết //
09 Siu H`Ler //
10 Rmah H` Vinh //
11 Siu H` Jưn //
12 R ô H` Bianh Ea Pa
13 Rmah H` Rơ //
14 Rmah Hé //
15 Nay H` Út //
16 Nay H` Loan //
17 Ksor H` Mer //
18 Rcom H`Bier //
19 Nay H`Tét //
20 Ksor H`Wưt //
22 Ksor H`Nhau //
23 Ksor H`Pun //
24 Nay H`Klih //
25 R ô H`Nhuet //
26 R ô H`Bir //
27 Rahlan H`Rinet //
28 Nay Hoan //
29 Nay Hiơh //
144. LNTĐ | June 18th, 2010 at 00:46
Đề nghị bộ phận tiếp nhận kiểm tra lại danh sách vì mình thấy có tên bị trùng lặp 2 lần ở 2 lớp như LÝ THỊ LẮM, LÝ NGỌC ĐỆ,NGUYỄN VĂN THAO, LÊ PHƯỚC, LÊ ĐẠI v.v… và người đã mất vẫn còn tên như PHAN VĂN TRỢ chẳng hạn.Thầy NGUYÊN VĂN HIỀN dạy toán đang ở 38 VÕ LIÊM SƠN TP HUẾ, xin ghi vào Danh sách để gởi thư mời .Cảm ơn
145. PQL | June 18th, 2010 at 15:34
Thân gởi BTC và tất cả bạn hữu ,
Thế rồi tất cả ” đám trẻ” ngày xưa đó đã quên hẳn chính mình và tự bỏ những chuyện ngoài lề để đáp lại nguyện vọng Thầy Cô và bạn hữu ấp ủ gần bốn thập niên mong có một ngày hội ngộ thật tốt đẹp và đầy đủ ý nghĩa trong TÌNH THẦY NGHĨA BẠN mà chúng ta đã lập đi nhắc lại từ ngày khởi đầu chương trình xếp đặt ngày hội ngộ.
Bạn thân ! Trong cơn giao động có lẽ bắt nguồn từ một tinh thần nhiệt huyết từng mỗi cá nhân , hy sinh cao độ trong một tập thễ và xã kỷ vô lợi trong một ban nhóm nhưng chúng ta đã vấp phải một vài lỗi lầm nhỏ trong sự vội đoán trứớc khi tìm hiểu , quyết định trước khi bàn thảo và dẫn đến sự thiếu sót về ý nghĩa chung. Nhưng chúng ta vẫn còn đủ can đảm ép mình ngồi lại hàn gắn những gì đã rạn nứt để hôm nay chúng ta vẫn còn tiếp diễn sự đối thoại trong tình đoàn kết.
Hy vọng rằng ” sau cơn mưa trời lại sáng” và chúng ta sẽ trưởng thành trong suy nghĩ , cân nhắc trong phán quyết , hòa đồng trong tư tưởng và tôn trọng nhau trong tình bạn hữu chân thật để rồi chúng ta cùng tâm đầu hợp ý trong ngày họp mặt đúng như chủ đề TÌNH THẦY NGHĨA BẠN.
Bốn thập niên khoảng đời như khỏa lấp
Đám trẻ xưa tri kỷ vẫn mãi tìm
Chào nhau trong thân ái
146. LNTĐ | June 18th, 2010 at 16:45
PQL dữ hông,giờ này mới chịu lên tiếng đấy nhỉ !Mình cũng sôt ruột khi thấy bạn im lặng hơi lâu trước diển biến tích cực của công việc và chẳng chịu phúc đáp bài
thơ ” cầu hòa” của tớ. Hèn chi (chữ của ST) HỐ SÂU NAY ĐÃ LẤP ĐÂY-YÊN TÂM BƯỚC TIẾP CHẲNG LẦY NỮA ĐÂU.
Chào thân ái!
147. LNTĐ | June 18th, 2010 at 20:05
PBT đã xem kỉ 2 tập tin của sáu Tâm rồi, nói chung là rất bài bản và chuyên nghiệp không còn gì để bàn thảo, BTC lâm thời cần khẩn trương họp lại để thống nhất ra quyết nghị và thưc hiện sớm. Mình sợ nhất là khâu gởi thư mời cho các thầy cô và các bạn ở xa vì để gấp quá sợ họ không nhận kịp.
148. LNTĐ | June 21st, 2010 at 06:09
Qua 2 email của sáu tâm và thầy Hạc, tôi thấy BTC nên ngồi lại với nhau để “suy nghỉ” thêm trước khi lên thăm cha Nguyên. Nếu được thì xin fone cho tôi, tôi sẽ lên ngay. Thân ái!
149. sautam | June 21st, 2010 at 12:08
Chờ lâu quá mà chưa thấy có phản hồi của các thành viên về thành phần BTC, cũng như góp ý thêm về chương trình tổ chức ngày hội.
BTC mà chưa chính danh thì khó làm việc.
Trong khi chờ đợi, sautam xin có một chút lạm bàn về sự chính danh.
Theo Wikipedia, Thuyết chính danh của nho giáo rất phát triển ở các nước châu Á là Trung Quốc, Nhật Bản, Triều Tiên, và Việt Nam
Chính danh là mỗi sự vật phải được gọi đúng tên của nó, mỗi người phải làm đúng chức phận của mình. “Danh không chính thì lời không thuận, lời không thuận tất việc không thành” (sách Luận ngữ). Khổng tử nói với vua Tề Cảnh Công: “Quân quân, thần thần, phụ phụ, tử tử – Vua ra vua, tôi ra tôi, cha ra cha, con ra con” (sách Luận ngữ).
Quân tử ban đầu có nghĩa là người cai trị, người có đạo đức và biết thi, thư, lễ, nhạc. Tuy nhiên, sau này từ đó còn có thể chỉ những người có đạo đức mà không cần phải có quyền.
Ngược lại, những người có quyền mà không có đạo đức thì được gọi là tiểu nhân .
(Bách khoa toàn thư mở Wikipedia)
Hèn chi, nếu tiếm quyền bằng cách núp danh người khác cũng là kẻ tiểu nhân vậy.(sautam nói)
Quay trở lại vấn đề chính, riêng kính hỏi anh Phạm bá Tài, biết chuyển động của quí anh rất mạnh ở PB, Anh Thành thì không thông báo trên Blog được, xin anh có thể đại diện cho biết quan điểm chung của quí anh ở PB về BTC và chương trình trước được không? Giả dụ như BTC thì ai là người thành lập, gồm những ai, làm sao để chính danh mà lo tổ chức,v.v…..
Nhằm thống nhất cao về ý chí tổ chức, và vì tổ chức lần này không phải chỉ là những người ở PB, mà cả một số rất đông khác, không những đã chuẩn bị tài lực, vật lực, mà còn rất dư nhân lực nữa. Lẽ nào lại lãng phí mà không sữ dụng hoặc sử dụng không hiệu quả. Ngày giờ đang tới gần quá rồi phải không anh?
Không phải riêng sautam, có lẽ nhiều người rất mong comment trả lời của quí anh.
Kính.
150. BTC | June 22nd, 2010 at 00:53
BTC trả lời comment 149 :
1 – Thành phần BTC ( buổi họp đầu tiên cử ra những người trong BTC,có mời thầy Hạc đến dự )
– Trương tấn Thành trưởng ban
– Phạm bá Tài phó ban
– Tiểu ban tài chính : Nguyễn thị Tánh kế toán , Trà thị mỹ Hoa thủ quỹ .
– Tiểu ban lễ tân : Nguyễn thị kim Khanh,Võ thị hương Sen , Nguyễn thị Thần , siu Gô , Rmah H’ Bơ , Rơ ô Tông , Nguyễn văn Hùng , Nguyễn đình Chí ( kế hoạch bổ sung thêm người tại địa phương và bạn ở xa về tham gia )
– Tiểu ban thư ký : Lê minh Tâm , Lê thị Huệ ( gần đây theo yêu cầu công việc BTC mời anh Tâm và chị Huệ tham gia thành viên trong BTC )
2- Chương trình ngày họp mặt BTC thống nhất nội dung như tiểu ban thư ký đã dự thảo chuyễn đến BTC , nhưng bên cạnh ấy còn vướng mắc về sắp xếp thời gian cho chương trình phù hợp với tình hình tại địa phương .
8 tiếng đồng hồ nữa sau comment nầy BTC giới thiệu chương trình lấy ý kiến lần cuối 27 / 6 / 2010
công bố chính thức đồng thời chính thức gởi thư ngỏ và thư mời đến quý cha , quý souer , quý thầy cô cùng tất cã các bạn .
151. LNTĐ | June 22nd, 2010 at 03:27
TRẢ LỜI COMMENT 149.
Tất cả mọi câu trả lời liên quan đến ngày HỘI NGỘ đều phải được thống nhất trong BTC. Ở địa vị phó ban tổ chức dù là chính danh hay núp bóng đều không vượt qua thông lệ đó.Mình đã trao đổi về comment 149 với các thành viên BTC để trả lời ST, song anh em bảo sẽ trả lời cụ thể sau chuyến đi Lâm đồng xin ý kiên cha Nguyên về và sẽ đưa toàn bộ các văn bản liên quan lên blog cho mọi người cùng biết và tiến hành gởi thư mời theo kế hoạch . Nói chung cũng không có gì thay đổi nhiều lăm so với bản chương trình ST dự thảo và kế hoạch thực hiện đang được “tuân thủ” triệt để…tính từng giây.Thời gian tuy còn ít nhưng cũng đủ để chạy chứ không gấp lắm đâu. Mong anh chị em yên tâm tin tưởng những tên VÁC TÙ VÀ HÀNG TỔNG này đâng cố hết sức cho ngày hội ngộ. Riêng đối với ST đã nhận lời cùng gánh vác thì giờ đây không có lí do nào từ chối nhiệm vụ THƯ KÝ ĐIỀU HÀNH, một thành viên quang trọng trong BTC ngày HN được nữa rồi. Hèn chi ông bà mình đã nói “Thương cho trót,gọt cho trơn” là vậy. Dù là chính danh hay không chính danh, công việc chúng ta đang làm là vì tình vì nghĩa, ai biết việc gì giúp việc đó chứ đâu phải làm công ăn lương mà phải có danh để kí sổ lương phải không ST thân mến! Nói thật, về tri thức bọn mình so với ST chỉ đáng là học trò…thật ý, không mĩa mai đâu vì ST là Giảng viên Đại học cơ mà… Nghe nói vậy không biết có đúng không ? Thôi yên tâm nhé, hẹn gặp sau.
152. sautam | June 22nd, 2010 at 05:50
Kính thưa quí ông (hay bà ) có Nick là BTC.
Lẽ ra tôi sẽ không trả lời cho ông, vì xưa nay tôi có nguyên tắc là không rảnh mà đi nói chuyện với người ẩn danh. nhưng do comment 150 của ông có nhắc đến tên của tôi nên tôi đành ngoại lệ mà mất công một chút hầu chuyện với ông.
Quan điểm của tôi rất rõ xin báo cùng ông :
1. Tôi được nhóm bạn của tôi ở PB là Kim khanh và Mỹ Hoa thông báo là họ rất phẫn nộ và muốn tìm cho ra một tên ẩn danh có nick Chung vui, đã có những lời lẽ suýt làm hỏng sự tổ chức ngày hội của chúng tôi, những người học sinh Thánh gia-Thăng tiến. Đến nay vẫn còn làm đau nhiều người trong chúng tôi.Chúng tôi ghét ẩn danh.
2. Và như vậy,với ẩn danh BTC để công bố danh sách BTC, có lẽ ông cũng đang có các cách thức mạo danh, tiếm quyền của BTC ngày hội. Nếu không,xin ông nói rõ : Ông tên gì? học Niên khóa nào ở Thánh gia? Niên khóa nào ở Thăng tiến? ai là người yêu cầu ông phát ngôn? Ông đang đại diện cho ai.
3. Trong ngày hội này, mọi chuyển động của cá nhân tôi nếu có, vì trước tiên là CHA VƯỢNG_đang sống những ngày cuối đời trong viện dưỡng lão, mà chị tôi nhắc tôi hàng ngày. Cùng quí Cha, quí Xơ, quí thầy của chúng tôi, những Ân Nhân mà tôi không bao giờ quên ơn. Quí vị đó đang mong chờ có ngày về .
4. Tôi cũng chuyển động vì những người bạn đã biết tôi, chưa biết tôi, của những thế hệ học sinh đàn anh tôi, đàn em tôi, cũng đang ngày đêm mong mỏi có ngày về quê họp mặt vui vầy.
5. Tôi cũng chuyển động vì tôi có cảm tưởng rằng những tình cảm cao quí đó đang bị bắt làm con tin, làm bị làm tổn thương, đang bị lũng đoạn bởi một mưu đồ cá nhân nào đó khiến công việc tổ chức đến nay vẫn dẫm chân tại chỗ.
6. Do vậy,việc tôi có vào Ban thư ký hay không, thì tôi xin thưa ông rằng cũng không phải việc của ông. Anh Đào có mời, thì ảnh cũng chỉ là một Cộng tác viên, không phải là trong BTC chính thức, thì sao mà tôi nhận lời cho được? mà giờ này cũng đâu đã có Ban tổ chức đâu mà ông gán tôi vào như thế?
7. Chỉ khi nào có BTC chính thức yêu cầu, hay quí Cha, quí Thầy bảo ban thì xin thưa với ông, tôi mừng lắm, có phương thế chánh thức mà phụ việc ngày hội, dù chỉ là một chân đưa thư.
8. Cũng xin báo với ông là nếu đã là BTC ngày hội Thánh gia –Thăng tiến , thì ngoại trừ quí anh chị em tại chỗ, thiết tưởng cũng còn nhiều người khác, họ cũng giỏi và nhiệt tình lắm, đang ở rải rác nhiều nơi xa, lẽ nào loại họ ra khỏi BTC, không cho phép họ đóng góp.
9. Tầm thường như tôi mà còn thấy như vậy, thì Chị Huệ của tôi cao hơn tôi một cái đầu_Thì ông cũng biết cái việt vị của ông khi gán chỉ vào làm TK rồi đó.
Phụ nữ họ dễ coi thường đàn ông kém tư cách lắm.
Cùng kính anh LNTĐ.
Nóng ruột là tâm trạng chung của tất cả anh em mình, còn lại thì cũng tin tưởng quí anh lắm, chờ quí anh thông báo dự kiến chánh thức đặng bớt đi ba cái thông tin nhiễu.
Kính.
153. LNTĐ | June 22nd, 2010 at 10:59
Phản hồi comment 152.
Làm gì mà Sáu Tâm dùng những lời lẽ nặng nề với BTC như vậy ? Suy cho cùng BTC cũng chỉ là những con người bình thường, thậm chí còn ngây ngô non nớt nữa, vì mục đích chung và vì sự gợi ý của các bạn đặt để nên đã tự nguyện đứng ra nhận lảnh trách nhiệm với sự trợ giúp của các bạn gần xa chứ cũng chẳng có ai bầu và cũng chẳng có ai bổ nhiệm. Đáng lý ra anh Trương tấn Thành là người chịu trách nhiệm chính trong việc đưa ra tiếng nói của BTC vì anh là trưởng ban lâm thời, nhưng vì anh không có điều kiện hay anh chưa tiện phát ngôn, nên mình thấy cần phải vô phép qua mặt anh Thành để nói những lời này với ST, cũng như với các anh chị em quan tâm tới ngày họp mặt kẻo lại hiểu lầm gây đổ bể lần nữa thì tội lắm! Nói công tâm thì ngay từ buổi ban đầu, dù không ai nói ra nhưng ai cũng biết chàng rể DƯƠNG XUÂN ĐÀO là người đóng vai trò quan trọng trong hoạt động của BTC vì Đào vừa là để giúp vợ vừa là người quen việc lại có kinh nghiệm và có điều kiện máy móc thiết bị phục vụ cho công tác tổ chức, cho nên tuy không trực tiếp bàn thảo các vấn đề nhưng mỗi lần BTC họp xong một vấn đề gì thì giao cho Đào tổng họp, lên văn bản và giúp BTC đưa lên mạng để mọi người tham khảo góp ý và khi có vấn đề gì cần trao đổi thì BTC cũng lại nhờ Đào lên tiếng trên cơ sở ý chung do BTC đưa ra. Như thế có thể nói rằng Đào là người phát ngôn của BTC cuộc HN. Có thể có khi Đào tự ý phát ngôn nhưng cũng không ngoài những điều đã được thống nhất. Như tôi đã nói trong những comment trước, chúng tôi không thể hoàn thành nhiệm vụ nếu không có Đào. Vì sao vậy? Rất dể hiểu vì anh Thành không sử dụng Vi tính và internet, còn tôi thì ở xa tuy có máy nhưng sử dụng không thành thạo. Vả lại mạng rớt lên rớt xuống liên tục đâu có làm gì được…nếu không dùng Đào thì dùng ai? Tôi nghỉ rằng ST biết tỏng vai trò của Đào trong BTC nhưng vờ nói thế để “làm khó” chúng tôi mà thôi!
Thiết nghỉ BTC là ai cũng được miễn là công việc đạt kết quả. Còn việc ST trách BTC không mời Huệ và ST tham gia cộng tác cùng BTC lo cho ngày HN thì tôi và anh Thành nghỉ rằng 2 bạn cũng là HS THÁNH GIA-THĂNG TIẾN đã có nhã ý thông qua ĐÀO xăn tay áo nhảy vào lo việc và thưc tế 2 bạn cũng đã giúp rất nhiều việc trong thời gian qua. Chúng tôi cũng đã thay mặt anh em hoan nghênh tinh thần 2 bạn như tôi đã nhiều lần công khai trên blog. Thế thì hà cớ gì ST còn “xa gần” việc này nữa. Vẫn biết rằng còn rất nhiều những con người thiện chí muốn giúp đỡ chúng tôi, song trước mắt công việc chưa cần nên cứ “dự trử nguồn” khi cần chúng tôi sẽ điều động. Nếu bản thân chúng tôi(cả BTC) biết trước công việc tổ chức nó khó khăn phức tạp như thế này thì chúng tôi đã chẳng nhận lời cho xong. Không động viên nhau thì thôi! Nói chi những lời “nhói tim nhau” như vậy hả các bạn !!!
Điểm đến của chúng ta là NGÀY HỌP MẶT TÌNH THẦY NGHĨA BẠN xin đừng làm cho nó mất đi ý nghĩa tốt đẹp vốn có.
Cảm ơn,
154. temnhemtrinho | June 22nd, 2010 at 17:04
Tôi là kẻ đã về vườn, thỉnh thoảng con cháu ở xa đến thăm, trông chừng coi cây gậy chống chân đã gảy chưa. Vào chiều tối khi con cháu dụm lại, chúng thường đốt một nhóm lửa ngoài sân, ngồi quay quần và tôi kể cho chúng nghe những chuyện thời cuộc, những chuyện xa xưa, và trả lời những thắc mắc trong đời sống.
Có lần chúng hỏi tôi tại sao nước Mỹ lập quốc chỉ mới hơn hai trăm năm mà uy danh hiển hách, còn nước Việt ta tự hào là đã có trên bốn ngàn năm văn hiến mà vẫn nghèo khổ ? Tôi trả lời tại vì nước ta đã lỡ dùng Luận Ngữ làm nền tảng văn hoá.
Thằng rể bác sĩ lại thắc mắc thêm: Khi con làm việc ở viện nghiên cứu ung thư con thấy rất nhiều bác sĩ, tiến sĩ người gốc Á Đông, họ rất giỏi, và nhớ dai về các phương trình và luận án đã được thành lập trước đây. Nhưng khi đến lúc tìm cách phát minh những phương trình mới, họ bị nghẹt lại, không nghĩ ra được. Thậm chí con vừa mới tranh luận với một khoa học gia người Tàu, anh ta khoe là người Tàu thông minh nhất thế giới, bằng chứng là họ đã phát minh ra thuốc nổ, toán học, và cả một hệ thống xã hội luật pháp hơn hẳn thời Trung Cổ Âu Châu rất nhiều. Nhưng khi con hỏi trong vòng mấy trăm năm trở lại đây nước Tàu các bạn đã phát minh được cái gì để khả dĩ coi là thay đổi được cuộc sống trên thế giới này không, người bạn Tàu lặng thinh vì chẳng có gì cả. Tại sao vậy ? Tại sao người Á Đông lại sàn xuất ra nhiều khoa học gia không thể phát minh ? Tôi trả lời vì họ đã lỡ lấy Luận Ngữ làm sự suy nghĩ.
Đứa con gái út đang hành nghề luật sư còn hỏi thêm một câu ác độc hơn: Ba là người đồng thời, đồng nghề với Bill Gate, nhà tỷ phú giàu nhất, nhì thế giới, chỉ khác là Bill Gate chưa học xong đại học còn ba đã từng dạy ở đại học Mỹ quốc, tại sao ba chỉ ngồi đây nhìn trời chửi bóng trong khi Bill Gate tung hoành ngang dọc ? Tôi thở dài: Chỉ vì ba đã lỡ đọc Luận Ngữ.
Thế là chúng chau chau hỏi Luận Ngữ là sách gì mà độc hại vậy ? Tôi trả lời:
Luận Ngữ là một trong bộ Tứ Thư(Luận Ngữ, Đại Học, Mạnh Tử, Trung Dung), và Ngũ Kinh (Dịch, Thi, Thư, Lể, Nhạc) của nền cổ học Tàu, người đời sau nghĩ rằng sách này được soạn ra bởi Khổng Tử, môt bậc thầy danh tiếng nước Tàu, nên lấy đó làm nền tảng cho Khổng Học, và dược truyền dạy trong nhiều nước ở Á Châu. Bởi vì Khổng Tử là kẻ hoài cổ, lúc nào cũng muốn đem xã hội Tàu trở về thời Nghiêu Thuấn, một thời mà con người còn quay quần trong các bộ lạc, Khổng Tử vì thế không trọng những phát minh mới; ông chỉ mong con người rập khuôn theo những giáo điều xa xưa cho nên trong Luận Ngữ ông đã viết “Thuật nhi bất tác, tín nhi hiếu cổ, thiết tỉ ư ngã Lão Bành.” Nghĩa là: Thuật lại cái Đạo của Thánh hiền mà tự mình không tạo tác ra cái gì mới, tin mà thích cái Đạo thời xưa, ta trộm ví như ông Lão Bành. (Luận Ngữ: Thuật nhi, VII). Thế là ngàn đời sau câu nói này đã khóa chặc óc cầu tiến mở mang của dân tộc Á Châu.
Thuyết Chính Danh, lẽ Chính Thống của Khổng Tử cũng đã mang lại nhiều tai hại không kém vì nó đã không cho con người dễ dàng thay đổi, uyển chuyển theo thời cuộc, nó là lẽ bất di bất dịch, cho nên một học thuyết được tự hào là đã tạo nên những xã hội hơn hẳn thời Trung Cổ Âu Châu đã đẩy dân tộc Việt Nam, và các nước Á Châu vào vòng nô lệ. Khi nước Tàu bị nạn Bát Quốc phân chia, người Tàu chịu nhiều nhục nhả của môt dân tộc bị trị, các nhà cách mạng Tàu đã dứt khoát đạp đổ nền Nho học, và nhờ thế đã mang lại độc lập và vinh hiển cho nước Tàu.
Cùng một lúc ở Châu Mỹ các nhà cách mạng đẩy lui Anh quốc và lập nên Mỹ quốc, Quang Trung Hoàng Đế đã một tay đạp đổ Chúa Trịnh, Chúa Nguyễn, Vua Lê, diệt Xiêm La, phá Đại Thanh, chiến công hiển hách. Chỉ vì thuyết Chính Danh mà Nguyễn Huệ đã không được những người chỉ biết giáo điều kính phục và kết cuộc đã chết một cách mờ ám.
Thế mới biết “Làm bác sĩ mà sai lầm thì chết một bịnh nhân, làm vua mà sai lầm thì chết một nước, làm thầy giáo mà sai lầm thì chết hằng bao thế hệ”.
Lửa tắt, tôi và các con lặng thinh vào nhà.
Ở đây tôi chỉ muốn nói chúng ta nên uyển chuyển, tương nhượng nhau mà làm việc. Mọi người phải hằng ngày lo cho cuộc sống gia đình, BTC lo được bao nhiêu chúng ta vui bấy nhiêu, đâu cần phải mang một học thuyết đã mang tai hại đến cho dân tộc hằng bao thế kỷ nay mà bắt bẻ lẫn nhau.
Mấy lời thô lổ của lảo già trí nhớ không còn theo nổi dòng đời xin các bạn niệm tình.
155. sautam | June 22nd, 2010 at 21:47
Qua hai comments của anh LNTD và TNTN_Sautam thấy mình thiệt là quá đáng lắm.
Thành thật xin lỗi anh LNTD và quí anh trong BTC. Cũng như cộng đồng blog.
Rất mong mấy anh bỏ qua cho và tiếp tục hướng đường của mình. Ngày giờ cũng đã cận kề.
Chỉ riêng vị trí ban thư ký thì sautam không đảm nhận được đâu!Mong quí vị BTC hiểu cho.
Thành tâm mong chúc quí vị, cùng ngày hội của chúng ta thành công.
Kính.
156. HƯƠNG THẦM | June 24th, 2010 at 05:32
Ngoảnh nhìn lại cuộc đời như giấc mộng
Được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không
;;;;;;;;;;;;
Cõi đời sắc sắc không không
Trăm năm còn lại tấm lòng mà thôi,
;;;;;;;;;;;;;
Tôi lặng nghe
Trong cái nắng mùa hè
Chim hoàng anh
không còn gọi bạn
Xa xăm
một đôi mắt đỏ hoe
Tôi lặng nghe
tiếng đời rung rất khẽ
Những chân tình
lặng lẽ đi qua
Đọng lại
niềm đau
trong kí ức
St
157. TONA | June 27th, 2010 at 05:32
Cô TRÀ St thơ hay quá làm blog bị đứng bánh , nếu thấy vắng vẻ không ai vô thì sẳn trớn cô TRÀ tiếp tục vô thêm vài bài nữa đi cho không khí sôi nổi.
158. ndt | June 27th, 2010 at 20:55
Chia xe truyen ngan.
Trần Hoài Thư: Mái tóc
By HoangHac • Jul 18th, 2009 • Category: Trần Hoài Thư
1.
Mấy mưới năm rồi, anh vẫn thấy như một buổi sáng nào, hình ảnh em cùng với mái tóc thề buông xỏa. Anh vẫn thấy lại chiếc cầu đá bắt ngang sông An Cựu, và nghe ngân nga hồi chuông nhà thờ lướt thướt vọng về. Anh trồng đôi chân nơi đầu cầu này. . Anh giả vờ nhìn xuống cầu. Sương muối che tầm mắt không thấy gì dưới đáy, mà sao những vòng tròn sóng cứ lan rộng ra, như lòng anh bát ngát niềm vui. Anh đợi em đây. Em biết không. Phải. Cái duyên đẩy đưa chúng ta có cùng chung ngôi trường, cùng chung lớp học. Cái duyên đẩy đưa chúng ta có cùng lối đi lối về, có cây cầu đá bắt ngang, để anh nhìn sông An Cựu nắng đục mưa trong. Cái duyên để một tên học trò nghèo được làm bạn với một cô bạn gái xinh đẹp. Cái duyên cho anh được em hỏi bài hỏi vở, bắt giải dùm những bài toán khó khăn. Cái duyên cho anh được ngồi cạnh em, lòng xôn xao vô cớ. Nhưng cái duyên ấy không đi xa hơn. Nó không cho anh được một lần phải khóc vì thấy rằng đời mình còn được diểm phúc. Bởi vì những buổi sáng Phủ Cam dầy đặc sương mù để làm sao anh còn chụp bắt được một hình bóng thân yêu. Bởi vì áo trắng của em cũng đã khuất bóng trong vùng sương khói.
Nhưng mà, em ơi. Anh còn giữ mái tóc của em đây.
Anh để trong tận cùng hồn anh giòng suối đen tuyền lai láng. Huế mùa thu se lạnh. Em quấn khăn choàng quanh cổ, cài thêm cánh hoa trên đầu tóc. Huế mùa hè, đường phựợng hồng giòng suối đen óng dưới ánh nắng rục rở của tháng năm tháng bảy học trò. Khi ấy, chưa biết thế nào là tình yêu, sao mà con tim lại rung động lạ thường. Khi ấy, chỉ biết buồn nhớ vu vơ, chỉ mong làm sao cho đêm qua nhanh, cho ngày chóng lại, cho tôi được ra đầu cầu, dứng đợi hồi chuông lướt thướt ngân nga…Khi ấy, có khi theo hoài theo hoài như kẻ bị hớp hồn, để em ngồi bàn trên, anh ngồi bàn dưới, trang sách vở cứ bị choáng ngợp bởi giòng sông, mềm xỏa xuống bờ vai, mềm chảy lửng lờ, khúc giữa ánh lên nắng ngoài khung cửa. Khi ấy, học trò nghèo áo vá, buồn hơn trời mưa xứ Huế, đi dép rách mà nhìn đôi guốc hoa nhọn dẩm trên lối gạch lầu cao. Phủ Cam một đầu dẫn lên dốc, chóp nhà thờ nhìn xuống giòng sông. Phủ cam một đầu dẫn xuống cầu, ai qua, có buồn như anh nhìn xuống cầu mà rưng rưng. Sông An Cựu nắng đục mưa trong. Lòng người cũng vậy. Phải không? Không, lòng anh vẫn không thay đổi.
Nhà anh nghèo, đèn dầu thay đèn điện. Đêm phải ra cầu, ngồi bên thành cầu dưới trụ đèn để học bài. Học gì. Từ nới này nhìn lên phía dốc. Nhà em cuối cùng. Muốn đến để nhìn vào. Muốn nép mình trong bóng đêm để tìm xem mái tóc hiện bên khung cửa. Mà ngại ngùng. Trời ơi. Những bầy đom đóm lập lòe trên sông, tiếng cá nhảy, tiếng ếch nhái kêu. Đêm có khi đầy sao. Sao lạnh và nhạt nhòa trên đáy nước. Sao vỡ ra khi chú cá nào hớp lấy bóng sao. Và anh, buồn từ dạo ấy.
Rồi từ đó, anh nói rằng, cám ơn em, đã cho anh hiều được thế nào là tình yêu dậy thì. Và cám ơn Huế đã sản sinh những mái tóc thề. Để cho những đứa con trai khi bỏ Huế mà đi, phải bồi hồi nhớ lại một nơi đã cho mình những mộng mị.
2.
Và từ buổi đó, anh ra đi, theo những áng mây trên Trường Sơn và những ngọn tháp chàm cô độc xuôi dọc theo bờ duyên hải. Mái tóc có lần phủ ngập hồn anh, nhưng lửa khói đã làm anh chết ngợp. Anh đi tìm. Em ơi, anh đi tìm. Nhưng có giòng suối nào để hồn anh được tắm mát ? Có mùi hương nào để nghe lại một thưở dại khờ. Anh đi tìm. Qua những sợi tóc cuồng lọan tơi tả của những ả giang hồ, chưa xanh mà đã sớm biết đời cay đắng. Qua mái tóc cô giáo sinh trường sư phạm Qui Nhơn bị bắn ở cột cờ quận Tuy Phước, chiếc áo ngủ còn đọng cả máu tươi. Qua đầu tóc dính cả bùn của người con gái giao liên nằm phơi thây giữa đồng ruộng. Vâng, anh đi tìm. Nơi nào có mái tóc của một thời trẻ dại, để gió bay lùa sợi tóc mây. Anh đi tìm. Chẳng ai cho anh tìm. Ngay cả em nữa. Anh lăn lộn cùng vết thương trong phòng cứu cấp hồi sinh. Anh tàn bạo mở chốt lựu đạn bỏ trái mảng cầu vào ly và nốc rượu. Anh khát. Anh đói. Anh vồ chụp cá thau cơm chó mà nhai ngấu nghiến. Anh thúi tha ghê tởm cùng cơn dịch kiết lỵ kinh hoàng trong trại cải tạo. Đừng mơ mộng nữa. Đừng lãng mạn nữa. Hãy quên. Hãy nhìn vào tương lai. Hãy đái vào cây xăng nơi cửa phố nơi máu anh đổ xuống một lần cho thành phố bình an. Hãy đốt đi kỷ niệm ngọc ngà. Hãy quên. Hãy hì hục sống. Nhưng mà không ai bắt sao lại nghe lạnh chùng lòng. Một người xa Huế đến hơn ba mươi năm, chắc ngày về phải là buồn ghê gớm.
Thì em cứ cho anh là thằng con trai vong xứ. Về đi. Hãy về đi. Có gì còn lại để mà về. Hay là về để ngậm ngùi ra lại cầu xưa, nhìn lại bóng mình trên mặt nước. Để thấy những vòng tròn sóng lan dần và lan dần, mà chắc gì còn nghe tiếng chuông nhà thờ đổ xuống như thể làm ngẩn ngơ những đám mây trắng dừng lại trên sông. Về đi. Hãy về đi. Nơi này hay nơi khác. Thì cũng là quê nhà. Khi đất mình tha thiết. Khi trời mình nương tựa. Nhưng chắc chắn không có một nơi nào anh tìm được mái tóc thề năm xưa ấy nữa.
Và em cũng vậy. Có phải không ? Bởi vì con người đều có một thời. Mái tóc của em chấm vai, cho xanh thêm 16 hay cho óng ả thêm tuổi hạ tuổi hồng, Mái tóc em có dài thêm tận lưng, có chảy thêm như giòng sông nhỏ, hay có bay theo chiều gió lớn,
thì cũng một ngày, sẽ không còn. Tóc sẽ cắt ngắn, để vĩnh biệt cất vào ngăn kéo thời gian, để làm buồn những gã con trai, để có gió mà không có tóc mây, để có con đường mà không còn người áo trắng. Tóc hết bay rồi, mà vành nón cũng hết nghiêng nghiêng, cặp sách cũng hết ấp vào trước ngực, và những chú cá cũng hết rồi chết sửng
dưới cầu. Nhưng có lẽ với em là hết, nhưng với anh vẫn còn. Như Huế vẫn còn trong anh.
Anh đã xa Huế hơn ba hơn ba mươi năm có lẽ. Đôi chân đã phiêu bồng trên những dặm dài, và càng ngày càng dài vô tận. Chiều dài của không gian hay địa lý cũng thăm thẳm như chiều dài của thời gian. Từ một giòng sông An Cựu nắng đục mưa trong nay bỗng nhiên đứng ở bên giòng Hudson sương và khói. Từ nơi này, thấy những con tàu cứ 5 phút là cất cánh hay đáp xuống phi trường Newark. Về đi, về đi… Ở nơi này, không có cầu đá để anh đứng mà tìm những vòng tròn sóng cũ. Ở nơi này không có ghế có bàn để anh còn ngồi đốt lại điếu thuốc tình si. Ở nơi này, không có những đàn bướm trắng, qua cầu, lạc vào trong sương. Và ở nơi này không có những giòng suối đen mà những cánh hoa phượng vô tình đậu lại. Về đi… Nước thì vẫn chảy mà anh thì vẫn làm kẻ bên lề. Có một cơn mưa bụi. Có bờ bên kia, thành phố mờ nhạt ánh đèn. Anh nói với lòng. Ly cà phê còn nóng lắm. Như lệ lòng của anh đây. Về đi…
Trái đất tròn, không ngờ có ngày anh lại gặp em, nơi rất xa quê nhà. Cám ơn định mệnh. Cám ơn Trời Đất đã đưa đẩy hai người bạn học một thời được cơ duyên hội ngộ. Em ngồi đấy. Khác xưa. Khác hẳn. Người bạn học nói: Mi còn nhớ Cẩm không. Cẩm có mái tóc đẹp nhất trường đấy.
Trời ơi. Cẩm ấy sao. Tau không thể ngờ.
Để tau đến gặp.
Rồi anh đến bàn em.
Cám ơn cuộc họp mặt để tạo những cuộc gặp gỡ trùng phùng.
Ngôi trường cũ có bao nhiêu ô cửa
Hãy cho ta đếm những áng mây…
Những áng mây thì vẫn ngàn vạn năm trôi đi và trở lại. Có khi hợp rồi tan và tan rồi hợp. Như hôm nay anh về cùng ngày họp mặt của những con xứ Huế này. Và không thể ngờ anh lại được gặp em. Bất ngờ lắm. Sững sờ lắm. Thì ra Cẩm, Cẩm của thời ta si dại. Nhưng mái tóc không còn. Dáng e ấp cũng đã mất đi. Cẩm mừng ríu rít huyên thuyên. Nỗi mừng của bạn bè một thời cắp sách. Không phải là nỗi vui mừng như hai kẻ ở hai đầu sông xa tít mà uống cùng một giòng. Anh Vinh bây giờ ở mô làm gì, mấy con rồi. Còn Cẩm? Cẩm có gia đình từ khi anh đi lính. Anh ấy đáng lẽ hôm nay có mặt, nhưng bận trực bệnh viện. Cẩm có một trai một gái. Rồi em giới thiệu người thiếu nữ bên cạnh. Đây là con em. Cháu tên Bảo Hiền. Rồi em quay sang con gái, nói: Đây là bác Vĩnh, bạn học với me, con chào bác đi.
Cháu Bảo Hiền quay sang anh và cúi đầu. Trời ơi, một mái tóc thề, một giòng suối đang phủ trên bờ vai rất mềm của cháu. Dưới ánh điện nhiều nến, mái tóc óng ánh, như một giòng suối dát bạc. Giòng suối ngày nào lại chảy qua đời anh. Giòng suối mà anh đã một thời tắm bơi mê mệt. Giòng suối nào mà những người con của xứ Huế tự hào. Nó không phải là giòng sông mà vua Nguyễn một hôm nào nghe mùi hương tỏa dậy để gọi là sông Hương. Bởi vì sông Hương chỉ luân lưu theo hai mùa mưa nắng từ quê nhà. Sông Hương không chảy đi xa. Không khắc ghi sâu đậm vào tâm khảm của người xa xứ. Trái lại, cái giòng suối nhỏ mà mềm mại, mà mượt mà, mà ánh lên màu mun tuyền, mà để anh có lần gục đầu úp mặt. Nó đã chảy khắp bốn biển năm châu. Nó từ một thượng nguồn xa lắc xa lơ, để hạ nguồn chia làm những nhánh sông mang mùi hương mộng mị đến khắp cùng trái đất sau tháng 4- 1975. Để âm thanh tiếng Huế vang vọng khắp nơi khắp chốn. Để những mái tóc lại thêm một lần được gìn giữ qua lớp con lớp cháu.
oOo
Ôi mái tóc. Phải. Anh đã neo thuyền để đợi cô tóc xỏa bờ vai. Anh đã đợi cô từ đầu cầu, với nụ hoa cài lên mái tóc, với hồn cũng lan những vòng tròn sóng bâng khuâng. Nhưng cuối cùng, thì thuyền đã bỏ, mà cầu đã xa ngút ngàn. Nhất là anh đang ở một nơi quá đổi xa lạ, không thể ngờ trong đời này. Làm sao mà tìm ở đây một buổi sáng sương mù hay một trưa đường rực bông phượng đỏ. Làm sao mà nhìn lại những người con gái yểu điệu cuống quít hai tà áo. Làm sao khi văn hóa, xã hội, tập tục như bỏ lại đọan đành. Làm sao khi con tim của chúng ta đã chai sạn, và mái tóc của chúng ta cũng đã nhuốm bạc. Thế hệ chúng ta cũng sắp sang trang. Và thế hệ khác lại tiếp nối.
Nhưng trôi qua không phải là mất.
Giòng suối ngày xưa đã chảy ra biển đã mất vào trong cõi vô cùng, thì có giòng suối khác lại tiếp tục.
Óng ả trên bờ vai rất mềm, rất thon, rất nhỏ bé và rất thân yêu. Của con em.
Hình bóng của em, có phải ?
159. Người Cheoreo | June 28th, 2010 at 03:28
Tôi là một Ayunpan viễn xứ, thuộc thế hệ zĩ zãng rồi, và có lẽ sẽ không bao giờ có cơ hội trở lại nơi ấy.
Qua trang blog này, tôi thật sự đã tìm được nguồn an ủi và ký ức tôi vẫn luôn luôn hiện ra những gì rất dễ thương của thời tuổi trẻ. Ayunpa ấy, địa lý tuy bé nhỏ, sức thu hút không nhiều, nhưng nơi đó không thiếu những đứa con máu đỏ da vàng, rất hãnh diện là con cái của mẹ Việt Nam. Có thể vì hoàn cảnh thăng trầm của lịch sử hay nhiều lý do nào khác không tiện nêu ra, cho nên, nhiều đứa con đã phải … làm đứa con bất hiếu với mẹ.
Vòng vo vài 3 câu vụng về không ngoài mong mỏi bé nhỏ đó là : mong quý Ayunpan huynh đệ tỉ muội, những đứa con ruột hay dâu rể, hãy chung sức bên nhau cho những mục tiêu chung.
Tên gọi “Thăng Tiến”, đối với tôi, chứa đựng một giá trị rất cao, và sự thu hút rất lớn. Nếu những đứa con “THĂNG TIẾN” có thể ngồi lại với nhau trong một khung tròn, cùng nhau Hội Ngộ, thì đó là kết quả rất “Thăng Tiến” cho Ayunpa hôm nay.
Một CheoReo viễn xứ
160. Huệ Lê | June 28th, 2010 at 04:47
Xin mạo muội hỏi huynh Người Cheo Reo : hồi năm xửa năm xưa ấy, huynh là học sinh Thăng Tiến ?
161. Huệ Lê | June 28th, 2010 at 05:52
Comment 160 có hơi vắn tắt, xin nói rõ hơn với huynh NCR : tôi đang sưu tầm về những tâm tình, những góc nhìn về trường TT ngày xưa để làm tư liệu cho Ngày Họp Mặt. Thấy NCR nói : “Tên gọi “Thăng Tiến”, đối với tôi, chứa đựng một giá trị rất cao, và sự thu hút rất lớn.” Huynh có thể kể thêm vài kỷ niệm, với thầy cô và mái trường xưa, cả về Pbú Bổn thân thương thời ấy?
Tôi mới “sưu tầm” được một chút tâm tình của thầy Bùi Phương Hạc, xin chép ra đây, để thấy Ngày Họp Mặt sắp tới là một sự kiện với những ai còn yêu còn nhớ Phú Bổn với mái trường yêu dấu :
Tôi quá thương yêu trường Thăng Tiến. Tôi thật sự đến với TT qua sự thuyết phục thần kỳ của Cha BĐV. Lúc ấy, tôi mới tròn 20 tuổi, bỏ lại sau lưng bao hoài bảo và mộng ước, tương lai thêu hoa dệt gấm đang trải lối…. Cảm giác đến với PB lúc ấy như lạc vùng đất xa lạc, thôi thúc sự dấn thân và hội nhập với sự chân chất, sức mạnh của ơn gọi ngày ấy (lần đầu tiên gặp ông bưu điện, quần đùi bụng trần!!!! chỉ bấy nhiêu cũng phản ảnh PB ngày ấy).
Tôi đã sống và cống hiến khoảng đời đẹp nhất và hăng say nhất cho các em. Tôi vẫn còn đó những kỷ niệm đẹp như bài thơ dưới sân trường đầy cỏ may Thăng Tiến dấu ái ngày nào.
Tôi làm sao không thao thức mong ngày hội ngộ ấy, chỉ mong sao hội ngộ cho trọn nghĩa thầy trò. Tôi khao khát là thế, song chỉ muốn uống nước mát trong tình nghĩa học trò Thăng Tiến Thánh Gia, không vẩn đục một tư tưởng nào khác.
Cho xin thật chút ân tình rướm máu,
Làm hành trang cho tiếng gọi lên đường,
Rồi ngày mai dù cách biệt muôn phương
Ngôi trường ấy xin ta đừng quên nhé…
162. NHIỀU CHUYỆN | June 28th, 2010 at 12:00
KHÔNG BIẾT NHIỀU CHUYỆN TUI HỌC Ở THÁNH GIA HỒI BÉ TÍ TÌ TI THÌ CÓ ĐƯỢC THAM GIA HỘI NGỘ KHÔNG CÀ…..SỢ MẤY ANH CHỊ THĂNG TIẾN ĂN HIẾP QUÁ …
163. TONA | June 28th, 2010 at 22:47
#162 ơi ! gọi là nhiều ” NHIỀU CHUYỆN ” rồi mà , thì khó mà rảnh rổi về dự được đâu, hình như tháng 01 hàng năm mới rảnh việc phải không ? Đoán mò không biết có trúng không ???
164. Người Cheoreo | June 28th, 2010 at 23:36
Chào muội Huệ Lê (Comment #160 & #161)
NCR chưa bao giờ là học sinh “Thăng Tiến”. I wish I were a Thang Tien.
Nhưng một số Thầy Cô đã giảng dạy ở Thăng Tiến cũng là sư phụ của NCR ở một mái trường khác, tại xứ Ayunpa.
Tên gọi “Thăng Tiến” thu hút NCR lắm, bởi vì khi NCR diễn Nôm “Thăng Tiến” thì NCR cảm nhận rằng : trong đó chứa đựng những hình ảnh rất đẹp. Này nhá, Thăng là lên cao, và Tiến là đi về phía trước.
Đừng phì cười nếu NCR diễn Nôm quá zở nhá.
165. Người Cheoreo | June 28th, 2010 at 23:57
Tuy NCR không là một môn sinh của Thăng Tiến nhưng NCR có một chút kỷ niệm với Thăng Tiến.
Chuyện dong dài nhưng NCR xin tóm gọn như sau:
Hồi đó tôi là một đoàn sinh Gia Đình Phật Tử nhưng được một Thầy Âm Nhạc của Trường Thăng Tiến dạy hát (mà tôi đã quên danh tánh của Thầy không sao nhớ lại được). Thầy dạy NCR hát với nhịp điệu 3/4. Hồi đó, NCR còn trẻ nên rất thích được lên sân khấu hát bởi vì NCR muốn … nổi tiếng cùng quý bông hoa thời đó mà. Nhưng NCR rất dốt về nhạc lý nên Thầy đã khuyến khích NCR trau giồi thêm về nhạc lý. Thầy đã tận tụy chỉ dẫn NCR cách thức giữ cho đúng nhịp khi hát. Thầy chỉ cho NCR cách nhịp tay theo hình tam giác để vào đúng vị trí của nốt đàu tiên của nhịp 3/4.
Hồi đó NCR được Thầy chỉ dạy để hát bài Giọt Mưa Trên Lá cho đúng nhịp 3/4.
NCR cũng là môn sinh Toán của Thầy Hiền tại một trường khác cũng tại Ayunpa. Thầy Hiền còn là ân nhân của NCR khi NCR rời PB ra Huế để tiếp tục Trung Học đề nhị cấp.
Vài dòng ghi lại để mong được quàng tay xin làm họ hàng Thăng Tiến nhá.
NCR
166. LNTĐ | June 30th, 2010 at 00:55
Mấy hôm nay máy hỏng không lên mạng được, sang nay mở họp thư thấy có đăng CHƯƠNG TRÌNH HỘI NGỘ mình đã xem. Nói chung CT như vậy là phù họp với nguyện vọng chung. Nhưng có mấy điểm thắc măc xin hỏi lại cho rỏ:
Theo như CT củ thì sau khi tuyên bố lí do, giới thiệu các tham dự viên,tặng hoa rồi mới đọc diển văn khai mạc, nhưng sao nay bỏ mất mục đó.Tôi đề nghị phần thủ tục ban đầu tôi phụ trách, anh Thạnh đọc diển văn khai mạc. Các mục sau ai là người điều hành ? xin
Cho biết ?Còn tiết mục “cảm tưởng của ban tổ chức” là như thế nào? Phải chăng là diễn văn bế mạc? Tiết mục tặng quà Lưu niệm sao không thấy đề cập đến?Thư ngõ,thư mời sao chưa thấy đưa lên blog…Tôi thấy BTC nên họp nhau một lần nữa để thống nhất quan điểm để tránh tình trạng trống đánh xuôi kèn thổi ngược.
167. NDT | June 30th, 2010 at 02:11
Luyen co noi chuyen voi co Hoa,day Thanh gia.
Co ay noi la chua nhan duoc thu moi va khong biet duoc ngay hop mat la luc nao.
Ngay hop mat da gan ke. Xin BTC kiem diem lai thu moi hoac thong bao cho Co,Thay ,va cac ban .Nhat la cho nhung nguoi o xa de ho chuan bi phuong tien di chuyen.
Cam on.
168. LNTĐ | June 30th, 2010 at 02:53
CẢM ƠN NDT,CÔ HOA LÀ VỢ ANH LUẬN DẠY HỌC Ở THÁNH GIA.MÌNH HỒI NHỎ CŨNG CÓ HỌC CÔ. THẾ MÀ QUÊN MẤT.NHỜ KIM KHANH GHI TÊN CÔ VÀO DS GỞI THƯ MỜI.ANH CẨM BIẾT SỐ PHONE VÀ ĐC CỦA CÔ ĐÓ.
169. TONA | June 30th, 2010 at 08:33
#166 Đúng là LNTD không trật chút nào , hiện nay lảo đang là gì mà hỏi chuyện khó hiểu vậy ??? hay là mắt bị tăng độ nên bấm nút lộn.đáng ra phải mail hỏi .
Đúng ra LNTD là BTC phải trả lời người khác cần hỏi, đàng nầy LNTD hỏi thì ai trả lời đây ??? người BTC mà lên blog hỏi vậy khiến ai cũng hoang man, đúng là botay.com.vn
170. LNTĐ | June 30th, 2010 at 19:06
CHƯA RÕ THÌ HỎI CÓ SAO ĐÂU HÌ HÌ…TỐI NAY MÌNH LÊN GẶP ANH THÀNH TRAO ĐỔI THÊM.NOBOTAY.COM.VN
171. PQL | July 1st, 2010 at 21:09
Thân gởi BTC ,
Danh sách tham dự viên hải ngoại
Cha Nguyễn Văn Thanh Louisiana , USA
Trần Thị Lành Minnesota , USA
Phạm Công Lợi California , USA
Trương Đức Nhơn Texas , USA
Phạm Quang Luyến Pennsylvania , USA
Phạm Hồng Quân Sydney , Australia ( sẽ thông báo sau)
172. BTC Hội ngộ TG&TT 2010 | July 1st, 2010 at 23:36
CHƯƠNG TRÌNH
NGÀY 16/7/2010
BTC đón quý cha , quý soeurs , quý thầy cô và các bạn ở xa về dự ngày hội ngộ
NGÀY 17/7/2010
- 6giờ Thánh lễ tạ ơn và cầu cho những người còn sống cũng như đã qua đời, tại nhà thờ giáo xứ Phú Bổn
– Sau lễ về hội trường CVTT nhận áo , bảng tên , Điểm tâm sáng
– Thăm trường cũ , chụp hình lưu niệm
– 8giờ30 về tại hội trường
+ Tuyên bố lý do
+ Giới thiệu quý cha , quý soeurs , quý thầy cô về dự
+ Tặng hoa , quà lưu niệm
+ Văn nghệ
+ Tâm tình của cha sáng lập
+ Cảm tưởng của cựu HS ở xa về hội ngộ
+ Tâm tình của cha Hiệu trưởng
+ Cảm tưởng của cựu HS ký túc xá
+ Văn nghệ
+ Tâm tình của soeur Rosa
+ Cảm tưởng của cựu HS nữ
+ Cảm tưởng của cựu HS trường Thánh Gia
(Chương trình buổi sáng không hết thì chuyển sang buổi chiều)
- 11giờ30 dùng cơm trưa thân mật
+ quý cha , quý soeurs , quý thầy cô về nghỉ trưa
+ Tất cả cựu HS tiếp tục ở lại hội trường giao lưu , ký tên , văn nghệ , thảo luận lập quỹ bác ái
- 14giờ tại hội trường
+ Quý cha , quý soeurs, thầy cô tiếp tục tâm tình cùng với HS
+ Thảo luận : – Thời gian tổ chức họp mặt
– Địa chỉ liên lạc
– Lập quỹ bác ái
+ Cảm tưởng BTC ngày hội ngộ
+ Văn nghệ
– 16giờ30 tiệc liên hoan
– 18giờ30 Bế mạc
NGÀY 18/7/2010
– 8giờ đến 15giờ dã ngoại ( thác dốc đá )
– 16giờ về nhà thờ Lễ tạ ơn.
( Phần chương trình: Giới thiệu hình ảnh tư liệu truyền thồng nhà trường BTC chưa đưa vào chương trình được vì BTC chưa có được tư liệu đáp ứng được yêu cầu )
173. BTC Hội ngộ TG&TT 2010 | July 1st, 2010 at 23:39
THƯ NGỎ
Kính thưa quý cha , quý soeurs cùng quý thầy cô giáo và các bạn cựu học sinh trường Thánh Gia và Thăng Tiến quý mến .
Khoảng cách thời gian 1975 – 2010 là gạch nối bé nhỏ, tưởng như giản đơn, nhưng là một dấu nối ghi thời gian, mà mổi người chúng ta được ấp ủ trong chiếc nôi Thánh Gia và Thăng Tiến thân thương. Để rồi, mỗi người mỗi ngã tung cánh bay, hầu như quên nhau và xa nhau biền biệt .
Gạch nối bé nhỏ đó, đánh dấu 35 năm xa cách, để rồi chỉ biết nhớ thương và mơ tìm nhau trong ký ức hoài niệm. Mỗi người đã không ngừng nỗ lực quờ quạng tìm nhau trong kỷ niệm, nơi mà mỗi người đã có một thời ấu thơ, ngây dại, thẫn thờ. Và rồi kỷ niệm đó trở thành niềm vui được nhân lên, khi có được những thông tin về quý cha, quý soeurs, quý thầy cô cùng bạn bè ở nơi nầy hay nơi kia.
Thử hỏi, ai trong chúng ta không ao ước gặp nhau, dù chỉ một lần nữa thôi. Để rồi cùng nhau ôn những kỷ niệm mà một thời ấu thơ đã cùng vui đùa, học tập, giận hờn… dưới một mái trường thân thương, tuy đơn sơ nhưng đượm tình.
Thời gian xa cách ấy, mỗi người chúng ta ước mong gặp lại quý cha, quý soeurs, quý thầy cô, những người tâm huyết muốn mở mang trí thức cho đám trẻ ngây thơ và dễ thương trên mảnh đất Phú Bổn dấu yêu đầy kỷ niệm.
Lòng mong đợi đó được ghi dấu bằng cuộc hội ngộ nầy ( 17.7.2010 )
Hội ngộ cả đại gia đình Thánh Gia và Thăng Tiến
Hội ngộ để nhân thêm tình thầy nghĩa bạn.
Hội ngộ để biểu lộ lòng tri ân của trò đối với thầy.
Hội ngộ để kết thêm tình thân ái.
Chúng con kính mong, quý cha, quý soeurs, quý thầy cô cùng các bạn đừng chối từ cuộc hội ngộ tình thân nầy.
Trân trọng kính mời.
174. BTC Hội ngộ TG&TT 2010 | July 1st, 2010 at 23:57
Ban tổ chức ngày Hội ngộ Thánh Gia – Thăng Tiến 2010 kính báo :
Suốt thời gian qua BTC cùng với một số bạn đã nỗ lực tìm thông tin địa chỉ liên lạc quý Cha, quý soeur, quý thầy cô và các bạn,đến giờ phút nầy BTC đã gởi thư mời ngày Hội ngộ đến những địa chỉ mà BTC biết được .Song bên cạnh ấy có một số BTC chưa biết được địa chỉ của quý Cha, quý soeur, quý thầy cô và các bạn, tuy dù BTC đã tìm mọi cách liên lạc tìm hiểu .
Nay ngày Hội ngộ đã gần kề BTC kính báo trên blog nầy thay cho thư mời .( chương trình comment 172 )
Kính mong sự có mặt của quý Cha, quý soeur, quý thầy cô và các bạn về dự ngày HỘI NGỘ về với ĐẠI GIA ĐÌNH THÁNH GIA – THĂNG TIẾN.
Kính báo
175. LNTĐ | July 2nd, 2010 at 11:14
THUNG LŨNG HỒNG
Tặng Sáu Tâm
Lô nhô đá dựng ngăn dòng
Chia đôi con nước sáng trong cuộc tình
Nổi chìm triền đá xinh xinh
Tựa bầy tiên nữ đắm mình chờ duyên
Trắng dòng thác máng trinh nguyên
Một trang tình sử lời nguyền thủy chung
Lối mòn độc đạo chân run
Chênh vênh đá núi ngại ngùng bước đi
Một vùng sông nước vô vi
Đưa ta vào cõi tình si thuở nào
Hởi người xưa cũ nay đâu
Để cho đá núi bạc đầu chờ mong ?
Ráng chiều thắm đỏ mặt sông
Nhượm hồng đá núi lũng hồng thành tên
Tô na ai dể nào quên
Còn đò bến nước chuyện tình thần tiên…
176. Huệ Lê | July 2nd, 2010 at 17:01
Tin… tức mình :
Về “Giới thiệu hình ảnh tư liệu truyền thống nhà trường Thăng Tiến”, đã có một Đài Truyền Hình (ở địa phương khác) sốt sắng nhận lời giúp giùm. Không những vậy, nhà Đài này sẽ có mặt ở PB trong suốt thời gian họp mặt để ghi nhận hình ảnh và làm tặng Ngày Họp Mặt một đĩa VCD lưu niệm.
“Trong suốt thời gian họp mặt” – nghĩa là sáng ngày 16.7 , ê-kíp quay phinh này sẽ có mặt ở PB, và về lại nơi xuất phát khi không còn gì để… quay nữa !!!
177. BTC Hội ngộ TG&TT 2010 | July 2nd, 2010 at 21:32
Trước tiên BTC hoan nghênh tinh thần&vật lực góp phần hoành tráng cho ngày hội ngộ của # 176 .
Nhưng làm gì trong khuôn khổ chương trình ngày hội ngộ #176 phải cần có sự trao đổi thống nhất với BTC #114 BTC đã nêu rỏ , nhất là chuyên mục nầy rất quan trọng cần phải được BTC biết trước,không nên để chuyện đã rồi .
Có thể trao đổi qua điện thoại với anh Thành 0907238241 , anh Tài 01657899030
Chúng ta phải cần có tiếng nói chung
Chào #176 ĐOÀN KẾT & THÂN ÁI
178. LNTĐ | July 2nd, 2010 at 23:15
GỞI COMMENT 167.
Trước tiên xin được hoan nghênh tinh thần vì TÌNH THẦY NGHĨA BẠN của H qua việc H xung phong nhận trách nhiệm thực hiện tiết mục TIỂU SỬ TRƯỜNG THĂNG TIẾN.BTC chưa đưa mục này vào chương trình vì chưa nám được tư liệu, nay có người giúp cho việc nầy thì còn gì quí bằng.Được BTC ủy nhiệm trao đổi với H về vấn đề này như sau: Ayunpa là vùng đất nhạy cảm nên để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho ngày HN và hậu HN…đề nghị H vui lòng gởi cho BTC xem trườc nội dung văn bản để sắp xếp.Và việc thứ hai BTC đề nghị H đại diện cho cựu nữ HS THÁNH GIA phát biểu cảm tưởng,do đó mong H vui vẻ nhận lời và soạn trước nội dung gởi cho BTC càng sớm càng tốt…biết rằng như vậy có thể làm tổn thương H nhưng MỘT LẦN PHẢI NÁ SỢ CẢ CÀNH CONG, cẩn tắc vô áy náy,cận thận vẩn hơn bạn ạ!Mong bạn vui lòng đáp ứng,tất cả vì sự thành công của ngày HN.Comment 167 dể…thương lắm,từ trước tới giờ nay mới thấy một, phải chăng đây mới là H thật.Chào thân ái , mong tin !
179. BTC Hội ngộ TG&TT 2010 | July 3rd, 2010 at 00:08
Đề nghị admin chỉnh lại #178
” cựu nữ HS THĂNG TIẾN phát biểu…”
” Comment 176 dể…”
Cảm ơn nhiều ( admin xóa # 179 nầy )
180. LNTĐ | July 3rd, 2010 at 01:01
VÌ LÍ DO KỶ THUẬT, LNTĐ XIN ĐÍNH CHÍNH LẠI NỘI DUNG COMMENT 178
NHƯ SAU:
1/- Gởi comment 176 thay vì 167…và comment 176 dể…thương chứ thương không dể.
2/- BTC đề cử TRẦN THỊ LÀNH đại diện nữ cựu HS THĂNG TIẾN phát biểu cảm tưởng,vì LÊ THỊ HUỆ có nhiệm vụ thuyết trình tiểu sử và truyền thống của trường đã quá nặng nề rồi. Việc chung mỗi người đóng góp một chút cho vui cửa vui nhà.Hai bạn thông cảm cho LNTĐ già cả lú lẫn nói trước quên sau nhé, và L cũng không ngoại lệ việc phải cho BTC biết trước nội dung phát biểu nhé.Cảm ơn.
181. LNTĐ | July 3rd, 2010 at 19:50
GÓP Ý THÊM: BĂNG RÔN CÓ THỂ THÊM CHỮ NHIỆT LIỆT HOẶC TRÂN TRỌNG. PHÔNG THÌ Ý NHƯ ANH CẨM NHƯNG HÌNH CHA VƯỢNG THÌ CĂT BỎ KHUNG MÀ CHỈ LẤY HÌNH THÔI VÀ PHÓNG TO TRÙM CẢ PHÔNG ẢN HIỆN SAU HÌNH CHÍNH ĐƯỢC KHÔNG ?
182. LNTĐ | July 4th, 2010 at 07:44
Càng gần đến đích lẽ ra càng sôi động hơn chứ sao lại lặng lẽ quá dzậy hả chư huynh đệ?LN tôi thấy có người mang danh nghĩa là cựu HS THÁNH GIA-THĂNG TIẾN mà mãi từ đầu đến giờ qua bao nhiêu thăng trầm vẫn bình chân như vại là cớ làm sao? Mệt mõi quá rội chăng? hay mũ ni che tai đứng ngoài vòng thế sự, haycó nỗi niềm gì chăng?Nói ra cho thiên hạ chia xẽ với chứ,âm thầm gành một mình nặng nề lăm à nha.
HỘI NGỘ BAO NĂM SẮP ĐẾN RỒI
VUI LÊN BẠN HỞI CHỚ IM HƠI
NÓI NHỎ NHAU NGHE ĐIỀU NÀY NHÉ
HAY LÀ LÒNG BẠN MUỐN NGHỈ…CHƠI!!!
183. ngố | July 4th, 2010 at 07:58
Cái tay tona này chán quá, bảo góp ý gấp, mà góp ý rồi thì bảo vạch áo cho người xem lưng, chẳng biết đàng nào mà lần…hu hu…
184. TG&TT | July 4th, 2010 at 12:53
Đang nôn nóng chờ tới ngày 17-7 về lại AYUNPA nhập cuộc HỘI NGỘ ,TÌNH THẦY NGHĨA BẠN của cựu học sinh THÁNH GIA & THĂNG TIẾN . Lòng nôn nao đếm từng ngày ,nhưng sao hai tuần nữa mà thấy lâu như một thế kỷ vậy????????? .tình cờ lang thang trên net bắt gặp một nhóm ” TIN HỌC XANH”thuật lại một chuyến đi AYUNPA. Nơi mà tuổi thơ mình đã cất dấu ở đây ,làm cho tâm trí mình lân lân nơi ấy ,xin gởi lại cùng các anh chị em tha phương cùng nhìn lại với mình nhé:
Tin Hoc Xanh Cảm nhận sau một chuyến đi (phần I) (01/08/2010)
2 ngày, 3 đêm và những kỷ niệm.
Hai ngày, tạm gác mọi công việc, tôi hành trình cùng tin học xanh lên một vùng cao nguyên còn hoang sơ nghèo khó. Nơi đó, có những con người thực sự gây cho tôi nhiều bất ngờ và cũng rất nhiều lưu luyến. Những con người quê mùa, chất phát, nhiệt tình và thân thiện, đó là Ayunpa, đó là Krongpa, đó là Bon Ama Djơng, là Bon Toat, Bon Nu A.. những vùng đất, những con người, những người dân tộc Gia-Rai anh em.. của tỉnh Gia Lai.
Hai ngày, không nhiều nhưng cũng đủ để tôi thấy được phần nào sự khó khăn, khổ cực của những người dân sống nơi đây. Những thiếu thốn, thiếu về vật chất lẫn tri thức đã khiến cho người địa phương nơi đây bao năm qua vẫn nghèo khó. Gặp gỡ các Sr dòng thánh Phaolo, những người làm công việc đem ánh sáng văn minh về các buôn làng xa xôi một cách thầm lặng, tôi mới thấy hết được ý nghĩa của cuộc sống.
Trở về thành phố sau hai ngày rong ruổi đến các buôn làng xa, tôi lại tiếp tục vùi đầu vào công việc và những xô bồ của thường ngày. Các bạn, những người bạn dân tộc Gia-Rai ở nơi xa, biết đến bao giờ mới có dịp gặp lại, lên xe tôi chỉ biết quay đầu thốt lên: “Tạm biệt Bon Toat, tạm biệt Ayunpa. Bơ ni kơ gi, Tộ hem.”
Hãy để cho quá khứ mãi là những kỷ niệm, tôi sẽ nhớ mãi những kỷ niệm đó và chắc chắn rằng có một ngày, trong tương lai không xa, tôi sẽ trở lại thăm các bạn, để thấy được sự thay đổi, sự phát triển của các bạn trên vùng đất này.
Tôi sẽ viết lại những gì mình mắt thấy tai nghe, những gì mình có thể hiểu và có thể cảm nhận được. Chắc hẳn là trong bài viết này cũng còn rất nhiều chi tiết có thể không đúng, có thể sai và còn nhiều thiếu sót vì tôi viết lại theo trí nhớ của mình sau nhiều ngày mà.
Đêm thứ nhất
Chụp chung với anh Ngữ chủ xe Hải Hà
Hành trình khởi đầu từ bến xe miền đông lúc 19 giờ 30, chiếc xe 45 chỗ ngồi Hải Hà tuyến Ayunpa-SàiGòn của nhà xe Bảy Ngữ chạy thật êm, lên xe bạn được một chai nước suối và một cái khăn lạnh, khoảng 9-10 giờ bạn sẽ có một bữa ăn khuya miễn phí, ngoài ra, chỗ bạn ngồi còn có một cái gối và một cái mền nhỏ để bạn chống chọi với cái lạnh ban đêm trên cao nguyên, nói chung là trong suốt đoạn đường gần 11 tiếng ngồi trên xe như vậy là rất thoải mái. Ra khỏi thành phố, xe chạy theo quốc lộ 13 lên Đại Lộ Bình Dương và tiếp tục qua các tỉnh Bình Phước, Đaklak để tới Gia Lai…
Chuyến hành trình trong đêm tuy không mệt mỏi và còn có thời gian ngủ nhưng cũng đáng tiếc nho nhỏ là không ngắm được cảnh bên ngoài, những địa danh mà xe đi qua như: Thị Xã Thủ Dầu Một của Bình Dương, Buôn Hồ, Buôn Mê Thuộc, Chư Sê .. đang chìm trong giấc ngủ.
Trên đường đi, những chuyến xe hàng cần mẫn vượt bóng tối để kịp giao hàng vào lúc bình minh, kịp một buổi chợ, kịp một ngày mới, có đi mới thấy được cái khó nhọc của cánh tài xế chạy xe ban đêm, trong lúc mọi người ngủ ngon thì họ âm thầm làm công việc lặng lẽ và không thiếu phần quan trọng của họ, để rồi sáng hôm sau, những buổi chợ có tấp nập người mua người bán. Khoảng 3 giờ sáng, xe chạy qua một cánh rừng, trời rất lạnh, một chốc bên lề đường lại có vài người đứng chờ xe với một đống lửa nhỏ kề bên, một ánh lửa nhỏ leo lét trong đêm giá lạnh nhưng cũng làm ta cảm thấy ấm áp hơn.
Ngày đầu tiên
5 giờ 30 xe đến Ayunpa và lần lượt thả khách đến tận nơi mà họ cần xuống.
6 giờ sáng, chúng tôi có mặt tại nhà trẻ Bình Minh, nơi các Sr dòng tu Phaolo đang sống và nhận nuôi 59 em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn. Đón tiếp chúng tôi, các Sr tỏ ra rất vui mừng và nồng nhiệt vượt mức tưởng tượng khiến chúng tôi đâm ra lúng túng, ngại ngùng quá thể. Nhìn những ánh mắt ngạc nhiên, vui mừng và thích thú của các em nhỏ chúng tôi thấy quên hết một đêm mệt nhọc trên xe và chỉ muốn bắt tay ngay vào việc. Buổi sáng trên thung lũng Ayunpa thật là đẹp, ánh bình minh xuyên qua các tàn cây, trên cành cao, những chú chim nhảy nhót và hót véo von thật vui tai, cái âm thanh mà từ lâu ở thành phố đã không còn nữa.
Theo các Sr, các em nhỏ dân tộc ở đây được sống một cuộc sống có thể gọi là may mắn hơn các bạn bè mình ở tại các buôn trong rừng trong núi rất nhiều, trong kia, các em nhỏ còn khổ cực lắm. Những tiếng gọi “Chúng em chào anh”, “Chúng con chào chú”.. khiến chúng tôi thấy công việc mình làm không đáng gì. Chúng tôi được các Sr sắp xếp chỗ ăn, ngủ thật trang trọng, hỡi các Sr và các em, hãy đừng ưu ái chúng tôi như vậy, hãy xem chúng tôi chỉ là những người khách bình thường viếng thăm. Nhân tiện, chúng tôi được các Sr hướng dẫn đi một vòng tham quan tìm hiểu đời sống thường nhật của các em nhỏ nơi đây. Sáng sớm, 4 giờ 30 là các em dậy, đi lễ nhà thờ và đọc kinh cầu nguyện, đến 6 giờ, một số em dọn dẹp, một số em quét sân, một số em phụ bếp.. các em chia nhau việc mà làm. 6 giờ 15, các em tụ tập lại ăn cơm sáng sau đó em nào đi học buổi sáng thì đi học còn các em học buổi chiều thì học bài.. Các em còn tự tổ chức tập múa, tập hát theo những bài hát được xem trong băng, đĩa. Một số em thì ra vườn cuốc đất, nhổ cỏ, trồng rau.. Các em ở khắp nơi tụ họp về, tất cả là người dân tộc Gia-Rai, có những em thì ở những buôn gần đó, nhưng cũng có những em nhà ở những buôn rất xa đến 80-100 cây số, có những em có điều kiện thì mỗi tuần về thăm nhà một lần. Như là bé H’Nhim, nhà em ở trong buôn gần đó, cũng rất vất vả, em là con lớn, còn đến 3 đứa em nhỏ, ở nhà chỉ còn bà ngoại và mẹ. Bé H’Char thì nhà ở xa hơn, các đó gần 40 cây số, khi nào em nhớ nhà thì nhờ các Sr nhắn Ama của em ra đón..
8 giờ sáng, sau khi nghỉ ngơi, tắm rửa và tranh thủ đi một vòng tham quan tìm hiểu đời sống sinh hoạt thường nhật của các em, chúng tôi bắt tay vào việc, những chiếc máy vi tính của chương trình tin học xanh sau một đêm vượt 600 cây số từ thành phố lên cao nguyên bỗng trở nên đỏng đảnh như những cô gái mới lớn, chúng hứng chí chạy nhảy lung tung, driver cùng với mấy phần mềm office náo loạn. Sau hơn một giờ dẹp loạn, tình hình đã ổn định trở lại. Đáng tiếc là trong năm cái đưa đi chúng tôi đành phải đưa về một “em” vì thiếu điều kiện để sửa chữa, dù đã sử dụng luôn phương án dự phòng.
9 giờ 30 chúng tôi ra vườn, nhìn từng em nhỏ vừa làm cỏ, dọn rác vừa ngân nga ca hát và đùa giỡn làm chúng tôi nhớ về cái thời thơ ấu của mình, cũng cách đây không lâu lắm, khi chúng tôi bằng tuổi các em bây giờ có lẽ cũng chỉ trên dưới 20 năm. Và cũng như các em bây giờ, ngoài giờ học, tôi cũng ra đồng không làm phụ ba má thì cũng chơi thôi, cuộc sống sao mà vô tư, hồn nhiên dễ sợ. Nhỉn những luống rau các em trồng, những bãi cỏ xanh tươi, những bụi bông hoa nở rực rỡ.. chúng tôi thấy tâm hồn mình thư thái đi nhiều, để tạm quên đi những nỗi lo, áp lực của cuộc sống thường nhật mà hòa mình với thiên nhiên.
11 giờ trưa, các em nhỏ tập trung về phòng sinh hoạt chung và chúng tôi được thưởng thức những bài hát, điệu nhảy do các em tự tập. Theo các Sr thì những em nhỏ này rất có khiếu văn nghệ, thỉnh thoảng được xem những cuộn băng hay đĩa nhạc và các em tự nghĩ ra những điệu múa, tuy đơn giản thôi nhưng cũng là những tài năng đó chứ? rồi các em lại tự chia nhóm ra mà tập dượt với nhau, các em nhỏ múa theo nhỏ, lớn theo lớn, rất trật tự và đẹp mắt. Sau đó, là tiết mục cồng chiêng, mỗi một cái cồng, một cái chiêng có một âm thanh trầm bổng khác nhau, chúng cùng ngân lên, hòa trộn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng đậm bản sắc văn hóa Tây Nguyên, người gõ cồng chiêng cũng không cần phải học gì nhiều, cần có một khiếu cảm nhận âm thanh, một chút khéo léo là bạn đã có thể dễ dàng gõ những bản nhạc này rồi. Khi tôi gõ, nghe có hơi lạc “tông” một chút so với các em nhưng ngẫm lại tôi thấy mình gõ cũng hay quá chứ. Có dịp tôi sẽ biểu diễn cho các bạn thưởng thức.
Tiết mục văn nghệ rất đặc trưng của các em nhỏ dân tộc Jrai.
Sau tiết mục văn nghệ đó, các em ăn cơm trưa và một số lại đi học. Chúng tôi cùng các Sr ăn trưa và nói chuyện, bàn kế hoạch, sau đó về phòng nghỉ ngơi và làm một giấc không biết trời trăng chi nữa, nếu không có Sr đánh thức chúng tôi dậy lúc 2 giờ thì có lẽ cả 3 đã ngủ đến chiều luôn quá.
2 giờ, chúng tôi theo chân Sr Gương và Sr Hélène đến Bon Ama Djơng gần đó để tìm hiểu thực tế cuộc sống người dân. Buổi chiều, nắng không gay gắt, đường vào buôn cũng vắng lặng, chung quanh đường đi là những ao rau muống, rau lang, những căn nhà sàn nhỏ xíu và tạm bợ, những con người khổ cực và đen đúa.. họ nhìn chúng tôi bằng những đôi mắt ngô nghê, trẻ con đứa nào cũng xác xơ, bé loắt choắt, chân cẳng đen thui, áo quần rách nát. Nếu ở thành phố, bạn lo con mình bị bệnh béo phì đến phát sốt và tìm mọi cách để giảm cân cho nó thì dân tình tại đây ngược lại, lo lắng nó ốm đến phát sốt và mong muốn nó tăng được vài ba cân, bạn có tin rằng một đứa trẻ 10 tuổi mà nhỏ xíu như là 3 tuổi, nặng không tới 10 ký không? khó tin quá phải không? Dân ở đây lập gia đình rất sớm, có những cô gái còn rất trẻ mà đã có 3-4 đứa con, những người ông, người bà tuổi mới ngoài 30 là chuyện thường. Chính vì thế, họ không có đủ kiến thức và điều kiện chăm nom chăm sóc con cái và chăm sóc nhau.
Người Gia-Rai theo chế độ mẫu hệ nên trong nhà có con trai coi như là không có, khi người con trai đến tuổi lập gia đình thì sẽ “bị” một cô gái nào đó tới cưới về và anh ta “bị” bắt về nhà vợ (nghe khúc này, các bạn nam nhà ta cũng muốn “bị” như thế lắm đó). Chúng tôi ghé thăm được vài nhà, mỗi nhà có một hoàn cảnh khác nhau.
Đầu tiên, chúng tôi ghé thăm ông Ama Ke già yếu, đau ốm mà không có gia đình, không còn người thân, sống một mình trong một cái chòi bằng mấy tấm tôn ghép lại, rất mong manh, những người chung quanh ai có gì thì giúp nấy cho ông ấy. Một gia đình khác thì khá hơn, chung quanh nhà có vài ô ruộng trồng rau muống, theo lời bà ấy thì mỗi ngày bà trồng rau và cắt đem bán một gùi cũng được cỡ 20.000đ, đó cũng gọi là có thu nhập và cũng là có cuộc sống, bà ấy còn làm một gánh bún để bán nhưng không thành công. Tiếp đến là thăm bà Yă H’Lươn (Bà của em H’Nhim – bé Nhiêm đang học và ở nội trú tại nhà dòng), gia đình bé H’Nhim sống trong một căn nhà nhỏ xíu, người bà của em vừa bị té khi đi ra suối cắt rau, người mẹ ốm o thì nheo nhóc mấy đứa con. Một gia đình gần đó thì khá hơn vì nuôi được vài con heo “mọi”, thức ăn cho chúng cũng chỉ là vài cọng rau muống rau lang mọc trong ruộng nhà cùng với một số cây rau dại khác, như vậy cũng là khá. Có một số căn nhà to hơn hẳn những căn nhà khác, ở đây, gia đình nào nhà càng to thì càng khá hơn.
Chúng tôi đến một căn nhà sàn bằng gỗ rất đẹp, nhà có xe máy dựng trong nhà, chắc hẳn cũng là một gia đình tân tiến, trí thức. Đón chúng tôi là một cô gái cũng khá dễ thương, cô ấy chào mọi người xong cho biết là ba của cô ấy đang dạy tiếng Anh trên nhà, dạy tiếng Anh – tôi nghe đã bất ngờ rồi, cô ấy còn cho biết thêm là dạy giáo trình Headway. Tôi không nghĩ là có một người dạy tiếng Anh ở đây. Khi chúng tôi bước lên căn nhà sàn, chúng tôi gặp một người đàn ông khá hoạt bát, đó là Thầy Ama H’Eng. Thấy có khách, thầy mới cho học trò nghỉ sớm và tiếp chuyện chúng tôi. Thầy kể, căn nhà này là do thầy tự làm nên, lúc đó thầy bị té gãy chân, không làm được gì cả, thầy mới học nghề mộc, căn nhà và bàn ghế, vật dụng trong nhà đều do tự tay thầy làm nên, trong mấy năm trời “như thế, mình mới thấy cuộc đời mình còn nhiều ý nghĩa, không có cảm giác là một người bỏ đi” – thầy tâm sự. Thầy là một người học nhiều, hiểu biết nhiều, ngoài tiếng Gia-Rai mẹ đẻ, thầy còn sõi tiếng Việt, thành thạo tiếng Anh, tiếng Pháp. Nghe thầy kể chuyện, chúng tôi biết hơn rất nhiều.. những vấn đề về ngôn ngữ, văn hóa, chuyện thường ngày, chuyện xã hội đều được chúng tôi tám hết. Thầy còn cho biết, Thầy cùng vài người bạn và vài vị Linh mục đang hoàn thành bộ từ điển Gia-Rai đồ sộ nhất, đầy đủ nhất. Khi có cuốn từ điển này, bạn có thể tra cứu bất kỳ thông tin nào cần chuyển từ tiếng Gia-Rai sang tiếng Việt của người Kinh, hoặc có thể học tiếng Gia-Rai thông qua nó.
4 giờ chiều, chúng tôi tạm biệt Bon Ama Djơng, để tiếp tục chuyến hành trình đến Bon Toat – thuộc huyện Krongpa – tỉnh GiaLai. Đoạn đường gần 40 cây số không dễ đi chút nào, chúng tôi ra khỏi thị trấn Ayunpa trên 2 chiếc xe máy và hướng thẳng đến Krongpa. Ra khỏi Ayunpa, xe chúng tôi chạy dọc theo con sông Pa phẳng lặng, trên đường nhìn xuống, dọc hai bên bờ sông là những căn nhà nhỏ, những khoảng ruộng, khoảng vườn, những người đang đang câu cá, tắm giặt. Bờ sông rất rộng và bãi cát trải dài dọc hai bên, chúng tôi còn thấy rất nhiều người tụ tập lại một chỗ thả diều. Ở một khúc sông khác, có những bạn thanh niên đang đá bóng, chơi bóng chuyền trên bãi cát.. làm chúng tôi náo nức quá chừng.
Cuộc sống buổi chiều nơi đây thật là vui và thanh bình biết nhường nào. Sr.Huệ cho biết sở dĩ vùng đất này có tên gọi là Ayunpa đó là do người dân tộc lấy tên hai con sông lớn trong vùng ghép lại: Sông Yun và Sông Pa. Trên đường đi, chúng tôi gặp những đàn bò đi ăn về, bình thường thì mỗi đàn vài chục hay vài trăm con thôi, nhưng hôm nay, không biết có phải vì đón chúng tôi hay không mà có đến cả ngàn con, trong nhiều đàn khác nhau gộp lại. Chúng kéo nhau trên một đoạn đường dài cả cây số, cảnh tượng này thật là hoành tráng, không bao giờ bắt gặp được ở thành phố. Từ Ayunpa đến Krongpa phải qua một ngọn đèo, tuy là buổi chiều nhưng không khí trên đèo vẫn thoáng lạnh, chúng tôi được chiêm ngưỡng những vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên. Cameraman Thắng đã không thể nào kềm được tiếng xuýt xoa, anh đã trổ hết tài nghệ của mình để quay những cảnh đẹp nhất, hùng vĩ nhất và nên thơ nhất của một buổi chiều đang buông xuống trên đỉnh đèo. Từ trên đèo nhìn xuống, bên này núi là Ayunpa, bên kia núi là Krongpa, con sông Pa uốn lượn quanh ngọn núi, chia đều nguồn nước phù sa của mình cho cả hai vùng, mặt sông khúc này gần như không chảy, chúng thật sự phẳng lặng như là một cái hồ dài, hai bên là núi, soi minh xuống con sông Pa ở giữa, chung quanh cây cối xanh tươi.
Qua khỏi đèo, chúng tôi đã đặt chân lên đất Krongpa. Ở đây, dân đa số là người dân tộc thiểu số, bạn thấy người dân đeo gùi đi lại rất nhiều, chiều đó chúng tôi thấy có nhiều em nhỏ đeo nhửng cái gùi bé xíu rất dễ thương, đoán chừng các em trên nương rẫy về. Dọc đường đi, những căn nhà sàn thô sơ và cũ kĩ luôn hiện ra trước mắt chúng tôi, trên đường chỉ có người đi bộ, rất hiếm có xe gắn máy, xe đạp còn không thấy. Những người đi đường nhìn cameraman Thắng của chúng ta với một con mắt lạ lẫm, Thắng thì hứng lắm, anh quay ngang quay dọc, không bỏ sót một chi tiết nào. Đường đi khá xấu nên hơn một tiếng sau chúng tôi mới đến nơi, từ đường cái, cho xe quẹo phải đi một khoảng vài trăm mét, quẹo trái và theo một con đường nhỏ là bạn đang vào buôn Toat.
5 giờ 30 chiều chúng tôi dừng xe ngay một căn nhà sàn lớn, đó là nhà của Amai H’Nhúi (Thủ lĩnh thanh niên của Bon Toat), tôi ngạc nhiên vô cùng khi thấy trước sân nhà, cạnh một cái giếng xây, có một chiếc xe Honda Wave Alpha. Phía dưới căn nhà, người ta lùa những con bò vào đó sau một ngày chúng làm việc, phía trên căn nhà cũng khá rộng, mấy chú chó nhảy xổ ra và leo thoăn thoắt xuống bậc thang bằng gỗ của căn nhà sàn, các Sr nói rằng chó ở đây leo trèo giỏi lắm đó. Đó là căn nhà mà chúng tôi ghé ăn tối, chúng tôi chào anh chị chủ nhà là Ama H’lơi và Amị H’lơi, các Sr cho biết: tên của người dân nơi đây thay đổi theo thời gian, tên cha mẹ đặt được gọi lúc họ còn nhỏ, khi lớn lên lập gia đình, có con rồi thì tên sẽ được gọi theo tên con (Ama là Ba/Cha, còn Amị là Má/Mẹ. Trong nhà này, đứa bé tên là H’lơi nên tên của vợ chồng chủ nhà gọi theo tên đứa bé)
Tranh thủ lúc mọi người còn chuẩn bị bữa ăn, tôi và Thắng tranh thủ dạo một vòng quanh buôn làng. Ở đây, mỗi nhà nằm trong một lô đất, đường đi ngăn các lô đất đó ra đều nhau, cũng có một số căn nhà xây bằng gạch, đa số còn lại là nhà sàn vì tính tiện dụng của nó. Thường thì căn nhà sàn rất thô sơ, có 2 cửa ra vào và 1-2 cái cửa sổ, hoàn toàn không có phòng ngăn cách trong nhà, cả căn nhà là một cái phòng lớn, sát vách nhà, đối diện cửa ra vào người ta kê một cái tủ thờ, đồng thời cũng là để các vật dụng khác. Bên dưới căn nhà họ để vật dụng làm nông, nuôi heo, nuôi bò.. Khi ta vào nhà, chúng ta sẽ chào là “Kơ Kuc Kơ i” (đại khái là xin chào bạn) và người chủ nhà sẽ chào lại bạn bằng câu “Kơ Kuc Kơ i” hoặc “Bơ ni kơ i” nghĩa là cám ơn bạn (hiểu nôm na là cảm ơn bạn ghé thăm tôi), sau đó họ sẽ đem một tấm chiếu (gọi là Nuai – đọc là Nhoi hoặc gọi là Kyau – đọc là Keo. Nhoi hay Keo đều là cái chiếu) lớn ra trải giữa nhà và mời ta ngồi vào đó. Họ sẽ mời bạn uống nước trong một cái Chok (cái ly) bằng câu “Nhum e”, cái bình (cái ấm) đựng nước gọi là “Binh”, còn mời ta uống rượu cần thì họ nói “Nhum T’pai”.
Trong lúc chúng tôi đang đi dạo thì có hai cô gái khá xinh xắn, hỏi chúng tôi đi đâu đó, dĩ nhiên là tôi và Thắng nghe như vịt nghe sấm, có hiểu chữ nào đâu. Sr Huệ đi cùng chúng tôi đối đáp với hai cô gái ấy, sau đó hai cô gái khuất sau một ngã rẽ, tôi mới hỏi Sr nội dung cuộc nói chuyện, Sr kể: “hai cô gái hỏi chúng ta đi đâu? Sr trả lời là đi dạo, hai cô ấy nói tiếp là tưởng chúng ta đến nhà cô ấy chơi chứ, Sr nói là không, chỉ đi ngoài đường thôi”. Trời, nếu tôi hiểu được và sớm biết chắc tôi tới nhà hai cô ấy thật. Tôi hỏi Sr có quen biết hai cô ấy không? hay là mình tới nhà cô ấy chơi đi, thế là chúng tôi quay lại nhưng không tìm ra bóng dáng người đâu nữa, té ra là Sr cũng không biết hai cô ấy là ai, ở đâu, chỉ là nói chuyện vậy thôi. pó tay. Ở đây, bạn có thể bắt gặp những vòi nước bơm tay mà hồi xưa chúng ta cũng đã từng sử dụng, người ta khoan giếng xong lắp một bộ phận bơm tay mà khi bạn gạc lên gạc xuống chiếc cần thì nó hút nước lên và chảy ra một cái vòi, hiện giờ thì chúng ta không còn xài nữa. Một số nhà cũng có Tivi, đầu đĩa, xe máy.. Trời sập tối rất mau, trong những căn nhà, ánh điện leo loét được thắp lên, điện thì đã về tới tận buôn làng nhưng người dân chỉ xài những bóng đèn nhỏ xíu như là bóng đèn ngủ.
6 giờ đúng, chúng tôi quay về nhà Ama H’Nhúi ăn tối, vừa về tới ngõ thì gặp Amai H’Nhúi và Sơ Gương ra đón. Chị ấy đùa rằng tưởng chúng tôi bị các cô gái bắt rồi chứ, đi lâu quá không thấy về. Tôi và Thắng hết hồn, tưởng hồi nãy chị ấy biết chuyện chúng tôi.. dù sao cũng “sém” bị bắt chứ bộ. Chúng tôi cùng vào nhà, giữa nhà trải một cái chiếu lớn, giữa chiếu có một cái tô lớn đựng cơm, một chén muối ớt gọi là Rahan, một chén cà um, một chén cây cải giã nhuyễn và năm cái chén. Dưới ánh đèn điện tỏa ra từ cái bóng đèn bé tí, cả không gian rộng lớn không đủ ánh sáng, không khác gì khi xưa đốt đèn dầu, chúng tôi cùng dùng bữa, một bữa ăn đơn giản đạm bạc nhưng rất ngon (có điều này bạn nên biết, người Gia-Rai rất thích ăn ớt nên món nào cũng có ớt, không ít thì nhiều, nên các bạn không ăn được ớt chắc chỉ còn cách ăn cơm không thôi – bản thân tôi cũng cay đến ù tai cơ mà)
Người dân tộc họ ăn nhiều ớt, có lẽ do cái đói cái nghèo, vị ớt làm cho người ta dễ ăn và thèm ăn… đi rồi mới biết thấm thía, tôi không hình dung được việc ngày nào tôi cũng phải ăn như thế này thì làm sao mà có sức để mà làm việc… cái vị cay của ớt có lẽ vì thế mà lúc nào cũng hiện diện trong các món ăn của người dân tộc Jrai.
Một bữa ăn vui vẻ giữa chúng tôi không có khoảng cách nào, phải không các Amai, các Young? Một bữa ăn tôi rơi nước mắt là vì món ăn có nhiều ớt, quá cay hay là vì cái gì khác? Sơ Huệ nói là người Gia-Rai không có ăn sáng đâu, nên mọi người hãy ăn cho nhiều vào, đến trưa mai mới ăn cơm lại. Ăn xong, người ta uống nước chứa trong một quả bầu khô, thật kỳ lạ trời thì cũng bình thường, thậm chí có thể nói là nóng nhưng khi cầm quả bầu lên tôi thấy nó lạnh, lạnh như là nó đang chứa nước đá trong đó, Sr nói đó là cái tủ lạnh của người Gia-Rai đó, nước chứa trong trái bầu cũng mát lạnh lạ thường. Thắng uống thử một ngụm, rồi thấy ngon quá anh làm tiếp 2 lần nữa. Tôi cũng tò mò không biết là có ma lực nào quyến rũ Thắng như thế, cũng cầm bầu nước lên ngửa cổ uống, thú thật là nước rất mát và ngon như là nước khoáng trong tủ lạnh. Rồi sau bữa ăn chúng tôi tạm biệt nhà Ama H’Nhúi, đi sâu vào buôn để bắt tay vào công việc của mình trong đêm nay.
( Còn tiếp)
Theo THX ” nguồn sưu tầm”
185. BTC Hội ngộ TG&TT 2010 | July 4th, 2010 at 23:00
Xin bổ sung cụ thể # 172
- Thăm trường cũ , ghi bổ sung Thăm trường cũ trường trung học Thăng Tiến .
- Trần thị Lành đại diện nữ cựu HS tiểu học Thanh Gia và trung học Thăng Tiến phát biểu cảm tưởng.
186. Huệ Lê | July 5th, 2010 at 09:18
Trả lời comment #177.
Thấy các cụ BTC trịnh trọng nghênh đón comment #176, khiến tôi mấy ngày qua cứ cầu mong cuộc đi chơi biển mau kết thúc sớm đặng về nhà “thanh minh thanh nga”.
Rằng thì là hình như công việc tổ chức Ngaỳ Họp Mặt đã làm các cụ hoa mắt, ù tai. Này nhé, đầu tiên, người ta đã nói là “Tin… Tức Mình”. Ủa, có nhà Đài tốt bụng đến thế, sao lại… tức mình ! Như vậy có nghĩa là tác giả của “Tin… Tức Mình” chỉ muốn có comment vui vui khi giờ G cận kề mà thôi.
Vậy còn “tông tích lý lịch” của nhà Đài ấy ?
Xin thưa, giám đốc nhà Đài đó là cụ Năm Lèo. Cụ Năm vừa sắm máy chụp hình, máy quay phinh mới toanh, ưng ý. Hôm rồi đi PB, cả bọn có rủ nhau đi chơi sông Tul, cụ Năm đem máy ra biểu diễn và được khen lắm. Biết BTC có mời người tới quay phinh (dịch vụ) ngày họp mặt, nhưng chỉ là ngày chính (17.7), còn ngày đi chơi dã ngoại thì bỏ trống nên cụ Năm xung phong xách máy ra, “bo” theo chân các thầy cô bạn bè để chộp ảnh và quay phinh làm kỷ niệm. Tài năng cụ Năm vừa đủ để làm một đĩa VCD tặng bạn bè chơi, chớ còn “ký hợp đồng dịch vụ” thì cụ chưa làm bao giờ.
Còn đây là những thông tin về một nhà Đài “chính hiệu” : muốn các nhà Đài í vìa đến quê mình thì chỉ là chuyện… trong mơ ! Để làm tin thời sự, cuộc họp mặt của chúng ta không đủ “chuẩn” để được lên Đài đâu. Còn nếu “cậy đăng”, nghĩa là “đưa tin theo yêu cầu”, nói nôm na là “tự quảng cáo”, các cụ BTC phải “xùy” ra một món tiền khiêm tốn be bé, ít nhất cỡ gấp 10 lần số tiền chi phí tổ chức cuộc họp mặt này, trên thời lượng tính theo phút. Các cụ nếu để ý sẽ thấy : có những quảng cáo của đất Sài thành phải chạy về tỉnh bạn Bình Dương vì nơi tỉnh, giá cả quảng cáo còn… chịu đựng được.
Mà chúng ta thì chẳng có nhu cầu để mời nhà Đài phương khác về… vui vẻ với mình.
Và thực tế sẽ không ai làm “miễn phí” cho chúng ta cả, dù có quen biết. Ngoại trừ nhà Đài tại xứ sở Ayupa có “tình thương mến thương” vì cảm động các cụ học sinh 35 năm í ới rủ nhau về họp mặt, mà đưa một tin nho nhỏ ngăn ngắn tại địa phương. (Đã nói là chưa chắc Ngày Họp Mặt chúng ta đủ chuẩn lên Đài mờ lị.)
Do đó, khi tôi lập lại “Trong suốt thời gian họp mặt” – nghĩa là sáng ngày 16.7 , ê-kíp quay phinh này sẽ có mặt ở PB, và về lại nơi xuất phát khi không còn gì để… quay nữa !!! có nghĩa là ngoại trừ cụ Năm ra, chẳng có ai rỗi hơi, bỏ bao công việc hái ra tiền ở cơ quan, để đi theo chúng ta làm tặng đĩa VCD lưu niệm, và chỉ chịu trở về nhà khi… không còn ai cần mình !!! Nhà Đài chính hiệu con nai vàng thì đắt show như tôm tươi, làm gì có chuyện đó.
Thôi, các cụ an tâm, ăn ngon ngủ yên nhá. Ayunpa nhạy cảm, nhưng có lẽ các cụ nhà mình “nhạy cảm” hơn, nên nói gì các cụ cũng thấy nhột, giật mình, khiến tôi càng thêm ái ngại. Không “nói” thì bảo sao blog buồn vắng vẻ, trong khi sắp tới ngày họp mặt. Còn “nói” thì các cụ giật mình lo lắng không yên !
Thế thì bây giờ, nhà Đài này sẽ “tắt” luôn, cho đến ngày đó nhá.
187. LONG DINH DUC | July 5th, 2010 at 21:46
Gặp chương trình này, tôi mừng lắm, năm 2009 đã bị hụt, năm nay sẽ thật cố gắng về tham dự. Ý kiến nhiều quá, đọc chưa được 1/6, sẽ đọc tiếp xem mình có góp thêm được ý gì không.
188. ngố | July 5th, 2010 at 23:28
RẤT THÂN MẾN GỞI PHẠM QUANG LUYẾN
Sáng nay lên mạng thấy buồn
Cái ông Quang Luyến bị điên mất rồi
Bá Tài đích thực thằng tôi
Danh vọng là cái mà tôi chẳng màng
Vui bạn nên lỡ đa mang
Nếu mà “được nghỉ”lại càng khỏe thân
Trả ông cái chức ông cần
Tôi về ghế dưới ngồi gần thầy cô
Ô hô !!! xin cảm ơn bồ
Hẹn ngày hội ngộ ta dzô một chầu…
Vô tư chẳng có gì đâu
Các bạn đừng ngại tôi sầu mất vui
Mọi sự hoàn tất cả rồi
Nếu có “mất chức” thì tôi…cũng vui lòng. Hè.hè…
189. ĐINH ĐỨC LONG | July 6th, 2010 at 03:46
Mọi việc Ban tổ chức đã chuẩn bị xong, chờ đến giờ là tiến hành. Sáng nay 06/7/2010 được anh Năm ( hiện ở Xóm Mới, Gò Vấp, tp HCM) thông báo, mừng lắm. 16/7 tôi sẽ về tham dự ngày hội này.
Bạn học lớp Đệ Lục niên khóa 1969-1970: ai còn, ai mất, hiện sống và làm việc ở đâu? Rất mong tin và mong gặp mặt.
190. BTC Hội ngộ TG&TT 2010 | July 6th, 2010 at 11:23
# 189 thân mến BTC đã gởi thư mời hơn 1 tuần rồi , lớp của anh do Phương (râu) phụ trách chuyển gởi thư mời . Nhờ anh thông báo với các bạn đang ở SG mà anh biết cùng về dự, để ngày hội ngộ đông vui,
191. Nay Cui | July 6th, 2010 at 16:10
Comment 188, cái ông Luyến đùa dai ấy mà !!!!!!!!!!!!
Xin chào đón anh Đinh đức Long vào trang blog. Trong danh sách tôi đã thấy anh Long phải nằm ở phía những cựu học sinh đầu tiên của Thăng Tiến như anh Lực, anh Trương tấn Thành. Nhưng bận quá nên không biên thư báo cho BTC. Lỗi tại tôi !
Riêng ở Thánh Gia thì anh Long còn học trên cả lớp của anh chị Huỳnh tấn Triều và Trần thị Duyên, vì anh Long đã học lớp 7 ở bên Công Lập rồi học lại TT lớp 7 khi trường mở. Anh Long học một lớp với anh Diệp Đen, anh của Ngô tấn Thành.
Tôi ghi vội những dòng trên, hy vọng trí nhớ chưa phản bội một cách tàn nhẫn. Nếu có sai xin anh Long đính chính dùm.
Hẹn gặp nhau ngày 17 tháng 7 này,
192. temnhemtrinho | July 6th, 2010 at 16:55
Đinh Đức Long học lớp sáu đầu tiên của Thăng Tiến. Học chung với ĐĐLong có Phạm Hồng Sơn (mắt mèo), nay ở Đà Lạt, Đinh Công Hưng (heo-ty) ở Sài Thành (?), Nguyễn Văn Hiến (batman) ở Mỹ, Nguyễn Thị Mai ở Mỹ, Phạm Công Lộc ở viện dưỡng lão, Lê Văn Nên nghe nói đã qua đời, Nguyễn Văn Lập trước ở Tín Lập không biết bây giờ lưu lạc nơi nào. người đứng làm trưởng ban tổ chức cho dịp này cũng là cựu học sinh lớp sáu với ĐĐLong, Trương Tấn Thành (Phán).
Đừng quên mời Huỳnh Tấn Triều, và Trần Thị Duyên là cựu học sinh Thánh Gia, nhưng không học Thăng Tiến.
Đinh Đức Long ơi, ta ở sát bên nhà ngươi đấy, có rảnh thì gởi email cho ta.
193. ngố | July 6th, 2010 at 19:47
Bá Tài tôi chẳng phải vừa
Gan bằng thép đúc,tim thừa máu hăng
Sá gì ba chuyện lăng nhăng
Hù nhau cở đó họa chăng có chàng…
Luyến kia chớ có chàng ràng
Coi chừng phải gậy của nàng Tánh ta…
Nhơn mập chớ vội xuê xoa
Để xem cụ Luyến hay ho thế nào
Bá Tài chẳng phải tay cao
Nhưng cũng đủ sức lật nhào Luyến Quang
Cở chừng ba xị rượu ngang
Thì Phạm quang Luyến lên đàng tiên du…
194. ĐINH ĐỨC LONG | July 6th, 2010 at 20:46
Cám ơn BTC đã có đôi dòng với tôi, có lẽ tôi là người biết sau cùng. Trong này tôi chỉ biết anh Năm, anh Phương, anh Thuận: mà những người này họ đã biết từ lâu rồi.
Xin chào Nay Cui, trí nhớ của anh tốt lắm. Tên tôi ghi ở đâu cũng được, không sao cả, Nay Cui không phải áy náy đâu; giờ tôi đã biết thời điểm Hội ngộ: chắc chắn sẽ về.
Xin chào Temnhemtrinho, theo giọng văn anh viết, tôi đoán chắc anh cũng đã từng kề cận tôi, xin hãy Email cho tôi vài thông tin để biết chính xác Temnhemtrinho là ai. ( Email của tôi longktmn@yahoo.com ; điện thoại: 08 39969817 – 0903914018. Mong tin anh.
Phạm Hồng Sơn ở Đà Lạt? Địa chỉ? Điện thoại?
Võ Kim Nên đã qua đời: chính xác.
Nguyễn văn Hiến, Nguyễn thị Mai, Phạm Công Lộc ở Mỹ; Phạm công Lộc năm nay khoảng 55 tuổi, đã ở Viện dưỡng lão a? Năm 2009 gặp Phạm Công Lợi, em Lộc không nghe nói việc này.
Nguyễn văn Lập thì vui lắm.
Đinh Công Hưng đang ở Cần Giờ, tp HCM, năm 2009 có gặp Đinh Công Lộc, em ruột Đinh Công Hưng. Các con Đinh Công Hưng đều là Thạc sỹ, giỏi lắm.
Ở Phú Bổn cùng lớp Thăng Tiến với tôi hình như chỉ còn: Trương Tấn Thành, Lê Lực, anh Trinh ( em vơ Lê Lực).
Temnhemtrinho không có cái đuôi thì làm sao mà gửi mail được, đãng trí Bác học rồi ông ạ.
Xin chào.
195. NHIỀU CHUYỆN | July 7th, 2010 at 01:20
ĐÌNH ĐỨC LONG UI ! CHO NHIỀU CHUYỆN TUI HỎI TÍ,CÓ PHẢI NHÀ NGƯƠI EM CỦA ĐÌNH SƠN TUẤN KHÔNG ? ĐL THEO TUI BIẾT LÀ Ở PHÚ TÚC MÀ PHẢI KHÔNG ? CÒN MUỐN HỎI NHƯNG NẾU LÀ PHẢI>>>>>
196. TONA | July 7th, 2010 at 01:21
Thời gian qua mọi người lo cho ngày hội ngộ có lẻ cũng mệt mỏi TONA tui đãi quý zị đặc sản quê nhà.
ĐẶC SẢN GIALAI THỬ MỘT LẦN NHỚ MÃI…
Vít cần để chếnh choáng
Đến với Hội làng nghề tiểu thủ công nghiệp (Công viên Lý Tự Trọng, TP. Pleiku), ngoài những sản phẩm các mặt hàng thổ cẩm, điêu khắc, đan, dệt… thì hẳn du khách sẽ chú ý tới những chiếc ghè to, nhỏ khác nhau được đặt trang trọng ở các gian hàng của Hợp tác xã Thảo Nguyên (xã Ia Phìn, huyện Chư Prông); xã Glar (huyện Đak Đoa) và một số gian hàng khác. Giá cả dao động từ 50.000 đồng đến 100.000 đồng.
Tùy theo từng nơi mà có những cách làm rượu cần khác nhau. Tuy vậy công thức chung thường là dùng cơm, bắp, khoai mì nấu chín, giã nát và trộn với men, sau đó đem chôn xuống đất và không bao giờ lấy lên trước khi đủ 100 ngày (nếu ủ chôn càng lâu rượu sẽ càng ngon). Song, mỗi nơi, rượu cần có mỗi vị ngon khác nhau, bí mật chính là loại men mà người làm rượu dùng (bí mật này thường không được tiết lộ cho người lạ).
Bên ánh lửa bập bùng, xung quanh là đêm tối đầy bí ẩn của đại ngàn, hòa trong tiếng chiêng cồng ngân xa vang vọng, đàn ông đàn bà cứ vít cần, vít cần… chếnh choáng, thắt chặt những vòng xoang.
Một nét văn hóa ẩm thực
Đó là cơm lam, thịt nướng ống. Món ăn này gần như hết sớm nhất tại Làng ẩm thực- theo lời một nhân viên của Công viên Diên Hồng, dù giá không hề rẻ: 15.000 đồng/ống. Món này hết sớm nhất bởi đó chính là một phần tinh túy trong văn hóa ẩm thực Tây Nguyên nói chung, Gia Lai nói riêng. Theo nhà thơ Văn Công Hùng: “Thật ra cơm lam là cách gọi của đồng bào miền núi phía Bắc và sau này người Kinh áp dụng vào chứ đối với đồng bào Tây Nguyên, nó đơn giản chỉ là cơm nướng ống. Có lẽ xuất xứ của nó từ thời chưa có công cụ sắt đồng, dân làng dùng ống lồ ô thay nồi, cho nên không chỉ cơm nướng trong ống mà thịt cũng nướng ống, canh cũng nấu trong ống…”.
Cơm lam tại Làng ẩm thực. Ảnh: Kim Linh
Cách làm cơm lam cũng khá đơn giản, nhưng không phải nơi nào cũng làm được, bởi ngoài gạo ngâm dùng để nấu thì nguyên liệu chính để cho ra được cơm lam chính là ống lồ ô. Để ống cơm được thơm dẻo, người ta phải chọn ống lồ ô “đúng tuổi” mới có nước ngọt bên trong. Theo phong tục của người Jrai, khi nguyên liệu đã được cho vào ống, người ta đem vùi ống vào tro, bên trên là lớp than hồng đỏ rực, canh tới khi lớp vỏ ngoài của ống lồ ô bắt đầu sem sém là được. Yêu cầu của một ống cơm lam ngon là khi tước một vạt của ống lồ ô ra, lập tức bên trong sẽ tỏa ra một mùi thơm ngào ngạt của gạo dẻo, mùi ngòn ngọt của nứa tươi và cả mùi thanh thanh của lá chuối… Chính nước ngọt trong ống lồ ô kết hợp với gạo nếp dẻo và những giọt nước suối trong vắt sẽ tạo cho cơm lam một hương vị vừa chân chất, mộc mạc nhưng không kém phần tinh tế. Cơm lam thường được dùng chung với gà nướng, muối ớt giã với lá é.
Là một món quen thuộc của cư dân bản địa, nhưng với du khách từ phương xa, cơm lam chính là sự khám phá tuyệt vời mà khi đã rời khỏi mảnh đất bazan đầy nắng và gió này, người ta vẫn còn luyến tiếc và thầm dự định trong đầu “sẽ còn quay lại”.
Kim Linh
197. ĐINH ĐỨC LONG | July 7th, 2010 at 03:17
Xin chào ” Nhiều chuyện 195 “.
cám ơn đã có lời hỏi thăm nhau, nhưng bạn nhầm rồi, nhà tôi có chị Loan (đã mất) là chị cả, đến tôi, rồi Hồng Vân và út là Đinh Đức Vinh. vân ở tp Pleiku, Vinh ở huyện IAPA đều thuộc tỉnh Gia Lai, tôi thì lạc vào tp HCM từ 1986!
198. HƯƠNG THẦM | July 7th, 2010 at 04:50
ĐỢI EM
Anh đợi em ba mươi năm có lẽ
Tháng ngày trôi hắt hiu buồn trán mẹ
Quá nửa đời ta đi mãi chông chênh
Tình chia xa phiêu bạt thác ghềnh
Ngày em đi đất thì thầm phố chợ
Đất yêu người đợi mãi những mùa chiêm
Em tha hương đau đáu nỗi niềm
Ayunpa người đi bao kẻ nhớ
Em hãy về thăm lại bến sông xa
Nơi con nước lũ mùa lên trắng xóa
Cá rô đồng lạch đạch giỡn bờ sông
Bên bờ dậu chú chuồn kim lướt sóng
Quê hương ta đất thơm mùi gốc rạ
Xa xa xanh hương lúa mới trổ đồng
Lớp lớp mỏng khói lam chiều phố thị
Có mẹ già đợi mãi đứa con xa
Em xa ngái một thời nông nỗi
Giấu tình anh trên tán lá me xanh
Tuổi thơ qua buồn đong đưa cánh võng
Thuở yêu người thổn thức một bờ cong.
199. PQL | July 7th, 2010 at 09:11
Thỉnh thoảng anh em cũng nên thử nghiệm PBT vẫn còn” giựt gân” hay trở lạI” bình thản” trước ngày hội ngộ bằng một vài email để giải tỏa một vài căng thẳng.
200. LNTĐ | July 7th, 2010 at 21:24
CHÀO ANH ĐINH ĐỨC LONG, BAO NHIÊU NĂM NAY ANH BIỀN BIỆT NƠI MÔ? CÓ CÒN NHỚ HAY ĐÃ QUÊN…MỘT NGƯỜI MANG TÊN PBT MỘT THỜI
MÁU LỬA. HÔM NAY GẶP ANH TRÊN MẠNG TÔI RẤT BẤT NGỜ VÀ RẤT VUI…HẸN GẶP LẠI ANH NGÀY 17/7 THÂN THƯƠNG
201. LNTĐ | July 7th, 2010 at 21:49
CHUYỆN 3 THẰNG HỌ PHẠM
Tặng Luyến-Lợi
Có 3 thằng họ Phạm
Thủơ nhỏ ở cùng nơi
Chung một đất một trời
Tuổi thơ đầy biến động!
Bao năm trời vắng bóng
Xa cách đứa mỗi nơi
Lúc gần đất xa trời
Lại gặp nhau trên mạng
Nối nhịp cầu bè bạn
Nhắc nhớ chuyện ngày xưa,
Dù đứa mới giữa trưa
Đứa nữa đêm về sáng
Đứa lại vừa chạng vạng
Đứa đang giấc ngủ trưa
Chuyện thật cứ như đùa
Thích lên là nói chuyện
Cho dù không trực diện
Chuyện nổ như ngô rang
Hết chuyện xóm chuyện làng
Chuyện thầy cô bè bạn
Chuyện những ngày dĩ vãng
Của một thời không quên
Bao câu chuyện không tên
ối trời ui đủ cả…
nói cười nghe rôm rả
chặp tối đến bình minh.
Cũng xin nơi thật tình
Cảm ơn cái…vi tính!
CHUYỆN 3 THẰNG ĐỒNG TÍNH
ĐẾN ĐÂY LÀ HẾT RỒI
AI ĐỒNG CẢM CÙNG TÔI
XIN GHI VÀO BỘ NHỚ
NẾU KHÔNG THÌ XIN CHỚ
CƯỜI NHẠO CÁI THẰNG TÔI
CHUYÊN LÀM CHUYỆN BA TRỜI
MẤT TOI CÔNG NGƯỜI ĐỌC.
202. LNTĐ | July 7th, 2010 at 22:05
CHIỀU LÊN SUỐI ĐÁ
Quanh co triền núi cheo leo
Đường vào suối đá nắng chiều vàng non
Gập gềnh cầu khỉ chon von
Tay lần chân bước chẳng còn hồn đâu
Dưới chân thăm thẳm vực sâu
Đưa chân bườc trước bồi hồi bước sau
Nhìn lên đỉnh thác cao cao
Trắng dòng nước bạc đua nhau vỗ bờ
Một vùng mây nước nên thơ
Cảnh tình hòa quyện ngẫn ngơ lòng người
Khói vờn mái lá chơi vơi
Đưa chân du khách tìm nơi dưỡng thần
Tạm quên thế sự phù vân
Nghỉ ngơi rũ sạch bụi trần thế gian
Suối đá quà tặng thiên ban
Đến đây tìm phút bình an tâm hồn…
Hẹn gặp 18/7 tại SUỐI ĐÁ.
203. linda le | July 8th, 2010 at 02:25
cac anh chi chi tu hop cuu hoc sinh truoc 1975 thoi ha
con cac hoc sinh sau nam 75 thi sao ha
204. LNTĐ | July 8th, 2010 at 09:33
BÀI CA MỤC TỬ
Kính tặng cha Giuse BĐV & các cha N,T,Đ,S…
Tâm tình của 1 cựu HS THĂNG TIẾN.
Là mục tử chăn chiên lành của chúa
Theo chân thầy chí thánh Đức Kitô
Tôi ra đi tiếp bước các tông đồ
Đem lời chúa rao truyền trên cõi đất
Làm chứng tá cho ngôi lời sự thật
Gieo niềm tin muôn thế hệ mai sau
Cuộc đơì tôi là lăng kính muôn màu
Nơi chiếu giãi mọi nguồn ân sủng chúa
Xác thân tôi mãi mãi là của chúa
Ngài gọi tôi qua chức thánh của ngài
Bước theo ngài tôi nguyện sẽ ra khơi
Đi đánh bắt bao linh hồn lầm lạc
Tôi xin nguyện sống trọn lời ủy thác
Vâng lệnh truyền của đấng chịu đóng đinh
Nguyện hy sinh hạnh phúc của riêng mình
Để dấn bước theo con đường ơn gọi
Cánh đồng chúa đang thiếu người gặt hái
Có lẽ nào tôi ngoãnh mặy quay lưng
Đức Ki tô dấu chỉ của tin mừng
Của ân sủng và của niềm hoan lạc
Đáp lời chúa tôi vui mừng gánh vác
Thập giá người làm lẽ sống đời tôi
Đàn chiên người tôi nguyện sẽ trông coi
Tách xa chúng ra khỏi bầy sói dữ
Tôi nguyện sẽ luôn là người mục tử
Chăn chiên lành của chính Đức Ki tô.
205. temnhemtrinho | July 8th, 2010 at 10:43
Nhớ khi xưa ĐĐLong học vẽ ở dệ lục TTiến lấy mực bôi lên mười ngón tay rồi nghuệc ngoạc lên giấy được thầy (?) khen là có sáng kiến. Thế mà bây giờ lại chẳng tính được email của ta, thật đáng trách. Temnhemtrinho@ayunpa.com.
Phạm Công Lộc lúc còn trẽ ăn chơi quá độ, khi về già bị quẩn chí, tối ngày ăn nói nhảm nhí. Ngày kia con cháu trói lại khiêng vô viện dưỡng lão, hắn nằm trong đó tiếp tục chửi đời đến bây giờ.
206. cobongbay | July 8th, 2010 at 10:52
ayunpa ngay ay rat dieu tan ,vay hom nhu the nao vay cac anh chi ….co the cho em biet ty duoc khong…..cam on cac anh chi nhieu nha………… AH!! cac anh chi cho em hoi co phai truong thanh gia la truong nam tren con duong tran hung dao phai khong o do co cac so lam chuoi sau giai phong co dung vay khong,cho em biet voi nghe ten truong thanh gia thi em nho may may, con truong thang tien thi em khong co nho trong khi oc ….cho em hay voi nha
207. LNTĐ | July 8th, 2010 at 22:44
THÂN MÊN GỞI TEMNHẺMTRINHO&COBONGBAY.
Tưởng temnhemtrinho là danh nhân nào té ra là Phạm công Lợi,ông có nhơ hồi nhỏ ở PB tôi và ông tuy không thân lắm song thỉnh thoảng cũng có chơi với nhau và có lúc cũng bù khú với nhau ra trò đó chứ,chẳng lẽ ông không nhớ tui sao?
Lên mạng lâu nay mà đến bây giờ mới biết cố nhân kể cũng đáng buồn thật.Chúc ông vui vẽ tuổi già ở viện dưỡng lão nhé, mai kia xuống âm phủ gặp lại nhau chắc vui lắm.
Cobongbay ơi, PB bây giờ khác xưa nhiều lắm.Tuy chưa hiện đại như ở các thành phố lớn nhưng nó có cái nét đặc trưng riêng của nó là “VÙNG ĐẤT NGÃ BA SÔNG HIỀN HÒA MẾN KHÁCH, NẶNG NGHĨA NẶNG TÌNH”cobongbay thử trở laị chồn xưa một lần khắc biết và LNTĐ tui sẽ tình nguyện làm hướng dẫn viên du lich…Còn trường Thánh gia thì đúng rồi đó,nay các souer không còn làm chuối ép nữa mà mở trường MẪU GIÁO dạy học cho các beby.Kì hội ngộ nàycobongbay có về không nhgỉ? Chào.
208. cobongbay | July 9th, 2010 at 00:44
Em xin loi cac su vinh,va su ty em moi vo xem ngay hom wa nen that long ma noi em khong chuan bi kip cho chuyen di nay .hen anh chi vao dip khac vay..!!!Mong cac anh ,chi dung trach…….truoc 1973 em cung la beby.do cac soer day o truong thanh gia day!!!!em cam on cac anh chi,da nhac den di vang trong tam oc tui em o day chac han khong ai wen duoc ngoi truong than yeu ay dau.No nam mai trong trai tim cua tui em cam on cac anh chi nhieu.Chuc cac anh chito chuc hop mat thanh cong nha ,chao tam biet!!!!!!
209. TG&TT | July 9th, 2010 at 01:45
Tin Học Xanh Cảm nhận sau một chuyến đi (phần II) (01/08/2010)
7 giờ tối, khi chúng tôi tới thì buổi kinh tối sắp kết thúc, trong căn nhà sàn, những thanh niên, thiếu nữ, những em bé lẫn người lớn đang quỳ cầu nguyện. Hôm nay, các Sr sẽ tập hát cho mọi người tại buôn Toat này và một số người ở buôn lân cận đó. Ở đây, người lớn ít người biết tiếng Việt, có một số biết vài ba từ nên chúng tôi không nói chuyện được, chỉ nhìn nhau cười thôi. Tuy vậy, họ rất thân thiện và dạn dĩ, họ mời chúng tôi vào nhà của họ tự nhiên, Thắng tuy không biết một từ nào tiếng Gia-Rai cũng hăm hở vào nhà nói chuyện. Tuổi teen ở đây thì được đi học nên các em đều biết nói và viết tiếng việt, có em cũng đã học hết cấp 3, có em thi trượt ĐH, cũng có em đã từng đi Thành Phố.
7 giờ 30, buổi tập bắt đầu. Buổi tập hát tối đó quanh tôi chỉ toàn bộ là tiếng dân tộc, không hề có một chữ nào là tiếng Việt nhưng sao tôi cảm thấy thân quen lạ lùng, tôi cảm nhận được trong từng câu hát một cảm xúc cũng như là tiếng Việt vậy. Bởi vì bà con dân tộc Gia-Rai rất có khiếu văn nghệ hát hò nên buổi tập rất mau và hát được rất nhiều bài hát, những bài hát dâng thánh lễ, những bài hát cảm tạ, nhập lễ và những bộ lễ (các bài hát của đạo Công Giáo – người dân ở đây theo đạo Công Giáo) Các cô gái, chàng trai trẻ hát rất say mê. Thắng sau một chút ngần ngừ, anh cũng vào trong nhà cùng hát với mọi người, nhưng chỉ được mươi phút là anh đã bị một cô gái “bắt” mất. Cả hai rủ nhau ra ngoài tâm sự, các bạn ạ. Tập hát đến hơn 9 giờ thì có một số vì nhà xa nên cũng dừng buổi tập cho mọi người về cho sớm. Tại thành phố bạn có đi suốt đêm, bất cứ lúc nào cũng có xe máy xe hơi và đường thì sáng choang còn tại đây, đường thì xấu mà không có đèn đâu, xe cộ cũng không nhiều, người dân đi bộ vài cây số là chuyện dĩ nhiên. Có những bạn nhà ở các buôn gần đó qua buôn Toát tập hát cũng rủ nhau đi bộ theo từng nhóm.
Sau buổi tập, Sr Huệ giới thiệu chúng tôi với buôn làng và mọi người cùng nhau quây quần nói chuyện, các bạn trẻ Gia-Rai đều biết tiếng Việt nhưng ai cũng nói bằng tiếng dân tộc nên tôi nhất định phải học cho được tiếng Gia-Rai để lần sau tôi sẽ nghe và hiểu được các bạn nói gì.. nếu không thì tức lắm. Tên của các bạn cũng rất hay, tôi nhớ tên vài người lúc đó, có mấy anh con trai tên là Yuong Thanh, Yuong Rin và Yuong Rế, các cô gái thì có Amai Met, Amai Lix, Amai Nị.. các bạn nói về cuộc sống của các bạn, nếu bạn nào có đi học thì cũng rất bận rộn và cũng chạy đua với thời gian lắm, Yuong Rế kể rằng anh học sáng, trưa về là lên nương làm đến tối, về còn nhiều việc phải làm nên hầu như bài vở cũng không còn thời gian giải quyết hết. Nhìn chung thì các bạn không có nhiều thời gian mà học như chúng ta, cuộc sống cũng không cho phép các bạn học cao hơn. Nói chuyện một chút thì các bạn phải ra về để ngày hôm sau tiếp tục còn nhiều việc phải làm.
Khi tôi hỏi bạn ba tiếng đồng hồ bạn sẽ làm được gì? Chắc hẳn là bạn sẽ làm được nhiều thứ lắm đó, chỉ có vài tiếng đồng hồ nhưng chúng tôi cảm thấy như là rất quen nhau. Chia tay có lưu luyến hay không? điều đó còn phụ thuộc vào tình cảm như thế nào, phải không bạn? Nếu không có gì thân nhau, không có gì quen biết thì sẽ không có gì lưu luyến. Bước xuống căn nhà sàn, tôi đứng ngửa mặt trước sân để thấy được cái lạnh nhẹ nhàng của cao nguyên, Rế và Nị cùng bước xuống, chúng tôi trao đổi vài câu. Tô nhìn Nị hỏi “câu ‘Kau Kháp Kơ I’ nghĩa là gì?”, em thoáng đỏ mặt trả lời “Anh yêu em” và bẽn lẽn đứng núp sau lưng Rế. Thấy Thắng còn đứng trên nhà sàn tôi gọi anh xuống, thấy tôi và Thắng chưa muốn đi ngủ, Mai Ni hỏi chúng tôi có muốn đi dạo một vòng hay không? dĩ nhiên là chúng tôi không ai muốn bỏ lỡ dịp rồi, tôi, Thắng, Amai Nị, yuong Rế tiếp tục đi dạo trong buôn, ban đêm thật yên tĩnh, hoàn toàn không có một tiếng xe máy, tiếng ồn ào mà thành phố không bao giờ ngớt. Bầu trời cao xa, và chit chít sao, những ngôi sao lấp lánh, dải ngân hà, sao đổi ngôi (sao băng).. thật là đẹp, chúng gợi cho tôi những ngày còn nhỏ sống ở nông thôn, cũng giống như vầy.
Không khí đêm khuya thoáng lạnh, có lẽ vì thế mà con người dễ gần nhau hơn, đôi dòng địa chỉ viết vội qua ánh đèn mờ hắt qua khung cửa cho đến những cái bắt tay tạm biệt (Mạ Tờ Ngang Neo Vít)… càng làm cho không khí bịn rịn và bùi ngùi. Trời đã về khuya nhưng Young Rế vẫn khẩn khoản rủ chúng tôi về nhà anh chơi một chút, nhà anh cũng không xa lắm, chúng tôi đi chừng hơn 5 phút là đến nơi. Đó là một căn nhà xây bằng gạch nhỏ, nền nhà tráng xi-măng, trước sân nhà có một cây bàng. Rế kể rằng khi anh ta ra đời, nhà anh ta thì bị cháy và cả một số nhà trong buôn cũng bị cháy nên vì vậy mà anh có cái tên là Rế, tôi không hiểu chữ Rế có nghĩa là gì và có liên quan gì với đám cháy cách đây hơn 20 năm, nhưng nghe giọng kể bùi ngùi của anh cộng với một cảm giác thông cảm, tôi hiểu được nỗi khổ mà gia đình anh phải chịu lúc đó, có lẽ đó là một kỷ niệm tang thương không chỉ với gia đình anh mà còn với cả bà con hàng xóm. Nhà Rế rất đông người, trên Rế còn có 3 người anh, sau Rế có 4 đứa em, cuộc sống đã bắt mọi người làm việc ngay từ lúc nhỏ, hoàn cảnh khó khăn nhưng Rế vẫn học xong lớp 12 nhưng rồi anh cũng chỉ trở về làm rẫy sau bao năm đèn sách thôi. Khi tôi hỏi mọi chuyện Rế đều trả lời tậm tâm, những từ ngữ bình thường nhất trong cuộc sống hằng ngày. Rế tỏ ra quan tâm và ganh tị với cuộc sống của miền xuôi, những ngày như Noel, Lễ Phục Sinh.. ở đây không được tổ chức lễ, cũng có rất ít dịp cho thanh niên vui chơi, hay là một phong trào gì đó cũng chẳng có khi nào tổ chức.
Khi biết chúng tôi lần đầu tiên tới đây, Rế chợt buộc miệng: “lần đầu tiên chắc cũng là lần cuối cùng”. Tôi cũng không biêt nói sao, thật sự trong thâm tâm tôi vẫn muốn ở đây, vẫn muốn quay trở lại một lần nữa, nhưng những gì mà ta muốn đó, có rất nhiều cái không nằm trong tầm tay chúng ta. Khi không thực hiện được ta thường đổ lỗi cho hoàn cảnh nhưng thật sự thì sao, thực sự ý ta có muốn thế không.. tôi không biết, tôi chỉ biết nói rằng vào một ngày nào đó, tôi sẽ trở lại.. tôi sẽ không trở lại một mình và các bạn cũng không chỉ có một mình. Chắc chắn thế.
Gần 11 giờ khuya, các căn nhà cũng đã tắt đèn đóng cửa, chúng tôi rời căn nhà nhỏ của Rế, mỗi người mang theo một tâm sự buồn vui. Amai Nị rủ “Young Hiệp, chiều mai ở lại sinh hoạt chung nha”. Nị ơi, em có biết rằng tôi tiếc lắm hay không, tôi tiếc vì thời gian, không gian không cho phép chúng ta có thể thường xuyên gặp nhau, có thể thường xuyên nói chuyện. Em bảo với tôi: “Young đừng nói tiếng bản xứ với người địa phương vì họ sẽ tưởng là thật đó, như là lúc nãy Young nói Kau Kháp Kơ I, em cũng bất ngờ tưởng thật”. Tôi thật cảm động biết bao khi em nói rằng nếu biết em sẽ mang trang phục dân tộc và nhảy múa quanh đống lửa nếu tôi thích như thế, tại vì tôi có nói là tôi tưởng buổi tối hôm nay tập văn nghệ quanh một đống lửa, và các bạn dân tộc sẽ nhảy múa quanh đống lửa đó. Tôi tiếc lần sau tôi có dịp trở lên, chắc hẳn em, Rế.. và những người bạn trẻ hiện giờ đã có con bế con bồng rồi. Tôi tiếc vì cuộc sống của chúng ta quá khác biệt..”Young Hiệp, khi nào thì Young trở lại đây” câu hỏi của em cũng khó trả lời như câu nói của Rế, tôi không dám nói rằng lòng mình đang thổn thức, cũng không dám bảo là nó hãy lặng im đi, có lẽ nào đó chỉ là những cảm xúc bất chợt, những ngộ nhận mà ta sẽ dễ quên đi? Khi đi ngang qua một ngôi nhà nhỏ, em chỉ vào và nói “Young Hiệp biết nhà ai không?” dĩ nhiên là tôi không thể nào biết là nhà ai, nhưng trong tôi, nó nói với tôi rằng đó là nhà em, tôi nhìn căn nhà, khẽ lắc đầu, em bảo “thôi em vào nhà đây, ngày mai sẽ gặp lại Yuong Hiệp”. Em nói vào sao lại đứng lặng thế kia, chân không muốn bước hay lòng không muốn rời. Tôi quay nhìn Thắng, anh nói “hai người về trước đi, một chút nữa Thắng về”. Thắng vốn ít nói hơn tôi, cảm xúc cũng giấu kĩ hơn tôi, phải chăng tôi và anh cũng có cùng chung suy nghĩ. Tôi không thể nào cam đảm đứng lại lâu, tôi sợ những điều tôi thấy thôi nghe khiến tôi đau lòng, tôi bước trong đêm lạnh mà đầu thì nóng bức. Quay lại, tôi vẫn còn thấy Thắng đứng đó, phía xa hơn Amai Nị cũng còn đứng đó, một vở kịch câm mà không ai muốn hạ màn. Tôi quay lai như nhìn lần cuối rồi lặng lẽ quay bước về nhà..
Hơn 11 giờ khuya, tôi và Thắng lặng lẽ ngồi trước nhà, đung đưa chân trong cái lạnh cao nguyên, khẽ rùng mình, tôi khoát thêm chiếc áo, ngắm trời sao.. mỗi người đều theo đuổi một suy nghĩ riêng, tôi không làm gì, lấy điện thoại ra nghe nhạc, không tin nhắn, không cuộc gọi nhỡ, trên này hoàn toàn tách biệt với cuộc sống hiện đại, còn Thắng ngồi châm thuốc hút, không ai nói với nhau tiếng nào nhưng tôi nghĩ chắc hẳn Thắng cũng có suy nghĩ giống tôi. Một lát, quay sang Thắng, tôi hỏi “sao trông Thắng có vẻ hơi buồn, có tâm sự gì không?” Thắng không trả lời, một chút, anh đáp “không có gì, chỉ là hơi mệt thôi”. Tôi bảo có mệt thì thôi vào ngủ, mai còn tiếp tục nữa, nhưng Thắng bảo tôi cứ ngủ trước đi, em thích ngồi một mình.
Tôi cũng cảm thấy mình mệt mỏi rã rời, nghĩ đến ngày mai cần có sức tiếp tục cuộc hành trình, tôi đi vào nhà. Nằm xuống nhưng tôi nào có ngủ được, có những chuyện cứ quanh quẩn trong đầu tôi, tôi nghĩ đến cả ngày hôm nay, tôi đã làm được những gì, đã trải qua những gì.. câu hỏi của Amai Nị và câu nói của Young Rế khiến tôi không khỏi thở dài, nó cứ xóay vào tim tôi. Lúc đó, tôi chợt nhớ lại câu mà Thắng nói “nhớ làm gì, mình về dưới có sử dụng đâu”.. khi tôi hỏi Thắng có nhớ những từ Gia-Rai mình đã học không. Phải, có lẽ tôi không có một dịp nào được nghe, được nói lại những từ đơn giản nhất mà tôi từng nghe từng học, từng nói.. Một lúc lâu sau, Thắng lặng lẽ bước vào, anh nằm xuống và thở đếu như là ngủ nhưng tôi biết anh cũng đang trằn trọc thao thức.. mình vì cái gì hở Thắng? Tôi hỏi chính bản thân mình… Tôi thiếp đi lúc nào không biết.
NGÀY THỨ HAI:
“còn tiếp” ST từ ayunpa.net
210. cobongbay | July 9th, 2010 at 03:14
tieu mui vua xem xong hinh cu cu truong thang tien ,em co nho khong ro lam co phai la trung sau ben canh trung thanh gia khong ,co phai sau giai phong la ngan ra cac so va cac cha o khong xin cac su vinh va su ty cho em biet ty nhe!!cam on cac anh chi nhieu!!!mong hoi am!!!!!hoi do em con la co be ti,ti mong cac anh ,chi thong cam
211. LNTĐ | July 9th, 2010 at 04:46
Gởi Cobongbay.
Cô bé cobongbay ơi,mới vào blog hôm qua hả? Chúc mừng nha. BLOG THANH GIA-THĂNG TIẾN luôn mời gọi và đón nhận những tâm tình của các cựu HS từ khắp nơi trên…thế giới tụ về,do đó cô be yên tâm đi. Hãy thường xuyên lên blog để theo dõi diễn biến của cuộc họp mặt nhé. Không về được thì mình dự từ xa vậy,miễn là có lòng. Còn việc cô bé hỏi đúng là…Trường Thánh gia ở đường Trần hưng Đạo, trường Thăng tiến ở gần bênh viện 2 dã chiến và bệnh viện Đại hàn, hai trừong cach xa nhau cả mấy cây số lận. Không phải sau GP ngăn đôi, các cha ở một bên các xơ ở một bên như cô bé nghỉ đâu.Dù sao thì cũng cảm ởn cobongbay còn một chút gì dành cho CHEO REO-PHÚ BỔN-AYUNPA thân thương. Bye!
212. cobongbay | July 9th, 2010 at 05:38
cam on su vinh cho em biet,vay thi truong trung hoc ngay xua.o gan uy ban xa cu,la chua buu minh pha lam uy ban xa ,co phai vay kg su vinh
com on su vinh nieu nha
213. cobongbay | July 9th, 2010 at 05:42
ben mong o do,nghe nhac den .Nhungsao doi movan nam in khong thay vay.chac han cac su vinh ,su ty wen roi chac!!!!doi mo dung im cho nhac den .cac su vinh ,su tyhay thu nnhin xem ……ben mong nhin sang thay doi mo ngay song lang nhu to nuoc trong xanh cac su vinh su ty hay nhin thu xem nhe chao tam biet…!!!
214. cobongbay | July 9th, 2010 at 07:52
chao su vinh ,co phai su muoi nghi co dung hong truong thang tien la truong noi tru sau giai phong,gan nha may den co phai kg??su vinh
nho cho em hay nha !!!su muoi cho tin cua su vinh day:?
chao tam biet
215. LNTĐ | July 9th, 2010 at 08:34
GƠI COBEBONGBAY.
Chao ơi, hỏi nhiều thế sao mà trả lời nổi. Có lẽ cobebongbay xa Phú bổn lâu lắm rồi thì phải? “ Sư vinh lần lượt trả lời cho muội đây”
Trường Trung học ở gần chùa BM là trường BỒ ĐỀ, còn chùa BM nay là UBND Phường Đoàn kết.Trường ở gần nhà máy đèn xuống khoảng 1 km chính là trường Thăng tiến đó.Đứng ở bến mộng nhìn sang bên kia sông là đồi Chư Mố nay thuộc huyện ia pa.Bến mộng nay đã có
cầu bắt qua sông,đường sá xe cộ qua lại thoải mái không còn lội sông hoặc đi đò như ngày xưa ta bé nữa đâu.Cái chùa nhỏ gần bến mộng nay là chùa Bửu tịnh mới xây dựng lại to và đẹp lắm.Dưới chân cầu bến mộng nay là khu vui chơi thư giản của trai thanh gái lịch mỗi đêm về,vui lắm. À,XIN CHO HỎI LẠI TÍ NHÉ ? Vậy chứ muội là ai,tên chi,khi trước ở PB nhà ở chổ nào?Nếu không có gì phiền thì xin cho biết là con ai để thử có quen không? Mà sao cobebongbay không hỏi “sư vinh” là ai nhỉ?hì.hì…
216. Nay Cui | July 9th, 2010 at 08:52
Chào cô bé Cobongbay Thụy Điển. Cám ơn cháu từ một nơi băng giá còn nhớ đến mãnh đất nắng cháy da người. Còn nhớ đến những nữ tu một đời phục vụ cho xã hội.
“khi ta ở đất là sỏi đá
Khi ta đi đất cũng hóa ra người “
( thơ Chế lan Viên )
217. Nay Cui | July 9th, 2010 at 08:55
Ông Lão Nông Tri Điền ơi ! Có lẻ cháu cobongbay xa quê hương quá lâu và ra đi khi còn nhỏ nên chữ “sư huynh” mà viết thành ra chữ “sư vinh”.
218. LNTĐ | July 9th, 2010 at 08:57
Nói thêm cho cobongbay một thông tin nữa là TRƯỜNG TRUNG HỌC CÔNG LẬP PHÚ BỔN nay là TRUNG TÂM BỒI DƯỠNG CHÍNH TRỊ của Thị xã.Khu vực này nay sầm uất lắm, toàn là trường học và cơ quan chuyên môn.
219. cobongbay | July 9th, 2010 at 10:31
Chau chao chu nay cui!!!chac co le chu don dung ??nhu vay co chau goi cac chu nhe!!!..neu co sai xin cac chu thong cam???xa que 30 nam tron ngay xua chau khong nho ro?chau roi manh dat nho va mot buon lang o gan song bo .chay loan vo .mien nam .sau song nho o chua mien.Khong biet troi cao co mat,song noi tha huong,thi co phai doan hoi thap do ,nhan dao va ruoc co be nho nua viet ,nua kinh nay sang the gioi khac va song den hom nay
trong ky uc chi con chut dinh chat sam de nho lai qua khu ,mong cac chu thong cam???chau chang nho chau ten gi!!!o ngay ay,,nhung chau nho co bong may o lua kho rat la nhieu ,nen tu do chau co cai ten goi la co bong may???vay ,cho chau hoi .chu LNTD la ai vay ;;co the cho chau biet ty duoc khong ,,mong chu dung trach chau nhe!!!cam on cac chu nhieu !!!chau viet co sai chinh ta thi cac chu tha thu cho chau hoc rat it .Thoi vai dong ,chuc cac chu vui ve va hanh phuc ,Thanh cong trong cuoc song
chao tam biet cac chu!!!BCM
220. cobongbay | July 9th, 2010 at 10:41
chau xin loi chau ten that la Nguyen thi bong Bay
chau lay ho me,Baa chau nguoi dan toc chet trong chien loan me chau sang day vai nam sau cung qua doi luon.xin loi cac chu nhe chau nhac hoi nhieu ve doi tu wa
221. TONA | July 9th, 2010 at 10:54
Làm nông mà cũng rảnh rổi vậy sao LNTD , biết ai chưa mà thao thao bất tuyệt zậy LNTD .
Bước tới bước thứ 3 là lòi cái đuôi ra dài thoàng / hèn gì làm nông mất mùa là cũng chẳng trách
222. cobongbay | July 9th, 2010 at 11:25
Kinh chao cac chu!!
Chau xem hinh hop mat nam ngoai chau nhan duoc co Thu,con co Hoa co phai co Hoa vo thay Binh khong vay cac chu ,,cho chau biet ty nha.nho tra loi cho chau voi
cam on cac chu nhieu
223. TG&TT | July 9th, 2010 at 11:32
Tin Học Xanh Cảm nhận sau một chuyến đi (phần II) (01/08/2010)
Ngày thứ hai
6 giờ sáng, tôi giật mình thức giấc, Thắng cũng đang ngồi dậy bên cạnh tôi, mọi người đã thức dậy hết rồi, trời ban sáng vẫn có không khí se lạnh. Tôi bước ra ngoài hiên nhà, chưa sáng hẳn mà đã có những đứa bé tí xíu chơi trò bắn bi, bọn trẻ tại đây thật lạ. Tôi bước ra sau nhà, đến cái giếng khoan. Mọi người tụ tập đông đủ quanh giếng, nước rất ấm và trong vắt, sau khi vệ sinh sáng xong, chúng tôi cùng chụp chung với các người bạn Tây Nguyên vài tấm hình và chia tay họ để tiếp tục lên đường.
6 giờ 30, chúng tôi tạm biệt Bon Toat đầy kỷ niệm để đi đến buôn Bon Nu A, sáng nay tôi tham dự thánh lễ của người dân tộc. Ngoài đường, người dân đi lại rất đông, Thắng tranh thủ quay phim và chụp hình, họ nhìn chúng tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên, không phải bởi vì họ chưa thấy người Kinh bao giờ mà là họ thấy lạ là do chúng tôi “ngầu” quá và dám “xâm mình” quay phim, sau này tôi mới biết ở đây quay phim, chụp hình không được tự do cho lắm. Văng vẳng ngoài đường, loa phóng thanh của xã đọc tin tức và thông báo.. bằng tiếng Gia-Rai, Thắng lắng nghe một hồi, cuối cùng anh bảo: chỉ nghe được chữ Chính quyền, Chính Phủ thôi, còn mấy chữ khác nghe không hiểu, giống như là đang ở nước ngoài quá. Chúng tôi đến một căn nhà bình thường, đây sẽ là nơi làm lễ. Thấy tôi thắc mắc, Sr giải thích là tại đây người ta không cho xây nhà thờ, làm lễ, vì vậy mà một người dân dùng chỗ của mình cho mượn để mọi người tập trung làm lễ nơi đây. Người đó là Ama H’Our.
Đây là lần đầu tiên trong đời tôi tham gia một thánh lễ như thế, toàn bộ các kinh sách, các bài hát đều bằng tiếng Gia-Rai, cha giảng bằng tiếng Gia-Rai luôn. Cung thánh trang trí rất đơn sơ, một mảnh vải trắng treo ngang, trên đó cắt dán những bông hoa bằng giấy màu để trang trí, người ta phủ một mảnh vải thổ cẩm lên bàn dùng làm bàn tiệc thánh, tất cả trong một căn phòng nhỏ, không có ghế ngồi, phòng chứa được khoảng 30-40 người, toàn bộ là như thế.
7 giờ, Cha đến và thánh lễ bắt đầu, mọi người cùng hát những bài hát đã tập khi tối và cùng dâng thánh lễ. Khoảng một tiếng sau, thánh lễ kết thúc, mọi người bắt tay tôi tạm biệt: Mạ Tờ Ngang Kau Vít. Thường thì người Gia-Rai không ăn sáng, nhưng hôm nay, có Cha, các Sr và có chúng tôi nên những người bạn dân tộc của chúng ta phá lệ, chúng tôi được nhà Ama H’Our đãi một bữa cơm sáng rất ngon, cũng có những món có ớt, lại có những món thịt cá nữa.
Gần 9 giờ, chúng tôi tiếp tục vào các buôn sâu hơn, ở đó là xã Ia Rsai của huyện Krongpa, để có một thánh lễ khác vào lúc 10 giờ trong đó. Trên đường đi, chúng tôi phải băng qua một con sông cũng khá là rộng, nếu băng qua bằng cầu thì nói làm gì, chúng tôi phải chạy hoặc dắt xe lội qua sông, đó cũng là một con đường duy nhất để vào buôn thôi. Dọc đường đi là những thửa ruộng, những rẫy bắp, mì.. xanh tươi, nhà cửa ở đây thì hầu như còn là nhà sàn, tuy là cũng có điện rồi nhưng cũng chưa có nhiều nhà xây. Ngoài đường, người ta thả heo, bò, gà, dê.. chạy lung tung, ngày chủ nhật nên mọi người cũng ở nhà và không có đi làm. Thanh niên thì chơi bóng chuyền, bóng đá.. rất vui.
Buổi trưa, chúng tôi cùng nhà Amị Hiết ăn cơm và uống rượu cần. Không biết người khác thế nào chứ theo tôi, thì tôi rất hợp với các món ăn ở đây, tôi thích ăn cơm khô, không nhão, người ở đây cũng ăn cơm rất khô, hạt gạo tròn và thơm, thức ăn rất ngon.. nói chung là tuyệt. Nhưng tiết mục uống rượu thì là tôi hơi ớn (tôi vốn tệ về khoản này lắm). Người ta mang ra một ché rượu cần, chế nước vào và ưu tiên cho khách uống. Cha uống đầu tiên, chú Thắng có vẻ khoái tiết mục này lắm nên chú nhảy vào uống liền, tôi cũng vào làm một chén. Hic, vừa uống xong thì mặt đã đỏ như cua lột rồi, thiệt là quê ghê. Mà sao lúc đó tôi không thấy say, không thấy xỉn gì cả, vẫn bình thường như bình thường. Thậm chí tôi còn chạy xe hơn 40 cây số trở về Ayunpa nữa kia mà, nhưng về đến Ayunpa một lúc thì tôi buồn ngủ và ngủ luôn đến chiều, cho đến lúc lên xe ra về luôn.
Rượu này rất thơm và ngon, ngọt nhưng có lẽ là rất nặng, theo lệ thì mỗi người khi uống hút đến đâu người ta sẽ châm nước vào đến đấy cho bè mặt nước luôn luôn đầy. Vì thế, rượu về sau càng lúc càng nhạt, không còn nặng như ban đầu nữa. Tôi cũng uống hai lần, lần đầu rượu còn nặng, lần sau thì nhẹ hơn rồi nhưng tôi thật là no quá, cũng không còn chỗ chứa nữa. Thắng thì rất khoái, anh uống đến 3 lấn và vẫn còn muốn uống nữa, thì ra đây là lần đầu tiên anh Thắng nhà ta uống rượu cần.
Gần 12 giờ trưa, chúng tôi chia tay với chủ nhà, các bạn dân tộc để lên đường trở về Ayunpa.
Buổi chiều đó, với chúng tôi thật là phí vì đã ngủ gần hết buổi chiều, không làm được cái gì cả.
Đêm cuối
6 giờ 30, xe đến đón chúng tôi trở về thành phố sau hai ngày tìm hiểu cuộc sống người dân nơi đây, sau đêm nay, tôi sẽ lại có mặt ở nhà để tiếp tục cuộc sống mưu sinh, tiếp tục bị cuốn vào cuộc chạy đua với mọi người. Có ai hiểu rằng, trong khoảng thời gian ngắn ngủi kia, đã làm cho trái tim tôi hơn một lần thức giấc, giờ đây, tôi chỉ còn biết trút tâm sự của mình lên trang giấy trắng, đến một lúc nào đó tôi sẽ bình lặng trở lại?
Ngồi trên xe, tôi rất mệt, rất muốn ngủ.. nhưng sao mắt nhắm mà hồn thì để lại nơi đâu, nơi mà tôi đã coi như một phần của cuộc sống, một phần của kỉ niệm, thời gian quá nhanh để có thể..
Tạm biệt buôn làng, tạm biệt các em thơ, những người bạn dân tộc Gia-Rai mến khách và thân thiện, và tạm biệt những điều đặc biệt..
Tộ hem.
Theo THX “ST từ Ayunpa.net”
224. LNTĐ | July 9th, 2010 at 11:33
Gởi cháu Nguyễn thị Bông Bay!
Trước tiên, chú LÃO NÔNG TRI ĐIỀN xin có lời chia xẽ với hoàn cảnh của cháu,quả thật chú hơi bị sốc khi dọc mấy lời giải bày của cháu về nhân thân mình!Buồn lắm phải không “cháu”bông bay?Nhưng chưa hẳn là bất hạnh bởi vì cháu cũng đã được cuộc đời mĩn cười để bù lại những bất hạnh cháu gặp phải.Trong comment cháu nói cháu chạy loạn từ một làng nhỏ gần sông bờ có phải là buôn ama knit hoặc buon khan không?Lúc đó cháu khoảng bao nhiêu tuổi? có lẽ cũng lớn rồi nên mới nhớ rõ được như vậy chứ?Bố cháu là người dân tộc ư?Hiện cháu sống ở quốc gia nào,có phải là thụy sĩ như chú Nay cui nói không?Nay cui là bạn của chú hiện đang đinh cư ở nước ngoài như cháu,cháu khỏi phải lo chuyện viết sai chính tả đi,chú Nay cui đùa đó. Còn chú nếu có nói tên cháu cũng không biết đâu,cháu chỉ cần biết chú là người Phú bổn năm ni 57 tuổi,chú đoán chú lớn hơn bông bay giỏi lắm là mười tuổi,gọi cháu kì quá,cũng là tại chú nay cui .Chú nói hơi nhiều cháu có phiền không?Chú ngừng đây,chúc cháu vui khỏe,hạnh phúc. NẾU NHỚ QUÊ HƯƠNG THÌ LÊN BLOG TÂM SỰ VỚI MẤY CHÚ CHO DZUI NGHEN. Chào cháu.
225. cobongbay | July 9th, 2010 at 13:12
Chau cam on chu LNTD!!!!!chu NAY CUI don dung chau dinh cu o xu lanh.chau co wen nguoi ban nho khi xua o hao duc,cung dinh cu o xu tuyet lanh nay,,nen chaunho ban ay nhac cho hoi hieu hom wa vo BLOG co nho ban nho ay den xem va hoi nen chau moi nho hoi nhieu do ma,mong chu thong cam
chau sinh nam 1964 chu AH!!!!!!
O day chau wen 1 co ban nhocung la dong huong chau vua moi gap co be nho ay cung xa nha hon 20 nam roi
be ay nguoi hao duc:::chau o buon nit nhu chu da noi
chau moi don ve o gan co be hao duc day!!!!
tuy o noi day buon nhung cung tim duoc nguoi wen chau nghi nhu chau da tim duoc nguoi than vay
cam on chu chia se voi chau????chau kinh chao chu nhe
226. LNTĐ | July 10th, 2010 at 02:32
Xin chào cobongbay! Tại VN giờ này la 1h chiều,không biết ở thụy điển là mấy giờ?
Sáng nay bận đi làm không lên mạng được, giờ về đọc lại comment của muội, sư huynh viết đôi giòng gởi muội đọc chơi dzui nghen.Đừng gọi chú nữa có được không, vì huynh chỉ hơn muội có 10 year thôi…gọi anh em cho nó Việt nam nhé. Chúc mừng em gặp được đồng hương nơi xứ người,quý lắm đó.Xin cho anh gởi lời chào cô bạn mới của em nha! Ra đi từ bé mà đến bây giờ vẫn còn viết thư bằng tiêng mẹ đẻ được là giỏi lắm đó.
“hem biă lah,bơni kơ ih ho!”À quên, cho anh tò mò một tí, em đã có gia đình chưa, chồng em là người nước ngoài phải không, con cái thế nào…( nếu thấy không tiện thì miễn trả lời” Thôi chào nha,luôn nhớ rằng kiều bào nước ngoai là một bộ phận không thể tách rời
của dân tộc Việt nam. Ayunpa luôn chờ đón những đứa con xa quê về thăm lại quê hương
CHÙM KHẾ NGỌT của mình.Thân ái gởi lời chào thăm cả gia đình cobongbay nhé.
227. cobongbay | July 10th, 2010 at 08:11
KINH CHAO CHU LNTD !!!!!
chac chu ngac nhien lam khi nhan nhung dong chu nay,chau o ben canh chi bong bay day…
Cho chau hoi ty nha neu tien thi chu tra loi cho chau con kg thi thoi,tai sao truong thanh gia chi hop lai thay va tro truoc nam75 con sau nam 75 chau thay dau co ai nhac den dau va chau nhin nhung hinh nam ngoai kg cohoc sinh sau 75 chi co hoc sinh cu thoi.con truong cong lap chu nhac cho chi BB chau cung kg biet truong do la truong nao ca???huong chi chi BB,mong chu thong cam.bay gio o day la 2h10 chieu tuc la 7h10 toi VN day.vai dong goi den cac chu va cac co ben ay vui ve va hanh phuc
228. LNTĐ | July 10th, 2010 at 09:27
NHỜ CHÚ NAY CUI TRẢ LỜI DÙM CHO BẠN CỦA COBONGBAY NHÉ!còn cobongbay đi đâu rồi? hay là lại chơi trò 2 trong một nữa đây?Khổ quá…Hai chị em ở gần nhau sướng nhé, cùng lá dân hảo đức mà.Cobongbay trả lời comment 226 cho huynh đi chứ?Hay là “đi solo”.
229. cobongbay | July 10th, 2010 at 10:33
Chao Su huynh. Hom nay su muoi ban ty,con nho tinh nghich ay pha cac su huynh van de gi ??nua day!!!!!
no nghich lam
tuy no lon nhung no nhu con nit vay su huynhAH!!
no nho hon muoi 4 tuoi,nhung gi su huynh hoi muoi ,muoi se tra loi cho su huýnh day!!
1h trua oVN la7h sang o thuy dien day
su muoi da co gia dinh ,co 2chau.1trai va1 gai chung lon het roi chung dang hoc dai hoc con su muoi van di lam binh thuong
chong muoi la nguoi viet nam chinh tong kg lai ty nao ca
nho vay muoi moi ranh tieng me de
nho anh ay chi them nhieu!!!!
su huynh thong cam !!con be ay sang day hon 21 nam roi,noi chung no rat tinh nghich nhung ma de thuong lam !!!hom wa muoi khoe nen no xem hom nay no toi nha su muoi mo thay muoi mo mang no nhay vo pha su huynh ty cho vui day thoi
..chac su huynh biet no chu
.muoi mo hinh cac huynh nam ngoai no nhan duoc nhieu nguoi lam do,,,nhung muoi thi mu tam..no dua coi thu huynh co biet no la ai kg!!!!that ra hom nay muoi ban wa
nen khi thay huynh tra loi muoi kg vo viet duoc
no o do .nen nhay vo pha huynh ty cho vui do thoi
muoi va co be tinh nghic nay o can nha cach nhau chi co vai can thoi .nho ky coi chung nham nhe co be ay nghich lam ,,nhung cung toi lam su huynh AH!!!!hinh nhu trong co be co 1cai gi am nau mieng thi cuoi te,tec.nhung muoi nhin doi mat co be co chua bao nhieula su dau kho ,muoi cung chang biet phai phan bua voi huynh nhu the nao ??neu huynh ranh thi an ui co be ay dum muoi voi .cam on huynh nhieu nha.thoi huynh dung thach mac nho ay ma thay lai choc huynh tiep,,vai dong den huynhcung cac su huynh khac va cacsuu ty vui ve trong dep he nhe
230. cobongbay | July 10th, 2010 at 10:53
Su huynh thong cam,o thuy dien ban phim kg co dau mong cac anh chi dich ky ty nhe!!!
su muoi kg ghi lac de. nhung cac huynh dung dich luoi nhe!!!cam on nhieu???? tu luoi co dung hong con be tinh nghich day muoi day !!!muoi so viet nham thi mat le phep voi cac ,huynh ,su ty va tren BLOG co nhieu thay co xem nua .thanh that cho su muoi xin loi truoc neu co so sot deu gi!! thi bo wa cho su muoi nha???
231. TDN | July 10th, 2010 at 18:13
Bongcobay.
Bấm vào link phía dưới đề gõ tiếng Viêt.
http://www.angeltech.us/viet-anywhere/
232. LNTĐ | July 11th, 2010 at 01:38
Chào cobongbay ! Huynh NDT nói cho em cách gõ tiếng việt rồi đó, nếu không rõ thì bảo ông xã chỉ cho. Thư không dấu của em đọc 3 lần mới hiểu đúng ý em muốn nói…mệt lắm.Em có cô bạn tinh nghịch dể thương vậy chắc vui lắm nhỉ?Hai chị em tha hồ chọc ghẹo nhau. Việc em nhờ anh động viên an ủi cô bé tinh nghịch của em thì anh xin chịu thôi, vì anh có biết mô tê gì về cô ta đâu mà bảo …an ủi!!!không khéo làm trò cười cho thiên hạ mà thôi.À có đúng là em ở bon knit không?Có còn bà con gì ở đó không?Có đúng là em chẳng con nhớ gì về quê hương không?Thật sự cho đến giờ phút này anh vẫn nghỉ rằng em “ xạo” cho dzui thôi chứ chẳng phải em đang ở TĐ đâu.Nếu thật sự thì em có thể cho anh email của em ta nói chuyện riêng,vì nói chuyện trên blog chiếm đất của người ta họ chữi cho mấy ông bà này lắm chuyện!!! Nè, anh cũng là người Hảo đức đây nha, cũng gần buôn knit đó.Có ông bạn tên Rcom Bruc làm cán bộ ở đó đấy.Gởi lời chào ông xã nhé cobonbay.
233. LNTĐ | July 11th, 2010 at 10:25
TÂM TÌNH TRƯỚC GIỜ G…
Phút chờ đọi giờ G yên ắng quá
Bao tâm tình đều hướng cả về đây
Nghĩa bạn tình thầy mong đợi bấy lâu nay
Nghe rạo rực tựa như ngày mới lớn !
Kẻ mất ngủ vì mong ngày mau đến
Người suýt soa tiếc rẽ chẳng được về…
Giận vợ hờn chồng nói mãi chẳng chịu nghe
Đành nuốt hận…khóc nhè cho đỡ tức
Có những bạn nhận thư rồi…bức rức
Còn thằng kia, đứa nọ chẳng thư mời
Điện thoại liên hồi…sao lại thiếu tên tôi…?
Thế mới biết niềm vui này lớn quá
Đánh động lòng người còn hơn cả sea games
Bạn bè ơi, thầy cô ơi chan chứa mấy nỗi niềm
Hạnh phúc quá…biết tìm đâu cho thấy
Ngày hội ngộ gần kề…mong được thấy
Mau mau lên…TÌNH NON SẮP GIÀ RỒI…
234. cobongbay | July 11th, 2010 at 16:08
Kinh chao su huynh !!!hom nay su muoi kg ranh nen tra loi tre ,bay io chac su huynh gay KO,,,,,,,KO…?roiphai kg ? bay gio khong3h25″sang o VNcon ben nay moi 21h25 toi thoi!!!nhung gi su huynh su muoi tra loi day..muoi chi nho khi cha muoi chet me muoi co nho gia lang giup do de chon cat.ong gia lang ten la ong mar ram,o gannha sang cua ong thieu ta co day!!!ong thieu ta co co nhung chi rat sinh va nhung anh cung vay!!!nhung muoi kg biet ten,noi chung hoi do muoi con nho wa.nho khi ba me muoi dua di cho hay toi tiem cha gia.nguoi an do den thui ,cuoi ra rang trang boc,,va nho nhu co tiem chup hinh ten (NHÄN)nua phai kgmuoi nho kg ro lam
..luc do chon cat cha muoi xong thi me muoi voi muoi di theo doan nguoi di tang ,ho di dau thi me con muoi di den do
.cuoi cung den tuy hoa.o do mot thoi gian thi me muoi mua ve tau di vo mien nam de tron nan,nhung vi tien bac can kiet nen me muoi phai di lam thue,va bat dau song o sai gon ,nhung khi do ,cung kho song lam co nhieu nguoi bao me muoi soc trang va co ghe di campuchia de sinh song no se tot hon .Nen me muoi moi nghe theo va khi toi soc trang ,toan la nguoi mien kg nencung kho hoa dong lam,nho luc do kg tien me muoi va muoi ta tuc ,o chua kemerhang ngay muoi thi ban tra da o cac ben xenho hay lon,me thi ganh nuoc muong,ngay cho qua ngay,den nam 77 me muoi va muoi co tho ve Phu bonde tim lai mo cha muoi nhung kg tim thay duoc va o lai buon lang 2 ngay sau do la kg tro lai do nua.nha muoi thi bi chay va vo het chi con nhung vien gach nat ma thoitu do me muoi di va kg tro lai nua,,muoi ve VN 1 lan nhungo thanh pho chu kg ve Phu bon tai thoi gian ngan wa
va hoi nhieu nguoi ban muoi kg biet phu bon o dau ca
luc di muoi con nho nen kg nho ro lam
con cai ten bong co may cua muoi la nghe me muoi noi la luc mang bau thi mua kho thico bong bay rat nhieu ,khi bong bay tan no nhu mot lang may trang bay lo lung tren bau troi that dep .cha muoi noi neu sinh trai thi dattenmuoi gio ,tai truoc nha cua muoi hoa muoi gio me muoi trong rat depnhung gi ,muoi noi kg da doi ty nao cado la su that
nhung me muoi kg muon muoi giong me ,nen kg nhac den gia dinh cua cha muoi
doi tu cua me ,muoi kg dam hoi nen tu do kg nhac den nua nen muoi chi biet bao nhieu ay thoi
AH!!!su huynh co be tinh nghich bao muoi hoi dum su huynh huynh o hao duc o cho nao?tucong chao xuong buon knit huynh o khuc nao ,huynh co the ta duoc kg??coi thu co be co quen huynh kg?co be bao som tren tu nha ba bon choxuong nha ,ba nam lit toi nha ong chin tuan ,toi nha ong no trang banh uot vaong gia xuong keo don co moi buoi chieu.roi toi nha ba ,cam sau toi nha ong tho ren.huynh nho tra loi cho co be nhe chu kg no vo hoi va geo huynh thi kho do
dia chi email cua muoi :cobongbay82@yahoo.com
xin loi huynh hom nay noi chuyen nhung wen hoi huynh chi nha khoe kg va cac chau khoe kg.cac chau lon chua!!hoi nay co nhin huynh goi lai go tieng viet nhung chua wen nen kho go qua thoi huynh thong cam tam thoi cho muoi hoc thanh thao roi se viet tieng viet sau.Dai dong wa cac su huynh vacac su ty thong cam nha tai dai ca LNTDbao muoi (XAO)nen muoi phai to bay cho dung trang den day .Dung co gian muoi nha!!!sap den ngay hop mat roi chuc cac su huynh va su ty to chuc thanh cong nha!!!!!!bye……tack så mycket,,,,hej då ..ses igen!!!!god natt!!
235. cobongbay | July 11th, 2010 at 16:27
Kinh chao chu Nay Cui !!! nhin hinh chu chup voi co lanh o lasvegas chau thay co lanh giong nhu mot nguoi ma chau nghi mai kg ra.hoi o Ayunpa co lanh o cho nao vay co the cho chau biet duoc kg? chu Nay Cui sang my lau chuaon co lanh cung vay .chau nhan ra co be ,hiep hoa o Auynpa co lam tho may phai hong chu
hom no chau co hoi chu LNTD la tai sao hop mat nhung nguoi ban truoc nam75 con sau nam75 thi kg thay nhac den chu ay bao la de chu tra loi cho chau chau mong chu hoi am nha
chuc cac co chu he sap toi ngay hop mat se thanh cong nha!!!
kinh chao cac co chu CBTN !!!!!!!!bye…….hej då…!!!
236. LNTĐ | July 11th, 2010 at 20:48
Cobongbay thân mến! Huynh xin lỗi vì đã “nghi ngờ” và gợi lại nỗi đau của em.Nhưng có như thế chúng ta mới hiểu nhau và đồng cảm với nhau hơn phải không?Nếu huynh không “kích” thế làm sao em thổ lộ chuyện riêng tư về cuộc đời của em được,và bây giò huynh cũng thấy tự tin hơn khi nói chuyện với em. Cảm ơn em đã tin cậy mà thố lộ hoàn cảnh của gia đình em, điều mà không phải ai cũng cũng có thể làm được.Nghe em kể chuyện thật buồn và tội nghiệp…nhưng chuyện đã qua hãy để cho nó qua, quan trọng là bây giờ em đang có cuộc sống tốt dẹp hãy nâng niu nó.Em bảo là em chẳng nhớ gì nhưng huynh thấy em còn nhớ rất nhiều những hình ảnh xa xưa đó chứ.Huynh đoán không lầm thì hình như ngày xưa nhà em ở gần khu nhà thiếu tá Có, chổ ấy có cái giêng bơm tay củ kỉ bơm lên toàn nước phèn…Nói với cô bé tinh nghịch là nhà anh trước năm 1970 ở đường vào làng buôn rưng ma đoan,gần nhà chị Huệ con bà hai cá, các điều nó kể đều đúng cả, bà 4 chó, bà bảy chữa vẫn còn sống, vợ chồng ông 9 Tuấn qua đời cả rồi, cái lò rèn không còn hoạt động nữa, nói chung khu hảo đức bây giờ thay đổi nhiều lắm,thành phố xá rồi mà.Trường TG và TT sau giải phóng đâu còn nữa nên chỉ hội ngộ HS trước 75 thôi. Thôi huynh đi “ làm cỏ lúa”đây,hẹn thư sau.
237. ĐINH ĐỨC LONG | July 12th, 2010 at 10:22
Gần tới ngày hội ngộ, bỗng dưng nhiều việc thế! Phải cố làm xong rồi còn đi, cố lên Long ơi.
238. temnhemtrinho | July 12th, 2010 at 13:14
Đinh Đức Long bây giờ cũng chẳng khác ngày xưa bao nhiêu. Thưở nhỏ đi học cứ ráng làm cho xong bài vở mới chịu ra sân chơi, đến tuổi tri thiên mệnh vẫn không đổi tính. Hèn gì hồi nhỏ bạn bè đặt tên là Long mót.
Long mót ơi hãy quăng bút xuống, cùng ta đi bắn mặt trời.
239. Nguoi Cheo Reo | July 13th, 2010 at 01:49
Đinh Đức Long ui,
Gắng lên, khắc phục nhiều hơn, để còn đi.
Lỡ mà chưa xong những việc đó để còn kịp đi, thì để dành lại sau khi trở vê thì tiếp tục.
240. ĐINH ĐỨC LONG | July 13th, 2010 at 03:20
Đã liên lạc được với Đinh Công Hưng, có mời anh ấy đi về Phú Bổn mừng ngày hội ngộ. Anh ấy đồng ý Lộc a, nhưng mời tớ đến Cần Giờ chơi một bữa rồi quay lên Sài Gòn đi về Phú Bổn luôn. Hấp dẫn quá phải không? Cần Giờ thì sẵn món ăn miền Biển tươi rói. Nhung khổ quá , tối nay 9Pm ta phải đi Cà Mau, mai làm việc, tối thứ năm mới về đến nhà, sáng thứ sáu đi Cần Giờ, chiều quay lên Sài Gòn đi Phú Bổn. Ra đến Phú Bổn chắc bèo nhèo mất thôi.
Khu Hưng ở lại không có Internet, cho anh ấy địa chỉ trang Web Ayunpa.com nhưng anh ấy chịu thua không xem được.
Hưng vẫn khỏe, vẫn nói cười sảng khoái như ngày nào còn đi học. Ngày xưa anh ấy có chiếc Suzuki 50 phân khối nhưng độ thành hai ống Pô, chạy lòng vòng Phú Bổn : oai lắm.
Ngày ấy: đúng là tuổi thần tiên.
241. temnhemtrinho | July 13th, 2010 at 11:19
Đinh Đức Long thật tài, đã tìm được Hưng heo-ty. Muốn tìm Sơn mắt mèo thì phải liên lạc với gã chăn vịt Hồ Thập Cẩm. Còn không thì liên lạc Huỳnh Tấn Triều vì HTTriều biết Phạm Kim Oanh chị của Sơn mắt mèo ở đâu.
242. cobongbay | July 13th, 2010 at 11:42
Kinh chao su huynh!!!
Su muoi cam on su huynh da tin tuong su muoi.that long ma noi (QUA KHU ;DI VANG )M.da tam cat giu.hai dua con M no noi voi M,kg co( di vang va qua khu) thi lam sao co tuong lai va hien tai duoc nhung minhphai biet dat no vao noi dau va luc nao ?can nghi den va luc nao can cat giu no di?????hay nhin thang den hien tai va tuong lai va phai nam bat nhung gi????minh dang co .M cam thay cac chau noi cung dung .nen tu ngay tui no lon va biet chuyen M cung vui hon nhieu? Tui no hieu M nen hay dong vien M lam.M.cungcam on ong troi cho M mot hanh phuc sau cung va tuoi doi con lai.M cung that tinh cam on su Huynh nhac dn chuyen cu,su huynh noi kg sai nha M ogan may bom nuoc do nhung ba,me M thuong dua M di xuong song lay nuoc va tam cho thoi mai nhat la buoi chieu nhieu tre con nhu M xuong do tam lam,ba thi dao gieng nho de me muc nuoc do vo canh dem v uong va xai.M nho duong xuong song doc cao lam xuong thi duoc ve thi bat ba M cong ve.AH su huynh ,su huynh lam nong vay baygio o ngoairuong con co bong bay kg nhi!!!!! Mnho o lang co mon an ngon lam do la ca soc thu du va ot ,metron rat la ngon .va ca soc mang tuoi voi kien vang nua,that la ngoan M nho mai va nhieu thu khac nua noi la muon chay nuoc mieng luon day????dung cuoi M nha??????
con nho tinh nghich noi voi M su huynh noi dung co phai su huynh o gan nhaong luan ,hue tho ho hien tai kg??nhung bay gio huynh o phu bon thi o khuc nao vay,o nga ba cay soai hay o xombon ,hay o pho huynh co the ta ty co the co be tinh nghichdon duoc su huynh la ai,co be ay co ve nuoc 2 lan ke tung ngay ra di cho den gio.thoi vai dong hn dip khacM senoi them ,chuc su huynh va cac su huynh su ty sap den ngay hop mat chuc cho cac anh chi,vui ve va hanh phuc
AH!!!!!quen co be tinh nghich noi sau mua he 73 cobe ay cung vo hoc mau giao o truong thanh gia do cac so day o gay nha phia sau cac lophoc va duoc o lai do an trua nua noi cho huynh biet,the thoi.thoi M chao tam bit tat ca cac anh chi!!!!!!!!!!!!!!!!
243. giởn như Thật | July 13th, 2010 at 13:08
cobongbay đến đúng đia chỉ rồi nhưng vô nhầm phòng rồi , hẹn gặp tại AI CŨNG QUEN NHAU 3
244. Nguoi CheoReo | July 13th, 2010 at 13:18
Nhóm các Cô bé CoBongBay ui,
Các sư huynh này bi giờ mắt kém rùi , trí óc cũng bị phân tán nhiều rùi, nên đọc chữ Việt không dấu bị quờ quạng lắm.
Các sư muội gắng lên, hứa với các sư huynh một điều được không? Hứa là sẽ khắc phục để lần tới các sư muội sẽ gởi lên blog những tâm tình qua ngôn ngữ Việt có dấu được không?
Huynh NCR
245. BaBy Moi Lon | July 14th, 2010 at 04:49
doc dc nung loi` cac U 4x,5x,6x noi ma` BaBy nge sao ma` cam dong thia, 1 cuoc gap mat sau 40 nam xa cach, chac se rat cam dong, BaBy chac se co nhiu` nc mat va cam xuc trong cuoc gap nay`, chuc cac bac, cac ba`, cac ong, cac thay, cac co ,cac souer, caca cha…………….. co 1 cuoc gap mat mi mang, co the on lai nhung ki niem, thiet la` hay bit may, keke…. OTL
246. cobongbay | July 14th, 2010 at 07:49
Xin loi cac su huynh su ty!!!! Su M di nham ,thoi thong cam cho M nha.Chuc cac anh chi vui ve Ngay hoi ngo sap den.Xin chao tam biet va kg hen ngay tai ngo ……..
Ngan lan xin loi cac anh ,chi nhieu!!!!!
CoBongBay!!!!!
247. giởn như Thật | July 14th, 2010 at 09:08
# 242-245 bị #243-244 ra đòn sợ lộ danh chạy mất dép
Người gì mà chấm thang ( ! ) chấm hỏi ( ? ) loạn xà ngầu , cư dân đất nước Thụy Điển đâu có vậy , có lẻ cư dân đất nước CÀ…LĂM…hay là ECHO…NHÁI
248. temnhemtrinho | July 14th, 2010 at 11:53
Vài kỷ niệm Thăng Tiến
Đinh Công Hưng hồi đi học rất mê nuôi chim. Bữa nọ hắn ra rừng bắt được một ổ chim chớp mào chỉ có trứng chưa có chim con. Hắn nghe lời xúi dại của Phạm Công Lộc kẹp trứng vào nách ấp ngày đêm mong cho nó nở chim. Trời bất dung gian đảng, trong giờ học toán ĐCHưng bị thầy Nguyên kêu lên bảng. Thầy Nguyên thấy hắn cứ kẹp tay vào người nên bắt hắn giơ tay lên cao, thế là mấy cái trứng từ trong nách rớt ra bể đầy sàn. Chẳng biết bây giờ hắn con nuôi mộng ấp chim không ?
Trong giờ học Anh văn Cha Viên dạy: Muốn nhớ cách đánh vần tiếng Anh thì liên kết chữ Anh với vài vật mà mình biết chẳng hạn như chữ “Vietnamese” thì nói thành “Việt Nam mẹ sề”. Cha Viên hỏi cả lớp có trò nào biết một ví dụ khác không ? Lê Lực đứng lên: Thưa cha kẹo “Chocolate” thì có thể gọi là “chó có lác”. Hiến batman la lên: Mày ghẻ đầy mình nhìn đâu cũng thấy ghẻ lác, lác là mày lác đó !”, cả lớp cười ầm.
Từ đó Lê Lực có thêm cái tên mới là Lực lác.
249. Người CheoReo | July 14th, 2010 at 22:50
Thật đúng là CoBongBay. Vừa lấy quạt ra quạt gió thôi mà cũng tạo được gió thổi CoBongBay.
250. COBONGBAY | July 16th, 2010 at 03:48
Kinh den cac su huynh su ty ,hom nay ngay tai ngo truong thanh gia va thang tien chuc cac thay co cung cac sour Hom nay thay tro hop mat vui ve va hanh phuc…!!!!!
chuc ngay tai ngo thanh cong vui ve!
SU MUOI!!!!
COBONGBAY
251. ĐINH ĐỨC LONG | July 16th, 2010 at 04:22
Đinh Công Hưng không đi được, phải trông nhà giúp cho bà con anh em, gia đình họ có con nhỏ đau ốm đang điều trị tại tp HCM; đáng tiếc.
Ta cũng phải bỏ công việc lại mà đi thôi bởi : ” Bao giờ mới có ngày Hội ngộ như thế này nữa?”.
Phạm Công Lộc với Già Hiến chơi khăm Bạn vừa thôi, Lê Lực hiền như Thầy tu.
Sau khi thi tốt nghiệp PTTH tại Bảo Lộc năm 1975, mọi người đều trở về quê, không biết Trần Ngọc Hà bây giờ ở đâu?
252. giởn như Thật | July 16th, 2010 at 13:57
# 250 Đúng là cái đồ dở hơi , viết chử Việt nam không rành mất căn bản lớp vở lòng không biết dấu chấm dấu hỏi hôm nay bày đặt viết chử ” tây ” ( sour ) cũng sai bẻt .
Thôi về đi học rồi hảy vô blog kẻo thiên hạ đọc nhức mắt
253. BTC Hội ngộ TG&TT 2010 | July 19th, 2010 at 05:17
Kính thưa quý cha, quý soeurs, quý thầy cô và các bạn cựu HS Thánh Gia-Thăng tiến vì những lý do không thể về dự ngày hội ngộ .
Ban tổ chức kính báo :
Ngày hội ngộ Thánh gia-Thăng tiến 2010
Tình thầy nghĩa bạn Thánh Gia-Thăng Tiến
Đã thành công mỹ mản vượt trên cả sự mong đợi .
BTC xin cảm ơn tất cả đã giúp đở về mặt tinh thần cũng như vật chất góp phần cùng BTC hoàn thành trọng trách.
Sự thành công ngày Hội ngộ 17.7.2010 là sự thành công chung của tất cả chúng ta , một lần nữa chúng ta hảy CHÚC MỪNG THÀNH CÔNG.
Với một sự kiện dường như trong mơ cũng không thấy như thế nầy nhưng hôm nay đả là hiện thực , bên cạnh sự thành công tất nhiên phải có những sai xót BTC xin sự niệm tình tha thứ, BTC sẻ lắng nghe mọi góp ý kiến hay để BTC rút kinh ngiệm tổ chức lần tiếp theo.
XIN KÍNH CHÀO TẠM BIỆT HẸN ” HỘI NGỘ THÁNH GIA-THĂNG TIẾN 2013 “
254. Người CheoReo | July 19th, 2010 at 17:30
Xin BTC vui lòng cho biết nhân số Thầy Cô và Học Sinh đã tham dự.
Ngoài môn sinh của TT & TG có môn sinh các trường khác không.
255. LNTĐ | July 20th, 2010 at 08:56
Ôi là vui quá vui, ở trên đầu ba bốn cục vui!!!Không có bút mực nào tả nỗi niềm vui ngày hội ngộ THÁNH GIA-THĂNG TIẾN 2010.Tuy còn vài mắc míu nho nhỏ nhưng có thể nói là thành công mĩ mãn. Nhìn những giọt nước nắt,những nụ cười hân hoan của thầy cô bè bạn mà lòng cảm thấy nao nao.bao nhiêu vướng mắc, bao nhiêu nhọc mệt dường như tan biến để nhường chổ cảm xúc lên ngôi. Ân tượng nhất là màn chào hỏi:
- Học trò: Con chào cha…em chào thầy…
- Đáp lại: Chào ông …già!
Ui chu ha, bao nhiêu con người máy chục năm qua không tên không tuổi,không một gìong tin tức,chẳng biết phiêu dạt nơi đâu bổng hiện ra lù lù trước mắt, bất ngờ nối tiếp bất ngờ.Thời gian sao qua nhanh thế hả trời.!!!Kính chúc quí thầy cô và các bạn lên đường bình an,hẹn gặp kì hội ngộ 2013.Uước gì mình có khiếu văn chương như MẸC THỊ…thì mình sẽ viết nhiều,viết hay hơn nữa để diễn đạt hết cảm xúc hi..hi…
256. ĐINH ĐỨC LONG | July 21st, 2010 at 02:49
Thật là vui và cảm động Lộc ạ, Thầy trò và bạn học sau bao năm xa cách nay được gặp nhau: chung một tâm tình, chung một không gian đầy ắp tình cảm; bao kỷ niệm thuở vô tư, hồn nhiên trong ký ức nay ào ạt trở về .
Lớp mình hôm ấy ngoài Lộc và Hưng không về được, những người khác sống, chết nơi nào chẳng ai hay, lớp ta ngồi chưa đủ một bàn Lộc ạ: Lực, Long, Trinh, Thành, R’ ma Hé, H’ Biet . Mọi người đều vui với niềm vui chung và cũng rất hài lòng với cuộc sống riêng .
Long còn được gặp cả các anh chị Huynh trưởng trong Liên đoàn Hùng tâm Dũng chí, các bạn học bên công lập và cả bên Nông Lâm Súc; thật là tuyệt vời: bao lo toan, vất vả của cuộc sống đời thường đã lui lại nhường chỗ cho hạnh phúc của thuở học trò.
Xin chân thành cám ơn quý vị cố vấn, các vị mạnh thường quân, anh chị em trong Ban tổ chức và đặc biệt là người khai sinh và nuôi dưỡng trang Web: AYUNPA.COM đã giúp mọi người được gần nhau hơn.
Năm 2013, hy vọng còn được gặp mọi người trong trạng thái vui tươi và khỏe mạnh, năm 2013 Lộc sẽ về chứ?
257. temnhemtrinho | July 22nd, 2010 at 08:40
Cũng muốn lắm chứ.
258. LNTĐ | July 22nd, 2010 at 10:00
Ngày hội ngộ qua đi trong nước mắt
Trong buồn thương, trong đổ vỡ chia ly
Gặp nhau chi, sao chưa nói được gì
Mà đã vội chia xa ngoài diệu vợi
Cố nhân ơi, bao nhiêu ngày mong đợi
Nghĩa bạn Tình thầy ngắn ngủi thế thôi sao ???
Nắm tay nhau nghe mắt ngấn lệ trào
Lời đưa tiễn cấu cào từng đoạn ruột
Kẻ ở người đi bốn phương trời biền biệt
Biết đến bao giờ mới lại gặp nhau đây
Người ra đi bay theo những áng mây
Kẻ ở lại gặm nỗi sầu hóa đá
Viết tặng ai đôi giòng thơ biếc lá
Để nhắc lòng đừng xanh lá bạc vôi…
259. LNTĐ | July 22nd, 2010 at 11:28
Thân mến gởi đến Cobongbay Thụy điển.
Cả tuần nay bận HỘI NGỘ nên không có giờ sờ đến chuột.Nay xong việc rồi lên đây nói
Chuyện tào lao với muội một lát cho dzui. Huynh thấy tội nghiệp muội quá, bị các sư huynh ăn hiếp quá trời.Không sao đâu các huynh ấy đùa đấy, đừng tự ái nha. Cư dân mạng mà tự ái là hỏng đó.Bây giờ huynh sẽ lần lượt trả lời các câu hỏi của muội đây.Cỏ bông bay bây giờ vẫn còn nhưng không nhiều như ngày xưa vì luân canh không cho đất nghỉ nên bông bay không còn chổ để chen chân.Còn huynh đúng là ở gần nhà ông ba Luận và ông Huệ thợ hồ, sau chuyển lên ở gần nhà thờ sau trường Thánh gia.Hiện nay về làm nông ở Dinh điền.Tín lập. Có một người lúc nhỏ tên là Sọc chị cùng lứa tuổi với muội,nhờ huynh hỏi muội có nhớ chị ta không và muội là con ai để chị xem thử có quen không vì chị ta cũng là dân Hảo đức.Nghe muội kể chuyện cà sốc đu đủ kiến vàng huynh cũng thấy chảy nước miếng luôn đây chớ nói chi muội xa quê hương đã lâu.Những cái ấy chính là QH đó, nó giúp ta không quên nguồn cội.À tiện thể báo tin vui cho muội biết là ngày họp mặt Tình thầy nghĩa bạn thành công tốt đẹp.Thôi, thư dài quá rồi hẹn khi khác vì nói dài quá các lão ấy bảo dở hơi, hâm tỉ độ thì xấu hổ chết.Mà muội cố gắng cải tiến viết chữ Việt có dấu đi và đừng có chấm than, chấm hỏi loạn xà ngầu như vậy nữa nhé.Cố gắng ôn lại ngữ pháp kẻo các huynh khó tính rầy la, buồn lắm.Chào tạm biệt.
260. ayunpa.com | July 25th, 2010 at 11:22
CÁO PHÓ
Xin vô cùng thương tiếc báo tin:
Nick name LNTĐ còn gọi là HAI LÚA, nay đã vĩnh viễn ra đi không hẹn ngày trở lại vì
bởi hắn đã quá chán ngán chuyện hơn thua, chuyện khôn dại, chuyện nhân tình thế thái
nơi cõi đời trần trụi này lắm rồi. Ai còn nhớ đến hắn thì xin niệm câu thần chú “khôn cũng chết, dại cũng chết, biết thì sống…úm ba la” thế là hắn sẽ hiện ra ngay cho để mà sỉ vả cái tội “ĐIẾC KHÔNG SỢ SÚNG, ĐÃ CHÊT MÀ CÒN LÁO”
Nay kính cáo.
261. NTT207 | July 26th, 2010 at 06:22
CHO BẠN CHO TÔI
thế rôi ngày mong đợi cũng đên
Môt ngay trong chug ta không thể nao quên
TÌNH THẦY NGHĨA BẠN sao thân thương quá
còn lại trong ta như một giấc mơ .MÀ không ai dam nghĩ đên sẽ có ngay nầy .cuộc hội nghộ hay cuộc vui nào cũng phai qua đi
vơi nụ cươi đong đầynươc măt .nhưng bàn tay xiêt chặc không muốn rời xa
nhưng mỗi ngươi trong ta đều co gia đình va bổn phận .phai trở về cuôc sống mưu sinh
BẠN THÂN YÊU ƠI .cho dù trên đường đơi vạn dăm .ai đi ngược về xuôi .hay bên kia vòng trái đât
xin hãy nhớ thật nhiều vê VÙNG ĐÂT XA XÔI MÔT NƠI AI ĐÃ ĐÊN KHÔNG THỂ NÀO QUÊN
AYUNPA YÊU DẤU
THÂN THƯƠNG
262. Nguyễn Khắc An | July 26th, 2010 at 10:53
Ngày hội ngộ tình thầy-nghĩa bạn THĂNG TIẾN-THÁNH GIA đã qua hơn một tuần rồi. Dư âm đầy ắp cảm xúc đó vẫn còn đọng lại nơi mình.Vì không thường xuyên lên mạng,nhưng mình xin được góp ba câu dăm chữ làm làn gió nhẹ thổi vào cho vui cùng với mọi người. Có gì sai sót,mong quý vị bỏ quá cho nha !
Xin tự giới thiệu, mình là Nguyễn Khắc An, học sinh từ lớp 1 đến lớp 5 ở trường Thánh Gia,rồi học lớp 6 trường Thăng Tiến niên khóa 69-70 khi trường mới mở(Anh chị em ruột của mình cũng là những học sinh của hai trường TG và TT). Sau đó mình đi học ở Kon tum cho đến năm 75.
Do không học liên tục các lớp tiếp theo ở Thăng Tiến, nên những kỷ niệm sâu đậm về tuổi học trò cũng không có là bao. Tuy thế, mình vẫn rất cảm động khi nhận được thư mời ngày hội ngộ. Thật là một niềm vui cho cả thầy và trò sau gần nửa đời người được gặp nhau tay bắt mặt mừng,rưng rưng nước mắt để ôn lại một thời đã qua.
Tự đáy lòng, mình thán phục và cảm ơn về công sức của những người, bằng cách này hay cách khác, đã sát cánh bên nhau vun đắp và tổ chức suông sẻ ngày hội ngộ tình thầy-nghĩa bạn TG-TT vừa qua.Mình rất mong có thời gian vào blog TG-TT thêm lá, thêm hoa cho có bạn có bè. Chào thân ái.
263. ayunpa.com | July 26th, 2010 at 19:41
Chào các bạn! Mình cũng là một cựu HS Thánh gia-Thăng tiến đây.Ngày HN vừa qua mình chẳng có thư mời, nghe bạn bè rủ mình đến dự và cũng đươc tròng cho chiếc áo TTNB, thấy gai gai sống lưng. Qúa cảm động và quá sức tưởng tượng của mình, thật qui mô và hoành tráng.Năm nay mình 60 tuổi rồi, cảm ơn các bạn đã cho mình một ngày trong đời có ý nghĩa.Cho mình tham gia blog này với nghe…xin chào.
264. PQL | July 26th, 2010 at 23:09
Nhân ngày họp mặt 17/7/2010 vừa qua và cũng là lần đầu tiên trở lại thị trấn sau nhiều năm xa cách . Người viết xin dành một vài cảm nghĩ riêng đến những bạn đang cư ngụ tại thị trấn và những bạn đã có một thời lớn lên và để lại vết chân ở vùng đất đó .
Một biến cố
Khi mùa Xuân đi qua,mùa Hạ sẽ tới .
Nhiều mùa Hạ đã qua đi từ khi cơn lốc thời cuộc chuyển biến và hoàn toàn kết thúc 35 năm trước đây . Có thể nói 35 năm gần như nữa đường tuổi thọ của một đời người và khi ôn lại thời cuộc vào lúc đó chiến tranh dường như đã quá mệt mỏi theo nhiều năm tháng và sự sinh hoạt thường nhật đã mất đi một trạng thái bình thường như cơn đau đang bắt đầu chuyển cử . Sự hỗn loạn di tản khởi sinh khi người thành thị và thôn quê trốn chạy bằng nhiều phương tiện khác nhau như điểm báo rằng cơn đau đã chuyển qua thời đoạn hấp hối và không lâu sau đó như một bệnh nhân quằn quại trong giờ phút cuối hy vọng vào một thần dược để có thể kéo dài thêm sự sống .Nhưng rồi phận số như đã an bài theo vận kiếp và bệnh nhân không thể vượt qua bước chân thần chết tạo ra một biến cố theo sự tiền định và xếp đặt bởi những nhà ” điều khiển ” chiến tranh . Một biến cố đã xảy ra và chiến tranh đã được xóa tan trên quê hương mình. .
Một thị trấn
Một thị trấn quá nhỏ mang nhiều tên khác nhau Hậu Bổn, Phú Bổn , Cheo Reo nhưng chẳng nhiều người biết đến nếu không có một sự triệt thoái cùng thời điểm với nhiều thành phố phụ cận .Những nhà chiến lược quân sự 35 năm trước đây đã chọn thị trấn nhỏ này như một giao điểm để di chuyển những con người khổ nạn của chiến tranh xuyên qua ” thoát lộ ” liên tỉnh lộ 7 thời bấy giờ .Đồng thời cũng có nhiều nhà quân sử song phương đã viết nhiều về thoát lộ và thị trấn này sau những ngày tháng chiến tranh tàn cuộc . Có nhiều người đã than khóc về số phận thị trấn này , một thị trấn hiền hòa đã phải đón nhận những khổ đau chiến tranh trong những ngày tháng cuối cùng từ những đoàn người khổ nạn lũ lượt băng qua những con đường giãy phố của thị trấn . Nhưng hôm nay khi trở về nét hiền hòa thị trấn đã hối phục như xưa , vẫn những con đường phố củ với những căn nhà đổi chủ . Những đồng ruộng vòng đai thị trấn vẫn còn tỏa mùi vị thôn quê như thưở năm nào . Dấu vết và di tích chiến tranh đã hầu như mất hẳn trong những lần tản bộ trong lòng thị trấn và những lần xe ” ôm ” cùng bạn cũ . Thị trấn vẫn còn tồn tại , vẫn còn sinh lực thu hút tình người và vẫn còn sức quyến rũ mời gọi những người xưa trở lại .
Một đám trẻ
Đám trẻ ngày xưa , hôm nay đã trở nên những ” lão thành ” thị trấn . Tình cảm có phần đầm ấm và thân thiện hơn trong những lần giao tiếp . Những gưong mặt năm xưa đã thay đổi nhiều theo ngày tháng . Đám trẻ ngày xưa đó tuổi thơ đã mất đi một phần nào theo ảnh hưởng thời cuộc , vẫn tiếp tục chọn thị trấn như một nơi an sinh cố định từ sau biến cố .Đám trẻ đó đã trưởng thành trong gian khổ , thành công trong nghịch cảnh , hy sinh tận lực vun trồng cho một thế hệ tiếp nối . Đám trẻ đã bước qua 35 năm quãng đường của một thế hệ , dài quả đủ để đo lường bản chất của một tình người sau nhiều thăng trầm cuộc sống . Nhan sắc đã phai , dáng vóc tiều tụy có phần hiện rõ nhưng tình cảm lòng người vẫn còn chất chứa qua những lần giao thiệp . Xin thành thật cám ơn ” đám trẻ ” ngày xưa của thị trấn về tình cảm thân thương vẫn còn tồn tại sau nhiều năm tháng trôi nhanh theo biến chuyển giòng đời , đã đón nhận những người bạn tha phương trong tình bằng hữu thân thiết , biểu lộ cho nhau những cử chỉ thân tình . Giữa xã hội xa hoa phù phiếm này rất khó có thể tìm được những điểm trên bất cứ vùng đất nào nhưng ta vẫn có thể tìm được từ những đám trẻ ngày xưa của một thị trấn thân yêu .
Một ngày hội ngộ
Một biến cố , một thị trấn và một đám trẻ đã dẫn đến ngày hội ngộ vừa qua trong một ý nghĩa TÌNH THẦY NGHĨA BẠN .
Một biến cố đã tạo ra sự phân ly chia cách tình thầy trò và bạn hữu . Một thị trấn thân yêu đã lưu giữ nét hiền hòa trìu mến . Một đám trẻ mang nặng tình người ………… đề rồi ta có thể dùng hai câu thơ dưới đây để nói về tình cảm tâm tư của đám trẻ ngày xưa của thị trấn
Tầm thường nhất dạng song tiền nguyệt
Tái hữu mai hoa tiện bất đồng
Dưới ánh trăng cửa sổ nào cũng giống nhau nhưng nếu một cành hoa mai được đặt dưới một cửa sổ thì cảnh tứ sẽ khác thường.
Ngày hội ngộ vừa qua các Thầy Cô và bạn hữu đã đặt rất nhiều cành hoa mai dưới cửa sổ hội ngộ và ngày hội ngộ đó đã trở nên khác thường hơn nhiều hội ngộ khác và cũng thật rất đầy ý nghĩa .
Những cành hoa mai của sự nhiệt tình tất cả anh chị em trong BTC
Nhửng cành hoa mai từ các Thầy Cô vãn còn lòng ưu ái cho tất cả học trò.
Những cành hoa mai trong tình cảm thân thiện của những cựu bạn học sắc tộcđiạ phương và thị trấn
Những cành hoa mai từ những các bạn xa trở về trong tình Thầy , nghĩa bạn , thương quê
Những cành hoa mai đóng góp tinh thần lẫn vật chất từ tất cả Thầy Cô , bạn hữu gần xa tham dự cũng như vắng mặt đã làm cho ngày hội ngộ thành công tốt đẹp .
Chúng ta hãy tiêp tục vun trồng và duy trì những cành hoa mai này để đặt dưới cửa sổ hội ngộ vào những lần kế tiếp .
PQL
265. NTT207 | July 27th, 2010 at 07:45
TRƯƠC TIÊN EM XIN CHÀO ANH
TUY em chưa một lần gặp anh và chỉ đọc những comment của anh rất nhiều
THÂT TUYÊT VỜI khi đọc đên comment 154 của anh thế là bao lo toan mệt mỏi về ngày hội ngộ không còn nữa .à mình đã có môt ngừi anh ở nợi rât xa ủng hộ về măt tinh thần
như môt liều thuốc thần dược anh ạ và giờ đây moi viêc đã hoàn tất .thành công hơn sự mong đợi của tất cả mọi người
anh hay cùng chia vui với ntt anh nhé
em chào anh
ntt207
266. NTT207 | July 27th, 2010 at 08:05
đât quê tôi hiền hòa mến khách
biết bao người đến phải dừng chân
tuy bé nhỏ nhưng tình người chan chứa
áo một màu xanh lá mạ non
chiều buông xuống môt chân trời tím ngắt
một màu hồng vách đá cạnh dòng sông
dòng sông ba trôi mải vẩn không ngừng
mang tâm sự người ra đi viển xứ
bao thăng trầm ngày tháng trĩu tâm tư
mong đợi mãi một ngày quay trở lại
để tìm về kỉ miệm dấu chân xưa
con đường đi bao lối rẽ vẫn chờ
như người mẹ chờ mong con năm tháng
mau tìm về hồi ức tuổi thơ ngây
bao năm tháng bôn ba nơi đât khách
nay tìm về với đất mẹ yêu thương
267. dvs | July 27th, 2010 at 10:47
truớc tiên xin kính cháo các AYUNBLOG .sau nữa mình gởi lời cam ơn đến ban tổ chức đã tạo cho tất cả mọi AYUNFRIEND có cơ hội duợc gặp gỡ sau nhiều năm xa cách mình kô biết nói gi chỉ chúc BTC ngày hội TG&TT cúng tất cà mọi AYUNFRIEND sức khỏe ,đoàn kết va yêu thuơng.
riêng chúc a ĐÀO&k KHANH có sức khỏe tốt và lòng nhiệt tình mãi mãi
268. NTT207 | July 28th, 2010 at 03:40
EM XIN CẢM ƠN ANH tremnhemtrinho
vieetf lơi cảm ơn mả em vô ý không ghi tên anh
mong anh thông cam bỏ qua nhé
chào anh ntt207
269. PQL | July 29th, 2010 at 23:07
Một vài kỷ niệm ở thị trấn xưa
Một vài ngày trở lại thăm một thị trấn nơi mà đã có lần gã lớn lên tại đó . Chiến tranh kết thúc gã chưa bao giờ có lần trở lại . Đi lang thang giữa lòng phố vào một vài buổi sáng như muốn tìm lại những kỷ niệm trên những đường phố năm xưa có lần gã rảo bước đến trường hay nơi sinh hoạt ngoài giờ giấc học đường . Dáng đi bỡ ngỡ và quờ quạng như một kẻ say muốn tìm một hè phố để tạm ngồi xuống . Dáng đi của một người lạ , dáng đi ngẩn ngơ như một kẻ tứ cố vô thân . Dáng đi vô định hướng và trầm lặng qua một vài dãy phố và rồi gã đã dừng lại khi có người gọi tên gã . Trao đổi một vài câu đối thoại gã tiếp tục rảo bước như muốn tìm những gì chưa tìm kiếm được dọc theo giãy phố . Cuối cùng gã đã toại nguyện và trở lại nơi căn phòng tạm trú .
Con người của gã đôi lúc âm thầm thật khó hiểu . Thế hệ gã dường như chẳng còn muốn nhìn và đếm lịch để tính thời gian ngày tháng .Gã rời thị trấn này khi còn là một đứa trẻ trong một biến cố . Thời gian trôi nhanh như những cánh chim bay nhanh qua những cánh đồng cỏ lúa . Tuổi trẻ của gã đã bước qua những vòm cỏ non, một con sông và những khu rừng vòng đai thị trấn năm xưa . Gã trở về như muốn tìm lại những người xưa đã có thời chia xẻ những kỷ niệm thân yêu tuổi thơ .
Ngày mai sẽ gặp lại nhiều người gã từng tìm kiếm một vài thập niên nay . Những người này đã có thời lưu lại nhiều kỷ niệm về tuổi thơ gã ở thị trấn này . Gã vẫn trầm tư mặc tưởng không lộ nét vui buồn , lang thang tản bộ tới thánh đường mở đầu ngày hội ngộ dọc theo khoảng đường ngắn gã đã nhiều lần đi qua một vài thập niên trước đây .Trong hai ngày ngắn ngủi kế tiếp gã phải từ giã thị trấn này , những người thân yêu năm xưa , những kỷ niệm thiếu thời và tình cảm một người tha phương viễn xứ vẫn chưa được đền đáp đầy đủ từng người gã muốn gặp .
Chiều nay gã phải rời thị trấn theo như lịch trình đã ấn định .Những lời từ giã tiễn đưa từ những người gã mong mỏi gặp lại từ nhiều năm qua đã làm gã bộc lộ thêm luyến tiếc. Cuộc đời gã có thể nói chưa hề có một nơi định cư vĩnh viễn lâu dài trong cuộc sống tha phưong . Gã đến rồi đi trong một khoảng thời gian ngắn không hoạch định . Tiễn đưa đối với gã như một món ăn thường nhật trong suốt quãng đường mấy thập niên qua trên những thành phố Bắc Mỹ .
À ! Một người bạn cùng lớp tình nguyện tiễn đưa gã một tuyến đường dài tới một điểm khởi hành trở về nhà .Trên tuyến đường đó gã đã mãn nguyện rất nhiều về ngày hội ngộ và cảm mến những người gã muốn gặp lại từ nhiều thập niên qua .
270. NTT207 | July 30th, 2010 at 03:50
ngày mai lại thêm môt ngươi bạn nữ rời xa quê hương để trở lại cuôc sông phía bên kia bờ đài dương .này môt cũng là ngày người bạn cuối cùng đã về từ môt nơi rât xa cũng phải chia tay .
không có gì vui băng khi HỘI NGỘ MÀ CŨNG CO GÌ BUỒN BĂNG LUC TIỄN ĐƯA
nhưng câu chào lơi tạm biêt sao nghe đau lòng quá
NHƠN thì nói bây giờ mới thấy buồn
các bạn ơi thân thương quá .lưu luyến quá nhưng cũng đành chta tay
vì mỗi người trong chúng ta ai cũng co gia đinh và bổn phận .
tôi viêt những lơi nầy hình như tôi đang khóc thì đúng hơn .rât tiếc tôi không tiên các bạn nơi phi trường đươc.nhưng tình cảm cửa tôi dành cho các bạn thât chân thành mong các bạn hiểu cho
HAI CÂU HÁT TẠM BIÊT CÁC BẠN NHÉ VÀ HẸN GĂP LẠI MÔT NGÀY RÂT GÂN TRÊN MẢNH ĐẤT QUÊ HƯƠNG
giờ đây phút chia tay bạn ơi vui ra đi
gian khổ ta không hề nguy khó ta không sờn giơ đây cách xa
thân thương
271. BTC Hội ngộ TG&TT 2010 | July 30th, 2010 at 05:50
THÔNG BÁO
Các bạn cần DVD hội ngộ TG&TT 2010 để lưu giữ những hình ảnh vô giá tràn đầy kỷ niệm ( gồm 3 đĩa )
Xin liên hệ Nguyễn thị Tánh , các bạn ở xa xin liên lạc qua điện thoại 0987151957 , cho biết địa chỉ rỏ ràng chúng tôi gởi qua đường bưu điện .
272. NTT207 | July 30th, 2010 at 06:40
PHỐ NHỎ ,
GÓC phố xưa trở thành nơi hẹn ước
bao mái đầu từ lúc tuổi còn thơ
khi chia tay không môt lời tiễn biệt
luc quay về gần bốn chục thập niên
tóc điểm màu bởi ngày tháng bôn ba
nào ai biết nơi đây ta gặp lại
thật ngỡ ngàn nhớ nhớ quên quên
ta gọi mãi tên ai trong tiềm thức
để tìm về những dấu yêu xưa
ngồi ôn lại ngày xa xa ấy
À đúng rồi bạn trốn học đi chơi
ta gọi mãi bạn không thèm quay lại
nên phải lừa mai có phát quà đây
và thế rồi ngày mai đến lớp
thấy bạn ngồi ngay ngắn khoanh tay
cô không đánh cô cười trêu bạn
nghe có quà đi học phải không
ÔN lại mãi khi nào cho hết chuyện
tuổi học trò đẹp quá ai ơi
ghi nhớ mai ngày còn thơ ấy
hãy tìm về phố nhỏ thân yêu
BÀI NẦY MÌNH TĂNG BẠN NHƠN
thân ái
273. NTT207 | July 31st, 2010 at 08:08
Bước chân người lảng tử
đang phiêu bat năm châu
hơn phần ba thế kỷ
toc đã điểm hai màu
nay tìm về chốn cũ
trở lại mái trường xưa
nơi đầu tiên cắp sách
lớp vỡ lòng ê a
giờ sao xa lạ quá
những hàng dừa sau lớp
sao không thấy chúng đâu
vườn mãng cầu năm ấy
nơi nghịch ngợm trốn tìm
cây kơ nia bên lớp
những hạt vàng rungl rơi
giờ ra chơi nhặt hạt
đâp rầm rì bên song
tuổi thơ ôi đẹp quá
giờ biết tìm nơi đâu
biêt bao lần trốn học
đi hái trái sim rừng
biêt bao là nỗi nhớ
chợt hiện về trong ta
bươc chân ta dừng lại
nhìn mái trường thân yêu
nơi mỗi ngày ta đến
cùng bạn bè thầy cô
xin môt lần trở lại
dù chỉ một lần thôi
VIẾT CHO NGƯỜI lảng TỬ
THÂN TẶNG
274. BTC Hội ngộ TG&TT 2010 | July 31st, 2010 at 12:25
SAU KHI BTC HỘI NGỘ 2010 CÓ LỜI CHÀO TẠM BIỆT HẸN GẶP LẠI 2013 , BTC HỘI NGỘ 2010 NHẬN ĐƯỢC NHIỀU Ý KIẾN PHẢN HỒI NÊN ” HẸN GẶP LẠI 2012 ” VÌ QUỸ THỜI GIAN KHÔNG CÒN BAO NHIÊU NỮA….
BTC HỘI NGỘ 2010 NÊU LÊN ĐÂY ĐỂ CHÚNG TA RỘNG ĐƯỜNG ĐÓNG GÓP Ý KIẾN.
275. giởn như thật | July 31st, 2010 at 12:33
Xin những người có trách nhiệm cho biết tiền quỹ xử dụng vào những mục đích gì ??? trong tương lai
276. Truong Duc Nhon | July 31st, 2010 at 21:50
Tren duong ve USA.
Dang cho may bay o phi truong Taipei.
Cam on tat ca cac Cha,thay ,co cac ban da gap trong bua hop mat Thang Tien.
Hen gap lai.
Truong duc nhon
277. Tran Thi Xuan | July 31st, 2010 at 21:55
Dear all !!!
Tôi đã cách xa Ayumpa từ 1982, không nghĩ mình còn cơ hội gặp lại bạn bè nữa. Tôi rất vui vì bạn bè vẫn còn nhớ và nhận ra mình trong dịp hội ngộ vừa rồi. Mặc dù sức khoẻ không cho phép tôi tham dự đầy đủ chương trình hội ngộ cùng các bạn nhưng tôi rất hạnh phúc vì mình đã được sống lại cùng quá khứ.
Khi chia tay Ayumpa và những người bạn thân thiết trong tôi có suy nghĩ:
Và tất cả bây giờ là kỷ niệm
Xin cảm ơn nỗi buồn cảm ơn cả niềm vui
Biết thế nào cuối cùng rồi vẫn nhớ
Nên tôi cầm khát vọng để chia tay!
Tôi không có điều kiện để lướt web cùng các bạn nên đã nhờ con gái chuyển dòng tâm sự này.
Thank you & best regards
Xuân
278. Nay Cui | August 1st, 2010 at 10:36
Chào các bạn !
Hiện mình đang đừng chân ở Taipei trên con đường trở về nhà. Xin cám ơn tất cả, xin cám ơn mãnh đất đã nuôi dưỡng tôi ngày mới lớn !
279. NTT207 | August 1st, 2010 at 11:15
về đên nơi nhớ email nhé . chúc bạn mọi điều may mắn và tốt đẹp nhất đến với bạn
TẠM BIỆT VÀ HẸN GẶP LẠI
THÂN ÁI
NTT207
280. TONA | August 1st, 2010 at 22:39
TONA đang làm người đưa đường nữa đây !
Bây giờ khởi hành từ AyunPa đi Lâm Đồng :
Chiều nay đến nhà thăm và chia tay cha Thanh , sáng mai đến giáo xứ Đà Loan thăm cha Nguyên , chiều mai lên Đà lạt họp mặt “mini” tại nhà Hải bầu , sáng hôm sau tiếp tục đi Đồng Nai thăm cha Đại , thầy Hoàng và các bạn ở Đồng Nai..
Thăm hỏi xong cả nhóm hành trình QL 1 về lại AyunPa , nếu tình hình thời tiết không ” lạnh túi ” sẽ đi xuống miền tây rồi về .
Xin chào , hẹn sẻ tường thuật lại chuyện hậu hội ngộ
Riêng chuyện hành trình lên non xuống bể ” ăn bụi, đi bụi , ngủ bụi ” của ƠI H’UYÊN (TONA) , AMA LIÊM (NAY CUI) , AMA…..(NHƠN)
TONA định ghi lại blog nhưng để dành cho Nhơn&Lợi ghi lại .
281. CBB | August 2nd, 2010 at 10:30
Kính chào sư huynh LNTD
Lâu nay M không rảnh nên kg,vô mạng,xin lổi ,sư huynh nói vậy thì M cảm ơn nhưng,M kg biết sọc chị là ai cả,M có hỏi cô bé tinh nghịch nó cũng chẳng biết
Nó là con ông triệu thợ mọc o gần nha ông sĩ kề nhà ông ba lô ấy,và cạnh nhà ông dư chẵn(chẫn nhạn)trước 75 sau giải phóng thì về quê sống luôn cho đến giờ ,thỉnh thoảng có lên ayunpa chơi nên nó chỉ nhớ tý thôi,vài dòng gởi đến cho sư huynh ,mong các anh chị thông cảm ,nghe huynh nói ngày hội ngộ thành công tốt đẹp ,vậy thì M xin chúc mừng các anh chị nhiều nha .M chúc các anh chị luôn luôn hạnh phúc và vui vẽ
chào tạm biệt CỎ BÔNG BAY kính bút
282. temnhemtrinho | August 3rd, 2010 at 11:22
Chúc mừng BTC đã lo cho ngày họp mặt thành công mỹ mãn. Cám ơn NTT207 đã dành chút thì giờ cho lão già gần đất xa trời này.
283. Nguyễn đức Lân | August 4th, 2010 at 11:45
TÔI ĐI DỰ HỘI NGỘ THÁNH GIA- THĂNG TIẾN
TÌNH THÀY NGHĨA BẠN
AYUNPA 17.7.2010
Theo dự kiến , ngày 15.7.2010 cha Vượng và tôi sẽ bay lên Pleiku . Cha ở Thị Nghè, Sài Gòn, tôi ở Biên Hòa , Đồng Nai. Máy bay sẽ cất cánh lúc 17g55.
Tôi đặt chương trình , từ Biên Hòa sẽ khởi hành lúc 15g đi Sài gòn, đến Thị Nghè rồi cha con cùng ra phi trường Tân Sơn Nhất bay đi Pleiku( đi trước giờ bay 3 giờ, đoạn đường Biên Hòa –Sài gòn là 30 cây số).
Nhưng ngay từ buổi trưa trời đã mưa như trút nước,đang cơn bão số 1.Tôi đón xe buýt đi Sài gòn lúc 15 giờ. Qua cầu Đồng Nai, trời vẫn âm u, bắt đầu kẹt xe. Trời hiu hiu gió, se lạnh, nhưng lòng tôi nôn nao như lửa đốt. Liên tục cha Vượng điện thoại , hỏi tôi đi tới đâu.
Xe buýt kẹt, tôi bỏ xe buýt , đi xe ôm. Đến gần Thủ Đức , đường xá ngập nước như ruộng. Áo trong quần, giầy tây, nhưng tôi phải xuống đẩy xe ôm lõm bõm , nhếch nhác như một người nông phu chính hiệu.Qua Thủ Đức , tôi quyết định đi thẳng ra Tân Sơn Nhất, không ghé Thị Nghè nữa, nhưng người lái xe ôm không rành đường đi TSN, tôi đành nhẩy taxi. Taxi đi được một đoạn, đến đường Hoàng văn Thụ lại kẹt xe, xe nhích từng chút từng chút.Nóng ruột quá, tôi lại nhảy xe ôm. Chàng trai lái xe ôm này là người Sài gòn , rất rành đường. Anh ta chở tôi luồn lách qua nhiều ngõ hẻm để tránh kẹt xe, anh ta chạy với vận tốc siêu tốc. Nhưng đến TSN cũng vừa lúc máy bay cất cánh, đúng 17g55. Tôi tưởng mình sẽ đóng phim như những diễn viên Hàn Quốc, thường gặp người yêu vào những giây phút cuối , trước khi máy bay cất cánh.Nhưng không, tôi đã rớt lại.
Tôi đành xin đổi vé đi ngày hôm sau, 16.7, nhưng quầy vé báo là ngày 16 hết vé.Có thể đăng ký ngày 17. Nhưng nếu đi ngày 17 , thì lỡ hẹn rồi , vì sáng 17 cuộc họp mặt Thánh Gia- Thăng Tiến đã bắt đầu rồi, tối mới lên Pleiku thì còn gì.
Người bán vé đề nghị sáng 16 ra đăng ký , nếu có vé nào trống thì thế vào, nhưng hy vọng cũng rất mong manh. Tôi thực sự buồn ghê gớm vì cha Vượng đã bay rồi,nếu tối 16 tôi có bay lên Pleiku thì cũng hơi trễ , chắc cha Vượng phải vào Phú Bổn từ chiều 16 rồi.
Cuối cùng , tôi quyết định đi xe đò. Ra bến xe Miền Đông , vé đi Phú Bổn và Pleiku đều hết , chỉ còn vé đi Daklak. Lại buồn. Cuối cùng phải gọi lên dì Hiền ở Pleiku liên hệ với nhà xe Sáu Lý, nhờ gởi xe khác, vì xe Sáu Lý đả rời bến cách đây nửa giờ.
Cuối cùng chuyến bay đêm từ 8g tối đến 8g sáng đã đưa tôi tới phố núi Pleiku và lòng tôi òa vỡ niềm vui, vì ngày mai 17 chắc chắn tôi sẽ gặp lại trường xưa , trò cũ. Chỉ một ý nghĩ đó thôi đã làm tôi ngây ngất , quên mọi mệt mỏi ,ưu tư.
Chiều 16 cha Vượng và tôi vào Phú Bổn. Tối đó và ngày 17 cha con tôi gặp lại bao khuôn mặt thân thương . Rất nhiều khuôn mặt , nếu không khai báo lý lịch thì không thể nhận ra được, vì nếp thời gian quá hằn sâu. Nhưng ai cũng phấn khởi vui vẻ” mừng như bão cát quay cuồng”. Nhất là cha Vượng, qua những trao đổi , chia sẻ của các học trò năm xưa, cha đã thấy được những hạt giống văn hóa và đạo đức cha gieo trồng năm xưa, giờ đã sinh hoa kết trái 30, 50 hoặc 100. Cha mừng rỡ, phấn khởi đến độ ,dầu đứng, ngồi suốt chiều 16 và cả ngày 17 như vậy mà cha không hề mệt, cha bảo niềm vui đã lấn lướt mệt mỏi ( cha vốn có bệnh gout,rất đau nhức khi đứng lâu hoặc đi lại nhiều),Đến ngày 18 cha về Kontum thì cơn bệnh quay lại hành hạ cha, cha đau suốt buổi chiều và suốt đêm không ngủ được.
Tuy nhiên suốt con đương từ Phú Bổn về Pleiku rồi từ Pkeiku đi Kontum, cha Vượng, cha Sơn và tôi vẫn tiếp tục sôi nổi trao đổi về những kỷ niệm xưa, về buổi hội ngộ Tình Thày Nghĩa Bạn hôm qua, như muốn kéo dài mãi niềm vui quý hiếm này. Cha thực sự phấn khởi như cha đã đòi “ Trả lại tôi là tuổi trẻ mênh mông…”
Chiều thứ Hai 19.7 cha và tôi trở lại Pleiku. Tối 19 tôi bay về Sài gòn, cha còn ở lại đến ngày 22.7.
Ngày xưa còn đi học , có thể ta đã phải làm văn ,bình luận:
“Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi,
mà khó vì lòng người ngại núi , e sông”
( Nguyễn bá Học).
Ngày nay ta bình luận chính trong cuộc sống.
Chuyến bay một giờ , chuyến đi một đêm.Hay như tất cả các bạn, nhất là Ban tổ chức đã phải sắp xếp, hội họp, bàn thảo cả một thời gian dài , trước cả nhiều năm, nhiều tháng. Khó khăn nhiều phía , ngay cả phút 89 vẫn còn khó khăn. Nhưng cái khó nhất chính là vì “ lòng người ngại núi e sông”.
Những giây phút tuyệt vời. Lại một kỷ niệm khó quên trong đời.
“ Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy,
Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên …”
Xin cảm ơn trời. Xin cảm ơn người.
Nguyễn Đức Lân
BH 27.7.2010
284. Nguyễn đức Lân | August 4th, 2010 at 11:51
TẠI SAO THĂNG TIẾN THĂNG TIẾN?
Ba mươi lăm năm xa cách.Gần năm mươi năm nhìn lại. Thấy những thành quả, thành đạt của các học trò xưa, nghe những chia sẻ “tình thày nghĩa bạn”, nhiều người hỏi: các cha, các xơ, các thày dạy dỗ, hướng dẫn thế nào mà các em vào đời vững vàng như thế, để các em có thể ngẩng cao đầu nhận mình là dân Thánh Gia-Thăng Tiến.
Có lẽ có nhiều lý do, nhưng theo tôi lý do căn bản nhất vẫn là trái tim của các cha , các thày, các xơ. Phải nói thật, các vị không có học vị cao, không nổi tiếng , chưa nhiều kinh nghiệm, nhưng thành công là do ở tấm lòng. Lòng Yêu Thương, Yêu-Thương-Vô-Vị-Lợi. Người đời làm việc gì, thường là vì tư lợi, vì tiền bạc, vì danh giá, vì địa vị…
Thế gian chuộng của , chuộng công,
Nào ai chuộng kẻ nhưng không bao giờ .
Các cha, các xơ, các thày tận tụy dạy dỗ (vừa dạy vừa dỗ), hướng dẫn các em, nhưng lương tháng các thày , các xơ ngày đó, như cha Vượng bật mí, là số không. Các thày khác, ở địa phương đến với Thăng Tiến cũng là vì yêu thương tuổi trẻ ở một nơi hẻo lánh xa xôi, thiệt thòi. Thù lao của các thày chỉ là tượng trưng.Như thày Liễn, Đại úy Liễn, niên khóa 1974-1975 , dạy Công dân giáo dục từ lớp 6 tới lớp 9 không hề lấy một đồng thù lao. Năm đó , tôi làm giám học kiêm văn phòng, trường gởi thù lao, thày nhất định không nhận.Thày là người thâm trầm sâu sắc,ít nói, giàu suy tư. Thày nói chỉ xin đóng góp một chút công sức vào sự nghiệp trồng người tại địa phương. Thày biết Thăng Tiến là tư thục nhưng là tư thục miễn phí. (Chưa thấy đâu có loại hình nhà trường này: tư thục mà lại miễn phí).Chân thành cảm ơn thày.Xin thắp một nén hương tri ân thày. Thày đã quá vãng, nhưng ngày hội ngộ Thánh Gia –Thăng Tiến 17/7/2010 này cô Lự, vợ thày, cũng thay mặt thày từ Australia về dự.
Không làm việc vì tư lợi,các vị cũng không làm việc để tìm danh giá hay địa vị hay để thoát khỏi “chốn lưu đầy này”. Đa số các vị đã chọn “nơi này làm quê hương, dẫu cho khó thương”, như xơ Goretti đã ở Phú Bổn 51 năm.Cha Vượng hơn 10 năm.Thày Hạc từ 1972 mãi đến 1995, mặc dầu những năm sau 1975 thày không còn dạy học, nhưng vẫn có thể gần gũi, sẻ chia…Rồi các xơ bên Thánh Gia như xơ Rosa, xơ Cécile, xơ Tam, xơ Claire và biết bao xơ khác mà tôi không nhớ hết …Mở rộng hơn chút nữa , ta có thể kể đến một vị thứa sai kỳ cựu, cha Jacques Dournes bên Bon Ma Jơng hay các cha dòng Chúa Cứu Thế, cha Thiện , cha Phán… Các vị đến Phú Bổn thường là tình nguyện , hoặc là vâng lời hoặc vì lý tưởng dấn thân cho người nghèo vì yêu mến Thiên Chúa.Không ai vì miễn cưỡng ép buộc, không ai mang tâm trạng lưu đày, nên luôn hăng say trong công việc.Chính sự hiện diện, lòng hy sinh của các ngài đã làm nên cái hồn của “Nơi mọi người đều quen nhau”.(Tôi rất thích tên gọi này của các bạn).
Không tìm tư lợi, không tìm vinh danh cá nhân, tất cả chỉ vì yêu.
Các cha , các xơ , các thày (tu sĩ) không có gia đình, không vợ, không con, nên các học sinh là con em các ngài , nên các ngài yêu thương hết lòng. Tình yêu của các ngài là tình yêu vô vị lợi, là free, là cho không , biếu không.
L’amour c’est pour rien
Tu ne peux pas le vendre,
L’amour c’est pour rien
Tu ne peux l’acheter…
( Trích L’amour c’est pour rien.Nhạc Pháp)
Tình yêu không mua, không bán chỉ có thể ban tặng.
Tình là gió xuân đượm hương,
Tình là nắng thu nhẹ vương,
Trao ban sức sống cho đời,
Trao ban sức sống cho người…
(Trích Tình Yêu Cao Quý. NĐL)
Cám ơn các cha, các xơ , các thày cô, các bạn bè, các học trò cũ Thánh Gia –Thăng Tiến, Ban tổ chức đã cho chúng tôi những giờ phút tuyệt vời của ngày Hội ngộ 16 và 17.7.2010 vừa qua, và nhất là cho tôi hiểu thêm
“ Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài”.
Nguyễn đức Lân
Biên hòa 25.7.2010
285. TDN | August 5th, 2010 at 05:59
Mot so hinh hop mat TT/TG, bam vao link phia duoi.
Snapfish.com
log in ID: thangtien
Password: thanhgia
286. TDN | August 5th, 2010 at 06:03
Bo tuc cho comemt#285
Snapfish.com
log in ID: thangtien@yahoo.com
Password: thanhgia
287. NTT207 | August 6th, 2010 at 05:34
CUÔC HÀNH TRÌNH ĐÁNG NHỚ SAU CUÔC HÔI NGỘ
Theo sự đồng thuận của mấy anh em BTC chúng tôi lại TỔ CHỨC thêm một chuyến đi thăm các CHA .THẦY mà ngày HỘI NGỘ không về được
THEO lịch trình xuât phát từ AYUNPA
ĐIỂM đến đầu tiên là nhà CHA THANH
đên nơi lúc 5h30 .cha đón chung tôi tai nhà riêng của cha .sau đó chúng tôi cùng đi vơi cha lên đàlạt
dùng cơm vói gia đình HẢI
sau khi cơm nươc xong chúng tôi mời cha cùng đi tham quan THÀNH PHÔ về đêm của đàlat
cuối cung của ngày hôm đó là trở về NHÀ NGHỈ cua vơ chồng anh cẩm
NGÀY hôm sau chúng tôi tham quan ĐỨC TRỌNG
đến trưa mời cha NGUYÊN dùng cơm cùng nhóm chúng tôi
THÂT LÀ MAY chiều hôm đó đươc gia đình cha THANH MỜI CƠM .môt bửa cơm thân tình
CHIA tay gia đình cha CHÚNG tôi tiếp tục hành trình về BẢO LỘC vậy là cha cùng đồng hành với nhóm chúng tôi về BL .đến nơi nhóm chúng tôi gồm 6 người mà đươc ngủ ,cái giường thât thú vị
xin bật mí đó là CHỦNG VIỆN cua nhà dòng
thế rồi sáng hôm sau chia tay với cha .nhóm tiếp tục lên đường còn cha về DL
chúng tôi vào khu du lich nổi tiêng dó la thac DAMHbi, điem dừng chân ngày thứ hai là ĐCV XUÂN LỘC . Khi đến nơi chúng tôi không thể tin vào măt mình quá bất ngờ khi trước măt hiện ra môt công trình VĨ ĐẠI mà chúng tôi chưa thấy bao giờ.
ở đó tôi gặp thầy HOÀNG và Việt HÙNG bạn tôi
thầy không khác xưa là mấy .có điều thầy không nhớ nỗi chúng tôi , cha THANH CÙNG đồng hành đi thăm cha ĐẠI. CHA hiện đang lam viêc ở DCV ngài rất vui khi găp lai ĐÁM TRÒ nhỏ ngày nào
đêm đó chúng tôi tâm sự với cha sau những năm dài xa cách . thât là thân thương và quí mến . cha hỏi thăm tất cả chúng tôi va các bạn mà cha khong đươc gặp lại.
Sáng hôm sau ăn sáng xong cha đưa chúng tôi đi tham quan tất cả nơi mà cha đang ở và phụng sự
đung 7h chúng tôi chia tay cha thât là luyến tiêc
với tình cảm thân thương ấy trong chúng tôi không thể nao quên
ĐIÊM CUỐI CÙNG vào saifgon thăm cha VƯỢNG
NHÓM chúng tôi lại tiếp tục cuộc hành trình trên đường vào cha VƯƠNG . chúng tôi vào thăm thầy LÂN . Và đến nơi thầy làm viêc THẦY quá bât ngờ khi gặp chúng tôi . Thầy đang giờ làm việc . Chúng tôi thương thầy quá! Găp đươc thầy là vui rồi! THẦY trò lại chia tay trong vội vã.
Thế la chúng tôi thẳng tiến vào Thị Nghè NƠI mà người cha già đang an dưỡng
thật xúc động khi găp ngài.
NHỮNG giọt nước mắt như những hạt trân châu vô cùng quí giá. Không ai có thể quên được giây phút cảm động ấy!
288. TONA | August 6th, 2010 at 07:01
Thật tuyệt vời một chuyến ” CHUC TOUR ” Đầy ý nghĩa
Giúp cho mình biết thêm, hiểu thêm những điều lâu nay mình chưa biết . Xin cảm ơn và rất biết ơn những người đã cho tôi những điều tốt đẹp .
289. NTT207 | August 6th, 2010 at 08:10
TONA ƠI
XIN CẢM ƠN NHIỀU NGƯỜI BẠN THÂN MẾN
MỘT CHUYẾN ĐI ĐẦY TÌNH NGHĨA
không quản ngại đường xa đầy kho khăn bạn đã cùng chúng tôi đồng hành tuy co phần vất vả .nhưng nhìn những nụ cười đầy hạnh phúc của các CHA THẦY va những giọt nước mắt của vị cha già đã làm cho bạn cho tôi cho mọi người HIỂU THÊM NƠI ĐÓ THẬT BÌNH YÊN
290. BTC Hội ngộ TG&TT 2010 | August 7th, 2010 at 01:19
(Tiếp #253) Một lần nữa BTC Hội ngộ TG&TT 2010 Xin chân thành cảm ơn quý cha, quý soeur, quý thầy cô và tất cả anh chị em cựu HS TG&TT đã về dự ngày hội ngộ .
Cảm ơn đã mang đến hội ngộ cả tinh thần và vật chất,chung tay góp sức cho ngày hội ngộ thành công hơn sự mong đợi .
Nhất là sự đóng góp của các “MẠNH THƯỜNG QUÂN” là động lực rất quan trọng cho ngày hội ngộ.
Trong quá trình tổ chức ít nhiều cũng gặp thiếu xót kính mong quý cha, quý soeur, quý thầy cô và tất cả anh chị em cựu HS cảm thông thứ lổi .
HẬU HỘI NGỘ 1 :
Về mặt kinh phí cho việc tổ chức tỉ lệ người đóng góp khoản 8% số người đến dự thì điều tất nhiên BTC gặp khó khăn về tài chính nhưng việc nầy BTC sẽ khắc phục được, nhưng để rộng đường dư luận buộc lòng BTC phải nêu trên trang blog nầy thay cho câu trả lời một số bạn đang thắc mắc, song bên cạnh ấy có những bạn hiểu được khó khăn của BTC đã gọi điện hỏi thăm và xin đóng góp cùng BTC khắc phục,chẳng hạn như anh Cẩm, anh Hùng, chị Nguyệt, chị Huế … BTC rất lấy làm cảm kích.
Nhất là Cha Nguyên, cha Thanh, rất quan tâm vấn đề nầy muốn đóng góp thêm, nhưng BTC cố gắng khéo léo không nhận vì đây là việc BTC phải làm và làm được, hơn nữa các cha đã đóng góp tinh thần và vật chất cho ngày hội ngộ quá nhiều rồi , các cha còn cả trăm công nghìn việc phải làm, kính mong cha Nguyên, cha Thanh cảm thông và thứ lổi cho tụi con.
HẬU HỘI NGỘ 2 :
Sau ngày hội ngộ thành công, BTC đã nhận thức được công việc của quý cha, quý soeur, quý thầy cô, tuy dù rất bộn bề nhưng đã về dự ngày hội ngộ, nhất là đức cha Vượng tuổi già sức yếu nhưng vì đàn con thân yêu đã không quản ngại về gặp những đứa con của mình, những hạt mầm nay trưởng thành .
BTC quyết định “thắt lưng buộc bụng” có một chuyến đi thăm các cha,thầy và một số bạn ( trong điều kiện thuận tiện ) nhưng thực tế không phải như kế hoạch ban đầu “thắt lưng buộc bụng” đi đến đâu cũng “ăn ngon ngủ ấm” đi đến đâu cũng là những đứa con cưng được nương chìu hết mức thật là vui sướng và hạnh phúc không còn từ gì diển tả hết.
-Cha Thanh đã dành hết thời gian cho các con thân yêu từ nơi ăn, chổ ngủ, tham quan suốt thời gian ở Lâm Đồng cho đến khi các con đi đến Đồng Nai,chia tay cha Thanh tại Đại chủng viện ( Đồng Nai ) các học trò đứa nào cũng khóc lúc chia tay với cha.
-Sau bửa cơm với Cha Nguyên tại nhà vợ chồng anh Cẩm,cha Nguyên móc ví cho tiền ( nhưng các con ai mà nhận kỳ quá )
-Đến Đại chủng viện tất cả bất ngờ trước mắt một Đại chủng viện nguy nga đồ sộ được cha Đại tiếp đón những đứa con thân yêu sau bao năm gặp lại, được cha đưa đi tham quan Đại chủng viện , ăn phòng VIP, ngủ phòng VIP , không nói thêm nữa thì cũng hiểu chúng tôi hạnh phúc như thế nào .
-Rời Đồng Nai trên đường chúng tôi thăm thầy Lân một phút giây ngắn ( vì tại nơi thầy đang làm việc ) tiếp tục đến Saigon vô thăm cha Vượng ấy là phút giây xúc động cha cùng các con ai cũng khóc,khóc vì nổi niềm vui sướng …thông tin thêm cùng các bạn sắp đến cha Vượng trải qua một ca phẩu thuật tim chúng ta hãy mong cho cha sớm bình phục sau ca phẩu thuật và sức khỏe tốt hơn, cha về dự HỌP MẶT TG&TT 2012 hoặc 2013 như đã dự định.
-Các bạn như: Vợ chồng Cẩm, vợ chồng Hải, vợ chồng Văn ( Lâm Đồng ) .Việt Hùng ( Đồng Nai ) vợ chồng Sơn, sáu Tâm ( tại Saigon ) vợ chồng Hồng ( Phú giáo-Bình Dương ) tiếp đón chúng tôi rất chân tình nhưng tiếc là thời gian không cho phép ở lâu được mong các bạn thông cảm.
Xin cảm ơn một chuyến đi đầy xúc cảm, không một ai “thắt lưng buộc bụng” mà là một “CHUC TOUR” đầy thú vị.
AYUNPA ngày 07 tháng 8 năm 2010
291. HƯƠNG THẦM | August 9th, 2010 at 06:41
TÌNH THẦY TRÒ
Một phút xao lòng con chợt nghĩ
Có phải đây là niềm vui thế kỉ
Con xa thầy vắng bạn bấy lâu niên
Ngoảnh lại nhìn đã ngũ thập tri thiên
Thời gian trôi ào ào như cơn gió
Gió vô tình mang nỗi nhớ theo nhau
Ngày chia tay như một phép nhiệm màu
Không một câu chào một lời đưa tiễn
Thời gian trôi bóng thầy mờ kí ức
Hình dung thầy qua vầng trán thanh cao
Hình dung thầy qua ánh mắt như sao
Và bài giảng năm nào xa xa ngái….
Đường dù xa thầy không quản ngại
Gác riêng tư thầy tìm lại chốn xưa
Để nhớ mãi một thời hoa đỏ
Thời của mây hồng mật ngọt đắm say
Dòng tâm sự con biết nói gì đây?
Tóc thầy bạc con thấy lòng thêm xót
Dáng thầy cong con thấy mắt mình cay
Thời gian gần thầy ngắn dần khoảng cách
Ba mươi lăm năm hạnh phúc đắng cay
Dẫu thời gian bụi phủ vơi đầy
Tình con vẫn như mùi giấy mới
Của một thời thương lắm áo thầy tôi
Thầy ơi?
Hôm nay về thăm trường cũ
Thấy đứa nào thầy cũng quí cũng thương
Thương cảnh thương người thương tất cả
Thương một thời đắng ngọt đã từng qua
Ngày gặp lại thầy nhìn con bỡ ngỡ
Trò nào đây có phải đứa ngày xưa
Đứa nào đây thầy không nhớ nỗi tên
Con thương thầy thương cả nỗi nhớ quên
Tình thầy trò ngọt như dòng suối mát
Như lời ru câu hát mẹ ầu ơ…
Xin khoanh tay cuối chào thầy lần nữa
Như thủơ đầu đời áo trắng dạ thưa
THĂNG TIẾN ta dù xa không lỗi hẹn
Tình nghĩa thầy trò trước sau trọn vẹn
Xin vinh danh những người thầy thuở ấy
Người mở đường cho tri thức hôm nay.
Kính tặng các cha các thầy các
soeur các cô và các bạn mến thương để
nhớ mãi ngày hội ngộ.17.7.2010
292. HƯƠNG THẦM | August 9th, 2010 at 07:04
THĂM THẦY
Con đến thăm thầy đường xa vạn lí
Bao nhiêu năm dù mơ ước một ngày
Nén niềm vui vỡ òa trong nước mắt
Được trùng phùng dù lại phải biệt ly
Thầy trò ta như những chuyến đi xa
Và chảy mãi suốt chiều dài đất nước
Tìm gặp lại cho thỏa lòng momg ước
Để nghĩa tình còn mãi phút thăng hoa
Ôi thương quá…chúng con xin đa tạ
Tấm chân tình thầy chẳng để phôi pha
Xin mãi mãi là trò ngoan bé dại
Giữa vũng đời dẫu còn lắm phong ba
Kính tặng cha Đại và cha Nguyên.
293. HƯƠNG THẦM | August 10th, 2010 at 04:02
TIỄN CHA
Tiễn cha về Lâm Hà
Nghe lòng buồn khôn tả
Nghe bờ mi cay lạ
Chấm phá một niềm thương
Trên nẻo đường con bước
Có bóng cha theo cùng
Dù cha sắp đi xa
Bên kia miền đất nước
Cha sống đời linh mục
Cha gieo phúc cho đời
Thanh cao và đạo hạnh
Cho chúng con phước lành
Trong đời sống tâm linh
Cha cao quí nghĩa tình
Thương học trò thơm thảo
Sống trọn vẹn hết mình
Tình cha rộng bến bờ
Thiên sứ cõi phù vân
Ước gì làm cánh én
Cho cha mãi mùa xuân
Tiễn cha về Lâm Hà
Sao đường về chia hai
Con nghe từng bước vội
Của một chuyến đi xa
Con nhớ Tống biệt hành
Của nhà thơ Thâm Tâm
Đưa người ta không đưa qua sông
Sao nghe tiếng sóng ở trong lòng
Bóng chiều không thẳm không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong.
Kính tặng cha Thanh để nhớ mãi.
294. HƯƠNG THẦM | August 10th, 2010 at 04:41
CÁI THÙNG
Đập vỡ cái thùng
Giận đời đập vỡ cái thùng
Thùng ơi! Thùng ơi!
Thùng bia .Thùngbia
Những câu vè suối đá
Hát vang bụi tre già
Trời trưa tròn đứng bóng
Ghé mắt dòm bạn ta
NHƠN tròn như hột mít
Lúc lắc cái thùng phuy
Tay vỗ kêu lạch bạch
Cái thùng kêu lách cách
Tội nghiệp cái thùng rách
Hổng biết ở đâu ra?
Nhơn trợn mắt hù dọa
Nhằm uy hiếp bọn ta
Phe trai già đấu khẩu
Chịu không nổi thị ta
Đành lấy cái thùng ra
Ông cho mày một trận
Khùng ơi! Khùng ơi!
Chuyến này thua mất dép
Đã lớn tiếng xin hòa
Phe gái già tạm tha
Cho về tu tại gia
Gửi theo lời nhắn nhủ
Lần sau chớ có khùng
Mà đập vỡ cái thùng
Thùng anh ! Thùng anh!
Tặng mr Nhơn mr Lợi và các bạn
Để nhớ mãi những ngày vui thật
dễ thương.
TB; Khùng ơi! là Lợi bày.
295. HƯƠNG THẦM | August 10th, 2010 at 05:26
THÁC ĐAM BRÍ
Trên chuyến xe sáu người
Chở học trò chơi thác
Ta đi thác chơi gì?
Cứ đi trời rất mát
Đam ri có sự gì?
Nàng Ri khóc chàng Đam
Nước mắt òa thành thác
Gọi là thác Đam ri
Mua sáu ổ bánh mì
Năm hộp xôi có lẽ
Cộng thêm mớ bắp luộc
Mình chơi thác Đam ri
Thác nước chảy ầm ì
Tuôn trào dòng suối bạc
Bao la hùng vĩ quá
Đẹp ngỡ ngàng rừng xa
Muốn qua thác Đam ri
Phải ngồi trên xe trượt
Xe chạy vèo cong ngược
Đưa mắt ngó Cái Chi
Ôi ! sao mờ thăm thẳm
Rớt xuống là mất tăm
Một mắt dòm mắt nhắm
Đố tớ thấy gì đâu?
Hổng biết cớ sự gì?
Thy Nhan và thy Tánh
Cười vang trời Bảo lộc
Bay xuống thác Đam ri
Tưởng bánh mì bị cháy
Nhưng mà không phải vậy
Hai nàng sợ cần câu
Không còn ban tổ chức
Hai mẹt nhà không sợ
Còn nghỉ chuyện khù khờ
Sung sướng cái sự gì?
Cười bay thác ĐAM RI.
Tặng các bạn nhớ mãi một
CHUC TOUR
296. HƯƠNG THẦM | August 10th, 2010 at 06:01
ĐÊM ĐỨC TRỌNG
Ghé chợ đêm Đà lạt
Cả bọn đi săn hàng
Áo quần đủ màu sắc
Làm say mắt các nàng
Sau đó về Đức trọng
Ghé thăm nhà ham vui
Là anh Hồ đắc Cẩm
Tròi tối đen thăm thẳm
Phu nhân già ham vui
Đón tiếp rất ân cần
Lo chỗ ăn chỗ ngủ
Cả bọn sướng như ru
Tối nay Cẩm liên hoan
Nhà gần kho lựu đạn
Cộng bốn tên bắn tỉa
Pháo đạn nổ râm ran
Nổ đến hai giờ sáng
Kiếm còn chưa chịu gác
Thị toa không ngủ được
Đành thức dậy tham quan
Bốn tay súng liên thanh
Nổ banh nhà Đắc cẩm
Chuyện sao dài dằng dặc
Như là Plei Ku anh
Chuyện vui và chuyện vãn
Mong các nàng thông cổm
Hết cái thùng bia này
Anh lên đàng tới sáng.
Anh lên đàng tới sáng.
Nhớ mãi một chuc tour.
297. TONA | August 10th, 2010 at 09:26
Bớ lảo nông tri điền, sao mà im ru bà rù zậy ! sau hội ngộ ” thơ ” đi đâu mất rồi, cái máy bầm dập sữa xong chưa ? phản pháo đi chứ ! Hương thầm nã la phanh thấy không,
Lúc nầy ÂM THỊNH DƯƠNG SUY thế nhỉ
Ama Liêm zìa bển đến nay sao mà im ru zậy ! Đối tác chính của ông cho ra 6 bài thơ một lúc mà ông vẩn im lo cày dử zậy ? ” vừa sản xuất vừa chiến đấu ” chứ ! ( câu nầy gắn với kỷ niệm ở Bảo Lộc ai biết mới… cười )
298. TG&TT | August 11th, 2010 at 10:28
Nếu món nợ lớn nhất của đời người là món nợ tình cảm, thì quả nó đã chất chồng thầy cô cùng học sinh THÁNH GIA&THĂNG TIẾN, dù sau ba bốn mươi năm rời trường vẫn còn kiếm tìm nhau và cố trang trải món nợ tình thân đó.
Tạ ơn đời vẫn cho ta còn có cơ may gặp lại; để mọi điều về “HỘI NGỘ :THÁNH GIA&THĂNG TIẾN 2010″được chúng ta say sưa, tranh giành nhau nhắc nhớ, về những kỷ niệm, về bạn bè, về Thầy Cô, về mối tình si đã gởi gắm nơi miền đất cao nguyên CHEOREO, với những năm tháng tuyệt diệu ở quãng đời vừa chợt đó đã vội trôi xa.
HẸN GẶP LẠI.
299. NDL | August 11th, 2010 at 11:03
Niên khóa 1974-1975 tôi dạy Việt Văn lớp 9, tôi nhớ có Nam , An, Thúy Nga, Mỹ Hoa…viết văn tương đối , chưa thấy trò nào làm thơ con cóc. Vậy mà trong lớp đó giờ có một thi sĩ hồn thơ lai láng. Chúc mưng Hương Thầm. Bài thơ Tình Thầy Trò chân tình và tuyệt vời. Rất mong nhưng vần thơ khác.
NDL
300. NDL | August 11th, 2010 at 12:23
Để gợi lại nhưng ngày xưa dấu ái.
Gởi các bạn một câu chuyện cũng là tình Thày trò.
Xem cho vui.
NDL
Cô giáo và học trò lớp 5
Câu chuyện đã xảy ra từ nhiều năm trước. Lúc đó, cô Thompson đang dạy tai trường tiểu học của một thị trấn nhỏ tại Hoa Kỳ.Vào ngày khai giảng năm học mới, cô đứng trước những em học sinh lớp 5, nhìn cả lớp và nói cô sẽ yêu thương tất cả các học sinh như nhau. Nhưng thực ra cô biết mình sẽ không làm được điều đó bởi cô đã nhìn thấy cậu học sinh Teddy Stoddard ngồi lù lù ngay bàn đầu. Năm ngoái cô đã từng biết Teddy và thấy cậu bé chơi không đẹp với bạn bè, quần áo thì lôi thôi lếch thếch, còn người ngợm thì lại quá bẩn thỉu. “Teddy trông thật khó ưa”.
Chẳng những thế, cô Thompson còn dùng cây bút đỏ vạch một chữ thập rõ đậm vào hồ sơ cá nhân của Teddy và ghi chữ F đỏ chói ngay phía ngoài (chữ F là hạng kém).
Ở trường này, vào đầu năm học mỗi giáo viên đều phải xem thành tích học tập của từng học sinh trong lớp mình chủ nhiệm. Cô Thompson đã nhét hồ sơ cá nhân của Teddy đến cuối cùng mới mở ra xem, và cô rất ngạc nhiên về những điều đọc được. Cô giáo phụ trách lớp 1 đã nhận xét Teddy như sau: “Teddy là một đứa trẻ thông minh và luôn vui vẻ. Học giỏi và chăm ngoan… Em là nguồn vui cho người chung quanh”. Cô giáo lớp 2 nhận xét: “Teddy là một học sinh xuất sắc, được bạn bè yêu quý nhưng có chút vấn đề vì mẹ em ốm nặng và cuộc sống gia đình thật sự là một cuộc chiến đấu”. Giáo viên lớp 3 ghi: “Cái chết của người mẹ đã tác động mạnh đến Teddy. Em đã cố gắng học, nhưng cha em không mấy quan tâm đến con cái và đời sống gia đình sẽ ảnh hưởng đến em nếu em không được giúp đỡ”. Giáo viên chủ nhiệm lớp 5 nhận xét: “Teddy tỏ ra lãnh đạm và không tỏ ra thích thú trong học tập. Em không có nhiều bạn và thỉnh thoảng ngủ gục trong lớp”.
Ðọc đến đây, cô Thompson chợt hiểu ra vấn đề và cảm thấy tự hổ thẹn.
Cô còn thấy áy náy hơn khi đến lễ Giáng sinh, tất cả học sinh trong lớp đem tặng cô những món quà gói giấy màu và gắn nơ thật đẹp, ngoại trừ món quà của Teddy. Em đem tặng cô một gói quà bọc vụng về bằng loại giấy gói hàng nâu xạm màu mà em tận dụng lại từ loại túi giấy gói hàng của tiệm tạp hóa. Cô Thompson cảm thấy đau lòng khi mở gói quà ấy ra trước mặt cả lớp. Một vài học sinh đã bật cười khi thấy cô giơ lên chiếc vòng giả kim cương cũ đã sút mất vài hột đá và một chai nước hoa chỉ còn lại một ít. Nhưng cô đã dập tắt những tiếng cười nhạo kia khi cô khen chiếc vòng đẹp, đeo nó vào tay và xịt một ít nước hoa trong chai lên cổ tay. Hôm đó Teddy đã nán lại cho đến cuối giờ để nói với cô: “Thưa cô, hôm nay cô thơm như mẹ em ngày xưa”.
Sau khi đứa bé ra về, cô Thompson đã ngồi khóc cả giờ đồng hồ. Và chính từ hôm đó, ngoài dạy học cô còn lưu tâm chăm sóc cho Teddy hơn trước. Mỗi khi cô đến bàn em để hướng dẫn thêm, tinh thần Teddy dường như phấn chấn hẳn lên. Cô càng động viên, em càng tiến bộ nhanh. Vào cuối năm học, Teddy đã trở thành học sinh giỏi nhất lớp. Và trái với phát biểu của mình vào đầu năm học, đã không yêu thương mọi học sinh như nhau. Teddy là học trò cưng nhất của cô.
Một năm sau, cô tìm thấy một mẩu giấy nhét qua khe cửa. Teddy viết: “Cô là cô giáo tuyệt vời nhất trong đời em”.
Sáu năm sau, cô lại nhận được một bức thư ngắn từ Teddy. Cậu cho biết đã tốt nghiệp trung học, đứng hạng ba trong lớp và “Cô vẫn là người thầy tuyệt vời nhất trong đời em”.
Bốn năm sau, cô lại nhận được một lá thư nữa. Teddy cho biết dù hoàn cảnh rất khó khăn khiến cho cậu có lúc cảm thấy bế tắc, cậu vẫn quyết tốt nghiệp đại học với hạng xuất sắc nhất, nhưng “Cô vẫn luôn là cô giáo tuyệt vời mà em yêu quý nhất trong đời”.
Rồi bốn năm sau nữa cô nhận được bức thư trong đó Teddy báo tin cho biết cậu đã đậu tiến sĩ và quyết định học thêm lên. “Cô vẫn là người thầy tuyệt nhất của đời em”, nhưng lúc này tên cậu đã dài hơn. Bức thư ký tên Theodore F. Stoddard – giáo sư tiến sĩ.
oOo
Câu chuyện vẫn chưa kết thúc tại đây.
Một bức thư nữa được gửi đến nhà cô Thompson.Teddy kể cậu đã gặp một cô gái và cậu sẽ cưới cô ta. Cậu giải thích vì cha cậu đã mất cách đây vài năm nên cậu mong cô Thompson sẽ đến dự lễ cưới và ngồi ở vị trí vốn thường được dành cho mẹ chú rể.
Và bạn thử đoán xem việc gì đã xảy ra? Ngày đó, cô đeo chiếc vòng kim cương giả bị rớt hột mà Teddy đã tặng cô năm xưa và xức thứ nước hoa mà Teddy nói mẹ cậu đã dùng vào kỳ Giáng sinh cuối cùng trước lúc bà mất.
Họ ôm nhau mừng rỡ và giáo sư Stoddard thì thầm vào tai cô Thompson:
“Cám ơn cô đã tin tưởng em. Cám ơn cô rất nhiều vì đã làm cho em cảm thấy mình quan trọng và cho em niềm tin rằng mình sẽ tiến bộ”.
Cô Thompson vừa khóc vừa nói nhỏ với cậu:
“Teddy, em nói sai rồi. Chính em mới là người đã dạy cô rằng cô có thể sống khác đi. Cô chỉ biết thế nào là dạy học kể từ khi cô được gặp em”.
301. NTT207 | August 12th, 2010 at 09:12
HƯƠNG THẦM ƠI HỠI HƯƠNG THẦM
cớ sao em hỏi chị cười chuyện chi
bảo lộc hôm ấy thât vui
dam bri thật tuyệt vùng trời bình yên
du lịch chỉ có sáu người
di tàu siêu tốc THẮNG TAY không cầm
tưởng rằng đang lái ô tô
tay cầm CẦN SỐ tay thì ôm eo
bánh mì sáu ổ mang theo
nướng ma để cháy bảo sao không cươi
cười vang giữa chốn núi rừng
MAY mà RÚT KIP không thì nguy to
302. ĐINH ĐỨC LONG | August 13th, 2010 at 21:09
Trên Blog nhiều biệt danh quá, tôi không biết tên thật của họ là gì, nhờ Dương Xuân Đào chỉ dùm nhá:
NTT207, GIAHAMZUI, NHIEU CHUYEN, NGUOICHEOREO tên thật của họ là gì? Cám ơn Đào nhiều.
303. Y Meo | August 14th, 2010 at 00:05
ToNa ơi!!làm ơn cho biết tên nào là Long Mót vậy ,
cho nguồn nhé ,,,khổ qúa théc mét quài ,mà đành chịu vậy
304. NHIỀU CHUYỆN | August 14th, 2010 at 00:36
TONA ƠI HỎI TONA
NẾU BIẾT TÊN CỦA NGUỜI TA
TẠI SAO PHẢI NÓI CHI RA
ĐỨC LONG KIA MUỐN BIẾT HẢ?
THÌ VÀO BLOG MÀ LA CÀ
RỒI BIẾT BẠN GẦN , BẠN XA
ĐÔNGTÀN,XUÂN QUA RỒI TỚI HẠ
THẾ NÀO RỒI CŨNG BIẾT ĐÓ MÀ
AI DẠI,LẺO MÉP… MÀ KHAI RA?
HÔM NAY THỨ SÁU MUỜI BA
COI CHỪNG ĂN QUÀ TA,…BA KÝLÔ BA
305. GST | August 14th, 2010 at 01:10
ĐI TÌM KỶ NIỆM
Một mình tôi lầm lũi,
Lầm lũi
Đi tìm kỷ niệm xưa học trò,
Hỏi những con đường ngày đó
Mình đã đi qua.
Tìm những dấu chân em,
Đường xưa em đi về,
Nhè nhẹ những lời ca,
Giăng mắc bao vần thơ,
Vương vấn áo trắng em bay.
Hỏi những khúc quanh,
Ngày hai buổi mình qua
Giờ em rẽ
Ngã nào trong cuộc sống?
Hỏi những tàn cây
Che mát những trưa hè
Ngày xưa em dừng bước.
Hỏi gió,
Gió ơi, gió có thấy
Làn tóc em tôi bay
Những chiều tan trường về
Như những giòng suối mát?
Gió có hôn lên
Mái tóc thề?
Gió có mân mê,
từng lọn tóc,
tóc mây?
Hỏi mây,
Mây ơi , bay phương nào,
Có nhớ dáng em qua
Kiêu sa
Mà e ấp?
Hỏi khách qua đường
Người ơi,người có thấy
Hình bóng người em gái
Thời áo trắng chinh nguyên?
Ba mươi lăm năm rồi
Còn đâu những dấu chân kỷ niệm
Còn đâu tóc mây bay
Còn đâu tà áo trắng
Còn đâu những vần thơ
Dại khờ.
Đường xưa , giờ hoang vắng xa xôi
Để tôi mãi
Là một gã si tình
Đào bới kỷ niệm xưa.
306. TONA | August 14th, 2010 at 01:23
Anh Long ơi ! Sáng ngày 15/8/2010 TONA có mặt ở Saigon anh sắp xếp anh em mình cùng đi Cần Giờ .
Lúc ấy anh muốn hỏi gì thì hỏi, chứ trả lời trên blog coi chừng “nhiều chuyện” rầy chết.
Mách nhỏ : Để ý dấu . , ! ( ) câu từ rồi anh mổ xẻ so sánh là biết của ai, phương pháp nầy 99%
307. TONA | August 14th, 2010 at 01:24
Anh Long ơi ! Sáng ngày 16/8/2010 TONA có mặt ở Saigon anh sắp xếp anh em mình cùng đi Cần Giờ .
Lúc ấy anh muốn hỏi gì thì hỏi, chứ trả lời trên blog coi chừng “nhiều chuyện” rầy chết.
Mách nhỏ : Để ý dấu . , ! ( ) câu từ rồi anh mổ xẻ so sánh là biết của ai, phương pháp nầy 99%
308. ĐINH ĐỨC LONG | August 14th, 2010 at 01:38
Ngày 19, 24, 31/ 8, 06 và 10/9 là những ngày mở thầu, anh không thể vắng mặt được. anh đi được vào ngày 20, 21, 22 và 23/8 , Đào xem thu xếp lại được không? Anh chủ trì đấu thầu xây lắp, mà những ngày này đã định từ trước đó rồi, không thể di dời được.
309. BTC HỘI NGỘ TG&TT 2010 | August 14th, 2010 at 01:41
CÂU ĐỐ :
CÓ ÍT BẠN ĐÃ BIẾT VÀ NHIỀU BẠN CHƯA BIẾT
Tấm phông chính NGÀY HỘI NGỘ hình đức cha Vượng, cha Thanh cùng với học trò, sau khi hội ngộ thành công các bạn có biết hiện đang lưu gĩư tại đâu ?
310. NTT207 | August 14th, 2010 at 05:04
ANH LONG THÂN MẾN
MUỐN GĂP CÁC CHIẾN HỮU NTT XIN MỜI ANH VỀ HẬU BỔN SẼ RÕ ANH NHÉ
CHÀO THÂN ÁI
311. GIAHAMZUI | August 14th, 2010 at 06:12
Nhắn gởi comment 302 :
Hỏi tên? Rằng biển xanh dâu
Hỏi quê? Rằng mộng ban đầu rất xa.
Gọi tên là một hai ba,
Ðếm là diệu tưởng, đo là nghi tâm.
Bùi Giáng
312. ĐẮC CẨM | August 14th, 2010 at 11:55
ĐINH ĐỨC LONG ơi !(comment 302)
Có bao giờ giữa dòng đời tấp nập
Ta vô tình đã đi lướt qua nhau
Bước lơ đểnh chẳng ngờ đang để mất
Một tâm hồn ta đã đợi từ lâu !…
(thơ BÙI MINH QUỐC)
313. TDN | August 14th, 2010 at 16:38
.Trả lời comment # 309
Nghe đồn rằng đã Tấm phông NGÀY HỘI NGỘ đang được cất giử kỷ ở bảo tàng viện Smithsonian, Hoa Thịnh Đốn,
Và sẽ đem ra đấu giá ở Ebay với giá tốí thiểu là 10 triệu mỹ kim. Sau đó BTC sẻ dùng số tiền đó để xây lại trường Thăng tiến còn dư lại BTC sẻ đi du hí ở Las vegas.
TB: BTC nếu đi Las Vegas, xin cho đi ké nha.
314. NKK | August 14th, 2010 at 19:42
Ý đầu thì nghe rất là có lý nhưng ý thứ 2 đi Las Vegas thì có lẻ mất hết ” Cã Chì lẩn Chài ”
Đi ké coi chừng ” mang con bỏ chợ ” hết tiền zìa xe
315. TONA | August 14th, 2010 at 21:34
Hay quá . Cuối cùng thì anh Long sắp xếp xong thời gian , 2 anh em sáng 16/8 đi Cần giờ thăm chiến hửu.
316. NTT207 | August 14th, 2010 at 23:12
NGÀY ANH ĐẾN
Ngày anh đến trong tôi bừng nắng hạ
Mặt trời lên như sớm hơn mọi ngày
Chim sau vườn như hót véo von hơn
Khóm hoa hồng cười tươi khoe sắc thắm
Ngày anh đến trong tôi như trẻ lại
Sự trở về người lữ khách phương xa
Dòng sông xưa vẫn trôi mãi đợi chờ
Đợi anh về xếp bao con thuyền giấy
Thả bềnh bồng theo dòng nước trôi đi
Như phận người dần trôi theo ngày tháng
Tuổi thơ đi thơi gian không trở lại
Nhưng con thuyền chẳng biết sẽ về đâu ?
Ngày anh đến làm tim tôi ấm lại
317. ĐINH ĐỨC LONG | August 15th, 2010 at 00:16
Đã liên lạc với Hưng, Hưng báo là sẽ chuẩn bị chu đáo, mai ta đi sớm, khoảng 8 hoặc 9 giờ sáng 16/8 là đến Cần Giờ, chơi với bạn đến chiều sẽ quay lại sài gòn.
318. ĐINH ĐỨC LONG | August 15th, 2010 at 00:25
Đã liên lạc với Hưng, Hưng báo là sẽ chuẩn bị chu đáo, mai ta đi sớm, khoảng 8 hoặc 9 giờ sáng 16/8 là đến Cần Giờ, chơi với bạn đến chiều sẽ quay lại sài gòn.
Mình được cái không biết thì hỏi, thế mà bị mát mẻ, nói xa nói gần, thôi kệ.
319. NDL | August 15th, 2010 at 02:05
Xin cám ơn các bạn Thành , Đào, Khanh, Tánh ,Hoa , Nhan. Các bạn đã vượt cả ngàn cây số để đến thăm chúng tôi, các cha, các thày giáo cũ. Đặc biệt đến thăm tôi tai nơi tôi làm việc. Tình cảm này thật bao la , chất ngất , để thày trò lại tay bắt mặt mừng. Có những giọt nước mắt len lén lau vội đâu đó.Tình thày trò diễn tả sao cho hết , những tình cảm thật thiêng liêng cao quí.Nợ này trả bao giờ cho xong.
Nhân tiện cũng cám ơn tất cả các bạn đã về tham dự hội ngộ, Đặc biệt các bạn trong BTC,các bạn ở xa.
Không biết tôi có chủ quan quá không.nhưng hình như lúc này các HS không có được tình thày trò trân trọng như vậy. Tôi thấy HS lúc này nói về thày cô không được kính yêu mấy. Không biết có phải vì thời thế thay đổi , con người thay đổi, lòng người thay đổi…mà các em bớt kính yêu thày dạy mình.
Thực sự , ngày xưa chúng tôi (các tu sĩ) dạy ở TT vì nhiệm vụ, vì vâng lời, vì lý tưởng, không vì lương bổng. Có lương đâu mà quan tâm đến tăng lương , lên lương. Chúng tôi tuy trẻ, nhưng- như lời thày Hạc chia sẻ ngày hội ngộ-Chúng tôi rất ” mô phạm”. Không nhậu nhẹt, la cà, không dám hút thuốc. Lâu lâu anh em có lai rai vài chai, cũng phải kín đáo , âm thầm.
Lúc này, lăn lộn vào đời, bị đồng tiền chi phối, làm việc gì, cơ quan nào cũng phải quan tâm đến thu nhập, lương bổng,thưởng … Thày cô cũng không ra ngoài vòng kiềm tỏa này, chưa kể nhiều người không yêu nghề , yêu trẻ…Tình thày trò ran nứt.
Cám ơn trời . cám ơn nhau , chúng ta đã có những tình cảm cao quí.
Mà các ban gọi CHUC TOUR là gì?
Ngày hôm sau , 6/8 tình cờ tôi gặp lại cha Thanh.
Ngài nói ngày hôm sau ngài sẽ bay.
Từ hôm dự hội ngộ về , tôi mới tiếp cận với Ayunpa, com, TG -TT, không ngày nào không vào vài ba lần. Không dè phe ta nhiều thi sĩ vậy. Chúc mừng.
Đã xem đĩa 2 lần, chúc mừng thành công. Bạn nào dẫn hay quá. Chúc mừng và cám ơn.
Hẹn gặp lại.
Nguyễn đức Lân
320. NTT207 | August 15th, 2010 at 02:18
XIN CẢM ƠN ANH PBT ĐÃ TĂNG TÔI HAI CÂU THƠ
TÔI XIN MẠN PHÉP GHI LẠI
là nhi nữ sao em như sắt nguội
cứng như đồng và lạnh tựa băng trôi
XIN ĐỔI LẠI ANH NÈ
LÀ SẮT NGUỘI EM ĐÂY CHƯA GĂP LỬA
CỨNG NHƯ ĐÔNG KHI CHƯA BỎ VÀO NUNG
TẢNG BĂNG TRÔI GĂP NẮNG SẼ TAN DẦN
ANH ĐỪNG NGHĨ TÂM HỒN EM BĂNG GIÁ
207
321. NTT207 | August 15th, 2010 at 03:15
NÊU thời gian ngừng trôi quay trở lai
em xin làm cô trò nhỏ thật ngoan
ngồi trong lớp lặng yên nghe thầy giảng
không trốn thầy ăn vụng quả me chua
không chuyền nhau mẫu giấy để chuyện trò
lơi thầy giảng đâu đây còn vọng mãi
đạo làm con chữ hiếu với mẹ cha
ơn thầy dạy em xin ghi khắc cốt
giữ lời thầy đạo đức phải song đôi
tình bạn hữu trăm năm luôn gắng bó
nhuwg rất tiếc thời gian trôi nhanh quas
thoang đay mà gần bốn chục thập niên
tóc thầy bac vì bôn ba cuộc sống
em vẫn là cô trò nhỏ ngày xưa
KÍNH TẶNG THẦY LÂN
EM VẪN YÊU THẦY
322. Y Meo | August 15th, 2010 at 04:05
Long ơi! có chi mà hờn dổi ,sân chơi nầy đang cần cậu đấy …đả lâu sân chơi buồn tẻ ,nay có cậu sinh khi thêm dạt-dào ,hi hi cứ vào chơi dài dài thì sẻ tìm ra nhửng tên hay thọc lét nhé hà hà
323. HƯƠNG THẦM | August 15th, 2010 at 05:17
Cám ơn thầy Lân đã có lời khen ngợi và
động viên. Chúng em rất vui vì gặp lại thầy trong ngày hội ngộ.Thầy đến với chúng em bầng tất cả tấm
chân tình qua một bộ phim Hàn quốc rất hay.
<>
Chúng em ngưỡng mộ thầy vì một cái tâm;
Một cái tâm rất đỗi <>
Gặp lại thầy giữa đất Sài thành. Trong bộn
bề công việc thầy vẫn tranh thủ chuyện trò đôi
câu và niềm vui ánh lên trong đôi mắt.
Thầy gầy hơn
Trong chiếc áo vàng khuyến mãi.
Có lẽ cuộc đời
Nặng gánh đôi vai
Thầy vẫn nỡ nụ cười
Tươi tắn
Đâu đó quanh đời
Rực rỡ một nhành mai.
324. NDL | August 16th, 2010 at 00:03
Trả lời comment 321 NTT207
Có lẽ tôi bị lây hứng thơ của các bạn rồi.
Nếu thời gian ngừng trôi, quay trở lại,
Thày vẫn là thày giáo chuyên chăm,
Trên bục giảng thày thao thao bất tuyệt.
Trò sám hối: không vụng quả me chua,
Không nghịch ngầm , hay chuyện vãn vu vơ.
Lời thày giảng ghi khắc mãi không nguôi.
Trọn đạo hiếu là trọn cả đạo trời.
Trọn tình mẹ cha, trọn nghĩa thày trò,
Đạo làm người đâu thể dễ nào quên,
Tình bạn bè THĂNG TIẾN mãi đời ta.
Thời gian dẫu qua mau đi nữa
Dẫu ba lăm hay bốn chục năm qua,
Tóc thày bạc nhưng tình thày không bạc.
Ước mong hoài: em mãi là trò nhỏ ngày xưa.
325. NTT207 | August 16th, 2010 at 05:14
MÔT LẦN NỮA EM XIN CÁM ƠN THẦY ĐÃ CHO CHÚNG EM MÔT TÌNH THƯƠNG YÊU ẤM ÁP
CÓ LẼ CẢ CUÔC ĐỜI NÂY CHÚNG EM KHÔNG TÌM ĐÂU THẤY TÌNH CẢM THẦY TRÒ DƯỚI MÁI TRƯỜNG THÂN YÊU CỦA CHÚNG TA
EM LUÔN YÊU THẦY
326. NTT207 | August 16th, 2010 at 05:26
ANH LONG VÀ DƯƠNG ĐÀO ĐI CÂN GIỜ CO GÌ THÚ VỊ NHỚ GÓI GÉM MANG VỀ AYUNPA VỚI NHÉ
ĐANG MONG QUÀ MIỀN SÔNG NƯƠC CỦA HAI VỊ ĐÂY
CHÚC VUI VẺ NHÉ HẸN GĂP LẠI
THÂN ÁI
327. NDL | August 17th, 2010 at 01:47
Sau ngày Hội ngộ, tôi mới biết và mới tiếp cận với trang Blog TG-TT. Càng đọc những comments cũ của các bạn tôi càng thấy thương và cảm phục các bạn, nhất là những bạn trong BTC ngày hội ngộ.
Bao nhiêu khó khăn ,bất trắc, chủ quan, khách quan,bên trong, bên ngoài . Cả về tổ chức cả về tài chánh…Đến phút 89 còn khó khăn. Chỉ khi lên đến PB , tối 16/7 tôi mới biết sự khó khăn này.
Không biết các vị khác thế nào,riêng tôi, tôi thật vô tư:
Tôi khờ khạo lắm, ngu ngơ lắm
Chỉ biết yêu thôi , chả biết gì…
Tôi đúng là kẻ điếc không sợ súng.
Tôi quan niệm đơn giản ngày hội ngộ là ngày của những người yêu nói với những người yêu , của những người thương nói với những người thương, của những người thân nói với những người thân.Ta cứ gặp gì nói nấy, nghĩ sao nói vậy, miễn là chân tình. Chẳng lẽ yêu nhau mà phải xếp đặt , sửa soạn sẽ nói gì trước khi đi găp người yêu. Sao nghe chẳng có duyên mấy…( Riêng khâu tổ chức của các bạn phải sắp đặt chương trình, lúc giới thiệu ĐB,, lúc giao lưu , tặng quà…là hợp lý).
Thế nên , tôi chẳng sắp đặt sẽ phát biểu gì, nói chi đến việc viết ra giấy mà đọc. Tôi đâu biết sự “nhạy cảm” ở ” Nơi ai cũng quen nhau ” này.
Tất cả những điều tôi nói đều là ngẫu hứng. Chính bầu khí tưng bừng, cởi mở, thân tình của buổi Hội ngộ đã đẩy đưa câu chuyện và những bài hát tôi chia sẻ. Có lẽ cha Sơn biết được điều nhậy cảm này, nên lúc đầu thấy nghiêm chỉnh cầm giấy cẩn thận , nhưng lúc sau, hình như bị cuốn hút bởi bầu khí hứng khởi , ngài cũng bỏ luôn giấy.
Chiều ngày hội ngộ, khi biết chuyện nhạy cảm, tôi phải xét lại mình xem có nói gì sai trái.
Sau này được các bạn tặng đĩa tôi phải xem đi xem lại xem mình có gì phạm trường qui không.
May mắn là không có gì.
Nguyễn đức Lân
328. NTT207 | August 17th, 2010 at 05:22
gặp lại thầy ba lăm năm xa cách
hình dáng thầy vẫn không khác lúc xưa
dáng gầy cao mái tóc bồng nghệ sỹ
cười thật hiền thầy năm chăc tay tôi
thầy chẳng nhớ em là trò nào nữa?
tôi không buồn nhưng lại thấy thương hơn
sao nhớ nỗi ngày xưa tôi còn bé
kiếm tìm hoai trong ký ức xa xăm
những đám trẻ ngày xưa vẫn nhớ
nhớ rât nhiều đến thầy giáo kính yêu
THẦY HOÀNG .THẦY HẠC THẦY NGUYÊN
THẦY LÂN THẦY ĐẠI THẦY TÙNG thủa xưa
THẦY THANH thì lại rất hiền
THẦY TÂM dạy nhạc nhiều bài thạt hay
để cho mãi đến hôm nay
trong ngày HỘI NGỘ chung tôi nhớ thầy
hát bài thầy dạy năm xưa
vang lên khúc hát TÌNH THẦY KHÔNG QUÊN
em xin tặng CÁC THẦY dặc biệt là thầy HOÀNG
329. TONA | August 17th, 2010 at 05:30
TONA va anh Long di rat la vui Anh Long gap duocj anh Hung TONA gap duocj ban Loc , toi nghiep Loc qua , nam ngoai giai phau tim nam nay bi tai nan giao thong gay 2 xuong suon.
TONA con o Saigon ban nhieu cong viec khi ve AyunPa se ke tiep chuyen CAN GIO
330. TG&TT | August 17th, 2010 at 12:12
Chương trình CHỮ BỆNH MIỄN PHÍ của đoàn bác sĩ từ Mỹ sẽ về Việt Nam theo chương trình dưới đây.xin các anh chị em blog AYUNPA
Đọc kỹ để biết và thông tin giúp đỡ cho những ai/ gia đình nào cần đến.
Thông Báo Cho Những Qúy Vị Có Con Em Bị Gương Mặt Biến Ðổi Dị Dạng Như Bịnh Sứt Môi, Hàm Ếch … Sẽ Ðược Chữa Trị Miễn Phí
August 12, 2010
Thông Báo Cho Những Qúy Vị Có Con Em Bị Gương Mặt Biến Ðổi Dị Dạng Như Bịnh Sức Môi, Hàm Ếch … Sẽ Ðược Chữa Trị Miễn Phí
Dưới đây là tổ chứ thiện nguyện mang tên Chiến Dịch Nụ Cười, cơ sở được đặt tại 6435 Tidewater Drive Norfolk, VA 23509, Hoa Kỳ. Ðây là một con tàu y tế đi khắp mọi nơi để làm nhiệm vụ giải phẩu những trẻ em trên thế giới đang mang bịnh tật khó chữa của những gương mặt bị biến đổi, dị dạng, như sức môi, hàm ếch, …Trên thế giới mỗi năm có khoảng 200 ngàn trẻ em mang những bệnh tật như vầy.
Tuy trụ sở được đặt ở Hoa Kỳ, Chiến Dịch Nụ Cười gồm đủ mọi sắc mọi người tình nguyện trên thế giới. Hiện tại tổ chức này có 60 thiện nguyện viên đi khắp mọi nơi trên thế giới để làm việc thiện nguyện này. Bạn muốn tình nguyện viên trong một nhiệm vụ y tế, bạn có thể tham dự vào hàng ngũ của Chiến Dịch Nụ Cười.
Dưới đây là thời khóa biểu của những con tàu sẽ đến Việt Nam vào những ngày:
- 22-26 tháng 8 năm 2010 tại Huế và Sài Gòn
- 6-10 tháng 9 năm 2010 tại Hà Nội
- 27-30 tháng 9 tại Huế
- 3-10 tháng 10 tại Hà Nội
- 25-29 tháng 10 tại Huế rồi vào Sài Gòn tháng 11 cho đến khi hoàn tất.
- 8-12 tháng 11 tại Huế
- 8-12 tháng 11 tại Sài Gòn
- 22-26 tháng 11 tại Hà Nội
- 6-10 tháng 12 tại Sài Gòn
- 13-19 tháng 12 tại Hà Nội
- 20-24 tháng 12 tại Huế
Mong rằng quý vị sau khi đọc tin này có thể loan báo với báo chí VN, hoặc người thân có con em bị căn bịnh gương mặt biến đổi, dị dạng, như sứt môi, hàm ếch, … Hãy tìm cho được con tàu Operation Smiles hay gọi là Chiến Dịch Nụ Cười, để chữa bịnh cho con em mình miễn phí hoàn toàn.
331. LNTĐ | August 18th, 2010 at 05:32
Sau Hội ngộ máy bị hỏng nên LNTD tạm thời vắng mặt không lên blog được nên nhiều bạn bè nghĩ rằng LNTD bị “bội thực tình cảm sau bao nhiêu năm gặp lại người xưa, nên đã giã từ Phú thị”. Thật ra thì không phải như vậy vì LNTD có gặp được ai đâu.
Khi xa thì vấn thì vương, đến khi gặp mặt…ai đường nấy đi!!!Có gặp cũng chẳng được gì, vì ai cũng có…cái bì bên hông…Không ngờ sau mấy tuần tạm vắng blog TGTT lại
rầm rộ sôi nổi như vậy, có thêm nhiều thành viên mới với nhiều comment chưa đọc đã
thấy “ có hạt bụi vào mắt”hì hì…Để chuộc lỗi, LNTD có mấy “con cóc” xù xì phản kích lại “bầy thiên nga” mượt mà của HT đang bơi tưng bừng trên blog.( xin lỗi HT nha, đừng
có tự ái dồn dập mà nổ lại thì LNTD không còn đất sống nữa đâu ) Xin chào ra mắt tất cả các thành viên củ, mới của TT-TG nhất là thầy Lân, tuy không được vinh dự học thầy nhưng biết thầy từ bé khi thầy còn là dưỡng tử của cha Vượng.Đọc mấy comment của thầy mới thấy hết tình cảm của thầy cô năm xưa đối với đám học trò phố nuí bé nhỏ ngày xưa v à ngày hội ngộ vừa qua quí giá đến mức độ nào đối với các cha, các trhầy cô và các bạn phương xa. Xin cảm ơn trời đã cho tôi tiếng khóc lẫn tiếng cười để cảm nhận
buồn vui.
PHÚT CHIA TAY
Ngày Hội ngộ qua đi trong nước mắt
Trong buồn thương trong đổ vỡ chia li
Gặp nhau đây chưa nói được lời gì
Sao đã vội chia xa ngoài diệu vợi.
Cố nhân ơi bao nhiêu ngày mong đợi
Nghĩa bạn tình thầy ngắn ngủi thế thôi sao?
Nắm tay nhau nghe mắt ngấn lệ trào
Lời đưa tiễn cấu cào từng đoạn ruột
Kẻ ở người đi hai phương trời cách biệt
Biết đến bao giờ mới gặp lại nhau đây
Người ra đi bay theo những áng mây
Kẻ ở lại gặm nổi sầu hóa đá
Viết cho ai đôi giòng thơ xanh lá
Để nhắc lòng đừng xanh lá bạc vôi….
Bạn thân ơi, ngày Hội ngộ qua rồi
Nhưng đâu phải qua đi là mất cả
Trong mỗi tấm lòng tình yêu là biển cả
Sẽ còn hoài âm hưởng của ngày qua
Như sóng vỗ bờ hát mãi điệu hoan ca
HẸN GẶP LẠI MÙA HÈ NĂM QUÍ TỴ.
Ayunpa đêm mưa buồn 22/7/2010
332. NDL | August 18th, 2010 at 06:53
Trả lời comment 323 và 331
Riết rồi tôi không biết các bạn làm văn hay làm thơ nữa.Trong văn cũng có thơ, trong thơ cũng có văn.
Văn , thơ quyện vào nhau .Thật mượt mà. Thật đáng yêu.
Cả cái ông LNTD nữa, ai nói là ông chỉ biết cầm cầy cầm cuốc, ai nói là ông chỉ biết ruông vườn cây cối.
Thơ ông có hồn quá chứ, đâu phải cóc xù xì.
Có nhà khoa học nào phân tích giùm tôi giòng sông Ba có chất gì mà sản sinh ra nhiều nhà thơ vậy.
Tôi tuy chính thức làm việc ở PB, TT niên khóa 1974-1975 , nhưng từ năm 1963 tôi đã nhiều lần về PB, tôi còn nhớ mỗi ngày chỉ có 1 chuyến xe PB-PK và ngược lại. Ai lỡ xe thì cứ chờ ngày sau.
Và chuyến xe thường là quá tải. Người ta ngồi trên ca bô, trên mui xe,đu đeo cả bên hông…
Hình như năm 1969 PB cũng bị lụt một lần khá lớn . Năm đó chúng tôi và thày Quý kết thùng phuy lai làm bè đi thăm bà con và tháng 10 năm đó tôi về KT học trễ 2 ngày. Tôi thường sang chơi nhà ông Phòng (ba của Vinh, An), ông Dung ( ba của Thuận, Phối),nhà ông Thông tin. Thỉnh thoảng đi các làng với soeur Goretti để phát thuốc. Vẫn còn nhớ vài từ jrai: chrao rua tum, chrao rua tố… pac y nao..(Bạn nào dịch giùm hay phải nhờ soeur Goretti)
Gợi lại vài kỷ niệm như vậy để LNTD và các bạn biết rằng tôi cũng là công dân Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau.
Thân.
Nguyễn đức Lân
333. LNTĐ | August 18th, 2010 at 06:59
Ở MỘT NƠI AI CŨNG QUEN NHAU
Đi chưa mõi “ đã trở về lối củ”
Nghĩa đất tình người nói sao cho đủ
Nhỏ nhắn dáng hình nhưng rộng mở tim yêu.
Phố núi thân thương nắng sớm mưa chiều
Nhiều gian khó cũng thật nhiều nổi nhớ !
Ai đến ai đi và ai đà có thể
Một lần dừng chân nơi quán cóc ven đường
Uống cốc nước dừa ngọt lịm vị quê hương
Đều có thể là thân quen nhau cả.
Nhỏ bé lắm Ayun pa vất vã
Nhưng nghĩa tình tràn ngập cả đại dương
Ai đi xa dù ở chốn “ thiên đường”
Hay ẩn dật nơi thâm sơn cùng cốc
Kẻ “ hoạn lộ” suốt đời làm công bộc
Hay đại gia phú quí chốn đô thành
Mãnh đất này luôn là một địa danh
Ghi nổi nhớ đồng hành trong kí ức
Xin hãy mãi ghi sâu vào tâm thức
Ayunpa mình miền đất ngã ba sông…
Ở nơi đây đâu chỉ có tấm lòng
Còn có cả một khung trời kỉ niệm.
Ayunpa 25/7/2010, tặng HT
334. LNTĐ | August 18th, 2010 at 08:41
Xin chào thầy Nguyễn đức Lân
Cảm ơn thầy đã có phần…nương tay
Khen thơ của lão nông này
Khiến cho lỗ mũi lão rày phồng to
Xin thầy nói nhỏ giúp cho
Kẻo Nguyễn thị Tánh nó lo mất phần
Còn nữa cái ả Hương Thầm
Không khéo ả lại trách thầy khen vơ
Sông ba lòng nặng phù sa
Cho nên sản xuất lắm nhà thơ…chui…
Thơ chui nên nó sần sùi
Thầy mà đọc miết có ngày qui tiên…
Nói vui với thầy một chút vậy chứ đọc mấy comment của thầy em thấy thích lắm.Bọn em lên blog viết bậy bạ chọc phá nhau cho quên tháng ngày buồn vậy mà.Thầy cũng thường lên cho vui nhé.
Mấy từ jarai thầy hỏi nghĩa là thuốc đau bụng, thuốc đau đầu và hỏi Mày đi đâu ? ( chrao ruă tung, chrao ruă cỗ , bă ih nao ?). Thôi đến giờ dạy GL cho lũ nhỏ rồi,hẹn gặp lại thầy comment sau.Chúc thầy vui khỏe.
335. LNTĐ | August 18th, 2010 at 10:24
ĐÊM MƯA GIĂNG…
Mưa rả rích mưa rơi từng hạt nhẹ
Mưa thì thầm như thể tiếng ai ru
Đêm cô đơn trong vắng lặng ngục tù
Ta giam hãm đời ta men rượu đắng
Càng uống lắm càng thấy lòng trống vắng
Khói thuốc tay vàng chát đắng giọng tình ca!
Thiên thu ơi đây có phải là nhà
Nơi trú ngụ của hằng hà nổi nhớ
Dĩ vãng một thời bến sông bãi chợ
Góc khuất công trường, quán nhỏ chiều hôm
Ngọn nam phong khô ráp buổi trưa nồm
Đêm hè vắng tiếng cồng bay ngang núi
Ta giãy chết giữa một đời mông muội
Vẫn cố tìm một chút cõi thiện lương
Để tìm xin chút nắng ấm thiên đường
Sưởi ấm lại mãnh linh hồn băng giá.
Hồn đi đâu hay hồn đang hóa đá
Sao ta nghe buốt giá cả thân mình…
Đêm mưa giăng 24/7/2010.
336. LNTĐ | August 18th, 2010 at 20:07
cái lão to na quả sướng đời
du lương du lịch khắp mọi nơi
đi mãi đi hoài không biết chán
sao không chia bớt với thằng tôi ?
điền lão quanh năm cày với cuốc
tháng ngày nóng lạnh chốn xa xôi
bao nã cuộc đời chia với chứ
vui thú mình ên để tiếng đời
337. TONA | August 19th, 2010 at 01:46
Huong Thầm oi ! LNTĐ phản phao, đang na La phanh
338. NTT207 | August 19th, 2010 at 03:10
HỘI NGỘ BAO NĂM THẬT DỊU KỲ
ANH VỀ GOM LẠI KHỐI TÌNH SI
TÔI ĐEM THƯƠNG NHỚ XIN TRAO GỬI
ĐỂ LÀM HÀNH TRANG SUỐT CUỘC ĐỜI
339. LNTĐ | August 19th, 2010 at 09:02
Hương Thầm sợ tớ rồi ư
Sao không tung chưởng…hết hơi rồi à ?
Hay là giận lão Tô na
Chuyên đi khích tướng mấy nhà thơ chui
Này này đừng có như tui
Bị lão nói khích thu chui ào ào
Nào nào tớ nói nghe nào
Có bài nào nữa ra chào khách đi…
Thị Tánh rủ rỉ rù rì
Thế mà thơ phú cũng chì như ai
Thầy Lân khen mãi khen hoài
Ả ta phổng mũi trổ tài mần thơ
Thơ vần rồi lại thơ xuôi
Nghe tức anh ách trời ơi là trời…
Kim Khanh mợ chủ đâu rồi
Sao không ra nốt đủ ngồi bộ ba
Xuân Đào coi bộ sướng ha
Ba bà chụm lại đầy nhà …thơ tuôn.
340. NTT207 | August 19th, 2010 at 10:22
GIÀ LÀNG NAYCUI ƠI
SAO MÀ IM LẶNG VẬY
ntt nghe môt thông tin là NAYCUI săp mở TRANG TRẠI NUÔI GÀ lớn nhất CHÂU ÂU
lần sau có về HỘI NGỘ nhớ mang về LÀNG ẨM THỰC CỦA TONA nhé nhớ mang thât nhiều dó
xin NAYCUI TRẢ LỜI
341. NDL | August 19th, 2010 at 10:51
Đọc bài Lục bát của LNTD trên comment 334.
Tuy ngày xưa không dạy Việt văn lớp LNTD, tôi cũng xin nhận xét đôi chút.
Xét về Vận và Vần , bài thơ có thể đạt điểm 9.
Ý trào phúng đạt 9. Trung bình cộng :9.
Nhớ ngày xưa khi học lớp Sáu,chúng tôi học Việt văn với thày Đông( bây giờ là cha xứ Thăng Thiên và là cha quản hạt Pleiku). Sau khi học về luật Bằng Trắc, học về Vần, về Vận, thày cho bài làm về nhà là viết một bài thơ Lục bát với câu mở đề cho sẵn
Chiều hôm đón mát cổng làng…
Đã có nhiều bạn sáng tác tiếp :
Tôi ngồi tôi đón anh chàng đi qua,
Kẻ khác lại làm :
Tôi ngồi tôi ngó cô nàng đi qua…
Xét về Vần và Vận thì các trò này cũng thuộc bài đấy chứ!
Ôi vui sướng là thời gian cắp sách,
Ôi vui tươi là lúc hãy còn thơ…
NDL
342. LNTĐ | August 19th, 2010 at 11:16
Tặng NTT207
Là sắt nguội vì em chưa gặp lửa
Cứng như đồng vì em chửa được nung…
Lạnh như băng ra nắng cũng phải chùng
Tan thành nước bão hòa cùng biển lớn…
Tôi đã biết vì đâu em …đột biến
Cứng thành mềm, băng giá đã tan ra
“người ấy” ơi sao giỏi dữ dzậy cà
Làm thay đổi được một bà chằng lửa
Thơ em viết toàn mật ong và sửa
Tình cảm,mượt mà, thân ái bao la
Dành cho ai, ai có biết không hà ?
Là…nó đó, chà chà ai biết được
Xin chúc mừng cho cái thằng có phước
Được người mơ người tưởng chốn quê nhà
Đố bà con ai biết được hắn ta ???
Xin nói thử tôi cho 3 cái kẹo..hà hà…
343. LNTĐ | August 19th, 2010 at 11:45
Ôi Thầy Lân ôi, Thầy Lân ôi !
Thơ thế mà cho có chín thôi
Chả trách ngày xưa Cao than thở
“Văn chương hạ giới rẻ như bèo”
Xin thầy cân nhắc cho điểm nữa
Đủ để mua thêm bát nước lèo.
344. NDL | August 19th, 2010 at 19:49
Ôi Lão Nông ôi, Lão Nông ôi!
Chín nút là số đẹp nhất rồi.
Văn chương, ai nào cho hết cỡ,
” Tình ta chỉ đẹp khi dang dở”
Điểm mười còn vốn thày nữa chớ.
Bụng chửa to sao, đòi nước lèo?
345. LNTĐ | August 19th, 2010 at 23:31
NHĂN BẠN
Ai là cựu học…THÁNH GIA-THĂNG TIẾN
Xin vào Lốc này để cùng đấu chiến
Ai có điều kiện mà không vào là…làm biếng
Không xứng là THÁNH GIA-THĂNG TIÊN !
Như tui đây tuổi sắp lục tuần
Văn chương chữ nghĩa dạng thường thường
Vi tính chưa rành học mãi chẳng thông,
Như thầy Lân nghìn việc trăm công
Cũng hăng hái vào trang tử chiến,
Ả Thị Tánh kinh doanh buôn bán
Cũng chàng ràng bảy sợi ba câu
Em Hương Thầm không chắc thảnh thơi đâu
Nhưng cũng gắng chung chia nhiều tâm sự
Gã To na suốt ngày ngồi gõ chữ
Thấy vắng ai là chích chọt đôi câu
Khích tướng người ta lên lốc… để giãi sầu
Kêu gọi mãi chẳng có người ứng chiến…
Thế bạn nhé cùng nhau ta quyền biến
Vào mau đi trang… THĂNG TIÊN đang chờ.
346. cobongbay | August 20th, 2010 at 01:18
Kính chào 243#247#252#Giởn như Thật !!
Thật lòng mà nói.Cháu chẳng biết(GNT)là chú hay cô dì.Nói đúng hơn cô chú ,dì hạnh phúc hơn cháu nhiều ,được cấp sách đến trường có học văn hay chử đẹp hiểu biết nhiều,còn cháu thì kg được may mắn học chử việt 24 chử cái còn chưa thuộc lòng lấy đâu ra mà viết đúng chính tả chứ,(cô chú hay dì may mắn có thầy,cô dạy dổ còn cháu tập tò học từng chử ,chẳng có ai dạy dổ cả.Khó khăn lắm mới viết vài câu trong BLOG có ghi rằng AI CŨNG QUEN NHAU nhưng khi cháu vô thì thấy xa lạ chứ kg quen.Quê hương là chùm khế ngọt ,nhưng cháu thấy chẳng ngọt tý nào?(AI CŨNG QUEN NHAU) hay đổi lại là(AI CỦNG THÍCH BẮT BẺ)lâu nay cháu kg có thời gian vô để trả lời cùng (GNT)còn các cô chú ,thầy khác cho cháu xin lổi,ngàn lần xin lổi.Xin kính chúc các bật thầy ,cô cùng các chú ,dì ,anh chị bỏ qua cho đứa cháu kg được học chử việt này nha !
Kính chúc các thầy,cô.chú ,dì an khang hạnh phúc…..Kính bút Cỏ bông Bay !!!
347. NDL | August 20th, 2010 at 01:56
Thú thực với các bạn tôi đang NGHIỆN ,nghiện nặng.
Không cai được và cũng chẳng muốn cai.
Vì tôi nghiện Ayun pa.com, nghiện Blog TG TT .
Mỗi ngày tôi phải vào 5-10 lượt. Sáng vào máy ở nhà. Đến cơ quan , lúc nào mệt , căng thẳng là vào. Chiều , tối về nhà tiếp tục vào. Không vào ăn cơm không ngon, ngủ không yên giấc.
Máy không có Web Cam , nhưng lúc nào vào, tôi cũng thấy hiện lên đủ các khuôn mặt :
Trang nghiêm như bạn Thành,
Diễu cợt như Bá Tài,
Nhí nhảnh như Mỹ Hoa,
Cao ráo như Tánh,
Duyên dáng như MC Thuận,
Ưu tư như Huệ,
Ấn tượng như Nay Cui,
Đẹp trai như Luyện,
Bé bỏng như Nhơn,
Yểu điệu như Lành , như Luật,
Lo lắng, bận rộn như Đào , như Khanh,
Lăng xăng như Đắc Cẩm,
Văn vẻ như Siu Bloc (?),
Giọng ca mượt mà như Nhan…
Và còn biết bao khuôn mặt thân thương khác. Dĩ nhiên có các cha , các thày , cô , các xơ khác.
Có những tên tuổi tôi chưa được diện kiến ngày hội ngộ như Temnhemtrinho, như DDL, như cobongbay… Nhưng tôi tin chác các bạn luôn hướng về Nơi Ai Cũng Quen nhau.
Thật thương yêu , trìu mến.
Ước mong gặp nhau thường xuyên để nhớ nhau mãi trong đời, dẫu chân trời góc biển nào.
Nguyễn đức Lân
348. ĐINH ĐỨC LONG | August 20th, 2010 at 06:12
Chắc chắn Thầy Nguyễn Đức Lân không nghiện một mình đâu.
Vùng đất lạ kỳ, có thể đúng như một nhà thơ đã nói:
” Khi ta ở, chỉ là nơi Đất ở
Khi ta đi, Đất bỗng hóa tâm hồn “
349. TONA | August 20th, 2010 at 07:40
TONA xin xác nhận #348 của anh LONG , vừa rồi hai anh em có một ngày đi Cần Giờ thăm anh HƯNG và LỘC chính anh LONG tâm sự hàng ngày phải ngồi bên máy tính, mở máy ra trước hết là vô “MỘT NƠI AI CŨNG QUEN NHAU” rồi sau đó mới đến công việc .
Cũng như hai câu thơ anh LONG trích vào blog rất nhiều người thích nhất là những ai đã có một thời “MỘT NƠI AI CŨNG QUEN NHAU” nhất là ông NAY CUI nhà mình có sẳn một “kho thơ” BÙI GIÁNG nhưng mà cũng thích câu thơ nầy của CHẾ LAN VIÊN .
( trích đoạn )
TIẾNG HÁT CON TÀU
Nhớ bản sương giăng, nhớ đèo mây phủ
Nơi nào qua lòng lại chẳng yêu thương
Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
khi ta đi, đất đã hóa tâm hồn.
Anh bỗng nhớ em như đông về nhớ rét
Tình yêu ta như cánh kiến hoa vàng
Mùa xuân đến chim rừng lông trở biếc
Tình yêu làm đất lạ hóa quê hương.
350. ntt207 | August 20th, 2010 at 09:08
dư âm hội ngộ còn đây
tình thầy nghĩa bạn đong đầy trong tôi
bao năm chỉ có một ngày
làm sao nói hết niềm vui nỗi buồn
dòng đời rong rủi ngược xuôi
người về phương ấy còn tôi nơi nầy
phù vân một cõi hư vô
người trông kẻ ngóng biết bao đợi chờ
mong rằng hội ngộ lần sau
thầy cô bạn hữu cùng nhau xum vầy
351. ntt207 | August 20th, 2010 at 09:13
THÂN GỬI LNTD
CÂU ĐỐ KHÓ QUÁ LAM SAO CÓ DƯƠC
BA VIÊN KẸO ĐÂY ?????
352. LNTĐ | August 20th, 2010 at 10:46
NÓI VỚI NHIỀU NGƯỜI.
1-/ Thầy Lân ơi ! Không phải một mình thầy nghiện ayunpa.com đâu, LNTD em đây cũng bị nghiện nặng nên bị dzợ rầy liên tục vì bỏ ả ngủ một mìmh, máy hỏng có một tuần mà như bị dzợ bỏ dzậy, buồn hết biết. Thầy nói BT hay diểu cợt cũng đúng thôi,vì buồn nên diểu cợt cho dzui thầy có zận không?Nếu có gì thất thố xin thầy bỏ qua cho.
2-/ Cái ông Đ Đ L quá tệ, ông quên bẳng cái thằng PBT này rồi hử, hôm hội ngộ nhìn ông là tui nhận ra liền nhưng thấy ông lơ lơ nên tôi cụt hứng, có lẽ mắt NHÀ THẦU KHOÁN quen nhìn đối tác làm ăn nên mau quên…nhờ ông nhắn lại với ĐINH CÔNG HƯNG rằng tui với hắn cũng có nhiều kỉ niệm lắm đó, ông hỏi hắn có nhớ cái lô cốt chổ
ngã tư trước nhà hắn ở không và hỏi hắn thằng PHƯƠNG bây giờ ra sao?
3-/ COBONGBAY ơi! Sao vội hờn dổi làm vậy? GNT tưởng muội là một người bạn trong nhóm bọn anh giả danh lấy nick cobongbay để thọc gậy nên mới có những lời lẽ
“ làm đau lòng” muội như dzậy, riêng huynh thì luôn tin rằng CBB là một cô bé thành thật…và cũng có thật chứ không phải ai mạo danh. Muội vô tư vào lốc với bọn huymh cho dzui đi, đừng mặc cảm nữa, cây ngay sợ gì chết đứng. Đọc comment của muội thấy tội nghiệp quá hà, thôi dzui lên đi, mọi người sẽ hiểu mình thôi.Đừng cảm ơn huynh nhiều quá…nặng lắm.Mong sẽ được đọc nhiều comment “ viết sai chính tả” của muội.
Trang nào cũng được không nhất thiết phải là AI CŨNG QUEN NHAU 3 hay THÁNH GIA-THĂNG TIẾN, trang nào huynh cũng đọc, yên chí đi.
4-/ NTT207 và HƯƠNG THẦM ngậm hột thị rồi hả, sao không thấy nổ súng…hôm nào 2 chị em rủ vợ chồng ĐK đánh xe xuống thăm nhà LNTD xem hắn sống chết ra sao có được không? KHƯƠNG chồng của HOA cách đây 1 tuần có gặp LNTD tại Tín lập, trông hắn dạo này chững chạc ra phết.Hình như hắn không biết dzợ hắn là nhà thơ?
5-/ HỒNG QUỲNG & SÁU TÂM đi đâu biệt dạnh dzậy cà ?
353. Nay Cui | August 20th, 2010 at 12:02
Được tin buồn thân phụ của anh Hiến Batman vừa qua đời tại Phan Thiết. Nguyện xin linh hồn người quá cố sớm về hưởng nhan thánh chúa.
354. ĐẮC CẨM | August 20th, 2010 at 12:53
Nhận được tin buồn nầy(CM 353)xin gởi lời chia buồn đến anh HIẾN cùng gia quyến.
THẮP NÉN HƯƠNG TRẦM ,NGUYỆN XIN LINH HỒN BÁC AN LẠC VỀ NƠI NƯỚC CHÚA .
355. TONA | August 20th, 2010 at 21:20
Nhận được tin buồn cha anh Hiến qua đời, gia đình ĐÀO KHANH nhờ trang blog nầy xin chia sẻ nổi đau buồn đến anh Hiến và cùng gia quyến.
XIN ĐƯỢC PHÉP KÍNH CẨN THẮP NÉN HƯƠNG TRƯỚC LINH HỒN CHÚ TRUNG
356. LNTĐ | August 20th, 2010 at 21:57
Qua trang blog được biết Thân phụ anh HIÊN qua đời. Alexis PBT và gia đình xin có lời chia buồn cùng gia quyến. Nguyện cầu cho linh hồn Bác sớm được yên nghỉ trong chúa.
NGUYỆN XIN CHÚA XÓT THƯƠNG CỨU ĐỘ
GIẢI THOÁT NGƯỜI KHỎI CHỐN LỬA DIÊM.
357. LNTĐ | August 20th, 2010 at 22:47
Kính gởi Thầy PHẠM THANH TÚNG và các Thầy Cô không về được trong dịp hội ngộ Tình thầy nghĩa bạn TGTT 17/7/2010.
Lâu rồi không được tin Thầy
Chẳng hay Thầy có khỏe hoài hay không
Hội ngộ thầy …hổng về cùng
Bao nhiêu…trò nhỏ lòng buồn biết bao
Nhắc thầy dáng dấp cao cao
Cái tay dài ngoẵng đánh đau quá chừng !
Gặp mặt ai cũng rưng rưng
Tình thầy nghĩa bạn tưng bừng mừng vui
Nhớ thầy lắm lắm thầy ơi
Ước mong gặp lại được thầy lần sau
Thời gian ơi đến mau mau
Kẻo rồi chẳng kịp nói câu tao phùng
Nhớ nhé thầy hãy về cùng
Bao thầy cô nữa tháp tùng về luôn
Ayunpa phố núi …vẫn buồn
Nhưng đầy tình nghĩa yêu thương thầy trò.
358. TONA | August 20th, 2010 at 23:24
Xin mạn phép lảo nông đề nghị admin chỉnh lại tên thầy PHẠM THANH TÚNG sửa lại thầy PHẠM THANH TÙNG.
( XOÁ COMMENT NẦY #358 )
Thông cảm cho lảo nông hay quen theo phát âm tiếng nói người địa phương nên vậy.
359. PQL | August 20th, 2010 at 23:50
Một người thân của một người bạn TG & TT đã từ giã ra đi .Một đau buồn để lại cho anh và những người thân còn lại .Xin thành thật chia buồn cùng anh và tang quyến . Nguyện xin Thiên Chúa Từ Bi và Nhân Hậu sớm đưa linh hồn thân phụ anh về chốn trường sinh vĩnh cửu .
360. LNTĐ | August 21st, 2010 at 00:34
Kính viếng Hương hồn Bác TRUNG Thân phụ anh Hiến.
Bác đã đi rồi mới sáng nay
Bao nhiêu đau khổ thế gian này
Giờ đây rủ sạch đường dương thế
Hạnh phúc trời cao hưởng phước đầy !
Bác đã đi rồi, bác đã xa
Trần gian để lại tiếng khóc cha
Âm dương đôi ngã thiên thu biệt
Giữ mãi tình cha mỗi nếp nhà.
Bác đã xa rồi, bác đã đi
Trắng màu tang khốc nổi biệt ly
Gia quyến bên nhau lời tống biệt
Phảng phất hồn ai bóng nguyệt kỳ
Bác đã đi rồi, bác đã đi
Trần gian còn chút luyến lưu gì
Nhan chúa muôn đời vui thọ hưởng
Con cháu trần gian hưởng phúc thì.
361. ĐINH ĐỨC LONG | August 21st, 2010 at 02:36
Đề nghị Bạn hữu xa gần cầu nguyện cho thân phụ của Nguyễn văn Hiến vừa qua đời : Linh hồn Phanxicô sớm được về quê trời.
362. ntt207 | August 21st, 2010 at 04:27
LNTD ƠI SAO LÃO NHIỀU CHUYỆN VẬY CÀ ?
HƯƠNG THẦM ĐANG CHUẨN BỊ LO VIỆC ĐẠI SỰ CÒN NTT ĐANG LO TRẢ LỜI CÂU ĐỐ CỦA LÃO MÀ TÌM HOÀI CHƯA CÓ ĐÁP SỐ ĐÂY
CÓ THỂ CẦU CỨU BẠN Ở XA GIÚP CÓ LẼ LÀ ĐƯỢC ĐÓ
363. HƯƠNG THẦM | August 21st, 2010 at 05:22
CÓ CHUYỆN CHI
Hổm rày trời mưa
Đêm nằm thức ngủ
Sáng ngày ra mày ngài ũ rũ
Ra ngoài đường đội mũ che tơi
Vào trong lốc eo xèo đạn xới
Biết làm sao trời mưa giăng lối
Tìm áo anh tôi cái lão tri điền
Thời gian qua tưởng chừng hấp hối
Nay trở về thiên quân hoành tỏa
Cái tội của huynh nói xấu đàn bà
AI mắc tội này cửa ải khó qua
Điền huynh vểnh lỗ tai ra
Đàn bà là mẹ của ta
Nói xấu đàn bà xấu cả mẹ ta
Như muội đây làm gì cớ sự?
Sống ở đời dễ mất lòng ai
Mà huynh cũng khề khà cự nự
Nào cho là ả nọ ả kia?
Còn ả Tánh như bà chằng lửa
Nghe huynh mắng giật mình khép cửa
Kẻo lửa gần đốt cháy nhà huynh
Nói nhỏ huynh nghe chớ mà dại dột
Nếu tức lên hai mà chọi một
Thì đời huynh không què cũng chột
Thôi chuyến này lựa lời thưa thốt
Tối nằm bên chị nhà thẻ thọt
Em chịu khó ngày mai ngày mốt
Mang chút quà cho hai con khỉ đột
Thế nào chúng Cũng vui lòng cái rột
Nếu không thì chúng quýnh anh thọt
Cho bỏ cái tật lấy cây gậy chọt
Riết rồi đời anh như là cái sọt
Nói nhỏ nghe huynh đừng có nhột
Không biết thì ở nhà dựa cột
Chớ lắm lời mà thưa với thốt
Rồi có ngày làm thơ cho mối mọt….
364. HƯƠNG THẦM | August 21st, 2010 at 05:54
CÓ CHUYỆN CHI
Hổm rày trời mưa
Đêm nằm suy nghĩ
Đất đã thấm rồi trồng tỉa cái chi?
Năm ngoái điền huynh trồng thuốc lá
Thuốc lá công toi mất cả chì?
Năm nay làm thinh nghe muội chỉ
Theo nẩu huynh đi trồng củ mì
Củ mì ít vốn tốn công đào
Một vốn bốn lời huynh nghĩ sao?
Củ mì nẫu bán huynh đừng bán
Đừng bán mà huynh bụng chẳng lo
Để ráng ít ngày củ chắc to?
Hổm rày mưa quá!
Chẳng biết đi đâu?
Ta vào trong lốc hỏi thăm nhau?
Cái lão tri điền hôm bửa nọ?
Mất mùa thuốc lá bị ấm đầu.
Có chuyện chi đâu những sượng sùng
Phe nhà ta cả bắn lung tung
Phen này toa chắc đi mua thúng
Mua ít dưa leo bán chợ đèo?,,.
365. NDL | August 21st, 2010 at 08:40
XIN CHÂN THÀNH PHÂN ƯU CÙNG GIA ĐINH ANH CHỊ HIẾN.
NGUYỆN CHÚA NHÂN LÀNH THƯƠNG SỚM ĐƯA LINH HỒN PHAN XI CÔ VỀ HƯỞNG NHAN THÁNH NGÀI.
XIN CHÚA THƯƠNG AN ỦI , NÂNG ĐỠ TINH THẦN NGƯỜI CÒN SỐNG.
NDL
366. cobongbay | August 21st, 2010 at 08:50
Kính xin chia buồn cùng gia đình chú Hiến.
Gia đình cháu Cỏ Bông Bay ,xin cầu nguyện cho linh hồn của cụ, sớm về nơi tây
thiên cực lạc…Cháu xin chia buồn cùng gia quyến của chú !
chau CBB kính bút..
367. ntt207 | August 21st, 2010 at 08:56
chất men say gọi hồn ta dậy
trong cơn say hồn bảo ta rằng
đừng gửi sầu vào men rựu đắng
hãy vui lên cứ mặc cho đời
bao đắng cay ngọt ngào chua xót
hát lên đi bài hát cho mình
gửi tâm tư vào từng câu hát
chuyện tình đời vướng bận làm chi
đừng suy tư thở dài than ngắn
hãy cùng nhau chia xẻ nỗi niềm
thôi hãy cố tìm vui mà sống
biết bao người còn khổ hơn ta
THÂN TẶNG CHO AI UỐNG RỰU VÌ BUỒN
XIN HÃY VUI LÊN
ĐĂC BIỆT LNTĐ .
368. NDL | August 21st, 2010 at 09:51
Thì ra các bạn Long, Tona , LNTD và chắc là còn nhiều bạn nữa, cũng đều nghiện như tôi.
Chúng ta Đồng bệnh.
Ôi 2 chữ Ayunpa. TG TT thật thiêng liêng, liên kết chúng ta từ khắp nơi.
1. Cám ơn Bạn Long đã giới thiệu 2 câu thơ tuyệt vời , Tona còn trích cả đoạn dài.
Vậy là hôm hội ngộ ,bạn Long có về dự, Thế mà mình không có dịp trao đổi nhiều. Rất tiếc.Hy vọng những dịp khác…
2.Ủa, mà sao bà xã LNTD giống bà xã tôi vậy. Tôi đang sợ có ngày bà ấy xách dao chém máy vi tinh của tôi ra. Nhưng mà kể nhỏ với ông vây thôi nhé, kẻo HT và NTT nghe được lại kết tội mình kể xấu các bà, qui ra tội kể xấu mẹ ta.Là bất hiếu với mẹ, bất hiếu với vợ. Vợ tuy không sinh ra ta , nhưng có công nuôi dưỡng chăm sóc ta.
Nhân ngày Vu Lan phải sám hối thôi.
Nhất vợ nhì trời.
Các mụ có yêu mới “ghen”, dẫu là “ghen” với cái máy vi tính.
Một Bông hồng cho những ai đang còn mẹ…
Chúc mừng các bạn nào đang còn mẹ
Ai hiếu với mẹ cha thì được Chúa chúc phúc .Sách Huấn ca day thế đó.
NDL
369. TONA | August 21st, 2010 at 10:14
Riêng TONA thì khác, Có thời gian rổi một tí là cả hai vợ chồng nhào zô blốc ngay .
Bà xã thầy Lân và bà xã Bá Tài có ý gì , xin liên hệ bà xã TONA tư vấn là xong .
Nói nhỏ nghe chứ đàn bà chỉ cần đàn ông nịnh một chút là xong, một chút chưa chịu thì nịnh nhiều chút cũng xong hết .
370. ĐINH ĐỨC LONG | August 21st, 2010 at 10:27
Vào những năm 60 và đầu thập niên 70, tại Cheo Reo rồi đổi thành Phú Bổn có tất cả 6 trường học: Tiểu học Bồ Đề, Tiểu học Thánh Gia, Tiểu học công lập, Trung học công lập, Trung học Thăng Tiến và Trung học Nông Lâm Súc thì tớ học đến 5 trường ( không học ở Bồ Đề), nên tớ có khá nhiều bạn học ở Phú Bổn chưa kể Hùng tâm Dũng chí.
Thời gian ở Phú Bổn chỉ được hai ngày hai đêm, ghé thăm mỗi người được một chút, cứ như Chuồn Chuồn chấm nước: tiếc! nhưng chẳng thể làm khác được. Ngày đầu ở Hội trường cũng chỉ nói chuyện với người quen được đôi câu thăm hỏi; ông Phạm Bá Tài trách tớ thì tớ phải chịu vậy.
Ông bị ức chế vì bà xã nguýt, háy bởi ông ôm máy tính suốt ngày rồi đánh đủ Đông, Tây, Nam, Bắc để trừ à? Coi chừng bị dập hội đồng đó, lão Nông a.
371. LNTĐ | August 21st, 2010 at 10:58
Này Hương Thầm hơi quá lời rồi đó
Lão nông tôi nào có nói gì đâu
Để Hương Thầm phải khích bác câu mâu
Cho rằng Lão nhiều lời lắm chguyện…
Nói đến MẸ mọi sự đều khập khiểng
Ví von chi …thô thiển thế chị chàng ?
Chẳng qua là tớ thích giọng thơ ngang
Của “tiểu muội”nên vội vàng thách đố…
Nếu muội thấy là huynh đây nhầm chổ
Thì thôi thôi xin chớ có nặng lời
Lão giã rồi xin để lão an cư
Đừng lôi kéo lão vào vòng thế sự
Ả và Thị chỉ là trò dùng chữ
Có chi đâu hai bé phải bận lòng
Thị Tánh truy mình ba cái kẹo chưa xong
Lại đến lượt ả Hương Thầm bắt bí!!!
Thôi thôi nhé…nếu đã là tri kỷ
Thì cũng nên …mà hỷ xả cho nhau
Có gì đâu mà bốp chát càu nhàu
Thôi thế nhé, Hương Thầm ơi…vĩnh biệt!!!
372. NDL | August 21st, 2010 at 12:10
Nhà toán học Ngô Bảo Châu đang nhận giải Field 2010 từ tay nữ tổng thống Ấn Độ ngày 19/8/2010.
Reuters
Hôm nay (19/08), tại thành phố Hyderabad (miền Nam Ấn Độ), giải thưởng Fields, còn gọi là « Nobel toán học », đã được trao tặng cho bốn nhà toán học vào ngày khai mạc của Đại hội Toán học Quốc tế (CIM), với sự tham gia của hơn 3000 nhà toán học trên toàn thế giới. Những người được nhận giải là ông Cédric Villani, người Pháp, ông Ngô Bảo Châu, người mang hai quốc Việt-Pháp, ông Elon Lindenstrauss người Israel và ông Stanislav Smirnov, song tịch Nga-Thụy Điển.
Giải thưởng cao quý này do nhà toán học John Charles Fields lập ra từ năm 1936, và được Liên hiệp Toán học Quốc tế trao tặng bốn năm một lần, mỗi lần cho không quá 4 người dưới 40 tuổi.
Thành quả của nhà toán học Cédric Villani, 36 tuổi, liên quan đến « lý thuyết Landau » và phương trình Boltzmann. Còn công trình của Ngô Bảo Châu, 38 tuổi, là đã chứng minh được Bổ đề cơ bản của Langlands.
Với hai giải thưởng này, hiện tại nền toán học Pháp đã đoạt được 11 trên tổng số 52 huy chương Fields kể từ khi giải này thành lập, và củng cố vị trí cường quốc toán học thứ hai thế giới của Pháp. Trong khi đó, với việc Ngô Bảo Châu được giải thưởng, Việt Nam trở thành quốc gia châu Á thứ hai, sau Nhật Bản, có nhà toán học đoạt giải thưởng cao quý này.
Tổng thống Nicolas Sarkozy và thủ tướng François Fillon hôm nay đã khen ngợi hai nhà toán học Cédric Villani và Ngô Bảo Châu, xem đây là minh chứng của ” chất lượng rất cao của trường phái toán học Pháp”.
Theo nhà toán học Hà Huy Khoái, nguyên Viện trưởng Viện Toán học Việt Nam, « có thể ví công trình của Ngô Bảo Châu như việc lấp đầy một thung lũng giữa hai quả núi, để Toán học ( và cả vật lý lý thuyết ) có thể vượt từ đỉnh núi này sang đỉnh núi kia và tiếp tục tiến lên. Cũng có thể xem Ngô Bảo Châu như người hoàn thành việc lắp một cây cầu nối liền hai bờ sông, để một hàng dài các “phương tiện vận tải chở những thành tựu toán học” tiếp tục tiến lên phía trước. (…) Công trình chứng minh Bổ đề Cơ bản của Ngô Bảo Châu là cột mốc quan trọng trên chặng đường dài của khoa học đi tìm sự thống nhất giữa các ngành toán học khác nhau (đại số, hình học, giải tích) và, hơn nữa, sự thống nhất giữa toán học và vật lý ».
Ngô Bảo Châu sinh năm 1972 tại Hà Nội. Bố anh là nhà cơ học Ngô Huy Cẩn. Mẹ anh là nhà hóa học Trần Lưu Vân Hiền. Nhà toán học trẻ đã giành được hai huy chương vàng Olympic Toán quốc tế, nhờ đó, năm 1990, anh đã nhận được học bổng để theo học tại Pháp, đặc biệt là tại Đại học Sư phạm (École Normale Supérieure). Năm 2004, Ngô Bảo Châu cùng thầy hướng dẫn là giáo sư Gérard Laumon, người Pháp, được trao tặng giải thưởng của Viện Toán học Clay. Từ năm 2005, Ngô Bảo Châu là giáo sư tại trường Đại học Paris-Sud.
Năm 2008, Ngô Bảo Châu công bố lời giải Bổ đề cơ bản Langlands, và được tạp chí The Time bình chọn là 1 trong10 phát minh khoa học quan trọng nhất trên thế giới năm 2009. Kể từ tháng 9 năm nay, Ngô Bảo Châu sẽ giảng dạy tại trường đại học Chicago ( Hoa Kỳ ).
373. TONA | August 21st, 2010 at 20:30
Vô cùng thương tiếc LNTĐ đã VĨNH BIỆT
374. NDL | August 21st, 2010 at 21:54
Trả lời comment 369
Ông Tona ơi,
Người đời thường nói:
” Thế gian được vợ hỏng chồng,
Tiên bồng mới được cả đôi ”
Ông bà thì” Thuận vợ thuận chồng,
tát biển Đông cũng cạn”,chúng tôi biết, Mừng ông bà.
Bọn tôi tát suối không xong.
Nên có học hỏi ông bà cũng chẳng thông được.
Bà xã tôi sinh ra , lớn lên và học hành ở dưới này.
Hai tiếng Ayunpa , TG-TT đối với mình là cả một bầu trời kỷ niệm và thân ái, thì đối với bà ấy cũng là một địa danh xa lắc xa lơ như bên tây bên tàu nào đó.
Xem DVD và hình ảnh trên mail ,bà ấy cũng vui lắm.
Đọc thấy chữ Em Yêu Thày và Nhớ Thày trên áo ngày hội ngộ bà ấy cũng mừng lắm vì thấy ông nhà mình đầu bạc vẫn chưa mất giá.
Không trách được, mỗi người có một môi trường riêng, một gốc gác riêng. May mắn là những người Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau, nên chúng ta gặp lại nhau, là cả một thế giới yêu thương.
Cám ơn trời , cám ơn người.
NDL
375. ntt207 | August 22nd, 2010 at 03:23
TRÚ MƯA
mái hiên như gọi như mời
môt người cùng với một người trú mưa
phố nghèo xe vắng nhà thưa
tường rêu tí tách giọt mưa sẫm giần
bập bùng bong bóng đầy sân
mưa dày mưa mỏng giọt gần giọt xa
gió nghiên mưa hắt ướt nhà
biết rằng mưa thật hay là mưa trêu
cơn giông nghiên ngã suốt chiều
ngoài đường đã rụng rất nhiều lá bay
”liêu xiêu cây nép vào cây ”
lang thang ”mây dạt vào mây” từng chùm
thế rồi mỗi kẻ một phương
trách người sao lại ”tạm thương” làm gì /
cành khô chuồn cũng bay đi
trời mưa bong bóng còn gì nữa đâu
người về nơi ấy tạnh mưa
còn tôi ở lại nghe mưa trong lòng
NHỚ MÃI CHIỀU MƯA
376. ntt207 | August 22nd, 2010 at 03:35
VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC
NTT CHƯA NHẬN ĐƯƠC BA VIÊN KẸO MÀ
LNTD ĐÃ RA ĐI RỒI SAO .HU HU
HƯƠNG THẦM ƠI ” TIÊN QUĨ” CÒN KHÔNG MUA
MỘT BÓ HOA NHỰA VÀ MÔT CHAI NƯỚC NGỌT
ĐỂ TIỄN ĐƯA .LNTD NHÉ
377. Hương Thầm | August 22nd, 2010 at 03:53
KHÓC ĐIỀN
Điền huynh ơi! Hỡi Điền huynh
Huynh đi để lại mối tình em mang
Xin chào một kiếp hồng nhan
Từ đây vắng bóng anh chàng thơ chui
Huynh đi chín suối ngậm cười
Đố huynh em có lấy người trần gian
Qua rồi vận số gian nan
Giờ đây huynh đã tình tang chốn nào
Khóc huynh lệ chảy tuôn trào
Từ đây vĩnh biệt thơ vào thơ ra.
378. TONA | August 22nd, 2010 at 04:10
Ui chu choa ; Tội nghiệp cho thầy NDL quá !
Biết sao bây chừ, thôi được sao chịu zậy thôi, đàn ông 12 bến nước, đổ bến nào hay bến ấy .
379. HOA SỮA | August 22nd, 2010 at 06:21
VĂN TẾ LNTĐ
Nông tri điền làm sao nên nỗi
Trêu vào chi đến đỗi phải ra đi
Cánh đàn bà, vốn là mẹ đa nghi
Đụng vào đó không què cũng sứt.
Tội nghiệp lão, ai bảo không liệu sức
Một chọi hai sao cho nỗi bây giờ!!!
Lão “đi” rồi là vắng một “tài thơ”
Còn đâu nữa những bài thơ “mối mọt”
Thương cho lão giờ lấy ai chích chọt
Các mụ bà chắc chẳn sẽ lên hương…
Ôi thiện tai ! sống chết lẽ đời thường
Xin chúc lão lên đường đi mệnh giỏi.
Ai có tài hoàn sinh cải tử
Xin cứu dùm Điền nông lão..hu..hu…
Hoa sữa tui đây lòng cũng thấy bù ngù
Thương lão quá…mà vô tài đành chịu
Thôi mọi sự để cho trời lo liệu
hy vọng rằng nông lão chẳng …đi lâu.
380. ntt207 | August 22nd, 2010 at 09:38
TIẾC THƯƠNG
tiếc thương cho lão nhà nông
ra đi bỏ thuốc ai trồng ai chăm
quanh năm ruộng rẫy cuốc cày
mà nay sao lại dễ dàng buông xuôi
vườn thơ đang độ chín mùi
HƯƠNG THÂM đang khóc cho người làm thơ
T T cũng chẳng vui gì
hết người đấu khẩu biết tìm đâu đây ?
HẢI BẦU ở tận cao nguyên
nghe tin cũng xuống chia buồn tiễn đưa
vợ HẢI thương tiếc vô cùng
nhà THƠ BA BƯỚC giờ đành lìa xa
từ nay VĨNH BIỆT LÃO NÔNG
trên trang BLOG KHÔNG CÒN THƠ ÔNG
381. Nay Cui | August 22nd, 2010 at 11:12
Kính thưa toàn thể cư dân trên blog TG-TT:
Về đã lâu nhưng cứ mãi tất bật với công việc của sở, và những nỗi niềm riêng tư nên không lên blog.
Nhân đây cũng xin cám ơn BTC2010 nhưng cảm thấy sáo ngữ quá! Thôi chỉ nói riêng với lòng mình niềm tri ân đối với tất cả mọi người trong cũng ngoài BTC đã cho tôi những ngày hội ngộ tuyệt vời.
Cũng xin có lời cám ơn đến với chị Thành, dù gia đình bận rộn với buôn bán cũng đã vui vẻ để anh hoàn tất nhiệm vụ BTC. Cám ơn Lanh người bạn cùng lớp thủa nhỏ đã không không ngại dù mưa gió để đưa ông Phó BTC không sót một lần họp nào. Xin cám ơn cháu Linh đã đưa mẹ trong những đêm khua mưa gió để cho các chú các bác có được ngày hội ngộ vừa qua. Xin cám ơn ông xã nhà thơ Hương Thầm đã đứng sau lưng nhà thơ trong những ngày vất vả họp mặt.
Xin cám ơn chị Huệ Lê đã âm thầm đứng sau lưng để lo cho mọi người áo và tấm hình lưu niệm. Xin cám ơn anh Lưu Xương đã vượt đường xa để đưa vợ về họp mặt. Và người cuối nhưng công lao không nhỏ đã nỗ lực trước, trong và sau ngày họp mặt: Đó là chàng rể Thăng Tiến. Thật tình mà nói vô tư mà kể nếu không có chàng rể TT thì chúng ta đã không có ngày họp mặt.
Một lần nữa xin cám ơn tất cả.
382. LNTD | August 22nd, 2010 at 11:50
Cảm ơn bài văn tế của một HOA SỮA nào đó đã có lòng thiện tâm “ thương vay khóc mướn” Điền lão phu và còn kêu gọi người cải tử hoàn sinh cho nữa ! Cảm cái tình của HS
nên mặc dù đang trên đường đi…xuống địa ngục, LNTĐ cũng tức tốc hạ gục 2 tên Qủi áp tải, quay trở lại trần gian để cảm tạ ân nhân và để “đấu khẩu”cùng với NTT, vì nếu
không có lão phu thì lấy ai “NGÂM” nổi những bài thơ biến đổi gien của thị!!!Lại còn bé
HT nữa…nín đi, lão chả chết được đâu.Nghe lời baby năm nay lão trồng củ mì xem sao.
Câu đố của lão có đáp án rồi đó…qua bài thơ trú mưa của TT.Hôm nào xuống lãnh thưởng 3 cái kẹo nha,hỏi hoài mệt quá.
LÒNG NHỮNG MUỐN CHẾT CHO XONG
NHỚ NGƯỜI MẾN CẢNH CHẾT KHÔNG ĐƯỢC NÀO
THÔI THÌ CŨNG PHẢI PHÁ RÀO
SỐNG THÊM ÍT NỮA…Ì XÀO CHO DZUI.
383. Nay Cui | August 22nd, 2010 at 11:51
Kính gởi thầy Lân:
Đọc vài hàng tâm sự của thầy: “chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài”. Chúng em xin cám ơn lòng nhiệt huyết của các thầy, những thầy dòng còn quá trẻ, đã đem tuổi thanh xuân mình trãi dài trên sân trường cỏ cháy Thăng Tiến. Có thầy phạt học trò xong vào văn phòng mắt đỏ hoe. Đây đâu phải là tình thầy trò thường tình mà thầy thương trò như chính bảng thân mình. Phải không cha Thanh? Chúng con biết cha đã nhiều lần khóc ở trường TT vì sự hư hỏng của chúng con.
Thầy Lân ạ, cổng trường Thăng Tiến đã xa …. Nhưng các thầy vẫn nằm trong tâm khảm của chúng em. Có lẽ không ai diễn tả hình ảnh các thầy bằng 2 câu thơ Bùi Giáng:
“Ngõ ban sơ hạnh ngân dài
Cổng xô còn vọng điệu tài tử qua”
Những áo chùng đen của các thầy đã in đậm trên sân trường quyện theo cái “Tâm” của các thầy mãi mãi là những áng mây lãng đãng trong cuộc đời chúng em. Để chúng em còn ngẫng đầu lên mà thương mình thương đời, và vững tin vào mộng đẹp ngày mai.
384. Y Meo | August 23rd, 2010 at 01:38
KÍNH-BÁO
Tôi tên NGUYỂN-VĂN-HIẾN,và gia-đình .chân thành cảm-tạ quý-vị,cùng các bạn đả gởi lời chia-buồn.đến gia-đình chúng -tôi …
Một lần nửa,Hiến và gia-đình đồng cảm-tạ
385. ntt207 | August 23rd, 2010 at 02:10
LNTD
văn thơ xuôi ngược cho vần
thơ đâu phải để âm thầm khích nhau
làm thơ đấu khẩu lão nông
vui trang BLOG cho vui sân nhà
nghe ông có thưởng món quà
treo ba viên kẹo tôi đây cũng thèm
trả lời câu đố lão nông
chờ ngày HỘI NGỘ hai ngàn mười hai
lão nông xin nhớ cho rằng
có lời giải đáp chăc ông không ngờ
bây giờ ông cứ an tâm
lo cho VỤ THUỐC sang năm lắm tiền
chớ nên về cõi QUI TIÊN
bà con trên log không tiền MUA HOA
386. M be bong | August 23rd, 2010 at 02:40
373. TONA | August 21st, 2010 at 20:30
Vô cùng thương tiếc LNTĐ đã VĨNH BIỆT
KÍNH TẶNG cho Điền lão phu.
Cho Một Người Nằm Xuống
Sáng tác: Trịnh Công Sơn
Anh nằm xuống sau một lần đã đến đâỵ
Đã vui chơi trong cuộc đời nầỵ
Đã bay cao trong vòm trời đầy
Rồi nằm xuống, không bạn bè, không có aị
Không có ai, từng ngày, không có ai đời đời,
Ru anh ngủ vùi, mùa mưa tới trong nghĩa trang
này có loài chim thôi!
Anh nằm xuống cho hận thù vào lãng quên.
Tiễn đưa nhau trong một ngày buồn.
Đất ôm anh đưa vào cội nguồn
Rồi từ đó, trong trời rộng, đã vắng anh.
Như cánh chim, bỏ rừng, như trái tim bỏ tình,
Nơi đây một lần, nhìn anh đến những xót xa
đành nói cùng hư không!
Bạn bè còn đó! Anh biết không Anh ?
Người tình còn đó! Anh nhớ không anh ?
Vườn cỏ còn xanh. Mặt trời còn lên.
Khi bóng anh như cánh chim chìm xuống.
Vùng trời nào đó! Anh đã bay qua ?
Chỉ còn lại đây những sáng bao la
Người tình rồi quên, bạn bè rồi xa
Ôi tháng năm, những dấu chân người cũng bụi mờ.
Anh nằm xuống, như một lần vào viễn du,
Đứa con xưa đã tìm về nhà
Đất hoang vu khép lại hẹn hò
Người thành phố, trong một ngày, đã nhắc tên
Những sớm mai, lửa đạn, những máu xương chập chùng
Xin cho một người vừa nằm xuống,
thấy bóng thiên đường cuối trời thênh thang!
387. M be bong | August 23rd, 2010 at 02:52
KÍNH TẶNG phu nhan LNTĐ .
‘ngày mai đi nhận xác chồng’
thơ Lê Thị Ý:
“Ngày mai đi nhận xác chồng
Say đi để thấy mình không là mình
Say đi cho rõ người tình
Cuồng si độ ấy hiển linh bây giờ
Cao nguyên hoang lạnh ơ hờ
Như môi thiếu phụ nhạt mờ dấu son
Tình ta không thể vuông tròn
Say đi mà tưởng như còn người yêu
Phi cơ đáp xuống một chiều
Khung mây bàng bạc mang nhiều xót xa
Dài hơi hát khúc thương ca
Thân côi khép kín trong tà áo đen
Chao ơi thèm nụ hôn quen
Ðêm đêm hẹn sẽ chong đèn chờ nhau
Chiếc quan tài phủ cờ màu
Hằn lên — vạch đỏ au phũ phàng
Em không thấy được xác chàng
Ai thêm lon giữa hai hàng nến trong?
Mùi hương cứ tưởng hơi chồng
Nghĩa trang mà ngỡ như phòng riêng ai.”
388. LNTD | August 23rd, 2010 at 09:13
TẶNG VỢ CHỒNG HẢI BẦU
Buồn đời chọc phá chơi dzui
Hay đâu bị quýnh tả tơi thế này
Cái tội nghiện lốc ôi thôi !
Đa ngôn đa oán thói đời xưa nay
Ăn lạt thì bảo là chay
Ăn mặn thì bảo lão này kém tu
Thôi thôi có lẽ phải vù
Tìm nơi ở ẩn kẻo rồi thiệt thân
Cuộc đời là bã phù vân
Đua tranh cho lắm cũng ngần ấy thôi
Hơn thua nếm trãi cả rồi
Tìm nơi thanh vắng ta ngồi mần thơ
Mần rồi xếp xó đợi chờ
Ai mua ta bán nhởn nhơ rượu bầu
Ngồi buồn hí hoáy đôi câu
Ai dzui thì đọc ai ngầu thì thôi !!!
389. NDL | August 23rd, 2010 at 10:09
Cám ơn Nay Cui và các bạn,
Trong ngày Hội ngộ chúng ta đã hiểu được tấm lòng của nhau. Các bạn thấy sự phấn khởi của các cha các thày các soeurs khi thấy những hạt giống văn hóa minh gieo trồng đã kết trái đơm bông. Đặc biệt là cha Vượng quên cả mệt mỏi và bệnh tật.
Chúng tôi cũng rất cảm động vì tình cảm và sự nhiệt tình của các bạn, nhất là các bạn ở xa, các bạn phải sắp xếp công việc, giờ giấc , tiền bạc…Bao nhiêu vất vả hy sinh. Tất cả chỉ vì thương mến nhau.
Hy vọng những tình cảm này luôn nâng đỡ ,hỗ trợ chúng ta trong cuộc sống nhiều bon chen vất vả này.
Những lúc gặp khó khăn thử thách nhớ đến nhau, giúp chúng ta phấn khởi vượt khó.
Chúc sức khỏe, hăng say ,yêu đời và thành công trong công việc.
Năng gặp nhau trên blog cho lòng mình ấm lại.
Hẹn gặp lại.
NDL
390. LNTD | August 23rd, 2010 at 10:37
GỞI M be bong
Thôi dừng khóc nữa người ơi
Lão nông tôi… sống lại rồi đó nha !
Nhờ được thần dược thuốc pha
Hồn về nhập xác nên đà hồi sinh
Trở về cõi sống sinh linh
Chung chia số phận nghĩa tình chưa phai
M bé bỏng ngươi là ai
Cớ sao người lại khóc ai thế này ?
Xem lốc chẳng biết chẳng hay
Khóc người còn sống cô này liều ghê.
Thôi thì tớ cũng chẳng chê
Nhạc thì tớ hát, còn thơ tớ ngầm…(ngâm)
391. LNTD | August 23rd, 2010 at 18:47
Cây muốn lặng gió chẳng chịu đừng, nhiều lúc muốn im lặng là vàng, nhưng cứ mở trang blog ra là tay chân ngứa ngáy cứ muốn viết một cái gì đó. Nghiệt một nỗi là không biết viết gì bởi cái tính hay diểu cợt mua vui như thầy Lân nói, có người không hiểu cho là thế nọ thế kia…không nghiêm túc. Viết cho thầy mà cũng giỡn được ôi thiện tai ! Trời sinh chi con cái tính lạ thế không biết ?Thôi cũng xin quí dzị thông cổ cho, từ nay sẽ viết nghiêm…nhưng không túc được.Rất cảm ơn tình cảm của thầy Lân dành cho trang blog
TG-TT, hy vọng sẽ gặp thầy mãi trên trang blog này, chỉ sợ bà xã thầy chém mất cái máy vi tính thôi ( lại diểu cợt rồi!!!) hay là thầy mở lớp dạy hàm thụ tiếng Pháp trên blog này đi coi bộ thực tế hơn đó thầy.
Ông Nay Cui ơi, sao khiên cưỡng làm vậy, mỗi người mỗi việc góp tay làm nên việc lớn, kẻ tinh thần người vật chất chứ có phải riêng ai đâu mà anh em cứ cảm ơn cảm nghĩa mãi rầu chết được.LNTD tôi chẳng qua là góp cho có mặt thôi chứ công trạng gì bao nhiêu đâu . Tất cả đều là cái tâm của mỗi thành viên Đại gia đình TG-TT làm nên kết quả Ngày Hội ngộ đó thôi.Thấy các cha,các sơ, các thầy cô và các bạn vui là hạnh phúc lắm rồi, không mong gì hơn. Này, tớ thích cái kho thơ Bùi Giáng của Lợi lắm đó.À Lợi có liên lạc được với thầy Tâm không, nói giúp với thầy rằng: PBT vừa là học trò vừa là lính của thầy gởi lời chào thăm thầy và gia đình, không biết thầy còn nhớ không?
392. HOA SỮA | August 24th, 2010 at 04:08
GỞI LNTD
Khá khen cho lão Tri diền
Chết rồi mà lại còn ghiền thế ư ?
Từ nay đừng có hơi dư
Ráng lo tu tỉnh ghỉ ngơi dưỡng già
Đừng nên lắm chuyện diễu cà
Mắc lòng hàng xóm người ta rũa thầm
Thương ông tôi nói thật tâm
Thời gian dành để chuyên chăm việc nhà
Giúp vợ phơi bánh vào ra
Nghe đâu bà xã ông la búa xùa…
393. NDL | August 24th, 2010 at 05:30
Life isn’t about waiting for the storm to pass.. .. .. It’s about learning to dance in the rain. Anonymous
Buổi chiều ngày 24 tháng 12 năm 2004, Wendy, cô sinh viên năm thứ hai đại học Dược Khoa đang đứng đợi chuyến xe lửa dưới subway của thành phố NewYork để trở về nhà. Tất cả các anh chị em của cô đều hẹn là sẽ về nhà đúng 7 giờ để đoàn tụ trong buổi cơm chiều thân mật cùng cha mẹ theo truyền thống của gia đình họ Bỗng Wendy để ý đến một cặp nam nữ đang đứng cách cô vài bước, họ đang ra dấu bằng tay để giao lưu với nhau. Wendy hiểu được thuật ngữ ra dấu bằng tay vì trong những năm đầu đại học cô đã volunteer làm việc trong trường tiểu học dành cho người khuyết tật nên cô đã học được cách ra dấu tay để trò truyện với những người câm điếc. Vốn tính chịu khó học hỏi, Wendy đã khá thông thạo thuật ngữ này. Nhìn vào cách ra dấu của hai người khuyết tật ở trạm subway, Wendy đã “nghe lóm” được câu chuyện của hai người. Thì ra, cô gái câm hỏi thăm đường đến một nơi nào đó, nhưng chàng thanh niên câm thì “trả lời” là anh không biết nơi chốn đó. Wendy rất thông thạo đường xá trong khu vực nầy nên có mạnh dạn đứng ra chỉ dẫn cho cô gái. Dĩ nhiên cả ba đều dùng cách ra dấu bằng tay để “nói” trong câu chuyện của họ. Khi xe lửa đến trạm thì Wendy và hai người bạn mới quen đã kịp thời trau đổi emails address cho nhau.
Những ngày sau đó, ba người tiếp tục trò chuyện dùng phương tiện text messages của mobile phone rồi dần dà họ trở thành bạn thần giao cách cảm với nhau. Chàng trai kia tên là Jack và cô gái tên là Debbie. Jack cho biết anh đang làm việc cho một hãng xuất nhập khẩu và ở cách nhà Wendy một đổi không xa mấy. Từ những text messages, emails thăm hỏi xã giao lúc đầu, cả hai dần dần tiến đến chổ trở thành bạn thân lúc nào không hay. Đôi khi Jack đến trường đón và mời cô đi ăn. Cả hai thích khung cảnh êm đềm trong Central Park nên thường yên lặng đi bên nhau trong những giờ phút nghĩ ngơi. Tuy phải ra dấu để trò chuyện nhưng Wendy không cảm thấy bất tiện mà cô lại có dịp trau dồi “thủ thuật” để nghệ thuật ra dấu của cô càng lúc càng tinh xảo hơn. Đến mùa thu năm đó thì hai người đã thân thiết như một cặp tình nhân. Wendy đã quên hẳn Jack là một người khuyết tật, cho nên lần đầu tiên khi Jack ra dấu “I Love You” thì Wendy đã nhẹ nhàng ngả đầu vào vai anh.
Sau những giờ học, thỉnh thoảng Wendy cũng vào chatroom đấu láo với bạn bè, mỗi khi Wendy đặt câu hỏi “Bạn có thể fall in love với một người câm điếc hay không?” thì hình như không có bạn bè nào của cô có được câu trả lời dứt khoát. Điều này đã khiến cho Wendy bị dày vò không ít.
Vào dịp lễ Thanksgiving năm đó, Jack tặng cho Wendy một bó hoa hồng kèm theo câu ra dấu: “Wendy có chịu làm girl friend của mình không?” Wendy vừa vui mừng vừa kinh ngạc nhưng sau đó là những sự mâu thuẫn khổ sở trong nội tâm. Wendy biết rõ là cô sẽ gặp phải sự phản đối mạnh mẽ của những người thân. Quả nhiên cha mẹ cô khi biết rõ sự việc đã dùng đủ mọi phương thức để mong lôi kéo đứa con gái “lầm đường lạc lối” trở về. Thôi thì hết chú bác, cô dì, lại đến các anh chị em, bạn học, được cha mẹ có vận động tới để làm thuyết khách. Đứng trước áp lực này, Wendy chỉ có thể phân trần với gia đình về nhân cách cao cả của Jack, cô còn cho mọi người biết là thái độ lạc quan, đầu óc thực tế, tích cực của anh đã khiến cô cảm thấy gần gũi hơn những bạn trai mà cô đã từng quen biết trước đây.
Gia đình sau khi nghe có giải bày đã không còn quá khắt khe phê bình, mọi người dự định là sẽ gặp mặt Jack trước rồi mới có thể đánh giá cuộc tình của hai người. Cả nhà đồng ý là sẽ gặp mặt Jack vào trưa ngày 25 tháng 12 sau khi mọi người đã hưởng được một silent night bình yên cho tâm tư lắng đọng. Wendy đã có quyết định trong đầu, nếu như cha mẹ, anh chị của cô có những cử chỉ, hành động khinh miệt Jack thì cô và Jack sẽ đi đến nhà thờ để nhờ sự gia ơn và chúc lành của Thiên chúa. Trên đường dẫn Jack đến nhà, tâm trạng hồi hộp của của Wendy đã không thoát khỏi cặp mắt quan sát của Jack, anh mỉm cười ra dấu cho cô:
- Wendy yên tâm, bảo đảm với em là cha mẹ em sẽ hài lòng. Anh cho họ biết là anh sẽ thương yêu em, chăm sóc em suốt đời.
Đó là lần đầu tiên trong đời cô sinh viên trường thuốc rơi rớt những giọt lệ cảm động.
Vừa vào đến nhà, Wendy nắm tay Jack đi đến trước mặt cha mẹ, cô nói:
- Thưa ba má, đây là Jack, bạn trai mà còn thường nhắc đến.
Câu nói của cô vừa thốt ra thì tất cả những hộp kẹo bánh, hoa tươi trên tay Jack tức thời lộp độp rơi xuống đất, anh nhào tới ôm lấy cô vào vòng tay khỏe mạnh của anh. Một điều mà Wendy không thể ngờ được là cô bổng nghe một giọng nói thảng thốt phát ra từ cửa miệng của Jack:
- Trời đất, em biết nói à?
Đó cũng chính là câu mà Wendy muốn hỏi Jack.
Mọi người ngoại cuộc đều ngẩn ngơ ngạc nhiên trong khi hai người trong cuộc thì ôm nhau cười, nói, la, hét, nhảy nhót như điên dại. Thì ra Jack cứ ngỡ Wendy là một cô gái câm thế mà anh vẫn sinh lòng quyến luyến mà còn muốn tiếp tục đi đến hôn nhân. Wendy cũng tự hào có quyết định sáng suốt vì đã chọn được người tình trong mộng tuyệt vời nhất thế gian.
Thượng Đế của chúng ta đang ngự ở trên cao, hình như ngài cũng đang che miệng cười cho trò đùa mà ngài đã đạo diễn suốt một năm qua.
Anonymous! Người vô danh !
394. HOA SỮA | August 24th, 2010 at 08:49
Qua câu chuyện của thầy Lân chúng ta học được điều gì nhỉ ? Sự đồng cảm trong im lặng quí giá gấp ngàn lần sự ba hoa chích chòe, nói nhiều nhưng tâm không thật. Hai cô cậu trong câu chuyện đến với bằng sự đồng cảm chân thật không không một lời hoa mỹ, không vì những khiếm khuyết hình thức bên ngoài thật trân trọng lắm thay. Mong cho thế giới này có thật nhiều những đôi tình nhân, những cặp vợ chồng như vậy.
395. NDL | August 24th, 2010 at 09:35
Nếu các bạn không phiền thì lâu lâu gặp bài nào hay, vui, tôi đẩy lên , các bạn xem cho để giải khuây.
Xin các bạn cho ý kiến.
Chủ đề: Fw: Một ngày không vội vã
” Nếu chỉ còn một ngày để sống
Chợt nhận ra cuộc đời quá đẹp
Phải chăng ta sống quá vội vàng
Nên ra đi chưa được bình an … ”
Một ngày không vội vã…
Mỗi năm một lần , tôi về thăm Mẹ và các em hiện đang sống ở Montréal , Canada . Năm nay cũng như thuờng lệ, tôi về thăm nhà 2 tuần cuối tháng 6. Nói sao cho hết niềm vui gặp lại gia đình. Montréal vào mùa hè thật nóng bức, có ngày lên đến hơn 100 độ F, nên cả nhà thường rủ nhau đi ra ngoài chơi cho mát mẻ.
Tôi còn nhớ sáng hôm đó, cả nhà định dẫn mấy đứa cháu ra công viên cho tụi nhỏ hưởng chút khí trời . Tôi thì đã thay quần áo từ lâu, cứ chờ mãi mà mọi người cứ ” xàng qua xàng lại “, gần 9 giờ vẫn chưa xong, nhất là mấy đứa nhóc thì cứ lăng xăng chơi game, không ai chịu thay quần áo.
Thế là tôi bắt đầu nổi quạu ” Nhà mình sao làm gì cũng như rùa bò vậy ? Có đi hay không thì bảo … ?
Cô em tôi nhỏ nhẹ ” Thì từ từ, vacation mà lị , chị sống ở Mỹ riết rồi quen thói ” stress out ” hà … “.
Cậu em trai thì nói ” Chị làm gì mà dữ vậy, chị có biết hôm nay là ” ngày không vội vã ” hôn ?
Tôi ngạc nhiên, tưởng tai mình nghe lầm, nên hỏi lại ” Ngày gì ? Không vội vã là sao ? ” .
Thế là Má tôi bật tivi lên. Trên màn ảnh, đài nào cũng đang nói về cái ngày đặc biệt này. Ồ, thì ra là từ vài năm nay, mỗi năm chính phủ Canada chọn ra một ngày, thường là vào mùa hè, một ngày cuối tuần, và năm nay rơi vào ngày 26 tháng 6, gọi là ” một ngày không vội vã “.
Khoảng chừng vài tuần truớc đó, là báo chí, các cơ quan truyền thông đều loan báo và nhắc nhở để mọi người chuẩn bị. ” Ngày không vội vã ” bắt đầu từ 8 giờ sáng cho đến 9 giờ tối. Mọi người được khuyên là ” Bạn hãy ngủ cho thẳng giấc, thức dậy khi nào mình muốn. Hãy nhâm nhi tách cà phê , và ngồi ngắm khu vườn của bạn, nghe tiếng chim hót líu lo . Hãy đi ra ngoài nếu bạn thích, vào ăn trưa ở một restaurant nào mà bỗng dưng bạn muốn. Còn nếu không, bạn có thể mời bè bạn đến nhà làm BBQ. Bạn cũng có thể chạy xe đạp một vòng thành phố, hay nằm dài trên bãi cỏ của một công viên gần nhà, vân vân và .. vân vân ” .
Tóm lại, chính phủ khuyến khích người dân : ” Hãy enjoy từng phút giây hạnh phúc, bình an của … một ngày không vội vã. Hãy biết sống và tận hưởng Hạnh phúc ở quanh ta “, như lời của một người phóng viên trên đài tivi đang nói.
Rồi còn có các màn phỏng vấn vài người dân , hỏi xem họ dự định sẽ làm gì trong cái ngày đặc biệt này trong năm, thì đa số câu trả lời đều là ” spend time với gia đình, người thân “.
Có một cảnh trên màn hình làm tôi nhớ mãi. Hình ảnh một cụ già tóc bạc phơ, lụm cụm trả lời phỏng vấn với nụ cười móm mém ” Tôi luôn mong đợi và yêu nhất cái ngày này trong năm, vì đó là ngày duy nhất mà tất cả con cháu tôi không … bận rộn, chúng nó tề tựu đông đủ để họp mặt với tôi. Cám ơn chính phủ, cám ơn ân nhân nào đã ” đặt ra ” cái ngày ý nghĩa này … ” .
Thế là bỗng dưng tôi đổi ý . Tôi bảo gia đình ” Hôm nay là ngày đặc biệt, vậy thôi mình làm chương trình gì special đi nhe .. ” .
Thế là cả nhà nhao nhao hưởng ứng, người thì bảo ” khỏi nấu cơm, đi ăn tiệm cho khỏe “, kẻ thì nói ” nhà hàng đông lắm, đi xuống downtown chơi “.
Em trai tôi thì muốn đi xe đạp ( ở Montréal có rất nhiều bãi cho mướn xe đạp, bạn chỉ cần ” quẹt ” cái credit card vô là có thể lấy xe đạp đi ngay ) .
Mấy cháu nhỏ lại muốn đi tàu BateauMouche. Rồi lại có ý kiến đi câu cá, hay đi xe ngựa một vòng thành phố. Và thế là giơ tay biểu quyết. Cuối cùng thì đa số thắng thiểu số : đi xuống Vieux-port ( khu phố cổ ) chơi và sẽ đi tàu BateauMouche. Thế là chúng tôi lên đường , thảnh thơi, không vội vã …
Đường xuống phố đông nghẹt, và kẹt xe, thế mà không một xe nào bóp kèn. Thiên hạ ngồi trong xe, an nhiên chờ đợi, còn mở cửa kiếng xuống nhìn nhau cười, và vẫy tay ” No hurry ! Be happy ! “. Tôi thật sự ” thấm ” được thế nào là ý nghĩa của 3 chữ ” không vội vã ! “.
Đến chừng xếp hàng mua vé đi tàu, thì lại là một hàng thật dài, trong cái nắng gắt của mùa hè. Vậy mà ai ai cũng cười, cũng nói, cũng bắt tay, với cả những người … không quen biết. Dường như con người ở đây, ngày hôm nay, không ai bị stress cả. Cả một thế giới hoà bình, thanh thản quanh tôi …
Lúc bước xuống tàu, David, thằng cháu nhỏ 5 tuổi hối hả muốn chạy đến dành chỗ, thì bị Christina – cô cháu 4 tuổi , ” chỉnh ” ngay : ” David ! Bữa nay là ” No hurry day ” mà, sao David cứ hurry hoài vậy ? “, làm cả nhà cùng cười. Tôi cũng bật cười theo vì sự nhận thức dễ thương của cô bé này .
Trưa đến, đói bụng, chúng tôi ghé vô một nhà hàng Tàu. Lại đông nghẹt khách, nhưng ai ai cũng vui vẻ xếp hàng đợi đến lượt mình. Đang đứng chờ thì người bên cạnh tôi, một phụ nữ Quebécois bắt chuyện hỏi tôi đã làm gì ngày hôm nay. Tôi kể lại một ngày vui chơi với gia đình cùng các cháu. Bà cười , chỉ hai người con ” Chồng tôi mất lâu rồi, năm nào vào ngày này, tôi cũng để tụi nó quyết định muốn đi đâu, làm gì… Cuộc sống mà, có gì mà phải vội vã …”. Rồi bà tiếp ” Như trưa nay nè, bỗng dưng con gái tôi thèm ăn món lẩu Tàu, thế là chúng tôi vô đây, xếp hàng, nghe nói nhà hàng này món nào cũng ngon lắm .. ” . Tôi gật đầu đồng ý và cảm thấy vui vui trong lòng……
Ăn no xong, thì đến chiều. Không ai muốn về nhà, thế là kéo nhau ra park chơi. Nhìn quanh, thiên hạ đông như kiến , tự dưng tôi thấy lòng mình vui chi lạ.Trải tấm chiếu trên bãi cỏ, tôi nằm xoải người, vươn vai một cái thật đã . Dường như hơn 10 năm sống trên đất Mỹ, tôi chưa hề có được cái ” đã ” nào như thế này . Cứ để mặc tụi nhỏ tha hồ chơi xích đu, cầu tuột, chạy chơi, la hét … tôi nằm đeo cặp mắt kính mát, tận hưởng từng làn gió thoảng qua một cách khoái chí, do … nothing , lim dim … ngẫm nghĩ sự đời. Kể cũng lạ, nhờ có cái ngày này, mà tôi mới nhận ra là hình như trong đời , tôi chưa hề bao giờ có được một ngày không …vội vã …
… Sinh ra và lớn lên ở Saigòn, trong một gia đình nghèo, nên tôi biết rất rõ là chỉ có ráng học thì mới có thể giúp tôi thoát khỏi cái kiếp nghèo muôn thuở đó. Ngay từ nhỏ tôi đã rất hiếu học. Từ lớp tiểu học, đến phổ thông, rồi đại học, cả đời tôi chỉ biết có sách vở, và suốt ngày chỉ cắm đầu cắm cổ mà học. Tuổi thơ tôi chưa hề có một ngày không vội vã. Hôm nào cô giáo bệnh , được nghỉ và về sớm , trong khi các bạn bè cùng trang lứa lăng xăng tìm chỗ đi chơi, hay la cà các hàng quán , thì tôi lại vui mừng vì .. có thêm giờ để học bài. Tôi hối hả đạp xe về nhà, rửa mặt vội vàng và ngồi vào ngay bàn học. Bài thi nào cũng vậy, được 9 điểm là tôi buồn, vì phải điểm 10 cơ thì tôi mới chịu. Mọi người luôn bảo là tôi thích sự tuyệt đối, và như vậy thì đời tôi sẽ khổ…
Vào đại học, 5 năm, tôi lại chưa hề có được một ngày không vội vã. Lúc nào tôi cũng bận rộn, với bài vở và với những cuộc thi . Tôi luôn tham lam, mong muốn mình phải đạt điểm 10 trong mọi bài thi. Tôi sẵn sàng thức khuya , dậy sớm, miễn sao đạt được điểm tối đa là tôi vui. Có lần nhỏ bạn thân bảo tôi một câu chí lý ” Học mà không chơi giết mòn tuổi trẻ, Chơi mà không học giết cả tuơng lai .. “. Tôi nói ngay ” thì bởi vậy, tao học nè , chỉ có cái học mới giúp mình thoát ra khỏi nghèo khó “, nhỏ bạn cười ” Tao thì chọn … cả hai, vừa học vừa chơi, miễn sao không thi lại là ” đủ xài ” rồi, rồi mai này mày sẽ hối tiếc khi tuổi trẻ trôi qua uổng phí … “. Tôi chỉ cười, nhưng bây giờ mới nhận ra là nó có lý …
Ra trường ở Canada, đi làm, tôi lại lao vào công việc, làm thật nhiều, để mong kiếm thật nhiều tiền trong thời gian ngắn nhất. Tôi tình nguyện là 7 ngày 1 tuần, mỗi ngày 13 tiếng. Ròng rã 3 năm thì tôi đuối sức, nên đành giảm bớt chỉ làm 5 ngày. Mười năm trời, tôi dành dụm đựơc một số tiền, và nỗi ao ước, làm giàu, thật nhanh , đẩy tôi vào thị trường chứng khoán. Tôi say mê chơi stock, nên ngày nào tôi cũng luôn bận rộn với Wallstreet, với giá cả và những con số lên xuống của từng công ty. Trúng stock, chỉ qua một đêm, tôi bỗng nhiên thành triệu phú. Ấy thế mà tôi vẫn chưa có được một ngày không bận rộn. Ngay hôm đó, đầu tôi lại tính toán cách đầu tư nào để nhân đôi, nhân ba số tiền tôi đang có. Thế là lại mạo hiểm, lại chơi những ván bài to hơn . Ông bà ta đã có câu ” Có gan làm giàu kia mà “. Tôi đã có gan, và tôi đã giàu, thì bây giờ nếu muốn giàu hơn, tôi cần phải có gan hơn …
Thị trường chúng khoán sụp đổ, tôi trở tay không kịp, thế là mất trắng . Tôi không nản ” không sao, còn sức khoẻ, còn quyết tâm , ta có thể làm lại từ đầu, thì sẽ có tất cả ” . ” Có chí thì nên ” , nên tôi quyết định qua Mỹ, vì Hoa kỳ là đất nước của cơ hội. Tôi lại lao vào công việc, cần cù, ký cóp … để dành tiền.
Vào những năm sau 2000, ngành dược và computer đang lên cơn sốt thiếu người. Thế là thiên hạ ùn ùn đổ sang Mỹ, vì làm việc nhiều tiền hơn. Tôi lại đi làm full time, 5 ngày một tuần , và luôn sẵn sàng làm overtime bất cứ khi nào công ty cần. Tôi đi làm từ sáng đến tối, ăn thì ” cơm chỉ ” , food to go, không xài gì cả, cắc ca cắt củm để dành từng đồng xu, hy vọng sẽ có cơ hội đổi đời … Và rồi thì cơ hội đến thật, khi cơn sốt bất động sản bùng nổ. Giá nhà cửa tăng vùn vụt , từng ngày. Hễ ai chậm tay là … sorry, ráng mà chịu khó ngồi nhìn ” căn nhà mơ ước ” vuột khỏi tầm tay, bạn nhé. Và tôi lại bị cuốn xoáy vào cơn lốc này, như hàng triệu người ở xứ Mỹ .
Mỗi tuần chỉ có được hai ngày nghĩ làm, tôi rời nhà từ 8 giờ sáng đến 9 giờ tối , lái xe khắp mọi ngõ ngách, để tìm xem có căn nhà nào ” For sale by owner ” không, hay có căn nào trông lụp xụp mà mình có thể tân trang chút đỉnh lại rồi ” flip “, kiếm vài chục ngàn bỏ túi . Có những bữa tôi không có cả thời giờ để ăn cơm, mua vội vàng chút food to go bỏ bụng . ” Thảy ” 1 căn nhà, wow , ngon ăn quá, tôi làm căn thứ nhì, rồi thứ ba. Lòng tham con người là không đáy kia mà . Thì đùng một cái, cái ” bong bóng ” nhà đất nổ tung . Bao nhiêu kẻ mất nhà, tay trắng, và có tôi trong số đó . Từ một triệu phú ( lần thứ hai ) , tôi trở thành người mang nợ ngập đầu. Và thế là tôi phải đi làm bù đầu bù cổ để ráng cầm cự mấy căn nhà. Đến chừng thật sự đuối, thì tôi đành phải buông – trong cay đắng, vì không còn sự lựa chọn nào khác. Tôi shortsale mấy căn nhà, trước khi để nhà bank kéo . Rồi giờ thì tôi phải tiếp tục đi cày , cả đời , để mà trả nợ. Một bài học .. suốt đời không thể nào quên. Cho đáng kiếp mày, một kẻ tham lam …
Hôm nay nằm dài trên bải cõ, hít thở bầu không khí trong lành của một ngày nắng ấm, chẳng có việc gì phải làm, thế mà tôi thấy lòng mình , tâm mình sao mà thảnh thơi chi lạ. Giờ phút này, tôi không giàu, nhưng sao tôi lại có được sự bình an, điều mà đã hai lần là triệu phú, tôi hoàn toàn chưa bao giờ có được. Thật sự tôi phải cám ơn chính phủ Canada, hay cám ơn người ân nhân ” trí tuệ ” nào đó, đã nghĩ ra cái ngày đặc biệt này trong năm, để giúp người dân biết trân quý sự thanh thản mà cuộc sống ban cho chúng ta. …
Bỗng dưng tôi chợt nhớ mới cách đây vài tuần , tôi tình cờ gặp lại cô bạn củ hồi trung học, khi vô tiệm food to go ở Cali mua đồ ăn . Hai đứa chỉ kịp chào hỏi vài câu, thì cô bạn vội vã về đón con, còn tôi thì lật đật đi ra xe sợ trễ giờ làm. Cô bạn than ” Sao cuộc sống tụi mình lúc nào cũng tất bật quá há, chỉ khi nào hết thở thì mới hết … bận rộn … “.
Tôi chỉ cười ” Xứ Mỹ mà lị … ” .
Cô bạn tự dưng hỏi xin địa chỉ email của tôi, rồi bảo rằng ” sẽ email gửi cho bồ một bài ý nghĩa lắm “, rồi cô cười nói thêm ” nhưng đọc thì hay, mà làm có được hay không lại là chuyện khác . .. “.
Tối đó check mail, tôi nhận được ngay , với vài dòng nhắn nhủ ” Bồ ráng cố gắng thực hành theo lời khuyên trong bài này nhé, còn mình thì … đời vẫn lăng xăng .. “.
Tôi bật cười , và click vô đọc bài viết ngắn của cô bạn :
BẬN RỘN làm cho ta không có bình an và hạnh phúc
BẬN RỘN làm cho sự hành xả của ta vụng dại
BẬN RỘN làm cho cái hiểu biết của ta khô cằn
BẬN RỘN làn cho sự sống của ta ngắn lại
BẬN RỘN khiến ta không thấy được cái đẹp của người ta thương yêu
BẬN RỘN khiến ta đi trên đường như ma rượt …
Đời sống bận rộn là đời sống … bất hạnh nhất trên đời … !
Thế đấy, nhưng con người ai ai cũng luôn tìm đủ mọi lý do để mà … BẬN RỘN.
Và rồi một ngày kia, thử hỏi có ai mang theo được cái ” BẬN RỘN ” về bên kia thế giới ?
Hãy biết dừng lại -Hãy biết ngơi nghĩ – Hãy tập thanh thản và buông xả, thảnh thơi … thì khi cái ngày ấy đến , chúng ta mới có thể ra đi với cái tâm … KHÔNG … BẬN RỘN …. !!!
Đúng vậy, dường như chúng ta , ai ai cũng luôn tự tìm cho mình một ” lý do ” để mà bận rộn , mà chưa hề bao giờ biết cách ” nếm ” được hương vị cuộc sống của mỗi ngày. Tôi chợt nhớ đến cô Kim Anh , cô cũng đã bảo tôi câu này khi bác sĩ cho biết là cô chỉ còn vài tháng để sống, và cô đã nói với tôi ” Mỗi người đều có số phần, cô cũng mừng là cô còn ” vài tháng “, thì ít nhất cô cũng sẽ có được vài tháng sống trong bình an, không vội vã.. “.
Chiều xuống, trời bắt đầu ngã tối. Thiên hạ lần lượt rời công viên. Cả nhà tôi cũng lục đục thu xếp đồ lại.
Bé Tina có vẻ nuối tiếc, bé hỏi bà chị tôi ” Mommy, ngày mai có còn là ” No hurry day ” hôn ? ” .
Chị tôi cười ” Hết rồi con, mỗi năm ở Canada có một ngày hà .. “.
Na phụng phịu ” Na muốn every day đều là ” No hurry day ” cơ… “.
Chị tôi nói ngay ” Dễ thôi con , nếu mỗi ngày mà con biết enjoy, thư thả, con đừng làm việc gì gấp gáp hết, thì mỗi ngày sẽ là ” No hurry day ” rồi.. .”.
Tôi đứng đó, nuốt từng lời bà chị nói, và cảm thấy ” ganh tỵ ” với đứa cháu của mình, vì chỉ mới 4 tuổi, mà cháu đã được học một bài học quý giá nhất trên đời, còn tôi , gần nữa đời người mới được học bài học đó …
Lên xe, cậu em trai mở nhạc, vặn thật lớn bài hát mà tôi rất thích :
… ” Nếu chỉ còn một ngày để sống
Chợt nhận ra cuộc đời quá đẹp
Phải chăng ta sống quá vội vàng
Nên ra đi chưa được bình an … ”
Đúng thật , cả một đời tôi luôn sống quá vội vàng , thì làm sao có thể ra đi bình an ? Một lần nữa, xin cám ơn cái ngày đặc biệt này, đã giúp tôi có một cái nhìn mới , khác hơn về cuộc sống …
Tự dưng tôi nhớ đến hai cô bạn thân. Cô bạn đạo Chúa thì chủ nhật nào cũng đi nhà thờ, hễ rảnh là đọc cuốn Thánh kinh nhỏ lúc nào cũng kè kè trong bóp. Cô hay nói với tôi ” Chúng ta nên làm theo lời dạy của Ngài, thì lúc ra đi, mình sẽ được lên Thiên đàng với Chúa .. “.
Nhỏ bạn đạo Phật thì hễ rảnh là đến Chùa, niệm Phật, nó nói tôi ” Ở lành, giữ ngũ giới, làm từ thiện, thì chắc chắn sẽ được về với Phật .. “. Còn giờ phút này, tôi hiểu ra một điều ” Nếu như chúng ta biết tự làm cho mỗi ngày của mình thành ” MỘT NGÀY KHÔNG VỘI VÃ ” , thì chúng ta sẽ có được 365 ngày một năm đang sống ở Thiên đàng, hay Niết bàn … rồi đó …
Chúc mỗi người trong cuộc đời, luôn có được những ngày … không vội vã …
396. HOA SỮA | August 26th, 2010 at 01:12
BẬN BỊU HẾT CẢ RỒI SAO
HAI NGÀY CHẲNG THẤY MA NÀO LÊN TRANG !
397. NDL | August 26th, 2010 at 04:28
Không biết có phải vì lời bình quá độc của HOA SỮA:
“im lặng quí giá gấp ngàn lần sự ba hoa chích chòe “không , mà thiên hạ im re vậy. Nếu thế có lẽ không đúng ý của tác giả cũng như của người đưa câu chuyện lên Blog.
Nhà văn Duyên Anh , trước 1975 có nói là ông ta ghiền tiếng khóc và nước đái trẻ nhỏ. Ngủ một nơi không có tiếng khóc và mùi nước đái trẻ nhỏ,ông ấy ngủ không ngon.
Mở Blog ra mà eo xèo như chợ chiều,không ai qua lại , thì buồn biết mấy.Như một nhà không tiếng khóc trẻ thơ.
Hãy lên tiếng để bạn bè biết ta còn đang hít thở chung bầu khí địa cầu.
398. ntt207 | August 26th, 2010 at 08:20
sôi động chỉ có lão nông thôi nhưng
HOA SỮA TIỄN ĐƯA cho nên LNTD CÓ LẼ CHƯA
HỒI SINH HẴN còn bị hại chọi một nữa mà lị
399. ntt207 | August 26th, 2010 at 08:32
CHIA NHAU NỖI BUỒN
nỗi buồn chia nữa cho nhau
nếu buồn cư khóc lão ông đâu rồi ?
xin đừng ngày tháng lặng câm
để trang blog buồn hiu thế này
sân chơi đôi lúc cũng buồn
ai ơi xin chớ giận hờn mà chi
hãy cùng vui vẻ lên đi
niềm vui sẽ đến nỗi buồn ra đi
400. HOA SỮA | August 26th, 2010 at 19:07
Thật oan uổng cho HS tui quá các bạn ơi ! Tại cái lão Tri điền lắm chuyện chứ có phải tại tui đâu ! Nếu như lão không nói lời vĩnh biệt thì HS tui đâu có dư hơi mà làm văn tế lão như vậy ? Lại còn chuyện lời bình nữa…đúng là rước vạ vào thân. Tự nhiên mang tiếng là người gây ra cái nguyên nhân…blog vắng…úi chu cha ơi ! Oan cho tui quá. Này ông LNTD ơi, đã hồi sinh rồi thì lão cũng đừng nên để bà con chờ, mau ra mắt đi để xóa án dùm tui.
BLOG VẮNG LÀ TẠI BIẾNG LƯỜI
PHẢI ĐÂU HOA SỮA NHÀ TÔI CỐ TÌNH.
401. CBB | August 27th, 2010 at 03:09
CHIA SẦU !!!
Thế gian lắm kẻ bất bình.
Chớ đâu riêng phải, một mình ai đâu
Sân chơi là của mọi người
Chung tay góp sức, mới vui được mà
Xin mời các cụ gần xa
Vô ra tý đỉnh,để ta giải sầu
Niềm vui chia sẻ đôi câu
Giận hờn tan biến,cùng nhau vui đùa.
Xin các thầy cô,các anh chị có xem cũng đừng chê trách nha,không biết đúng hay sai thấy các anh chị cô thầy làm thơ hay quá,nên em học lổm tý,có dở cũng đừng chê em nha!Thấy sân chơi buồn quá nên em mạo muội phá tý thôi,mong tất cả các anh chị thầy cô đừng trách cho đứa em kg có học này nhé !!!
Kính bút CBB !!!
402. CBB | August 27th, 2010 at 03:53
Kính gởi sư huynh LNTD !
Hổm rày M kg rảnh vô blog ,nên hôm nay vô thấy các anh chị vui quá nhưng tại sao?ba hôm nay lại vắng vẻ ,chắc có lẻ các anh chị bận rộn lắm phải kg.Khi nào rảnh rổi thì vô làm thơ cho M đọc với,M kg biết làm thơ như các anh chị và thầy cô ,nhưng M biết đọc và hiểu được.Ở đây xa quê nhiều khi đọc những dòng chữ của các anh chị cô thầy.M đã học hỏi được rất nhiều.M cảm ơn các thầy cô cùng các anh chị đã giúp M biết thêm tiếng việt.Cảm ơn mọi người rất là nhiều.M chúc tất cả mạnh khỏe vui vẻ trong cuộc sống !
Kính bút CBB !!!
403. ntt207 | August 27th, 2010 at 05:26
chốn linh thiên con nguyện cầu thượng đế
kiếp trần gian con chẳng muốn làm người
xin làm loài thú đi hoang
rong chơi hoang dã không màng lợi danh
xin làm cây cỏ rừng xanh
thang ngày tô điểm màu xanh cho rừng
xin làm con sóng bạc đầu
phủ dài trên cát êm đềm vô tư
xin làm loài cá dưới sông
cá cùng với nước chơi vơi giữa dòng
xin làm một cánh chim ngàn
bay đi khắp chốn rộn ràng líu lo
mang chi thân phận con người
buồn vui sướng khổ trăm ngàn nỗi lo
người giàu có sống trên nhung lụa
kẻ đói nghèo không đủ cơm ăn
đã là môt kiếp nhân sinh
xin trời ban phúc công bình mọi nơi
404. NDL | August 27th, 2010 at 06:55
Lời nguyện này xưa rồi NTT ơi.
Ngày xưa có người cũng đã ước:
Kiếp sau xin chớ làm người,
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo.
Trước 1975 cũng có ban nhạc hát:
…. Ta không thèm làm người,
Thà làm mây bay khắp phương trời…
405. NDL | August 27th, 2010 at 07:01
XIN ĐỪNG XA NHAU NỮA
Trại cùi ấy cũng giống như bao trại cùi khác trên trần đời này vào thời đó. Tanh hôi, tởm lợm, lạnh lẽo, và nói chung là … tận cùng khốn nạn! Các bệnh nhân lủi thủi, vật vờ như những bóng ma trơi. Họ không làm gì được cả và cũng chẳng ai làm được gì cho họ cả. Ngày này qua ngày khác, những bóng ma cô đơn ấy như chỉ biết thoi thóp bò trườn quanh sân trại.
Tuy nhiên, có một nam bệnh nhân vẫn còn giữ được ánh nhìn sáng ngời trong đôi mắt. Và ông có thể mỉm cười, có thể mấp máy đôi môi nói hai tiếng ‘Cám ơn’ khi bạn trao tặng ông một món gì đó. Xem ra chỉ có mình ông còn là ‘người’, còn giữ được nét ‘người’.
Chị nữ tu phụ trách trại rất ngạc nhiên về điều đó. Chị tự hỏi giữa một thế giới của những ‘bóng ma’ này tại sao nam bệnh nhân kia vẫn còn giữ được thần sắc của một con người sống? Chị chú ý quan sát ông. Và sau vài ngày, chị khám phá được bí mật của ‘phép lạ’: Ngày nào cũng vậy, cứ đến đúng giờ, phía trên góc tường rào của trại hiện ra một khuôn mặt, một khuôn mặt phụ nữ nhỏ bé, luôn luôn với một nụ cười tươi, rất tươi.
Và ngày nào cũng vậy, người bệnh nhân đón chờ để nhận nụ cười từ phía góc trên bờ tường. Nụ cười ấy đem lại nghị lực cho ông và nâng đỡ nơi ông niềm hy vọng. Ông mỉm cười đáp lại, và khuôn mặt kia thoắt biến đi. Rồi ông lại bắt đầu rạo rực đợi chờ khuôn mặt ấy và nụ cười tươi ấy – sẽ xuất hiện vào ngày mai, đúng hẹn.
Một lần, không giấu được tò mò, chị nữ tu quyết định ‘bắt quả tang’ cú hẹn của ông bệnh nhân, và hỏi về khuôn mặt phụ nữ ngoài kia, phía trên bờ tường ấy.
“À, cô ấy là vợ tôi.” Người đàn ông trả lời, “Trước khi tôi đến đây, cô ấy giấu tôi ở nhà và săn sóc tôi với bất cứ phương tiện nào mà cô ấy có được. Một bác sĩ địa phương đã cho cô ấy một ít thuốc mỡ để bôi lên các vết thương của tôi. Ngày nào cô ấy cũng bôi thuốc lên khắp mặt tôi, chỉ chừa một chỗ … đủ cho cô ấy đặt môi hôn. Nhưng sau ít lâu, người ta phát hiện ra tôi – và họ gom tôi về đây. Vợ tôi đã theo tôi đến trại. Kể từ đó, ngày nào cô ấy cũng ghé thăm tôi, từ phía trên bờ tường, như ma soeur thấy đó. Nhờ đâu tôi có thể tiếp tục sống và hy vọng? Ma soeur hiểu rồi đó.”
Tác giả Lm Lê Công Đức chuyển ngữ
406. ntt207 | August 27th, 2010 at 07:29
em xin cảm ơn thầy nhưng lời nguyện nầy vẫn còn lắm kẻ mơ ước đó thầy ơi
EYT
407. TONA | August 27th, 2010 at 08:30
Mấy ngày nay có chuyện nhà, hai vợ chồng phải đi xa mệt mỏi quá không ghi được gì , ngày nào cũng vài lần vào nhà (blog) rồi đi ra , hôm nay có phút giây thư giản gỏ vài chử cho đở ghiền.
408. THƯ GIẢN KINH ĐIỂN | August 27th, 2010 at 09:19
Tặng ntt (người thiếu tình)
Nếu anh là cha Ralph
Em sẽ là Meggie bé bỏng
Bằng con tim với niềm ước vọng
Giành lại anh từ tay đức chúa trời
Có một loài chim như thế anh ơi!
Không chịu sống một cuộc đời tẻ nhạt
Mà phải sống với niềm khao khát
Dù phải lao mình vào bụi mận gai…
BỞI VÌ TẤT CẢ NHỮNG GÌ TỐT ĐẸP NHẤT CHỈ CÓ THỂ CÓ ĐƯỢC KHI TA CHỊU TRẢ GIÁ BẰNG NỖI ĐAU KHỔ VĨ ĐẠI…
409. ntt207 | August 27th, 2010 at 10:01
tình khúc mặt trời
mạt trời lên có nói gì không ?
đêm qua thao thức ở hừng đông
đêm qua trằn trọc sao không ngủ
ai biết thương ai đến chạnh lòng
mặt trời lên có nói gì không
đêm qua gió nhớ nỗi mênh mông
đêm qua gió lại qua cửa sổ
khe khẽ hôn lên những giấc nồng
mặt trời lên có nói gì không ?
ai nói tương tư đến chạnh lòng
ai nói câu buông từ độ ấy
rớt cánh mai vàng trong mỏng manh
mặt trời lên có nói gì không ?
xin người thôi đến những mênh mông
xa xôi cách trở xin gần lại
tia nắng run lên những ánh hồng
st
410. TDN | August 27th, 2010 at 20:05
TIN ĐÁNG TIN !
Gọi Điện Thoại vào Mỹ & Canada không tốn tiền.
——————————————————————————–
Ngày 27-08-2010, giờ 00:53 Thoạt đầu mới nghe tưởng là tin vịt nhưng đó là sự thật . Hãng Google vừa chính thức loan báo bạn có thể gọi điện thoại từ PC (pesonal computer) để nối với bất cứ số điện thoại nào ở Mỹ & Canada không phải trả lệ phí nào.
Câu hỏi : Người ở Việt Nam có thể gọi vào Mỹ & Canada được không ?
Trả Lời : Không những người ở VN mà ở tất cả những nơi khác trên thế giới đều có thể gọi vào Mỹ & Canada không tốn tiền .
Câu hỏi : Làm sao để có dịch vụ gọi điện thoại vào Mỹ & Canada không tốn tiền nầy ?
Trả Lời : Dễ thôi, bạn hãy tạo cho mình một email của Google là Gmail, sau đó hãy vào download phần mềm tại đây : http://www.google.com/chat/voice/ . Sau khi download xong, bạn install vào máy , login vào Gmail và nhìn ở cột bên trái sẽ có một hình điện thoại và chữ CALL PHONE bấm vào đó sẽ có bàn phím bằng số và bấm vào bàn phím để gọi .
Gọi số nước Mỹ & Canada nên nhớ chỉ cần gọi 10 số là đủ , không cần bấm số 1 đầu , không cần bấm số 00 + 1 nếu gọi từ Việt Nam . Ví dụ sau khi login vào Gmail thì bạn bấm chữ CALL PHONE rồi bấm vào 10 số như 408- 555-1212 .
Công ty Google cho biết là dịch vụ nầy sẽ FREE cho tới cuối năm nay hoặc lâu dài tùy vào doanh thu. Công ty Google cho biết họ sẽ tính tiền rẻ cho những cú gọi qua những quốc gia khác để lấy tiền bù vào dịch vụ FREE cho Mỹ & Canada .
Nếu bạn từ Mỹ & Canada muốn gọi về Việt Nam thì phải trả 9 cents cho 1 phút gọi còn bạn từ Việt Nam gọi qua Mỹ thì hoàn toàn miễn phí (FREE) .
Ghi chú: Muốn gọi từ PC đến số điện thoại bàn, PC của bạn cần có speakers (loa) để nghe và Microphone để nói .
Moi cac ban thu xem sao.
411. NDL | August 27th, 2010 at 21:53
Hello moi người.
Chuc Weekend vui vẻ.
Tác giả bài thơ, nữ sĩ Tôn Nữ Hỷ Khương, là con gái của cụ Ưng Bình Thúc Dạ Thị ( 1877 – 2005 ), một nhà thơ nổi tiếng, người làng Vĩ Dạ, xứ Huế…
CHỈ CÓ TÌNH THƯƠNG ĐỂ LẠI ĐỜI
Còn gặp nhau thì hãy cứ vui
Chuyện đời như nước chảy hoa trôi
Lợi danh như bóng mây chìm nổi
Chỉ có tình thương để lại đời.
Còn gặp nhau thì hãy cứ thương
Tình người muôn thuở hãy còn vương
Chắt chiu một chút tình thương ấy
Gửi khắp muôn phương mọi nẻo đường.
Còn gặp nhau thì hãy cứ chơi
Bao nhiêu thú vị ở trên đời
Vui chơi trong ý tình cao nhã
Cuộc sống càng thêm nét tuyệt vời.
Còn gặp nhau thì hãy cứ cười
Cho tình thêm thắm ý thêm tươi
Cho hương thêm ngát đời thêm vị
Cho đẹp lòng tất cả mọi người.
Còn gặp nhau thì hãy cứ chào
Giữa miền đất rộng với trời cao
Vui câu nhân nghĩa tròn sau trước
Lấy chữ chân tình gửi tặng nhau.
Còn gặp nhau thì hãy cứ say
Say tình say nghĩa bấy lâu nay
Say thơ say nhạc say bè bạn
Quên cả không gian lẫn tháng ngày.
Còn gặp nhau thì hãy cứ đi
Đi tìm chân lý lẽ huyền vi
An nhiên tự tại lòng thanh thản
Đời sống Tâm Linh thật diệu kỳ.
Hãy cho nhau
Một cơn gió nhẹ thoảng qua
Dễ đưa ta đến lìa xa cõi đời
Để kết thúc một kiếp người
Mong manh như giọt sương rơi đầu cành!
Thế mà cứ mãi quẩn quanh,
Ghét ghen, sân hận, tranh dành, hơn thua.
Đang là bạn, hóa ra thù,
Đang thân thiết, bỗng thờ ơ lạnh lùng.
Cùng trong cõi tạm sống chung
Chơi vơi bể khổ – mênh mông đất trời
Hãy cho nhau những nụ cười,
Hãy cho nhau trọn tình người – niềm vui
Hãy cho nhau vị ngọt bùi,
hãy cho nhau vạn ngàn lời yêu thương,
Tròn câu hiếu đạo, cương thường.
Bên nhau
… Cuộc đời dẫu có bể dâu
Bên nhau ta hãy quên sầu – cùng vui.
Đem tinh hoa hiến dâng đời,
Lấy tình chân thật gửi người tri âm.
Dốc lòng giữ mối từ tâm,
Chữ thương yêu vẫn âm thầm trao nhau…
Phù sinh
Vẫn biết cuộc đời là mộng ảo
Phù sinh một kiếp thoáng qua mau,
Tóc xanh đang độ thời thơ ấu
Thoảng chốc thì ra đã bạc đầu…
Đọc thơ Tôn Nữ Hỷ Khương
Từ xưa đến nay có muôn ngàn câu thơ lưu luyến qua bao thế hệ. Nhưng có những câu thơ mà cứ đọc lên ai cũng cảm thấy lòng mình rung động, xao xuyến, êm ái, nhẹ nhàng, nghe rồi nhớ mãi không quên, vì thơ đã đi thẳng, đi sâu vào lòng người. Đó là trường hợp của thơ Tôn Nữ Hỷ Khương.
Thơ Tôn Nữ Hỷ Khương đã nói lên được bằng vần điệu những tâm tư thầm kín của mọi người, cũng đã cho thấy rõ con người của tác giả, là luôn coi trọng chữ Tâm:
“Sống trên đời gắng giữ trọn chữ Tâm
và nhất niệm báo ân – đừng báo oán.”
Và cả đời đã sống vì tình, một thứ Tình Người rộng rãi bao la:
“Trước sau chỉ một chút tình,
Thiết tha, trân trọng để dành cho nhau.”
Khi vui luôn có nhau trong tình tri kỷ. Lúc buồn cũng có nhau trong tình tương ái tương thân, nói với nhau những lời yêu thương dịu ngọt, cho nhau những nụ cười, những niềm vui, những ngọt bùi, để khi theo quy luật tự nhiên, luật vô thường, mọi vật đều có thể mất đi, thì “chỉ có Tình Thương để lại đời!”.
Trong thi phẩm của Tôn Nữ Hỷ Khương tôi tin rằng những bài thơ này sẽ lưu lại trong lòng mọi người nay và cả mai sau. (GSTS Trần Văn Khê)
412. NDL | August 27th, 2010 at 22:17
LNTD oi ,
Sau chuyến viễn du nơi suối vàng , ông chưa tỉnh sao?
Trở lại cõi trần rồi thì nhập cuộc chơi chứ.
Không có ông chợ mất vui, như nhà không tiếng khóc trẻ thơ.
Có nông sản gì đem ra bán đi.
413. NDL | August 27th, 2010 at 23:52
NTT ơi,
Cứ việc mơ mộng :Làm chim, làm cá, làm nước, làm gió , làm mây gì cũng được.
Ai cấm mình mơ mộng.
” Là thi sĩ nghĩa là ru với gió,
Mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây…
Nhưng làm người vẫn thú hơn chứ,
Vì làm người mới biết yêu và được yêu chứ,mới biết làm thơ , ngâm thơ, uống trà, rung đùi thưởng thức thơ chứ.
414. LNTD | August 28th, 2010 at 03:03
Chao ơi, đi thăm ông bạn già diêm vương có mấy ngày dzìa mà thấy “chợ đời” rôm rả hẳn lên với gần 20 commenth, quen có lạ có, gần có xa có dzui thật, làm cho lão nông này không thể nào thờ ơ đươc nữa, đành phải phá giới nháy vào nghênh chiến. Trước tiên nói với ntt “ Chu cha ơi! Tội nghiệp em tui chưa…dang làm bà chủ một cơ sở phục vụ cái nhu cầu đệ nhất khoái cho thiên hạ, người tung kẻ hứng, can cớ chi lại chán làm người, đòi làm thú hoang dzậy… mẹ. Nghe lão hỏi nhé…chả lẽ:
Làm chim không sợ phải ná
Làm cá không sợ mắc chài
Làm cây không sợ lâm tặc …sao?
Bây giờ huynh nói với CBB nhé! Không ngờ cái con viruts…thơ nó lây lan nhanh làm vậy. từ một baby viết blog sai chính tả tùm lum tà la bị thiên hạ làm cho dỗi hờn thế mà giờ cũng có thơ ra mắt…dáng cho điểm 9 để khuyến khích tinh thần…cố lên!!!Cái chợ chồm hổm này không phân biệt ai đâu.
Xin có đôi lời cùng Thầy Lân, chỉ có thầy mới cảm thấy thiếu vắng LNTD trên
cái gian chợ…tình nầy thôi vì thầy…mới đi chợ, chứ còn thiên hạ thì đã chán ngấy cái lão gàn này rồi.đã đến lúc đổi nick khác thầy ạ ! À thầy tưởng BT là cái máy ghi âm hay saomà thầy nã đạn tới tấp trên mail, trên blog dxậy thầy vlàm sao tiếp thu cho kịp. BT cũng có truy cập trang web vietcatholic.cảm ơn các chia xẽ kinh nghiệm sống và GL của
thầy.
Cái ông TONA làm gì mà như chuồn chuồn chấm nước dậy, hết chữ rồi sao,nghe nói Cao bá Quát chia cho ông tới 1 bồ rưởi lận mà xài tiết kiệm dzậy na?
Hương Thầm đâu mất rồi cà
Cơm canh chẳng nấu cửa nhà bỏ hoang
Văn chương đã hết hay còn
Đem ra thi thố…nếu không còn tớ cho mươn…nặng mượn.
415. LNTD | August 28th, 2010 at 04:24
HƯƠNG THẦM
Một chút HƯƠNG THẦM lan trong đêm
Nhẹ nhẹ mang theo mấy nỗi niềm
Thơ bay theo gió trao lời hẹn
Ước hẹn cùng ai bóng nguyệt tìm.
Ước hẹn cùng ai bóng nguyệt tìm
Rừng xưa giờ đã bặt tiếng chim
Thu phong như nhướm màu quan tái
Ngõ vắng về đâu bước lặng chìm.
Ngõ vắng về đâu bước lặng chìm
Đường khuya một bóng thót buồng tim
Hỏi người năm củ nơi xa ấy
416. TONA | August 28th, 2010 at 04:44
LNTD ơi ! may mà thầy lang chưa nói câu : CHÚNG TÔI HẾT SỨC CỐ GẮNG
Chết đi sống lại là may lắm rồi, từ nay hảy ráng mà sống đừng có dại dột nữa mà thiệt thân.Hảy gắng sống mà trả hết nợ đời.
Vợ chồng TONA mấy hôm rày bận rộn phải đưa mẹ vợ đi saigon phẩu thuật bệnh nan y,thời gian ở BV thật là nặng nề, nay mới về nhà người còn uể oải mà ráng lết vô blog.
417. ntt207 | August 28th, 2010 at 05:16
TGKĐ ƠI”
SAO NGHĨ XẤU NTT VẬY HỬ NTT CÓ NGĨA LÀ
NGƯỜI THĂNG TIẾN hay cũng có thể NGƯỜI TÔI THƯƠNG và người TÌNH TÔI chứ sao lại nghĩ ntt là người THIẾU TÌNH thật là buồn đó nghe
NHƯNG dù sao ntt cũng cám ơn AI ĐÓ THẬT NHIỀU vì đã có lòng QUAN TÂM ĐẾN NTT
THÂN ÁI
418. ntt207 | August 28th, 2010 at 05:34
THẦY ƠI !
cũng có lúc ta ngồi nhìn một đàn chim bay qua
ta lại ước mong đươc sống tự do như vậy
hay nhìn đàn cá bơi lội ta cũng thích như vậy
nhưng đó chỉ là mơ ước mà thôi
em cám ơn THẦY nhiều lắm
THẾ thì em sẽ không mơ sống tự do nữa
mà chỉ làm người thôi và nếu có
kiếp sau em vẫn xin đươc làm người
ĐỂ làm học trò của thầy nữa chứ
EM VẪN YÊU THẦY
niềm hạnh phúc nhất trên đời là
có việc để làm .có người tốt để yêu
có điều để hy vọng
419. NDL | August 28th, 2010 at 05:42
LNTD ơi,
Cứ xếp no lại như xếp vào tủ sách.
Khi nào rảnh, khi nào cần ta có thể đem ra nghiền gẫm.
Như gạo , như cá khô, nước mắm, muối trong nhà vậy ấy mà.
420. NDL | August 28th, 2010 at 05:55
NTT ơi,
Ước mơ thì cứ ước mơ,
Mộng mơ thì cứ mộng mơ. Ai đánh thuế người mơ mộng đâu.Nhiều khi ước mơ làm đời thêm thi vị , thăng hoa và thăng tiến cuộc đời.
Hầu hết mọi phát minh trên thế giới đều bắt nguồn từ ước mơ. Người ta ước mơ bơi như cá , người ta chế ra tàu thuyền . Mơ bay như chim , người ta chế ra máy bay…
Nhưng ước mơ nào cũng có hạn chế của nó. Như LNTD nhận xét : làm chim sợ ná,làm cá sợ lưới đó…
Người xưa nói:
Tri túc , tiện túc, đãi túc hà thời túc,
Tri nhàn , tiện nhàn , đãi nhàn hà thời nhàn…
Chúc NTT luôn hăng say yêu đời và nhiệt tình sáng tác. Đợi nhiều bài thơ mới.
421. PQL | August 28th, 2010 at 06:21
Mùa Hạ kỷ niệm ở một thị trấn
Vậy là mùa Thu cũng gần đến những đám trẻ sẽ trở lại học đường vào tuần tới .Mặt trời hầu như bắt đầu mỏi mệt sau những tháng mùa Hạ tỏa ra nhiệt lực trên nhiều vùng đất khác nhau trên địa cầu . Những thành phố Đông Bắc Hoa Kỳ , quê hương và thị trấn nhỏ Ayunpa nơi ngày Hội Ngộ diễn ra đã được “chiếu cố” khá chu đáo bởi vị Thần Lửa vào mùa hè vừa qua .
Mùa Hạ 2010
Sau bao nhiêu năm trở lại mùa Hạ ở thị trấn vẫn không thay đổi nhiều . Những cơn nắng oi bức vẫn phủ trùm mảnh đất cằn cỏi , những cơn gió núi vẫn không đủ làm mát dịu lại da thịt người của thị trấn .Con sông xưa giòng nước cũng hầu như mỏi mòn và kiệt quệ theo năm tháng như một mỹ nhân đã vượt qua thời đoạn sủng ái .
Một vài ngày mùa Hạ ở một thị trấn nơi có nhiều kỷ niệm cho những ai đã từng đặt chân trên vùng đất đó . Một ngày hội ngộ diễn ra như để đáp lại những tình cảm thân thương cho những thầy xưa trò cũ tìm gặp lại sau nhiều thập niên xa cách .
Rồi ngày tan cuộc cũng phải đến như những con bạc phải miễn cưỡng ra về vì sòng bạc đã giài tán tuy sự ăn thua gay cấn vẫn chưa đưọc thỏa mãn cho từng con bạc . Rất nhiều người đã nghiện sòng bạc ‘’ Ayunpa ‘’nơi đã khởi đầu để tụ những con bạc về .Nhiều con bạc chỉ muốn nhìn kẻ khác chơi , một vài con bạc thích tham dự trực tiếp vào . Xin cám ơn những người bạn đã mở ra ‘’ sòng bạc ‘’ Ayunpa cho những con người nghiện bạc tình cảm ngày xưa tìm lại được nhau .
Mùa Hạ năm nay thật đầy đủ ý nghĩa cho những đám trẻ ngày xưa đó đã có lần lớn lên và biết nhau ở học đường của một thị trấn nhỏ . Đám trẻ đó hầu như tìm lại được một tình cảm thầy trò bạn hữu tưởng không bao giờ xảy đến .
Mùa Thu 2010
Đầu mùa Thu năm nay cũng đúng là một năm kể từ ngày tìm lại được thầy cô và bạn hữu thời niên thiếu sau một vài thập niên vắng bặt . Mùa Thu cây cỏ hoa lá mang một sắc thái buồn bã , đổi màu theo những cơn gió se lạnh.Cây cối và thảo mộc không thể cầm giữ những hoa lá nó đã sinh ra và từ giã ngọn cành rơi nhẹ theo cơn gió mùa Thu .
Có nhiều người đã trở về sau ngày hội ngộ mang theo nhiều luyến tiếc và nhớ thương về tình cảm thầy trò bạn hữu . Họ đã biểu lộ qua nhiều hình thức khác nhau trên “ Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau” . Họ đã nhớ nhau qua những câu thơ bài viết thật cảm động và họ đã “nghiện ” tình cảm thân yêu qua ” thế giới” Ayunpa . Họ đã trao đổi tình bạn hữu thầy trò trong nhớ thương và luyến tiếc thời gian dĩ vãng đã qua đi.
Bạn thân! Ngày xưa khi còn cắp sách đến trường mùa Thu là mùa thầy trò gặp lại sau những tháng mùa Hạ xa cách khi trường tạm đóng . Hôm nay mùa Thu sau ngày hội ngộ lại khác hẳn . Thầy Cô và bạn hữu đã trở về ‘’ nhà’’ lo nhiều bổn phận khác nhau .Có thể họ sẽ hy vọng một ngày gặp lại hay một hoạch định để tiến về điểm đó .
Mùa Thu con người dáng đi như vội vã trong lớp áo khoác bên ngoài để chắn gió se lạnh. Mùa Thu giao điểm giữa hai khí hậu mùa Hạ và mùa Đông để cân bằng thời tiết cho con người và thực động vật . Nhiều cuộc tình lãng mạn và yêu thương cũng thường được viết vào mùa Thu .
Mùa Thu năm nay xin gởi đến những người bạn gặp lại ở thị trấn nhỏ vào ngày hội ngộ một tình cảm thân yêu , một cái nhìn luyến tiếc , một kỷ niệm khó quên trong lòng một kẻ viễn xứ tha phương từ xa trở về sau nhiều năm tháng quá dài.
Thế hệ mình như đã bước qua một đoạn đường lỡ thời sau một biến cố . Không lớn lắm để nhận thức sâu đậm nhiều về tình cảm và thời cuộc .Không bé quá để dễ quên tình bằng hữu và thầy trò sau nhiều biến đổi thăng trầm cuộc sống .
Đánh dấu mùa Thu năm nay sau gần một niên lịch tìm gặp lại thầy cô và bạn bè thời niên thiếu .Người viết đã lưu giữ rất nhiều kỷ niệm trong những ngày giờ tiền , đương và hậu hội ngộ .
Xin cám ơn thị trấn thân yêu đã để lại nhiều kỷ niệm vui buồn đáng nhớ . Xin tri ân những người gõ đầu trẻ năm xưa đã từng tận lực hy sinh xã kỹ cuộc đời trẻ mình cho một thế hệ học trò ở thị trấn . Xin được nói một lời thương yêu cho những người bạn hữu vẫn còn ở lại và có thể đang mong chờ một ngày hội ngộ trở lại thị trấn mình .
Xin ghi mãi một mùa Hạ đầy kỷ niệm , một mùa Thu cảm xúc 2010
422. THƯ GIẢN KINH ĐIỂN | August 28th, 2010 at 07:18
Riêng tặng ntt (người thừa tình)
LƯNG CHỪNG
Mùa đông lưng chừng tới
Chiếc lá lưng chừng rơi
Lưng chừng em và tôi
Tình yêu hay tình bạn?
Ta quen nhau bao tháng
Gặp gỡ nhau bao ngày
Mà chưa nói lời say
Khi lưng chừng giáp mặt
Ôi tình yêu thầm lặng
Đến giữa em và tôi
Ta yêu nhau đi thôi
Đừng lưng chừng em nhé
Đời cô độc dấn mình trong men đắng
Kiếp đau buồn làm bạn với vần thơ
Thức trọn đêm mới thấu nỗi bơ vơ
Nhìn trăng sáng nhưng lòng mờ buồn bã
Ly thứ nhất ân tình người xin trả
Tất cả gì người vội vã trao tôi
Ly thứ hai tôi cũng lỡ uống rồi
Khi cạn hết cũng như tình ta cạn
Mặn đắng bờ môi trong lòng buồn vô hạn
Nước mắt liên hồi cạn hết ly thứ ba
Người quay đi đêm tối chỉ tôi và
Ly rượu nhỏ với bao tình chưa cạn.
423. LNTD | August 28th, 2010 at 08:50
Xin có vài lời góp chuyện…cùng TGKĐ. Theo LNTD nghĩ thì ntt là người thiếu tình thì đúng hơn. Vì thiếu nên bài thơ nào cũng thấy rên rỉ ỉ ôi đòi tình… thương thương, yêu yêu, nhớ nhớ nghe mà …lộn ruột.Nhưng nếu nói người thừa tình thì cũng đúng nốt, vì thừa cho nên mới phát tiết ra vậy, lúc nào cuỹng nhớ nhớ,yêu yêu, thương thương nghe tức ói…tóm lại ntt là người tâm thần là họp lý nhất vì tâm thần có nghĩa là người có trái tim thần thánh, biến hóa khôn lường không ai hiểu hết được nó như thế nào để mà chọn thời cơ!!!Hì..hì lão mới sống lại chiều nay, NTT có chữi cha lão thì chữi nhè nhẹ một tí nhé kẻo lão giật mình bất tĩnh chết lại thì đừng có hóc nhé…..
424. PQL | August 28th, 2010 at 09:35
Tình Bất Chợt
Ta chẳng hẹn nhưng rồi ta đã gặp
Giữa phố xưa mang nặng mối thân tình
Người dĩ vãng ngược đi trong ký ức
Lời nói xưa gieo nặng tiếng ân tình
Ta chợt nghĩ thời gian sao vội quá
Đuổi xua nhau trong khoảnh khắc u buồn
Người đã đến rồi đi sao vội quá
Kỷ niệm xưa xin trở lại chốn này
Ta vẫn biết thời gian trong mong đợi
Rất quá dài kiếp sống mãi tương tư
Xin em hiểu mong em đừng trách nhé
Phận số đời tiền định bước chân ta
Ta đã bước rồi ta cũng phải đến
Lộ tình dài tiếng nói thiết tha yêu
Xin vững bước trong tim ta chờ đợi
Tháng ngày dài ân ái thưở yêu đương
Xin gởi đến cho những ai đã có lần bước qua một cuộc tình bất chợt vội vàng
425. THƯ GIẢN KINH ĐIỂN | August 28th, 2010 at 10:40
Rất tiếc bài thơ 424 PQL không tặng ” riêng ai ” mà tặng ” những ai ” thấy chung chung quá, bài thơ hay lắm đã lột xác cã nổi niềm.
LNTĐ ơi ! đọc những lời của lảo hình như lảo vớ được cái phao TGKĐ , nhưng xem kỷ lại cái phao kẻo vớ phải phao thủng thì nguy to đấy !!!!
Phải theo kịp thời đại thôi LNTĐ ạ ! LNTĐ ráng vắt óc làm thơ tình đi nhé, kẻo vừa tránh làm người thiên cổ lại đụng phải làm người lạc…hậu mất.
ntt = người thiếu… người thừa… người…sao cũng được miễn là đừng có ntt=người thất tình là nguy to.
426. ntt207 | August 28th, 2010 at 20:45
LƯỚI TÌNH
lưới tình ai dệt ai căng
ai thả tim tôi đến chốn nào
và ai đem nửa hồn tôi đi mất
mất hết hồn tôi biết đâu tìm
tôi bỗng giật mình nên ứa lệ
đây nguồn ly biệt giữa muôn trùng
làm sao tô điểm đôi môi áy
để khỏi phai màu lúc nhớ nhung
đôi măt liêu trai khép hững hờ
nỗi buồn man mác nhớ thương ai
chờ ai đêm đến hôn thât khẽ
lưới tình mở lối bến bờ yêu
TẶNG NGƯỜI TÔI THƯƠNG NTT207
LNTD ƠI THÔI ĐỪNG ĐOC NỮA MÀ ÓI MỬA LUNG TUNG RA ĐÓ NGHE
427. LNTD | August 28th, 2010 at 20:48
TGKĐ ơi, LNTD tôi nay đã ở vào cái độ “ lửa tắt bình khô rượu” rồi thì mần thơ tình làm sao cho nỗi nữa, chỉ thích trêu ghẹo thiên hạ, những người có trái tim loạn xạ…kiểu như ntt thôi, có lẽ TGKĐ nói đúng …lão nông lạc hậu mất rồi!!!Nhưng nghe theo lời khuyên của ông, tôi cũng ráng vắt óc làm một bài thơ tình đưa lên cho nó hòa nhập cộng đồng chút chơi,có sao nhờ cái phao đỡ cho nhé.
Hay chưa! tui đã iu nàng
Iu từ đôi mắt mơ màng xa xăm
Iu khuôn mặt tựa trăng rằm
Đôi môi quả nhót, cái cằm chữ u
Iu đôi cánh mũi phập phù
Iu luôn mái tóc rối bù bay bay…
Dáng đi yểu điệu thợ cày
Ngón tay chuối nắn tựa chày đâm tiêu
Đôi tai phe phẩy cánh diều
Và còn nhiều nữa cái điều tui thương
Với người là chuyện tai ương
Với tui là cả thiên đường…tình yêu…
Nhờ các chuyên gia thơ bình loạn giúp xem có đúng là thơ tình không hả?
428. ĐINH ĐỨC LONG | August 28th, 2010 at 23:49
PBT đẹp trai, trắng trẻo, mũm mĩm như thư sinh. Nếu PBT gặp và yêu được người phụ nữ như đã miêu tả qua mấy câu thơ trên, thì tôi dù có ở xa xôi cũng tình nguyện về Ayunpa đón và gửi PBT vào nhà thương Biên Hòa thôi.
Để ông ấy làm thơ diễn tả phụ nữ như thấ này thì phe kẹp tóc thích lắm.
429. CHILAONGNOI | August 28th, 2010 at 23:58
Xin chào mọi người, tôi là cư dân của Ayunpa cũng rất lâu, nay xin được vào, ra trang Web này thường xuyên nhé.
430. ntt207 | August 29th, 2010 at 10:06
trang blog hôm nay “loạn cả rồi ‘
THƯ TÌNH lảng mạng cứ phun ra
LÃO NÔNG đọc mãi càng thêm tức
các BẠN yêu thơ lại thấy ghiền
nào ai ủng hộ LÃO NÔNG TÔI
THÔI VỀ TRỒNG THUỐC đi ông nhé
thơ tình của LÃO LÀ THƠ ĐIÊN
431. LNTD | August 29th, 2010 at 11:01
CHO NGƯỜI TÌNH ẢO
Trao em một nụ hôn dài
Để em thắm lại vàng phai sắc tình
Lung linh hồng thắm lung linh
Bờ môi trể nãi lặng thinh đón chờ
Trao em một nụ hôn vờ
Biết rồi sẽ chẳng bao giờ được yêu
Trời chiều nắng quái xiêu xiêu
Bước chân phiêu lãng về đâu bến bờ
Âu ơ câu hát tình cờ
Đưa em vào giấc ngủ vờ xôn xao
Mộng tình nửa giấc muốn trao
Sợ con chim lạc bay vào động hoa
Trời ơi ! mây núi nhạt nhòa
Nguồn ân bể ái có vừa lòng nhau ?
Mưa mau từng hạt mưa mau
Giữa trời tôi đứng hằn sâu gót tình…
432. LNTD | August 29th, 2010 at 11:37
HỒI ĐÁP COMMENTH 429
Nick name nghe thật khác người
CHỈ LÀ ÔNG NỘI * ôi trời gớm chưa !
Blog này sáng nắng chiều mưa
Dành cho tất cả ai ưa thì vào
Ông này quả thật tay cao
Đòi làm ông nội…sống sao cho trường.
Mau tìm nick khác dể thương
Vào đây chia xẽ, khẩn trương lên nào
Nghe ông tuổi hạc đã cao
Chậm chân biết đến khi nào mới nên
Ayun pa phố núi gập gềnh
Sẵn sàng chờ đón tình thân trở về.
* CHILAONGNOI
433. LNTD | August 29th, 2010 at 12:22
Gởi Commenth 428 + 430
Sao ông lại bảo tôi điên
Tình yêu là cái thiêng liêng nhất đời
Tôi yêu là việc của tôi
CHÍ PHÈO-THỊ NỞ ai người dám khinh
Ông cha đã có lời bình
Đẹp người xấu nết còn tình nổi chi
Xấu người đẹp nết ông ơi
Không tin ông thử kiếm người như tôi
Lại còn Thị Tánh theo hơi
Dám chê thơ lão giống nòi thơ điên
Em ơi đừng nói ngã nghiêng
Yêu đi rồi biết ai điên ai tình ? ( tỉnh)
( Xem xong có tức thì cứ phản pháo )
434. NDL | August 29th, 2010 at 13:40
Trả lời comment 421 Phạm Quang Luyến
Lâu rồi mới được nghe tiếng bạn bên kia đai dương.
Cố gắng bớt thì giờ vào blog găp gỡ , kể chuyện bên nớ cho chúng tôi nghe với.
Cả Các bạn Nay Cui, Nhơn , Lành , Luật…nữa ,
Chúng tôi biết các bạn bận rộn lắm,
Nhưng xin hãy nhớ đến nhau luôn.
Cả ông TEMNHEMTRINHO nữa, chưa quen nhau nhưng thấy nick name khá ấn tượng.Lâu rồi không đươc đoc comment của ông.
Mong thay.
NDL
435. PQL | August 29th, 2010 at 23:35
Cám ơn thầy Lân anh em bên này cũng rất cố gắng để làm sống động Ayunpa Blog vì nơi nầy mà rất nhiều bạn bè tìm gặp lại nhau .
436. NDL | August 30th, 2010 at 03:36
CHÚC CÁC BẠN VUI HỌC, HỌC VUI
Học tiếng Anh qua thơ tiếng Việt
Kiến Thức Tiếng Ăng-Lê
Nếu ai học thuộc lòng bài thơ này thì bảo đảm kiến thức tiếng Ăng Lê thăng tiến vù vù.
Đọc tới 4 câu chót: Quá hay, mệt quá rồi…
Long dài, short ngắn, tall cao
Here đây, there đó, which nào, where đâu
Sentence có nghĩa là câu
Lesson bài học, rainbow cầu vồng
Husband là đức ông chồng
Daddy cha bố, please don’t xin đừng
Darling tiếng gọi em cưng
Merry vui thích, cái sừng là horn
Rách rồi xài đỡ chữ torn
To sing là hát, a song một bài
Nói sai sự thật to lie
Go đi, come đến, một vài là some
Đứng stand, look ngó, lie nằm
Five năm, four bốn, hold cầm, play chơi
One life là một cuộc đời
Happy sung sướng, laugh cười, cry kêu
Lover tạm dịch người yêu
Charming duyên dáng, mỹ miều graceful
Mặt trăng là chữ the moon
World là thế giới, sớm soon, lake hồ
Dao knife, spoon muỗng, cuốc hoe
Đêm night, dark tối, khổng lồ giant
Fun vui, die chết, near gần
Sorry xin lỗi, dull đần, wise khôn
Bury có nghĩa là chôn
Our souls tạm dịch linh hồn chúng ta
Xe hơi du lịch là car
Sir ngài, Lord đức, thưa bà Madam
Thousand là đúng… mười trăm
Ngày day, tuần week, year năm, hour giờ
Wait there đứng đó đợi chờ
Nightmare ác mộng, dream mơ, pray cầu
Trừ ra except, deep sâu
Daughter con gái, bridge cầu, pond ao
Enter tạm dịch đi vào
Thêm for tham dự lẽ nào lại sai
Shoulder cứ dịch là vai
Writer văn sĩ, cái đài radio
A bowl là một cái tô
Chữ tear nước mắt, tomb mồ, miss cô
May khâu dùng tạm chữ sew
Kẻ thù dịch đại là foe chẳng lầm
Shelter tạm dịch là hầm
Chữ shout là hét, nói thầm whisper
What time là hỏi mấy giờ
Clear trong, clean sạch, mờ mờ là dim
Gặp ông ta dịch see him
Swim bơi, wade lội, drown chìm chết trôi
Mountain là núi, hill đồi
Valley thung lũng, cây sồi oak tree
Tiền xin đóng học school fee
Yêu tôi dùng chữ love me chẳng lầm
To steal tạm dịch cầm nhầm
Tẩy chay boycott, gia cầm poultry
Cattle gia súc, ong bee
Something to eat chút gì để ăn
Lip môi, tongue lưỡi, teeth răng
Exam thi cử, cái bằng licence…
Lovely có nghĩa dễ thương
Pretty xinh đẹp, thường thường so so
Bingo là chơi lô tô
Nấu ăn là cook, wash clothes giặt đồ
Push thì có nghĩa đẩy, xô
Wedding đám cưới, single độc thân
Foot thì có nghĩa bàn chân
Far là xa cách còn gần là near
Spoon có nghĩa cái thìa
Toán trừ subtract, toán chia divide
Dream thì có nghĩa giấc mơ
Month thì là tháng, thời giờ là time
Job thì có nghĩa việc làm
Lady phái nữ, phái nam gentleman
Close friend có nghĩa bạn thân
Leaf là chiếc lá, còn sun mặt trời
Fall down có nghĩa là rơi
Welcome chào đón, mời là invite
Short là ngắn, long là dài
Mũ thì là hat, chiếc hài là shoe
Autumn có nghĩa mùa thu
Summer mùa hạ, cái tù là jail
Duck là vịt, pig là heo
Rich là giàu có, còn nghèo là poor
Crab thì có nghĩa con cua
Church nhà thờ đó, còn chùa temple
Aunt có nghĩa dì, cô
Chair là cái ghế, cái hồ là pool
Late là muộn, sớm là soon
Hospital bệnh viện, còn school là trường
Dew thì có nghĩa là sương
Happy vui vẻ, mệt nhoài weary
Exam có nghĩa kỳ thi
Nervous lo lắng, Mommy mẹ hiền.
Region có nghĩa là miền,
Interupted gián đoạn, còn liền next to.
Coins chỉ những đồng xu,
Còn đồng tiền giấy paper money.
Here để chỉ tại đây,
A moment một lát, ngay giờ right now.
Brothers-in-law đồng hao.
Farm-work làm ruộng, đồng bào fellow-countryman
Narrow-minded nhỏ nhen,
Open-handed hào phóng, còn hèn là mean.
Vẫn còn thì dùng chữ still,
Kỹ năng là cái chữ skill khó gì!
Munia tên gọi chim ri
Kestrel chim cắt có gì khó đâu.
Migrant kite là chú diều hâu
Warbler chim chích, hải âu petrel.
Stupid có nghĩa là khờ,
Đảo lên đảo xuống, là stir nhiều nhiều.
How many có nghĩa bao nhiêu.
Too much nhiều quá, a few một vài
Right là đúng, wrong là sai,
Chinese Chess cờ tướng, đánh bài play cards.
Flower có nghĩa là hoa
Hair là mái tóc, da thì là skin.
Buổi sáng thì là morning,
Kings là vua chúa, còn Queen nữ hoàng
Wander có nghĩa lang thang
Màu đỏ là red, màu vàng yellow.
Yes là đúng, không là no
Fast là nhanh chóng, còn slow chậm rì.
Sleep là ngủ, go là đi
Weakly ốm yếu, healthy mạnh lành.
White là trắng, green là xanh
Hard là chăm chỉ , học hành study
Ngọt là sweet, kẹo candy
Butterfly bướm, còn bee là ong
River có nghĩa dòng sông
Wait for có nghĩa ngóng trông đợi chờ
Dirty có nghĩa là dơ
Bánh mì là bread, bơ là butter.
Bác sĩ thì là doctor
Y tá là nurse, teacher giáo viên
Mad dùng chỉ những kẻ điên,
Everywhere có nghĩa mọi miền gần xa.
A song chỉ một bài ca.
Ngôi sao dùng cái chữ star, có liền!
Firstly có nghĩa trước tiên
Silver là bạc, còn tiền money
Cookie thì là bánh quy,
Can là có thể, với please vui lòng.
Winter có nghĩa mùa đông,
Iron là sắt còn đồng copper.
Kẻ giết người là killer
Cảnh sát police, lawyer luật sư
Emigrate là di cư
Bưu điện post office, thư từ là mail
Follow có nghĩa đi theo
Shopping mua sắm còn sell bán hàng
Space có nghĩa không gian
Hàng trăm hundreds, hàng ngàn thousands.
Stupid có nghĩa ngu đần
Thông minh là smart, equation phương trình.
Television truyền hình
Băng ghi âm là tape, chương trình program.
Hear là nghe, watch là xem,
Electric là điện còn lamp bóng đèn.
Praise có nghĩa ngợi khen
Crowd đông đúc, lấn chen hustle.
Capital thủ đô
City thành phố, local địa phương
Country có nghĩa quê hương
Field là đồng ruộng còn vườn garden.
Chốc lát là chữ moment
Fish là con cá, chicken gà tơ
Naive có nghĩa ngây thơ
Poet thi sĩ, great writer văn hào
Tall thì có nghĩa là cao
Short là thấp ngắn, còn chào hello
Come on có nghĩa mời vô,
Go away hãy cút, còn vồ là pounce.
28 gờ-ram là 1 ounce,
Sail ho! Tàu đó! Shore-bound vô bờ.
Poem có nghĩa bài thơ,
Strong là khoẻ mạnh, mệt phờ dog-tired.
Bầu trời thường gọi là sky,
Life là sự sống còn die lìa đời
Shed tears có nghĩa lệ rơi
Frequent lui tới, lạc đời drift, stray.
Ở lại thì dùng chữ stay,
Đứng lên stand up, nằm dài là lie.
Tomorrow có nghĩa ngày mai
Hoa sen lotus, hoa lài jasmine.
Madman có nghĩa người điên
Private có nghĩa là riêng của mình
Cảm giác là chữ feeling
Camera máy ảnh, hình là photo.
Động vật là animal
Big là to lớn, little nhỏ nhoi
Elephant là con voi
Goby cá bống, cá mòi sardine
Mỏng mảnh thì là chữ thin
Cổ là chữ neck, còn chin cái cằm
Visit có nghĩa viếng thăm
Lie down có nghĩa là nằm nghỉ ngơi
Mouse con chuột, bat con dơi
Separate có nghĩa tách rời, chia ra
Gift thì có nghĩa món quà
Guest thì là khách, chủ nhà homeowner
Bệnh ung thư là cancer
Lối ra exit, entrance lối vào
Up lên, còn xuống là down
Beside bên cạnh, about khoảng chừng.
Stop có nghĩa là ngừng
Ocean là biển, rừng là jungle
Silly là kẻ dại khờ,
Khôn ngoan là smart, đù đờ là slow.
Cửa sổ là chữ window
Special đặc biệt normal thường thôi
Lazy… làm biếng quá rồi
Ngồi mà viết tiếp một hồi… die soon
Ai hứng cứ việc go on,
Còn không thì stop, ta còn nghỉ ngơi!
–
437. CHILAONGNOI | August 30th, 2010 at 11:13
Không có con trai thì làm sao trở thành ông nội, con gái không có lấy đâu ra tiếng ” Ngoại ơi”. Chỉ vậy, Nick này mới vào nay cũng vội ra.
438. THƯ GIẢN KINH ĐIỂN | August 30th, 2010 at 20:01
LNTĐ ra chợ mua bồ kết + muối về bỏ vô than hồng khói bốc lên muối nổ lách tách LNTĐ nhảy qua nhảy lại 7 lần, để giải “hoạ chiếu tướng” dân gian ta gọi là XỔ PHONG LONG.
Làm xong báo kết quả nhé ! chúc thành công
439. ntt207 | August 31st, 2010 at 02:47
oan hồn nào đã khiến LÃO NÔNG YÊU
người dương gian yêu đương trong tình ảo
kẻ chết rồi hồn cũng chẳng đặng an
xin LÃO NÔNG buông tha cho người ấy
để họ về hưởng lạc cõi thiên thai
đừng níu kéo yêu thương trong hư ảo
khiến cho hồn vất vưởng chốn trần gian
đừng hát ru đêm về trong cô quạnh
đừng hon vờ hình bóng nhẹ như mây
tan thành khói khi ông vừa tỉnh mộng
chợt giật mình nuối tiếc giữa trời khuya
;LNTD ƠI đi xuống âm ti có mấy ngày mà đã yêu rồi sao ?TỈNH LẠI ĐI
440. PBT | August 31st, 2010 at 04:34
Chuyện bây giờ mới nói ra.
Cuộc hội ngộ Tình thầy nghĩa bạn Thánh gia – Thăng tiến 2010 dã đi qua hơn 1 tháng rồi và dư âm của nó cho đến nay vẫn còn tính thời sự nóng bỏng. Nó được người trong cuộc và cả người ngoài cuộc đánh giá 1 cách trung thực rằng “ tuy có một vài điểm chưa đạt yêu cầu nhưng nói chung là trên cả tuyệt vời…” nhưng mấy ai nghĩ rẵng để có được một ngày hội ngộ trên cả tuyệt vời như thế nò phải trãi qua bao nhiêu thăng trầm bầm dập, có lúc tưởng như cầm chắc thất bại trong tay và nếu có được thì cũng chẳng ra sao…vì ngay từ khi còn thai nghén đã có lời ra tiếng vào làm làm nãn lòng những người được giao công việc tổ chức.Hôm nay xin được nói ra để những ai còn lướng vướng đôi chút về cuộc hội ngộ vừa qua thông cảm, cần có những nhận định trung thực nhằm góp phần hoàn hảo hóa cho cuộc họp mặt lần sau;
Ngay từ đầu khi nhận được sự chỉ định của người khởi xướng, BLL chia nhau đi gặp gỡ những cựu HS để dò ý tứ, thì bên cạnh những anh chị em ủng hộ, có không ít người dè bĩu cho rằng mấy ông mấy bà thừa tiền, rỗi việc rững mỡ bày đặt vẽ vời làm chuyện đâu đâu..v.v.và v.v… thực tế cũng có một số người tuy nhận được thư mời nhưng không đến tham dự vì không tin tưởng ngày họp mặt thành công. Một vài người khác vì không thỏa mãn được ý muốn cá nhân của mình đã quay ra đối nghịch với BTC, có ý định quậy phá làm lũng đoạn nội bộ bằng việc âm thầm bàn định tổ chức sân chơi khác, gây hiểu lầm dẫn đến việc muốn chỉ định BTC khác thay thế BTC lâm thời thiếu năng lực…và còn biết bao nhiêu khó khăn khác nữa về công tác tổ chức, thậm chí đến phút 89 rồi vẫn còn trở ngại!!! lại còn chuyện tiền nong có tin đồn BTC nhận tài trợ đến những 400 triệu !!! và cho đến bây giờ vẫn còn có người nghĩ như thế, họ có biết đâu rằng với số tiền ít ỏi có được, BTC phải căng óc tính toán từng chi phí như thế nào cho phù họp.Anh chị em trong BTC thì ở mỗi người mỗi nơi, mỗi người mỗi hoàn cảnh, ai cũng có công có việc riêng, nhận việc một cách thiện nguyện, trước những eo xèo như thế nhiều lúc cũng thấy nãn lòng muốn bỏ cuộc. Nhưng rồi với lòng mong muốn đáp ứng thâm tình của thầy cô, bè bạn về một cuộc hội ngộ TÌNH THẦY NGHĨA BẠN vô tiền khoáng hậu, BTC đã ép lòng bỏ qua tất cả vì nghĩa lớn, cố gắng làm tròn nhiệm vụ…cho đến hơi thở cuối cùng.
Sau hội ngộ, trên blog xuất hiện nhiều những commenth “ ngỏ lời cảm ơn” đến anh chị em BTC của thầy cô và các bạn khiến chúng tôi cảm kích vô cùng và thấy được an ủi về những gì mình đã làm cho mọi người. Thôi nhé anh THÀNH, TÁNH, HOA,
KHANH, ĐÀO ơi ! Buồn làm chi, đau thương mà làm gì…tất cả còn đang ở phía trước.
441. LNTD | August 31st, 2010 at 05:58
LO NUÔI DÂU ĐẺ ĐI BỒ
NẪU IU KỆ NẪU XÍA DZÔ LÀM GÌ ?
VIỆC BỒ BỒ CỨ LO ĐI
COI CHỪNG THẰNG… ẤY NÓ TRUY BÂY GIỜ.
BUỒN TÌNH TỚ MỚI MẦN THƠ
ĐƠN PHƯƠNG NÊN PHẢI HÔN VỜ THẾ THÔI
HỒN MA BÓNG QUẾ GÌ ĐÂU
LÀM SAO IU ĐƯỢC CÁI NGƯỜI CÕI ÂM
TÌNH ẢO LÀ TÌNH…NHƯ KHÔNG
CÓ KHÔNG KHÔNG CÓ BÔNG LÔNG ĐÓ MÀ !
442. THƯ GIẢN KINH ĐIỂN | August 31st, 2010 at 22:48
ntt,LNTĐ lâu nay là thơ tình ảo, ĐÂY MỚI LÀ THƠ TÌNH THẬT SỰ:
Lời cầu hôn xúc động từ hầm sâu 700m
,
Dù cận kề cái chết nhưng anh Esteban (44 tuổi), một trong 33 công nhân mỏ bị kẹt trong hầm mỏ San Jose ở thành phố Copiapo (Chile) cũng đã tranh thủ nhờ các nhân viên cứu hộ đưa giúp lá thư tình, ngỏ lời cầu hôn đến với Jessica (43 tuổi), người bạn gái của anh.
Trong đoạn video mà chính phủ Chile phát trên truyền hình hôm 28-8-2010, cho biết, cả hai quen nhau từ thuở thanh mai trúc mã, lớn lên yêu nhau và sống chung 25 năm, có với nhau 3 người con nhưng chưa hề làm đám cưới ở nhà thờ. Theo phong tục tôn giáo, thì họ vẫn chưa là vợ chồng chính thức của nhau.
Jessica từng mở lời kêu người tình làm lễ, nhưng do kinh tế khó khăn, nên lễ cưới của họ cứ hẹn lần hẹn lữa. Vì vậy, trong những ngày kẹt dưới hầm mỏ, Esteban cảm thấy điều muốn làm nhất khi được giải cứu chính là làm lễ kết hôn tại nhà thờ với Jessica, nên anh đã viết thư cầu hôn, nhờ nhân viên cứu hộ trao giúp cho nàng.
Trong thư viết rằng: “Jessica ! Em yêu dấu ! Anh biết rằng em hằng ngày đều cầu nguyện cho anh, một khi anh được cứu thoát, chúng ta sẽ đi mua áo cưới, làm lễ cưới ngay. Em và các con giữ gìn sức khỏe. Nhớ em! Yêu em! Cho anh gửi lời hỏi thăm đến cha mẹ anh”.
Jessica vui mừng đến rơi lệ khi nhận được lá thư cầu hôn. Hiện cô vẫn còn say đắm trong ngọt ngào hạnh phúc, vì nghĩ rằng Esteban không bao giờ nhắc đến chuyện cưới hỏi nữa. Không ngờ…
Ngày 29-8-2010, nhân viên cứu hộ đã kết nối được đường dây điện thoại để các công nhân bị kẹt dưới mỏ có thể trò chuyện với người nhà, động viên tinh thần. Sau 3 tuần mắc kẹt, các công nhân khác đều rối rít hỏi han tình hình ở nhà, riêng Esteban thì nôn nao cho hôn lễ của mình. Anh hỏi vợ đã chọn áo cưới chưa, làm lễ ở nhà thờ nào…
Tuy nhiên, theo tiến độ hoạt động ngày đêm của máy xúc, máy khoan… thì vẫn phải đợi đến 4 tháng sau, sau khi xử lý hơn 4.000 tấn đất đá, thì các công nhân mới có thể được giải cứu. Đội cứu hộ cũng đã gửi xuống dưới đó nhiều máy Ipod, trò chơi game, điện thoại di động, các bộ bài…để họ giải khuây.
(Theo NLĐ)
443. CBB | September 1st, 2010 at 06:31
Kính gởi PBT !!!
M chẳng biết có nói như thế nào?ở đời con người phải có chử tâm.Như thầy NDL
có viết bài thơ của tôn nữ hỹ khương .M đây rất thích thấy tác giả đã để lại rất nhiều lời hay ý đẹp.
“Sống trên đời gắng trọn chử tâm
Và nhất niệm báo ân ,đừng báo oán.”
Thôi các anh chị hãy vui lên,ai nghỉ sai thì lương tâm họ tự cắn rứt thôi ,đừng buồn làm gi.Sẽ mau già lắm đó ,hãy vui và yêu đời lên.Làm chủ ở nhà đã khó,huống chi làm ban điều hành chứ.Thôi thì chuyện đã rồi các anh chị hãy quên đi và lo cho cuộc sống hiện tại và giữ gìn sức khỏe.
Thôi vài dòng đến với anh chị
Chúc các anh chị may mắn trong cuộc sống !!!
CBB tái bút!
444. CBB | September 1st, 2010 at 06:56
Kính gởi sư huynh LNTD !
P.hải chăng anh có hơi men
B.ao nhiêu thi thố,thư tình xổ ra
T.hư tình là cái chi chi
C.ó đem ra bán ,mua vài sỵ không
B.ao lâu anh cất để dành
B.ộ nay anh túng,anh đành bán sao?
K.há khen cho kẻ anh hào
B.án buôn khó lắm,anh đừng nhào vô …..
Đừng giận ,đừng tức chống già nghe sư huynh.M đang muốn sư huynh làm thơ thức ăn quê hương cho M đọc ,M đang thèm đồ ăn niềm núi đây.
“Măng le cà sóc kiến vàng
Canh cà muối é,đậm tình quê hương ”
Sư huynh tiếp dùm M nhé.Cảm ơn nhiều.Nếu giận M thì ăn vài trái me dùm M nha!
CBB kính bút !!!
445. TONA | September 1st, 2010 at 08:49
# 440 TRÍCH LỜI TỪ MAIL MỘT NGƯỜI BẠN :
” CHUYỆN ĐÃ QUA RỒI LO NGHĨ LÀM GÌ CHO MẤT THỜI GIAN “
446. LNTD | September 1st, 2010 at 09:14
Cảm ơn CBB đã có lời khuyên huynh…chà chà viết tiếng việt còn sai chính tả mà làm thơ kể cũng được đó chứ. Măng le cà sốc kiến vàng, canh cà muối é đượm tình quê hương…hay lắm, món ăn dân giả đó nay trở thành đặc sản đó! Thấy CBB có vẻ hích thơ của Tôn nữ Hỷ Khương, huynh gởi muội một bài đọc cho vui nhé.
“PHẢI BIẾT NHỚ ƠN, ĐỪNG BÁO OÁN”
Sinh tiền cha vẫn dạy:
“Quên oán, nhớ ơn sâu
Đó là phép nhiệm mầu
Của con người biết sống”
Ngẫm suy đi tính lại
lời cha thật là hay
Cho nên cứ mỗi ngày
Con đọc châm ngôn ấy.
Để xử thế với đời
Con thường nhớ ơn người
Dầu ơn to ơn nhỏ
Không bao giờ lạt phai.
Không phải vì tiền tài
Mới là nghĩa lâu dài
Cảm chút tình thương mến
Chỉ một chút tình thôi !
Nhủ thầm đừng báo oán
Đừng trách giận làm chi
Mất còn trong chớp mắt
Cuộc sống có ra gì !
Oán giận chỉ làm ta khổ sở
Người làm ta khổ biết chi đâu !
Mà ta thì mãi buồn, đau xót
Càng nghĩ càng thêm chất nỗi sầu !
Quên đi oán hận thế là hay
Giữa cuộc phù sinh lóng chóng này
“phải biết nhớ ơn, đừng báo oán”
Lời cha vẫn dạy lúc thơ ngây…
Trích Đợi mùa trăng,XB 1964.
Của Nữ sĩ Tôn nữ Hỷ Khương.
447. PBT | September 1st, 2010 at 09:46
Gởi Hồ đắc Cẩm !
Bộ dạo này bận lắm hay sao mà chẳng thấy meo,lốc gì cả vậy? Thiên hạ tán hưu tán vượn
tùm lum ra mà ông thì cứ im thin thít. Có gì nói ra cho nó giải tỏa uẩn khúc chứ, im lặng mãi ai biết được.Hay là sắp được đi nước quài rồi tập đóng mặt lạnh cho nó quen dần với khi hậu canada dậy ông GIA HAM DZUI ?
448. ĐẮC CẨM | September 1st, 2010 at 12:55
Biết nói gì với anh chị em đây PBT ?????? thôi thì nói:
” NGÀY SAU SỎI ĐÁ CŨNG CÒN CÓ NHAU”
hì hì hì hì hì hì
449. ndt | September 1st, 2010 at 14:56
Nền giáo dục ngày nay.
Giáo dục: Tai hại của tham nhũng
Nguyễn Hưng QuốcThứ Ba, 01 tháng 6 2010
Các quan chức Việt Nam cho rằng các vụ tham nhũng trong lãnh vực giáo dục “không nhiều và quy mô không lớn”
Liên quan đến lãnh vực giáo dục ở Việt Nam, vào cuối tháng 5 vừa qua, có một sự kiện thu hút sự chú ý của quần chúng: cuộc hội thảo quốc tế về chống tham nhũng tại Hà Nội vào ngày 28 tháng 5.
Cuộc hội thảo do hai đơn vị cùng đứng ra tổ chức: Bộ Giáo dục và Đào tạo Việt Nam và Đại sứ quán Thuỵ Điển tại Hà Nội. Đọc các bài tường thuật đăng tải trên báo chí Việt Nam về cuộc hội thảo ấy, chúng ta bắt gặp một sự mâu thuẫn khá thú vị: trong khi các quan chức Việt Nam, từ Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo đến Thanh tra Chính phủ đều khẳng định vấn đề tham nhũng trong lãnh vực giáo dục tại Việt Nam không có gì trầm trọng, ý kiến của các chuyên gia cả Việt Nam lẫn quốc tế đều ngược lại.
Ông Rolf Bergman, Đại sứ Thuỵ Điển thì cho “tham nhũng vẫn tràn lan”; Đại sứ Úc thì cho biết tham nhũng làm thất thoát khoảng 1-2% tốc độ tăng GDP mỗi năm của Việt Nam; Đại sứ Thuỵ Sĩ thì nhắc nhở mọi người là theo “chỉ số công bố của Tổ chức minh bạch quốc tế năm 2009, Việt Nam được 2,77 điểm, đứng thứ hạng không cao trong số 180 nước so sánh.”
Các quan chức Việt Nam, ngược lại, cho các vụ tham nhũng trong lãnh vực giáo dục “không nhiều và quy mô không lớn”: “Theo thống kê của Bộ GD&ĐT, từ năm 2006 đến nay có 8 hành vi tham nhũng tại các cơ sở giáo dục thuộc quản lý của Bộ GD&ĐT; 2 hành vi tham nhũng tại các cơ sở thuộc quản lý của Bộ, ngành khác; 13 sở GD&ĐT có phát hiện hành vi tham nhũng tại một số cơ sở do mình quản lý. Những hành vi này đã được phát hiện kịp thời và xử lý nghiêm.”
Ngoài các số liệu chắc chắn là không đáng tin nêu trên, một trong các lập luận mà giới chức Việt Nam đưa ra để biện hộ cho nhận định của họ là ngân sách giáo dục, sau khi trừ tiền lương, còn lại rất ít. Mà tiền cấp ít thì cơ hội tham nhũng cũng ít.
Thật ra, lập luận như thế hoàn toàn không thuyết phục. Thứ nhất, không có chứng cứ nào cho thấy ngân sách ít thì tham nhũng ít cả. Đã đành là không có cán bộ nào trong lãnh vực giáo dục có thể bỏ túi cả mấy chục triệu đô la như các cán bộ trong lãnh vực đầu tư hay xây dựng. Nhưng điều đó không có nghĩa là ngân sách ít thì có ít người tham nhũng. Tham nhũng vài trăm ngàn đô, vài chục ngàn đô, thậm chí, vài ngàn đô thì cũng vẫn là tham nhũng.
Thứ hai, ngân sách giáo dục thường phân tán, ở nhiều cấp và nhiều trường khác nhau; tính chất phân tán ấy là điều kiện thuận lợi cho tham nhũng: mỗi nơi cắn xé một ít. Rất khó kiểm soát và kiểm tra.
Thứ ba, nói đến tham nhũng, không thể giới hạn trong số tiền của nhà nước. Vòi vĩnh một cách bất chính tiền bạc của phụ huynh học sinh cũng là tham nhũng. Buôn bán bằng cấp, học vị, học hàm và chức tước trong ngành giáo dục cũng là tham nhũng. Mà ở khía cạnh này, cơ hội để tham nhũng lại nhiều vô cùng: không có lãnh vực nào có nhiều người tham gia như là trong lãnh vực giáo dục.
Ở Việt Nam hiện nay có hơn 22 triệu học sinh. Cộng với hàng trăm ngàn sinh viên đại học và hậu đại học. Rồi còn số lượng cực lớn các giáo viên và giáo sư nữa. Tất cả đều là những nguồn tiền, dù nhỏ, cho những kẻ tham nhũng.
Bởi vậy, tham nhũng trong lãnh vực giáo dục khá phổ biến và cũng khá đa dạng. Theo Tiến sĩ Nguyễn Đình Cử thuộc Viện Dân số và các vấn đề xã hội, Đại học Kinh tế Quốc dân, chỉ riêng trong hệ thống giáo dục phổ thông, có đến 9 hình thức tham nhũng khác nhau: “chạy trường (năm 2006, muốn vào học trường Phổ thông Trung học Lê Quý Đôn, TP.HCM, mất 2000 USD); chạy điểm (vụ chạy điểm 553 triệu đồng ở Bạc Liêu); tham nhũng qua dạy thêm; lạm thu phí giáo dục; độc quyền xuất bản sách giáo khoa; tham nhũng trong tuyển dụng, đề bạt và luân chuyển giáo viên; rút ruột các công trình xây dựng (kiên cố hoá trường học phát hiện 14% phòng học gây thất thoát hơn 27 tỷ đồng); xà xẻo khi mua thiết bị dạy học; xà xẻo kinh phí dự án giáo dục.”
Nguyễn Đình Cử chỉ giới hạn ở cấp phổ thông, từ tiểu học đến trung học. Còn ở đại học thì sao? Thì chắc chắn cũng đầy tham nhũng. Tham nhũng từ khâu tuyển sinh đến khâu tốt nghiệp. Muốn bảo vệ luận án thành công? Phải có quà cáp cho cả giáo sư hướng dẫn đến các giáo sư phản biện. Những điều này báo chí trong nước đã nói đến khá nhiều.
Viết đến đây, tôi sực nhớ một lần, năm 1996, nhà phê bình Đỗ Lai Thuý chở tôi đến chơi ở nhà giáo sư Trần Quốc Vượng. Buổi tối. Hôm đó Giáo sư Trần Quốc Vượng vừa mới được bổ làm chủ nhiệm Khoa Văn hoá học ở trường Đại học Quốc gia Hà Nội. Lâu rồi, tôi hoàn toàn không nhớ tối đó chúng tôi nói chuyện gì với nhau. Mà, thật ra, nói chuyện cũng không nhiều. Cuộc nói chuyện thường xuyên bị ngắt quãng bởi các cú điện thoại gọi đến Trần Quốc Vượng. Không biết những người bên kia nói gì. Tôi chỉ nghe giọng Trần Quốc Vượng gắt lên: “Để mai tính, mày!” hay “Bây giờ tao đang có khách!” Sau đó, có tiếng gõ cửa. Trần Quốc Vượng vừa mở cửa vừa la lớn: “Tao đã nói là tao đang có khách mà! Khách Việt kiều đấy nhé! Về đi!” Thế nhưng mấy người kia vẫn vào. Vẫn cười cười. Và vẫn nói chuyện. Từ dáng điệu đến giọng nói đều có vẻ gì vừa nịnh nọt vừa bẽn lẽn.
Qua câu chuyện của họ, tôi biết họ đang vận động cho các chức vụ trong cái Khoa mới vừa được thành lập. Trần Quốc Vượng, tính tình bỗ bã, vừa gắt gỏng vừa xua tay. Mấy người kia vẫn năn nỉ. Đỗ Lai Thuý ngồi cắm cúi đọc cuốn sách anh mang theo. Tôi nhìn mông lung lên kệ sách và mấy bức tranh treo trên tường, nhưng vẫn lắng nghe câu chuyện với tất cả sự tò mò của một tên Việt kiều lần đầu tiên về nước. Trước, lúc ở Việt Nam, tôi cũng đã từng đi dạy học; nhưng, thú thực, tôi hoàn toàn không biết gì về những kiểu vận động cửa sau như vậy. Dạy học ở ngoại quốc, tôi lại càng không biết những vụ như vậy. Tối hôm đó, lần đầu tiên trong đời tôi biết thế nào là “chạy chọt”.
Dĩ nhiên, kể lại chuyện trên, tôi không muốn nói Trần Quốc Vượng dính dáng đến tham nhũng. Không. Tuyệt đối tôi không có ý ấy. Tính cách ông không phải là người như vậy. Ông cũng không cần làm vậy. Điều làm tôi ngạc nhiên và để lại trong tôi ấn tượng sâu đậm nhất là cách thức vận động chức vụ ở Việt Nam: Luồn cúi và đi cửa sau. Trong lãnh vực giáo dục mà còn thế, huống gì các lãnh vực khác béo bở hơn? Trí thức mà còn thế, huống gì những người không phải là trí thức?
Đồng ý số tiền đút lót trong lãnh vực giáo dục chắc không nhiều. Nhưng số tiền nhỏ không có nghĩa là tác hại của chúng cũng nhỏ. Ngược lại. Có thể nói không ở đâu tham nhũng lại có tác hại lâu dài và sâu sắc cho bằng tham nhũng trong giáo dục. Một cán bộ ngành xây dựng tham nhũng, cùng lắm, làm cho công trình giảm chất lượng đi một tí. Giảm thì sửa. Một cán bộ thuế vụ tham nhũng, ngân sách nhà nước sẽ bị giảm đi một tí. Giảm thì bù. Một cán bộ hải quan tham nhũng, một số mặt hàng lậu có thể tràn vào nước; hại thì có hại, nhưng nói thực tình, trừ ma tuý, chúng cũng chẳng làm chết ai cả.
Còn tham nhũng trong giáo dục?
Qua cách chạy điểm và buôn bán bằng cấp, người ta sẽ tạo ra vô số những trí thức giả, vừa kém tài vừa kém tư cách, những kẻ sẽ góp phần phá huỷ bất cứ một dự án tốt đẹp nào của xã hội. Dạy học, họ sẽ là những thầy cô giáo dốt. Làm việc, họ sẽ là những cán bộ tồi. Khi cái dốt và cái tồi ngồi cao hơn vị trí vốn có của chúng, chúng trở thành gian.
Nhưng tai hại nhất là ở hai điểm này:
Thứ nhất, chúng tạo ra hoặc khoét sâu thêm các bất công trong xã hội. Nói đến chuyện bình đẳng, hầu như ai cũng thừa nhận: quan trọng nhất là sự bình đẳng trong các cơ hội giáo dục. Có cơ hội giáo dục là có cơ hội thăng tiến. Có cơ hội thăng tiến là có tương lai. Có tương lai là có tất cả. Với sự xuất hiện của tham nhũng, cơ hội giáo dục của rất nhiều người sẽ bị cướp mất: vì nghèo, họ không thể vào học được các trường có chất lượng cao; hay vì nghèo, không thể học thêm ngay với các thầy cô giáo đang đứng lớp, do đó, không thể có điểm cao; và cũng do đó, mất hẳn tự tin, chẳng hạn.
Nhưng tai hại thứ hai này mới thực sự lớn: chúng làm cho trẻ em, ngay từ nhỏ, đã mất hẳn niềm tin vào công lý. Thi tuyển vào trường, các em biết kết quả không thuộc ở khả năng hay sự cố gắng của bản thân mà chủ yếu tuỳ thuộc vào quà cáp của bố mẹ. Ngồi trong lớp học, các em biết rõ thái độ của thầy cô giáo đối với mình sẽ khác hẳn đi không phải do hạnh kiểm bản thân mà do sự hào phóng của bố mẹ các em. Những bài học đầu đời, do đó, là những bài học xấu: mọi chuyện đều, có khi chỉ, được giải quyết bằng tiền. Và đồng tiền khôn luôn luôn là đồng tiền đi cửa sau.
Với những bài học đầu đời như vậy, tương lai các em sẽ ra sao?
Và đất nước sẽ ra sao?
Tôi không dám nghĩ tới.
Xin nhường câu trả lời cho quý bạn đọc.
450. CBB | September 2nd, 2010 at 05:11
Kính gửi sư huynh LNTD !
Cảm ơn sư huynh nhiều nha.M kg giám nhận lời khen của sư huynh đâu ,phức kg bị rầy là tốt lắm rồi ,có đâu còn giám nhận lời khen chứ .M chọc phá là có cớ đấy ,hôm nọ M mở máy vô xem blog thì có đứa con của M nó ngồi đó và nó có đọc mấy hàng thư tình ,thì nó nói với M sao các bác già rồi mà viết gì nhọt nhạt thế.M thấy ngượng với cháu quá nên mới phá huynh đó thôi. nên mong sư huynh thông cảm cho nha.
ÀH !! M có chiêu hay tuyệt.Khi nào sư huynh vô blog ai mà chọc bựt mình nhớ mua vài trái me non giả ớt thật cay trộn mắm ruốt ăn sẽ biết kết quả ngay lập tức nếu có ăn nhớ rủ M nữa nhé.M đang thèm ở đây kg có.Nói với sư huynh mà M chảy nước miếng,cảm ơn bài thơ sư huynh gửi cho M.Chúc sư huynh thử nghiệm thành công nha !!Cho M gửi lời thăm chị nhà và các cháu khỏe cả gia đình hạnh phúc …
CBB kính bút….
451. PBT | September 2nd, 2010 at 07:56
GỞI CHILAONGNOI
Biết rồi, xin lỗi ông nha
Bởi không con gái…CHI LAONGNOI !
Chả bù với cái thằng tôi
Gái trai sáu đứa nuôi khù người luôn
Thôi ông cũng chớ có buồn
Vì chưng cái tội sinh con một bề
Dâu hiền rể thảo là phê
Cần gì trai gái…lê thê một đàn !
452. CHILAONGNOI | September 2nd, 2010 at 10:33
Chang trach moc gi ong dau, that do. Toi van ham on ong cung nhu BTC ” ngay hoi ngo” vua qua. Trang blog nay co nhung nguoi nhu PBT, NDL, NTT, HUONG THAM, HOA SUA, CBB . . . moi vui, moi loi cuon nhieu nguoi ghe tham do. se gap ong vao mot ngay khong xa. Than chao.
453. NDL | September 2nd, 2010 at 22:52
Gởi các nhà thơ lớn , nhỏ trên TG-TT
Anh đã viết thư tình trên Net
Gửi em yêu nhưng không thấy Reply
Và mỗi lần anh thử Retry
System hỏi User name và password……
THƠ TÌNH “IT”
(INFORMATION TECHNOLOGY’S LOVE POEM)
Em vội bước ra đi quên Logoff
Chẳng một lời dù chỉ tiếng Standby
Em quên hết kỷ niệm xưa đã Add
Quẳng tình anh vào khoảng trống Recycle Bin.
Anh vẫn đợi trên nền xanh Desktop
Bóng em vừa Refresh hồn anh
Từng cú Click em đi vào nỗi nhớ
Trong tim anh… Harddisk .. dần đầy.
Anh ghét quá, muốn Clean đi tất cả
Nhưng phải làm sao khi .. chẳng biết Username
Hay mình sẽ một lần Full Format
Em đã change .. Password cũ còn đâu!
Anh sẽ cố một lần anh sẽ cố
Sẽ Retry cho đến lúc Error.
Nhưng em hỡi làm sao anh có thể ..
Khi Software anh dùng… đã hết Free Trial
Hình bóng em vẫn mãi Default…
Trái tim anh, em Select bằng Mouse
Chốn hẹn hò: Forum – Internet
Lời yêu thương truyền bằng phương thức Get
Nhận dáng hình qua địa chỉ IP
Nếu một mai em vĩnh viễn ra đi
Anh sẽ chết giữa muôn ngàn biển Search
Lời tỏ tình không dễ gì Convert
Lưu ngàn đời vào biến Constant
Anh nghèo khó mang dòng máu Sun
Em quyền quý với họ Microsoft
Hai dòng Code không thể nào hoà hợp
Dẫu ngàn lần Debug em ơi
Sao không có một thế giới xa xôi
Linux cũng thế mà Windows cũng thế
Hai chúng ta chẳng thể nào chia rẽ
Run suốt đời trên mọi Platform.
Có nhiều lúc gục đầu trên Keyboard
Anh vô tình nhấn Shift viết tên em
Anh yêu em mà em chẳng Open
Mở cửa trái tim và Save anh vào đó
Cửa nhà em mẹ đã gài Password
Suýt nữa anh rách quần vì cố vượt Firewall
Giá như anh có thể ấn Ctrl+Z
Để Undo những gì đã xảy ra
Ngay cả những lập trình viên quốc tế
Còn có thể mắc lỗi nữa là….
Giá như anh có thể ấn Ctrl+Z
Một lần, chỉ đúng một lần thôi.
Anh sẽ Debug những lỗi lầm đáng ghét
Em sẽ hiểu anh đâu phải thằng tồi.
Giá như anh có thể ấn Ctrl+Z
Thì khi này anh đã ở bên em
Chứ đâu phải cô đơn ngồi quét
Những con Virus đang tràn ngập trái tim.
Nhưng anh không thể ấn Ctrl+Z
Trong phần mềm có tên gọi là tình yêu
Chỉ có thể chọn Continue hay Exit
Và tất nhiên anh chưa muốn xa em.
Hãy hiểu cho lòng anh em nhé
)
Và xin em, hãy rộng mở lòng em
Khi mã nguồn trái tim không còn đóng
Anh sẽ viết lên đó dòng tên em
454. PBT | September 3rd, 2010 at 03:23
Kính gởi thầy NDL !
Những nhà thơ lớn nhỏ trên TG-TT có mấy đâu thầy, quanh quẫn chỉ có mấy anh “lang vườn” điếc không sợ súng tếu táo cho dzui, cầm chuột còn chưa vững nữa mà thầy chơi một bài thơ tình toàn thuật ngữ tin học thì chỉ
có mấy tay chuyên gia máy tính cở như Tona…mới hiểu nổi chứ còn như LNTD, NTT, HS thì chịu mù…hay là thầy làm một bài khác kiểu như bài diễn ca dạy tiếng anh “ one một two hai long dài, short ngắn” cho anh em tham khảo học thêm coi bộ được đó thầy. Tiện thể gởi thầy mấy câu sau đây
để thầy save:
Xin đừng gọi tôi là thi sĩ ( nhà thơ )
Bởi vì tôi chẳng hề nghĩ ra thơ
Mà đơn giãn chỉ là người sắp chữ
Sắp xếp ngôn từ theo vần điệu thi ca
Để khi buồn tôi lại thử ngâm nga
Cho quên nỗi sầu đau vòng thế sự.
Thế gian này biết bao điều lành dữ
Nên tôi tìm mộy chốn để ẩn cư
Chuyện của tiền thì tôi chẳng có dư
Nên tôi chọn thi ca làm lẽ sống
Nếu ai bảo tôi là người đồng bóng
Tôi chỉ cười và chẳng nói gì đâu…
Rất mong được thầy đáp ứng nguyện vọng thật nghiêm túc chứ không diểu cợt này. Cảm ơn nhiều những tệp tin gởi qua mail của thầy, BT rất thích.
455. NDL | September 3rd, 2010 at 05:20
BT ơi ,
Tôi đọc được bài thơ này trên mạng , nên gởi anh em đọc cho vui chứ thuật ngữ chuyên môn tôi cũng không rành hết đâu. Tuôi của mình hồi đó đâu có được học. Lúc này nhiều khi phải học lóm con cái thôi.
456. Hương thầm | September 4th, 2010 at 04:20
YÊU
Ta yêu anh yêu tự bao giờ
Ta yêu anh ra ngẩn vào ngơ
Ta yêu anh cả khối tình thơ
Ta yêu anh đời như trẻ mãi
Ôi tình yêu muôn đời vụng dại
Đến rồi đi như áng tơ trời
Một chút yêu tình dài mong đợi
Biết yêu anh cách trở cuộc đời
Ta yêu anh những sớm những chiều
Biết làm thơ để tặng người yêu
Biết thương nhớ biết đợi chờ
Cho người tình lỡ bên bờ đại dương.
Tặng NTT tình 2010
457. Hương thầm | September 4th, 2010 at 05:54
NỢ
Đêm thơ thẩn sầu rơi năm cánh
Cánh để bên lòng
Cánh để đi hoang
Cánh để sầu vương
Cánh rơi mộng tưởng
Cánh để bên đời khóc chút tình vay
Ta nợ quê hương một cánh diều bay
Nợ những trưa hè nắng đỏ má hây
Rong ruổi mãi đầu trần mê bắt bướm
Ta nợ quê hương một chùm khế ngọt
Nợ áo mẹ cha con chữ của thầy
Thèm tiếng gà trưa những chiều lưng nắng
Nhớ dáng mẹ ngồi nét buồn xa vắng
Nhớ những ngày xưa khi còn thơ ấu
Ta tắm truồng bên vũng nước cầu ao
Thời gian trôi con lớn khôn từ đó
Xanh ruộng xanh vườn xanh những nương dâu
Rồi mái đầu xanh mẹ dần hóa bạc
Một thuở lưng ong mẹ để lại đằng sau
Ta nợ mẹ cha chữ hiếu chưa tròn
Mẹ đã ra đi một chiều rất vội
Khoảng trống vô hình đâu dáng mẹ tôi
Người mẹ hiền chỉ có một mà thôi
Con ngỡ ngàng sao nhanh quá mẹ ơi!
Nhắm mắt xuôi tay con phải mồ côi
Hôn trán mẹ thay lời con vĩnh biệt
Nước mắt chảy xuôi mẹ từ giã cuộc đời
Mẹ ra đi còn lại bao nhung nhớ
Từ nay buồn bếp lạnh vắng hư không
Mẹ ra đi như dòng sông trôi mãi
Trôi thật xa không trở lại bao giờ….
Ôi ! mẹ tôi người mẹ việt nam
Vùng quê nghèo miền trung xứ Quảng
Nơi năm tháng trải dài bom đạn
Thương mẹ gầy giấc ngủ xanh xao
Mẹ nuôi con cơm mớm đủ đầy
Con khôn lớn cắm đầu đi mãi
Đường thênh thang dang rộng cánh bay
Quên mất mẹ thân gầy vóc hạt
Con dại quá ngàn lời xin lỗi mẹ
Lễ vu lan con cầu siêu cho mẹ
Một bông hồng cài chặt trái tim non
Đỏ như máu là tình yêu của mẹ
Dù xa xôi mẹ vẫn hướng về con
Tình mẹ đẹp trên tất cả kỳ quan
Sống là cho và không bao giờ nhận
Ngày mẹ mất ba làm thơ đặt trên bàn thờ
Con lén đọc nhớ hai câu rất rỏ
” NĂM MƯƠI NĂM NGHĨA TÀO KHANG
NGƯỜI ĐI XA MÃI LỆ TRÀN GỐI CHĂN”
Ta lại nợ ba tháng ngày còn lại
Tuổi đã già tóc bac hoa râm
Bước đơn côi vắng lặng âm thầm
Bóng hình mẹ chỉ còn là di ảnh
Ta lại nợ thầy rát khô từng bài giảng
Áo chùng đen bụi vương màu phấn trắng
Bao ngôn từ hoa mỹ uốn từng câu
Quay nhìn lại trò mắt ngó đâu đâu….?
Giờ lớn khôn tóc đã úa phai màu
Con mới hiểu tình thầy như biển rộng
Ta đi mãi về miền quá khứ
Bỗng giật mình ta mắc nợ đời nhau…
458. TG&TT | September 4th, 2010 at 08:35
Có một bài thơ rất kỳ lạ, tựa đề là “CẢNH XUÂN”.
Bài thơ đọc ngược, đọc xuôi, cắt đầu,
cắt đuôi từng câu mà vẫn hay.
Bài thơ này do ông Hồng Sơn, thuộc
Câu Lạc Bộ Thơ Trào Phúng, giới thiệu & sưu tầm.
CẢNH XUÂN:
Cách đọc thứ nhất là đọc xuôi, bình thường:
“Ta mến cảnh xuân ánh sáng ngời
Thú vui thơ rượu chén đầy vơi
Hoa cài giậu trúc cành xuân biếc
Lá quyện hương xuân sắc thắm tươi
Qua lại khách chờ sông lặng sóng
Ngược xuôi thuyền đợi bến đông người
Xa ngân tiếng hát đàn trầm bổng
Tha thướt bóng ai mắt mỉm cười”.
Đến cách đọc thứ hai, là đọc ngược từ phải sang trái và từ dưới lên:
“Cười mỉm mắt ai bóng thướt tha
Bổng trầm đàn hát tiếng ngân xa
Người đông bến đợi thuyền xuôi ngược
Sóng lặng sông chờ khách lại qua
Tươi thắm sắc xuân hương quyện lá
Biếc xanh cành trúc giậu cài hoa
Vơi đầy chén rượu thơ vui thú
Ngời sáng ánh xuân cảnh mến ta”
Cách đọc thứ ba, là đọc xuôi như cách đọc thứ nhất, nhưng mỗi câu thơ bỏ hai chữ đầu:
“Cảnh xuân ánh sáng ngời
Thơ rượu chén đầy vơi
Giậu trúc cành xanh biếc
Hương xuân sắc thắm tươi
Khách chờ sông lặng sóng
Thuyền đợi bến đông người
Tiếng hát đàn trầm bổng
Bóng ai mắt mỉm cười”
Cách đọc thứ tư, là đọc ngược từ phải sang trái, từ dưới đọc lên, mỗi câu thơ lại bỏ hai chữ cuối:
“Mắt ai bóng thướt tha
Đàn hát tiếng ngân xa
Bến đợi thuyền xuôi ngược
Sông chờ khách lại qua
Sắc xuân hương quyện lá
Cành trúc giậu cài hoa
Chén rượu thơ vui thú
Ánh xuân cảnh mến ta”
Cách đọc thứ năm là đọc ngược từ phải sang trái, mỗi câu bỏ ba chữ đầu:
“Cười mỉm mắt ai
Bổng trầm đàn hát
Người đông bến đợi
Sóng lặng sông chờ
Tươi thắm sắc xuân
Biếc xanh cành trúc
Vơi đầy chén rượu
Ngời sáng ánh xuân”
Cách đọc thứ sáu, là đọc xuôi, mỗi câu bỏ 3 chữ cuối:
“Ta mến cảnh xuân
Thú vui thơ rượu
Hoa cài giậu trúc
Lá quyện hương xuân
Qua lại khách chờ
Ngược xuôi thuyền đợi
Xa ngân tiếng hát
Tha thướt bóng ai”
Cách đọc thứ bảy, là đọc xuôi, mỗi câu thơ bỏ bốn chữ đầu:
“Ánh sáng ngời
Chén đầy vơi
Cành xanh biếc
Sắc thắm tươi
Sông lặng sóng
Bến đông người
Đàn trầm bổng
Mắt mỉm cười”
Còn cách đọc thứ tám, là đọc ngược từ dưới lên, mỗi câu lại bỏ bốn chữ cuối:
Bóng thướt tha
Tiếng ngân nga
Thuyền xuôi ngược
Khách lại qua
Hương quyện lá
Giậu cài hoa
Thơ vui thú
Cảnh mến ta
“nguồn st”
459. NDL | September 4th, 2010 at 09:26
Nhân ngày khai giảng năm học mới trên cả nước, xin gởi tặng các bạn bài viết này để quyết tâm ta học mãi.
Cụ bà 100 tuổi lấy bằng cử nhân trước khi qua đời
(Dân trí) – Chỉ 1 ngày trước khi qua đời, cụ bà Harriet Richardson Ames, 100 tuổi, ở Concord (bang New Hampshire, Mỹ) đã thực hiện được mơ ước của cuộc đời mình đó là lấy được tấm bằng cử nhân đại học.
Cụ Harriet Richardson Ames đã thực hiện được ước nguyện lấy bằng cử nhân của mình trước khi qua đời ở tuổi 100.
Vào ngày 2/1 vừa qua khi cụ Harriet (một giáo viên về hưu) tổ chức sinh nhật lần thứ 100, Norma Walker – điều phối viên của Hiệp hội Golden Circle Society (nhóm các cựu sinh viên của Trường cao đẳng Keene State đã tốt nghiệp hơn 50 năm trước) đã đến thăm và trao cho cụ giấy chứng nhận công nhận cụ tròn 100 tuổi.
Lúc ấy, sức khỏe của cụ Harriet đang suy giảm và cụ được chăm sóc ở viện chăm sóc đặc biệt. Cụ rất cảm động đến nỗi bắt đầu khóc và nói: “Nếu ngày mai tôi chết đi, tôi biết rằng tôi sẽ chết hạnh phúc bởi vì bằng cử nhân của tôi đang được hoàn thành”. Cụ Hariet đề nghị điều phối viên Walker đọc to những dòng chữ trên tấm bằng cử nhân của cụ tại đám tang nếu cụ không sống lâu để đợi đến khi lấy bằng.
Thứ 6 tuần trước (22/1), các nhân viên Trường CĐ Keene State đã chuyển tấm bằng cử nhân đến giường bệnh của cụ Harriet. Một ngày sau khi nhận bằng, cụ qua đời. Cụ Harriet rất hài lòng vì cuối cùng đã hoàn thành được mục tiêu của mình.
Cụ Harriet rất mãn nguyện vì cuối cùng đã hoàn thành được mục tiêu của mình.
Bà Marjorie Carpenter, con gái cụ Harriet, cho biết lấy được tấm bằng cử nhân là việc cuối cùng trong danh sách những việc phải làm của cụ Harriet trước khi qua đời.
Năm 1931, cụ Harriet tốt nghiệp Trường Sư phạm Keene (bây giờ là Trường CĐ Keene State) với tấm bằng sư phạm hai năm. Sau đó, cụ trở thành giáo viên và tham gia rất nhiều khóa học tại Trường ĐH New Hampshire, Trường CĐ Sư phạm Plymouth và Trường CĐ Keene State để có các tín chỉ của tấm bằng cử nhân. Khi thị lực giảm sút, cụ thôi học sau khi nghỉ hưu năm 1971 và không nghĩ là mình có đủ tín chỉ.
Khi cụ Harriet tham gia làm một bộ phim về lễ kỷ niệm 100 năm ngày thành lập Trường CĐ Keene State, cụ đã nói đến mong ước có tấm bằng cử nhân của mình.
Nhà trường quyết định nghiên cứu các khóa học mà cụ Harriet đã theo học để xem có thể trao cho cụ tấm bằng cử nhân hay không. Cuối cùng thì nhà trường xác nhận rằng cụ Harriet đủ tiêu chuẩn nhận bằng cử nhân.
Xuân Vũ
TheoMSN/AP/NY Daily
460. Nay Cui | September 4th, 2010 at 09:27
Tôi vẫn nợ em một lời xin lỗi
Nợ quê hương một chỗ đất chôn nhau
Nợ cha mẹ những nhọc nhằn khuya sớm
Tôi nợ tôi mộng ước thuở ban đầu.
(Thơ Trần Trung Đạo)
Chép bài thơ này để tặng Hương Thầm và những giấc mơ trong giấc mơ “Mơ thành người Quang Trung” của tôi, Vỹ, Mỹ trên bãi cát nhà bác Tám Hô.
461. PQL | September 4th, 2010 at 18:24
Xin gặp lại
Thị trấn xưa chưa có lần trở lại
Tháng ngày dài rong duỗi kiếp tha phương
Vùng đất lạ dưỡng nuôi ta khôn lớn
Tuổi thơ ta đã mất tự bao giờ
Ta tự hỏi bạn bè ta đâu cả
Ngày tháng xưa kỷ niệm ở nơi nào
Ta ước vọng có lần ta trở lại
Gặp bạn xưa thầy cũ chỉ một lần
Trong bất chợt bước chân ta dừng lại
Khuấy động đời giao động trái tim ta
Người đã đến rồi đi như sương khói
Bụi trần đời bám lại vết yêu thương
Ta đã hiểu khi ta vừa chớm lớn
Nợ ân tình khi chạm phải yêu đương
Ta mong mỏi có lần ta gặp lại
Những bạn xưa thị trấn thuở năm nào
Đổi trao nhau những giòng tâm sự kín
Tiếng yêu thương hòa lẫn tiếng tơ lòng
Xin gởi cho một người bạn vẫn còn ở lại thị trấn xưa
462. PBT | September 4th, 2010 at 23:51
NGƯỜI NÀO LÀM CHO BẠN HỮU CƯỜI VUI, NGƯỜI ĐÓ ĐÁNG ĐƯỢC LÊN THIÊN ĐÀNG. ( Ma ho met )
463. ndt | September 5th, 2010 at 01:07
Con quỳ lạy Chúa trên trời
Sao cho con trốn được người con yêu
Rằng con thiếu nợ đã nhiều
Nàng còn mua sắm đủ điều Chúa ơi !
Con cày hai dzóp(s) hụt hơi
Người con yêu lại đua đòi chơi xe
Biểu gì con cũng phải nghe
Nếu con cãi lại là te tua đời
Trước đây con tưởng gặp thời
Chúa ban con được tìm người con yêu
Giờ đây thân xác tiêu điều
Đời con phải chịu rất nhiều đắng cay
Thân con chẳng khác trâu cày
Nợ nàng con trả dài dài chưa xong
Con giờ như cá lòng tong
Sụt ba chục ký, ốm nhong, rã rời
Thế mà đâu hết nợ đời
Nấu cơm, rữa chén, bị đòi … tù ti
Người đâu gặp gỡ làm chi
Để cho khổ thế còn gì là Xuân ?
Chúa ơi! con khổ vô ngần
Chúa mà không giúp là thân con tàn
Con đang thiếu nợ trăm ngàn
Nhìn đồ nàng sắm hai hàng lệ rơi
Con quỳ lạy Chúa trên trời
Giúp cho con trốn được người con yêu.
st
464. M bebong | September 5th, 2010 at 01:09
Thot let PBT.
Con quỳ lạy Chúa trên trời
Sao cho con trốn được người con yêu
Rằng con thiếu nợ đã nhiều
Nàng còn mua sắm đủ điều Chúa ơi !
Con cày hai dzóp(s) hụt hơi
Người con yêu lại đua đòi chơi xe
Biểu gì con cũng phải nghe
Nếu con cãi lại là te tua đời
Trước đây con tưởng gặp thời
Chúa ban con được tìm người con yêu
Giờ đây thân xác tiêu điều
Đời con phải chịu rất nhiều đắng cay
Thân con chẳng khác trâu cày
Nợ nàng con trả dài dài chưa xong
Con giờ như cá lòng tong
Sụt ba chục ký, ốm nhong, rã rời
Thế mà đâu hết nợ đời
Nấu cơm, rữa chén, bị đòi … tù ti
Người đâu gặp gỡ làm chi
Để cho khổ thế còn gì là Xuân ?
Chúa ơi! con khổ vô ngần
Chúa mà không giúp là thân con tàn
Con đang thiếu nợ trăm ngàn
Nhìn đồ nàng sắm hai hàng lệ rơi
Con quỳ lạy Chúa trên trời
Giúp cho con trốn được người con yêu.
st
465. TG&TT | September 5th, 2010 at 02:05
Thân gởi :ndt”cm463″
Vợ ơi là Vợ
o0o
Có câu châm ngôn đáng học:
« Vợ không có công sinh ra ta nhưng có công nuôi dưỡng và dạy dỗ ta nên người»
Dù không sinh đẻ ra ta
Nhưng công nuôi dưỡng thật là lớn lao
Khi ta đau ốm xanh xao
Vợ lo chăm soc hồng hào khoẻ ngay
Sợ ta đi trật đường rầy
Vợ liền theo dõi kéo ngay về nhà
Khi ta tán tỉnh ba hoa
Vợ liền ‘quát nạt ‘để mà răn đe
Lời vợ dạy phải lắng nghe
Mai sau ‘khôn lớn ‘mà khoe mọi người
Nói ra xin hãy chớ cười
Vợ ta ta sợ ! Vợ người … còn lâu !
o0o
12 công ơn “Vợ dạy”
1/ Vợ dạy cho ta tính phục thiện (sẵn sàng nhận lỗi tuy mình không làm gì sai cả).
2/ Vợ dạy cho ta tính kiên nhẫn, chờ đợi không biết mệt (để vợ sửa soạn đi lễ hay đi sắm đồ).
3/ Vợ cho ta sức khỏe (không hút thuốc lá, uống bia, đi chơi khuya với mấy thằng bạn cô hồn).
4/ Vợ dạy cho ta sự tế nhị (không bao giờ chê bai dù cơm khét, canh mặn).
5/ Vợ dạy cho ta sự lễ phép (đi thưa, về trình).
6/ Vợ dạy cho ta sự rộng lượng (kiếm được bao nhiêu tiền, tặng vợ hết).
7/ Vợ là huấn luyện viên thể dục tại gia của ta (làm vườn, cắt cỏ, đổ rác, giặt quần áo, lau dọn nhà cửa, mang vác khi theo nàng ra phố)
8/ Vợ dạy cho ta tính gọn gàng, trật tự (chỉ được bày biện của riêng trong một góc tủ vợ cho)..
9/ Vợ dạy cho ta sự công chính (ra đường cứ thẳng một đàng mà đi, không nhìn ngang liếc dọc, nhất là ở chỗ có nhiều phụ nữ).
10/ Vợ giúp cho ta trở thành người cha gương mẫu (thay tã, tắm rửa, cho con bú, ru con ngủ..vv..)
11/ Vợ dạy cho ta biết giá trị của hai chữ Tự Do (nay không còn nữa).
12/ Vợ dạy cho ta biết phấn đấu với nghịch cảnh (muốn chết nhưng cứ sống chơi).
Luận bàn: Lợi ích do vợ đem lại nhiều khôn xiết kể. Ai không tin, cứ thử rồi biết.
o0o
Và sau cùng……
Chiều chiều bìm bịp kêu chiều
Lấy vợ thì cũng lấy liều mà thôi
Ban ngày làm việc tả tơi
Ban đêm hầu vợ, phận tôi đêm trường
Nằm chung thì bảo……chật giường
Nằm riêng lại bảo….. tơ vương con nào
Lãng mạn thì bảo….. tào lao
Ðứng đắn lại bảo….. người sao hững hờ
Khù khờ thì bảo…..giai tơ
Khôn lanh thì bảo…..hái mơ bao lần
Cả đời cứ mãi phân vân
Tơ lòng con gái biết mần sao đây.
Vợ, từ thiếu nữ hiền lành
Ðến khi xuất giá trở thành… ‘quan gia’
Vợ là con của người ta
Và ta quen Vợ chẳng qua vì tình
Có quan thì phải có binh
Nên ta làm… lính hầu tình ‘quan gia’
Con ta do Vợ sanh ra
Nên ta với Vợ… chẳng bà con chi
Tại vì hôm Vợ vu quy
Ta lỡ làm… lính hầu đi bên nàng
Làm lính chứ không… làm tàng
Tính chất Vợ ta phải càng hiểu hơn
Mỗi khi mà Vợ giận hờn
Áp dụng ‘công thức giản đơn’… làm huề
Muốn Vợ trẻ mãi không già
Lưng ta chắc phải như là…. ‘parabol’
Tính chất Vợ thì phải tuân
Kẻ làm… lính phải luôn luôn thật thà
Nấu cơm, đi chợ, quét nhà…
Quan gọi thì… dạ, bẩm bà có ngay
Quan thương sẽ cười suốt ngày
Quan ghét… lính sẽ bị đày khổ sai
Hễ ai có cười chê bai
Ðổ thừa… thương Vợ chứ ai mà…đần
Tính chất phải…. học nhiều lần
Nếu không áp dụng trăm phần trăm… thua!!!
” nguồn ST”
466. PBT | September 5th, 2010 at 09:15
ĐẾN VỚI NHƯỜI…
Ha ha…ha ha ha ha !!!
Thế là LNTĐ nhà tôi có đồng minh rồi !
Từ nay hết còn độc quyền sáng tác những câu thơ cà khịa
đọc xong muốn…chữi rồi nhé,
ì đã có người “ đồng thanh tương ứng”…
Nếu có bị “ phê phán” thì cũng đã có người cùng gánh vác.
Thế mà đã có lúc LNTĐ nhà tôi định “ vẫy tay chào …bye bye”
trang blog này rồi chứ.
NHÌ TRỜI NHẤT VỢ AI ƠI !
VỢ THƯƠNG THÌ SỐNG, VỢ RỜI THÌ TIÊU
TRẦN GIAN NẮNG SỚM MƯA CHIỀU
NHỮNG AI YÊU VỢ PHẢI LIỀU TẤM THÂN
ĐỂ RỒI NHỮNG LÚC TA CẦN
BÊN TA CÓ VỢ ĐỠ NÂNG ĐẮP BỒI
VỢ CHỒNG NHƯ ĐŨA CÓ ĐÔI
MẤT ĐI MỘT CHIẾC…GẮP MỒI SAO ĐĂNG…
467. M be bong | September 6th, 2010 at 03:20
Cười chút chơi
Xưng Tội
– Thưa cha, con đã ăn trộm một con ngỗng để thịt trong ngày giáng sinh!
- Con đã phạm vào một tội lớn, con đừng ăn thịt con ngỗng đó!
- Vâng ạ, thế con mang con ngỗng đó đến cho cha thì con có được tha tội không?
- Ta mà thèm lấy con ngỗng đó à, con phải mang trả cho chủ nhân của nó!
- Nhưng thưa cha chủ nhân của nó không nhận ạ.
- Vậy thì con có thể thịt nó vì con cần nó hơn họ.
- Vâng cám ơn cha, chúa sẽ ban phước lành cho cha!
Cha về đến nhà thì thấy mất một con ngỗng…
468. ĐINH ĐỨC LONG | September 6th, 2010 at 04:56
Mất đũa hai thì ta dùng đũa năm, làm kẻ phá mồi vậy, lo gì PBT ơi.
469. NDL | September 6th, 2010 at 08:15
Các bạn thân mến,
Tôi mới nhận được tin là sáng ngày mai 7/9 cha Vượng sẽ được kiểm tra lại lần chót, có thể sáng ngày mốt 8/9 cha sẽ đươc giải phẩu tim.
Xin mọi người hợp lời cầu nguyện cho cha đươc sớm gặp thày gặp thuốc và mau bình phục.
Nguyễn đức Lân
470. NDT | September 6th, 2010 at 12:52
Coment # 469
——————————————————————————–
Lạy Chúa xin ban bình an & hồng ân cao cả cho Cha Vuong để Cha tiếp tục công việc nới rộng vòng tay yêu thương của Chúa. Amen.
471. TONA | September 6th, 2010 at 22:20
Ngày 9 tháng 9
” Ngày của THẾ GIAN, ngày của HOÀ GIẢI và YÊU THƯƠNG “
472. Quang Cheoreo | September 7th, 2010 at 00:41
TONA ui,
Chỉ Ngày 9 tháng 9 thôi sao?
Phải là mọi ngày chứ.
Không những mọi ngày thôi mà phải MỌI NGƯỜI nữa.
Mến,
Quang Cheoreo
473. PBT | September 7th, 2010 at 00:50
NGUYỆN XIN CHÚA CHÚC LÀNH CHO CHA ĐƯỢC BÌNH AN.
474. TONA | September 7th, 2010 at 01:18
anh Quang ui ! có những chuyện người với người cã hàng tháng, hàng năm và có khi suốt đời không hoà giải được.
Nên hàng năm có ngày 9 tháng 9 hầu mong mang đến điều tốt đẹp.
“Ngày của THẾ GIAN, ngày của HOÀ GIẢI và YÊU THƯƠNG”
475. M be bong | September 7th, 2010 at 05:56
Cười chút chơi
ĐÀN BÀ GIỎI THẬT
Một bà sau khi cho tiền ông hành khất ở cuối nhà thờ liền hỏi:
“Sao ông ra nông nỗi này, vợ con ông đâu?”
“Thưa bà, vợ tôi chẳng may qua đời rồi ạ. Nếu vợ tôi còn thì tôi đâu đến nông nỗi này ạ”
Bà quay sang ông chồng:
“Thấy chưa, đàn bà là đảm đang lắm. Không có đàn bà là chỉ có nước đi ăn mày. Nhưng khi còn sống bà ấy làm gì hả ông?”
“Thưa nó đi ăn mày thay cho tôi ạ.”
476. THƯ GIẢN KINH ĐIỂN | September 7th, 2010 at 22:36
“ĐẰNG SAU SỰ THÀNH CÔNG CỦA NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐỀU CÓ BÓNG DÁNG NGƯỜI PHỤ NỮ”
Nguyên bản quái chiêu ở chổ là “phụ nữ” chỉ số nhiều, khéo nịnh zợ một chút “ĐẰNG SAU….ZỢ” lúc ấy NÓ ĐI ĂN MÀY NÓ CŨNG ZUI ZẺ
477. CBB | September 8th, 2010 at 03:01
Cầu nguyện chúa ban phức đến cha Vượng được bình an ,khỏe mạnh.Amen…
478. M bebong | September 8th, 2010 at 04:42
Sưu Tầm
Bất Quân Tử Đại Nhân
Vợ đánh mà không khóc là: Bất Khuất
Vợ Chửi mà làm thinh là: Bất Bạo Động
Tài Sản của Vợ là: Bất Động Sản..
Em Gái của Vợ là: Bất Khả Xâm Phạm…
Ý muốn của vợ là : Bất Di Bất Dịch..
Quần Áo vợ mặc thì : Bất Luận..
Được vợ khen là: Bất Ngờ…
Người khác khen vợ mình là : Bất Ồn..
Lấy vợ xấu là vì mình : Bất Tài..
Cưới được vợ đẹp là đời mình: Bất hạnh…
Bị vợ bỏ là vì mình : Bất Lực
Ly dị Vợ là chuyện : Bất Lợi
Gia đạo lộn xộn thì : Án Binh Bất Động
Vợ Chồng mà Đánh Nhau thì : Bất Phân Thắng Bại..
Hết lòng nhịn vợ thì : Bất Chiến Tự Nhiên Thành…
479. Pham thanh Tung | September 8th, 2010 at 14:32
Kinh tham cha Vuong,
Xin Chua dat tay chua lanh benh cho cha.
Chuc cha som binh phuc, vui khoe luon.
Viva, viva semper in aeternum…
480. NDL | September 8th, 2010 at 23:26
Xin lỗi có phải là thày Tùng ICM không a.?
Nếu phải , thì con xin thay lời cha Vượng chân thành cám ơn thày , con sẽ chuyển lời thăm hỏi của thày tới cha. Vì cha ít sử dụng máy Vi tính , nhất là lúc này cha đang bệnh.
Theo dự kiến thì hôm qua 8/9 cha được phẩu thuật, nhưng đến chiều , thì các BS thấy cha hơi yếu , nên giư lại Chợ Rẫy vài ngay nữa theo dõi và uống thuốc , sau đó mới quyết đinh .
Vài hàng thăm thày . Chúc thành và gia đình luôn an manh,nhiều ơn Chúa.
Nguyễn Đức Lân
481. ntt207tt | September 10th, 2010 at 04:20
XIN CO LOI CAM ON HUONG THAM NHE
DA TANG CHO NTT MOT BAI THO RAT HAY
NTT207
482. ntt207tt | September 10th, 2010 at 04:45
XIN MỘT LẦN TRỞ LẠI
cuộc đời ơi ta đã đi qua
thời gian ơi xin tôi chậm lail
người tình ơi sao mãi xa ta
ta vẫn biết cuộc đời là thế
bao vinh hoa lợi lộc bạc vàng
ta chắp tay xin một lần trở lại
cuộc đời ơi chỉ một lần thôi
trả lại ta người yêu dấu nhất
trả lại ta những gì đã mất
một cuộc tình sau đậm trong ta
bằng nước mắt xót thương vô vong
đã chia lìa mỗi kẻ một nơi
nào ai biết hy sinh cao cả
trong cuộc đời chỉ có hai ta
bằng nước mắt hai ta cọng lại
khóc cho người là khóc cho ta
sự cao cả cho ta đứng vững
nhưng cuộc đời nào có hay chăng
ta van xin ánh măt cuộc đời
ta lẫn tránh ánh mắt nhìn chua xót
cho ta ôm sầu khổ một mình
và ta ước một ngày kia trở lại
trong đợi chờ dù chỉ một lần thôi
483. ntt207tt | September 10th, 2010 at 04:49
XIN CHÚA CHÚC LÀNH VÀ GIÚP SỨC CHO CHA VƯỢT QUA CƠN BỆNH NẦY
XIN CÁC BẠN XA GẦN CẦU NGUYÊN CHO CHA
484. TDN | September 10th, 2010 at 05:36
Nho ban nao chuyen bai tho ben duoi cho TT Tai “Dê”,(tìm thấy trên internet)
Dê gọi là dương
«Dê gọi là dương.
Dê to lớn có quốc tịch Pháp gọi là Đại tây Dương.
Dê không thích đánh nhau gọi là Thái bình dương.
Dê số nghèo không may mắn gọi là dương cực.
Dê già thích gái trẻ gọi là già dê.
Đàn dê gọi là dương cầm.
Dê không ngay thẳng gọi là dương gian.
Dê mạnh khỏe gọi là cường dương.
Dê ngồi xe lăn là liệt dương.
Cuộc đời của dê gọi là dương thế.
Dê không mặc áo gọi là dương trần.
Đồ chơi của dê gọi là dương vật.
Phở nấu thịt dê gọi là phở tái dê (xin đừng nói lái)»…
485. TONA | September 10th, 2010 at 06:43
DÊ CỤ : Bên tây gọi là GIÁO SƯ , ở Trung quốc gọi là SI PHỌ, bên ta các đệ tử gọi là SƯ PHỤ ( muốn biết chi tiếc xin liên hệ anh TƯ ZỀ ZỀ )
486. temnhemtrinho | September 10th, 2010 at 14:09
Cám ơn BTC TG/TT đã gởi tặng tấm biển và túi quà dân tộc. Lão thật bất ngờ và rất cảm động. Xin cám ơn tất cả. Cũng xin gởi lời khen TT đã xuất hiện nhiều nhà thơ rất tài. Giá mà lão được bằng nửa các bạn thì cũng lấy làm hãnh diện lắm. Bây giờ cầm viết không nổi mấy đầu ngón tay cứ rung như thể cơn bệnh sốt rét năm nào.
487. BTC HỘI NGỘ TG&TT 2010 | September 10th, 2010 at 20:54
Xin ghi nhận niềm cảm xúc của lảo temnhemtrinho.
Vì lý lo kỷ thuật nên quà đến lảo hơi bị chậm, chậm nhưng vẫn đến tận tay lảo là tốt lăm rồi, BTC cảm ơn Nay Cui đã giúp đở việc nầy.
Tuy dù những món quà nhỏ nhưng chứa đầy cả một tâm tình BTC dành đến lảo temnhemtrinho.
Một lần nữa BTC cảm ơn một công sức rất là to lớn của lảo về mặt vật chất và tinh thần góp phần thành công ngày hội ngộ.
488. ntt207 | September 11th, 2010 at 03:51
YÊU
yêu anh yêu tự bao giờ
anh đến rồi đi anh chẳng biết
nhưng tâm hồn em đă có anh
sưởi ấm lòng em sau cơn bão
nếu ko có tình anh
nếu ko có mùa thu rơi lá
thị trấn nầy sao vừa quen vừa lạ
đường phố nầy vương chút nắng chiều nay
anh đâu đó trong muôn người rộn rã
nắng cuối trời nắng quá cháy môi em
đôi trai gái yêu nhau thành trẻ nhỏ
cũng giận hờn và mỏi mắt đợi mong
thôi” nếu không có anh đời sẽ khác
không có thơ và nhạc cũng không còn
cám ơn anh và đôi môi rực lửa
đã cho em hạnh phúc từng ngày
489. NDL | September 11th, 2010 at 05:53
“Khi các con bàn cãi với nhau về một vấn đề, phải giữ trái tim của các con lúc nào cũng cận kề. Đừng bao giờ thốt ra điều gì khiến các con cảm thấy xa cách nhau… Nếu không thì có một ngày khoảng cách ấy càng lúc càng rộng, càng xa thì các con sẽ không còn tìm ra được đường quay trở về !”
Tuy gần mà xa
Có một vị hiền triết đã hỏi các đệ tử rằng:
“Tại sao trong cơn giận dữ người ta thường phải hét thật to vào mặt nhau ?”
Sau một lúc suy nghĩ, một trong những đệ tử ấy đã trả lời:
“Bởi vì người ta mất bình tĩnh, mất tự chủ!”
Vị hiền triết không đồng ý với câu trả lời, ngài bảo:
“Nhưng tại sao phải hét lên trong khi cả hai đang ở cạnh nhau, tại sao không thể nói với một âm thanh vừa phải đủ nghe ?”
Các đệ tử lại phải ngẫm nghĩ để trả lời nhưng không có câu giải thích nào khiến vị thầy của họ hài lòng.
Sau cùng ông bảo:
“Khi hai người đang giận nhau thì trái tim của họ đã không còn ở gần nhau nữa. Từ trong thâm tâm họ cảm thấy giữa họ và người kia có một khoảng cách rất xa, nên muốn nói cho nhau nghe thì họ phải dùng hết sức bình sinh để nói thật to.
Sự giận dữ càng lớn thì khoảng cách càng xa, họ càng phải nói to hơn để tiếng nói của họ bao trùm khoảng cách ấy.”
Ngưng một chút, ngài lại hỏi:
“Còn khi hai người bắt đầu yêu nhau thì thế nào? Họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, tại sao? Bởi vì trái tim của họ cận kề nhau. Khoảng cách giữa họ rất nhỏ…”
Rồi ngài lại tiếp tục:
“Khi hai người ấy đã yêu nhau thật đậm đà thì họ không nói nữa, họ chỉ thì thầm, họ đã đến rất gần nhau bằng tình yêu của họ. Cuối cùng ngay cả thì thầm cũng không cần thiết nữa, họ chỉ cần đưa mắt nhìn nhau, thế thôi! Vì qua ánh mắt đó họ đã biết đối phương nghĩ gì, muốn gì ..”
Ngài kết luân:
“Khi các con bàn cãi với nhau về một vấn đề, phải giữ trái tim của các con lúc nào cũng cận kề. Đừng bao giờ thốt ra điều gì khiến các con cảm thấy xa cách nhau… Nếu không thì có một ngày khoảng cách ấy càng lúc càng rộng, càng xa thì các con sẽ không còn tìm ra được đường quay trở về !”
490. ntt207 | September 11th, 2010 at 23:59
NHƠN ƠI
MÌNH THAY BẠN GỬI BÀI THƠ NẦY ĐẾN
TRƯƠNG TẤN TẠI .RỒI ĐÓ YÊN TÂM ĐI
“THƠ DÊ ” KHÔNG SỢ Ế ĐÂU
NHỚ SƯU TẦM NHIỀU VÀO NHÉ TRANG BOLOG
NẨY ĐANG CHỜ BÀI CỦA CÁC BẠN ĐÓ
NHẮN VỚI NAYCUI DÙM MÌNH
THÂN ÁI NTT207
491. TDN | September 13th, 2010 at 04:06
Tim duoc tren internet de doi lai bai tho YÊU cua NTT207.
YÊU
Yêu đến lần thứ tư gọi là tình tứ
Yêu đến lần thứ bảy gọi là thất tình
Yêu một lúc nhiều người gọi là trữ tình
Yêu và kết hôn với người nước ngoài gọi là ngoại tình
Yêu và kết hôn với người trong nước gọi là nội tình
Yêu từ thuở đi học gọi là tình trường
Chỉ xem ảnh mà đã yêu là tình hình
Tình đã đi vào quá khứ gọi là cố tình
Tình ngoài hôn thú gọi là tình phụ
Yêu nhằm kẻ thù gọi là tình địch
Tình luôn chi li tính toán gọi là tính tình
Không biết người đó có yêu mình không là tình nghi
Yêu người khác lúc chồng (hoặc vợ) vừa chết là tình tang
Yêu người đồng nghiệp gọi là đồng tình
Yêu khi nằm bịnh viện gọi là bịnh tình
Hai người mê cờ bạc yêu nhau gọi là tình cờ
Yêu nhau trên chiếu bạc gọi là bạc tình
Yêu nhau chỉ để tâm sự gọi là sự tình
Yêu mà không cưới gọi là vô tình
Sóng tình là khi hai người yêu nhau trên bãi biển
Chợ tình dành cho hai người ở chợ yêu nhau
492. ntt207 | September 13th, 2010 at 07:33
TDN CUA TUI UI
vậy là ntt207 không có cai nào để yêu trong bài của bạn cả chỉ có hơi mơ hồ là TÌNH TRƯỜNG thì phả và đến bây giờ thì không biết tình gì đây có lẽ TÌNH GẦN THÌ ĐÚNG HƠN
cám ơn N đã có bài YÊU rất hay
493. ntt207 | September 14th, 2010 at 06:12
TÌNH CỜ
yêu em là một tình cờ
mất em thêm một tình cờ thứ hai
suốt ngày ngồi nhậu lai rai
thấy ta xứng đáng được hai tình cờ
CHỈ MỘT TÌNH CỜ THỨ NHẤT THÔI NHÉ
ntt
494. THƯ GIẢN KINH ĐIỂN | September 15th, 2010 at 00:59
Bà con ơi ntt ĐANG YÊU TỘT ĐỈNH , gọi 114 ngay không thì phát hoả thiêu rụi hết bà con ơi.
495. TONA | September 15th, 2010 at 04:10
Mỹ mở trung tâm tư vấn giáo dục ở Việt Nam
Đại sứ Mỹ tại Việt Nam Michael Michalak hôm nay tuyên bố khai trương trung tâm tư vấn giáo dục Mỹ Education USA tại Việt Nam.
“Tất cả các sinh viên cũng như các bậc cha mẹ quan tâm và coi trọng giáo dục ở Mỹ đều nhận được sự giúp đỡ của trung tâm. Tất cả sự trợ giúp này đều là miễn phí”, đại sứ phát biểu.
Education USA là một mạng lưới toàn cầu gồm hơn 400 trung tâm tư vấn được Bộ Ngoại giao Mỹ tài trợ. Đây cũng là cơ quan tư vấn giáo dục đại học chính thức duy nhất của chính phủ Mỹ ở nước ngoài.
Chuyên gia tư vấn tại Education USA ở Việt Nam là một cựu du học sinh từng học tại đại học Northern Iowa, đồng thời cũng là nhân viên sứ quán Mỹ. Chuyên gia này sẽ giúp sinh viên Việt Nam chọn một trong gần 4.000 cơ sở đào tạo bậc đại học được kiểm định chất lượng của Mỹ phù hợp với mục đích và sở thích của họ. Đồng thời, người này cũng sẽ giúp các sinh viên Việt Nam làm thủ tục nộp đơn vào các trường đại học.
Theo đại sứ, mỗi năm có hơn 600.000 sinh viên quốc tế chọn du học ở Mỹ, trong đó có hơn 13.000 sinh viên Việt nam
nguồn VnExpress 13/9/2010
496. ntt207 | September 15th, 2010 at 04:45
TGKD UI ĐÂY CHỈ LÀ NHỮNG BÀI THƠ THÔI NHÉ
RIÊNG NTT YÊU HAY KO CHỈ CÓ MỘT N BIẾT À NGHEN CỨ AN TÂM ĐI
VÀ ĐÂY LÀ BÀI TIẾP THEO MỜI ĐỌC CHO ZUI NÈ
YÊU MUỘN
em yêu anh từ những điều đơn giản nhất
từng nụ cười mỗi sáng lúc nghe phonne
lời anh nói trong từng dòng tin nhắn
như tình en đơn giản thế mà thôi
em yêu anh dù tình ta có muộn
không thể hơn dù chỉ có một lần
không thể trao vòng tay nồng ấm
nhưng trái tim nầy đã dành trọn riêng anh
em yêu anh dù mãi chẳng có anh
chỉ có thể nhìn anh bằng hình bóng
nắm tay nhau ta đi suốt cuộc đời
em yêu anh bây giờ và mãi mãi
em yêu anh không tính tháng tính ngày
mà tính bằng đời bằng kiếp anh ơi
dù mãi mãi tình ta là tình muộn
dẫu lỡ rồi nhưng em vẫn cứ yêu
497. temnhemtrinho | September 16th, 2010 at 12:21
Bữa nay ngồi buồn lên bờ lóc thấy bài thơ tả người yêu của LNTD cũng hay hay. Thuận tay lảo lấy giấy mực ra vẽ hình người iu của LNTD phổ theo bài thơ. Nay tặng LNTD dể lão ta treo đầu giường mỗi đêm nằm mộng mà tương tư.
Hay chưa! tui đã iu nàng
Iu từ đôi mắt mơ màng xa xăm (Mơ huyền mờ: đui)
Iu khuôn mặt tựa trăng rằm (mặt rổ và tròn như mặt trăng)
Đôi môi quả nhót, cái cằm chữ u (Mỏ chu, răng khểnh)
Iu đôi cánh mũi phập phù (mũi bành ra như mũi lân)
Iu luôn mái tóc rối bù bay bay… (không chải đầu)
Dáng đi yểu điệu thợ cày (Chân tay cứ như chân voi)
Ngón tay chuối nắn tựa chày đâm tiêu (ngón tay chành ành tựa cối chày)
Đôi tai phe phẩy cánh diều (tai như tai tượng)
Và còn nhiều nữa cái điều tui thương
Với người là chuyện tai ương
Với tui là cả thiên đường…tình yêu…
Bấm vào đây để xem hình
498. ntt207 | September 18th, 2010 at 08:10
MẤY HÔM NỮA LÀ ĐẾN TẾT “TRUNG THU ‘
AI TRONG CHÚNG TA CŨNG CÓ TUỔI THƠ
NTT GỬI ĐẾN CÁC BẠN MỘT VÀI CÂU VỪA ST NHÉ
kìa ánh trăng treo suốt vạn năm
in hình CHÚ CUỘI ” NGẮM CHỊ HẰNG”
một mối tình si ngàn năm đợi
thăm thẳm trời xanh có biết chăng
mỗi năm tháng tám / tới trăng rằm
CỐM .HỒNG .KẸO .BÁNH .trẻ dung dăng
chỉ thương CUỘI ta ngồi đơn độc
ôm gốc cây đa đợi bóng HẰNG
499. TDN | September 18th, 2010 at 14:41
Gio nay nam xua o truong Thanh Gia la di vao rung chat tre ve lam den trung thu.Tham thoat da hon 40 nam.
bai hat nam xua.
Tết Trung thu rước đèn đi chơi
Em rước đèn đi khắp phố phường.
Lòng vui sướng với đèn trong tay .
Em múa ca trong ánh trăng rằm .
Đèn ông sao với đèn cá chép .
Đèn thiên nga với đèn bướm bướm.
Em rước đèn này đến cung trăng.
Đèn xanh lơ với đèn tím tím,
Đèn xanh xanh với đèn trắng trắng.
Trông ánh đèn rực rỡ muôn màu
Tít trên cao dáng tròn xinh xinh.
Soi xuống trần ánh sáng dịu dàng.
Rằm tháng tám bóng hằng trong sáng.
Em múa ca vui đón chị Hằng.
Tùng dinh dinh cắc tùng dính dính.
Tùng dinh dinh cắc tùng dính dính.
Em rước đèn này đến cung trăng.
Tùng dinh dinh cắc tùng dính dính .
Tùng dinh dinh cắc tùng dính dính .
Em rước đèn mừng đón chị Hằng.
Tết Trung thu bánh quà đầy mâm.
Em bé nhà ưa đứng quây quần.
Đòi hạt sen bánh dẻo đầy mâm .
Em muốn ăn bốn năm ba phần.
Ngọt thơm như bánh dẻo bánh nướng.
Ngọt cay như mứt gừng mứt bí.
Ăn mát lòng lại thấy vui thêm .
Hạt dưa nghe cắn nổ lốp đốp.
Người vui hoan nói cười hấp tấp.
Bao tấm lòng mừng đón trăng rằm.
500. TDN | September 19th, 2010 at 05:21
Thơ Say.
KHÔNG LẼ
Không lẽ buồn đời đi uống rượu?
Mà say chưa hẳn đã quên đời!
Và chưa chắc đã nguôi xa xứ,
Mặt đỏ lòng ta dạ rối bời.
Không lẽ buồn tình say men rượu?
Ừ say, chưa hẳn đã quên tình.
Tình theo ta mãi quên càng nhớ,
Rượu thấm môi rồi, nhấp mãi thôi.
-Nguyễn Đức Tri Ân
501. TDN | September 19th, 2010 at 07:01
Đêm mưa thiếu rượu nhớ Lý Hạ
Tác giả: Vũ Hữu Định
Lý Hạ xưa say bằng huyễn mộng
Ta nay say bằng rượu pha cồn
Cảm đau thân thế người trong sử
Rượu đắng cay mà sao thấy ngon
Lý Hạ yêu người mà hóa quỷ
Ta yêu người nên nghèo rớt mồng tơi
Đêm mưa thiếu rượu thương người cũ
Ngâm vài câu Lý Hạ, rợn người
Cứ tưởng nằm kề bên họ Lý
Gác chân nhau nói chuyện biển dâu
Ma quỷ sợ tâm hồn ướt rượu
Gối chai không mà thương nhớ nhau
Thời đại thánh thần đi mất biệt
Còn lại bơ vơ một giống sầu
Rót mãi, bao nhiêu tình cũng cạn
Nâng ly, nhìn thấy tóc bạc mau
Mưa nhức, mưa như cuồng, tức thở
Thịt rồng đâu ? nem phượng ở đâu ?
Đũa ngọc, chén vàng đâu mất cả
Mắm ruốc, me chua cũng cháy hết sầu
Mời nhau một chén đêm huyền sử
Lý Hạ đâu ? – còn ta đâu ?
502. ntt207 | September 19th, 2010 at 09:59
cảnh cũ trường xưa nay còn đó
xa rồi kỹ niệm thủa ấu thơ
năm ấy “chặt tre”qua bờ suối
khi về “suýt” bị nước cuốn trôi
ai ơi còn nhớ ngày thơ ấy
xin hãy về đây dựng cảnh nầy
chẻ tre mua giấy màu xanh .đỏ
cung nhau ngồi dán những ÔNG SAO
đợi đến hôm rằm mang đến lớp
thi tài .thi điểm của lớp ta
thân tặng bạn PHẠM HỒNG QUÂN “kỷ niệm nầy bạn rất nhớ”
503. TG&TT | September 19th, 2010 at 10:31
TRUNG THU THỜI THƠ ẤU:
Dẫu ở quê hay phố, mâm cúng rằm vơi hay đầy, rằm tháng Tám vẫn cứ là niềm vui, niềm háo hức mong chờ của trẻ thơ. Mang trong mình chút hoài cổ, tôi luôn nhớ tới những mùa Trung thu xưa cũ nơi miền quê thời nghèo khó. Cái thời mà chỉ đến Trung thu mới thưởng thức mâm cỗ với quả chuối sứ, đu đủ chín, mía cây chẻ khúc hay kẹo đậu phụng, nhà nào sang thì có thêm bánh đậu xanh vo tròn gói trong giấy bóng xanh, đỏ thơm lừng…
Một tuần trước đêm Trung thu, lũ trẻ chúng tôi đã hì hục vót nan tre, cắt giấy kiếng tự tay làm những chiếc đèn ông sao năm cánh, rồi trang trí cho mỗi cánh những đường diềm, tua rua bằng giấy thật đẹp. Những buổi trưa đầy nắng, đứa nào cũng đem đèn ra phơi cho giấy kiếng căng lên. Những đứa khéo tay hơn thì làm lồng đèn bằng lon sữa bò, đẩy chạy tung tăng kêu leng keng mà không sợ nến tắt. Tụi con trai tinh nghịch còn đi hái những trái đước dọc bờ sông, cắt bỏ nửa trên, bỏ ruột, lấy bông gòn tẩm dầu hỏa nhét vào, thế là thành một cây đèn tí hon. Đêm Trung thu, tiếng trống đánh thì thùng, đội múa lân của xóm “hâm nóng” không khí làng quê. Từng tốp trẻ con một tay xách lồng đèn, một tay cầm cây đèn trái đước, reo hò khắp làng trên, xóm dưới.
Đêm Trung thu, trăng sáng mênh mông. Chỗ nào cũng có thể thấy trăng. Khi trời trong vắt, mây như những hơi thở nhẹ, và vầng trăng tròn lơ lửng nhẹ bay lên từ chân trời như một điều huyền diệu. Ngàn đời nay, trăng Trung thu vẫn luôn tròn vành vạnh, chú Cuội vẫn mỉm cười với tất cả trẻ em, bất luận giàu nghèo. Cầm những đồ chơi tự tay làm rồi rủ nhau đi chơi đêm Trung thu, chúng tôi chơi đủ trò, nhưng bao giờ cũng phải chờ đến giờ “gấu ăn trăng”. Không biết có phải gấu ăn trăng thật không, nhưng chúng tôi chơi đến khi nhìn thấy trăng bàng bạc đi, và có nhiều đám mây che phủ thì cả bọn mới chịu kéo nhau về.
Lâu rồi, những chiếc đèn ông sao lớn, nhỏ làm bằng giấy kiếng không còn là tâm điểm trong đêm Trung thu. Ngày xưa nói đến đèn Trung thu là nghĩ ngay đến đèn ông sao, đèn trái ấu. Ngày nay, thay vào đó là đủ loại đèn điện tử, từ đèn cá, thỏ, gà, bướm, voi, đến nhân vật hoạt hình, siêu nhân… được làm công nghệ mới gắn pin, cài nhạc. Cầm đèn đi chơi đêm Trung thu, với trẻ thơ thời đại nào cũng là một niềm vui bất tận. Chỉ có điều, các em sẽ không có được cảm giác run run khi đốt ngọn nến mỏng manh cắm vào lồng đèn, khẽ khàng xách đèn đi chơi, nhẹ nhàng để giữ nến không đổ; cùng chia nhau mồi lửa, che chắn đèn cho nhau mỗi khi có cơn gió mạnh thổi đến…
504. Nay Cui | September 19th, 2010 at 11:12
Bạn ta ơi!
Nhận được thư bạn đã lâu, rồi bận bịu và ngày tháng cứ trôi mãi theo hư vô. Hôm nay tình cờ đọc bài thơ của bạn về những ngày thơ đi chặt tre làm lồng đèn, những ký ức xưa bỗng hiện về … Nhớ quá dòng sông tuổi nhỏ! Nhớ mình, Em, Viện, Nhơn đi chặt tre bên cầu Qúy Đức vào dịp Giáng Sinh. Nhớ những vũng nước bùn tụi mình đã uống trên đường về, những vết đau quằn trên vai khi vác tre.
Nhớ lắm bạn ta ơi! Nhớ quê nghèo mái dột, nhớ mẹ đứng nhìn đàn con, tủi phận nghèo. Hôm ở nhà bạn, nhìn mẹ bạn mình muốn khóc … Mẹ bạn, mẹ mình, những bà mẹ Việt Nam đã bao lần khóc thầm thương cho đàn con, tủi phận nghèo.
Cuộc đời đã đưa đẩy chúng ta qua bao gập nghềnh, sóng gió. Bạn trở thành quá phụ ở lứa tuổi xuân xanh, cùng lúc đó tôi, Nhơn, Luyến bên này bờ đại dương : Kẻ đầu sóng, người lang thang nơi lò nguyên tử ở núi đồi Tennesse.
Tuổi trẻ chúng ta là những tháng ngày lở dở. Ở quê nhà bạn khóc chồng, bên này chúng tôi khóc cho phận nước. Hôm ngày hội ngộ trong tiếng cười, tôi vẫn thấy được nước mắt chứa chan của bạn, của tôi, của Huấn, của những người cùng thế hệ.
Bạn ta ơi! Chúng ta mất hết chỉ còn có nhau (*)
(*) Thơ Vũ hoàng Chương
505. ntt207 | September 20th, 2010 at 06:10
NAYCUI UI
làm gì mà nhớ dữ vậy ? làm tui xúc động nè
hôm đó cả lớp mình đi qua bên kia sông
lúc về nước dâng to không sao về được
HÔNG QUÂN làm anh hùng SUÝT chút nữa là tiêu đời
có anh THÀNH “bãi” là lớn nhất lớp và bạn H”RƠ đã đưa bọn con gái mình qua bền bờ
nhưng giờ anh THÀNH không còn nữa các bạn thì mỗi kẻ một nơi MƠ ƯỚC cũng chỉ là ước mơ mà thôi
biết đến bao giờ tụ tập lại để mà DỰNG LẠI CẢNH XƯA như mấy câu thơ mình viết phải không ?
nhưng trong mỗi chúng ta không ai quên kỷ niêm đẹp đẽ của một thời thơ dại cả
hom QUÂN về vẫn còn nhắc lại và đòi đi đến bờ sông nơi chúng mình đã qua .
nhưng rất tiếc là thời gian không có
thôi nếu NAYCUI nhớ quá thì ở bên đó khóc một mình đi nhé
QUÊN nhớ alo cho N .L .Q nữa cùng khóc cho vui
có quà TRUNG THU của chú CUỘI gửi về cho tui à nghen
THÂN MẾN BẠN HIỀN chúc trung thu vui vẻ
506. CHILAONGNOI | September 20th, 2010 at 07:09
HOM NAY LA 13 AM LICH ROI, TROI TRONG THI TRANG RAT SANG VA DEP LAM; CO AI NHO BAI HAT NAY KHONG?
ONG TRANG XUONG CHOI CAY CAU THI CAU SE CHO MO.
ONG TRANG XUONG CHOI HOC TRO THI HOC TRO CHO BUT.
ONG TRANG XUONG CHOI ONG BUT THI ONG BUT CHO CHUA.
ONG TRANG XUONG CHOI NHA VUA THI NHA VUA CHO LINH.
ONG TRANG XUONG CHOI CU CHANH THI CU CHANH CHO MO.
ONG TRANG XUONG CHOI NOI CHO THI NOI CHO CHO VUNG
ONG TRANG XUONG CHOI CANH SUNG THI CANH SUNG CHO NHUA.
ONG TRANG XUONG CHOI CON NGUA THI CON NGUA CHO TAU.
ONG TRANG XUONG CHOI CAN CAU THI CAN CAU CHO LUOI.
ONG TRANG XUONG CHOI CAY BUOI THI CAY BUOI CHO HOA.
ONG TRANG XUONG CHOI VUON CA THI VUON CA CHO TRAI.
ONG TRANG XUONG CHOI XUONG CHOI GAI DEP THI GAI DEP CHO CHONG.
ONG TRANG XUONG CHOI DAN ONG THI DAN ONG CHO VO . . . .
ONG TRANG TRA VO DAN ONG, TRA CHONG CO GAI, TRA TRAI CAY CA . . . TRA HOA CAY BUOI, TRA LUOI CAN CAU, TRA TAU CON NGUA; . . .TRA NHUA CANH SUNG, TRA VUNG NOI CHO, TRA MO ONG CHANH, . . . TRA LINH NHA VUA, TRA CHUA CHO BUT, TRA BUT HOC TRO, . . . TRA MO CAY CAU . . . TRA MO CAY CAU . . . TRA MO CAY CAU.
507. PBT | September 21st, 2010 at 00:45
Đi vắng lâu nay mới trở về
Vào nhà thấy lắm chuyện khen chê
Yêu nhiều yêu ít yêu trong mộng
Yêu…chẳng được yêu thấy động lòng!
Than ôi, cái chữ yêu là thế
Vướng vào là rối tợ bòng bong
Thương cho Thị Tánh…tình yêu ảo
Già lão tui đây cũng nặng lòng.
Kẻ ở gần bên không đoái tưởng
Yêu người xa xứ uổng công không !
Bớ các huynh đài mau giúp với
Kẻo nàng vỡ mộng …chết tiếc hông ?
GỞI LÃO TNTN
Qủa là tuyệt tác giai nhân
Xem tranh lão vẽ bội phần phục lăn
Mới nhìn tưởng ả digan
Trông đi trông lại quả rằng cũng xinh.
ồ ồ!!! trông thật hữu tình
mơ màng nàng đứng lặng nhìn mây bay
ai qua chẳng biết chẳng hay…
miệng cười môi hở mất hai răng ngà
chữ điền khuôn mặt rổ hoa
cái cằm nhọn hoắt ối chà xinh ghê
đôi tay như thể cặp vồ
lực sĩ cử tạ cũng…no không bằng.
khen thay họa sĩ…thất tuần
mà trông nét vẽ vẫn còn lên tay
rày tôi khuyên lão điều này
mang ra đấu giá chắc thì giàu to
Tèm nhem trí nhớ chớ lo
Nếu không bán được…nhập kho để dành.
508. ntt207 | September 21st, 2010 at 06:59
PBT CỨ VỀ LẠI LÀ LẮM CHUYỆN
tui yêu là bởi tui yêu
cớ sao ông cứ lắm điều mà chi
yêu ai có mắc mớ gì
dù người trong mộng và người trong mơ
huống hồ yêu tự khi nào
tự dưng tui thấy ngọt ngào thế thôi
cớ sao tui phải giải bày
có chăng là chỉ một điều đơn sơ
tui yêu không nói bằng lời
lỡ mai tui biết xa vời bao nhiêu
tui yêu là bởi tui liều
cứ yêu cho đến cuối đời thế thôi
509. TG&TT | September 21st, 2010 at 11:59
LNCĐ ơi ! là LNCĐ có đi đâu thì ngó trước nhìn sau chứ !!! !!! !! ! sao sụp hầm hoài vậy………
510. PBT | September 21st, 2010 at 12:16
AI THÍCH THÌ ĐỌC
Thôi mà trách cứ nhau chi
Mua vui nên lão sân si đó mà
Nếu không thích thì thôi nha
Đừng bao giờ nhắc lão già dở hơi
Để cho lão ngủ yên đời
Sẽ không có chuyện ba trời nữa đâu
Không vào thì bảo vắng lâu
Mở mồm thì bị chặt đầu lột da
Người đời lại khó thế ha ?
Biết sao mà sống cho hòa nhau đây
Không ăn ớt thế mà cay
Giận mình “ bép xép” nên nay phải đòn
Đắng hơn cả ngậm bồ hòn
Lạy trời ban phép cho con bớt lời
Nói nhiều ắt phải hao hơi
Lợi lộc chi đó…lạy trời con rút êm.
511. TG&TT | September 21st, 2010 at 13:18
CHEOREO nhỏ,có người chưa kịp lớn
Phải lòng nhau không dám nói gì
Đã vội đi chưa kịp câu bày tỏ
Vào đời còn ấm ức nhớ thương nhau.
512. ntt207 | September 22nd, 2010 at 04:44
trường cũ còn đây người đi mất
xa rồi kỹ niệm thủa ấu thơ
dòng sông BẾN MỘNG cây xoài đó
người xưa nay biết tìm nơi đâu
513. u50 | September 22nd, 2010 at 07:11
thời buổi công nghệ thông tin, không tìm chứ tìm là thấy ngay thôi cô bé ạ !
514. DỊ NHÂN | September 24th, 2010 at 04:55
Trường cũ còn đâu? sân thì cỏ !
Hết học rồi,đuổi trẻ thơ,
Bến Mộng lạnh lùng ,đốt xoài đổ,
Người cũ ngẫn ngơ,đứng ngẫm nhìn.
515. ĐINH ĐỨC LONG | September 24th, 2010 at 06:12
Bên Blog AI CŨNG QUEN NHAU 3 vui lắm, bên này buồn thế?
516. U 50 | September 24th, 2010 at 07:13
Ôi cái nhà anh Long mót ơi, bên blog AI CŨNG QUEN NHAU 3 vui là phải, vì các cụ
nhà ta đều đất gần trời xa cả rồi nên quậy nhau tưng bừng chí chóe rồi quên ngay, chẳng ai để bụng giận hờn. Còn bên TG-TT … !!!ai cũng còn chẻ chung iu đời nên rất dể tự ái dồn dập, nói đùa một câu có hơi nặng nề một chút là hờn giận ngay nên khó lắm. viết blog mà nghiêm túc như học chính trị thì chán chết, thà ngồi đọc tuổi trẻ cười có khi lại vui ông Long nhỉ. À nghe nói ông bị thần ái tình bắn trúng timđen hả ? Đại long nam kết họp với Tiểu long nữ coi bộ xứng đôi vừa nứa đó ông ạ. Ai tạo được niềm vui và hạnh phúc cho bạn bè, kẻ đó đáng được lên thiên đàng.
517. ntt207 | September 24th, 2010 at 09:14
thầy NDL ơi sao mà vắng lâu vậy ?thầy bận gì à
518. ĐINH ĐỨC LONG | September 24th, 2010 at 11:02
Ngày cá tháng tư năm nay kéo dài từ 20/9/2010 đến 30/9/2010 đấy comment 516 a.
” Ai tạo được niềm vui và hạnh phúc cho bạn bè, kẻ đó đáng được lên thiên đàng ” . Câu này rất đúng, tớ rất thích đó bạn U50 à.
519. Phạm quang Luyến | September 24th, 2010 at 11:28
Những bức ảnh cảm động về những đứa trẻ và một vài cảm nghĩ riêng nhân ngày Tết Trung Thu 2010
Bạn có cảm nghĩ gì về những đứa trẻ trong hai hình ảnh trên ?
Một đứa trẻ gục đầu trong sự đói khát giữa cánh đồng như đang chờ một số phận phủ phàng sẽ đến với mình . Một chim kền cũng đang chờ đợi và đã tiên đoán những gì sắp xảy đến .
Hai anh em trở lại ngôi làng sau một cơn đạn pháo khi nhìn lại những căn nhà thân yêu nay đã bị san thành bình địa trong đổ nát và điêu tàn . Chiến tranh thật quá tàn nhẫn ngay đến những trẻ thơ trên quê hương mình .
Bạn thân ! Hai hình ảnh trên có thể diễn tả hai bi trạng khác nhau trên hai vùng đất của địa cầu . Đói khát và chiến tranh là tử thần của tuổi thơ . Hận thù và tranh chấp đã gây khổ đau cho một thế hệ.
Bạn thân ! Thế rồi Trung Thu lại đến .Một số bạn học ngày xưa đang khơi động lại những kỷ niệm thời niên thiếu vào dịp tết Nhi Đồng này trên BLOG một vài ngày qua .Những bài viết chứa đựng tình cảm của một tuổi thơ , một cảm xúc tình bạn hữu giữa hai bờ đại dương và những tập quán về ngày Tết Nhi Đồng .
Hôm nay giấc mộng tuổi thơ bạn bè mình tuy không còn nữa bởi vì thời gian không thể quay ngược lại . Thế hệ chúng ta đã ngán ngẫm nhìn lịch tính đếm ngày tháng . Mỗi tờ lịch rơi
như điểm thêm một màu tóc. Những kỷ niệm thân yêu dĩ vãng vẫn còn lai vãng đâu đây trong tình bạn hữu ngày xưa đó . Ta vẫn biết rằng ta không thể van xin thời gian dù chỉ tạm dừng lại để ta có thể điền lấp thêm vào những tình cảm thân thương của một thế hệ lỡ thời .
Nhân ngày Tết Nhi Đồng 2010 chúng ta đã viết một vài cảm nghĩ trên BLOG nhưng hãy nhớ những trẻ thơ trên quê hương mình đang gặp phải nhiều sự bất hạnh không được như bạn bè mình ngày xưa đó.
Những trẻ thơ ở một nơi tôi và bạn ghé qua vào một đêm trước khi trở về thị trấn tham dự ngày hội ngộ .
Ba đứa trẻ ngực trần chân không bị xua đuổi khi lai vãng trên vĩa hè thị trấn không chút xót thương .
Một đứa trẻ chạy bàn ngẩn ngơ khi một người khách lạ để lại tiền phục vụ riêng và dặn dò nhưng em vẫn chẳng biết giải thích thế nào cho người chủ quán mãi đến khi người khách lạ trả lời thế .
Một đứa trẽ quá sững sờ khi một ngui lạ đuổi theo trong một ngõ hẻm SG để đưa em một món quà nhỏ sau khi người lạ đó đã chứng kiến một diễn biến trước đó .
Bạn thân !Nếu ta có thực phẩm để ăn , quần áo để mặc , một mái nhà để che đầu , một nơi nghỉ qua đêm là ta đã giàu hơn 75% những người trên thế giới này .
Nếu ta có tiền trong ví để tiêu xài , có tiền để bố thí người nghèo khó , có tiền để dành trong ngân hàng thế là ta thuộc 8% những người giàu trên thế giới .
Nếu sáng nay ta thức dậy và cảm thấy mình có phần khoẻ hơn ngày hôm qua thì mình đã may mắn hơn 1 triệu người không thể sống qua khỏi tuần này .
Nếu ta chưa bao giờ trải qua nguy hiểm của chiến tranh ,cô đơn của tù tội , đớn đau và vất vả của đói khát thế là ta dã hạnh phúc hơn 500 triệu những người trên quả địa cầu này .
Nếu cha mẹ chúng ta vẫn còn sống và có hạnh phúc bên nhau nếu đem so với thế giới chúng ta đang sống hiện tại có thể nói rằng trường hợp của mình có lẽ không nhiều đâu .
Vậy nếu chúng ta may mắn có một trong những trường hợp trên hãy chia xẻ cho nhau trong trong tinh thần lẫn vật chất nếu có thể được nhất là những trẻ thõ vào ngày Tết Nhi Đồng 2010.
PQL
520. DỊ NHÂN | September 25th, 2010 at 10:07
SAU HỘI NGỘ:
Phải chi từ biệt là quên hết
Không còn ray rứt phút thương đau
Phải chi chia cắt mà tình chết
Mình chẳng nhớ nhau đến bạc đầu.
“nguồn INTERNET”
521. NDT | September 25th, 2010 at 12:34
Chuyện Vui
Thứ mọi quý bà đều thích
Một phụ nữ đi máy bay có một viên kim cương mà không biết làm cách nào qua mặt được hải quan. Thấy một cha cố đang đi ngang, bà bèn nhờ cha cố đem qua hải quan dùm.
Đến chỗ khai báo, nhân viên hải quan hỏi:
- Cha có gì khai báo không?
Cha cố tính nói không nhưng chợt nhớ viên kim cương trong túi quần và không quên lời Chúa răn nên cha nói:
- Từ thắt lưng cha trở lên không có gì quý giá, còn từ thắt lưng trở xuống thì có một vật mà quí bà đều thích.
Nghe vậy, nhân viên hải quan cười nói:
- Cha vui tính quá! Mời Cha qua.
522. DỊ NHÂN | September 26th, 2010 at 04:08
GÓP VUI:
HẾT CÁCH.COM
Một đôi vợ chồng cưới nhau đã lâu và càng ngày càng cảm thấy ghét nhau hơn ,nhưng vì những mối quan hệ ràng buộc , họ không thể li dị . mỗi khi họ cãi nhau hàng xóm thường mất ngủ vì những tiếng la hét vang vọng trong màn đêm.
Câu đầu tiên từ cữa miệng người chồng là:
- khi tôi chết tôi sẽ đào mò lên chui ra khỏi mộ và ám cô suốt đời …
hàng xóm tin rằng người chồng đang làm một cái gì đó liên quan đến ma thuật, họ đồn đại, chính lão là kẻ đã làm cho chó mèo ở khu vực nầy mất tích hết cả, lão ta làm ai cũng sợ và dường như lão cũng rất hãnh diện về điều đó.
Và rồi lão cũng qua đời, chết một cách bí mật và ngay cả đám tang của lão cũng được tiến hành kín đáo.
Sau khi chôn cất người chồng xong, bà vợ hay đến quán rượu trong làng , uống say bí tỷ như thể ngày mai không bao giờ đến , quá ngạc nhiên , một người hàng xóm đến gần bà hỏi :
– bà đang lo lắng, sợ hãi hay tiếc thương chồng bà ? tôi nhớ lúc trước ông ấy thề rằng sẽ đội mồ sống dậy ám bà suốt đời, ông ấy có phép phù thủy mà, đúng không ? .
Bà vợ đặt cốc rượu xuồng, lè nhè :
– chả cần lo, cứ để lão ta đào đi ….. tôi đã chôn lão ta úp mặt xuống đất rồi ./.
523. ntt207 | September 26th, 2010 at 05:44
VỢ
kính vợ đắc thọ
sợ vợ sống lâu
nể vợ bớt u sầu
để vợ lên đầu là trường sinh bất tử
đánh vợ nhừ tử là đại nghịch bất đạo
gạt vợ nói xạo là trời đất bất dung
chê vợ lung tung là ngậm máu phun người
vợ sai mà lười là tru di tam tộc
vợ sai mà hằn học là trời đánh thánh văm
chưỡi vợ lăm băm là ngũ hành phanh xác
ntt st
524. ntt207 | September 26th, 2010 at 06:03
ĐẶNG ĐỨC LIÊM ƠI
tụi mình rất tiếc gặp bạn quá muộn
giá như gặp ngày HỘI NGỘ thì cả lớp sẽ đầy đủ
và vui hơn
về đây tìm lại cố nhân
hành trang nặng trĩu đôi chân rã rời
trong tim còn chút nợ tình
về mau gặp lại bóng HỒNG ngày xưa
thân tặng bạn LIÊM sau 38 năm mới gặp lại
525. hai cù nèo | September 26th, 2010 at 10:49
Ôi trời ơi ĐẶNG ĐỨC LIÊM lùn… mi ở đâu ra thế?
mau xuất đầu lộ diện đi cha nội, chạy đâu cho thoát hả
bồ. này ntt207 dấu hắn ở đâu mau đưa ra trình dieen…
526. DỊ NHÂN | September 26th, 2010 at 12:10
Chào NTT 207″532″
Dị nhân nầy đêm đêm chắc cũng phải tô son trét phấn mặt rốp mỡ gà ,để ve vãn . . . . .đặng được làm vợ, chứ Dị nhân nầy chưa kết hôn lần nào ./.
527. DỊ NHÂN | September 26th, 2010 at 13:21
CHUYỆN VUI :
Người yêu lý tưởng :
-16 tuổi ,tôi ao ước có bạn trai.
-18 tuổi ,tôi có người yêu, nhưng anh ta lại quá khô khan.
-20 tuổi ,tôi xây dựng hình mẫu chàng trai lý tưởng của mình là một người lãng mạng.
-năm vào đại học, tôi gặp một chàng trai lãng mạng, nhưng lại quá “ mít ước”,vì vậy, tôi đi tìm người có bờ vai vững chắc.
-năm tôi 25 tuổi, người yêu của tôi rất vững vàng,kiên định. Nhưng anh ta chẳng hề biết biểu lộ xúc cảm . quảng thời gian ấy thật buồn tẻ, rồi tôi tìm người khác .
- 28 tuổi ,tôi gặp một người rất vui nhộn, nhưng rốt cuộc tôi không chịu nổi anh ta. Lúc nào anh ta cũng đùa bỡn với tôi và tán tỉnh những cô gái khác. Anh ta khiến tôi khốn khổ hơn là hạnh phúc, chúng tôi nhanh chóng chia tay .
- bước sang tuổi 35 , tôi tìm thấy một người đầy tham vọng,thông minh và mạnh mẽ . tôi quyết định kết hôn cùng anh ta. Nhưng (lại nhưng) chỉ một thời gian sau , anh ta lấy đi tất cả những gì tôi có và tẩu thoát cùng cô bạn thân của tôi .
- giờ tôi đã 53 tuổi, tôi vẫn đang tìm một mẫu người lý tưởng của riêng mình, có lẽ đó phải là một người trầm tính ,chững chạc,ít tham vọng….. tôi biết một người như thế trên mạng internet ,với yahoo chác .chúng tôi mơ mộng bên nhau hơn năm nay. chúng tôi chọn ngày giờ,địa điểm để gặp nhau , khi đối diện gặp mặt nhau thì “chỉ có điều ông ấy đã ngót 80 tuổi”./.
528. TDN | September 26th, 2010 at 18:01
Ðừng!
Ðừng để nhìn thấy 1 nụ cười rồi mới cười lại.
Ðừng đợi đến khi được yêu thương mới yêu thương lại.
Ðừng đợi đến khi cô đơn mới nhận ra giá trị của tin nhắn.
Ðừng đợi đến khi có 1 công việc thật vừa ý rồi mới bắt đầu làm.
Ðừng để có thật nhiều rồi mới chia sẻ đôi chút.
Ðừng để đến khi làm người khác buồn rồi mới xin lỗi.
Ðừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh bản thân mình với người khác. Mỗi chúng ta là một con người khác nhau và đều có những giá trị khác nhau.
Ðừng mãi mê theo đuổi những mục tiêu mà người khác cho là quan trọng, vì chỉ có bạn mới hiểu rõ những mục tiêu nào là tốt cho mình.
Ðừng ngại học hỏi. Kiến thức là một tài sản vô hình và sẽ là hành trang vô giá theo bạn suốt cuộc đời.
Ðừng ngại mạo hiểm để làm những điều tốt. Ít nhất bạn cũng học được cách sống dũng cảm với những lần mạo hiểm.
Ðừng nên phí phạm thời gian hoặc những lời nói thiếu suy nghĩ. Cả hai thứ ấy một khi đã qua đi hay thốt ra thì không thể nào bắt lại được.
Ðừng để cuộc sống đi qua mắt bạn chỉ vì bạn đang sống trong quá khứ hay tương lai. bằng cách sống cuộc sống của mình ngày hôm nay, vào lúc này, bạn đang sống tất cả mọi ngày trong cuộc đời.
Ðừng quên hy vọng, sự hy vọng cho bạn sức mạnh để tồn tại ngay khi bạn đang bị bỏ rơi.
Ðừng đánh mất niềm tin vào bản thân mình, chỉ cần tin là mình có thể làm được và bạn lại có lý do để cố gắng thực hiện điều đó.
Ðừng lấy của cải vật chất để đo lường thành công hay thất bại, chính tâm hồn của mỗi con người mới xác định được mức độ “giàu có” trong cuộc sống của mình.
Ðừng để những khó khăn đánh gục bạn, hãy kiên nhẫn rồi bạn sẽ vượt qua.
Ðừng do dự khi đón nhận sự giúp đỡ, tất cả chúng ta đều cần được giúp đỡ ở bất kỳ khoảng thời gian nào trong cuộc đời.
Ðừng chạy trốn mà hãy tìm đến tình yêu, đó là niềm hạnh phúc nhất của bạn.
Ðừng chờ đợi những gì bạn muốn mà hãy đi tìm kiếm chúng.
Ðừng từ chối nếu bạn vẫn còn cái để cho.
Ðừng ngần ngại thừa nhận rằng bạn chưa hoàn hảo.
Ðừng e dè đối mặt thử thách. Chỉ khi thử sức mình, bạn mới học được can đảm.
Ðừng đóng cửa trái tim và ngăn cản tình yêu đến chỉ vì bạn nghĩ không thể nào tìm ra nó. Cách nhanh nhất để nhận tình yêu là cho, cách mau lẹ để mất tình yêu là giữ nó quá chặt, cách tốt nhất để giữ gìn tình yêu là cho nó đôi cánh tự do.
Ðừng đi qua cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất mình đang ở đâu và thậm chí quên mình đang đi đâu.
Ðừng quên nhu cầu cảm xúc cao nhất của một người là cảm thấy được tôn trọng.
Ðừng ngại học hỏi. Kiến thức là vô bờ, là một kho báu mà ta luôn có thể mang theo dễ dàng.
Ðừng sử dụng thời gian hay ngôn từ bất cẩn. Cả hai thứ đó đều không thể lấy lại.
Ðừng bao giờ cho là bạn đã thất bại khi những kế hoạch và giấc mơ của bạn đã sụp đổ, vì biết được thêm một điều mới mẻ thì đó là lúc bạn tiến bộ rồi.
Ðừng quên mỉm cười trong cuộc sống.
Ðừng quên tìm cho mình một người bạn thực sự, bởi bạn bè chính là điều cần thiết trong suốt cuộc đời.
Và cuối cùng đừng quên ơn những người đã cho bạn cuộc sống hôm nay với tất cả những gì bạn cần. Bởi vì con cháu đời sau của bạn sẽ xem bạn như tấm gương của chúng.
Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một cuộc hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước khám phá…
Hãy cho đi rồi bạn sẽ nhận được thật nhiều.
529. ntt207 | September 27th, 2010 at 09:26
HAI CÙ NÈO UI
bạn ấy trốn hơn 38 năm rồi đó
cả lớp cứ tưởng LIÊM đang ở bên kia đại dương
nhưng bạn ấy đang ở VN
MÀ ko ai biết cả thật là đáng tiếc cho lần H N vừa rồi
ntt bảo về ngay để gặp lại người XƯA nếu ko về sẽ
tiếc lắm đó
À THÔNG TIN VÀ ĐỊA CHỈ CỦA LIÊM LÀ BẠN
PQL TÌM HƠN MỘT NĂM MỚI LIÊN LẠC ĐƯỢC
530. ntt207 | September 27th, 2010 at 09:40
CÓ MỘT TÌNH YÊU
có một tình yêu đang chờ đợi
đưa ta về lại những ngày thơ
trong vòng tay ôm bao triều mến
ôm ấp trong lòng như giấc mơ
có một tình yêu rất nhẹ nhàng
lá vàng rơi rụng lúc thu sang
tiếng yêu bay bổng hồn lơ lửng
nhắm mắt chờ mong giấc mộng tình
có một tình yêu rất đậm đà
mái trường quen thuộc của đôi ta
những năm ta học cùng chung lớp
bên gốc phượng già khắc tên nhau
có một tình yêu đang ngóng trông
còn đang ấp ủ giữ trong lòng
nhớ thương thương nhớ ôi kỳ lạ
nhưng rất êm đềm ai biết không ?
thân tặng các bạn cùng lớp dã có TY tuối học trò
531. hai cù nèo | September 27th, 2010 at 19:24
PQL là ai mà tài thế nhỉ? giỏi thật đáng khen lắm. ntt có biết phone của LIÊM không, cho anh em biết với.
532. U50 | September 28th, 2010 at 07:56
NHẮN GỞI CBB
CỎ BÔNG BAY gió bay đi đâu mất
Chẳng thấy vào bờ lốc để mua vui
Bận làm gì mà trốn nhủi trốn chui
Biến mất dạng vậy cô nàng Thụy điển…
Mau trở lại đứng vào hàng…thẳng tiến
Đừng lơ mơ, kiển riểng nữa nghe không
Ở bên này nẫu đang nhớ đang trông
Món cà sốc kiến vàng măng le đó
Mới nhắc lại mà nghe đà dãi nhỏ
Úi trời ui thèm bắt chết rồi đây !
Hởi cô nàng ở tít tận trời tây
Mau lên nhé vội vàng lên với nhé.
Nhanh tay lên đừng nghiêng nghiêng né né
Có món gì đặc sản nữa hay không ???
533. hai cù nèo | September 28th, 2010 at 08:37
ngáp daaaaiiiiiii!buồn ngủ!
534. DỊ NHÂN | September 29th, 2010 at 07:14
Nầy ” HEO CÙ NÀO” PQL cất công tìm bạn Đ Đ LIÊM bao năm nay, giờ chỉ còn mổi cách lấy tay vói chút là biết L , vậy “HEO CÙ NÀO” ráng tìm một hay nhiều bạn nào đó đang thất lạc với anh em chúng ta ra mà trao đổi chứ, chẳng hạn như HỒ VĂN TÍNH v v và v v chớ có nằm đó mà “ngáp daaaaiiiiiii!buồn ngủ!” như vậy mà : CỐ GẮNG CHÚNG TA SẼ TÌM THẤY NHAU. thế nhé….
535. ntt207 | September 29th, 2010 at 08:13
nếu DN mà tìm được HỒ VĂN TÍNH là tìm ra CHỊ
HỒ THỊ TÁN đó HCN cố lên nhé
536. PQL | September 29th, 2010 at 10:20
Một hộp quà đầy những nụ hôn
Một người cha quá giận dữ khi đứa con gái 3 tuổi đã phí phạm một cuộn giấy gói quà để chỉ gói một hộp quà nhỏ vào dịp Giáng Sinh bởi vì hoàn cảnh tài chánh gia đình quá eo hẹp . Ngày hôm sau đứa con gái tặng người cha món quà cô ta đã gói hôm truớc và nói rằng ” Đây là món quà con tặng cha vào dịp Giáng Sinh ” người cha cảm thấy hối lỗi về việc mình đã làm hôm qua .Nhưng khi mở gói quà chỉ thấy trống rỗng bên trong và người cha giải thích rằng ” khi con tặng quà gói lại cho bất cứ một ai con phải bỏ một vật gì vào bên trong ” người con gái nhìn thẳng vào cha mình đầy những giọt nước mắt và nói rằng ” Cha ạ!Bên trong hộp đó không trống rỗng như cha tưởng con đã thổi những nụ hôn vào bên trong hộp quà đó bởi vì nhà mình quá nghèo con không có tiền mua quà và con đã tặng những gì con có thể cho cha được ” Người cha rất cảm động choàng tay qua vai con gái mình và xin cô ta thứ lỗi .
Một thời gian không lâu sau đó người con gái đã bị thiệt mạng trong một tai nạn xe cộ . Người cha vẫn giữ và đặt hộp quà đó bên cạnh giường mình qua nhiều năm .Mỗi khi gặp sự buồn phiền người cha luôn nhớ đến những cái hôn tưởng tượng và tình thương người con gái đang ở cận kề với mình .
Bạn ạ ! Nhiều khi chúng ta có nhiều tình cảm cao quý chung quanh mình nhưng chúng ta để vuột khỏi tầm tay . Đến khi không còn nữa chúng ta muốn tìm lại và sẽ không bao giờ gặp lại.
PQL
537. PQL | September 29th, 2010 at 11:41
Bông hồng tặng Mẹ
Một người đàn ông dừng lại ở một cửa hiệu bán bông dự tính đặt một vài cành bông gởi về cho mẹ ở cách anh ta hơn 200 dặm . Vừa bước ra khỏi xe anh ta thấy một cô bé đang khóc sụt sùi bên lề đường anh ta vội hỏi nguyên do . Cô bé trả lời ” tôi muốn mua một bông hồng màu đỏ để gởi mẹ tôi nhân ngày Hiền Mẫu nhưng không đủ tiền . Tôi chỉ có 75 xu nhưng bông hồng trị giá 2 đồng .Người đàn ông tươi cười vui vẻ bảo rằng ” cô hãy theo tôi và tôi sẽ mua cho cô một bông hồng như cô muốn ” rồi anh ta cũng đặt hàng và nhờ cửa tiệm gởi bông cho mẹ anh ta .
Trong lúc rời khỏi cửa tiệm anh ta cũng không quên hỏi nếu cô gái cần đưa về nhà tặng bông cho mẹ . Cô ta đáp lại ” nếu không phiền hà xin ông giúp tôi một quãng đường để tôi có thể làm việc đó ” khi lên xe cô ta hướng dẫn tới một nghĩa trang nơi một ngôi mộ vưà được chôn cất xong và đặt cành bông hồng trên tấm bia đầu ngôi mộ .
Người đàn ông sau khi chứng kiến sự diễn biến vội vã trở lại cửa hàng bán bông và bãi bỏ dịch vụ giao bông và tự chính mình đem những cành bông và lái xe đến thẳng nhà cách 200 dặm để trực tiếp đưa những bông hồng cho người mẹ mình .
Bạn ạ! Khi người thân bạn vẫn còn hiện hữu bạn nên làm những gì có thể làm được để duy trì hạnh phúc và yêu thương . Khi người thân ra đi bạn muốn đền đáp muôn vạn lần chỉ là như một cõi hư không .
PQL
538. TG&TT | September 30th, 2010 at 05:39
TUỔI THƠ TÔI:
Thưở còn thơ tôi chưa biết được hai từ “quê hương ” có ý nghĩa thế nào. Tôi liền hỏi mẹ , mẹ bảo: “quê hương là nơi đã sinh ra con, là chiếc nôi giúp con có những giấc ngủ yên lành, là những bước chân tập tễnh giúp con đứng vững hơn…”
Giờ đây tôi đã lớn khôn, đã hiểu được những lời nói ý nghĩa của mẹ. Và cũng là lúc tôi đã rời xa vì cuộc sống mưu sinh để đi đến một nơi trên mảnh đất xứ người.
Cũng không hiểu tại sao đã rời xa mảnh đất nơi có thời thơ ấu từ rất lâu rồi, nhưng không sao quên được cái tuổi thơ đầy mộc mạc, chân chất, nghèo khổ ấy.
Nơi tôi sinh ra là một vùng quê nghèo, quanh năm suốt tháng mọi người sống nhờ vào nương rẩy, làm thuê, cuốc mướng. Là nơi có biết bao ký ức tuổi thơ của tôi.
Nhớ sao hương thơm của cỏ non và mùi hương bông lúa trổ ngoài đồng vẫn như vang vảng quanh đây.
Không thể nào quên được tiếng í ới vào mỗi buổi sáng của lũ bạn gần nhà rủ nhau đi học, con đường đến trường phải băng qua mấy bờ ruộng và vài con đê, giờ nghỉ lại sao thấy quảng đường đó xa quá và có thể trượt chân té xuống ruộng bất cứ lúc nào, ấy mà hàng ngày phải qua lại thường xuyên.
Nhớ sao bóng mát của lũy tre đầu đường, nơi mà hàng ngày tôi và nhóm bạn tụ tập nô đùa, nào là chơi nhảy ngựa, chơi cướp cờ, chơi ô làng…. sao lại có nhiều trò chơi đến thế không biết. Và còn rủ nhau tắm mưa, tắm ao. Thời đó cả trai lẫn gái không biết mắt cỡ là gì, thật ngây thơ trong sáng.
Nhớ những đêm mưa to, tiếng ếch kêu sau hè thật ồn ào, những tiếng ộp ộp đó không tài nào làm tôi ngon giấc được.
Nhớ lắm những đêm trăng sáng chúng bạn rủ nhau ra ruộng bắt ếch, và quay quần bên nhau đốm lửa lên nướng những củ khoai lang thơm phức, giờ nghĩ lại vẫn còn thấy thèm.
Nhớ những buổi trưa hè lũ bạn rủ nhau đi mót những củ khoai, củ mì sau khi mọi người đã thu hoạch còn xót lại, đó là thành quả mà tôi kiếm được, cũng là bữa ăn sáng cho gia đình. Lúc đó tôi cảm thấy rất tự hào vì một phần nào đó giúp được cho ba mẹ. Và rủ nhau đi kiếm những cành cây khô mang về nhúm củi.
Nhớ những cây giâm bụt ba đã trồng trước nhà mà hàng ngày tôi vẫn tưới nước, không biết giờ có còn không hay đã cao lớn thế nào rồi.
Qua một ngày làm việc cực nhọc , khoảng không gian tôi thích nhất là gia đình được quay quần bên nhau ăn bữa cơm tối, với ngọn đèn dầu. Bữa cơm của gia đình tôi rất đạm bạc, chỉ có một dĩa rau luộc hái sau vườn và con cá ruộng mà anh tôi bắt được ngoài đồng, và một chén nước mắm, thỉnh thoảng lại có nồi kho quẹt, sang trọng hơn nữa thì có quả trứng luộc, nhưng rất hiếm khi chỉ trừ vào những ngày đặc biệt. Thích hơn nữa là những đêm trăng sáng gia đình mang bữa cơm ra ngoài sân ngồi ăn, rất mát mẻ.
Lúc ấy món ăn thích nhất vẫn là miếng cơm cháy nằm tận đáy nồi, sau khi ăn cơm xong cuộn miếng cơm cháy rải một ít muối hoặc chấm miếng nước mắm còn thừa trong bữa ăn, đưa lên miệng mùi thơm của cơm và mùi khét của cháy hòa quyện vào nhau không thể nào cưỡng lại nỗi.
Thời ấy cuộc sống thiếu thốn là thế nhưng sao thấy thật yên bình và đầm ấm.
Đó là khoảng thời gian tuổi thơ tôi luôn khắc ghi trong ký ức, cái nơi mà gọi là quê hương đã có tuổi thơ gắn bó của tôi…
Hoa Nguyễn
539. PQL | September 30th, 2010 at 09:25
Sống cho đời và hiện tại
Một sự chết có thể xảy ra trong giấc ngủ nhưng vẫn không bao giờ ngăn chận bạn đi ngủ mỗi đêm . Không lẽ một ý nghĩ tổn thương tình cảm sẽ chận đứng bạn trong tình yêu .
Đời là một canh bạc không bao giờ kết thúc . Trong tất cả những gì chúng ta làm chúng ta luôn đánh cuộc với lòng và sự hiện hữu riêng cuả chính mình .Vậy tại sao ta phải sợ hãi trong vấn đề phiêu lưu và sống cho đời .
Bẩm sinh chúng ta rất có nhiều yếu điểm gặp phải bất hạnh bởi thiên nhiên và không may bởi nhân tạo hoặc thiên tai .Chúng ta có thể bị xe đụng vào bất cứ lúc nào , bị sét đánh , bị vi khuẩn xâm nhập cơ thể ,bị vỡ xương , mái nhà sập xuống trong lúc ta đang ngũ và ngay cả trong lúc ta ngáp có thể bị khóa hàm .
Chúng ta không có năng lực để bảo vệ ngưới thân chúng ta nữa . Một cách này hay cách khác người thân sẽ từ giã , lâm nạn hoặc vĩnh viễn ra đi. Chúng ta không có quyền lực và không thể ngăn ngừa nếu những biến cố đó xảy ra .Chúng ta cũng không thể tự tách riêng chính mình và tâm hồn . Ngay cả người khỏe mạnh nhất vẫn có thể lâm bịnh .
Có thể xảy ra khi chúng ta quan tâm cho một ai đó và người đó có thể hữu ý hoặc vô tình làm ta đau khổ .Vậy chúng ta nên cần phải đề phòng và cảnh giác về cuộc sống mãi mãi chăng ?
Chúng ta hãy sống trong đời này như ngày mai không bao giờ có . Đi đến những nơi bạn đã từng mơ tưỡng , làm quen mọi người , thực hiện những giấc mơ tuyệt vời , chinh phục sợ hãi , làm những gì bạn thích , bằng bất cứ cách nào bạn ưa thích và đừng để ai điều khiển cuôc đời bạn bởi vì đó là đời sống của bạn và bạn chỉ sống một lần thôi .
Theo đuổi giấc mơ của bạn bởi vì không có gì mất mát cả . Tiếp tục cố gắng . Tiếp tục nỗ lực . Đừng bao giờ đáp lại bằng một đáp số = KHÔNG . Nguyện vọng và ước vọng của bạn không ai có quyền tước đoạt ngoại trừ bạn ra và bạn là người độc nhật có thể làm nên hiện thực .
Hãy đem tình thương yệu đến người bạn chọn . Đừng sợ hãi YÊU rối bị tổn thương . Bạn đã vượt qua thử thách hôm qua và sẽ vượt qua thử thách ngày mai .YÊU thương bằng tất cả lòng mình . Nếu không được toại nguyện theo ý mình tối thiểu bạn có thể tự nói với chính mính tôi đã làm những gì khả năng tôi có thể làm được .
Ngạn ngữ xưa nói rằng ” Bạn hãy hát như không có người nghe , khiêu vũ như không ai nhìn và YÊU như bạn chưa từng bị tổn thương về tình cảm trước đây ”
Sống và Yêu đời ! Đời có thể là một cuộc sống thú vị nếu bạn biết chinh phục
540. DỊ NHÂN | September 30th, 2010 at 10:19
PHÚC GIẢI LAO.
CHUYỆN VUI:
Vấn đáp:
Bé Tèo năm nay 6 tuổi học trường tiểu học lớp 5 . Học được một tuần thì bé Tèo chán học không chịu làm bài vở nữa, cô giáo bèn hỏi nguyên nhân tại sao. Bé Tèo nói là tại chương tŕnh học quá thấp so với trình độ của bé . Bé Tèo xin cô cho lên học bậc trung học .
Cô giáo dẫn bé Tèo lên văn phòng ông hiệu trưởng, trình bày đầu đuôi câu chuyện . Ông hiểu trưởng bán tín bán nghi, bàn với cô giáo là ông sẽ hỏi bé Tèo một số câu hỏi về Khoa học còn cô giáo sẽ hỏi Tèo về kiến thức tổng quát, nếu bé Tèo trả lời đúng ông sẽ cho bé Tèo nhảy lớp .
- Hiệu trưởng : 25 lần 25 là bao nhiêu ?
- Bé Tèo : Dạ là 625
- Hiệu trưởng : Công thức tính diện tích vòng tròn ?
- Bé Tèo : Dạ là bì́nh phương bán kính nhân Pi
- Hiệu trưởng : Nước bốc thành hơi khi nào ?
- Bé Tèo : Dạ khi nước sôi ở 100°C
.. ..
Sau gần 1 tiếng “tra tấn” bé Tèo, câu nào bé Tèo cũng đáp đúng hết, ông hiệu trưởng rất hài lòng về
kiến thức khoa học của bé Tèo và giao cho cô giáo hỏi về kiến thức tổng quát :
- Cô giáo : Con gì càng lớn càng nhỏ ?
Ông hiệu trưởng hết hồn nhưng bé Tèo trả lời ngay
- Bé Tèo : Dạ là con cua nó có càng lớn và càng nhỏ
- Cô giáo : Cái gì trong quần em có mà cô không có ?
Ông hiệu trưởng xanh cả mặt
- Bé Tèo : Dạ là 2 cái túi quần
- Cô giáo : Ở đâu lông tóc của đàn bà quăn nhiều nhất ?
Ông hiệu trưởng run lên
- Bé Tèo : Dạ ở Phi Châu
- Cô giáo : Cái ǵ cô có ở giữa 2 chân của cô ?
Ông hiệu trưởng chết điếng người
- Bé Tèo : Dạ là cái đầu gối
- Cô giáo : Cái gì trong người của cô lúc nào cũng ẩm ướt ?
Ông hiệu trưởng hóc mồm ra
- Bé Tèo : Dạ là cái lưỡi
- Cô giáo : Cái gì của cô nhỏ khi cô chưa có chồng và lớn hơn khi cô lập gia đ́nh? Ông hiệu trưởng ra dấu không cho bé Tèo trả lời nhưng bé Tèo đáp ngay
- Bé Tèo : Dạ là cái giường ngủ
- Cô giáo : Cái gì mềm mềm nhưng khi vào tay cô một hồi thì cứng ra ?
Ông hiệu trưởng không dám nhìn cô giáo
- Bé Tèo : Dạ là dầu sơn móng tay
- Cô giáo : Cái gì dài dài như trái chuối, cô cầm một lúc nó chảy nước ra ?
Ông hiệu trưởng gần xỉu
- Bé Tèo : Dạ là cây cà lem
Ông hiệu trưởng đổ mồ hôi hột ra dấu bảo cô giáo đừng hỏi nữa và nói với bé Tèo :
Thầy cho con lên thẳng đại học vì năy giờ thầy đáp không trúng được 1 câu nào hết !!!
DN ST
541. ntt207 | September 30th, 2010 at 11:33
GỞI ĐẾN ANH
xin gởi đến anh một khối tình
của ngày thơ dại tuổi học sinh
đã tan vào mộng thành hư ảo
đã khóc bao đêm khóc cho mình
xin gởi đến anh một tấm lòng
bao ngày xa cách nhớ cùng mong
anh đi xa mãi không về nữa
thấp thoáng kìa ai đứng bên song
xin gới đến anh một lời thương
nhớ ai thao thức suốt đêm trường
gởi thương vào mộng vương theo gió
bay quyện bên trời cho đến anh
xin gởi đến anh một lời yêu
cho ngày dài quá bớt cô liêu
cho con tim nhỏ thêm hơi ấm
cho kẻ đơn côi bớt lạnh nhiều
xin gởi đến anh một lời chào
tình anh vẫn sáng tựa ánh sao
để trong đêm tối còn lấp lánh
soi mãi trong tim bóng dáng nào
không biết bây giờ anh ở đâu
mây trôi năm tháng vẫn vương sầu
gió đưa mây thoảng về phương ấy
gởi chút thương yêu thủa ban đầu
st
542. TDN | September 30th, 2010 at 18:00
BÀI TOÁN THẦY CHO
Thầy hỡi, lòng con xao xuyến quá
Giờ này ở đâu đó đang mưa
Hoặc giả chìm sâu trong ký ức
Ướt hồn con trăm lối đi về
Thầy đi xa. Thầy không thể mất
Không nằm im trong đất bao giờ
Có những kẻ sinh ra để chờ cái chết
Thầy vượt lên điều sinh ký tử quy
Tự bao giờ điểm thấp thầy cho
Và chiếc roi đung đưa ngày trước
Theo cơn rét mùa đông lặn vào da thịt
Hạt nảy mầm thành bóng mát đời con
Con vẫn yêu ánh sáng mặt trời
Mảnh trăng khuya vẫn một mình đứng ngắm
Trăm giây phút bẽ bàng tê điếng
Con tự buồn không muốn sẻ chia ai
Con đang đứng trên lầu cao nhìn xuống
Hành lang dài hun hút gió xanh trong
Dầu mù u đã thay bằng ánh điện
Soi lòng đời không thấy rộng thêm hơn
Và những băn khoăn và những đau buồn
Hoặc Thầy giấu những điều không thể nói
Bài toán đố Thầy muốn con tự giải
Đêm chập chờn le lói một vầng trăng!
Cao Thoại Châu
SG 1996
543. TDN | September 30th, 2010 at 18:06
Bài thơ trốn học
Em đi học lại rồi đó cô.
Đừng cho em những số không tròn,
Đừng nhìn em với đôi mắt nghiêm khắc
Kẻo em lại trốn nữa coi.
Em đi học lại rồi đó cô.
Cô hãy cho em nụ cười dịu dàng
Để em vững dạ ngồi trong lớp
Và không lười biếng nữa nghe cô!
Em đi học lại rồi đó cô.
Cho em ôm vở như ngày nào,
Hiền ngoan như ghế bàn bảng phấn.
Hãy cho em nghe lời giảng của cô.
Em đi học lại rồi đó cô.
Bài vở hôm nay sao quá nhiều,
Chữ nghĩa cũng đớn đau như hình phạt.
Cô hãy cho em lòng bao dung.
Nguyễn Hoàng Sơn
Tháng 11, 2002
544. PQL | October 1st, 2010 at 08:02
ĐÃ TRẢ RỒI
Một cậu bé đến gần người mẹ trong nhà bếp vào một buổi chiều trong lúc người mẹ sửa soạn bữa ăn trước giờ cơm tối . Cậu ta đưa người mẹ một mẫu giấy đã viết sẵn . Sau khi lau tay người mẹ bắt đầu đọc những hàng chữ cậu bé viết như sau
Cắt cỏ : 5 đồng
Dọn dẹp phòng : 1 đồng
Chạy ra tiệm mua đồ lặt vặt cho mẹ : 50 xu
Gìữ cháu trong lúc mẹ đi ra ngoài mua sắm : 25 xu
Đổ rác : 1 đồng
Học giỏi : 5 đồng
Dọn dẹp và tỉa vườn : 2 đồng
Tổng cộng tiền thiếu : 14 đồng 75 xu
Sau khi đọc xong người mẹ nhìn vào cậu bé và cậu ta có thể cảm nhận rằng những ký ức đang hiện rõ trong đầu bà . Cầm cây bút người mẹ lật ngược mẫu giầy và viết như sau .
Mẹ đã cưu mang con trong 9 tháng và con đã khởi đầu lớn lên trong thân thể mẹ : Miễn phí
Trong những lần nguy ngập khó khăn và những giọt nưóc măt đau buồn vì con trong nhiều năm tháng : Miễn phí
Trong những đêm dài sợ hãi và lo âu mẹ đã biết mình sẽ gánh chịu : Miễn phí
Những đồ chơi , thực phẩm , quần áo và ngay cả chùi mũi cho con : Miễn phí
Con ạ ! Khi con cộng lại tất cả những gì mẹ vừa viết và tình thương yêu của mẹ dành cho con : Miễn phí
Sau khi cậu bé đọc xong tất cả những gí người mẹ đã viết , những giọt nước mắt bắt đầu tuôn ra và cậu bé ngước lên nhìn thẳng vào người mẹ và nói rằng ” Mẹ ạ ! Con thương mẹ rất nhiều ”
Và rối cậu bé lấy bút và điền vào 3 chữ thật lớn
Tỗng cộng tiền thiếu : ĐÃ TRẢ RỒI
545. PQL | October 1st, 2010 at 09:43
HAI NGÀY CHÚNG TA KHÔNG CẦN PHẢI LO LẮNG
Trong mỗi tuần có 2 ngày chúng ta không cần phải lo lắng . Hai ngày đó cần được sự tự do từ sợ hãi và lo sợ .
Một trong hai ngày đó là NGÀY HÔM QUA với tất cả lỗi lầm và lo âu , khuyết điểm và sai lầm ,đau đớn và khổ sở .
NGÀY HÔM QUA sẽ từ giã vĩnh viễn ngoài vòng điều khiển chúng ta .
Tất cả tiền bạc trên thế giới này không thể mang lại NGÀY HÔM QUA .
Chúng ta không thể rút lại một việc đơn sơ chúng ta đã thi hành
Chúng ta không thể xóa bỏ ngay cả một lời chúng ta đã nói .
NGÀY HÔM QUA sẽ không bao giờ trở lại .
Một ngày khác nữa chúng ta không cần phải lo lắng là NGÀY MAI với những những nghịch cảnh và gánh nặng , với nhiều hứa hẹn lớn nhưng có thể hoàn thành rất thấp.
NGÀY MAI cũng không nằm trong vòng kiểm soái lập tức của chúng ta .
NGÀY MAI mặt trời sẽ mọc.
Trong ánh quang hay âm u che phủ bởi nhiều tầng mây nhưng mặt trời sẽ mọc .
Tới lúc đó chúng ta cũng chưa biết gì quyền lợi về ngày mai bởi vì nó chưa xảy ra .
Vậy chúng ta chỉ cón laị một ngày đó là NGÀY HÔM NAY
Bất cứ người nào cũng có thể vật lộn và tranh đấu cuộc sống trong một ngày .
Đó là lúc tôi và bạn cộng thêm những gánh nặng của hai nỗi lo sợ bất di bất dịch NGÀY HÔM QUA và NGÀY MAI .
Không phải Kinh nghiệm NGÀY HÔM NAY làm ta buồn phiền bực dọc nhưng ân hận và cay đắng xảy ra NGÀY HÔM QUA và những lo sợ NGÀY MAI có thể đem đến cho ta những nỗi buồn phiền đó .
Vậy chúng ta hãy SỐNG theo từng ngày một
546. hai cù nèo | October 1st, 2010 at 23:41
ÔI CÁI ÔNG DỊ NHÂN NÀY QUẢ LÀ DỊ DẠNG, KHI KHÔNG LẠI ĐÊM CÂU CHUYỆN DỊ HÌNH LÊN TRANG LỐC CHỈ TOÀN LÀ TRẺ EM, BỘ ÔNG KHÔNG SỢ BỊ KẾT TỘI CÔNG XÚC TRẺ EM DƯỚI 18 TUỔI SAO ?NTT207 THẤY SAO, CÂU CHUYỆN KỂ CŨNG Ý NHỊ ĐÓ CHỨ. CẬU HỌC SINH TRONG CÂU CHUYỆN THẬT LÀ CÓ TÀI ĐỐI ĐÁP ĐÁNG CHO ĐIỂM 10, SO VỚI THẦY HIỆU TRƯỞNG …ĐÚNG LÀ HẬU SINH KHẢ ÚY…
547. ntt207 | October 2nd, 2010 at 01:55
thật đáng thương cho ông bạn hồi nhỏ hay ‘TRỐN HOC’của tui đến bây giờ vẫn còn ÁM ẢNH sao?
tui không mét cô nữa đâu
bạn TDN ạ
ntt không có ý kiến gì cả vì ai trong chúng ta cũng có và đã qua một thời tuổi thơ nó thật đáng yêu có đôi khi cũng thật là đáng g h e t đúng không ?
HEO CÙ NÀI CŨNG THẾ THÔI
548. ntt207 | October 2nd, 2010 at 02:08
TÌNH YÊU NÈ
tình yêu như thể rút xăm
rút trúng thì sướng rút nhầm thì đau
tình yêu như thể đi câu
anh nào chai mặt ngồi lâu mới tài
tình yêu như thể QUAN TÀI
mới lanh quanh ở bên ngoài đã run
tình yêu như thể dây thun
lúc co lúc giãn luc thì đức ngay
tình yêu như thể người say
lúc nào cũng tưởng đang bay trên tời
tình yêu như thể điểm mười
có học cho hết cả đời vẫn mong
tình yêu như thể đuôi công
trông thì đẹp đấy nhưng không ra gì
tình yêu như thể bánh mì
ai ai cũng thích bởi vì NÓ NGON
st
549. DỊ NHÂN | October 2nd, 2010 at 08:32
GỞI ” HEO CÙ NÀI”
CHẲNG AI LÀ VÔ DỤNG
Trong thời chiến có hai thanh niên trốn quân dịch bị bắt. Trong văn phòng, vị đại úy điều tra:
- Anh này, tại sao anh trốn quân dịch?
- Thưa đại úy, em bị điếc.
- Không sao, tôi sẽ xung anh vào đội gỡ mìn!
- Còn anh kia, tại sao anh trốn quân dịch?
- Thưa đại úy, em bị cận thị.
- Không sao, không sao, tôi sẽ xung anh vào đội đánh sáp lá cà!
” Hãy tự tin lên HCN ơi ! ! ! “
550. hai cù nèo | October 2nd, 2010 at 09:08
Kính gửi Đại ca DỊ NHÂN & ntt207.
Đại ca lấy nikname DỊ NHÂN có lẽ Đại ca là người kì dị nhất mà HEOCÙNÀI tui gặp gỡ trên bước đường thiên lý…cách dùng chuyện tiếu lâm để phản bác lại suy nghỉ của người khác khiến HEO tui bái phục,bái phục. Không ngờ HEO mà cũng được đối thoại với người cơ đấy ? Đúng là dị nhân có một không hai.Lại còn chị cả ntt 207 nữa, bà chị không sợ HEO tui tự iu dồn dập hả ? có đời nhà ai dám lộn ngược tên tuổi người khác
một cách…đáng yêu như vậy hả bà THẠNH TÝ ( nghĩa là CHUỘT NHÀ GIÀU chuyên gặm nhấm túi các đại gia ) hà hà…Này, nói cho mà biết nhé nếu hai người mà còn gọi tên tui một cách thiếu tôn trọng như dzậy nữa thì tui sẽ đem 2 người sang AI CŨNG QUEN NHAU 3 để cho CHU MÔ LUẬN KIẾM họ xẻ thịt 2 người sấy khô làm dăm bông thay cho THỊT HEO TAI XANH đang ế sưng ế sỉa ngoài chợ không ai dám dòm tới đó nghe.
Bái bai…
551. DỊ NHÂN | October 2nd, 2010 at 10:01
Nầy, nầy! ! ! ! Nầy anh HAI CÙ NÈO nhà tôi ơi i i i i i ! ! ! nới thật với anh chứ nếu tôi gọi một từ”HEO” như anh gọi thì tội tôi quá hu hu hu hu ,nếu ai đó lỡ thêm vào “NÉO” thì khó quá ………….
bớt dzỡn chút chơi nhé !
Trong một buổi họp mặt những nhà thơ ảo của forum AYUNPA, tại nhà một thân hữu. Sau khi nghe con trai của gia chủ hồ hỡi kể với ông cụ hàng xóm:
- Cháu vừa đi công tác xa về. Lúc thì Ha nội, khi thì Sài Gòn, lúc thì Cà Mau, vui lắm cụ ạ. Có đi mới biết được nhiều, đúng như ông cha mình đã nói: “Đi ngày dàng, học sàng khôn”. cháu thấy khi mình muốn bán gì thì phải tìm chỗ nào người ta cần mới bán cao giá được.
- Thế hả ? Sau bao nhiêu năm gom góp, lão có hơn 800 bài thơ, nhờ cháu bán dùm nghe.
- Dạ để cháu mang xuống vùng 4 bán cho bác, vì tháng trước khi cháu vừa đi qua bến đò Vĩnh Long, cháu thấy nhiều bảng cắm ngoài đường như: Nhà cho thuê, Tiệm Nai đồng quê, Cân người làm và còn có cái bảng thiệt lớn đề là: “CẦN THƠ ”
hổng bái bai nha “CHÚNG TA CÒN CÓ NHAU ” chứ.
552. DỊ NHÂN | October 2nd, 2010 at 11:07
Ông thanh tra đến thăm 1 trừơng trung học, ông hiệu trưởng hãnh diện giới thiệu :
- Thưa ông, nhà trường chúng tôi từ trứơc đến nay vẫn đựơc nổi tiếng là đào tạo những nhân tài nổi tiếng, chẳng hạn như J.F. Kennedy, Bill Clinton, Bill Gates …, ngay cả tổng thống Chirac của Pháp cũng đã từng sang học trao đổi tại đây.
Ông thanh tra chắp tay sau đít gật gù, ông hỏi thử cậu học trò :
- Sau này lớn lên em thích làm nghề gì ?
Cậu học trò trả lời dõng dạc :
- Dạ thưa, em sẽ làm luật sư ạ !
Ông thanh tra lại hỏi thêm mấy học sinh khác, em nào cũng có tham vọng lớn hơn nhau, người thì muốn làm quan tòa, bác sĩ, dược sĩ, bác học, thậm chí có em lớn lên đòi sẽ làm tổng thống …, ông hiệu trửơng rất lấy làm hài lòng:
- Học sinh của chúng tôi là cột trụ của đất nứơc, mỗi ngày một tiến nhanh hơn thế hệ trứơc, thưa ông !
Thấy cu Tèo tay chống cằm, ông thanh tra tò mò thử hỏi :
- Còn em, em mong làm gì ?
Cu Tèo nhanh nhẩu trả lời :
- Dạ thưa ông, em muốn làm “đồ ăn hại” ạ !
Cả ông thanh tra lẫn hiệu trửơng đều ngạc nhiên, ông hiệu trửơng giẫy nẩy:
- Ấy, tại sao em lại nói như vậy ?
Cu Tèo đáp tỉnh bơ :
- Dạ là vì đầu cổng nhà em, 1 ông có chiếc “vi la” to tứơng thật là đẹp lại có kẻ hầu người hạ, cứ mỗi sáng ông ta ra khỏi nhà thì ba em đêù nói: “Thiệt, cái thằng lúc nào cũng ăn mặc bảnh bao, xe hơi bóng loáng, lại có vợ đẹp con khôn, chỉ ăn không ngồi rồi chẳng chịu làm gì sốt, đúng là cái đồ ăn hại!”
st
553. TG&TT | October 3rd, 2010 at 07:01
Ăn rau không chú ơi?
Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.
- Ăn hộ tôi mớ rau…!
Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. “Mình thương người thì ai thương mình” – cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.
- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.
- Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!
Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.
Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:
- Rau này bà bán bao nhiêu?
- Hai nghìn một mớ – Bà cụ mừng rỡ.
Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.
- Sao chú mua nhiều thế?
- Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!
Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.
Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ…
-Nghỉ thế đủ rồi đấy!
Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.
Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.
Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.
Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.
Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:
- Bà bán rau chết rồi.
- Bà cụ hay đi qua đây hả chị? – chị bán nước khẽ hỏi.
- Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.
- Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.
Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.
Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Gã không ngờ…!
(ST)
554. NDL | October 4th, 2010 at 03:40
Mùa mưa, đi lại cảm cúm, dầu cù là, dầu xanh , rất tiện dụng.
Dầu cù là con Cop: Tiger balm
Việt Duơng Nhân sưu tầm
Dưới đây là cách trị khỏi ho rất giản dị, không tốn kém, mà hiệu quả thật là thần diệu:
Một số Bác sĩ và Khoa học Gia ở bên Quebec, Canada tình cờ khám phá ra rằng khi bạn bị “ho hành hạ” bất kể là ho phát xuất từ cảm lạnh, cúm, sốt,dị ứng hay ho đã lâu mà không khỏi !… “Buổi tối trước khi lên giường ngủ, bạn hãy thoa dầu nóng ngay dưới gan bàn chân và đi vớ thật ấm để ngủ. Sáng hôm sau thức giấc bạn sẽ thấy triệu chứng ho giảm hẳn. Hãy lập lại vài ba lần như thế tối trước khi đi ngủ thì cơn ho của bạn sẽ dứt tuyệt.” Chẳng cần phải đi bác sĩ hay tốn tiền mua các loại thuốc ho ở ngoài thị trường vừa tốn tiền mà còn day dưa lâu khỏi!
Các bác sĩ Canada lấy làm ngạc nhiên và đang còn trong vòng nghiên cứu tại sao một sự việc rất đơn giản như thế mà hiệu quả trị được ho một cách bất ngờ ngoài sức tưởng, dứt tuyệt và không còn ho nữa? Cá nhân tôi ngay lúc ấy cũng đang bị ho khem thế là tôi thử áp dụng ngay vì đâu thấy gì là hại đâu.
Mà kỳ lạ thay quý vị ơi! Chỉ trong hai ngày thôi, mỗi tối thoa Bengay (Gel nóng)vào ngay gan bàn chân và đi vớ thật ấm, sau hai ngày cơn ho của tôi đã ra đi không trở lại.
Tuy khỏi ho nhưng tôi cũng ngờ ngợ hay là có một trùng hợp ngẫu nhiên nào? tôi liền áp dụng cách này ngay cho vợ tôi cũng đang bị ho cả gần một tháng trời mà không khỏi. Quả nhiên chỉ sau một ngày thôi, sáng hôm sau cơn ho của bà ấy đỡ hẳn. Vợ tôi thực hành cách trên thêm hai hôm nữa bệnh ho dứt tuyệt. Thích quá đúng là duyên lành mới biết được cách trị ho tuyệt hảo mà các khoa học gia Gia Nã Ðại đã tìm ra, tôi liền phone cho tất cả các người thân, các bạn bè quen biết hoặc bất cứ ai thân hay sơ gặp gỡ trên đường đời… tôi liền chỉ cho mọi người cách trị ho giản dị và độc đáo này. Tôi có ghé vào một chỗ châm cứu và tò mò hỏi cái quan trọng hay huyệt đạo nào có ở dưới gan bàn chân? Và tôi được họ cho biết rằng ngay dưới Gan bàn chân có một Ðại huyệt rất quan trọng của cơ thể gọi là Huyệt Dũng Tuyền . (chấm đen trên hình )
Xin quý vị hãy phổ biến rộng rãi cách trị ho thần diệu này đến với mọi người để cúng dường thế gian và gây nhân lành cho quý vị..
555. CBB | October 4th, 2010 at 07:05
Kính gửi Sư huynh LNTD !!!
Tuần vừa rồi M đi vắng nên kg có vô blog ,vừa về thì thấy SH nhắn cho M.Thật tình M có trốn ở đâu chớ chỉ thấy các sư huynh ,sư tỷ tâm sự vui buồn trên blog.M ngày nào cũng đọc cả.Nhưng có cái thì hiểu ,có những thứ M chẳng hiểu gì cả.SH cũng biết đó quê hương trong M thì mờ ảo còn chử việt thì biết ít ổi thì làm sao hiểu cho hết được ,nhưng M là khán giã trung thành của blog mổi ngày vẫn đọc đó chứ ,các SH,ST viết nao là ngày lể mẹ.nào là lên chư mô để đàm luận về hoa sơn luận kiếm ,bé nhân ái đáng thương và bao nhiêu tiết muc khác….v…v..và vân vân.M chẳng biết viết gì?Nên ở bên ngoài xem đấy chứ.con SH hỏi M co mon gì ngon kg thì chẳng biết riêng M thì có mùa mưa M con nhơ có món này ngon lắm kg biết bây giờ có còn kg?
Cơm bắp cá rô đồng nướng
Canh đọt mì nấu với cá trích khô !
Nói tới M thèm va đối bụng.Thôi vài dòng gửi đến SH.M lúc nào cũng là khán giã trung thành của các anh chị M mong đọc rất nhiều lời hay ý đẹp của các anh chị
thôi vài dòng đến SH .M chúc SH và các anh chị hanh phúc vui vẻ mãi….
CBB kính bút !!
556. PQL | October 4th, 2010 at 07:38
Khiêm nhường
Khiêm nhường là rộng mở tâm hồn để học hỏi và thay đổi. Khi có lòng tự trọng, chúng ta sẽ có tính khiêm nhường. Lòng tự trọng xuất phát từ ý thức rằng chúng ta chỉ là một phần của tập thể.
Khiêm nhường là hàng rào bảo vệ tốt nhất cho chúng ta tránh khỏi bờ vực của thói kiêu căng và tự mãn. Nó cảnh báo trước cho ta biết mọi khả năng có thể xảy ra, giúp ta có thể chuyển từ khả năng thất bại sang cơ hội chiến thắng.
Khiêm nhường là thành quả của lòng tự trọng. Một người khiêm nhường không bao giờ sợ bị tổn thương hay mất mát. Nếu chúng ta muốn một điều gì đó luôn tồn tại trong bản thân mình thì không ai và không điều gì có thể tước đoạt được sức mạnh nội tâm đó. Nhờ nảy sinh từ sự yên ổn nội tâm, khiêm nhường khiến chúng ta trở nên cởi mở, hợp tác và sẵn sàng tiếp nhận, học hỏi những suy nghĩ cũng như ý tưởng mới.
Khiêm nhường là bằng chứng của sự tự chủ, của khả năng chiến thắng “cái tôi” và sự sở hữu – những thứ có thể đẩy một cá nhân vào vòng quay của trò chơi quyền lực, từ đó đánh mất lòng tự trọng và tình cảm trong các mối quan hệ.
Đừng bao giờ hành động như thể chúng ta là chủ nhân của bất cứ điều gì hoặc bất cứ ai. Quyền sở hữu tạo nên nỗi lo sợ bị mất mát. Những người cho rằng họ đang sở hữu điều gì đó sẽ luôn mang tâm trạng nghi ngờ, cảnh giác. Có một nghịch lý là khi ta không cố chiếm giữ, ta lại nhận được mọi thứ.
Hãy dành thời gian để lưu giữ một nguồn năng lượng dồi dào về tinh thần và tình cảm, đừng nhọc công theo đuổi những toan tính ích kỷ hay những trò giật dây xảo trá. Nhờ đó, chúng ta sẽ làm chủ được bản thân. Một người làm chủ được bản thân sẽ hiểu được những nguyên lý vĩnh cửu của vũ trụ. Người làm chủ bản thân là người khiêm nhường và tự lực, biết duy trì sự cân bằng và hòa hợp. Sự khiêm nhường tuyệt đối được thể hiện ở chỗ chúng ta nhận ra và chấp nhận rằng có những quy luật nằm ngoài luật lệ thông thường của con người, chúng ta không thể thiết lập những tiêu chuẩn cho vũ trụ. Chúng ta hãy gắn kết bản thân với những nguyên lý này để tìm kiếm con đường cho chính mình, và tìm kiếm tự do.
Chấp nhận những quy luật siêu phàm không có nghĩa là suy nghĩ của chúng ta bị giới hạn hay bị phủ nhận. Ngược lại, chúng cho phép chúng ta bộc lộ bản thân mình đầy đủ và rõ ràng hơn. Biết tôn trọng người khác, tôn trọng quy luật tự nhiên, chúng ta sẽ duy trì được sự hòa hợp.
Nhờ khiêm nhường, ta nhận ra mọi sự vật, mọi cá nhân đều có quyền tồn tại trong hòa bình, tự do và hạnh phúc. Đó là một nguyên lý bất diệt.
Luồn cúi trong các mối quan hệ hay hạ mình trước vật chất là kết quả của nỗi sợ hãi – nỗi sợ hãi chính mình – và sự thiếu can đảm để đối diện với bản thân, thiếu dũng khí để thay đổi. Khi không có cái nhìn sâu sắc về bản thân, chúng ta trở nên e sợ trước thái độ của xã hội và những người liên quan đến chúng ta.
Khiêm nhường cho chúng ta khả năng tự suy xét nội tâm. Chúng ta bắt đầu xem xét đến những cảm xúc tiêu cực đã ngăn cản những hành động của mình. Để đạt được sự khiêm nhường, chúng ta phải học cách nhìn nhận bản thân một cách đúng đắn và chân thành. Nếu không biết khiêm nhường, chúng ta sẽ bị “cái tôi” làm lu mờ và bị cuốn theo những tham vọng cá nhân.
Khiêm nhường mở ra cánh cửa của sự tự nhận thức. Khi chúng ta phát triển khả năng tự nhận thức, khả năng tự đánh giá cũng sẽ phát triển, từ đó hình thành năng lực nhận biết. Với nội tâm vững vàng, chúng ta không sợ hãi trước những điều khác lạ xảy ra. Không có ước muốn được sở hữu và tích góp, chúng ta sẽ trở nên tự do và trưởng thành trong sự tự do nội tại đó.
Chúng ta biết rằng chân lý sẽ được thực hiện vào đúng thời điểm. Khiêm nhường là một biểu hiện khác của lòng tự trọng. Càng khiêm nhường bao nhiêu, càng tự trọng bấy nhiêu. Không ai, hay không điều gì có thể đe dọa chúng ta. Khi đó, chúng ta thực sự sống trong tự do hoàn toàn.
Xìn gởi đến các bạn Ayunpan bái viết sưu tầm để cùng nhau chia xẻ trong cuộc sống .
557. PQL | October 4th, 2010 at 09:17
Tấm lòng tồt và lòng trắc ẩn
Một cô gái đi quanh cửu tiệm Big Bazar trong lúc mua sắm vào lúc cô ta gặp một nhân viên tính tiền đang đối thoại cùng một cậu bé trạc chừng không hơn 6 tuổi .
Người tính tiền nói ” rất tiếc cậu không đủ tiền để mua búp bê này ”
Đứa bé trai quay sang cô gái có mặt ở hiện trường và hỏi ” Cô ạ ! Có thật cháu không đủ tiền ?”
Cô gái đếm tiền trên tay cậu bé và trả lời ” Đúng vậy !Em không đủ tiền để mua con búp bê này em ạ ”
Nhưng cậu bé vẫn ôm búp bê trong vòng tay .
Cuối cùng cô gái tiến gần và hỏi ” Em mua búp bê này cho ai ”
Cậu bé trả lời ” Em gái tôi rất muốn và thích loại búp bê này ” Tôi muốn mua để tặng em tôi vào ngày sinh nhật em tôi và tôi phải đưa cho mẹ tôi chuyển cho em tôi tới một nơi xa xôi lắm ”
Trong lúc nói những lời này đôi mắt cậu rất buồn bã .
Cậu bé nói tiếp ” Em gái tôi đã ra đi và đang ở một thế giới khác . Ba tôi nói rằng mẹ tôi cũng sẽ gặp em tôi rất gần có thể trong nay mai và mẹ tôi sẽ trao búp bê này cho em tôi ”
Trái tim cô gái dường như ngừng đập
Cậu bé nhìn lên cô gái và nói tiếp ” Tôi đã dặn ba tôi bảo mẹ tôi khoan ra đi đã và cần phải chờ tôi trở lại từ khu mua sắm ”
Cậu bé liền đưa một tấm ảnh chụp trong lúc cậu ta đang cười cho cô gái xem .
Cậu tiếp tục kể ” tôi muốn chụp hình chung với mẹ tôi để em tôi không bao giờ quên tôi được . Tôi rất thương mẹ tôi và luôn mong ước rằng bà ta sẽ không bao giờ lìa bỏ tôi ,nhưng ba tôi nói rằng mẹ tôi phải ra đi để gặp em gái tôi .
Và rồi cậu bé nhìn vào búp bê một lần nữa với một căp mắt buồn trong thinh lặng .
Cô gái vội lấy ví tiền và nói với cậu bé ” Giả sử khi chúng ta kiểm lại và nếu trường hợp đủ số tiền để mua búp bê ”
Cậu bé đáp lại ” Hy vọng tôi sẽ có đủ tiền”
Không để cậu bé nhìn thấy ,cô gái vội bỏ thêm tiền lấy từ ví cô ta và bắt đầu đếm . Tổng cộng số tiến bây giờ đã đủ để mua búp bê và còn dư rất nhiều .
Cậu bé nói ,” Cám ơn Thượng đế đã cho tối đủ tiền!”
Cậu bé nói thêm, ” Tối qua trưóc khi ngủ tôi đã cầu nguyện và xin Thượng Đế gíup tôi có đủ tiền mua búp bê này trao cho mẹ tôi để chuyển đến em gái tôi . Ngài đã nhận lới ! ”
” Tôi cũng rất ước muốn có thêm tiền mua những cành bông hồng trắng cho mẹ tôi nhưng không dám đòi hỏi nhiều từ Thượng Đế trong lúc cầu nguyện tối qua . Nhưng Ngài đả cho tôi đủ tiền để mua búp bê và và bông hồng trắng . Mẹ tôi rất thích những bông hồng trắng này .
Mua sắm xong tâm trạng người con gái hoàn toàn đảo ngược .
Hình ảnh đứa bé trai vẫn còn in đậm trong tâm trí .Bất chợt cô ta nhớ lại một mẫu tin đăng tải trên một tờ báo địa phương cách đây 2 ngày đề cập một người tái xế say rượu xe vận tải đã đụng một chiếc xe nhỏ bên trong có một thiếu nữ và một bé gái .
Cô bé gái tử nạn tại hiện trường và người thiếu nữ nằm trong tình trạng hấp hối .Người thân gia dình trong sự lưỡng lự quyết định nên rút ống dưỡng khí bởi vì người thiếu nữ nằm trong hôn mê bất tỉnh từ lúc tai nạn không một dấu hiệu hồi phục .
Người con gái tự hỏi ” Phải chăng đó là gia đình cậu bé đó ”
Vào 2 ngày sau khi gặp cậu bé . Người con gái đọc một mẫu tin trên báo nói về người thiếu nữ trong tai nạn đã chết tại bệnh viện vì thương tích quá nặng vô phương cứu chữa .Quá cảm động người con gái mua một bó hoa hồng trắng vội đến nhà quàn nơi người thiếu nữ vẫn còn chưng lộ trong quan tài trước giờ chôn cất .
Trong quan tài người thiếu nữ trên tay cầm một cành bông hồng trắng và trên ngực là một tấm ảnh cậu bé và một búp bê .
Người con gái rời khỏi nhà quàn với nhũng hàng nước mắt cảm động và những cảm xúc in đậm sâu vào cõi lòng .
Tình thương cậu bé đã dành cho người mẹ và cô em gái không thể nào tưởng tượng được .Chỉ trong một tích tắc người tài xế say rượu đã cướp đi tất cả những gì thiêng liêng và quý báu nhất trong đời nó .
Nhiêu khi vô tình hoặc hữu ý những lời nói và hành động ta đã làm cho những người khác và thân quyến họ đau khổ có thể về vật chất lẫn tinh thần .
558. TDN | October 4th, 2010 at 17:46
Tâm
Ở một người, Tâm là quan trọng nhất, vì nó thể hiện lên được nhân-cách :
- Tâm lệch lạc thì cuộc sống nghiêng ngả, đảo điên.
- Tâm gian dối thì cuộc sống bất an.
- Tâm ghen ghét thì cuộc sống chứa đầy hận thù.
- Tâm đố kỵ thì cuộc sống mất vui.
- Tâm tham lam thì cuộc sống điêu ngoa, dối trá …
Cho nên Tâm không những được đặt trên ngực để yêu-thương, mà còn :
- Đặt trên tay để nâng đỡ.
- Đặt trên mắt để nhìn thấy nỗi khổ.
- Đặt trên chân để chạy đến cứu giúp.
- Đặt trên miệng để an ủi kẻ bất hạnh.
- Đặt trên tai để nghe được tiếng rên xiết, than van.
- Đặt trên vai để chia sẻ, gánh vác trách nhiệm.
Vô tâm là mối nguy hiểm cho xã hội, cho muôn loài …
( Lời hay ý đẹp. )
559. TG&TT | October 4th, 2010 at 18:05
Người nói quá nhiều là người thiếu thực chất
Người thích hiển thị bản sự thường hay khoác lác
Và người thích thể hiện trí tuệ và năng lực hơn người đích thị là kẻ tiểu nhân.
LY NƯỚC NGỌT:
Mấy hôm nay, trưa nào đi học về Cún cũng tranh thủ lấy cam ra vắt. Nhìn bàn tay nhỏ bé của đứa trẻ mới học lớp bốn hì hục đánh vật với những quả cam, chị cảm thấy thật tội. Định ra tay làm giúp, nhưng Cún không cho. Nghĩ rằng có lẽ do trời lúc này nắng quá nên em muốn uống nước cam tươi giải khát, chị đành để Cún tự tay làm cho vừa ý. Vắt xong, Cún thêm đường và chút muối, rồi đem ly nước cam vàng tươi cất trong tủ lạnh.
Quá trưa, mẹ đi bán về. Vừa nghe tiếng mẹ trước nhà, Cún vội vàng chạy xuống bếp mở tủ lạnh lấy ly nước cam, hai tay đưa lên mời mẹ. Mẹ đón lấy ly nước: “Cám ơn con!”, rồi uống một hơi, thật là sảng khoái. Cún đón nhận cái ly không đem đi rửa, ánh mắt ngời lên niềm vui và hạnh phúc được phục vụ mẹ. Lặng lẽ quan sát cử chỉ của em, lòng chị chợt dậy lên niềm xúc động khó tả. Dẫu không hề uống một giọt nước cam, nhưng chị nghe sao hương vị ngọt ngào bỗng dâng trào trong miệng. Thoạt đầu, cứ ngỡ là Cún vắt cam để ngủ trưa dậy mới uống, nhưng hôm nay thì chị đã hiểu ra, ly nước cam ấy Cún không hề uống, mà dành riêng cho mẹ.
Chỉ là một việc làm nhỏ nhoi, nhưng Cún đã chứng tỏ được lòng thảo hiếu, ý thức bổn phận và tình yêu dành cho mẹ rất dạt dào. Cử chỉ này tựa như một mầm xanh nhân cách làm người vừa mới nhú, nó sẽ phát triển thành cây vững chãi. Chị đã “ngộ” ra, những khoản thời gian chị em thủ thỉ bên nhau về điều hơn lẽ thiệt trong cuộc sống, chính là “phân bón” làm xanh tươi tâm hồn em mình. Chị tin Cún sẽ là công dân tốt của xã hội mai này.
” nguồn INTERNET”
560. TDN | October 5th, 2010 at 07:49
Nối tiếp # 558
Sống trên đời này phải biết quí 4 chữ:
chữ “Phải” để luôn sống và làm theo lẽ phải,
chữ ” Thật” để luôn sống thật,
chữ ” Nhẫn” để tha thứ,
chữ “Tâm” để yêu thương.
Nói tóm lại là làm người sống trên đời này ” Phải Thật Nhẫn Tâm” thì mới sống được
561. TDN | October 5th, 2010 at 07:51
Nụ cười ngôn ngữ
Ðất nước vừa giải phóng, chính phủ có chính sách gôm các tỉnh lại với nhau để dễ quản lý.
Vì vậy, các tỉnh được gôm lại là:
Quảng Bình + Quảng Trị + Thừa Thiên Huế được đặt tên: Bình-Trị-Thiên.
Quãng Ngãi + Bình Ðịnh = Nghĩa Bình,
Phú Yên + Khánh Hòa = Phú Khánh..
Nhưng có 3 tỉnh không thể gôm lại được với nhau là:
Kontum, Plei-ku, Daklak. vì không thể đặt tên được
(Kon-Ku-Lắc, Lắc-Kon-Ku, Ku-Kon-Lắc, ..),
nên chính phủ quyết định không gôm 3 tỉnh này !!!
562. NDL | October 5th, 2010 at 08:56
10 điều lãng phí trong cuộc đời
Trong hành trình tạo dựng một cuộc đời có ý nghĩa, nếu bạn lỡ coi thường một trong 10 điều thiết yếu dưới đây, coi như bạn đã tự đánh mất một phần nhựa sống của chính mình.
Sức khoẻ: Lúc còn trẻ, người ta thường ỷ lại vào sức sống tràn trề đang có. Họ làm việc như điên, vui chơi thâu đêm, ăn uống không điều độ…. Cứ như thế, cơ thể mệt mỏi và lão hoá nhanh. Khi về già, cố níu kéo sức khoẻ thì đã muộn.
Thời gian: Mỗi thời khắc “vàng ngọc” qua đi là không bao giờ lấy lại được. Vậy mà không hiếm kẻ ném 8 giờ làm việc qua cửa sổ. Mỗi ngày, hãy nhìn lại xem mình đã làm được điều gì. Nếu câu trả lời là “không”, hãy xem lại quỹ thời gian của bạn nhé.
Tiền bạc: Nhiều người hễ có tiền là mua sắm, tiêu xài hoang phí trong phút chốc. Đến khi cần một số tiền nhỏ, họ cũng phải đi vay mượn. Những ai không biết tiết kiệm tiền bạc, sẽ không bao giờ sở hữu được một gia tài lớn.
Tuổi trẻ: Là quãng thời gian mà con người có nhiều sức khoẻ và trí tuệ để làm những điều lớn lao. Vậy mà có người đã quên mất điều này. “Trẻ ăn chơi, già hối hận” là lời khuyên dành cho những ai phí hoài tuổi thanh xuân cho những trò vô bổ.
Không đọc sách: Sách truyền bá văn minh. Không có sách, lịch sử im lặng, văn chương câm điếc, khoa học tê liệt, tư tưởng và suy xét ứ đọng. Từ sách, bạn có thể khám phá biết bao điều kỳ thú trên khắp thế giới. Thật phí nửa cuộc đời cho nhưng ai chưa bao giờ biết đọc sách là gì.
Cơ hội: Là điều không dễ dàng đến với chúng ta trong đời. Một cơ may có thể biến bạn thành giám đốc thành đạt hay một tỷ phú lắm tiền. Nếu thờ ơ để vận may vụt khỏi tầm tay, bạn khó có thể tiến về phía trước.
Nhan sắc: Là vũ khí lợi hại nhất của phụ nữ. Có nhan sắc, bạn sẽ tự tin và chiếm được nhiều ưu thế hơn so với người khác. Tuy nhiên, “tuổi thọ” của nhan sắc có hạn. Thật hoang phí khi để sắc đẹp xuống dốc. Hãy chăm sóc mình ngay từ bây giờ.
Sống độc thân: Nhiều người ngày nay theo trào lưu “chủ nghĩa độc thân”. Thực tế là khi sống một mình, bạn rất cô đơn và dễ cảm thấy thiếu vắng vòng tay yêu thương của chồng/vợ và con cái. Bận bịu gia đình chính là một niềm vui. Sống độc thân, bạn đã lãng phí tình cảm đẹp đẽ ấy.
Không đi du lịch: Một vĩ nhân đã từng nói: “Khi đi du lịch về, con người ta lớn thêm và chắc chắn một điều là trái đất phải nhỏ lại”. Vì thế, nếu cho rằng đi du lịch chỉ làm hoang phí thời gian và tiền bạc, bạn hãy nghĩ lại nhé.
Không học tập: Một người luôn biết trau dồi kiến thức sẽ dễ thành công hơn người chỉ biết tự mãn với những gì mình biết. Nếu không học hành, bạn đang lãng phí bộ óc đấy.
563. ntt207 | October 5th, 2010 at 09:14
NHỮNG CÁI CHẾT
chết vì THIÊN LÔI đánh gọi là thiên tử
chết vì BẤT MÃN gọi là bất tử
bị CẢMmà chết gọi là cảm tử
con nít chết gọi là tiểu tử
thầy giáo chết gọi là sư tử
VỢ chết gọi là nương tử
học trò chết gọi là sĩ tử
chết thê thảm gọi là thê tử
em trai chết gọi là đệ tử
chết trong QUÂN ĐỘI gọi là quân tử
kinh hoàng mà chết gọi là hoàng tử
chết vì lạnh gọi là hàn mặc tử
chết vì điện giật gọi là điện tử
làm công chuyện mà chết gọi là công tử
chết nguyên vẹn gọi là nguyên tử
nhà sư chết gọi la tự tử
đùa nghịch mà chết gọi la nghịch tử
st
564. DỊ NHÂN | October 5th, 2010 at 10:41
CÁC CÁCH HÔN:
Hôn một người nào đó gọi là HÔN NHÂN.
Hôn con vật nào đó gọi là HÔN THÚ
Hôn vợ gọi là HÔN THÊ
Hôn chồng gọi là HÔN PHU
Mơ hôn được người nào gọi là HÔN ƯỚC
Mới hôn xong gọi là TÂN HÔN
Hôn thêm cái nữa gọi là TÁI HÔN
Hôn hai cái một lượt gọi là SONG HÔN
Đang hôn nửa chừng bị đẩy ra gọi là LY HÔN
Hôn trộm được ai đó gọi là THÀNH HÔN
Đang hôn mà bị dính mếp là ĐÍNH HÔN
Vừa hôn vừa quỳ là HÔN LỄ
Mê một người nào đó là HÔN MÊ
Hôn cây rong tảo biển gọi là TẢO HÔN
Hôn người nghiện ma túy là HÔN HÍT
Hôn 7 người một lúc gọi là HÔN THẤT
ST
565. Nay Cui | October 5th, 2010 at 12:28
Đang ở phi trường Los Angeles, trên đường đi thăm Trương đúc Nhơn và sẵng đi coi trại gà của Tùng NLS. Đọc tin đang đăng tãi khắp báo chí: “Cụ già 81 tuổi, William McDougall, dùng gậy gường đánh chết cụ già 94 tuổi cùng phòng vì cụ già Nguyễn văn Mạnh hát :
http://www.msnbc.msn.com/id/39513456/ns/us_news-crime_and_courts/?Gt1=43001
Hát một mình
Hát tự nhiên đi mà bạn quí
Giọng bạn khàn hơn chú vịt bầu
Đừng e sẽ mếch lòng tri kỷ
Dù nghe bạn hát chỉ thêm đau
Hai thằng đã tính đời coi bỏ
Hẹn vô sa mạc cụng vài ly
Ngồi thiền lặng lẽ như cây cỏ
Quyết lòng tịnh khẩu để nhâm nhi
Phương Nam bão cát lên như khói
Núi trọc xa trông hèn hơn đồi
Chiều mới vừa đây mà đã tối
Thấy chăng sa mạc rộng hơn trời?
Bạn bỗng kể: “Khi về gặp nàng,
Có lúc du dương nàng bắt hát
Dăm ba câu lãng mạn xì xằng
Thế cũng dựng nên thời rất đẹp…”
Thời đẹp bây giờ là chiêm bao,
Tình nàng bây giờ là kiếp trước
Chiều nay hồn bạn bỗng xôn xao
Dăm tiếng ca xưa và muốn hát
Cứ hát, ta nghe mà, bạn quí
Mai đời di tản lại buồn tênh
Rồi ra cặp được đào thơm Mỹ
Bạn sẽ trăm năm hát một mình.
( Thơ Cao Tần)
566. NDL | October 5th, 2010 at 19:29
Uống cà phê: 8 lợi – 1 hại
Cà phê ngon, thơm và gợi nhớ, đến mức nhiều người nếu sáng ra mà chưa “chạm môi” vào ly cà phê thì cứ vẩn vơ như thiếu một điều gì.
Thế nhưng nó còn là một thứ mà các nhà khoa học đã nêu ra 8 lý do để lựa chọn.
Cái lợi của cà phê:
1. Cà phê làm cho chúng ta thoải mái và dễ tính hơn
Hoạt chất trong cà phê là caffeine – một chất tác động vào hệ thần kinh trung ương, gây hưng phấn. Điều này chắc ai cũng nhận thấy sau 10-15 phút uống chút cà phê. Sự sảng khoái ấy tác động đến cả tâm lý, khiến người ta dễ tính, sẵn sàng bỏ qua những chuyện vặt vãnh, sẵn sàng gật đầu.
Trong cuộc khảo sát của các nhà khoa học Úc, ĐH Queensland trên 400 người tình nguyện vốn có quan điểm chống lại việc nạo thai và “chết êm ái”. Cùng uống một ly nước giống như nhau, rồi đọc một bài báo của phe chống đối hai quan điểm ấy.
Sau đó hỏi ý kiến họ, đa số người uống nước cam pha chút caffeine thay đổi quan điểm, đồng tình với bài báo vừa xem.
Còn những người uống nước cam đơn thuần vẫn “giữ vững lập trường”. Chẳng phải cà phê là loại nước uống mang đầy tính hòa giải và thuyết phục sao?
2. Cà phê làm tiêu mỡ
Một bí mật: Cindy Crawford thoa bã cà phê lên người để… giữ được một cơ thể săn chắc với những đường cong tuyệt mỹ. Đó là lý do vì sao trong các loại kem thoa để tiêu lớp mỡ dưới da đều có chứa caffeine. Chuyên gia thẩm mỹ Tiến sĩ Elisabeth Dancey cho biết: “Khi chúng ta dùng một chế phẩm caffeine hòa trong alcool, caffeine sẽ thấm qua da và kích thích các tế bào tiết ra axid béo, nhờ vậy giảm được lớp mỡ đọng. Uống trà và cà phê dưới 2 ly mỗi ngày sẽ giúp bạn đẩy mạnh được sự chuyển hóa chất béo”.
Nhưng cà phê cũng là một con dao hai lưỡi tại chính nơi đọng mỡ. “Nếu bạn dùng trên 2 ly , nó thúc đẩy sự tuần hoàn cục bộ làm tích tụ các chất độc ở đây”. TS Dancey nói thêm.
3. Cà phê làm giảm nguy cơ mắc bệnh suyễn và chữa được dị ứng
Nhiều tài liệ u y học nói đến tác dụng của caffeine làm những người bị suyễn thở dễ dàng hơn và giảm nguy cơ bị lên cơn. Từ cuối thế kỷ 19, nhà văn Pháp Marcel Proust, bị bệnh suyễn, đã viết “Khi còn nhỏ, chính caffeine đã giúp tôi thở được”. Nhiều công trình nghiên cứu hiện nay đã khẳng định điều này.
Một công trình ở Ý, theo dõi trên 70.000 người đã khẳng định caffeine là “khắc tinh” của bệnh suyễn. Nếu uống từ 2 đến 3 ly cà phê mỗi ngày, nguy cơ bị các cơn suyễn tấn công giảm được 28%. Cà phê rất có ích trong việc chế ngự các phản ứng dị ứng của những người hay bị triệu chứng này. Vì nó có tác dụng làm giảm sự điều tiết histamin vào trong máu, vốn là nguyên nhân gây dị ứng.
4. Cà phê giúp giảm đau
Những loại thuốc giảm đau thường chứa caffeine. Bởi cà phê đẩy nhanh tác dụng của các chất làm giảm cơn đau bằng cách giúp cho chúng được hấp thụ nhanh chóng.
Một tách trà hoặc cà phê nóng có thể làm bạn khỏi đau đầu là điều mà ai cũng biết. Quả vậy, nếu những chất làm giãn mạch thường gây đau đầu thì caffeine lại làm cho mạch máu co lại. Những thuốc giảm đau chứa caffeine thường giảm được liều lượng sử dụng và như vậy có nghĩa là giảm sự phụ thuộc vào thuốc (vì thuốc là hóa chất, chẳng bao giờ nên dùng nhiều).
Tại Mỹ, một công trình nghiên cứu của các nhà khoa học ĐH Georgia cho biết rằng uống java (một loại giải khát chứa caffeine) có tác dụng làm giảm đau cho cơ bắp của các vận động viên trong những bài tập nặng tốt hơn uống aspirin.
5. Cà phê bảo vệ khỏi các bệnh về gan
Một công trình nghiên cứu năm 2005 trên 10.000 người tình nguyện do Viện Nghiên cứu Quốc gia về bệnh gan, thận và tiêu hóa đã chứng minh rằng caffeine trong cà phê và trà giảm được nguy cơ tổn thương gan do các đồ uống “nặng” và hiện tượng béo phì gây ra.
Một nghiên cứu trước đó ở Na Uy đã kết luận ba ly cà phê mỗi ngày có thể giảm tỷ lệ tử vong do xơ gan.
6. Cà phê kích thích hoạt động trí óc
Cà phê có tốt cho não không? Nhóm nghiên cứu của GS Andrew Scholey, Trung tâm Nghiên cứu Nhận thức và Khoa học neuron thuộc ĐH Northrumbia (Anh), khẳng định là rất tốt.
Những người tình nguyện chia thành nhóm uống cà phê hằng ngày và nhóm không hề u ống cà phê. Mỗi nhóm dùng một lượng caffeine như nhau và trắc nghiệm về nhận thức. Kết quả đều tốt như nhau. GS Scholey nói: “Kết quả của chúng tôi cho thấy rằng caffeine trong một ly cà phê làm tăng được sự tỉnh táo, minh mẫn và tập trung trong các hoạt động về trí tuệ, làm tăng được tốc độ tư duy. Nó còn tăng được khả năng sáng tạo. Nhà văn Pháp Honoré de Balzac, tác giả bộ “Tấn trò đời” khổng lồ đã uống cà phê đặc để sáng tác thâu đêm. Ông thường bảo ông uống cả một ao cà phê không đường để làm nên tác phẩm để đời này.
7. Cà phê làm tăng sức mạnh của cơ bắp
Cà phê làm tăng sức mạnh khiến người ta có thể nhảy cao hơn, xa hơn, chạy nhanh hơn. Đó là lý do tại các Thế vận hội quốc tế có quy định giới hạn hàm lượng caffeine trong máu các lực sỉ trong thi đấu. Năm 2003 một nhóm nghiên cứu tại Viện Thể dục Thể thao Úc tại Canberra nhận thấy các vận động viên uống một chút caffeine trước khi luyện tập có thể tăng thành tích từ 3 đến 30% so với người không uống.
Các nhà nghiên cứu giải thích rằng caffeine kích thích sự đốt cháy chất béo chứ không phải chất đường trong bắp thịt để sinh năng lượng. Các nghiên cứu khác chứng minh caffeine làm giảm sự mệt mỏi.
8. Cà phê chống lại bệnh tiểu đường type II
Từ lâu người ta đã nghi ngờ có một sự liên quan nào đó giữa caffeine và đường glucoze. Một công trình nghiên cứu trên 160.000 cả nam lẫn nữ đăng trên tạp chí Annals of Internal Medicine xuất bản tại Mỹ cho rằng nhữ ng ai uống nhiều caffeine (tất nhiên không lạm dụng) thường mắc ít bệnh tiểu đường type II hơn những người uống ít hoặc không uống.
Ngay trong số những người “ghiền cà phê”, ai uống cà phê đã khử caffeine có nguy cơ mắc bệnh tiểu đường type II cao hơn người uống cà phê thường. Một công trình nghiên cứu tại Nhật năm 2005 có cùng kết luận này.
Cái hại của cà phê:
Sẽ không công bằng nếu chỉ nói đến cái lợi của cà phê. Nó cũng có hại! Nói cho đúng, chỉ là một trong hơn 300 hợp chất thiên nhiên có trong cà phê, nhưng lại là hợp chất chính – caffeine – là đáng kể.
Caffeine là tinh thể trắng, vị đắng, có trong hạt, lá và quả của một số cây (dĩ nhiên phải kể đến cây cà phê trước tiên). Nó có thể làm người ta dùng luôn như một thói quen khó bỏ giống như một chất gây nghiện. Liều lượng cao, nó gây nhức đầu, mất ngủ, nôn mửa, run chân tay… Dùng lâu dài, caffeine gây táo bón và phụ nữ có thai có thể sinh con nhẹ cân, thậm chí sảy thai.
Tuy cà phê không gây nghiện trầm trọng, nhưng chữa nghiện cà phê cũng khó chịu, làm người ta lo âu, trầm cảm một thời gian. Đối với một số người, thật lạ lùng, cà phê lại là chất gây ngủ. Càng uống nhiều, càng buồn ngủ. Vậy đấy. 8 cái lợi và 1 cái hại của cà phê (mà chủ yếu là của caffeine khi dùng quá liều). Uống hay không, tùy bạn, Vấn đề là nếu biết khống chế liều lượng thì chỉ có lợi.
–
567. TONA | October 5th, 2010 at 21:18
CHUYỆN UỐNG CÀ PHÊ
Một người bị bệnh câm điếc vô quán cà phê , gọi cà phê tất nhiên phải gọi bằng cách diển tả .
Gọi cà phê đen = ra dấu xong chỉ tay lên tóc .
Gọi cà phê sữa = ??? ( nếu khách là nữ lấy của mình ra diễn tả , nếu khách là nam phải nhờ… cô chủ )
#562 mục tuổi trẻ thầy Lân đề cập câu : “TRẺ ĂN CHƠI , GIÀ HỐI HẬN” TONA thấy trường hợp nầy khá phổ biến khắp mọi nơi điển hình là chứng kiến hàng ngày “TRẺ UỐNG NƯỚC TRÀ , GIÀ TẬP THỂ DỤC”
568. DỊ NHÂN | October 5th, 2010 at 23:46
Uống Cà phê còn có một cái lợi nữa mà ít ai để ý đó là: nghiện chỗ và nghiện bạn, buổi sáng nào mà đến quán uống cà phê mà thiếu bạn thì cà phê sẽ mất ngon ,người nầy hỏi người kia giờ nầy sao chưa thấy nó đến nhất là những bạn ” tếu lâm”.
Thầy nhở réo em khi em vắng mặt nhé……
theo như TÔ NA ,nếu là tóc bạc thì cô chủ quán cho uống nước lọc sao hf hf hf hf hf hf
Dzỡn chút cho zui :
TRƯỚC MỘT BỨC TRANH KHỦNG KHIẾP
Một bà tồn kho chảnh chẹ và nổi tiếng khó tính,học làm sang một hôm đi xem triển lãm tranh vẽ, bà hỏi hướng dẫn viên :
- Bức tranh này ai vẽ mà trông sợ vậy?
Hướng dẫn viên :
- Tranh Van Gogh vẽ chiếc tai của ông ta, sau khi ông ta cắt đấy !
Bà khách lại tiếp tục chăm chú nhìn các tấm tranh khác, 1 lúc sau bà lại thắc mắc :
- Còn bức tranh kia sao trông ghê thế ?
Hướng dẫn viên :
- Thưa bà, đó là tranh của Picasso!
Một lát sau, bỗng bà ta hét lên hãi hùng :
- Thế còn bức tranh khủng khiếp này là của ai?
Hướng dẫn viên lễ phép:
– Dạ thưa bà, chỗ này không treo tranh, mà chỉ treo một tấm gương. Bà đang đứng trước một tấm gương đó ạ !
569. NDL | October 7th, 2010 at 11:16
Vết Sẹo !
Nguời mẹ ghẻ độc nhất.
Mẹ ruột chúng tôi mất sau khi sinh em trai út của tôi. Chị Như, chị hai tôi, lúc đó mới lên mười. Tôi, đứa con gái thứ hai, lên tám ốm quặt quẹo. Sau nữa, thằng Thành, năm tuổi, tròn như củ khoai ngơ ngác đi tìm mẹ suốt ngày. Hai năm sau cha tôi tục huyền với người phụ nữ con nhà gia thế, một phụ nữ đẹp mới 27 tuổi. Chúng tôi gọi người này là “má”.
Cha đi làm từ sáng đến tối, giao phó toàn bộ việc chăm nom con cái cho má tôi. Má làm trăm thứ việc không mấy khi ngơi tay. Chị em tôi no đủ, sạch sẽ, nhà cửa chúng tôi gọn gàng, bữa cơm dọn lên lúc nào cũng nóng sốt.
Cha tôi chung sống với má sau được ba năm thì đau nặng rồi mất. Lúc sắp ra đi, cha không còn nói được chỉ nhìn má tôi rồi khóc. Má lúc đó trẻ quá, đẹp quá lại chẳng phải má ruột của chúng tôi…
Cha vừa nằm xuống được mươi ngày đã có người đến đòi xiết nhà, xiết đồ. Gia đình nhà má khăng khăng bắt má về gả chồng. Rồi một ngày kia má kêu bán nhà, trả hết nợ rồi lặng lẽ dắt díu chúng tôi đi. Đó là năm 1978. Chúng tôi ở đậu nhà người chị họ xa của má, gọi là dì tư Tím. Dì làm nghề ướp cá, bán cá, dì góa bụa và nghèo khó. Căn nhà của dì không khác hơn cái chòi canh dưa là mấy, vậy mà còn chứa thêm má và bốn đứa chúng tôi. Dì tư Tím đem biếu ba con gà mái dầu cho một người quen để xin cho má một chân hộ lý trong bệnh viện đa khoa.
Hằng ngày, má dậy từ 3g30 sáng, vào bệnh viện nấu nước, châm nước cho những bệnh nhân dậy sớm rửa mặt, pha sữa, pha trà để kiếm thêm chút tiền còm mua sách vở cho chị em tôi đi học. Sáu giờ má tất tả về nhà lo cho chúng tôi ăn sáng và đến trường. Bảy giờ má trở lại bệnh viện lau cầu thang, lau sàn, cọ rửa nhà vệ sinh, thay trải giường cho người bệnh, gom rác đem đi đốt… Sau năm giờ chiều, má còn nhận giặt thuê quần áo cho những bệnh nhân khá giả. Đến tám giờ tối má mới về đến nhà, mệt rã rời.
Hôm nào mưa gió má về sớm hơn. Má mua về cho chị em tôi mỗi đứa một trái bắp nướng hay một túi đậu nành rang thơm giòn. Mấy chị em nằm bên má trên một manh chiếu rách, nghe má kể chuyện đời xưa. Thằng út Tài sợ lạnh cứ ôm chặt má mà khen sao má ấm quá. Thằng Thành nhõng nhẽo đòi má gãi lưng. Cũng có khi má dạy chúng tôi những bài hò, bài vè để cả nhà thành một “dàn đồng ca” rất ăn ý, rất vui nhộn, mặc ngoài kia gió thổi mưa tuôn…
Mỗi năm vào ngày giỗ mẹ tôi, má làm một mâm cơm tươm tất. Rồi má thắp mấy nén nhang thơm, gọi hết bốn chị em tôi lại bên bàn thờ mà nói: “Đây là mẹ ruột của các con, người đã sinh ra và nuôi nấng các con. Tuy mẹ các con mất rồi nhưng ở trên trời mẹ các con vẫn luôn phù hộ cho các con mạnh khỏe”. Vào ngày giỗ ba, má cũng làm như vậy. Ngày ấy cũng như mãi tới bây giờ cũng vậy, tôi vẫn tin ba mẹ tôi ở trên trời nhìn thấy chúng tôi.
Có một sáng người ta đưa má về. Chân má bị phỏng nước sôi do một bệnh nhân chạy vấp vào má.. Vết phỏng rất lớn. Do ăn uống thiếu thốn, sức đề kháng yếu nên chỗ phỏng trên chân má rất lâu không lành, cứ sưng lên đau nhức. Má mất ngủ nhiều, ốm rạc như con cò. Chị hai khóc, năn nỉ má cho đi đổ nước thay má mà má không cho đi. Rồi má nén đau, cố lê chân đi làm trở lại. Về sau vết bỏng ở chân má làm sẹo, một sẹo lồi nhăn nhúm chạy từ cổ chân đến hết mu bàn chân trái. Dáng má đi không còn tự nhiên nữa.
Dì tư Tím mua được một căn nhà ở gần chợ, bán rẻ căn nhà lá cho má con tôi. Năm đó chị hai tôi thi đậu vào Trường cao đẳng Sư phạm Cần Thơ. Thương má cực nhọc, chị định bỏ học đi làm thuê. Má cương quyết không cho. Chưa bao giờ má cương quyết như vậy. Thắp nén nhang trên bàn thờ ba, má khấn (cốt cho chị hai nghe): “Con gái lớn của mình định bỏ học. Khi về nơi chín suối, em biết nhìn anh sao đây…”.
Chị hai khóc, xin lỗi má rồi chấp nhận đi học. Hai năm sau tôi cũng vào đại học và cũng được má sắp soạn vali quần áo cho tôi rồi đưa đi. Mở cái vali ra nhìn mà thương má đứt ruột: ngoài quần áo, má còn bỏ vào kim chỉ, dầu gió, tem thư, bông băng thuốc đỏ, thuốc cảm…
Dường như má có thể gói trọn sự thương yêu của má vào trong từng thứ một. Bốn năm, chị em tôi ra trường lênh đênh tìm việc thì cũng là lúc thằng Thành vào Đại học Luật TP.HCM và năm sau nữa là thằng Tài vào Đại học Y Cần Thơ. Làm sao đong được sự vất vả, cực nhọc của má lúc ấy. Lưng má còng đi, tóc đã lốm đốm bạc, da tay chai sần.
Nhiều năm trôi qua má lần lượt dựng vợ gả chồng cho ba đứa con lớn.. Thằng Tài vẫn ở với má và chưa có gia đình riêng. Giờ nó là bác sĩ ngoại khoa của bệnh viện mà xưa má làm hộ lý. Nó tâm sự rằng hễ đi trực đêm mà nghe tiếng rao “nước sôi đây” là giật mình thảng thốt tưởng như tiếng má, nghẹn thắt cả lồng ngực.
Những ngày rảnh rỗi, chị em tôi dẫn lũ con về với má cho má vui. Đám trẻ quấn quít với má không rời nửa bước. Đứa nhổ tóc sâu, đứa bóp tay, đứa bóp chân cho bà. Một lần bé Du con tôi xoa vào vết sẹo trên chân má mà nói: “Bà ngoại ơi, con bị phỏng tay có một chút đã đau ghê. Ngoại phỏng nhiều vậy chắc là khiếp lắm…” Má tôi cười: “Lâu quá, ngoại quên mất rồi”.
Một chiều mưa tôi về thăm má, nằm bên má tâm sự chuyện chồng con. Mưa ầm ào, mưa tầm tã, tôi kêu lạnh má liền kéo mềm đắp cho tôi, tôi thì lại đắp cho má y như lúc tôi còn nhỏ ngủ chung với má vậy. Chân tôi lạnh tôi tìm hơi ấm nơi chân má. Tôi chạm vào vết sẹo trên cổ chân má, cái vết sẹo đã thành thân thuộc với tôi vậy mà tự nhiên tôi rơi nước mắt.
Nghĩ lại, tôi có chồng có con, vợ chồng tôi luôn quấn quít đầm ấm… Còn má, má chỉ được hạnh phúc làm vợ trong ba năm lẻ. Trong những năm tháng dằng dặc sau này, chắc cũng có lúc má khát khao một hạnh phúc riêng tư, cũng có lúc má cô đơn, mệt mỏi mà không có ai chia sẻ. Má ơi, sự lựa chọn của má sao nghiệt ngã quá vậy!
Đã bao lần má kể cho các con tôi nghe những câu chuyện cổ tích về công chúa, về hoàng tử, về các cô tiên xinh đẹp… Một ngày kia con tôi lớn lên, tôi sẽ kể cho các con tôi nghe về “Bà Tiên” của chị em tôi, bà tiên tóc bạc, dáng đi hơi khập khiễng vì một vết sẹo dài… Truyện cổ tích má viết cho chúng tôi bằng cả sự nhọc nhằn, sự đau đớn, bằng nước mắt, mồ hôi và bằng cả cuộc đời của má.
LÊ THÚY BẢO NHI
570. ĐINH ĐỨC LONG | October 8th, 2010 at 02:11
Có thể nói đây là một câu chuyện cổ tích thời hiện đại.
Số phận nghiệt ngã đã đưa đẩy người phụ nữ đẹp người lẫn nết vào tình huống trớ trêu. Mấy người được như thế, tấm lòng người mẹ đối với con ruột bao la đã đành, đằng này chỉ là con riêng của chồng; qủa thật tình yêu, tình thương trong lòng bà đúng là nhân hai.
Thật ngưỡng mộ và kính trọng người phụ nữ ấy.
571. ntt207 | October 8th, 2010 at 10:01
xin hãy giữ cho cõi lòng thanh thảng
đừng bao giờ tính toán chuyện thiệt hơn
kẻ được người thua lại thêm nỗi oán hờn
đừng tạo sự nhiễu nhương sầu thảm cảnh
hãy nghĩ tới bao người còn đói lạnh
đau đớn dày vò thể xác mong manh
bệnh tật triền miên khổ thấu trời xanh
từng phút từng giây đấu tranh cùng thần chết
xin hãy để cho cõi lòng tan hết
những kỵ thì để đoàn kết với nhau
thì dù cho sóng gió phương nào
thuyền vẫn đứng không hề chao đảo
trong chúng ta cùng chung dòng máu
đỏ tim lòng tạo dựng cùng nhau
mái ấm tình thân trên khắp toàn cầu
mà xóa hết nỗi sầu ngang trá
st
572. LNTD | October 8th, 2010 at 10:06
Một người mẹ kế lý tưởng có một không hai trên trần gian bụi bặm này, xin chúc cho lực sĩ họ ĐINH may mắn tìm được người mẹ…kế như trong bút ký để vui hưởng tuổi già.
573. Truy Lùng | October 8th, 2010 at 12:43
Có ai nhận ra tên khủng bố này không?
574. ntt207 | October 9th, 2010 at 00:06
PHẠM HỒNG QUÂN ƠI TÂN TRANG LẠI ĐI NHÉ
KHÔNG KHÉO BẠN SẼ BỊ TRUY LÙNG OAN UỔNG ĐÓ
ntt nhắn lời cho bạn
575. TG&TT | October 9th, 2010 at 04:20
Hai biển hồ
•Ở Palextin có hai biển hồ: biển Chết vầ biển Galilê. Cả hai biển hồ này đều bắt nguồn từ sông Jordan .
Biển hồ thứ nhất gọi là biển Chết. Đúng như tên gọi, không có sự sống nào bên trong cũng như xung quanh biển hồ này. Nước trong hồ không có một loài cá nào có thể sống nổi mà người uống phải cũng bị bệnh. Ai ai cũng đều không muốn sống gần đó.
Biển hồ thứ hai là Galilê. Đây là biển hồ thu hút nhiều khách du lịch nhất. Nước ở biển hồ lúc nào cũng trong xanh mát rượi, con người có thể uống được mà cá cũng có thể sống được. Nhà cửa được xây cất rất nhiều ở nơi đây. Vườn cây xung quanh tốt tươi nhờ nguồn nước này.
Nhưng điều kỳ lạ là cả hai biển hồ này đều được đón nhận nguồn nước từ sông Jordan . Nước sông Jondan chảy vào biển Chết. Biển Chết đón nhận và giữ nó cho riêng mình mà không chia sẻ nên nước trong biển Chết trở nên mặn chát. Biển hồ Galilê cũng đón nhận nguồn nước từ sông Jondan rồi từ đó tràn qua các hồ nhỏ và sông rạch, nhờ vậy nước trong biển hồ này luôn sạch và mang lại sự sống cho cây cối, muông thú và con người.
Một định lý trong cuộc sống mà ai cũng đồng tình: một ánh lửa chia sẻ là một ánh lửa lan toả. Một đồng tiền kinh doanh là một đồng tiền sinh lợi. Đôi môi có hé mở mới thu nhận được nụ cười. Bàn tay có mở rộng trao ban, tâm hồn mới tràn ngập vui sướng.
Thật bất hạnh cho ai cả cuộc đời chỉ biết giữ riêng cho mình. “Sự sống” trong họ rồi cũng sẽ chết dần chết mòn như nước trong lòng biển Chết.
nguồn INTERNET
576. DỊ NHÂN | October 9th, 2010 at 23:52
CỘT ĐÈN :
Sau một chầu nhậu với bạn, ông HENNESSY X.O say quá đi chẳng vững nhưng đầu óc còn sáng suốt lắm. Ông lần mò về nhà. Trên đường về, ông gặp một cô gái và hỏi cô ta:
- Cô ơi! cô làm ơn rờ trán tôi xem có mấy cái u.
- Trời ơi! Sao trán ông bị u tới 3 cái vậy ?
- Cám ơn cô nghe. Như vậy còn 7 trụ đèn nữa mới tới nhà.
- TR Ờ I ! ! !
- Đầy sao mà trán tôi cũng có s a o …….
( Mong rằng trong anh em chúng ta trên trán không sao)
577. TDN | October 10th, 2010 at 11:36
Admin. mới ” update” hình Họp Mặt Thăng Tiến Thánh Gia 2010
ở trang hình ảnh.
Mời các bạn.
578. PQL | October 10th, 2010 at 19:11
ĐÔI LÚC CHA QUÊN (FATHER FORGETS)
ĐÔI LÚC CHA QUÊN Con trai của cha, Cách đây vài phút, cha đang ngồi đọc báo, chợt nhớ và nghĩ lại cách đối xử của cha với con hôm nay. Cha rất hối hận và không còn tâm trí để đọc báo nữa. Dù biết là con đang ngủ, nhưng sự cắn rứt, cảm giác bất an của một người có tội. Cha phải lẻn vào phòng, đến bên giường con để nói với con những lời thú tội này cha mới yên tâm. Nhìn con đang nằm, một bàn tay nhỏ nhắn đang nắm lại, để kề dưới má, những lọn tóc vàng ướt dính sát vào vầng trán đẩm mồ hôi. Cha đang rất ân hận, khi ôn lại cách đối xử của cha, với con hôm nay .
Buổi sáng, lúc con đang mặc quần áo chuẩn bị đi học, cha đã giận dữ, đã la rầy con chỉ vì con rửa mặt không sạch, đã mắng con chỉ vì con chưa đánh bóng đôi giày, rồi cha nghiêm khắc dạy bài học ngăn nắp khi con không sắp xếp đồ đạc gọn gàng và để rơi rớt lung tung trên sàn nhà. Lúc đang ăn điểm tâm, thì cha lại không để yên cho con ăn, mà phải tìm kiếm khuyết điểm của con, bắt con nghe thêm những lời phê bình khác như: Con làm rơi vãi thức ăn, con ăn uống hấp tấp quá, con đặt cùi chỏ lên mặt bàn, con phết quá nhiều bơ lên bánh mì… Khi cha rời nhà đi làm, mặc dù đang chơi, con cũng đã nhớ quay lại, vẫy tay chào ba và nói: “Ba đi làm vui!”. Thay vì lời cám ơn, hay chúc con vui vẻ lại, thì cha đã cau mày và mắng con: “Đi đứng cho đàng hoàng, giữ cái vai cho ngay thẳng!”.
Đến chiều, cảnh cha “la rầy” con tiếp tục tái diễn.
Khi đi làm về, cha thấy con quỳ gối chơi bắn bi với bạn, bên lề đường, vớ con bị rách, lũng lỗ. Cha đã làm con xấu hổ trước mặt bạn bè, bằng cách, từ đó về đến nhà, cha bắt con đi trước, cha đi sau canh chừng. Và cha tiếp tục dạy con thêm bài học về giá trị của tiền bạc: ” Đồ đạc, giày vớ tốn tiền và mắc mỏ. Nếu chính con bỏ tiền ra mua, con sẽ biết cẩn thận hơn!.” Nghĩ lại, cha cảm thấy xấu hổ. Cha thật không xứng đáng là người cha !
Buổi tối, con có nhớ không? Khi cha đang xem báo trong phòng đọc sách, con đã đứng ở cửa phòng è dè, lưỡng lự với cặp mắt đầy lo âu. Thay vì đến ôm con vào lòng để dỗ dành, an ủi thì cha lại làm như bực dọc vì bị quấy rầy. Cha vẫn tiếp tục xem báo và hỏi con một cách cộc lốc:”Cái gì nữa đây?” Con không trả lời chi cả, chỉ chạy nhanh đến ôm cổ cha, siết chặt bằng thứ tình yêu cha con mà Thượng Đế đã ươm mầm và nở hoa trong tim con, mà sự thờ ơ và vô tình của cha cũng không thể làm héo úa. Cha đã im lặng, lắng nghe tiếng bước chân của con trên từng bậc thang và xa dần.
Tờ báo vuột khỏi tay cha một cách vô thức, một cảm giác rất là khó chịu cho cha khi chợt nhận ra những thói quen của cha như: Chỉ nhìn thấy khuyết điểm của con, để la rầy, để phê bình…thay vì những lời khen thưởng, vỗ về, an ủi, chỉ dạy thân mật… mà một đứa bé, ở lứa tuổi của con rất cần để có một tuổi thơ trọn vẹn, để sống như một đứa bé. Con trai cưng, cha thương con nhiều lắm, nhưng cha đã vụng về và sai sót trong cách xử sự, biểu hiện tình thương của cha cho con. Cha đã dùng chuẩn mực của một người trưởng thành để đối xử với con – một đứa trẻ thơ.
Cha đã nhìn thấy, trong con, sự kết hợp diệu kỳ của những gì tốt đẹp nhất mà tạo hóa đã ban tặng cho loài người. Trái tim bé bỏng của con, với cha, nó đã lớn như ánh mặt trời lúc bình minh soi sáng vạn vật. Dù cha đã thờ ơ và vô tình, nhưng phần con thì con vẫn thấy cần thiết phải chạy đến hôn cha:”Chúc ngủ ngon”. Nụ hôn “chúc ngủ ngon” của con đã chứng tỏ tất cả. Đêm nay, với cha, không có gì quan trọng hơn so với con trai của cha. Trong bóng tối, cha đã quỳ bên giường con và sám hối. Cha rất hổ thẹn ! Đây là sự chuộc tội một cách yếu ớt, không thực tế của cha. Cha biết, con không thể hiểu đâu, nếu cha nói những điều này trong lúc con đang thức. Nhưng ngày mai, cha sẽ là một người cha thực sự và đúng nghĩa. Cha sẽ là bạn của con, chia xẻ mọi việc với con, buồn khi con buồn, vui khi con vui và cười khi con cười. Nếu con lỡ có làm việc gì sai, cha sẽ không nóng giận nữa. Cha sẽ luôn luôn tự nhắc cha:”Con chỉ là một đứa trẻ thơ!”.
Tha thứ cho cha con nhé! Cha đã quên con chỉ là một đứa bé, cha đã đối xử khắt khe với con như một người lớn. Nhìn con trong lúc này, đang nằm co một cách mệt mỏi trên giường. Cha đã nhận ra, con trai của cha vẫn chỉ là một đứa bé. Như mới hôm nào đây, con vẫn còn nằm trong vòng tay chăm sóc, bồng ẩm, nâng niu… của mẹ con. Cha đã đòi hỏi ở con quá nhiều! Thiệt là quá nhiều!
Lý Lạc Long
579. NDL | October 11th, 2010 at 03:38
Tình Tang… Tính Tình
Nguyên Nhung
Hồi hộp nhất là hôm ông ngỏ ý đến chơi nhà cho biết, và để gặp bố mẹ tôi về việc muốn cưới tôi làm vợ
Thế là ông ấy về, con bạn đến báo tin để chúng tôi cùng ra phi trường đón ông chú nó từ Mỹ về thăm nhà. Tôi cũng không ngạc nhiên lắm trước tin này, vì trong lá thư viết cho tôi ông có nói cho biết như thế. Qua sự giới thiệu cuả Mai, bạn cuả tôi và cũng là cháu cuả ông, ông về Việt Nam kỳ này là để tìm ý trung nhân.
Trong hình, ông có vẻ tráng kiện và chưa già lắm so với tuổi, đàn ông ngoài sáu mươi đâu đã gọi là già, bây giờ người ta còn bảo tuổi bảy mươi mới là bắt đầu tuổi xuân cho những người sống lâu trăm tuổi. Ý ẹ, chẳng biết người giàu sống lâu ra sao, riêng người nghèo lỡ như trời cho sống dai, con cháu khổ quá lấy ai nâng giấc lúc tuổi già mà ham sống. Ông sống ở nước ngoài, được ở điều kiện tốt, nom còn phong độ lắm. Ðúng là “người tốt vì lụa, luá tốt vì phân”, ba tôi cũng chỉ mới sáu mươi mà mắt mũi nom đã hom hem lắm rồi.
Cả nhà bạn tôi nôn nao chờ, ai cũng ăn mặc như ngày hội. Tôi đơn giản trong chiếc áo lụa màu hoàng yến, mớ tóc mây đen nhánh thả xuống bờ vai thon, một chút son phấn cũng làm tôi rực rỡ hẳn lên. Tôi biết ông thích như thế, khi muốn tìm một người con gái Việt Nam thuần tuý Á Ðông.
Khi chuyến bay cuả ông sắp đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhứt, tự nhiên tôi hồi hộp quá. Nào có gì đâu mà sợ, nhưng tôi ngại mình sẽ có những cử chỉ quê muà, luộm thuộm trước mắt ông, một người Việt sống ở Mỹ đã lâu, chắc hẳn phong cách khác xa với kẻ ở quê nhà. Cả nhà Mai uà tới đón ông, ai cũng ríu rít, tôi khép nép đứng đằng sau chờ đợi. Sau cái ôm hôn và xiết tay từng người trong gia đình, Mai đẩy ông tới trước mặt tôi. Thật lịch sự, ông nghiêng đầu chào, nụ cười tươi, đôi mắt kính gọng vàng lấp lánh, ông ôm vai tôi, vỗ nhẹ, không có vẻ xuồng xã mà rất thân tình, như đã quen nhau từ kiếp trước.
Cả nhà tíu tít đẩy những chiếc va ly nặng trĩu, những thùng giấy đầy quà ông mua về làm quà cho thân nhân, trong ấy là những chiếc quần ” bò ” chính gốc dân chăn bò miền Texas, áo sơ-mi, váy dài váy ngắn đủ kiểu , ( sau này tôi mới biết toàn những quần áo cũ ông thu lượm được của các con), tất cả đều toát ra một mùi thơm dễ chịu, cả người ông cũng thế. Những ngày sau đó là ngày vui của gia đình Mai, tôi là người ngoài độc nhất tham dự. Những bữa ăn linh đình trong các nhà hàng lớn ở Sài Gòn, những chuyến du ngoạn Ðà Lạt, Vũng Tàu, Nha Trang, lần đầu tiên trong đời, tôi được đi xa thoải mái với những tiện nghi chỉ dành cho thành phần giàu có. Mọi người tranh nhau vây lấy ông, bao nhiêu câu hỏi tíu tít về cuộc sống ở nước ngoài, những con mắt thèm thuồng nhìn sự no đủ cuả ông toát ra từ nước da hồng hào, bộ quần áo mặc trên người cho đến đôi giày đi dưới chân, cái gì cũng lịch sự, thơm tho, sạch sẽ.
Sau những lúc bận rộn với gia đình, ông dành thì giờ để gặp tôi, khi thì có Mai, lúc không, ai cũng phải ngầm hiểu lý do ông về thăm quê nhà lần này là để tìm người ” nâng khăn sửa ví”. Trong đám người nhà của Mai, gần như ai cũng xem tôi là một thành viên trong gia đình, tuy vẫn ngấm ngầm đâu đó sự ganh tỵ khi thấy ông đặc biệt chú ý đến tôi. Tôi vẫn xưng hô chú cháu, cho đến khi ông đề cập thẳng đến mục đích cuả chuyến về, rồi xưng anh với tôi thì vấn đề đã thực sự có vẻ nghiêm trọng.
Hai mưoi hai tuổi, đã đôi lần hẹn hò với bạn trai đồng trang lứa, tôi có xôn xao suy nghĩ đến hình ảnh người đàn ông cuả đời mình, nhưng chưa hề nghĩ đến chuyện lấy chồng, vì đám trẻ chúng tôi bây giờ, sau bao khó khăn cuả cuộc sống, chúng tôi không quá ngây thơ để hấp tấp về làm vợ một anh chàng với viễn ảnh hai quả tim vàng, một lu nước lạnh. Ðột ngột quá, dù tôi biết thế nào cũng có chuyện đó, nhưng ông và tôi gặp nhau vỏn vẹn chỉ mới hai tuần, thư từ được dăm lá, ông nói bên kia khá bận cho những chương trình lớn, bởi vậy không có thời gian để tìm hiểu lâu hơn. Ông kể chuyện nước Mỹ, một thế giới văn minh, con người được thừa hưởng tất cả những ưu đãi cuả vật chất, điều ấy thì tôi thực sự mơ ước. Ông có ba người con, hai trai một gái nhưng đã tự lập, lũ nhỏ ảnh hưởng nền giáo dục cuả Mỹ không thích làm phiền cha mẹ, mà cha mẹ cũng không có quyền làm phiền con cái. Nay vợ ông đã ra người thiên cổ, ông hoàn toàn độc lập, nếu lấy ông tôi sẽ không bị ai quấy rầy cả.
Hồi hộp nhất là hôm ông ngỏ ý đến chơi nhà cho biết, và để gặp bố mẹ tôi về việc muốn cưới tôi làm vợ. Ông đã đánh tan mặc cảm con gái nhà nghèo trong một ngõ hẻm đa số là dân lao động, thôi thì vải vóc, nước hoa, phấn sáp cho mẹ tôi và mấy chị em gái, quần áo đắt tiền, kẹo chocolate cho thằng em trai, rồi thuốc thơm, rượu “xịn” cho ba tôi. Mỗi lần đến lại một lần quà nhìn cứ ngộp con mắt, cả nhà không ai dám dùng, chỉ để dành ngắm cho sướng mắt.
Khó nhất là vấn đề xưng hô, ông sêm sêm tuổi mẹ, gần bằng tuổi ba, gọi bằng gì cho phải. Cuối cùng thì ba mẹ tôi gọi ông bằng “anh”, còn ông cung kính dùng hai chữ “ông bà”. Thế là ổn nhất, ai muốn hiểu sao cũng được, “anh” cũng có nghiã là bạn đồng trang lứa, mà cũng có nghiã thân mật hơn là con cháu trong nhà. Mọi người đều hoan hỉ như trúng số, riêng tôi vẫn ngại ngần chưa dám gọi ông bằng anh, chỉ nói trống không.
Ba tôi ngỏ ý băn khoăn cho sự chênh lệch tuổi tác, nhưng vốn từ xưa đến nay, ông là người “ba phải” ai nói sao cũng ừ, ai bảo sao cũng gật, vợ con là trên hết. Mẹ con cũng dẫn nhau đi coi tuổi, nhưng thời buổi này có tuổi nào ngon lành bằng viễn ảnh được lấy chồng xa, Ðài Loan, Ðại Hàn, Nhật Bổn, Hồng Kông què chân cụt tay vẫn còn có giá, huống gì một Việt Kiều từ Mỹ về thơm như nước hoa thì trách nào con gái không bổ nhào vào lấy chồng xa. Cái câu ca dao:
“Có con mà gả chồng gần,
Có bát canh cần nó cũng đem cho…”
Câu ca dao ấy xưa rồi, bây giờ người ta đổi lại cho hợp thời:
“Có con mà gả chồng xa,
Lâu lâu lại có đô la gửi về.”
Mẹ con bàn bạc mất mấy ngày, khoản tuổi tác được thông qua khi quan niệm tình yêu làm gì có biên giới, đám trẻ bây giờ văn minh tiến bộ có quan niệm cởi mở hơn, “thứ nhất muối tiêu, thứ nhì Việt Kiều…”, người lớn thì tính toán, ” nhất vàng, nhì đô, thứ ba là nhà cửa”. Tính chán thì cả nhà đi đến quyết định như là tôi có dịp đi hợp tác nước ngoài, vừa có tiền giúp đỡ gia đình, lại được làm vợ một người giàu có. Cứ cho là tôi hy sinh cho cha mẹ được nhờ, huống gì ông cũng rất có “mẽ” một người ăn học, ví như nàng Kiều phải bán mình chuộc cha, đấy chỉ là một cách nói, chứ tôi thấy cũng ham lắm, hy sinh vì tiền có vinh dự gì mà khoe.
Ðám cưới được tổ chức gấp rút vào tuần lễ thứ ba ông ở Việt Nam, như một đám cưới chạy tang. Ba mẹ tôi không mời bao nhiêu người, dù ông bảo không đáng gì cái khoản ăn uống đó. Còn lạ gì đám họ hàng nhà tôi, thấy có tiền thì họ bò đến ngay, nhưng cứ vừa ăn vừa móc méo, mai miả cái cọc cạch tuổi tác cuả đôi trẻ. Mẹ tôi thì cho rằng con ưng đâu thời gả đó, quý hồ chàng rể biết lo, tôi có phận nhờ. Tôi cười thầm trong bụng mà không nói ra, sáu mươi chứ còn bé bỏng gì lại không biết lo, có cuả ăn cuả để như thế đâu phải người khờ khạo.
Tôi trở thành đàn bà sau những ngày trăng mật ngắn ngủi trong một khách sạn hạng trung ở Vũng Tàu, ông nói cần phải tiết kiệm để lo cho tương lai. Ông đúng là người đàn ông biết lo xa, lấy ông rồi tôi mới biết ông tiêu pha khá thận trọng, nếu không vì một mục đích nào đó phải tiêu. Chuyện ái ân quá mới mẻ, chưa đằm thắm để tôi có được cái ngây ngất trong những ngày trăng mật, như những cảnh thơ mộng vẫn được tả trong tiểu thuyết. Cảnh vợ chồng cọc cạch như đôi đũa lệch khiến đôi khi tôi nhìn ông như bậc cha chú, tuy vậy lúc ngồi trong xe du lịch đời mới, trong những cửa hàng sang trọng có người hầu hạ, tôi cũng thấy đời lên hương, tự mãn trong lòng, chỉ đôi khi dạo trên đường phố, nhìn bọn “trai thanh gái lịch” dung dăng dung dẻ với nhau, tôi lại thấy tiêng tiếc cái tuổi thanh xuân của mình. Phần ông lại hay cho tôi nhiều lời khuyên, đôi khi tôi có cảm tưởng mình “vớ” phải một ông cố vấn . . .
Giấy tờ đã làm xong, trước khi về nước ông đã nhờ luật sư chuẩn bị mọi thứ đầy đủ, có lẽ nếu không lấy tôi ông cũng lấy một người nào đó, ông chu đáo thật, nhưng tính toán cũng kỹ ghê. Ðứa con gái vừa ra đời như tôi nhìn ông bằng đôi mắt kính nể, tất cả ở ông là sự trang trọng và sạch sẽ, tôi chưa bao giờ thấy có một thứ tình yêu sạch sẽ, tươm tất đến thế.
Trước khi ông ra đi, buổi tối ngồi gần bên ông, tôi chưa thấy mình có đủ cái buồn cho sự chia ly cuả tình nghĩa vợ chồng, bên tai đầy ắp những lời ông dặn dò dành cho người ở lại. Ông mua cho tôi một chiếc xe “hơi bị cũ” để đi học Anh văn, ông bảo đi xe mới không tốt vì dễ bị bọn bất lương dòm ngó. Cũng đúng thôi, Sài Gòn thời buổi nhiễu nhương, đa số không công ăn việc làm, người lương thiện cũng dễ sinh đạo tặc vì đói, chỉ có cán bộ nhà nước là no, hoặc những nhà có nguồn viện trợ đô la tận nước ngoài là ấm.
Nhà tôi nghèo, ba tôi là một nhân viên tuỳ phái trong một trường Tiểu Học, lương không đủ một bữa ăn chơi của Việt kiều. Mẹ tôi may hàng gia công kiếm từng đồng, chị em tôi đưá nào cũng ngược xuôi vất vả mà vẫn chưa đủ ăn. Ông cho tôi tháng hai trăm, vừa đóng tiền học vưà giúp đỡ gia đình, tôi có muốn đua đòi cũng chẳng được. Gia đình Mai có nhiệm vụ theo dõi tôi, ba mẹ tôi cũng biết con gái “ván đã đóng thuyền” nên cũng hết mực gìn giữ, thằng em trai có bổn phận đưa đón chị đi học, chẳng biết ông anh rể dặn dò ra sao mà nó cũng nhiều lần ” lên lớp ” với tôi khi thấy tôi vui với bạn bè trang lứa. Tuổi còn trẻ, tôi cố ru ngủ mình với cái viễn ảnh huy hoàng một ngày theo chồng sang bên kia, nhưng vẫn không thể quên được đám bạn trẻ vui nhộn đồng trang lứa. Tôi như con chim sơn ca bị giam hãm trong cái lồng vàng son vật chất, không còn niềm vui cất tiếng hót líu lo để làm đẹp cuộc đời.
Lụi hụi rồi cũng đến ngày đi, bạn bè ai cũng bảo tôi trúng số độc đắc. Bơ vơ một mình với mớ Anh văn ít ỏi, tôi xách va ly sang Mỹ, không ai quen biết để hỏi han, lúc gặp ông nơi phi trường, tôi khóc như mưa, khóc như Chiêu Quân cống Hồ. Chắc ông ngạc nhiên đến mừng rỡ khi tưởng tôi tủi thân vì nhớ ông, nhìn cảnh đưa đón chỉ trơ trụi có hai người, thêm bầu trời xám xịt cuả muà Ðông xứ lạ, tôi lại nhớ cái đông đảo cuả gia đình , bạn bè ở quê hương, vì thế mà không làm sao cầm được nước mắt.
Ông xin nghỉ hai tuần “vacation” để ở nhà vui vầy với cô vợ mới. Thôi thì ngày quấn quýt, đêm nâng niu, hai người nhốt kín nhau trong căn nhà đóng kín cửa, xung quanh toàn hàng xóm Mỹ. Mệt bã người vì chuyến bay xuyên lục địa, tôi ngủ li bì, mặc ông muốn vầy vò sao cũng được. Chừng mở mắt ra thấy cái gì cũng mới, cũng lạ, cũng văn minh, cái xe hơi nào đối với tôi cũng êm ái hết, mắt cứ hoa lên vì ánh đèn toả sáng trong những nhà chọc trời, ánh đèn xe cộ chấp chới nối dài như nẻo về thiên thai.
Khi ông phải đi làm tôi mới biết buồn. Cứ tưởng ông làm gì lớn lắm trong xã hội, hoá ra ông chỉ là nhân viên cho một hãng Bảo Hiểm, hèn gì ai ông cũng quen. Còn lại một mình trong căn nhà vắng lặng, tôi rụt rè không dám đụng đến một thứ gì, chỉ sợ hư hỏng đổ vỡ.
Trước hôm lễ Giáng Sinh, lũ con ông về thăm bố, nhân tiện ngó mặt tôi một phát. Ðứa lớn còn hơn cả tuổi tôi, giống hệt bố ngày trẻ tuổi trong những tấm hình, nghe nói đang là kỹ sư cho một công ty dầu hỏa, hai đứa nhỏ đang học đại học. Tôi là cái đích cho sáu con mắt ấy dán vào, chúng thấy tôi ngồ ngộ ở cái vẻ khép nép, rụt rè, tại chân ướt chân ráo chứ có ngày tôi sẽ cho chúng biết tay. Tưởng vậy thôi, nghe chúng nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh, tôi ngồi như “vịt nghe sấm”, chẳng hiểu gì, thằng con lớn còn nói được tiếng Việt, thấy tôi buồn hỏi tôi có muốn đi “shopping”, tôi thấy ông cau mày khó chịu. Khi biết tôi suốt ngày đóng cửa ở trong nhà, sợ cả “ma sống lẫn ma chết”, chúng nó cùng rú lên ” Oh, my God! “, như phát hiện tôi mắc bệnh tâm thần, lại nhìn “Daddy” với một vẻ trách móc.
Buồn cười nhất là lúc còn ở Việt Nam, ông viết thư về bắt tôi phải chăm lo việc học, nhắc nhở thằng em chở chị đến trường. Từ lúc sang đây, tôi không nghe ông đả động gì đến sự học, chuyện tập lái xe ông cũng lờ đi, chợ buá, sắm sửa, tiệc tùng đã có ông kè kè bên cạnh. Ông nói nước Mỹ không được giữ tiền mặt trong túi, cho nên tôi chỉ có vài chục để dành từ lúc rời Việt Nam sang đây, đi chợ hay đi “mall”, ông dùng “credit card” để trả, muốn cắt xén chút đỉnh tiền chợ gửi về nhà cũng khó, mà mở miệng hỏi ông chuyện gửi tiền về gia đình tôi cũng ngại, còn ông thì không nghe nhắc nhở gì đến ba mẹ tôi bên ấy nữa.
Có một chuyện tôi khó quên được, vừa buồn cười mà cũng tủi thân, đấy là cái hôm ông dẫn tôi đi “shopping” mua mấy món cần dùng, tình cờ gặp gia đình một người quen. Bà kia thấy ông đi với tôi chưa gì đã khen ầm lên là con gái xinh quá, học hành tới đâu, cậu con trai đi theo mẹ cứ mắt la mày lét liếc tôi hoài. Xứ này các cậu tìm vợ hơi khó, cho nên cha mẹ cứ thấy đám nào hay hay lại dòm ngó cho lũ con trai ế vợ. Hôm ấy ông ngượng quá, đến độ quên không giới thiệu tôi là gì của ông, vội vàng dắt tôi về, từ đấy không còn hứng dẫn cô vợ trẻ đi đâu nữa. Biết tôi buồn chắc ông cũng hiểu, nhưng bản tính ích kỷ cuả đàn ông vẫn thắng, tôi chỉ là con búp bê, để mình ông ngắm vuốt, nâng niu, rồi lại đem cất vào tủ kính.
Cái lần ông thật sự nổi giận là lần thằng con lớn ông gạ gẫm dạy tôi lái xe. Tôi thích mê lên ấy chứ, nhưng chưa gì ông đã quát ầm lên, thằng con mở banh mắt nhìn cha như con quái vật, rồi nhún vai bỏ đi. Từ đấy nó không đến nữa, nhưng những lúc ông vắng nhà, nó vẫn gọi phôn thăm tôi, nói đủ thứ chuyện đời, cả hai đứa cười rúc rích. Có lúc tôi đã từng ao ước, giá ông đem tiền mà đổi được cái thân xác trẻ trung, căng đầy nhựa sống ấy có phải tôi hạnh phúc biết bao nhiêu.
Càng giận dữ, càng ghen tuông, càng mệt mỏi ông lại càng mau già đi một cách thảm hại, không chống đỡ được. Ông đã dùng đồng tiền để lột trần thân thể tôi, thì tôi cũng nhờ thời gian làm tách bạch cái già nua, lão hoá trên từng phân vuông da thịt ông. Những món tôi thích ăn và ăn một cách ngon lành thì ông không ” xực ” được, phần ông sợ trăm thứ ” bà dằn ” có trong thực phẩm, muối, mỡ, đường cái nào ông cũng kiêng, ăn uống khủng khỉnh như một nhà quý phái. Bộ máy đã đến lúc rệu rã, có tu bổ thì cũng ì ạch chạy, chứ sao bằng cái bắp thịt cuồn cuộn, cái dáng đi vững chãi cuả thằng con trời đánh kia.
Ðêm nào ông cũng trằn trọc khó ngủ, mà hễ ngủ lại ngáy o o như lò rèn kéo bễ, bộ phận hô hấp cũng lủng củng mất rồi. Lắm lúc bất chợt thức giấc, ngắm nghiá khuôn mặt ông nhăn nhó những nét buồn phiền, lòng tôi não nề đến phát khóc. Chưa kể những lúc ông cố gắng đi đứng hùng dũng như một thanh niên ba mươi tuổi, một người già cố làm cho mình trẻ, trông vừa buồn cười lại vừa lố bịch. Thỉnh thoảng vào muà hè, ông cũng dẫn tôi đi tắm biển, đỏm dáng với chiếc áo sơ mi chim cò. Vùng này bãi biển chỉ toàn Mễ, Mỹ trắng và Mỹ đen, có thấy thì họ cũng cho là bố con dẫn nhau đi nghỉ mát, bao nhiêu con mắt cứ dán chặt vào thân hình mảnh mai, hấp dẫn của tôi mà chiêm ngưỡng…
Ngày dài rồi lại đêm thâu, tôi sống quạnh quẽ trong căn nhà vắng lặng, các thứ cây lá rậm rạp quanh nhà càng làm tôi sợ nổi da gà, một nước Mỹ trên phim ảnh đẹp như tranh vẽ, bây giờ buồn chán đến tê tái cả lòng. Những lúc ông đi làm, tôi thờ thẫn ra sân chăm sóc mấy chậu kiểng, trồng mấy liếp rau cho qua đi thời gian trống trải. Nhà bên cạnh có hai ông bà Mỹ già hay ra sân ngồi sưởi nắng, khi thấy tôi họ thường “Hello” cười thân thiện nhưng chẳng nói năng gì, chắc họ lạ lùng khi thấy tôi còn trẻ mà cứ quanh quẩn vào ra trên khoảng sân ấy.
Mãi một hôm, tôi đánh bạo đứng ven bờ rào nhìn ông bà hàng xóm, bà già nhìn tôi cười móm mém, cặp mắt xanh biếc hiền hậu. Bà hỏi tôi có phải nhà chỉ có hai bố con. Trời ơi là trời, trời đang nắng chan hoà mà bỗng tối xầm lại, tôi đứng ngây người mặc cho hai dòng nước mắt tuôn như mưa, bà hàng xóm ” sorry ” rối rít, chắc bà tưởng mẹ tôi đã chết, nhà chỉ còn mỗi hai bố con.
Thế này thì làm sao tôi chịu nổi, có lẽ tôi phải nhờ thằng con ông ấy giúp tôi ra khỏi căn nhà này càng sớm càng tốt. Chưa bao giờ tôi căm giận ông đến thế, ông có quyền gì mà cầm giữ, huỷ hoại tuổi trẻ cuả tôi theo cái già cỗi cuả con người ông. Nếu cứ cho rằng ông có một vẻ đẹp tâm hồn, thì ông hẳn nhiên không có. Ông đã mua tuổi trẻ tôi bằng tiền, mà tôi đã dại khờ tưởng rằng tiền sẽ mang lại hạnh phúc, huống gì đồng tiền ông bỏ ra đâu có xứng đáng với những gì tôi phải trả: tuổi trẻ, trinh tiết và hạnh phúc cuả tuổi xuân.
Nguyên Nhung
580. DỊ NHÂN | October 11th, 2010 at 05:40
TÌNH GIÀ …
Thời trai trẻ, tôi thấy nhiều ông bà già, đã già gần sụm bánh chè mà vẫn còn lấy nhau. Tôi vừa ngạc nhiên, vừa nực cười, tự nghĩ “già rồi còn làm ăn” gì được nữa mà bày đặt yêu đương!”
Tôi đem ý nghĩ ấy nói với Ngoại tôi, lúc ấy bà gần bảy mươi. Ngoại tôi nói: “Cháu hổng biết, chớ chuyện tình yêu thì người nào đầu gối còn có máu thì còn muốn yêu và muốn được yêu.” Cách nay vài năm, tôi gặp người bạn vong niên, một nhà thơ lừng lẫy, tuổi gần chín chục, ông có người yêu ngoài sáu chục, tôi lại hỏi: “Anh già rồi còn gì nữa đâu mà yêu với yết?” Ông bạn tôi cười hồn nhiên, đáp: “Ở tuổi nào mà có người đề mình yêu và được người yêu mà không thích anh?” Hồi đó, nghe Ngoại nói, tôi không phản đối, nhưng không tránh được tức cười thầm. Tôi muốn hỏi: “ông Ngọai mất lâu rồi, bà Ngoại có muốn yêu ai nữa không?” Nghĩ là vậy, nhưng tôi chẳng có gan đồng nên không dám hỏi. Bây giờ tôi đã sáu lăm, có mười đứa con, với đàn cháu nội, ngoại gần bốn mươi đứa. Tôi đến Mỹ, vừa mười sáu năm. Tôi nhớ rõ như vậy là năm tôi đến Mỹ cũng là năm bà Nội bà Ngoại lũ cháu qua đời. Tôi quạnh quẽ từ đó. Ở vào cái tuổi xấp xỉ năm mươi mà “mồ côi”, lại mồ côi vợ trên cái xứ dư thừa vật chất, nhiều cám dỗ nầy. Lòng tôi rất khó chịu và phải tranh đấu thường xuyên trước sự cám dỗ quái ác kia.
Tôi chịu đựng như vậy gần tám, chín năm. Thời gian ấy là một chuỗi dài đáng kinh sợ cho một con người còn sung mãn về thể lực, nhưng lại thiếu thốn về tình cảm. Một thứ tình cảm đòi hỏi phải được đáp ứng từ một người không cùng giới tính. Như mọi sự vật, sức chịu đựng trong lòng tôi cũng có giới hạn. Một hôm lòng khao khát trong tôi phát hiện ra nhược điểm của biên giới đó, nó len lỏi chui ra ngoài và chẳng đặng đừng, tôi quyết định đăng báo tìm bạn bốn phương, với hi vọng tìm được người bạn già cùng cảnh ngộ sớm hôm tâm sự cho đỡ buồn. Nếu có thể cùng tiến tới để hủ hỉ bên nhau.
Sau khi viết nội dung lời rao tìm bạn, gởi cho tờ tạp chí địa phương. Trở vào phòng, lòng tôi cảm thấy vui vui, đứng trước gương ngắm nghía, tôi thấy vóc dáng mình cũng còn “ngon lành ra phết”, gương mặt cũng đầy đặn, mái tóc vẫn tiêu nhiều hơn muối, râu ria nhẵn nhụi, chung chung cũng còn tí “có lý với đời”. Tôi mỉm cười rồi chợt giật mình, cái hàm răng chỉ còn hơn mười cái. Tôi nghĩ, mình phải làm lại hàm răng. Thế là sáng hôm sau, tôi đi tìm một ông nha sĩ.
Ngày tạp chí Kiến Thức Phổ Thông Dân Việt phát hành, đúng vào ngày hẹn tôi đến phòng mạch nha sĩ, nên quên phức nó đi. Khi về, tôi vừa bước vào nhà thấy trên chiếc sofa đôi ở phòng khách, vợ chồng thằng con Út đang ngồi bên nhau. Đứa cháu nội ba tuổi chạy tới chạy lui bên cha mẹ nó. Thấy tôi, chúng nhìn tôi rồi ngó nhau tủm tỉm cười có nhìn tôi rồi ngó nhau tủm tỉm cười có vẻ khác lạ. Tôi làm như không quan tâm định bước vào phòng thì vợ thằng Út nói:
- Thưa Ba, có tờ Dân Việt mới nè ba!
Trong khi tôi đưa tay lấy cuốn tạp chí từ tay con dâu Út thì thằng chồng nó nhìn tôi cười, nói:
- Con đọc thấy lời rao tìm bạn của Ba, nhưng con nghĩ Ba viết như vậy chưa đủ.
Tôi mở tờ báo, chọn mục “Tìm bạn bốn phương”, dò lời rao của mình, đọc nhẩm:
“Đàn ông 65 tuổi, góa vợ 16 năm. Hiện đang sống với người con Út. Kinh tế, tài chính trung bình. Tìm bạn gái cùng lứa tuổi, cùng hoàn cảnh. Nếu hợp sẽ tiến xa hơn. Thư về…”
Đọc xong, tôi nhìn nó, hỏi:
- Ba đăng như vậy là đủ rồi. Con nói thiếu là thiếu chỗ nào?
Trong khi thằng con Út tôi cười ngặt nghẽo, thì vợ nó vừa cười vừa đáp thay chồng:
- Hồi nãy, đọc báo thấy Ba rao tìm bạn, ảnh nói với con, sao Ba không ghi thêm câu “Để ngắm nhau trong lúc vui và khi chết có thêm người khóc!”
Tôi bật cười vì lời châm chọc của tụi nó. Và tôi chợt nghĩ, cái tư tưởng của thằng Út nhà tôi, “để ngắm khi vui và…” Sao mà nó giống hệt với cái ý của tôi gần năm mươi năm về trước, “già rồi còn làm ăn gì được mà bày đặt…”
Tôi không nhớ rõ bao lâu, dường như hai tuần sau thì phải, tôi nhận được bốn lá thư của “những người bạn gái cùng cảnh ngộ như tôi”. Trong đó có một lá đáng chú ý nhất, tôi đọc đi đọc lại nhiều lần. Người đẹp viết:
“Ngày…..
Kính gởi ông,
“Hân hạnh biết ông qua mục “tìm bạn bốn phương”. Lần đầu tiên đặt bút viết cho một người không quen biết, tôi cảm thấy e ngại thế nào ấy. Sở dĩ bức thư nầy gởi đến ông vì tôi muốn được giao thiệp với ông để trao đổi tâm tư và học hỏi thêm những điều hay, ý đẹp của bốn phương. Hy vọng thư tôi đến sẽ đem lại cho ông một niềm vui nho nhỏ và ông sẽ hồi âm với tất cả lòng chân thành. Mặc dầu chưa được biết ông lần nào, nhưng tôi hy vọng ông sẽ là người bạn tốt của tôi sau nầy. Tôi không ao ước gì hơn là có được một người bạn tri kỷ cùng chung lý tưởng, hiền lành, thành thật để dìu nhau trên bước đường đời còn lại trên mảnh đất tha hương. Ngoài ra, tôi không ước gì hơn nữa. Vì suốt đời tôi đã trải qua nhiều đau khổ đắng cay nên mãi đến bây giờ vẫn cô đơn buồn chán. Tôi nghĩ tiền tài, danh vọng không bao giờ đem lại hạnh phúc lâu dài mà chỉ có sự chân thật mới đem lại cho chúng ta một tình bạn cao đẹp đáng quý trọng mà thôi. Riêng tôi, với những tánh tình sẵn có của một người phụ nữ Á Đông thuần túy hiền lành, đảm đang và chung thủy, hy vọng sẽ được làm người bạn gái của ông sau nầy và mãi mãi…
Tôi là cựu nữ sinh trường trung học Gia Long ngày xưa, sau khi tốt nghiệp đại học, lập gia đình với một thương gia xuất nhập cảng và đã tan vỡ từ năm 1974, vì không chịu đựng được sự đau khổ triền miên của ông chồng hào hoa, nhiều nhân tình…Tôi và các con qua Mỹ theo diện đoàn tụ gia đình do người chị ruột bảo lãnh trên 25 năm nay. Hiện các con tôi đã thành tài và có sự nghiệp, lập gia đình, nhà cửa khang trang. Tôi không còn lo lắng gì cho chúng nữa. Duy có một điều là tôi vẫn còn cô đơn và buồn chán vì từ trước đến nay, tôi chưa hề tìm được bạn tri kỷ như tôi đã từng ao ước. Cái ao ước nhỏ bé có được một người bạn đời chân thật, chỉ thế thôi ông ạ! Đó là sự thật của lòng tôi. Tôi không dám viết gì nhiều hơn sợ làm phiền ông chăng? Vả lại, việc làm đầu tiên bao giờ cũng khó, khi ta chưa biết đường đi nước bước của nó. Dù sao tôi cũng rất mong nhận được thư ông một ngày gần đây để chúng ta có dịp hàn huyên cùng nhau trong những lúc cô đơn buồn thảm… Xin phép ông cho tôi dừng bút. Hẹn những cánh thư sau sẽ dài và vui vẻ hơn. Thành thật chúc ông nhiều may mắn trên đường đời.
Người bạn mới của ông
Trần Ngọc Lan Hương”
Tôi đọc đi đọc lại lá thư nhiều lần. Nội dung của nó làm tôi thích thú. Người đẹp trong trang thư có những đặc điểm tương đồng về học lực, hoàn cảnh, cô đơn… và nhất là cũng mong có một người bạn thành thật để chia sẻ vui buồn… cũng như tôi. Tôi “chấm” ngay người đẹp có cái tên đẹp đẽ nầy. Tôi vào phòng, khóa cửa, tránh sự quấy phá từ thằng cháu nội. Tôi viết thư cho người đẹp mới quen.. Vì muốn trải tâm tư qua trang giấy, tìm lại chút dư âm của thời trước bục giảng đại học. Tuy già nhưng chúng tôi cũng biết lãng mạn chứ bộ! Tình yêu không phân biệt tuổi tác nên ở bất cứ lứa tuổi nào cũng nôn nao, rạo rực như nhau. Chúng tôi thỏa thuận không phone mà chỉ thư cho nhau. Hệ thống bưu điện ở Hoa Kỳ làm cho cả hai chúng tôi rất hài lòng. Mỗi xế chiều chúng tôi được thư nhau. Thư đi thư lại chừng hơn tháng, tình cảm biểu hiện, rõ nét qua từng cánh thư. Chúng tôi gởi ảnh cho nhau. Khi gởi tấm ảnh đến “cô Cử” gần bốn mươi năm về trước, tôi cẩn thận chọn một tấm ảnh vừa ý nhất, “bô trai” nhất rồi cặm cụi viết vào đó, “Trao Lan Hương, người đem đến cho anh nguồn vui và hạnh phúc.”
Đối lại, tôi cũng nhận được tấm ảnh của người thương. Trong ảnh, dưới lăng kính lúp, tôi thấy người phụ nữ xinh đẹp, tuổi trên dưới năm mươi, mặc thời trang, mái tóc dài chảy xuống ngập bờ lưng, kiểu tóc gợi nhớ giảng đường đại học xa xưa. Trong ảnh, người đẹp đứng trên lan can nhà.
Tôi rất thích thú vì ước vọng của mình đã đạt thành. Tôi viết thư cho nàng, hẹn ngày gặp mặt. Hôm sau, tôi nhận được hồi đáp.
Nàng viết:
“Anh của em,
Không gì vui sướng bằng khi nhận được thư anh. Hương mong anh từng giờ đó! Anh biết không anh? Đã lâu lắm rồi trên ba chục năm nay, Hương chưa bao giờ biết mong đợi ai mà bây giờ Hương đang mong chờ anh, chứng tỏ tình Hương đối với anh như thế nào. Anh ơi, Hương hồi hộp quá..! Theo ý anh, Hương quyết định chọn ngày…chúng mình gặp nhau. Hương sẽ dành trọn vẹn ngày ấy bên anh. Nhớ anh nhé, giờ ấy, ngày ấy nha anh!
Đêm về anh ngủ, mộng nhớ em nha!
Hôn nhiều,
Lan Hương của anh.”
Đọc thư xong, tôi thấy lòng rộn ràng khôn tả. Nói ra sợ lũ trẻ chúng cười, chẳng hiểu sao lòng tôi lúc bấy giờ rạo rực y chang như hồi mới biết yêu lần đầu. Tôi chợt nhớ đến lời của bà Ngoại tôi, và tôi thầm phục chính mình đã không hỏi Ngoại: “Già rồi, còn “làm ăn” gì được mà bày đặt yêu đương!”
Tôi ngắm gương, tóc hơi dài, tôi đi cắt ngay. Chỉ còn khoảng mười tám tiếng đồng hồ nữa là chúng tôi gặp nhau. Tôi chọn sẵn bộ veston đẹp nhất, chiếc cà vạt xinh nhất, tìm quanh không biết cái kẹp cà vạt biến đâu rồi.. Tôi phóng xe ra tiệm, nhân tiện đi rửa luôn chiếc xe. Sáng hôm sau, tôi dậy thật sớm. Trước gương, những sợi râu lún phún trên cằm bị tôi tận tình cạo nhẵn nhụi, cạo đi cạo lại nhiều lần, cạo đến nỗi da mặt nghe ran rát mới thôi. Tôi lấy hàm răng giả ra, săm soi, lau chùi lần nữa, gắn vào hàm, mỉm miệng cười, hàm răng đều đặn trắng bóng nhô ra. Tôi hài lòng về nó. Xịt lên đầu chút keo, tôi chải đi, chải lại những sợi tóc hiếm hoi, cố tình che dấu mái đầu hói của mình, nhưng tôi thất vọng. Thôi kệ, trời sinh sao chịu vậy! Tôi tự an ủi, “dầu sao tướng tá của mình vẫn còn có lý với đời”.
Tôi định bước ra cửa, thằng Út đang ngồi vừa xem TV vừa uống cà phê sáng. Nó thấy tôi ăn mặc tươm tất, dáng điệu lăng xăng, bèn cười hỏi:
- Hôm nay ba đi gặp Mommi hả ba?
Tôi làm giọng nghiêm khắc:
- Chuyện của ba, con đừng có xen vào.
Vậy mà nó còn cười tiếp:
- Con có dám nói gì đâu! Thấy Ba vui, con chúc mừng Ba mà ! Ba cho con gởi lời chào Mommi nha Ba!
Rồi nó ôm con nó vào lòng nói nựng:
- Con ngoan! Bữa nay ông Nội đi coi mắt vợ, ít lâu nữa ông rước bà Nội về cho con. Hôm nay, con hổng được vào phòng lục lạo thư từ của bà Nội nha!
Nói xong nó nhìn tôi cười, đứng lên dang rộng hai tay hát:
“Tình yêu, ôi tình yêu,
Tình yêu làm cho lòng ta xôn xao,
Làm cho lòng ta nôn nao,
Làm cho giờ đây ta chao dao
Vì đêm qua ta không ngủ
Ta cám ơn tình yê…ê…êu…u!
Tôi không biết nó “sáng tác” lời ca quỷ quái đó hồi nào. Nhưng qua lời nó “dặn dò” đứa cháu nội, tôi biết chắc một điều là nó đã lén đọc thư Lan Hương gởi cho tôi. Đúng là “thằng con chết bầm”! Mới đặt tay vào nấm cửa, tôi lại nghe con dâu nói với chồng nó:
- Anh kỳ quá, cứ “phá” Ba hoài. Mình nên thông cảm tuổi già cô đơn của Ba chứ anh !
Quay nhìn tôi, nó tiếp:
- Con chúc ba đi chơi vui vẻ. Ba lái xe cẩn thận nha Ba!
Đúng là con dâu của tôi hiếu thảo, khôn ngoan ra phết. Nó biết nói những lời làm vừa ý “ông già chồng”. Tôi bước ra ngoài, kéo cửa ập lại. “Hổng dè, con vợ thằng Út coi vậy mà biết điều. Đúng là khi chọn cưới nó cho thằng nhỏ, mình đã không lầm.” Tôi nghĩ, lòng cảm thấy vui vui.
Trời Đông năm nay thật lạnh, lạnh dai dẳng, lạnh lạ lùng. Lòng tôi thì khác, ấm áp làm sao! Tôi lên xe nổ máy. Chỉ gần ba mươi phút nữa, nó – chiếc xe, sẽ có người đẹp ngồi chiếc ghế bên cạnh “lão tài xế”. Trên đường tôi huýt sáo một bản nhạc tình, lòng cảm thấy khoan khoái vô cùng. Tôi phóng xe với tốc độ mà mỗi khi có việc hai tía con cùng đi, ngồi bên cạnh thằng Út, tôi thường nhắc nhở nó, “Con chạy vừa thôi, đâu cần chạy nhanh như vầy!” Xe vào Exit chỉ dẫn, tôi lấy tờ giấy hướng dẫn lộ trình thủ sẵn trong túi ra xem, bất ngờ tay lái chao đảo, chiếc xe hơi lệch trên đường. Tôi nhẩm đọc, “… quẹo trái, đến đường A, quẹo phải, gặp đường……… Đây rồi, số Z đúng rồi…”
Xuống xe, cẩn thận như chàng trai đi làm rể trước khi vào cổng nhà nhạc gia, tôi vuốt ve áo quần cho thẳng thớm, giữ thái độ bình thản, sửa tướng, “đường bệ” đi vào. Ngôi nhà thật sang trọng, theo lời dặn của người đẹp, không cần bấm chuông, tôi gõ nhẹ vào cửa. Chỉ tiếng gõ đầu, cánh cửa mở ra. Nàng chờ sẵn. Trước mắt tôi, người đàn bà khoảng sáu chục, vóc người mảnh khảnh, làm da trắng ngần, mặc đầm dài, trang điểm nhẹ, nét quý phái biểu hiện trên gương mặt mà nét thanh tú ngày nào còn phưởng phất đâu đây.Chiếc mũi thon, thẳng, kín đáo trên gương mặt trái soan đầy đặn, sáng sủa, trí thức dưới chiếc kính lão đắc tiền.
Tôi hỏi:
- Chào bà. Thưa bà tôi muốn gặp Lan Hương.
Người đàn bà nói:
- Xin chào ông, xin lỗi, ông là…
Tôi tiếp lời:
- Tôi là Tân, Nguyễn Đại Tân.
Người đàn bà cười khoe hàm răng trắng, đều như hạt bắp:
- Hân hạnh được gặp anh. Em là Lan Hương.
Tôi hơi giật mình, thoáng chút ngỡ ngàng. “Bà cụ” trước mặt tôi phưởng phất nét đẹp người trong ảnh mà Lan Hương đã gởi tôi, nhưng thể chất già hơn nhiều. Còn tấm ảnh cho thấy “người đẹp của tôi” chỉ khoảng trên dưới năm ba. Ai ngờ… Có lẽ Lan Hương nhận ra ý tôi, nàng cười nói:
- Tấm hình em gởi đến anh, chụp hồi em năm mươi hai tuổi, gần mười năm nay em không có chụp hình. Xin lỗi anh!
Đúng là nàng đã dối. Nhưng tôi chẳng dối nàng là gì! Khi gởi ảnh nàng tôi cũng lựa, chọn tấm ảnh “bô nhất” chụp hơn mười năm trước. “Đúng là vỏ quýt dày gặp móng tay… sắt”. Mà hổng sao, nàng của mình rất đẹp lão. Tôi nghĩ. Chúng tôi cùng ngồi xuống. Trong khi tôi còn phân tâm, Lan Hương cất tiếng. Giọng nàng êm như lời văn trên những cánh thư gởi đến tôi. Nàng khéo léo:
- Em có cảm tưởng, dường như anh già dặn hơn tấm hình em có được.
Tôi không biết nàng nói thật hay là để trách khéo tôi, “anh cũng như em thôi, vậy mà còn trách người ta.” May thay! nàng đã giúp tôi trả lời:
-Sáu lăm tuổi mà trông anh còn trẻ, khỏe mạnh như trên năm mươi. Em rất mừng!
Tôi tiếp lời người đẹp:
- Em rất đẹp và quý phái. Được em chấp nhận anh làm người bạn đời, anh rất vui mừng!
Lan Hương khoe vành môi không son bóng mọng trong nụ cười duyên dáng:
- Cảm ơn anh! Mời anh dùng nước.
Tôi đứng lên, đến bên nàng.. Lan Hương cũng đứng lên. Tôi nắm tay nàng rồi bất thần ôm trọn thân hình thon gọn ấy vào lòng. Nàng áp đầu vào vai tôi, lim dim đôi mắt đón nhận tình yêu như thuở xuân thời. Tôi tìm môi nàng, Lan Hương đáp nhận. Bốn cánh môi gặp nhau, quấn quýt.. Hai hàm răng giả mới gắn mấy ngày chưa quen, tôi cảm thấy khó chịu. Ngoảnh qua, tôi vội gỡ nó cho vào túi quần, lại tiếp tục đường môi. Toàn thân Lan Hương mềm nhũn, run bần bật, chẳng khác gì người tình đầu của tôi hơn bốn mươi năm trước.
Tôi vuốt tóc nàng, Lan Hương đưa tay giữ chặt, nói trong hơi thở thều thào:
- Đừng anh ! Em xuống tóc (cạo đầu) cầu nguyện Trời Phật ban cho em được gặp anh là người mà em nghĩ rằng, anh đến với em bằng tất cả lòng thành thật. Và chúng ta sẽ dìu nhau đi hết quãng đời còn lại. Đừng buồn em nghen anh!
Tôi chết lịm vì những lời ngọt ngào ấy, nhưng tôi không buồn vì mái đầu trọc của nàng, ngược lại tôi xúc động, lòng cảm thấy rưng rưng đón nhận mối chân tình của người “lão bà” đáng yêu đáng quý nầy.
Thái Quốc Mưu
581. ntt207 | October 12th, 2010 at 08:47
XIN GỞI LẠI
xin gởi lại nơi nầy bao kỷ niệm
ngày tháng dài sao nói hết tâm tư
trong nắng chiều xa xa làn khói trắng
cả vùng trời ôm ấp tuổi mộng mơ
xin gởi lại quê nhà bao nỗi nhớ
những khi buồn xin hãy nhớ đến tôi
xin gởi lại những ngày xưa thơ mộng
những tâm hồn trong trắng tuổi mộng mơ
kiếp sồng nghèo ai không có ước mơ
xa quê hương đi tìm bao mộng ước
xin gởi lại tháng ngày trong ký ức
582. TDN | October 12th, 2010 at 09:22
Ăn rau không chú ơi?
Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.
- Ăn hộ tôi mớ rau…!
Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. “Mình thương người thì ai thương mình” – cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.
- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.
- Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!
Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.
Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:
- Rau này bà bán bao nhiêu?
- Hai nghìn một mớ – Bà cụ mừng rỡ.
Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.
- Sao chú mua nhiều thế?
- Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!
Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.
Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ…
-Nghỉ thế đủ rồi đấy!
Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.
Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.
Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.
Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.
Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:
- Bà bán rau chết rồi.
- Bà cụ hay đi qua đây hả chị? – chị bán nước khẽ hỏi.
- Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.
- Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.
Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.
Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Gã không ngờ…!
583. TG&TT | October 12th, 2010 at 09:32
THƠ GIÀ
Lâu nay không nghĩ mình già
Bây giờ mới biết quả là y chang
Suốt ngày nói chuyện thuốc thang
Gặp nhau lại kể cả tràng chuyện xưa
Tivi dỗ giấc ngủ trưa
Sức khoẻ lại giảm, mắt mờ, da nhăn
Đọc chữ phóng đại mấy trăm
Lại còn đãng trí, tần ngần, hay quên
Cả ngày mỏi mắt đi tìm
Hết tìm khoá cửa lại tìm khoá xe
Nhiều hôm thăm viếng bạn bè
Được dăm ba phút nằm phè ngủ ngon
Tóc bạc chen chúc tóc non
Không dám nhổ nữa sợ còn bình vôi
Kiến thức mới nuốt chẳng trôi
Bước ra khỏi cửa trùm người áo len
Ra đường chẳng ai gọi tên
Cứ gọi chú, bác có phiền hay không ?
Khi lên xe buýt dẫu đông
Dăm người nhường chỗ ‘Mời ông cứ ngồi’
Lại hay nhạy cảm, tủi đời
Thích được săn sóc hơn thời ngày xưa
Thấy tình nhân trẻ vui đùa
Mà lòng chua xót phận vừa cuối thu
Suốt ngày tiểu-tiện lu bù
Cơm thì phải nhão, phở cho thật mềm
Thích nghe tiếng hỏi, lời khen
‘Lúc này thon thả, trẻ hơn dạo nào’
Thức ăn cứ lấy ào ào
Ăn thì chẳng nổi mà sao cứ thèm
Ngủ trưa giấc cứ dài thêm
Đứng, ngồi, ‘chuyện ấy’ ngày thêm chậm rì
Đánh răng, tìm thuốc loại gì
Để răng được trắng không thì khó coi
Cà phê chỉ hớp một hơi
Đêm về trắng mắt nhìn trời đếm sao
Gặp người cùng tuổi như nhau
Thường hay hỏi ‘Bác thế nào? Khoẻ không?’
Cell Phone thì khổ vô ngần
Lúng ta lúng túng thường không trả lời
Để chuông reo mãi một hồi
Mở ra thì đã chậm rồi còn đâu ?
Bệnh tật nó đến từ đâu
Cao mỡ, cao máu lâu lâu … tiểu đường
Tránh né việc nặng là thường
Việc nhẹ thì cũng đau xương, mệt nhoài
Đi chơi càng khổ gấp hai
Đi đâu cũng ngại đường dài lái xe
Giữ thân cho khỏi tròn xoe
Vòng hai sao cứ bè bè phình to
Thang lầu càng nghĩ càng lo
Chỉ sợ trượt ngã khổ cho thân này
Ngủ thì chẳng ngủ được say
Bốn năm giờ sáng dậy ngay tức thì
Sinh nhật, sinh nhiếc làm gì
Cái chuyện lẻ tẻ ấy thì nên quên
Vẫn hay nhìn kiếng thường xuyên
Xem chân dung đã trở nên thế nào
Buồn tình đếm thử xem sao
Bao nhiêu triệu chứng ấy bao nhiêu già!
“nguồn INTERNET”
584. DỊ NHÂN | October 12th, 2010 at 09:58
CUỘC ĐỜI CON GÁI:
-1. 8 tuổi như thể dục dụng cụ: chẳng thằng con trai nào để ý tới
-2. 18 tuổi như bóng đá: 22 thằng hùng hục tranh nhau 1 quả bóng.
- 3. 28 tuổi như bóng rổ: tỉ lệ tranh bóng đã giảm xuống với 10 nguời 1 bóng.
-4. 38 tuổi như bóng bàn: khi quả bóng bay đến, bạn cố hất nó sang bên đối phương.
-5. 48 tuổi như bóng chày: bạn cố đánh quả bóng đi càng xa càng tốt.
-6. Over 48, một câu trả lời đơn giản là Bi-da: mục tiêu lớn nhất là cho “xuống lỗ”.
585. ntt207 | October 13th, 2010 at 09:03
LỜI VỢ DẶN
lái xe ra khỏi cổng nhà
vợ kêu giật ngược thiết tha dặn rằng
1 đừng mơ mộng thơ .trăng
đụng xe thi sỹ gãy răng u đầu
2 đừng giữ ống nghe lâu
gái tơ ỏng ẹo ghẹo đầu giây kia
3 đừng ghé quán rựu bia
bốc men tơ tưởng nọ kia không lường
4 đừng mua báo dọc đường
bìa in hoa hậu soi gương liếc cười
5 đừng liếng láo con ngươi
đồng nghiệp váy ngắn ẹo người đi qua
6 đừng hoang phí thời gian
ngồi lâu trộm ngắm cô nàng cafe
7 đừng thấy phở mà mê
bột ngọt loét dạ lại chê cơm nhà
8 đừng hò hát lang thang
tiếp viên ca sỹ giả ma hớp hồn
9 đừng dạo bước hoàng hôn
công viên hoa lá cô hồn rủ rê
10 đừng ghé rạp xi nê
ti vi nhà sẵn mau về coi phim
RÕ CHƯA “vợ hét đứng im”
đừng hòng tưởng bở NHƯ CHIM SỔ LỒNG
NGHE NÈ NHẮC LẠI CHO THÔNG
NẾU KHÔNG TUI QUYẾT . . . NHỐT ÔNG Ở NHÀ
586. TDN | October 13th, 2010 at 09:42
Bia Ôm
Hai vợ chồng già ngồi nói chuyện:
- Lúc ngồi xe ôm, ôm cái thằng lái xe, bà có thấy thích không?
- Thích thú cái gì, chẳng qua để an toàn thì phải ôm vậy thôi!
- Đó bà thấy chưa? Bà cứ nói bia ôm này nọ, nhưng nó cũng như xe ôm thôi. Vào quán uống bia nhiều phải say, saythì phải ôm một cái gì đó cho khỏi ngã! Hoàn cảnh nó buộc phải vậy chứ thích thú cái gì!
587. TG&TT | October 13th, 2010 at 10:17
TRIẾT LÝ VUI VỀ PHỤ NỮ:
- Phụ nữ giống như người dự báo thời tiết: Chỉ nhận là mình đoán thiếu chính xác chứ không sai.
- Phụ nữ giống như cuốn tiểu thuyết: có mở đầu chứ không có kết thúc.
- Phụ nữ giống như bức tranh trừu tượng mà mãi 300 năm về sau cũng chẳng có ai hiểu được. Phụ nữ là một bản nhạc dài không có các nốt trầm.
- Phụ nữ do Chúa sáng tạo ra nhưng chính người cũng không hiểu được chủ đề của tác phẩm của mình.
- Một người phụ nữ toàn diện : sáng diện, trưa diện, chiều diện, tối diện.
- Đằng sau sự thành công của một người đàn ông luôn có hình bóng của một người đàn bà, và đằng sau sự thất bại của một người đàn ông là một người đàn bà thật sự.
- Phụ nữ luôn lo lắng về tương lai cho đến khi có chồng. Đàn ông không bao giờ lo lắng về tương lai cho đến khi có vợ.
- Phụ nữ giống như chiếc tháp có rất nhiều lối vào, nhưng không tìm được lối ra
- Người đàn ông thành công là người có thể kiếm được nhiều hơn số tiền vợ anh ta chi tiêu.
- Người phụ nữ thành công là người tìm được một người đàn ông như vậy.
- Để có được hạnh phúc với một người đàn ông, bạn cần phải hiểu anh ta nhiều và yêu ít thôi.
- Để có được hạnh phúc với môt người phụ nữ, bạn cần phải yêu nhiều và đừng cố hiểu cô ta.
- Phụ nữ cưới chồng với hi vọng anh ta sẽ thay đổi, xong anh ta không thay đổi. Đàn ông cưới vợ với hi vọng cô ta sẽ không thay đổi, xong cô ta lại thay đổi.
- Trong một cuộc tranh cãi, phụ nữ là người nói từ cuối cùng. Bất cứ điều gì người đàn ông nói sau đó sẽ là sự mở đầu của một cuộc tranh cãi mới.
LỜI THAN VÃN CỦA PHỤ NỮ
- Những người đàn ông tốt lại thường xấu xí,
- Còn những người đàn ông đẹp trai thì lại thường không tốt.
- Những người đàn ông vừa đẹp trai lại vừa tốt lại thường là kẻ đồng tính.
- Còn những người đàn ông vừa đẹp trai, lại vừa tốt, không phải là kẻ đồng tính thì thường đã cưới vợ mất rồi
- Những người đàn ông không đẹp trai lắm, nhưng là người tốt thì lại thường không có tiền
- Nhưng những người đàn ông không đẹp trai lắm, nhưng là người tốt và có tiền thì lại thường nghĩ rằng phụ nữ theo đuổi họ chỉ vì tiền bạc
- Những người đàn ông đẹp trai, không có tiền bạc chỉ theo đuổi phụ nữ chỉ là để “đào mỏ”
- Những người đàn ông đẹp trai, mà không tốt lắm, không phải là người đồng tính, thì lại không nghĩ rằng phụ nữ là người đẹp
- Những người đàn ông nghĩ rằng chúng ta đẹp, lại không là người đồng tính, cũng có thể hơi tốt và có tiền, lại thường là những kẻ nhát gan, sợ phụ nữ
- Những người đàn ông hơi đẹp trai, hơi tốt và có một số tiền nào đó và cảm ơn Chúa họ không đồng tính, thì thường rất nhút nhát và không bao giờ đi bước đầu tiên
- Nhưng những người đàn ông mạnh bạo đi bước đầu tiên, thì khi phụ nữ khởi động họ lại hết hứng…
- Ôi, thời nay chọn lựa đàn ông cho hợp sao mà phức tạp…
st
588. TONA | October 13th, 2010 at 18:59
Tiếp chuyện # 586 xin góp thêm mắm muối :
Người giàu có: ĐI XE HƠI , UỐNG BIA ÔM
Người nghèo : ĐI XE ÔM , UỐNG BIA HƠI
Miễn sao có HƠI có ÔM là quá đã rồi .
ĂN NHẬU
Người giàu có : Nhậu trên tầng cao ốc
Người nghèo : Nhậu ốc dưới tầng cao
Miễn sao có NHẬU có ỐC là sướng rồi
589. DỊ NHÂN | October 15th, 2010 at 05:33
Hôm tuần trước đi qua đường Cheoreo chỗ số nhà 576(CM 576) thấy ai vừa đi vừa đếm trụ điện giống anh TƯ DZỀ D nhà ta nhậu ở công viên Tuổi Trẻ về nhà quá.
Nay lại gặp ba lưu linh chưa xác định chính xác là ai ,vậy nay xin thông tin trên blog Ayunpa , các chị nên xem thử có phải cục cưng nhà mình không ra mà dẫn về cạo gió :
BA GẢ SAY RƯỢU:
Ba gã bợm đệ tử lưu linh đi ăn giỗ ở nhà bạn. Nhậu từ sáng tới tối, xỉn quá, cả ba bò vào căn bếp của chủ nhà để ngủ tạm.
Nửa đêm, một gã mắc tiểu bèn bò dậy, đứng ở cửa “giải quyết”. Đúng lúc đó, trời đổ mưa và không hiểu vì lý do gì gã cứ đứng đó cho tới tận sáng.
Một gã khác bị muỗi đốt, ngứa quá bèn gãi lấy gãi để… chân gã nằm cạnh. Không thấy ăn thua gì, gã cũng cứ nằm đó gãi tới tận sáng.
Hôm sau, ba gã đều thấy kinh hoàng trước ảnh hưởng xấu của rượu và quyết tâm cai. Một gã nói:
- Uống rượu làm bụng mình to ra! Đêm qua tao đi tiểu mà từ nửa đêm đến sáng không hết nước! Từ nay nhất định sẽ bỏ rượu!
Gã thứ hai phàn nàn:
- Nó còn làm mình tê dại, mất cảm giác nữa. Đêm qua tao ngứa quá trời mà gãi hoài không hết ngứa.
Gã thứ ba phụ họa:
- Phải đấy! Đêm qua tao bị con gì cào, chảy bao nhiêu máu mà tới tận sáng vẫn không biết gì!
590. ntt207 | October 15th, 2010 at 23:26
BÁO HỶ
TIN CHO CÁC BẠN GẦN XA ĐƯỢC BIẾT
TIN VUI : NGÀY 23 THÁNG 10 -2010
NHẰM NGÀY 16-9 ÂM LỊCH
GIA ĐÌNH BẠN ; TRÀ MỸ HOA
TỔ CHỨC ;LỄ THÀNH HÔN
CHO CON TRƯỞNG NAM
MONG CÁC BẠN XA GẦN CHIA VUI CÙNG GIA ĐÌNH
BẠN HOA NHÉ
591. TDN | October 17th, 2010 at 09:18
Xin chia vui gia đình TRÀ MỸ HOA.
xin chúc mừng đôi trẻ được vui vẻ, hạnh phúc như ý !
592. TG&TT | October 17th, 2010 at 22:11
Xin chia vui gia đình TRÀ MỸ HOA.
xin chúc mừng đôi trẻ được vui vẻ, hạnh phúc như ý
593. LNTĐ | October 18th, 2010 at 09:35
Hai không bảy tưởng khô như ngói
Có ngờ đâu thơ cũng hơi…siêu
Nã la phanh…kể cũng hơi nhiều
Em càng viết thấy càng lên tay lắm
Từ từ thôi kẻo rồi vớ bẩm
Giành hết phần của thiên hạ mất thôi
Tê tê ơi phục sát đất em rồi
Anh thích nhất bài thơ LỜI VỢ NHẮN
Những anh chàng tính hay lắng phắng
Hãy ghi lòng lời nhắn của em tôi…
Kẻo lở ra…khi chuyện đã rồi
Thì có hối cũng đâu còn kịp
Đây có thể là bài thông điệp
Cánh đàn ông nên mau mắn nghe lời
Tri Điền tôi thì nói phét thế thôi
Chứ sẽ chẳng bao giờ … nghe đâu nhé !!!
Trừ trường hợp…bà nhà tôi bảo thế
Cũng đành lòng để khỏi …vạ tuyệt thông
Nờ tê tê xin đừng có phật lòng
Mà tung chưởng lão nông này hết ngáp.
594. LNTĐ | October 18th, 2010 at 11:23
THƠ MỪNG ĐÁM CƯỚI
Tặng K + H
Chúc mừng đôi lứa nên duyên
Trai tài gái sắc thuyền quyên anh hùng
Trăm năm hạnh phúc thủy chung
Sui gia gắn kết tương phùng bên nhau
Thuận hòa trên dưới trước sau
Răng long đầu bạc chưa xao nhãng tình
Con đầu là gái đoan trinh
Con út nam tử thọ ninh hai nhà
Xóm làng thân quyến gần xa
Chân tình ứng xử chan hòa nghĩa nhân
Vợ chồng chung sức chuyên cần
Xây dựng tổ ấm phụng loan sum vầy
Công danh sự nghiệp đủ đầy
Trai hiền gái hiếu ngày ngày bên nhau
Gia đạo hạnh phúc bền lâu
An khang thịnh vượng thâm sâu ân tình.
595. XÍ XỌN | October 18th, 2010 at 23:18
XIN CHÚC MỪNG
GIA ĐÌNH TRÀ MỸ HOA CÓ THÊM THÀNH VIÊN MỚI
XIN CHÚC HAI HỌ VẠN SỰ TỐT ĐẸP,
CHÚC MỪNG HAI TRẺ HẠNH PHÚC TRĂM NĂM, .
596. DỊ NHÂN | October 19th, 2010 at 00:15
XIN CHÚC MỪNG
GIA ĐÌNH MỸ HOA CÓ THÊM THÀNH VIÊN MỚI ,sớm hơn ngày tháng nầy được thăng chức bà nội .
CHÚC HAI CHÁU TRĂM NĂM HẠNH PHÚC, sớm có cục cưng cho ông bà nội ngoại “nựng” .
CHÚC MỪNG,CHÚC MỪNG.
597. ntt207 | October 19th, 2010 at 07:31
ĐÃ bao lần tôi bảo sẽ cai
thế nhưng vào đến lai online
khi rỗi lại ngồi bên vi tính
chẳng lẽ lại để nó lặng thinh
online suốt lại đâm ra nghiện
nghiện nét còn hơn nghiện thức ăn
ngày nào không ăn chẳng đáng ngại
ngày nào không nét mất cả vui
THÂN TẶNG CẢ BÀ CON TRÊN MẠNG
598. anh hai | October 19th, 2010 at 11:20
ntt207 nghe đây!
anh hai nói đùa vậy chứ không sao đâu. thơ hay và có hồn lắm, hồi này làm thơ tương đối đúng luật , gieo vần đâu ra đó, khá lăm cố lên! ngày viết một bài mai mốt chết mang theo đọc lại cho dzui.
599. ntt207 | October 20th, 2010 at 03:57
ANH HAI ĐÂY CÓ PHẢI “CÙ NÈO ” HÔNG DẬY TA
ngồi buồn thơ thẩn làm thơ
nhìn qua khung cửa làm thơ trữ tình
làm xong đọc lại giật mình
thì ra ta viết thư tình cho ta
CHẮC ANH HAI LÀ THẦY GIÁO HÉN
THẦY MỚI BÌNH LUẬN VĂN CỦA HỌC TRÒ
ntt nói vậy không có gì đâu nghen ANH HAI
600. DỊ NHÂN | October 20th, 2010 at 10:52
THẦY DẠY MÁNH :
Có một thầy đồ rất lười biếng, thường kiếm cớ để không phải dạy dỗ gì cả. Một hôm ông vào lớp hỏi học trò :
- Tụi bây biết hôm nay học cái gì không ?
Cả lớp trả lời :
- Thưa thầy không !
Thầy đồ tỏ vẻ giận dữ :
- Không biết ? Vậy tụi mày tới trường để làm cái gì ? Cút về hết đi !
Đám học trò khúm núm kéo về hết và bàn với nhau là lần sau thầy có hỏi thì sẽ trả lời biết xem thầy tính sao.
Hôm sau, thầy giáo lại hỏi :
- Hôm nay tụi bây biết sẽ học cái gì không ?
Cả lớp đồng thanh trả lời :
- Dạ biết !
- Đã biết hết rồi thì tụi bây còn ở đây làm cái gì vậy? Về hết đi !
Tụi học trò tức lắm, cho nên bàn rằng kỳ sau thầy có hỏi thì nửa lớp sẽ trả lời có và nửa lớp sẽ trả lời không coi thầy tính sao.
Ngày kế tiếp thầy hỏi :
- Bây biết hôm nay học cái gì không ?
Nửa lớp trả lời :
- Thưa biết !
Nửa lớp trả lời :
- Thưa không !
- Vậy thì đứa nào biết ở lại dạy mấy đứa không biết, còn tao về !
*” Bút sa: Người về tìm dấu chân xưa
Chiều ngiêng cỏ dại rừng thưa lá vàng. “
601. anh hai cù nèo | October 20th, 2010 at 10:57
GỞI ĐM TẠ TỐN
Cảm ơn Tạ Tốn …thưa dùm
Ông này gan thật muốn chết chùm hay sao ?
Rằng tôi khiếm nhã…ối chào!!!
Đã vui mà lại phải …rào thế sao ?
Tại mình chẳng biết thấp cao
Để cho thiên hạ xốn xao vì mình…
Nên chăng vì một chữ tình
Nếu quá câu nệ thì mình cài số de…hè hè có gì đâu TẠ…ơi !
GỞI NTT
Chính danh là hai cù nèo
Quen quá má không biêt seo ?
Vợ làm cô giáo giờ “mất dạy”
Ở nhà tráng bánh với nuôi heo.
Nhờ vợ học đòi dăm ba chữ
Thơ thẩn, thẩn thơ bắt chước trèo
Nào dám bình thơ ai đâu nhỉ ?
Chẳng qua hứng chí nói tre pheo !
Qủa thật là thơ em hay đó
Mừng đi, đừng giả bộ làm eo.
Mơi mốt gặp nhau đừng có háy
Coi chừng lé mắt chẳng ai theo.
GỞI XÍ XỌN
Ta với người không quen không biết
Cớ sao người lại nhắn tin ta ?
Tạ tốn là ai ta nhớ cũng chẳng ra
Sao lại dặn đừng cho lão biết ?
Ta là tên có nhiều khiếm khuyết
Nên bây giờ đã biết phận rồi thôi
Yên tâm đi ta vốn chẳng nhiều lời
Giữ bí mật chờ ngày ta bật mí…
602. TA TON | October 20th, 2010 at 14:05
Làm ơn bỏ chữ DM trước chữ TA TÔN đi cha nội ơi ,chửi thề tui hay sao dzậy cha ?
603. DỊ NHÂN | October 21st, 2010 at 04:32
THƯ GỞI ANH HAI:
Anh hai nè ,anh cho tôi thảo luận với anh chút nha .
Tôi thấy phần đông anh em trên CHEOREO phất lên,nhà tầng xe hơi đều từ ” thuốc lá” mà có đấy, nhưng mùa vừa rồi cũng có người bị ” cà nhầm”.
Anh biết hông ,những người bị ” cà nhầm” là vì cái tên không hợp với ” phong thủy”, mà những người lên ngôi thì lấy tên của họ rât,rất hợp “phong thủy”.
Chẳng hạn như : TƯ CÀ THUỐC LÁ .
Chuyện thế nầy nhé!
- hởi : nay anh TƯ có mua thuốc lá khg?
anh TƯ -mua mua mua mua m u a có mua đó….(mua nhiều lần)
- hổi :anh TƯ uống “HENICKEN “nha !
anh TƯ- uống uống uống u ố n g .(uống cũng được nhiều)
Một hôm tôi và TƯ CÀ đi ăn sáng ở quán BÀ QUYẾN ,khi chủ quán đang bỏ thịt vào tô cho anh,anh ta nói “lấy nhiều nhiều nhiều nhiều …….(chưa hết nói thì tô anh ta đã quá nhiều thịt),…. nhiều bò viên nha chị QUYẾN “lỡ cho thịt vào tô rồi chẳng nhã lấy ra ,thế là chị Q phải bỏ bò viên vô tô cho anh TƯ ăn đủ vị, anh xem đi ngon chưa …..
Rồi lần nữa tôi chứng kiến thấy chỗ bán bánh mỳ trước chợ , thấy người bán bánh mỳ tay cầm ổ bánh mỳ thịt tay cầm chai xì dầu cứ thế mà xịt vô ổ bánh đến khi hết chai xì dầu luôn, nhìn kỹ thì thấy anh TƯ đứng đó lấy cái bánh mỳ ấy.Đó anh thấy đã chưa.
Vì vậy nên chỗ thân tình với anh HAI tôi bàn anh nên đổi tên của anh là : HAI GẬT THUỐC LIẾP thì anh sẽ được hoặc hơn TƯ CÀ THUỐC LÁ .
Luận về phong thủy thì :anh HAI có trước anh TƯ,rồi GẬT(đầu) nhanh hơn CÀ(lăm) còn thuốc lá bị thuốc liếp xỏ xâu dính chùm rồi.
Kế nầy rằng thì là anh trăm trận anh thắng,chào anh tôi dìa.chúc anh “MÃ ĐÁO THÀNH CÔNG”.
*” Bút sa: Người về tìm dấu chân xưa
Chiều ngiêng cỏ dại rừng thưa lá vàng. “
604. DỊ NHÂN | October 21st, 2010 at 05:00
Xin tái bút anh HAI :
Thuốc nào cũng là thuốc trồng từ đất mà mọc lên,thành cây rồi lấy lá làm thuốc ,nhưng anh HAI chớ có đụng vô THUỐC RÊ nha ,đụng vô là sai “phong thủy” đó.
vì thuốc lá thái nhỏ ra thành thuốc rê,thuốc rê chỉ để tồn kho ,hoặc đánh lẻ mấy quán cóc lề đường, nghe chữa .
*” Bút sa : tuổi thơ còn nhớ nơi nầy
sao không hạ bút,còn ngồi tụng kinh.
605. ntt207 | October 21st, 2010 at 08:23
NGƯỜI DƯNG
cuối cùng ta vẫn là ta
người dưng dễ ghét vẫn là người dưng
hoàng hôn bỏ nắng sau lưng
lang thang ký ức đếm từng bước quen
cuối cùng tên khẽ gọi tên
bên kia lơ đểnh để bên ni buồn
trưa hè ướt giọt mi cong
nhớ ai ai nhớ cuống cuồng thế thôi
cuối cùng tay cũng vẫy tay
sân bay đưa tiễn ,quay về lặng im
cuối cùng thử nhịp trái tim
cuối cùng ta vẫn mãi tìm người dưng
THÂN TẶNG CHO AI HAY NHỚ NGƯỜI DƯNG
606. TG&TT | October 22nd, 2010 at 13:06
Thành Cát Tư Hãn Và Con Chim Ưng
Tác Giả : Margaret Jull Costa / Hoàng Ngọc Trâm (dịch)
Buổi sáng nọ, một chiến sĩ Mông-Cổ, Thành Cát Tư Hãn, và các thuộc hạ của ông đi săn. Những người cùng đi với ông mang theo cung tên, nhưng Thành Cát Tư Hãn mang theo trên cánh tay của ông con chim ưng mà ông yêu thích: nó sẽ bắt mồi nhanh hơn và chính xác hơn bất cứ mũi tên nào, bởi vì nó có thể bay vút lên trời cao và nhìn thấy mọi vật mà con người không thể thấy.
Tuy nhiên, mặc cho mọi cố gắng nhiệt tình của họ, họ vẫn không thể tìm thấy gì cả. Thất vọng, Thành Cát Tư Hãn quay lại chỗ cắm trại, và để khỏi phải cáu kỉnh với đám thuộc hạ, ông rời nhóm, cỡi ngựa đi một mình. Họ đã ở lại trong rừng lâu hơn dự tính, và Thành Cát Tư Hãn cảm thấy vô cùng mệt mỏi và khát nước. Trong sức nóng của mùa hè, mọi dòng suối đều khô cạn, và ông không tìm được nước để uống. Thế rồi, hết sức ngạc nhiên, ông nhìn thấy một dòng nước nhỏ chảy ra từ một tảng đá ngay trước mặt ông.
Ông nhấc con chim ưng ra khỏi cánh tay, và lấy ra chiếc cốc bằng bạc mà lúc nào ông cũng mang theo bên mình. Thật lâu nước mới chảy đầy cốc và, ngay lúc ông đưa chiếc cốc lên môi mình, con chim ưng bay lên và giật chiếc cốc từ tay ông rồi ném nó xuống đất.
Thành Cát Tư Hãn giận lắm, nhưng vì con chim ưng rất được ông yêu thích nên ông cho rằng có lẽ nó cũng khát nước. Ông cúi xuống nhặt chiếc cốc lên, lau sạch bụi đất, và lại hứng nước vào cốc. Lần này, khi nước chỉ mới được nửa cốc, con chim ưng lại lao đến tấn công và làm đổ nước lần nữa.
Thành Cát Tư Hãn rất quý con chim, nhưng ông không thể chấp nhận sự vô lễ như thế trong bất cứ hoàn cảnh nào; không chừng có ai đó nhìn thấy cảnh này từ xa và, sau đó, sẽ kể lại cho các chiến binh của ông rằng một nhà chinh phục vĩ đại mà lại không thể thuần hoá nổi chỉ một con chim.
Lần này, ông rút kiếm ra khỏi vỏ, nhặt chiếc cốc và lại hứng nước, một mắt canh chừng dòng nước chảy, còn mắt kia để ý đến con chim ưng. Ngay lúc ông có đủ nước trong cốc và sắp uống, thì con chim ưng lại bay lên và lao về phía ông. Thành Cát Tư Hãn, với một nhát kiếm, đâm thủng qua lồng ngực con chim.
Tuy nhiên, dòng nước kia cũng đã khô cạn; và Thành Cát Tư Hãn quyết định tìm một cái gì đó để uống, ông leo lên tảng đá để tìm nguồn suối. Ông kinh ngạc khi thấy quả nhiên có một vũng nước, và ngay giữa vũng nước đó là xác một con rắn độc nguy hiểm nhất của miền đất này. Nếu ông lỡ uống nước đó, chắc hẳn ông đã chết rồi.
Thành Cát Tư Hãn quay lại chỗ cắm trại, ôm theo xác chết của con chim ưng. Ông ra lệnh làm một bức tượng chim bằng vàng, và trên một cánh chim, ông khắc dòng chữ:
Thậm chí khi một người bạn làm điều gì đó anh không thích, người đó vẫn cứ là bạn của anh.
Và trên cánh bên kia, ông khắc dòng chữ:
Bất cứ hành động nào được thực hiện trong sự giận dữ đều là hành động đưa đến sự thất bại.
Dịch theo bản tiếng Anh của Margaret Jull Costa, “Genghis Khan and his Falcon”, trong Paulo Coelho, Like the Flowing River: Thoughts and Reflections (Sydney: HarperCollins, 2007), 29-32.
607. LNTĐ | October 22nd, 2010 at 23:15
Cảm ơn # 606 đã đưa lên một câu chuyện lý thú đầy thâm ý và thâm thúy, đáng là một bài học cho những kẻ ngốc nghếch dại dột “ ăn xi đánh giày mà ngỡ là dang
ăn kem” như tui đây…có lẽ tui nhơi cục xi này cho đến mãn đời và mang theo xuống lòng đất lạnh nỗi hận lòng đối với kẻ đã cho tui cục xi…kem đầy ấn tượng. cảm ơn cảm ơn lắm lắm.
Đức minh ơi, ới Đức minh
Già rồi mà cũng lãng…tình thế a ?
Hay là ăn phải sô cô la
Mà ông nổi hứng tuổi già hồi xuân ?
Coi chừng gân cốt nghe ông
Kẻo rồi lõng gối đứt dây thừng như chơi
Ngẫm như tui đây nỗi tiếng ba trời
Cũng đành xếp vó ngồi xơi…nước trà…khaaaaaa.
608. ntt207 | October 24th, 2010 at 10:47
NTT VỪA ST TIÊU CHUẨN CHỌN VỢ TỐT NÈ
phải đẹp gái ko kiêu sa
thích ở nhà lo nội trợ
ko cắc cớ chưởi chồng con
ko phấn son ko nhiều chuyện
ko hà tiện ko càm ràm
phải siêng năng ko lười biếng
nói nhỏ tiếng biết chiều chồng
gỏi nữ công và gia chánh
biết làm bánh nấu ăn ngon
biết dạy con ứng xử tốt
ko quá khôn ko ôm đồm
ko ủy mị ko cầu kỳ
ko quá phì ko quá ốm
ko dị hợm ko chanh chua
ko se sua ko bép xép
ko phàn nàn
KO CÓ ĐÂU ….ĐỪNG CÓ …..KIẾM
609. DỊ NHÂN | October 24th, 2010 at 21:04
** XỨ CHEOREO ĐẤT LÀNH CHIM ĐẬU
GÁI CHEOREO TRUNG HẬU ĐẢM ĐANG
** TRAI KHÔN LẤY VỢ CHEOREO
GÁI NGOAN CHỈ CÓ CHEOREO LÀ NHIỀU
** TRỜI CAO ĐẤT RỘNG BAO LA
CON GÁI PHÚ BỔN NẾT NA CHIỀU CHỒNG
** GÁI ĐÔ THÀNH ĐẸP NHỜ DAO KÉO
GÁI CHEOREO ĐẸP NHỜ KHÔN KHÉO HIỀN LÀNH
** THƠ HAY KHÔNG CHỈ THEO VẦN
GÁI PHÚ BỔN ĐẸP KHÔNG CẦN PHẤN SON
Mấy “câu ca rao bán dạo”đọc cho vui còn nữa mà chưa dám đọc hết ,dọc nhiều sợ vợ tui nó N H É O
*” Bút sa : tuổi thơ còn nhớ nơi nầy
sao không hạ bút,còn ngồi tụng kinh.
610. ntt207 | October 25th, 2010 at 11:03
THÊM VÀO TÍ BỘT NGỌT NÈ DỊ NHÂN ƠI
xứ CHEO REO bụi mù nắng gắt
người CHEO REO chân chất tình quê
gái CHEO REO da vàng rám nắng
môi đỏ hồng trong thật đáng yêu
một chiều trở lại CHEO REO
XAO LÒNG ANH đã lỡ yêu một nàng
một liều ba bảy cũng liều
anh yêu cô gái da vàng mắt nâu
NGOAN HIỀN -TRUNG HẬU -ĐẢM ĐANG
chiều chồng khôn khéo như nàng “CHÂU LONG’
611. LƯU LINH | October 26th, 2010 at 15:42
ÔNG DỊ NHÂN ƠI
ÔNG KHEN CON GÁI CHEO REO DỮ DẬY??
DẬY LÀ CON GÁI CHEO REO CÓ LÀM ÔNG CHẾT ĐIẾNG HÔNG,DỢ ÔNG CHẮC LÀ GÁI AYUNPA HAY PHÚ BỔN DẬY? CHO LL TUI LÀM QUEN VÀI CÔ ĐƯỌC HÔNG?.
TUI TỰ GIỚI THIỆU TUI Ở MIỀN BIỂN CÁT TRẮNG PHAU PHAU..CÓ TÀU BỰ ĐẬU…,LÂU LẮM TUI CÓ LÊN CHEO REO VÀI LẦN ,TUI THẤY DUI DUI ,THẤY BLOG NÀY LÂU RỒI NHƯNG CHỈ COI KÉ THÂU ,TUI THÌ ,NÓI DỞ ,,LÀM GÌ CŨNG DỞ ,NHƯNG NHẬU THÌ ….. LẠI NGHE ÔNG NÓI CÓ GÁI DỞ THƯƠNG,NÊN TUI PHÁI LẮM,NHỜ ÔNG ĐƯỢC KHÔNG DỊ ? TUI CHỜ
612. PQL | October 27th, 2010 at 00:26
Bị Xe Lửa Cán Nát Người Mà Vẫn Can Đảm Sống
Không ai có thể tưởng tượng một tai nạn ghê gớm xảy ra cho cô Daniela García. Nhưng cô gái 29 tuổi vẫn tiếp tục phấn đấu để sống, và còn nói: “Câu chuyện của tôi có kết thúc rất đẹp, và hạnh phúc.”.
Cô bước đi một cách tự tin vào hành lang của Viện Phục Hồi Trẻ Em Tàn Tật ở thủ đô Santiago của nước Chile . Cha mẹ của các em trong viện mỉm cười thán phục sự thành công của các bác sĩ trong viện đã giúp các bệnh nhân phục hồi khả năng tự lập của người mình. Nhất là khi họ trông thấy cô gái chìa cái móc sắt của bàn tay cho mọi người xem.
Cô Daniela Garcia không để ý đến những cái nhìn chòng chọc, tò mò, của các em bé bệnh nhân trong viện, bởi vì cô thừa hiểu rằng các em bé này cũng có những khuyết tật trong người, và các em cần sự can đảm vượt bực để thắng lướt những nhựợc điểm về hình hài của các em. Cô không cảm thấy khó chịu khi có em hỏi cô: “Tại sao chị lại có cái móc ở bàn tay của chị?” Các em đâu có ngờ cô còn mang cả đôi chân giả bằng thép nữa.
Cô Daniela tâm sự: “Tôi còn cảm thấy thích khi nghe các em hỏi như vậy. Bởi vì điều đó có nghĩa là chúng tôi có sự gần gũi, gắn bó với nhau.”.
Cô Daniela năm nay được 29 tuổi, cô trở thành một phụ nữ nổi tiếng nhất nước Chile hiện nay. Cô được tặng danh vị “Woman of the Year”, Người Phụ Nữ Danh Dự Trong Năm, hai năm liên tiếp 2006 và 2007. Cuốn sách tự truyện về cuộc đời của cô, Elegí Vivir (I Choose to Live- Tôi Nhất Định Phải Sống) trở thành cuốn sách bán chạy nhất trong nước. Nhưng cô là mẫu người nổi tiếng có tâm hồn. lương tâm đạo đức. Cô không muốn trở thành một người nổi tiếng chỉ vì mình “là một thiếu nữ gặp tai nạn khủng khiếp”. Cô không coi đó là một thảm kịch, cô gọi đó là một câu chuyện có hồi kết thúc rất đẹp, và hạnh phúc.
Cho đến ngày 30 tháng Mười năm 2002, cô Daniela Garcia vẫn có một cuộc sống yên lành sung túc, không có gì phải lo âu phiền muộn. Sinh trưởng trong một gia đình khá giả, thuộc tầng lớp xã hội quí phái ở Chile . Cha của cô, ông Cristian Ga rcia là một bác sĩ nhi khoa, và giáo sư đại học dạy tại trường Pontificia Universidad Catolíca de Chile, mẹ của cô, bà Leon or Palomer là một nha sĩ. Bà tạm ngưng làm việc một thời gian để ở nhà chăm sóc cô Daniela, hai người em trai sinh đôi, và ba người em trai khác nữa, khi các con của bà còn nhỏ.
Là một học sinh xuất sắc, cô Daniela được theo học tại trường y khoa PUC, một trong những trường nổi tiếng của Chile . Ở tuổi 22, cô Daniela đang học vào giai đoạn cuối của năm thứ tư. Người bạn trai của cô đang học về ngành thương mại. Hai cô cậu thích đi chơi ngoài trời. Lúc rảnh, hai người hay đạp xe đạp, và chơi thể thao chung với nhau.
Hôm đó là một ngày hè nóng nực ở miền Nam bán cầu, cũng là lúc các sinh viên phải vùi đầu vào bài vở để lo cho kỳ thi cuối năm. Vào dịp này, thường có nhiều cuộc thi đấu thể thao giữa trường y khoa, gọi là Inter-Medical School Games. Đây là dịp để các sinh viên y khoa tranh tài thể thao với nhau trong bốn ngày, về các môn bóng chuyền, bóng rổ, bơi lội, quần vợt, và bóng tròn. Năm nay, các trận đấu sẽ diễn ra tại thành phố Temuco , cách thủ đô Santiago khoảng 400 dậm về phía nam.
Daniela không chắc cô muốn đi coi đấu bóng. Cô còn lo ngại kỳ thi cuối năm về môn Da Bì sắp cận kề. Lại nữa chuyến đi Temuco cũng khá xa, và tốn kém không ít. Phải mất chín giờ đồng hồ ngồi trên xe lửa. Ngoài ra, cô cảm thấy có điềm gì khó ở trong người, không được thoải mái về chuyến đi chơi.
Nhưng rồi bạn bè cùng lớp cứ năn nỉ cô đi chung, bởi vì cô là một trong những cổ động viên sáng giá cho đội bóng tròn trong trường. Cuối cùng thì cô cũng siêu lòng.
Lúc đến sân ga, cô không được hài lòng khi trông thấy cảnh tượng ở nhà ga xe lửa. Để có thể đáp ứng nhu cầu chuyên chở số hành khách sinh viên đi Temuco quá đông, công ty xe lửa vận dụng lại các toa xe cũ mèm từ thời xưa để nối vào các toa xe hiện nay. Các toa xe cũ với nước sơn tróc loang lổ, cửa sổ cái còn cái hỏng, dơ dáy, và bóng đèn trong toa xe bị cháy bóng, hay vỡ nát, không hoạt động được nữa. Cô phải tự nhủ trong lòng. Thôi cứ bình tĩnh, dầu sao thì đi bằng xe lửa cũng rất an toàn.
Khi xe lửa bắt đầu chuyển bánh, một vài sinh viên mang đàn ghi ta ra chơi những bản nhạc đồng ca quen thuộc, và yêu cầu cô Daniela cất tiếng hát bài “Dance with us”. Nhưng tối hôm nay, cô cảm thấy trong lòng bụng dạ không yên, và không có hứng để hát. Cô ngồi ngó mông lung ra ngoài trời cao tối sẫm, thỉnh thoảng có vài vì sao ở tận ngoài xa.
Vào khoảng 10 giờ tối, tức là độ hơn một tiếng đồng hồ sau khi chuyến xe chuyển bánh, hai người bạn rủ cô Daniela đi sang các toa xe khác để tìm bạn bè quen.Ngọn đèn trên trần bị chết bóng, tối thui, vì vậy nhóm bạn phải vất vả đi dọ dẫm trong bóng tối, một người bạn đi trước Daniela, một người bước phía sau. Thật không ngờ cho cô Daniela, cái trụ nối giữa hai toa xe, không hiểu vì lý do gì bị hở ra, không nằm đúng vị trí của nó. Người bạn của Daniela, anh Diego cao lênh khênh, với đôi chân dài, nên anh có thể dễ dàng, nhún mình một cái là nhảy qua khoảng trống đó. Đến lượt cô Daniela, chiếc xe lửa đang đi đến một khúc có đường rầy cong cong, khiến cho khoảng cách mở lớn thêm nữa. Cô dượm chân bước tới, và cảm thấy như mình bị bước hụt vào khoảng không. Hai người bạn của cô mới ở gần cô cách đó có một phút, giờ này cô không còn thấy họ đâu cả.
Một hành khách đang đứng hút thuốc trong toa xe gần đó, vội vàng lên tiếng: “Ê!, Coi kià! Cô gái đó vừa bị ngã xuống đường rầy xe lửa rồi.”.
Giống như người vừa thức dậy sau một giấc ngủ mê dài, cô Daniela nhận ra mình đang nằm giữa đường rầy xe lửa trong đêm tối âm u.
Cô không cảm thấy đau đớn gì cả, hình như có cái gì âm ấm, nhờn nhuạ trên mặt của cô – thì ra có máu đọng trên khoé mắt bên trái của cô. Cô đơ tay trái để lên chùi mớ tóc dính trên mắt, nhưng cô làm không được. Cô ráng làm thử lần nữa, nhưng hình như tay cô đang quờ quạng trên không. Hoảng hồn, cô tìm cách ngửng đầu lên để quan sát. Cô hết hồn khi nhận ra bàn tay của cô không còn nữa, nguyên cả phần dưới cánh tay trái đã không còn trên người cô nữa.
Cô nhìn sang phía bên phải: Cánh tay phải và bàn tay phải cũng bị thương nát bầm. Lần đầu tiên cô định cử động, và cô thấy đau đớn vô cùng.
Cô Daniela không còn dám nhớ đến những gì cô trông thấy trên thân thể của mình. Nguyên cả chân trái của cô bị cưa đứt lià khỏi người, từ hông trở xuống. Chân phải của cô thì mất từ đầu gối trở xuống. Sau khi nhận ra tất cả tứ chi của mình đều trở nên vô dụng, cô rất sợ. Nhưng là một sinh viên y khoa, cô tự nhủ mình không được hoảng hốt.
Cô nhận thấy số lượng máu cô bị mất khá nhiều, nhưng nếu cứ nằm mãi ở đây, một chuyến xe lửa khác đi tới chắc cô sẽ chết mất. Cô phải tìm cách ra khỏi khúc đường rầy xe lửa này, và tìm nơi cấp cưú, nếu không cô sẽ phải chết. Cô đang nằm ngay ở khúc đường rầy cong cong. Ở một bên, cô trông thấy có hàng rào cao che khuất, còn bên kia là cánh đồng của nông dân. Tuốt ở ngoài xa, cô trông thấy có ánh đèn le lói, trông như là ánh đèn của một trạm bán xăng dọc theo xa lộ. Có lẽ, cô có thể đến đó được nếu cô ráng bò từng chút một.
Mặc dù bị thương nặng, song không hiểu bằng cách nào đó, cô đã có thể trườn mình ra khỏi đường rầy xe lửa. Cô đang nằm ở khúc mặt đất giữa hai tuyến đường rầy, một đi về hướng bắc, và một đi về hướng nam. Nhưng rồi cô không thể bò xa hơn được nữa. Cô tìm cách hét thật to để xin cầu cứu. “Bà con ơi! Hãy cứu tôi với.”
Một bác nông dân đi làm du canh tên là Ricardo Mo rales, đi lang thang ra ngoài trời để hút xì gà. Vợ của bác chịu không nổi mùi xì gà nên bắt bác phải hút thuốc ở ngoài trời. Khi chuyến xe lửa chạy ngang qua, bác còn đứng ở gần đường rầy xe lửa hút thuốc. Bác nghe tiếng đám sinh viên hát vang lừng từ trong xe lửa. Bây giờ, đột nhiên bác nghe tiếng cô Daniela kêu cứu. Bác chạy lại phía cô gái, và nói với Daniela: “Đừng có cử động gì cả. hãy nằm yên tại đó, để tôi kêu người đến cấp cứu cho.”. Sau đó, bác chạy vội xuống cây xăng để nhờ tiếp cứu.
Mặc dù lắng nghe thật kỹ chi tiết về tai nạn, người nhân viên cứu thương tên là Victor Solis không hy vọng nạn nhân còn sống sót khi anh tìm thấy cô ta. Ngay sau khi nhận được tin, năm phút sau, anh Victor đã đến hiện trường. Anh vội vàng đi theo ông Morales, trong lúc đó anh Patricio Herrera, một nhân viên cấp cứu khác ôm theo mớ dụng cụ y khoa theo sau.
Một đám chó hoang đang vây quanh cô Daniela , hú rầm trời như để doạ nạt cô Daniela. Anh Victor Solis phải xua tay đuổi chúng đi chỗ khác, khi anh đến gần nạn nhân. Lúc bấy giờ cô Daniela đang rên rỉ đau đớn, song thật là lạ, cô vẫn tỏ ra tỉnh táo, minh mẫn. Anh phải kinh ngạc khi thấy cô gái khai tên tuổi của cô, tên của cha mẹ, số điện thoại của cha mẹ cô, số điện thoại của mấy người chú, cậu trong gia đình, và cả tên bác sĩ thường chăm lo cho cô. Anh Victor quì xuống bên cạnh cô và khuyên cô hãy yên lặng: “Cô đừng nói nữa, nằm yên, để chúng tôi lo cho.” Anh Herrera và hai nhân viên cứu thương khác cùng chạy đến nơi.
Anh Herrea lớn tiếng hỏi: “Cô ta có chết chưa?”.
Nghe được câu nói này, Daniela tự hỏi: “Mình có chết chưa? Có thể mình đã chết rồi hay chăng?”. Cô Daniela vội hét thật to: “Tôi chưa chết”. Anh Herrera giật mình kinh ngạc trước tiếng hét thật to của cô gái bị nạn. Tiếng nói của cô nghe còn mạnh mẽ lắm.
Toán cấp cứu vội vàng làm những biện pháp khẩn cấp để cứu cho cô gái. Trước hết, họ tìm cách làm cầm máu chảy, và tiếp nước biển vào người cô gái.. Đột nhiên họ lại nghe có tiếng rầm rầm trên đường rầy xe lửa, và nghi rằng một chuyến xe lửa khác sắp chạy ngang qua đây. Họ không thể đứng tại đây lâu được nữa. Nhưng làm các nào để đưa cô gái ra khỏi đây bây giờ.
Anh Solis nói với cô gái: “Chúng ta phải đi thôi. Chúng tôi sẽ quanh lại ngay tức khắc.”.
Daniela khóc, và nói: “Đừng bỏ tôi ở đây một mình.”. Trong lúc đó, toán cấp cứu nhảy tránh sang một bên. Cô Daniela nghe thấy có luồng gió thổi rất mạnh qua mặt mũi của mình khi đoàn xe lửa chạy ngang qua. Đoàn xe đi mãi, thật là lâu mới hết. Sau khi đoàn xe đi khỏi, toán cấp cứu chạy bổ trở lại, và họ mừng khi thấy cô Daniela còn sống.
Mười một phút sau khi đến nơi, toán cấp cứu đã đưa được Daniela lên xe cứu thương, và vài phút sau, họ đưa cô đến bệnh viện. Cô hỏi họ: “Liệu chừng tôi có sống được không hả các ông?”.
Nét mặt lo âu, buồn bã của các cô y tá làm cho Daniela lo sợ thêm. Cuối cùng khi người ta đưa cô vào thang máy để lên phòng giải phẫu, cô trông thấy một bác sĩ mặc áo giải phẫu, có ánh mắt hiền từ, và bộ râu quai nón, cô hỏi: “Bác sĩ ơi! Liệu tôi có sống được không?”. Ông mỉm cười và nói với cô: “Không sao đâu. Cô sẽ bình phục.”.
Cho đến lúc đó, cô Daniela mới cảm thấy dễ chịu, và nhắm mắt lại để thư dãn. Cô tự nhủ: “Mình đã làm hết sức mình rồi. Thôi thì đành để cho số phận đưa đẩy thôi.”
Điện thoại liên lạc với gia đình Garcia vào khoảng 11 giờ tối. Hai người em trai sinh đôi của cô trả lời điện thoại; mẹ cô nghe hai đứa trẻ khóc, bà hỏi thăm mới biết đầu đuôi câu chuyện. Cha của cô Daniela lúc bấy giờ đang làm công tác thiện nguyện tại bệnh xá dành cho người vô gia cư. Bà Leonor báo tin cho ông hay, và cho biết nhân viên bệnh viện nói rằng Daniela bị thương rất nặng, họ cần gia đình đến ngay lập tức.
Người bạn trai của Daniela, cậu Ricardo nhận được tin do một người bạn đi cùng chuyến xe với cô Daniela cho biết. Anh ta cũng vội vàng đi đến bệnh viện để đi gặp Daniela cùng với gia đình.
Bánh xe toa xe lửa đã nghiến nát chân tay của Daniela, hai chân của Daniela không thể gắn trở lại vào người. Tuy nhiên, bác sĩ tìm cách rửa sạch, băng bó chỗ da thịt bị cắt lìa để vết thương mau lành. Kế đến. bệnh viện đưa cô Daniela đến phòng hồi sinh. Và đánh thuốc mê cho cô giảm đau trong hai ngày. Khi tỉnh dậy, ra khỏi phòng ICU, cô trông thấy mặt cậu Ricardo, và hỏi: “Anh có giúp em hồi phục được không?”.
Ricardo trả lời: “Vâng. Được chứ. Anh sẽ giúp em.”. Tuy nói như vậy, nhưng trong lòng anh Ricardo, anh rất lo không hiểu mình có thể đảm đương được việc đó hay không.
Suốt thời gian nằm điều trị ở bệnh viện, nhiều lúc cô Daniela cảm thấy bàn chân và bàn tay của cô bị đứt lià đau đớn như thể là đang bị nướng trên lửa. Cô có cảm giác như mình vừa đút ngón tay vào lỗ cắm điện, và bị điện giật. Hiện tượng đó trong y khoa gọi là cơn đau vô hình ma quái- phantom pain- gây nên bởi sự biến động trong hệ thống thần kinh, chạy từ não bộ đến những bộ phận chân tay bị đứt lià. Thuốc giảm đau chỉ làm bớt một phần rất nhỏ cho những cơn đau hực lửa này. Cuối cùng, chỉ có phương pháp thiền định, và tập vật lý trị liệu gọi là Reiki mới giúp cho cô giảm đau, và kiểm soát được phản ứng của những tế bào thần kinh.
Trong lúc đó, cha của cô là một y sĩ nên ông đi tìm những danh sư giỏi nhất để giúp cho cô con gái phục hồi cơ thể. Cuối cùng, ông chọn Viện Phục Hồi Moss thuộc trường đại học Albert Einstein University để chữa trị cho cô Daniela. Viện phục hồi này ở ngoại ô thành phố Philadelphia , Hoa Kỳ. Một ngày thứ Bẩy trong tháng Hai, tuyết rơi khá nhiều, cô Daniela đã được đưa đến đây để điều trị. Cô ở đây điều trị sáu tuần lễ, tập cách đi, cách mặc quần áo, tự ăn uống lấy, và làm những việc cần thiết hàng ngày với chân tay gỉa.
Bốn ngày sau khi Daniela đến Viện Phục Hồi, cô chuyên viên tập vật lý trị liệu tên là Maria Lucas mang đến cho Daniela một bộ chân, tay giả để cô dùng thử. Cô Daniela nghĩ rằng đây là vật dụng bằng nhựa dẻo, và thép tuyệt vời nhất cô từng thấy. Sau khi gắn thử chân giả vào, với sự giúp đỡ của Maria Lucas, cô Daniela đứng bật dậy. Cô mừng hết sức. Đây là lần đầu tiên kể từ ngày bị tai nạn, cô có thể tiếp xúc với người khác, nói chuyện và nhìn thẳng vào mắt họ.
Tinh thần thể thao, và lòng cương quyết vốn có sẵn trong người Daniela, đem lại cho Daniela những kết quả tức thì. Cô Daniela nói ngay: “Chị Maria, giúp tôi đứng dậy, và dìu tôi đi.”. Cô Daniela nhớ lại là cô Maria Lucas đã từ chối yêu cầu này. Vì cô ta nghĩ rằng phải có một thời gian làm quen với đôi chân giả, và tập luyện mới có thể dìu Daniela đi được. Cuối cùng vì Daniela cương quyết đòi hỏi quá, cô Lucas bèn cho Daniela đứng thử một mình, Daniela đứng vững một mình, và cả hai cùng rúc rích cười.
Bây giờ thì cô Lucas biết Daniela là lọai người có nghị lực, nên cô càng thôi thúc tập luyện gấp cho Daniela, và Daniela cũng cố gắng vượt bực. Cô kể lại: “Nếu chị Maria bảo tôi đi từ đây đến kia, một quãng ngắn. Tôi sẽ ráng làm gấp đôi quãng đường đó. Tôi nhớ tôi ráng tập thật nhiều, làm tôi mệt lử. Có khi tôi chẳng cần ăn tối, đi thẳng đến giường và ngủ luôn cho đến sáng.”
Không những cơ thể của Daniela được hồi phục mau chóng, cô còn tạo được sự cảm mến, thân tình với Bác sĩ Alberto Esquenazi, trưởng phòng tập vật lý trị liệu tại Viện Moss. Vị bác sĩ này nói thông thạo tiếng Tây Ban Nha. Ngoài ra, ông cũng bị mất một bàn tay phải khi xảy ra vụ nổ tại phòng thí nghiệm nơi ông làm việc trước đây. Bàn tay của ông bây giờ được thay thế bằng cái móc sắt, và ông sử dụng móc sắt đó rất nhuần nhuyễn, tự động, không cần phải suy nghĩ. Trông gương bác sĩ Alberto, cô Daniela hy vọng cô cũng có thể sử dụng bàn tay giả của cô thoải mái như vậy. Cô hứa với bạn bè ở trường Y khoa là cô sẽ quanh trở về học tiếp. Giờ đây, cô nghĩ ước mơ đó có thể thành sự thực.
Cô học cách sử dụng các bắp thịt sau lưng , gắn vào một sợi dây cáp để có thể mở ra đóng vào cái móc bằng thép của bàn tay giả. Tập mãi đâm quen. Bây giờ cô có thể dùng bàn tay giả để trang điểm lấy với những dụng cụ trang điểm để trong một túi nhỏ. Thậm chí cô còn có thể dùng bàn tay giả đó để nhặt sợi tóc dính trên ống quần của cô.
Mỗi khi đạt được thành tích mới trong tiến trình tập luyện, cô mừng vô hạn. Tuy nhiên, ban huấn luyện trong Viện Moss vẫn còn lo, sợ một ngày nào đó Daniela có thể sụp ngã. Bác sĩ Esquenazi biết trước rằng những người bị cưa chân thường nôn nóng muốn dùng thử những phát minh mới của kỹ thuật khoa học, để thế chỗ cho phần thân thể bị mất. Cho đến một ngày, họ nhận ra sự thực là khoa học, kỹ thuật và thuốc men cũng có giới hạn của nó. Khi đó, họ trở nên thất vọng. Thực vậy, chính cô Daniela cũng phải ngậm sầu nuốt tủi khi cô nhận ra được điều này. Cô tâm sự: “Cái sốc lớn nhất cho tôi là khi tôi nhận thức được rằng hoàn cảnh của tôi không bao giờ có thể được hoàn hảo như trước khi xảy ra tai nạn. Dù cho kỹ thuật làm chân tay gỉa có tinh vi, tân tiến đến đâu đi nữa, không có gì có thể thay thế được tay chân ngày xưa của tôi. Thật là khó để có thể chấp nhận sự thực đau lòng này.”.
Bác sĩ Esquenazi không tìm cách dụ ngọt cô bằng những lời đường mật. Ông nói thẳng với cô: “Cô sẽ mãi mãi nhớ đến bàn tay cũ. Chúng tôi không có thể làm gì để thay thế hoàn toàn được bàn tay cũ được. Tuy nhiên, cô có hai chọn lựa. Hoặc là cô tìm cách sống ẩn dật, xa lánh mọi người, hay cô vui lòng chấp nhận những gì cô đang có.”.
Cô Daniela biết ông bác sĩ nói đúng, và nói thật, và cô chấp nhận lời khuyên của ông: “Cuộc đời của cô sau này sẽ ra sao là tùy ở việc cô làm với đôi bàn tay, bàn chân gỉa hiện nay.”.
Cô tự an ủi: “Tôi quyết định rằng từ nay về sau, nếu có những hạn chế trong quá trình phục hồi- đó sẽ là do cơ thể của tôi, chứ không phải do đầu óc của tôi.”
Sau sáu tuần tập vật lý trị liệu ở Viện Moss, cô Daniela bay trở về nước. Cậu Ricardo ra tận phi trường chờ đón cô. Cô bước từ từ bằng đôi chân giả đến ôm cậu Ricardo. Hai người ôm lấy nhau mừng tủi.
Đúng một năm sau, cô Daniela quanh trở lại trường y khoa để học tiếp. Cô cương quyết sẽ học một cách bình thường, không cần một sự nâng đỡ đặc biệt nào cả. Cô sẽ trở thành một y sĩ chuyên về phục hồi giống như bác sĩ Esquenazi. Tháng Chín năm 2007, trước sự hiện diện của hơn 300 người thân, bạn bè, và quan khách, cô Daniela và cậu Ricardo làm lễ thành hôn.Tối hôm đó, hai người khiêu vũ đến tận khuya. Và mùa thu năm ngoái cô Daniela quanh trở lại Viện Phục Hồi Moss. Kỳ naỳ cô đến đây không phải với tư cách bệnh nhân, mà đến để tu nghiệp. Cô cần hoàn tất giai đoạn huấn luyện sau cùng, gồm sáu tháng tập sự tại Viện Phục Hồi Moss để chính thức trở thành y sĩ chuyên về phục hồi.
Đến tập sự tại Viện Phục Hồi Moss một thời gian ngắn, cô đứng ra diễn thuyết, nói chuyện với các y sĩ, y tá, nhân viên, và bệnh nhân đang có mặt trong Viện Moss. Cô kể lại trường hợp cô gặp tai nạn, và những gì xảy ra sau đó. Khán gỉa trông thấy cái móc sắt ở bàn tay của cô, nhưng không một ai biết rằng cô cụt cả tứ chi, vì cô đi đứng rất khoan thai tề chỉnh.
Bà y tá Maria Lucas kể lại như sau: “Mọi người đều kinh ngạc. Cô Daniela có khả năng, và quyết tâm chấp nhận hoàn cảnh của cô hết mình, không dè dặt, ngại ngùng. Cô ung dung tự tại một cách chánh niệm.Cô không bao giờ chú ý đến những gì cô bị mất mát. Cô không để những thương tật chế ngự con người cô.”
Bà Lucas kể tiếp: “Tôi đã gặp rất nhiều bệnh nhân. Chúng tôi thường phải chỉ dạy cho bệnh nhân cách sống hội nhập với người xung quanh. Riêng cô Daniela, chính cô đã dạy cho chúng ta phải sống như thế nào với hoàn cảnh của mình. Cô dậy cho chúng ta nhiều hơn những gì chúng ta từng huấn luyện cho cô.” .
Reader’s Digest tháng 6/2010
613. ntt207 | October 27th, 2010 at 08:18
LƯU LINH NHẬU DÃ LÊN “TOPTEN” CHƯA
nhậu say từ thủa 15
bây giờ 54 lên nằm TOPTEN
soi gương nhìn mặt quen quen
ai giống như bạn ma men một thờii
làm thơ lấy rựu thay lời
lấy mồi thay bút một thời xỉn say
nhớ cô má đỏ hây hây
con bà chủ quán GÀ QUAY bên đường
mua rựu tìm cớ tỏ tình
chẳng ngờ thương rựu còn hơn thương người
yêu em từ thủa hai mươi
yêu rựu từ lúc thành người tương tư
thân nầy ví xẻ làm tư
NỬA GAMES+NỬA RỰU+NỬA THƠ +NỬA TÌNH
yêu cũng mình hận cũng mình
thôi thì với rựu lặng thinh giải sầu
st
614. DỊ NHÂN | October 27th, 2010 at 12:31
TRẢ vốn lại cho LƯU LINH:
ở # cm 609 , tôi dùng chung từ ” gái” để chỉ đó là “phái nữ” xin LƯU LINH đừng hiểu nhầm là “GÁI XÃ HỘI” tội cho phụ nữ ở đây.
- tôi lớn lên ở đất PHÚ BỔN ,vợ tôi cũng là người PHÚ BỔN,chúng tôi rời PHÚ BỔN năm 2002, hiện nay vợ chồng ra sinh sống PLEIKU.
- khi đi khỏi xứ nầy để mưu sinh nơi khác , mới nhìn nhận được phụ nữ PB như tôi nói ở # 609 .
** LƯU LINH là người xứ lạ nên lui tới nhiều ở PB khi đi nên cho bà xã theo để học hỏi phụ nữ ở đây .
** hân hạnh được đón chào anh tại PB . chào anh lời chào thân ái.
*” Bút sa: Người về tìm dấu chân xưa
Chiều ngiêng cỏ dại rừng thưa lá vàng. “
615. TG&TT | October 29th, 2010 at 05:02
Aí cha cha ! vị DỊ NHÂN nầy vui vui mà cũng hiếu khách quá nhĩ , sống ở PLEIKU mà vẫn nồng nhiệt đón khách ở PHÚ BỔN .Đúng là người PHÚ BỔN hiếu khách dù ở nơi nào.
Để TG&TT kể cho nghe câu chuyện nhầm lẫn mà có thật nha:
-Vùng HÓC MÔN BÀ ĐIỂM là vùng ven của SÀI GÒN , ở đây trồng rất nhiều trầu và cau ,nên có biệt danh là “ TÁM THÔN VƯỜN TRẦU” người dân vùng nầy ai cũng nghiện ăn trầu .
Vào khoảng năm 1965 quân đội Mỹ đi hành quân và đóng quân khu vực nầy , những ngày rảnh rỗi họ hay đi dạo khắp thôn làng ,đi đâu, lúc nào họ cũng nhai kẹo gum “cao su” thời đó kẹo gum“ cao su” đối với vùng thôn quê VN không ai biết là thứ chi .
Một hôm có một bà nửa già nữa trẻ, để ý thấy lính Mỹ ai cũng nhổm nhẻm cái miệng liên hồi ,suy nghĩ mãi không biết là họ nhai món gì ? trong lúc suy nghĩ bà lấy trong túi ra miếng trầu cho vô miệng nhai ,đang nhai trầu ngon miệng thì bà sực nhớ – à vậy là lính Mỹ họ cũng ăn trầu như ta .thế là bà âm thầm giữ bí mật nầy với hy vọng là kinh danh trầu cau bán cho lính Mỹ sẽ hốt bạc giàu to đây.
Qua hôm sau bà bưng thúng trầu cau đến trước cổng đồn lính Mỹ ngồi bán , mấy người lính Mỹ ra vô trại đều được bà mời bằng cách chỉ vô thúng trầu cau miệng nói “hello hello ,ok-ok”
(vào thời kỳ nầy người VN 95% không ai biết tiếng anh , chỉ biết Ok,và hello là chính)rồi lấy miếng trầu cau cho vô miệng ăn ,như bày cho họ cách dùng .
Đến buổi chiều có một cậu lính Mỹ hỏi một tràng tiếng Mỹ
-“ what she ate this continuous lifelong à”
bà cũng chả biết anh nói gì ,cũng trả lời “ok-ok”, rồi tiếp tục lấy miếng trầu cau cho vô miệng nhai cho họ thấy , cậu lính thấy trong miệng bà nhổ ra nước màu đỏ gớm quá nói
-“ to dedicate her life to eat, but I ‘does not use
do not take this to another person”
Vô tình một anh thông dịch viên đi qua nghe anh lính nói vậy thì thông dịch lại cho bà , bà đứng dậy bưng thúng trầu cau về nhà để dành ăn đần , từ đó bà thầm nghĩ :
“món mình nghiền ăn không phải ai cũng ăn được” .
Việc ai cũng làm được mà ta khg làm được và ta làm được thì không ai làm được.
616. LNTĐ | October 30th, 2010 at 08:12
Ntt dạo này cũng lên tay gớm nhỉ lại bắt nhịp dẽo ghê, mấy lão trai tơ mới nhập cuộc phái chí tử hì hì…Này các lão DN-LLHX-LL-CG…cẩn thận đó coi chừng bị lạc vào mê hồn trận không tìm được lối ra, bỏ vợ nhà không ai chăm sóc đó. Các lão ơi, nói chung đất PB là nơi mà “ khi đi xa ai cũng thấy nặng lòng, vì chất lửa nơi cội nguồn đất ấy, mỗi sớm mai khi bình minh thức dậy, lại thấy lòng như có lửa trong tim…”Chúng ta đều là những người lớn lên từ “ thung lũng bị lãng quên” nay dù có đi đâu thì PB cũng là nơi có nhiều kỷ niệm một thuở rhiếu thời. Có lúc cũng phải tìm về để nhìn lại dấu chân xưa…
Mình là người chung thủy với PB từ những năm 60 cho đến bây giờ vẫn vậy và có lẽ sẽ
“ sống gởi nạc, thác gởi xương” cho PB mất thôi. Mong đọc nhiều comment của các bạn.
617. DỊ NHÂN | October 30th, 2010 at 09:26
khà khà khà khà ,khì khì khì khì Ì Ì Ì Ì
LNCĐ sao mà đi không ngó trước nhìn sau cứ bị sụp hầm nầy đến hầm nọ , hết sụp hầm rồi lại té giếng nữa vậy, có ai ở gần cứu lão lên với ,nước ngập đến mũi rồi ……cứu với cứu vớiiiiiiiiiiii.
*” Bút sa: Người về tìm dấu chân xưa
Chiều ngiêng cỏ dại rừng thưa lá vàng. “
618. LNTĐ | October 30th, 2010 at 10:45
Tặng Congo và những ai có tình với Ayunpa-Phú bổn.
Còn một chút tâm tình xin gởi gắm
Cho quê hương miền đất ngụ của tôi
Ayunpa nơi gắn chặt cuộc đời
Nuôi tôi lớn bằng chính dòng sữa ngọt
Từ cội nguồn sông núi tinh khôi
Từ dòng sông bên lỡ bên bồi
Sông Ba hiền hòa từ thuở xa xôi
Thời di trú cha ông đi mở cõi
Biến rừng hoang thành luống đất cày
Để bây giờ bao năm tháng đổi thay
Là nước mắt mồ hôi chan vào đất
Máu đã đổ và bao người đã mất
Cho hôm nay niềm hạnh phúc rạng ngời
Ayunpa miền đất ngụ của tôi
Thương biết mấy bạt ngàn phố núi
Sỏi đá qua rồi đọng lại giọt mồ hôi
Nắm xương tàn tôi xin gởi em thôi
Trong lòng đất ayunpa vĩnh cửu
Và tất cả chỉ còn lời hội thoại
Tôi cùng em yên nghĩ giấc vĩnh hằng.
* Đêm ayunpa tháng 10 mưa giăng.
619. LIỆT LÃO HỒI XUÂN | October 30th, 2010 at 11:47
HOAN HÔ……CẢ LỚP TUYÊN DƯƠNG EM LNTD……………….EM TỰ NẮM TÓC KÉO EM LÊN KHỎI ….HẦM….VỖ TAY …NÀO…..BẸP….BẸP …….
620. LƯU LINH | October 30th, 2010 at 22:52
Lão Liệt Xuân Hồi thật quá đáng ,vỗ tay mà nghe .bẹp bẹp……. , , LL tui đang uống sương sương mới nữa lít mà tưởng là ông là vỗ cái……. chi chi .
Nè ông bạn ,hôm nào tui mời ông bạn xuống xứ biển của tui ,mới ông ăn món gỏi cá cơm nhậu với rượu gạo nguyên chất thì bảo đảm lão ông hay lão bà thì ra liền ,tự dới thiệu cho ông bạn LL tui có tài bói toán đó ,chỉ cần ông nói vài câu là LL tui đoán ông ở hệ nào liền, Chà cái Lão Nông TĐ làm thơ hay qá, hay là ông anh làm tho Say rượu đi ,LL tui khoái nghe thơ có rượu có say là trúng tủ ,Bắt tay làm quen ông bạn nhé.
621. ntt207 | October 31st, 2010 at 03:33
THỎ SAY
cảm ơn vô tình cùng ta say
cùng ta uống cạn chung rựu nầy
ngoài kia gió cát tung mù mịt
nhậu đã xong rồi ta đi ngay
ta xuống phương nam người về phương bắc
khi nào thèm rựu trở lại đây
viết tiếp thơ say cùng ta uống
cùng ta lướt gió cùng theo mây
st
622. LNTĐ | October 31st, 2010 at 04:53
Chào ông bạn LL, cảm ơn bạn đã quá khen. Rất hân hạnh được bắt tay làm quen với bạn, tứ hải giai huynh đệ mà. Vỗ tay tán thưởng mà phát ra âm BẸP BẸP thì cầm bằng đuổi khéo người ta, rất may là còn có người nhận ra thâm ý…hơi quá của LLHX. Không sao, đời có vay có trả mà lỵ hì.. hì…Có vẻ như bạn LL nhận ra chân dung thật của LLHX là… cụ bà thì phải, nếu đúng vậy thì tốt chớ sao. Có dương thì phải có âm
mới hợp với qui luật phát triển cái giống người chứ hè..hè…Mình tặng LL bài thơ này để làm quen nha:
A dam cùng với E va
Trời sinh ra họ để mà yêu nhau
Thế gian biết sẽ ra sao
Nếu không có chuyện đổi trao chàng nàng
Thượng đế vốn dĩ công bằng
Thừa cho thiếu nhận bản năng tự trời
Hai trong một đã thế rồi
Âm dương kết hợp đắp bồi cho nhau.
Nếu đà trót dại gởi trao
Cũng nên gắng gỏi trước sau trọn tình
Người là một nửa của mình
Mình là một nửa của tình người ta
Úm ba la thế lá hòa
Hai người cộng hưởng một nhà sống chung
Lỡ rồi đừng có lung tung
Duyên ai phận nấy nhì nhùng làm chi
Kêu ca ngẫm có ích gì
Nhường nhau một tí có chi đâu mà
A dam có trước Evà
Nhưng cùng xương thịt tạo ra hình hài
Vui buồn sớm tối hôm mai
Cứ hai trong một giữ hoài niềm vui.
Nếu mà bạn thích thơ tui
Thì xin cóp lại để lưu đầu giường
623. LNTĐ | October 31st, 2010 at 10:13
SAY…
Tặng Lưu Linh.
Khi ta say vũ trụ cũng lăn quay
Sông núi ngã nghiêng không gian chao đảo
Người với người như loài thú hai chân
Cấu xé nhau thua thắng để tranh phần
Nào còn biết đâu đường ngay ngõ thẳng
Chỉ một chút sự sinh mà thượng tay hạ cẳng
Bạn hóa thù như thể chẳng thân quen
Về đến nhà ngoe nguẩy với vợ con:
“Sao cái lũ chúng mày điêu toa thế
Có say đâu mà nhiều lời quá thể
Bố chúng mày còn tỉnh lắm nghe không”
Vào trong phòng thấy vợ tưởng gối bông
Tia một đấm lăn đùng ra sàn gỗ.
Lũ con thơ lại một phen lao khổ
Đứa kéo đứa trì đứa đỡ bố lên giương…
Vợ lon ton đem thuốc giải tận giường
Cho ổng uống kẻo đêm trường phải gió !
Loay hoay suốt đêm quãn chi công khó
Lão ngáy vang trời nào có biết gì đâu
Sáng tỉnh ra lại giở giọng lầu bầu:
“Uống có tí sao đau đầu quá thế ?
Kể từ nay tôi quyết tâm kềm chế
Uống vài ly để giãi mõi mà thôi…”
Thế nhưng mà khi mọi chuyện qua rồi
Ai biết được còn bao nhiêu lần xỉn ???
Nhậu lai rai say rồi lại tỉnh
Tỉnh rồi say, say tỉnh …có chi mà
Có…chi….đâu….m à à à à…!!!
31/10/2010.
624. LƯU LINH | October 31st, 2010 at 17:55
Cảmơn LNTĐ đã tặng cho LL Tui mấy bài thơ. đó là cũng một bài học để nhớ đời , LL Tui cũng có thời như thế….Nhắc lại thêm buồn. Nhưng cũng may là cả mười năm hơn tui đã bỏ rượu chỉ còn chút đỉnh ,lâu lâu gặp lại bạn bè thì xã láng ,còn bình thường thì không đụng tới.
Lá gan LL Tui không cho phép nữa rồi,nhưng Tui mới lấy tên Lưu Linh để mà nhớ những ngày tối đen bủa vây thân tui.còn chăng là cái xác..
Một thời Ta say xỉn
Giờ đây Ta mới bịn
Nói ra thi cũng buồn
Ăn năn giờ đã muộn
Từng người bỏ ta đi
Vì Ta chẳng còn chi
công danh ta chưa thành
Sự nghiệp quá mong manh
Thì làm sao tìm được
Người tình như mơ ước
Vì thời buổi kim tiền
Có tiền mới mua tiên
Có Cây vàng dể chống
Mới đưa em qua sông
có lâu đài tráng lệ
thì mới nhiều người mê
bời thế tui Lưu Linh
rất khó tìm người tình
đâu dể tìm tri kỷ
để cùng nhau tri bỉ
trong nữa đời còn lại
Thật uổng một đời trai…
Đáp thơ nàng ntt và
tặng ông bạn LNTĐ
Thơ Tui chỉ có dậy
khô cằn như khúc cây
nhưng tình cảm thì đầy
mặc thế sự đổi thay
625. LNTĐ | October 31st, 2010 at 22:50
Chào conggo, số ĐT của TRẦN ĐÌNH BÊ là 0978574936…nói chuyện với ảnh đi.
626. LNTĐ | November 1st, 2010 at 23:23
Xin phép được mượn trang blog TT-TG gởi đến các bạn đồng đạo và những ai đồng cảm tâm tình tháng 11, tháng các đẳng linh hồn. Có chi không vừa ý xin được thứ tha.
THƯƠNG CA THÁNG 11
Ai khi sống không là người mắc tội
Thác đi rồi nguồn cội biết về đâu ?
Chốn lửa diêm muôn kiếp chịu thãm sầu
Hay luyện ngục giam mình chờ giải thoát ?
Ôi lạy chúa xin ra tay cứu vớt
Bao linh hồn chìm đắm cõi u minh
Xin người thương ân xá bớt tội hình
Để họ sớm dìm mình nơi bể ái,
Chốn luyện hình bao linh hồn khắc khoải
Đang chờ mong lòng từ ái thứ tha
Mỗi lời cầu là sóng nước Thu ba
Của kẻ sống rưới vào người đã khuất
Tháng 11 hãy làm nhiều ân đức
Giúp người thân hóa giãi kiếp khổ sầu
Các đẳng linh hồn dù ở bất cứ đâu
Cũng rất muốn ta cầu thay nguyện giúp
Mỗi lời cầu sẽ là nguồn thông hiệp
Cháy bừng lên ngọn lửa mến nồng nàn
Xin yêu thương tràn ngập cõi thế gian
Cho kẻ sống và cả người đã khuất
Tháng Các đẳng tháng thi ân bố đức
Để mong ngày hưởng ân phúc phục sinh.
Lễ các thánh nam nữ 2/11/2010
627. LƯU LINH | November 2nd, 2010 at 18:36
NHÌN THẾ SỰ XOAY VẦN THAY ĐỔI
THẤY NHÂN TÌNH BẠC TRẮNG TỰA VÔI
TÌM ĐÂU RA ĐƯỢC NGƯỜI NHÂN NGHĨA
ĐỂ ẤM LÒNG TRONG LÚC ĐƠN CÔI
NGÀY XƯA BẰNG HỬU NHƯ ONG VỞ
NAY TRẮNG TAY RỒI ,THÂN XÁC XƠ
CÓ CHĂNG ĐÔI MẮT NHÌN THƯƠNG HẠI
NGOẢNH MẶT QUAY LƯNG DẠ HỮNG HỜ
628. ntt207 | November 2nd, 2010 at 23:06
PHẢNG PHẤT ĐÂU ĐÂY HOA TUYẾT RƠI
VẬY THẾ MÙA ĐÔNG ĐÃ ĐẾN RỒI
TRĂM NĂM LỮ KHÁCH HỒN CÔ QUẠNH
VĂNG VẲNG ĐƯỜNG CHIỀU TIẾNG À ƠI
HÔM NAY LÃO GHÉ LỀU THƠ TỬU
BẰNG HỮU THÂN TÌNH CHÉN ĐẦY VƠI
NÂNG LÊN HẠ XUỐNG CÙNG NHAU UỐNG
CÙNG SAY CÙNG VIẾT TIẾNG BUÔNG LỜI
st
629. LNTĐ | November 3rd, 2010 at 01:00
GỞI LƯU LINH…LẠC ĐỊA.
Đời là thế có chi than vãn
Nghĩa kim bằng muốn sáng phải có đô
Nghĩ phận mình thân cô thế cô
Tìm đâu dược những người bạn tốt.
Giỏi cho mấy không tiền cũng dốt
Hay bao nhiêu không bột cũng ra ma
Bệnh tật của mình để trả nợ oan gia
Bao đời trước ông cha ta mắc phải
Đừng buồn tủi mà tóe loe mũi giãi
Thiên hạ cười chớ đặng ích gì đâu
Than vãn làm gì cho phí phạm hạt châu
Để dành đó khi nào giàu hãy khóc
Vui với bạn tôi làm thơ con cóc
Kết tâm giao tri kỉ để mua vui
Bán buồn đi, đời bạn cũng như tui
Còn bao nữa ngày về nơi giun dế…
Cười lên đi cuộc đời vạn vạn tuế
Hát lên đi cho thân thể hừng lên
Sẽ xua tan bao khổ hận bên mình
ĐỜI ĐẸP LẮM, LƯU LINH ĐỪNG CÓ…HÓC.
Khi rảnh rối thì vào ghi bờ lóc
Tán vài câu chọc thiên hạ chơi dzui
Không ai xem thì để đó cho tui
Lưu vào máy chờ ngày ông ra bãi
Tui sẽ đến và mang theo tặng lại
Mang về âm…rỗi rãi đọc cho vui…
HÔ BIẾN !!!
630. DỊ NHÂN | November 3rd, 2010 at 09:49
Kiếp con người
Khi Chúa tạo ra con lừa, Người phán: “Ngươi sẽ làm một con lừa có trí tuệ khiêm tốn, làm việc quần quật từ sáng sớm tới tối mịt, thồ những gánh nặng oằn lưng mà chỉ được ăn cỏ. Bù lại những vất vả đó, ngươi sẽ được sống tới 50 năm”.
Con lừa trả lời:
- Sống như vậy 50 năm thì thật là khốn khổ. Xin Người cho con sống không quá 20 năm thôi.
Chúa chấp thuận ước nguyện của con lừa. Người tiếp tục tạo ra con chó và nói với nó:
- Ngươi sẽ trông coi nơi ở, bảo vệ tài sản của con người, kẻ sẽ coi ngươi là bạn hữu thân thiết nhất. Ngươi sẽ ăn cơm thừa canh cặn của hắn và sống 25 năm.
Con chó đáp:
- Cảm ơn Người! Nhưng sống kiếp con chó trong 25 năm là một hình phạt quá nặng. Xin Chúa cho cuộc đời con chỉ kéo dài dưới 10 năm thôi!
Lời thỉnh nguyện của con chó được chấp nhận. Thế rồi, Chúa tạo ra con khỉ và bảo nó:
- Ngươi sinh ra làm kiếp con khỉ. Ngươi sẽ đánh đu từ cây nọ qua cây kia, hành động như một gã ngốc. Ngươi sẽ có bộ dạng tức cười, chuyên làm trò cười cho thiên hạ. Tuổi thọ của ngươi là 20 năm.
Con khỉ tạ ơn Chúa rồi than thở:
- Cuộc sống như thế kéo dài tới 20 năm thật là một cực hình. Xin người cho con sống 10 năm thôi.
Chúa nhân từ chấp nhận lời thỉnh cầu. Người tiếp tục tạo ra con người rồi phán:
- Ngươi là con người, sinh vật cao cấp duy nhất biết đi trên đôi chân ở trái đất này. Ngươi sẽ sử dụng trí tuệ để làm chủ mọi sinh vật trên thế giới. Ngươi sẽ thống trị địa cầu và thọ 20 năm.
Con người cầu xin:
- Thưa Chúa! Kiếp người 20 năm thật quá ngắn ngủi. Xin Người hãy ban cho con 20 năm mà con lừa đã từ chối, 15 năm mà con chó không chịu nhận và 10 năm con khỉ vứt bỏ.
Thế là, Chúa cho người đàn ông sống 20 năm làm kiếp con người. Kế đó, anh ta lấy vợ và sống 20 năm kiếp con lừa, làm việc quần quật với những gánh nặng trên lưng. Tiếp theo, khi có con, anh phải sống 15 năm kiếp con chó, trông coi nhà cửa và xơi những đồ ăn thừa mà lũ con để lại. 10 năm cuối đời, anh ta sống kiếp con khỉ, hành động như một gã ngốc để mua vui cho lũ cháu.
*” Bút sa: Người về tìm dấu chân xưa
Chiều ngiêng cỏ dại rừng thưa lá vàng. “
631. Conggo | November 3rd, 2010 at 19:38
Chào các bạn.
Mình xin được phép tham gia trang này, mình không biết làm thơ nhưng mình thấy bạn LNTĐ làm thơ tặng mình, NTT và các bạn làm thơ hay quá. mình làm đại một bài không biết gọi là gì để tặng tất cả các bạn.
Nếu có thể mong các bạn góp ý và chỉ giáo.
A nh đã đến nơi đây “Hè đỏ lửa”(1972)
Y êu Chereo như đã biết tự bao giờ
U ống nước sông Ba thấm tình Thung lũng
N hớ núi Mơ bến Mộng những chiều Hồng
P hú Bổn bây giờ à! còn bạn cũ
A nh tuy xa nhưng vẫn sẽ ghé thăm
mình cố ghép 5 từ đầu là AYUNPA nên hơi lộn xộn
Thân mến
632. DỊ NHÂN | November 3rd, 2010 at 23:41
Chúng tôi là những con người “Ở MỘT NƠI MÀ AI CŨNG QUEN NHAU” hân hạnh được đón chào CONGGO , tuy trước đây anh chỉ ở PHÚ BỔN một thời gian ngắn , nhưng sau 35 năm anh vẫn còn nhớ đến anh chị em nơi nầy,đó là điều chúng tôi rất quý mến anh , mong gặp anh thường xuyên trên trang web nầy để hy vọng chúng ta sẽ có ngày hội ngộ trên mảnh đất bị lãng quên một thời nầy .
Chào anh thân ái.
633. DỊ NHÂN | November 4th, 2010 at 07:37
Ai té giếng nằm mơ vậy ta ???????? Bớ làng xóm có ai ở gần cho một bạt tai thật mạnh để hồn nhập xác hộ với ! ! ! !
634. TATON | November 4th, 2010 at 11:14
ha….ha…..
635. LNTĐ | November 4th, 2010 at 23:26
Chà chà cái lão dị nhân
Bảo ai té giếng, lại còn nằm mơ ?
Thôi thôi đừng nói bá vơ
Mắc lòng hàng xóm, chỏng chơ một mình !
636. LNTĐ | November 4th, 2010 at 23:36
TẶC…
Lâm tặc chặt phá rừng vàng
Trơ vơ đồi trọc nước tràn mênh mông
Sa tặc khai thác cát sông
Gây nên sạt lở triền sông bãi bồi
Khoáng tặc đào núi khai ngòi
Tạo nguồn lũ quét khắp nơi hoành hành
Vàng tặc khoét giếng xây thành
Cạn giòng nước thoát tan tành xóm thôn
Gian tặc xén bớt của công
Rút ruột sản phẩm thi công quá tồi
Đến khi chuyện xãy ra rồi
Bao nhiêu hệ quả đổ đầu người dân
Đất đai màu mỡ thưa dần
Xoi bồi thủy phá đồng gần đồng xa
Lũ về tan cửa nát nhà
Mất người mất của xót xa quặn lòng
Bao nhiêu số phận long đong
Màn trời chiếu đất phập phồng nỗi lo
Về đâu trước cảnh không nhà
Hai bàn tay trắng sống ra thế nào ?
Lũ lụt nhịp độ lên cao
Càng giận ngũ tặc…cốt sao lợi mình
Xem thường cuộc sống dân sinh
Gây bao hậu quả tày đình…Tặc ơi.
Ayunpa tối 3/11/2010.
637. LNTĐ | November 5th, 2010 at 00:18
THƯ GỞI THẦY LÂN
Ô hay thầy NGUYỄN ĐỨC LÂN
Lâu nay sao chẳng thấy năng lên bài
Lốc vắng vì bởi vắng thầy,
Hết ghiền hay bị vợ rầy không cho ?
Mail thầy lưu trử trong kho
Xem đi xem lại hay ho quá chừng
Bao kinh nghiệm sống ích chung
Cùng nhau chia xẻ cộng đoàn hôm mai
Gắn với thực tiển hằng ngày
Quả là lợi ích cho đời chứng nhân
Tông đồ vì chúa dấn thân
Phục vụ đồng loại không phân sang hèn.
Lốc vắng thầy, thấy cũng buồn
Đôi giòng nhắc nhở thầy luôn ghé vào.
Mưa to gió lớn ầm ào
Ngồi không chán ngấy, tầm phào mấy câu
Xem được thầy gởi I meo
Kèm số điện thoại ì xèo cho dzui…nghe thầy!
638. ntt207 | November 5th, 2010 at 04:28
ANH ĐÃ ĐẾN “CHEO REO “TỪ THỦA ẤY
mùa phượng hông rực lửa tuổi thanh xuân
THỊ TRẤN nghèo và THUNG LŨNG mộng mơ
nơi anh đến không rộn ràng náo nhiệt
chỉ âm thầm đón nhận cả tình thương
dòng SÔNG BA êm đềm trôi lặng lẽ
như đợi chờ chờ đợi bước chân ai
NGÀY ANH ĐI không bạn bè đưa tiễn
không ly đầy chén cạn tiển đưa nhau
và cứ thế dòng đời trôi chảy mãi
tóc ai xanh giờ đã điểm hai màu
tìm cuộc sống bôn ba theo ngày tháng
THOÁNG qua mà BA MẤY thập niên
bỗng giật mình chợt nhớ đến CHEO REO
nơi anh gởi tuổi xuân thời trai trẻ
HẸN với lòng sẽ trở lại chốn xưa
và trở lại một ngày không xa lắm
THUNG LŨNG BUỒN THỊ TRẤN BỊ LÃNG QUÊN
639. LNTĐ | November 6th, 2010 at 21:43
HỎI CHUYỆN CON CUA
Bước xuống đồng thấy con Cua đang lội
Hỏi Cua rằng: Cua đang lội đi đâu ?
Cua bảo rằng: Đi đến hội yên trời,
Hỏi Ngọc đế còn bao nhiêu nước nữa
Nếu chưa thỏa cơn nộ cuồng khói lửa
Thì tung hết xuống trần cho nhân thế đi tong!
Tôi mĩm cười, không khéo lại mất lòng
Bởi Ngọc đế dường như đâu muốn thế,
Mà tại con người quá nhiều gian kế
Phá thế cân bằng vốn trời đất đã sinh !
Nên trước tiên ta hãy tự trách mình
Gây nên họa nên bây giờ rước họa…
Cua gật gật: À thì ra là thế !
Rồi vội vàng lội trở lại vào hang.
Đứng giữa đồng tôi bổng thấy hoang mang
Biết có đúng hay không, lời họa phúc ?
640. Conggo | November 6th, 2010 at 22:48
Anh đến Chereo chiều chưa tắt nắng
Gió phi trường thầm lặng đón chào anh
Bước vội vã lòng bồn chồn trĩu nặng
Mới Sài Gòn giờ Phú Bổn đây sao ?
Hàng phượng đỏ như gieo cười trong nắng
Đón mời anh về phố thị cao nguyên
Những phố xá không đèn xanh đèn đỏ
Ở nơi đây ai cũng sẽ quen nhau
Anh nhớ mãi những ngày xưa thân ái
Cùng bạn bè thân hữu bốn phương xa
Sống cùng nhau chung dưới một mái nhà
Nhiều kỷ niệm ru hồn người lữ thứ
Ngày anh đi rất âm thầm lặng lẽ
Có cánh phượng nào đưa tiễn chân anh ?
Phú Bổn đó Sài Gòn đây còn nhớ mãi
Nhớ muôn đời Thung lũng bị lãng quên.
641. ntt207 | November 6th, 2010 at 23:31
LNTD CHỈ CÓ “HỌA ” THÔI KHÔNG CÓ PHÚC ĐÂU
LÃO ƠI !!!!!!!!!!!!!! LÃO NÓI NHIỀU QUÁ BÀ CON HỌ
CHẠY HẾT ĐÓ NGHEN
642. LNTĐ | November 7th, 2010 at 02:07
VẬY THÌ LÃO CÂM MỒM LUÔN NHÉ, OKE !
643. LNTĐ | November 7th, 2010 at 10:24
• CHIA TAY BLOG
Không lên blog kẻ mời người gọi
Mà có lên thì lắm chuyện nọ kia
Lời khen chê tá lả thấy mà ghê
Nhưng sợ nhất bị người ta chụp mũ!
LNTĐ từ đây xin đủ
Tạm biệt google, xóa nick nghỉ cho xong
Xét xho cùng xôi hỏng bỏng không
Vừa mất việc vừa tốn tiền vô lối
Lại sinh sự kẻ cười người giểu
Tranh chấp đôi co bêu riếu mất thâm tình
Đủ lắm rồi như thể cũng vừa xinh
Mười sáu tháng lăn mình trên bờ lóc!
Xin tạm biệt lui vào nơi sơn cốc
Xếp lại đạo tràng ngày tháng ngao du.
CN 7/11/2010
644. CHIEU TAN THU | November 7th, 2010 at 10:57
Thân ái gởi đến MỘT NƠI AI CŨNG QUEN NHAU !
Xin chào các bằng hữu! Mình là dân cheo reo chính hiệu, nhưng đi xa đã lâu.Năm khi mười họa mới có dịp trở lại nhưng cũng đã hơn 10 năm rồi. Mình mới biết trang blog này khoảng hơn 1 tháng và chỉ đọc cho biết thôi chứ chưa dám có ý kiến gì.Mình thấy các bạn viết hay và vui lắm nhưng không dám tham gia vì sợ đụng chạm. chả là mình thấy “ tình trạng đùa giởn với nhau…rồi lại quay ra trách móc, chê bai khích bác nhau, kê kích nhau thật chẳng ra làm sao cho nên mình sợ…Mong rằng lúc nào đó tình hình được cải thiện hơn mình cũng xin đóng góp chút “ mật ngọt”cho vui cửa vui nhà. Bây giờ thì xin chào tạm biệt các bằng hữu.
Xin chào xứ Phú thân yêu
Cheo reo năm ấy một chiều ra đi
Cuối đường người đứng vẫy tay
Đầu đường tôi chạy như bay cúi đầu
Ba mươi năm mối tình sầu
Bây giờ không biết “ người yêu” có còn ???
645. NDL | November 7th, 2010 at 12:06
Gởi LNTD,
Vẫn lướt Blog, nhưng hơi bị bận, nên không đóng góp.
Khi nào nhớ PB va TG TT lai vào hình ảnh mở ra xem cho đỡ nhớ.Nhớ nhau mãi. Can LNTD đùng có CÂM MỒM.
10 điều lãng phí trong cuộc đời
Trong hành trình tạo dựng một cuộc đời có ý nghĩa, nếu bạn lỡ coi thường một trong 10 điều thiết yếu dưới đây, coi như bạn đã tự đánh mất một phần nhựa sống của chính mình.
Sức khoẻ: Lúc còn trẻ, người ta thường ỷ lại vào sức sống tràn trề đang có. Họ làm việc như điên, vui chơi thâu đêm, ăn uống không điều độ…. Cứ như thế, cơ thể mệt mỏi và lão hoá nhanh. Khi về già, cố níu kéo sức khoẻ thì đã muộn.
Thời gian: Mỗi thời khắc “vàng ngọc” qua đi là không bao giờ lấy lại được. Vậy mà không hiếm kẻ ném 8 giờ làm việc qua cửa sổ. Mỗi ngày, hãy nhìn lại xem mình đã làm được điều gì. Nếu câu trả lời là “không”, hãy xem lại quỹ thời gian của bạn nhé.
Tiền bạc: Nhiều người hễ có tiền là mua sắm, tiêu xài hoang phí trong phút chốc. Đến khi cần một số tiền nhỏ, họ cũng phải đi vay mượn. Những ai không biết tiết kiệm tiền bạc, sẽ không bao giờ sở hữu được một gia tài lớn.
Tuổi trẻ: Là quãng thời gian mà con người có nhiều sức khoẻ và trí tuệ để làm những điều lớn lao. Vậy mà có người đã quên mất điều này. “Trẻ ăn chơi, già hối hận” là lời khuyên dành cho những ai phí hoài tuổi thanh xuân cho những trò vô bổ.
Không đọc sách: Sách truyền bá văn minh. Không có sách, lịch sử im lặng, văn chương câm điếc, khoa học tê liệt, tư tưởng và suy xét ứ đọng. Từ sách, bạn có thể khám phá biết bao điều kỳ thú trên khắp thế giới. Thật phí nửa cuộc đời cho nhưng ai chưa bao giờ biết đọc sách là gì.
Cơ hội: Là điều không dễ dàng đến với chúng ta trong đời. Một cơ may có thể biến bạn thành giám đốc thành đạt hay một tỷ phú lắm tiền. Nếu thờ ơ để vận may vụt khỏi tầm tay, bạn khó có thể tiến về phía trước.
Nhan sắc: Là vũ khí lợi hại nhất của phụ nữ. Có nhan sắc, bạn sẽ tự tin và chiếm được nhiều ưu thế hơn so với người khác. Tuy nhiên, “tuổi thọ” của nhan sắc có hạn. Thật hoang phí khi để sắc đẹp xuống dốc. Hãy chăm sóc mình ngay từ bây giờ.
Sống độc thân: Nhiều người ngày nay theo trào lưu “chủ nghĩa độc thân”. Thực tế là khi sống một mình, bạn rất cô đơn và dễ cảm thấy thiếu vắng vòng tay yêu thương của chồng/vợ và con cái. Bận bịu gia đình chính là một niềm vui. Sống độc thân, bạn đã lãng phí tình cảm đẹp đẽ ấy.
Không đi du lịch: Một vĩ nhân đã từng nói: “Khi đi du lịch về, con người ta lớn thêm và chắc chắn một điều là trái đất phải nhỏ lại”. Vì thế, nếu cho rằng đi du lịch chỉ làm hoang phí thời gian và tiền bạc, bạn hãy nghĩ lại nhé.
Không học tập: Một người luôn biết trau dồi kiến thức sẽ dễ thành công hơn người chỉ biết tự mãn với những gì mình biết. Nếu không học hành, bạn đang lãng phí bộ óc đấy.
646. ntt207 | November 8th, 2010 at 04:52
HOAN HÔ THẦY ĐÃ TRỞ VỀ
CHÚNG EM RẤT VUI !!!!!
THẦY ƠI “LNTD “LẨM CẨM RỒI ‘
647. ntt207 | November 8th, 2010 at 04:59
CHÚNG EM RẤT VUI VÌ SỰ TRỞ VỀ CỦA THẦY
THẦY ƠI “LNTD “HÌNH NHƯ GIÀ RỒI HAY SAO
MÀ lẩm cẩm NỮA ĐÓ THẤY !
648. NDL | November 8th, 2010 at 05:23
TCS hát :”Sống trong đời sống , phải có một tấm lòng…”
Mừng vì trong cuộc sống nhiễu nhương này , vẫn còn nhiều người ” có một tấm lòng”.
Chúc các bạn đọc để lạc quan , yêu đời hơn.
LNTD ơi đừng nhõng nhẽo nữa mà.
VRNs (07.11.2010) – Tối hôm 3.11.2010, tôi bất ngờ được coi tiết mục “Hoa đời thường” trên HTV9. Chỉ trong vòng ít phút, khoảng 5, 6 phút gì đó, người xem đã được biết: ông Ngô Văn Hiền, ở đường Văn Cao, quận Tân Phú, chủ xưởng cơ khí “ĐỨC HIỀN’, nhiều năm qua, đã cưu mang, săn sóc, giáo dục và truyền nghề cơ khí cho nhiều thanh, thiếu niên cá biệt, có hoàn cảnh đáng thương. Đó là những em mồ côi cha hoặc mẹ hay cả hai, bơ vơ không nơi nương tựa, đi bụi, hoặc hận đời vì bị đối xử bất công hay bị một nỗi oan khiên nào đó..
Khi được đưa về đây, các em được đối xử tử tế, được coi như một thành viên của gia đình, có bố mẹ, anh em. Được nuôi ăn, được giáo dục thành người tốt và được học nghề nữa.
Ở đây không có chủ, tớ; không có ông chủ và người làm công, mà chỉ có bố, con và các bạn cùng cảnh ngộ là anh em.
Khi được hỏi, ông Hiền cho biết: các em này cần một mái ấm và ông như một người bố trong gia đình. Ông yêu thương các em như con. Điều cần không chỉ là yêu thương các em, mà còn làm cho các em cảm nhận được là mình yêu thương các em thật lòng. Từ đó, uốn nắn, giáo dục các em nên người lương thiện.
Được hỏi mục đích của ông là gì? Ông không ngần ngại cho biết: tôi muốn các con tôi sau khi học thành nghề sẽ ra riêng, mở cửa hàng khác làm nghề và cũng cưu mang, giúp đỡ những em cùng hoàn cảnh khác, như tôi đã giúp các em.
Sau đó, màn hình chiếu một cửa hàng mà anh Truyền, chị Tươi, xuất thân từ ‘ĐỨC HIỀN” ra riêng đang hành nghề. Anh Truyền cho biết: anh cũng mong mình tiếp nối công việc của “bố Hiền”, mở cửa hàng, để cũng cưu mang những người cùng cảnh ngộ như mình trước đây. “Bố Hiền” thế là đã có con nối dõi tông đường rồi đấy.
Khi được hỏi: ông có những kỷ niệm gì đáng nhớ không? Ông Hiền đưa ra một giỏ lớn đựng đầy hung khí mà những đứa con mình đã dùng trước đây. Ông giải thích: đây là những vật dụng các cháu đã dùng để trả thù một ai đó trong gia đình hay ngoài xã hội.
Khi các em giao nộp những thứ này cho “bố Hiền” giữ làm kỷ niệm, là các em đã muốn “giã từ vũ khí”, giã từ quá khứ buồn đau của mình, để được “”bố Hiền”hướng dẫn, dắt dìu đến một tương lai tươi sáng… Các em đã không thất vọng. Ông bà Ngô Văn Hiền được các em gọi một cách thân thương, trìu mến là “bố Hiền”, “mẹ Hải”.
Em Truyền còn cho biết: bố Hiền em khi đã nhận làm gì thì làm đúng như đã nhận của khách. Lỗ cũng làm ! Con cũng noi gương bố Hiền và cũng cố gắng làm như bố.
Ông Hiền cũng cho biết: đã có khoảng 300 em xuất thân tứ xưởng này trong vòng 30 năm qua…
Một cách nào đó, có thể hiểu đây là một gia đình có hàng trăm con. Đây là một tổ ấm đã ấp ủ, xây dựng tương lai cho hàng trăm cảnh đời cơ nhỡ, bơ vơ, lạc lõng giữa đời. Đây là một trường dạy nghề, đã đào tạo hàng trăm thợ cơ khí, tung vào đời… Đây cũng là nơi cải tạo hàng trăm đứa trẻ chưa ngoan, thành những công dân lương thiện, có ích cho đời.
Xin cám ơn những người làm chương trình, đã cho khán giả thưởng thức một bông “ hoa đời thường” rất bình dị, nhưng đầy hương thơm vị tha.
Cám ơn ông bà Ngô Văn Hiền, với đôi tay đong đầy bác ái, đã cho chúng tôi cảm nhận được nét đẹp của tình người giữa đời. Cám ơn “bông hoa” Đức Hiền đã âm thầm tỏa hương dịu ngọt từ 30 năm nay và còn tiếp tục làm đẹp cho đời, làm ấm lòng người.
Phêrô Nguyễn Văn Vịnh
Giáo xứ ĐMHCG – Q.3
649. CHIEU TAN THU | November 8th, 2010 at 06:50
TỰ TÌNH KHÚC
Phú bổn thân yêu tự thuở nào
Một thời xuân trẻ đã gởi trao
Phố nhỏ tình thân ghi nỗi nhớ
Xa rồi vẫn thấy dạ xôn xao !
Phú bổn còn không sơn nữ ca
Nhà rông, bến Mộng ánh trăng hòa
Cô nàng mới lớn son môi lạ
Gởi gắm tình xuân treo gió xa ?
Phú bổn thân yêu, phố của ta
Bao năm biền biệt sống xa nhà,
Suối Đá ngàn năm lưu dấu cũ
Lũng hồng còn mãi chẳng phôi pha !
Phú bổn người ơi, phố của ta
Hẹn ngày tái ngộ nước sông Ba
Ta về thăm lại nơi xa ấy
Một chút tâm tình thuở đã qua…
650. ntt207 | November 8th, 2010 at 09:57
VỢ LÀ GÌ ??????????????????
VỢ là mẹ các con ta
thương kêu bà xã /hiệu là phu nhân
VỢ là tổng hợp bạn thân
thủ trưởng !bảo mẫu !tình nhân !mẹ hiền
VỢ là ngân khố kho tiền
gởi vào nhanh gọn rút ra hơi phiền
VỢ là biển cả bao la
đôi khi nổi sóng khiến ta chìm phà
VỢlà âm nhạc thi ca
vừa là cô giáo vừa là luật sư
CẢ gan đấu khẩu vợ ư?
cá ươn không muối chồng hư cãi vờ
CHÔNG ƠI!đừng có dại khờ
KHÔNG vợ đố biết cậy nhờ vào ai ?
VỢ là PHƯỚC .LỘC THỌ .TÀI
THUỘC trăm định nghĩa vợ khen mới tài
VỢ LÀ thượng cấp chỉ huy
LÀ người lãnh đạo bảo gì CHỒNG vâng
VỢ là BÀ MẪU ÔNG THÂN
sớm hôm hiếu thảo/ ân cần dám quên
VỢ là CẢNH SÁT ven biên
CHỒNG mà “ĐI LẠC “bắt liền điều tra
VỢ là nội tướng trong nhà
ĐỒNG HỒ luôn kiểm giúp ta đúng giờ
VỢ là CHỦ NỢ ngây thơ
cho CHỒNG tháng tháng ngon Ơ nộp tiền
VỢ là thư ký rất siêng
thư từ ngăn kéo toàn quyền moi ra
VỢ còn đại diện QUAN TÒA
BẮT TỘI phải nhận /bảo tha được nhờ
VỢ là bà chủ căn cơ
quen mồn sai vặt con thơ ngại bồng
VỢ còn là những cơn giông
thổi chồng ra ngủ SA LÔNG là thường
PHÁT thanh đài vợ rất chì
CẰN nhằn trăm chuyện PHÁT ĐI ĐÊM NGÀY
VỢ LÀ ĐỦ THỨ BIẾT KHÔNG
NẾU MUỐN ĐỊNH NGHĨA THÌ XONG CẢ ĐỜI
NTT ST
651. LNTĐ | November 8th, 2010 at 10:27
CHÚC MỪNG SINH NHẬT CỤ ĐẮC CẨM 11/11
HẠNH PHÚC-TRƯỜNG THỌ
652. DỊ NHÂN | November 8th, 2010 at 12:41
Mỗi ngày sợ vợ một lần/
Sợ rồi mới biết phải cần sợ thêm/
Sợ ngày rồi lại sợ đêm/
Sợ xanh đôi mắt sợ mềm đôi chân/
Đời trai tóm lại chỉ cần/
Mỗi tháng sợ vợ ba mươi lần nhân hai/
*” Bút sa: Người về tìm dấu chân xưa
Chiều ngiêng cỏ dại rừng thưa lá vàng. “
653. NDT | November 8th, 2010 at 18:40
XƯNG TỘI
Cô gái nọ gặp cha xưng tội:
“Chồng con vừa mới chết đêm qua.
Con đã làm một điều lầm lỗi.
Phải làm sao sám hối, thưa cha?”
Vị linh mục dịu dàng khẽ nói:
“Tội con làm rồi Chúa sẽ tha.
Con chuộc tội bằng lòng hối cải.
Hãy làm theo ước nguyện anh ta.
Điều anh muốn con làm lần cuối.
Hãy làm đi. Cũng dễ thôi mà!”
Cô gái bỗng trở nên bối rối:
“Dạ thưa cha, không dễ đâu cha!”
Vị linh mục ngạc nhiên hỏi lại:
“Cớ làm sao lại khó vậy cà?”
Cô gái bảo: “Anh ta van mãi:
Đừng bắn anh. Anh lậy em mà!”
654. NDT | November 8th, 2010 at 18:49
Tặng cho các đóa hồng Cheo Reo.
Chương I: Sự khác nhau giữa phụ nữ và nai .
1. Nai ngơ ngác suốt đời. Phụ nữ chỉ ngơ ngác khi cần ngơ ngác .
2. Nai không bao giờ giả nai. Còn phụ nữ thường làm thế .
3. Nai có sừng toàn đầu. Phụ nữ có sừng trong ánh mắt.
4. Nai ăn cỏ . Còn phụ nữ thỉnh thoảng ăn nai .
5. Gặp tai nạn, nai biến thành khô nai. Còn gặp tai nạn, phụ nữ biến thành … mít ướt .
6. Nai chạy theo đàn. Phụ nữ cũng chạy theo đàn, nhưng không phải đàn nai.
7. Nai nhảy tung tăng. Phụ nữ đi tung tăng .
Chương II: Sự giống nhau của phụ nữ và cọp .
1. Cọp gầm. Phụ nữ cũng gầm.
2. Cọp uyển chuyển. Phụ nữ mềm mại .
3. Trẻ con đứa nào cũng sợ cọp và đứa nào cũng sợ mẹ mìn, mặc dù cả đời có khi không nhìn thấy .
4. Cọp được gọi là ông ba mươi, Phụ nữ được gọi là sư tử.
5. Cọp nổi tiếng về sự oai vệ . Phụ nữ nổi tiếng về sự quý phái.
6. Cọp vẫn quan tâm tới móng. Phụ nữ cũng vậy .
7. Cọp nổi tiếng về da. Phụ nữ nổi tiếng về áo quần.
8. Cọp đôi lúc chỉ vồ chứ không ăn. Phụ nữ đôi khi chỉ yêu mà không lấy
.
Chương III: Sự khác nhau giữa phụ nữ và khẩu súng .
1. Súng chỉ nổ khi có người bóp cò. Phụ nữ có thể tự khai hỏa .
2. Súng có thể bắn từng viên. Phụ nữ có thể trở thành súng máy, bắn hàng loạt .
3. Khi nguy hiểm người ta mang súng bên mình. Khi hạnh phúc người ta cần phụ nữ bên mình.
4. Súng có thể cướp cò. Phụ nữ có thể nói mà không báo trước .
5. Đầu súng có lưỡi lê. Đầu phụ nữ có cái kim kẹp tóc.
6. Đàn ông có thể ra đi với một khẩu súng, và cũng có thể ra đi với một cô gái .
7. Số đàn ông bị thương vì súng luôn ít hơn số đàn ông bị thương vì phụ nữ .
8. Súng có thể hết đạn. Phụ nữ chả bao giờ .
9. Ta xách súng. Còn phụ nữ xách ta.
Chương IV: Sự giống nhau và khác nhau của phụ nữ và một con sông .
1. Sông đôi khi không biết đâu là bờ. Phụ nữ cũng thế .
2. Biết bơi đôi lúc cũng chết. Hiểu phụ nữ đôi lúc còn chết nhanh hơn.
3. Sông êm đềm. Phụ nữ phẳng lặng.
4. Sông cuốn trôi mọi thứ khi ta xuống nước. Phụ nữ cuốn trôi mọi thứ khi ta vẫn ngồi trong nhà.
5. Sông có thác. Phụ nữ có cơn .
6. Sông mát mẻ. Phụ nữ tinh khiết.
7. Sông lấp lánh dưới ánh trăng. Phụ nữ lấp lánh dưới ánh đèn . Bảo đảm không cười… chết liền!
655. TA TON | November 8th, 2010 at 19:57
OH.YEAH !
HẸP BÌ BỚT DÀY TÚ DÙ …YEAH !
CẨN BÚT
TỐN
656. ntt207 | November 9th, 2010 at 03:47
LÃO TẠ TỐN CHÚC MỪNG “SINH NHẬT CỦA CẨM ĐĂC VẬY THÔI SAO ”
PHẢI CHÚC CHO CẨM ĐẮC CÓ
1 CHÚC CHO MỘT BẦU TRỜI SỨC KHỎE
2 MỘT BIỂN CẢ TÌNH THƯƠNG
3 MỘT ĐẠI DƯƠNG TÌNH BẠN
ntt chúc vậy thôi không có QUÀ ĐÂU DỪNG CÓ MONG NGHEN
THÂN ÁI
657. CHIEU TAN THU | November 9th, 2010 at 07:53
GỞI NTT207
…207 tháng ngày năm đợi
Người xa về nối lại cầu duyên
Bao nhiêu năm kín cổng cao tường
Nay rạo rực như…bà cô mới lớn !
Hà hà hà nghe mà phát ớn
Buôn bán xăng dầu gặp lửa có sao không ?
Nếu nhở ra nó bốc cháy rần rần
Thì nhớ gọi 113 dùm nhé
Đừng có để tràn lan túa lụa
Rồi mới hô chẳng cứu kịp đâu nà !
Người ở gần sao chẳng chịu dzô ra
Mà lại đợi người xa lơ xa lắc ?
Cái cô này mới trông …cũng hắc
Nhưng lại gần thì ướt át ghê ha.
Ghẹo tí chơi chớ có nổi máu tà
Đuổi lão chạy…lỡ đà rớt dép…nhé cô em!
658. ntt207 | November 9th, 2010 at 09:04
CHIEU TAN THU SAO GIỐNG LNTD VÀ U 50 DỮ VẬY TA ? HẾT THU RỒI CHỈ CÓ “ĐÔNG TÀN ” THÔI LÃO Ạ !
207 NTT
659. LNTD | November 9th, 2010 at 11:38
Ông Tạ tốn sồn sồn mà rững
Kêu réo hoài ai rảnh để nghe ông ?
Thiên hạ bây giờ lo lánh đục tìm trong
Đâu có rảnh chạy lòng vòng vô bổ.
Thôi đi ông đừng đèo thêm cái khổ
Nếu có buồn thì đến chổ tôi chơi
Uống rượu mần thơ tập làm kẻ thức thời
Mặc thế sự, mặc cuộc đời nghẹt thở.
Không ai đọc thì đem về cho vợ
Mất mát chi đâu, để làm giấy gói hàng !
Họ Cao xưa đã từng nói rõ ràng
Thơ hạ giới ngày càng ra rẻ …thúi.
Tôi với ông, vốn hai thằng bờ…bụi
Đáng chi đâu mà đòi “sủi tăm” lên
“Ai can du” nghe tớ nói thực tình
Cứ đóng cửa trùm mền là ăn chắc.
Tối 9/11/2010
660. LƯU LINH | November 9th, 2010 at 14:57
CÓ TẬT THÌ CÓ TÀI
CÓ TÀI THÌ CÓ TẬT
KHÔNG TÀI THÌ KHÔNG TẬT
KHÔNG TẬT CŨNG KHÔNG TÀI
ĐẸP THÌ LẠI CHẢNH
KHÔNG CHẢNH THÌ KHÔNG ĐẸP
GIÀU THÌ HÁCH
KHÔNG HÁCH THÌ KHÔNG GIÀU
NGHÈO CHƯA CHẮC KHÔNG HÁCH
KHÔNG HÁCH CHƯA CHẮC NGHÈO
BỊNH NẶNG THÌ CHẾT
CHẾT CHƯA CHẮC BỆNH NẶNG
KHÔNG BỆNH NẶNG KHÔNG CHẾT
KHÔNG CHẾT CHẮC GÌ KHÔNG BỆNH
HA HA ĐỜI LÀ MỘT VÒNG LẪN QUẨN
661. CHIEU TAN THU | November 9th, 2010 at 23:16
…207 quả thật tài
Xem văn mà lại biết ngay tới người…
Nhưng mà hổng phải em ơi
Chiều tàn thu tớ là người mới vô
Làm sao lại dám hàm hồ
Sánh cùng nông lão một bồ thơ văn
U năm mươi càng khó khăn
Chọc trời khuấy nước sao bằng được you.(ảnh)
Thu tàn một nẽo biên khu
Đông tàn bên đó em ru giấc nồng.
Đừng doán mò nữa nghe không
Miễn vui là được tốn công làm gì.
662. LƯU LINH | November 9th, 2010 at 23:51
TRUYỆN CƯỜI
: ĐỪNG CÓ NÓI DỐI
Một thầy đồ hay ngủ ngày, nhưng lại bắt học trò phải thức, nếu ngủ là thầy đánh. Học trò tức quá, mới hỏi:
- Con học chữ và phải học cả tính nết của thầy. Thầy hay ngủ ngày, sao thầy không cho con ngủ ngày?
Thầy trả lời liều:
- Ta đâu có ngủ ngày, đấy là ta nằm chiêm bao để nói chuyện với ông Chu Công và Khổng Tử đấy chứ!
Một buổi kia, thầy ngủ, trò cũng ngủ theo. Thầy thức dậy trước, liền lay trò dậy, mắng:
- Sao mày dám bỏ học mà nằm ngủ?
Trò thưa:
- Thưa thầy, con có ngủ đâu! Con nằm chiêm bao để ra mắt ông Chu Công và ông Khổng Tử đấy chứ ạ!
Thầy tức giận nói:
- Mày phải ra mắt ông Chu Công và ông Khổng Tử, vậy thì hai ông ấy nói gì với mày?
Trò trả lời:
- Hai ông ấy bảo sao lâu nay không thấy thầy mày đến thăm. Con trình rằng mới hôm qua thầy có đến thăm ông. Hai ông thấy nói vậy có vẻ giận lắm bảo con rằng: “Mày về bảo cái thằng thầy mày đừng có nói dối”.
ĐỌC QUA CÂU CHUYỆN NÀY, LL TUI THẤY NTT THẬT LÀ TÀI TÌNH GIỐNG CẬU HỌC TRÒ THÔNG MINH TRONG CÂU CHUYỆN NÀY QUÁ
663. LIỆT LÃO HỒI XUÂN | November 10th, 2010 at 08:45
RƯỢU MỚI MUA…TA ĐỔ VÀO BÌNH CŨ
VẪN NGƯỜI XƯA .NHƯNG NICK MỚI TOANH
NGỰA QUEN ĐƯỜNG CŨ ĐI…VỀ
NGỰA GIÀ MÁU HOẠN COI CHỪNG XONG ….PHIM
AI VỀ …AI TÍ TỬNG MẶC AI !
KHUYÊN AI CHỚ CÓ DÂY VÀO
ÁO TƠI CHỮA LỬA …CÓ NGÀY ĐI ….ĐONG
NGỰA NON HÁU ĐÁ ĐÃ ĐÀNH
NGỰA GIÀ HÁU ĐÁ COI CHỪNG MẤT …..C…..
664. DỊ NHÂN | November 10th, 2010 at 09:49
Sinh viên Việt Nam giỏi nhất?
Một cuộc thi nhịn đói được tổ chức. Thành phần tham dự gồm:
Một nhà sư Trung Quốc, một tu sĩ Ấn Độ và một sinh viên Việt Nam.
Mỗi người sẽ bị nhốt trong một căn phòng đóng từ bên ngoài và sẽ phải nhịn ăn, nhịn uống hoàn toàn; nếu ai không chịu đựng nổi nữa thì bấm một nút ở trong phòng, sẽ có người cho ra. Ai chịu được lâu hơn thì thắng. Cuộc thi bắt đầu…
*Nhà sư Trung Quốc biết võ Thiếu Lâm nên đã vận dụng khí công, người này chịu được mười lăm ngày thì bỏ cuộc.
*Tu sĩ Ấn Độ rất quen với những kiểu hành xác nên nghĩ rằng mình đã chắc phần thắng. Được một tháng, tu sĩ Ấn Độ ấn nút và thực sự kinh ngạc khi anh sinh viên Việt Nam vẫn chưa ra.
Một tháng 5 ngày, vẫn chưa thấy dấu hiệu gì từ anh sinh viên. Một tháng 10 ngày, vẫn vậy. Đến một tháng 15 ngày, ban tổ chức vì sốt ruột nên quyết định tự mở cửa để chúc mừng người thắng cuộc. Trong phòng là một hình người da bọc xương, miệng thều thào:
- Cái…cái…nút…hư…hư…rồi!!!
*” Bút sa: Người về tìm dấu chân xưa
Chiều ngiêng cỏ dại rừng thưa lá vàng. “
665. KIM MAO SƯ XƯƠNG | November 10th, 2010 at 22:03
RẰNG HAY THÌ THẬT LÀ HAY
NHƯNG…
NGHE QUA NGẬM ĐẮNG NUỐT CAY THẾ NÀO…!
CÓ CÂU :
LỜI VIẾT KHÔNG TỐN TIỀN MUA
LỰA LỜI MÀ NÓI CHO VỪA ….LÒNG NHAU ..
666. LƯU LINH | November 10th, 2010 at 22:25
CHIỀU TỪNG CHIỀU QUA
MÌNH TA LANG THANG
TRÊN BIỂN VẮNG
BỜ CÁT TRẮNG ÂM THẦM THEO BƯỚC
GIÓ NHẸ SÓNG XÔ
MƠN MAN ƯỚT LỜI TÌNH TỰ
SÓNGVỖ DẠT DÀO
MANG TÌNH YÊU CỦA BIỂN
THẦM LẶNG MUÔN ĐỜI NÀO AI BIẾT
SÓNG NHỚ THƯƠNG AI
HAY THƯƠNG ĐỜI MÌNH MÒN MÕI HOÀI CÔNG
NHƯ DÃ TRÀNG XE CÁT BIỂN ĐÔNG
TA MUỐN LÀM BỜ CÁT
ĐỂ ĐƯƠC LỜI ÂU YẾM
BỞI SÓNG BIỂN NGÀN THU
RU ĐỜI TÀN BÊNH HOẠN
RÃ RỜI
BÓNG BÊN ĐỜI , TA NGÃ XUỐNG
SÓNG LẠI CUỐN TRÔI
CÒN GÌ KHÔNG? CHIỀU TÀN NẮNG TẮT
BIỂN ,SÓNG NHƯ VÔ TÌNH
LẠNH LÙNG
XOA DẤU CHÂN TA…
667. TG&TT | November 11th, 2010 at 01:30
“Rượu ngon thiếu vắng bạn hiền mất ngon”
Thân tặng cho LL bản nhạc :
CHIỀU HÈ TRÊN BÃI BIỂN
NS: Hoàng Phương
Một trưa hè trôi êm trôi êm,
Trên sóng biển chiều nào chung bước,
Biển xanh xanh trời xanh màu ngọc bích,
Cuối tầm nhìn trời nước gặp nhau,
Sóng rời bay con giả tràng se cát ,
Sóng vô bờ con chim nhạn vờn bay,
Sáng tin mơ dấu chân người in cát,
Nắng chói chan về làm giá bỏng bàn chân,
Có phải chăn cát giận cát hờn,
Chẳn muốn nhận dấu chân Anh làm kỷ niệm.
Để cát bay cát tạo thành hình cuộc sống,
Để văn bờ …cát mãi đùa vui !
668. NDL | November 12th, 2010 at 01:23
XIN CẢM ƠN CUỘC ĐỜI
Ngày mai là thứ Năm tuần lễ cuối của tháng 11, sẽ là Lễ Tạ Ơn tại Mỹ. Trân trọng mời đọc bài viết đặc biệt cho mùa lễ tạ ơn năm nay của tác giả Hoàng Thanh. Cô tên thật Võ Ngọc Thanh, một dược sĩ thuộc lớp tuổi 30’., hiện là cư dân Westminster, Orange County. Bài viết về Lễ Tạ Ơn của cô mang tựa đề “Xin Cám Ơn Cuộc Ðời” kể lại câu chuyện xúc động, giản dị mà khác thường, bắt đầu từ cái bình thường nhất: “Chỉ với một nụ cười…” Tựa đề mới được đặt lại theo tinh thần bài viết.
****
Thế là một mùa Lễ Tạ Ơn nữa lại đến. Tôi vẫn còn nhớ, lần đầu tiên khi nghe nói về Lễ Tạ Ơn, tôi thầm nghĩ, “Dân ngoại quốc sao mà… “quởn” quá, cứ bày đặt lễ này lễ nọ, màu mè, chắc cũng chỉ để có dịp bán thiệp, bán hàng để người ta mua tặng nhau thôi, cũng là một cách làm business đó mà…”
Năm đầu tiên đặt chân đến Mỹ, Lễ Tạ Ơn hoàn toàn không có một chút ý nghĩa gì với tôi cả, tôi chỉ vui vì ngày hôm đó được nghỉ làm, và có một buổi tối quây quần ăn uống với gia đình.
Mãi ba năm sau thì tôi mới thật sự hiểu được ý nghĩa của ngày Lễ Tạ Ơn.
Thời gian này tôi đang thực tập ở một Pharmacy để lấy bằng Dược Sĩ. Tiệm thuốc này rất đông khách, cả ngày mọi người làm không nghỉ tay, điện thoại lúc nào cũng reng liên tục, nên ai nấy cũng đều căng thẳng, mệt mỏi, dễ đâm ra quạu quọ, và hầu như không ai có nổi một nụ cười trên môi.
Tiệm thuốc có một bà khách quen, tên bà là Josephine Smiley. Tôi còn nhớ rất rõ nét mặt rất phúc hậu của bà. Năm đó bà đã gần 80 tuổi, bà bị tật ở tay và chân nên phải ngồi xe lăn, lại bị bệnh thấp khớp nên các ngón tay bà co quắp, và bà lại đang điều trị ung thư ở giai đoạn cuối. Cứ mỗi lần bà đến lấy thuốc (bà uống hơn mười mấy món mỗi tháng, cho đủ loại bệnh), tôi đều nhìn bà ái ngại. Vì thấy rất tội nghiệp cho bà, nên tôi thường ráng cười vui với bà, thăm hỏi bà vài ba câu, hay phụ đẩy chiếc xe lăn cho bà. Nghe đâu chồng bà và đứa con duy nhất bị chết trong một tai nạn xe hơi, còn bà tuy thoát chết nhưng lại bị tật nguyền, rồi từ đó bà bị bệnh trầm cảm (depressed), không đi làm được nữa, và từ 5 năm nay thì lại phát hiện ung thư. Mấy người làm chung trong tiệm cho biết là bà hiện sống một mình ở nhà dưỡng lão.
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ vào chiều hôm trước ngày lễ Thanksgiving năm 1993, khi bà đến lấy thuốc. Bỗng dưng bà cười với tôi và đưa tặng tôi tấm thiệp cùng một ổ bánh ngọt bà mua cho tôi. Tôi cám ơn thì bà bảo tôi hãy mở tấm thiệp ra đọc liền đi.
Tôi mở tấm thiệp và xúc động nhìn những nét chữ run rẩy, xiêu vẹo:
Dear Thanh,
My name is Josephine Smiley, but life does not “smile” to me at all. Many times I wanted to kill myself, until the day I met you in this pharmacy. You are the ONLY person who always smiles to me, after the death of my husband and my son. You made me feel happy and help me keep on living. I profit this Thanksgiving holiday to say “Thank you”, Thanh.
Thank you, very much, for your smile…
(Cô Thanh quí mến,
Tên tôi là Josephine Smily, nhưng cuộc sống đã không mỉm cười với tôi. Nhiều lần tôi đã muốn kết liễu đời mình cho đến ngày tôi gặp được cô ở tiệm thuốc này. Cô là người Duy Nhất luôn mỉm cười với tôi sau cái ngày oan nghiệt về sự ra đi của chồng và con tôi. Cô đã khiến cho tôi lấy lại hạnh phúc và giúp tôi tiếp tục sống. Tôi uốn dung dịp Tạ Ơn này để nói lên lời Tri Ân với cô, Thanh.
Cảm ơn cô rất nhiều về nụ cười của cô…)
Rồi bà ôm tôi và bà chảy nước mắt.. Tôi cũng vậy, tôi đứng mà nghe mắt mình ướt, nghe cổ họng mình nghẹn… Tôi thật hoàn toàn không ngờ được rằng, chỉ với một nụ cười, mà tôi đã có thể giúp cho một con người có thêm nghị lực để sống còn.
Ðó là lần đầu tiên, tôi cảm nhận được cái ý nghĩa cao quý của ngày lễ Thanksgiving.
Ngày Lễ Tạ Ơn năm sau, tôi cũng có ý ngóng trông bà đến lấy thuốc trước khi đóng cửa tiệm. Thì bỗng dưng một cô gái trẻ đến tìm gặp tôi. Cô đưa cho tôi một tấm thiệp và báo tin là bà Josephine Smiley vừa mới qua đời 3 hôm trước.. Cô nói là lúc hấp hối, bà đã đưa cô y tá này tấm thiệp và nhờ cô đến đưa tận tay tôi vào đúng ngày Thanksgiving. Và cô ta đã có hứa là sẽ làm tròn ước nguyện sau cùng của bà. Tôi bật khóc, và nước mắt ràn rụa của tôi đã làm nhòe hẳn đi những dòng chữ xiêu vẹo, ngoằn nghèo trên trang giấy:
My dear Thanh,
I am thinking of you until the last minute of my life.
I miss you, and I miss your smile…
I love you, my “daughter”…
(Cô Thanh quí mến,
Tôi đang nghĩ về cô trong những phút cuối đời của tôi.
Tôi nhớ cô và nhớ nụ cười của cô.
Tôi thương cô nhiều lắm, “cô con gái” của tôi…)
Tôi còn nhớ tôi đã khóc sưng cả mắt ngày hôm đó, không sao tiếp tục làm việc nổi, và khóc suốt trong buổi tang lễ của bà, người “Mẹ American” đã gọi tôi bằng tiếng “my daughter”…
Trước mùa Lễ Tạ Ơn năm sau đó, tôi xin chuyển qua làm ở một pharmacy khác, bởi vì tôi biết, trái tim tôi quá yếu đuối, tôi sẽ không chịu nổi niềm nhớ thương quá lớn, dành cho bà, vào mỗi ngày lễ đặc biệt này, nếu tôi vẫn tiếp tục làm ở pharmacy đó.
Mãi cho đến giờ, tôi vẫn còn giữ hai tấm thiệp ngày nào của người bệnh nhân này. Và cũng từ đó, không hiểu sao, tôi yêu lắm ngày Lễ Thanksgiving, có lẽ bởi vì tôi đã “cảm” được ý nghĩa thật sự của ngày lễ đặc biệt này.
***
Thông thường thì ở Mỹ, Lễ Tạ Ơn là một dịp để gia đình họp mặt. Mọi người đều mua một tấm thiệp, hay một món quà nào đó, đem tặng cho người mình thích, mình thương, hay mình từng chịu ơn.. Theo phong tục bao đời nay, thì trong buổi họp mặt gia đình vào dịp lễ này, món ăn chính luôn là món gà tây (turkey).
Từ mấy tuần trước ngày Lễ TẠ ƠN, hầu như chợ nào cũng bày bán đầy những con gà tây, gà ta, còn sống có, thịt làm sẵn cũng có… Cứ mỗi mùa Lễ Tạ Ơn, có cả trăm triệu con gà bị giết chết, làm thịt cho mọi người ăn nhậu.
Người Việt mình thì hay chê thịt gà tây ăn lạt lẽo, nên thường làm món gà ta, “gà đi bộ.” Ngày xưa tôi cũng hay ăn gà vào dịp lễ này với gia đình, nhưng từ ngày biết Ðạo, tôi không còn ăn thịt gà nữa. Từ vài tuần trước ngày lễ, hễ tôi làm được việc gì tốt, dù rất nhỏ, là tôi lại hồi hướng công đức cho tất cả những con gà, tây hay ta, cùng tất cả những con vật nào đã, đang và sẽ bị giết trong dịp lễ này, cầu mong cho chúng thoát khỏi kiếp súc sanh và được đầu thai vào một kiếp sống mới, tốt đẹp và an lành hơn.
Từ hơn 10 năm nay, cứ mỗi năm đến Lễ Tạ Ơn, tôi đều ráng sắp xếp công việc